Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 366

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 366 Kiều Bích Ngọc! Em là thế giới của tôiKhi Quách Cao Minh thức dậy, quản gia nóivới anh rằng điện thoại di động của anh nhậnđược rất nhiều cuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn.Sau khi người giúp việc giúp anh cởi áokhoác vào đêm qua, điện thoại di động trong túikhông ngừng đổ chuông.“Quách thiếu gia, trước khi đi, ăn nên ănchút gì đã.”Người quản gia đã ra lệnh cho đầu bếp nấurất nhiều món thịnh soạn, Quách Cao Minh đãlâu không trở về Quách gia.“Ăn sau.”Quách Cao Minh không đói, anh bước rakhỏi phòng, đi đến vườn thượng uyển, vừa cầmđiện thoại di động, vừa kiểm tra số lượng lớncuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn, đều là bạn bè từ lâuđã không liên lạc. Hôm nay tại sao lại kéo nhauđến chúc mừng anh thế?Anh chợt nhận ra sáng sớm nay, anh đãđăng tải một bức ảnh lên Zalo.Qua những giọng bình luận, anh không ngờrằng tài khoản Zalo của mình có nhiều bạn bènhư vậy.Anh lướt nhanh qua, trong số đó còn có mộtbình luận đầy sóng gió của Bùi Hưng Nam, “Đâylà con của Quách Cao Minh, là con ruột.”Quách Cao Minh đăng ảnh con lên Zalo,thực ra anh không có ý định gì đặc biệt. Lúc đó,anh chỉ có ý nghĩ Kiều Bích Ngọc nhìn thấy, cóthể sẽ trở về Quách gia.Tuy nhiên, trên thực tế, có rất nhiều bìnhluận bức ảnh của anh, không có tài khoản củaKiều Bích Ngọc.Cô hoàn toàn không để ý đến anh.Nghĩ đến điều này, Quách Cao Minh thấy tồiÔng quản gia đi theo nhìn sắc mặt anh cóhơi kỳ quái, quan tâm hỏi, “Thiếu gia, hôm quacậu uống nhiều rượu như vậy, tôi có yêu cầu làmmột bát canh nhân sâm, cậu uống một ít sẽ thấybụng dạ thoải mái hơn.”Bước vào sảnh chính của biệt thự, ông cụQuách sảng khoái, khịt mũi một cách oai vệ,“Thằng khốn nạn này, mày quan tâm nó đến thế,sao không vì nó mà uống đến chảy máu mồmluôn đi!”Quản gia cười khổ, quyết định bưng bátcanh nhân sâm đến, lúc này thiếu gia của họđang rất mệt, cần ưu tiên bồi bổ sức khỏe.Ông cụ Quách thấy cháu mình khó chịu, liềnngoảnh đi, lập tức đổi giọng ân cần, dịu dàng dỗdành cặp song sinh đạp lẫy, “Vẫn là chắt của ôngđáng yêu nhất.”Đứa trẻ khóc to.Quách Cao Minh ngồi trên ghế sô pha bêncạnh, “Tụi nhỏ khóc kìa, bảo mẫu đến trông di.”Một vài người trông trẻ đến dỗ nhưng làm gìcũng vô ích. Cặp song sinh khóc đến thảmthương, đôi mắt tro tròn càng khiến chúng trôngbuồn bã.“Làm sao mà tụi nhỏ khóc nhiều như vậy?”Quách Cao Minh cẩn thận quan sát hai đứacon một lúc, thực sự tự hỏi đây có phải vấn đề ditruyền, bọn nhỏ thừa hưởng tính cách nóng nảycủa anh.“Trẻ con khóc to chứng tỏ là có nghị lực”Ông cụ Quách nghiêm mặt, quát mắng, “Sau nàyanh tránh xa tụi nhỏ ra, đừng để nó học theo tínhxấu của anh, cũng không được phép chụp ảnhbọn nó, sẽ làm tổn hại mắt.”Quách Cao Minh làm mặt vô cảm, và bị ôngcụ phũ phàng xua đi.Bùi Hưng Nam gọi cho anh vào lúc 12 giờtrưa, cười, “Cao Minh, mọi người đều rất tò mò,hào hứng muốn chạy đến nhà họ Quách thậtnhanh, để tận mắt gặp cặp song sinh.”“Thật sao?“ Giọng điệu của Quách CaoMinh có hơi không rõ ràng.Biết anh đang nghĩ gì, Bùi Hưng Nam cẩnthận nói: “Mọi người còn share bức ảnh ấy nhưđiên, Châu Mỹ Duy còn cố liên lạc với Kiều BíchNgọc càng sớm càng tốt. Cô ấy nhất định sẽthấy bức ảnh này.”Anh nhớ lại bộ dạng của Quách Cao Minh tốiqua khi bảo “Cô ấy phớt lờ tôi. Giọng điệu nhưtiếng thở dài đầy thất vọng. Thực sự gây tò mòlẫn buồn cười.Bùi Hưng Nam chợt hỏi, “Cao Minh, anhđịnh làm gì?”Quách Cao minh im lặng một lúc, mới lẩmbẩm một mình, “Đầu tiên, phải mang con trai tôiđi đã…”“Hả?”Bùi Hưng Nam ngạc nhiên, chưa kịp hỏi lạithì Quách Cao Minh đã cúp máy.Lúc này, bọn trẻ đang ngủ trong phòng,Quách Cao Minh bước vào, yêu cầu người giúpviệc và bảo mẫu rời di.Anh tìm thấy một hộp các tông trống trongphòng đồ chơi, sau đó đặt hai bé con vào đó.Anh cẩn thận dùng hai tay giữ hộp các tông, rồibước đi ra ngoài như thường lệ.Nhưng hai đứa trẻ rất nhạy cảm, chúngđồng loạt tỉnh dậy, đôi mắt trong veo và sángngời nhìn bố chúng với vẻ bối rối.Quách Cao Minh thì thầm, “Đừng khóc”Hai đứa bé vẫn còn ngơ ngác, nhưng rất biếthợp tác.“Thiếu gia, bữa trưa sẵn sàng rồi.”Quản gia tình cờ đi ngang qua, thì gọi anh,rồi nhìn thấy Quách Cao Minh đang khệ nệ ômcái hộp một cách kỳ lạ, liền hỏi: “Thiếu gia, thiếugia cầm cái gì thế, có cần giúp gì không?”“Không cần đâu.”Quách Cao Minh chỉ bỏ lại ba chữ, rồi quayđầu đi một mạch.Anh đến nhà xe, đặt thùng các tông vào ghếphụ, lập tức khởi động xe, phóng xe rời Quáchgia một cách nhẹ nhàng và êm ái, rồi đến thẳngtrung tâm thành phố.Cửa căn hộ của Kiều Bảo Nhi không khóa,nhưng khi cô định ra ngoài, thì Quách Cao Minhbất ngờ xông vào.Cô lập tức hoảng sợ.Kiểu Bích Ngọc nghiêm nghị nhìn anh,nhưng Quách Cao Minh không nói gì, anh cầmchặt cái hộp các tông bằng hai tay, cẩn thận đặtnó lên bàn.Anh quay đầu lại, nhìn cô có hơi phức tạp,sau đó mở nắp hộp ra, trong chốc lát, thân thểKiều Bích Ngọc cứng lại.Sắc mặt không thay đổi, Quách Cao Minhnói với cô ấy, “Tôi trộm lấy tụi nhỏ, mang đếnđây.”Quả nhiên, ông cụ Quách gọi tới trong cơnthịnh nộ, anh lập tức cúp máy.Trong giây tiếp theo, điện thoại di động củaKiều Bích Ngọc đổ chuông, sau đó là tiếng ôngcụ hét lên qua điện thoại: “Bảo tên vô liêm sỉ kiamang chắt tôi về an toàn ngay!!!”Giọng nói lớn của ông cụ khiến Kiểu BíchNgọc bừng tỉnh, cô nhìn xuống bọn trẻ trongthùng giấy.Chúng ngồi rất ngoan, hai cái má hồng,phúng phính và đáng yêu, chúng bi bô, đôi mắttrong veo mở to, tò mò nhìn cô.Trái tim Kiều Bích Ngọc dường như dâng lênđiều gì đó, cô không biết mình cảm thấy thế nào,cũng không biết phải phản ứng ra sao.Quách Cao Mình nhìn cô, trông anh lo lắnglẫn do dự, “Đây là con của chúng ta.”Anh đã nghĩ cô sẽ hạnh phúc ôm chầm lấyđứa nhỏ, hoặc là xúc động khóc lúc, thậm chímắng mỏ anh.Nhưng mà, sự im lặng của Kiều Bích Ngọclàm anh phát điên.“Mang tụi nó về đi.” Giọng cô có hơi xa lạ.Nghe những gì cô ấy nói, Quách Cao Minhkhông thể tin được.Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, hai bên imlặng nhìn nhau. Một lúc sau, anh hỏi cô bằng một giọng rất trầm và nhẹ, “Kiều Bích Ngọc, emkhông muốn chúng sao?”Quách Cao Minh không biết rằng sẽ có lúcanh lo lắng như vậy, lời nói của anh run rẩy.Cô thực sự tức giận, cô không muốn đứacon của họ, cũng như không muốn anh.Kiều Bích Ngọc đột nhiên nở nụ cười, “Chodù là do chính mình sinh ra, thì sao? Xem quanhệ trước đây của tôi với Kiều gia đi. Đừng có làmquá lên cái khái niệm huyết thống. Với tôi, haiđứa trẻ này chẳng khác gì những đứa trẻ mồ côibên đường.”Cô bình tĩnh nói với anh, “Quách Cao Minh,anh muốn tôi tin rằng những đứa nhỏ này chưabao giờ tồn tại. Tôi đã rất đau đớn và tuyệt vọng.Cuối cùng, tôi đã học cách chấp nhận được sựthật…”“Tôi không muốn vướng bận gì anh nữa, tôichỉ muốn sống một cuộc đời bình dị.Cô nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.Quách Cao Minh đứng lặng lẽ, hai tay ômchặt hai đứa trẻ sơ sinh trong thùng giấy. Timthắt lại, lúc này anh thấm thía thế nào gọi là cảmgiác bị cả thế giới bỏ rơi.

Chương 366 Kiều Bích Ngọc! Em là thế giới của tôi

Khi Quách Cao Minh thức dậy, quản gia nói

với anh rằng điện thoại di động của anh nhận

được rất nhiều cuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn.

Sau khi người giúp việc giúp anh cởi áo

khoác vào đêm qua, điện thoại di động trong túi

không ngừng đổ chuông.

“Quách thiếu gia, trước khi đi, ăn nên ăn

chút gì đã.”

Người quản gia đã ra lệnh cho đầu bếp nấu

rất nhiều món thịnh soạn, Quách Cao Minh đã

lâu không trở về Quách gia.

“Ăn sau.”

Quách Cao Minh không đói, anh bước ra

khỏi phòng, đi đến vườn thượng uyển, vừa cầm

điện thoại di động, vừa kiểm tra số lượng lớn

cuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn, đều là bạn bè từ lâu

đã không liên lạc. Hôm nay tại sao lại kéo nhau

đến chúc mừng anh thế?

Anh chợt nhận ra sáng sớm nay, anh đã

đăng tải một bức ảnh lên Zalo.

Qua những giọng bình luận, anh không ngờ

rằng tài khoản Zalo của mình có nhiều bạn bè

như vậy.

Anh lướt nhanh qua, trong số đó còn có một

bình luận đầy sóng gió của Bùi Hưng Nam, “Đây

là con của Quách Cao Minh, là con ruột.”

Quách Cao Minh đăng ảnh con lên Zalo,

thực ra anh không có ý định gì đặc biệt. Lúc đó,

anh chỉ có ý nghĩ Kiều Bích Ngọc nhìn thấy, có

thể sẽ trở về Quách gia.

Tuy nhiên, trên thực tế, có rất nhiều bình

luận bức ảnh của anh, không có tài khoản của

Kiều Bích Ngọc.

Cô hoàn toàn không để ý đến anh.

Nghĩ đến điều này, Quách Cao Minh thấy tồi

Ông quản gia đi theo nhìn sắc mặt anh có

hơi kỳ quái, quan tâm hỏi, “Thiếu gia, hôm qua

cậu uống nhiều rượu như vậy, tôi có yêu cầu làm

một bát canh nhân sâm, cậu uống một ít sẽ thấy

bụng dạ thoải mái hơn.”

Bước vào sảnh chính của biệt thự, ông cụ

Quách sảng khoái, khịt mũi một cách oai vệ,

“Thằng khốn nạn này, mày quan tâm nó đến thế,

sao không vì nó mà uống đến chảy máu mồm

luôn đi!”

Quản gia cười khổ, quyết định bưng bát

canh nhân sâm đến, lúc này thiếu gia của họ

đang rất mệt, cần ưu tiên bồi bổ sức khỏe.

Ông cụ Quách thấy cháu mình khó chịu, liền

ngoảnh đi, lập tức đổi giọng ân cần, dịu dàng dỗ

dành cặp song sinh đạp lẫy, “Vẫn là chắt của ông

đáng yêu nhất.”

Đứa trẻ khóc to.

Quách Cao Minh ngồi trên ghế sô pha bên

cạnh, “Tụi nhỏ khóc kìa, bảo mẫu đến trông di.”

Một vài người trông trẻ đến dỗ nhưng làm gì

cũng vô ích. Cặp song sinh khóc đến thảm

thương, đôi mắt tro tròn càng khiến chúng trông

buồn bã.

“Làm sao mà tụi nhỏ khóc nhiều như vậy?”

Quách Cao Minh cẩn thận quan sát hai đứa

con một lúc, thực sự tự hỏi đây có phải vấn đề di

truyền, bọn nhỏ thừa hưởng tính cách nóng nảy

của anh.

“Trẻ con khóc to chứng tỏ là có nghị lực”

Ông cụ Quách nghiêm mặt, quát mắng, “Sau này

anh tránh xa tụi nhỏ ra, đừng để nó học theo tính

xấu của anh, cũng không được phép chụp ảnh

bọn nó, sẽ làm tổn hại mắt.”

Quách Cao Minh làm mặt vô cảm, và bị ông

cụ phũ phàng xua đi.

Bùi Hưng Nam gọi cho anh vào lúc 12 giờ

trưa, cười, “Cao Minh, mọi người đều rất tò mò,

hào hứng muốn chạy đến nhà họ Quách thật

nhanh, để tận mắt gặp cặp song sinh.”

“Thật sao?“ Giọng điệu của Quách Cao

Minh có hơi không rõ ràng.

Biết anh đang nghĩ gì, Bùi Hưng Nam cẩn

thận nói: “Mọi người còn share bức ảnh ấy như

điên, Châu Mỹ Duy còn cố liên lạc với Kiều Bích

Ngọc càng sớm càng tốt. Cô ấy nhất định sẽ

thấy bức ảnh này.”

Anh nhớ lại bộ dạng của Quách Cao Minh tối

qua khi bảo “Cô ấy phớt lờ tôi. Giọng điệu như

tiếng thở dài đầy thất vọng. Thực sự gây tò mò

lẫn buồn cười.

Bùi Hưng Nam chợt hỏi, “Cao Minh, anh

định làm gì?”

Quách Cao minh im lặng một lúc, mới lẩm

bẩm một mình, “Đầu tiên, phải mang con trai tôi

đi đã…”

“Hả?”

Bùi Hưng Nam ngạc nhiên, chưa kịp hỏi lại

thì Quách Cao Minh đã cúp máy.

Lúc này, bọn trẻ đang ngủ trong phòng,

Quách Cao Minh bước vào, yêu cầu người giúp

việc và bảo mẫu rời di.

Anh tìm thấy một hộp các tông trống trong

phòng đồ chơi, sau đó đặt hai bé con vào đó.

Anh cẩn thận dùng hai tay giữ hộp các tông, rồi

bước đi ra ngoài như thường lệ.

Nhưng hai đứa trẻ rất nhạy cảm, chúng

đồng loạt tỉnh dậy, đôi mắt trong veo và sáng

ngời nhìn bố chúng với vẻ bối rối.

Quách Cao Minh thì thầm, “Đừng khóc”

Hai đứa bé vẫn còn ngơ ngác, nhưng rất biết

hợp tác.

“Thiếu gia, bữa trưa sẵn sàng rồi.”

Quản gia tình cờ đi ngang qua, thì gọi anh,

rồi nhìn thấy Quách Cao Minh đang khệ nệ ôm

cái hộp một cách kỳ lạ, liền hỏi: “Thiếu gia, thiếu

gia cầm cái gì thế, có cần giúp gì không?”

“Không cần đâu.”

Quách Cao Minh chỉ bỏ lại ba chữ, rồi quay

đầu đi một mạch.

Anh đến nhà xe, đặt thùng các tông vào ghế

phụ, lập tức khởi động xe, phóng xe rời Quách

gia một cách nhẹ nhàng và êm ái, rồi đến thẳng

trung tâm thành phố.

Cửa căn hộ của Kiều Bảo Nhi không khóa,

nhưng khi cô định ra ngoài, thì Quách Cao Minh

bất ngờ xông vào.

Cô lập tức hoảng sợ.

Kiểu Bích Ngọc nghiêm nghị nhìn anh,

nhưng Quách Cao Minh không nói gì, anh cầm

chặt cái hộp các tông bằng hai tay, cẩn thận đặt

nó lên bàn.

Anh quay đầu lại, nhìn cô có hơi phức tạp,

sau đó mở nắp hộp ra, trong chốc lát, thân thể

Kiều Bích Ngọc cứng lại.

Sắc mặt không thay đổi, Quách Cao Minh

nói với cô ấy, “Tôi trộm lấy tụi nhỏ, mang đến

đây.”

Quả nhiên, ông cụ Quách gọi tới trong cơn

thịnh nộ, anh lập tức cúp máy.

Trong giây tiếp theo, điện thoại di động của

Kiều Bích Ngọc đổ chuông, sau đó là tiếng ông

cụ hét lên qua điện thoại: “Bảo tên vô liêm sỉ kia

mang chắt tôi về an toàn ngay!!!”

Giọng nói lớn của ông cụ khiến Kiểu Bích

Ngọc bừng tỉnh, cô nhìn xuống bọn trẻ trong

thùng giấy.

Chúng ngồi rất ngoan, hai cái má hồng,

phúng phính và đáng yêu, chúng bi bô, đôi mắt

trong veo mở to, tò mò nhìn cô.

Trái tim Kiều Bích Ngọc dường như dâng lên

điều gì đó, cô không biết mình cảm thấy thế nào,

cũng không biết phải phản ứng ra sao.

Quách Cao Mình nhìn cô, trông anh lo lắng

lẫn do dự, “Đây là con của chúng ta.”

Anh đã nghĩ cô sẽ hạnh phúc ôm chầm lấy

đứa nhỏ, hoặc là xúc động khóc lúc, thậm chí

mắng mỏ anh.

Nhưng mà, sự im lặng của Kiều Bích Ngọc

làm anh phát điên.

“Mang tụi nó về đi.” Giọng cô có hơi xa lạ.

Nghe những gì cô ấy nói, Quách Cao Minh

không thể tin được.

Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, hai bên im

lặng nhìn nhau. Một lúc sau, anh hỏi cô bằng

 

một giọng rất trầm và nhẹ, “Kiều Bích Ngọc, em

không muốn chúng sao?”

Quách Cao Minh không biết rằng sẽ có lúc

anh lo lắng như vậy, lời nói của anh run rẩy.

Cô thực sự tức giận, cô không muốn đứa

con của họ, cũng như không muốn anh.

Kiều Bích Ngọc đột nhiên nở nụ cười, “Cho

dù là do chính mình sinh ra, thì sao? Xem quan

hệ trước đây của tôi với Kiều gia đi. Đừng có làm

quá lên cái khái niệm huyết thống. Với tôi, hai

đứa trẻ này chẳng khác gì những đứa trẻ mồ côi

bên đường.”

Cô bình tĩnh nói với anh, “Quách Cao Minh,

anh muốn tôi tin rằng những đứa nhỏ này chưa

bao giờ tồn tại. Tôi đã rất đau đớn và tuyệt vọng.

Cuối cùng, tôi đã học cách chấp nhận được sự

thật…”

“Tôi không muốn vướng bận gì anh nữa, tôi

chỉ muốn sống một cuộc đời bình dị.

Cô nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.

Quách Cao Minh đứng lặng lẽ, hai tay ôm

chặt hai đứa trẻ sơ sinh trong thùng giấy. Tim

thắt lại, lúc này anh thấm thía thế nào gọi là cảm

giác bị cả thế giới bỏ rơi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 366 Kiều Bích Ngọc! Em là thế giới của tôiKhi Quách Cao Minh thức dậy, quản gia nóivới anh rằng điện thoại di động của anh nhậnđược rất nhiều cuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn.Sau khi người giúp việc giúp anh cởi áokhoác vào đêm qua, điện thoại di động trong túikhông ngừng đổ chuông.“Quách thiếu gia, trước khi đi, ăn nên ănchút gì đã.”Người quản gia đã ra lệnh cho đầu bếp nấurất nhiều món thịnh soạn, Quách Cao Minh đãlâu không trở về Quách gia.“Ăn sau.”Quách Cao Minh không đói, anh bước rakhỏi phòng, đi đến vườn thượng uyển, vừa cầmđiện thoại di động, vừa kiểm tra số lượng lớncuộc gọi nhỡ lẫn tin nhắn, đều là bạn bè từ lâuđã không liên lạc. Hôm nay tại sao lại kéo nhauđến chúc mừng anh thế?Anh chợt nhận ra sáng sớm nay, anh đãđăng tải một bức ảnh lên Zalo.Qua những giọng bình luận, anh không ngờrằng tài khoản Zalo của mình có nhiều bạn bènhư vậy.Anh lướt nhanh qua, trong số đó còn có mộtbình luận đầy sóng gió của Bùi Hưng Nam, “Đâylà con của Quách Cao Minh, là con ruột.”Quách Cao Minh đăng ảnh con lên Zalo,thực ra anh không có ý định gì đặc biệt. Lúc đó,anh chỉ có ý nghĩ Kiều Bích Ngọc nhìn thấy, cóthể sẽ trở về Quách gia.Tuy nhiên, trên thực tế, có rất nhiều bìnhluận bức ảnh của anh, không có tài khoản củaKiều Bích Ngọc.Cô hoàn toàn không để ý đến anh.Nghĩ đến điều này, Quách Cao Minh thấy tồiÔng quản gia đi theo nhìn sắc mặt anh cóhơi kỳ quái, quan tâm hỏi, “Thiếu gia, hôm quacậu uống nhiều rượu như vậy, tôi có yêu cầu làmmột bát canh nhân sâm, cậu uống một ít sẽ thấybụng dạ thoải mái hơn.”Bước vào sảnh chính của biệt thự, ông cụQuách sảng khoái, khịt mũi một cách oai vệ,“Thằng khốn nạn này, mày quan tâm nó đến thế,sao không vì nó mà uống đến chảy máu mồmluôn đi!”Quản gia cười khổ, quyết định bưng bátcanh nhân sâm đến, lúc này thiếu gia của họđang rất mệt, cần ưu tiên bồi bổ sức khỏe.Ông cụ Quách thấy cháu mình khó chịu, liềnngoảnh đi, lập tức đổi giọng ân cần, dịu dàng dỗdành cặp song sinh đạp lẫy, “Vẫn là chắt của ôngđáng yêu nhất.”Đứa trẻ khóc to.Quách Cao Minh ngồi trên ghế sô pha bêncạnh, “Tụi nhỏ khóc kìa, bảo mẫu đến trông di.”Một vài người trông trẻ đến dỗ nhưng làm gìcũng vô ích. Cặp song sinh khóc đến thảmthương, đôi mắt tro tròn càng khiến chúng trôngbuồn bã.“Làm sao mà tụi nhỏ khóc nhiều như vậy?”Quách Cao Minh cẩn thận quan sát hai đứacon một lúc, thực sự tự hỏi đây có phải vấn đề ditruyền, bọn nhỏ thừa hưởng tính cách nóng nảycủa anh.“Trẻ con khóc to chứng tỏ là có nghị lực”Ông cụ Quách nghiêm mặt, quát mắng, “Sau nàyanh tránh xa tụi nhỏ ra, đừng để nó học theo tínhxấu của anh, cũng không được phép chụp ảnhbọn nó, sẽ làm tổn hại mắt.”Quách Cao Minh làm mặt vô cảm, và bị ôngcụ phũ phàng xua đi.Bùi Hưng Nam gọi cho anh vào lúc 12 giờtrưa, cười, “Cao Minh, mọi người đều rất tò mò,hào hứng muốn chạy đến nhà họ Quách thậtnhanh, để tận mắt gặp cặp song sinh.”“Thật sao?“ Giọng điệu của Quách CaoMinh có hơi không rõ ràng.Biết anh đang nghĩ gì, Bùi Hưng Nam cẩnthận nói: “Mọi người còn share bức ảnh ấy nhưđiên, Châu Mỹ Duy còn cố liên lạc với Kiều BíchNgọc càng sớm càng tốt. Cô ấy nhất định sẽthấy bức ảnh này.”Anh nhớ lại bộ dạng của Quách Cao Minh tốiqua khi bảo “Cô ấy phớt lờ tôi. Giọng điệu nhưtiếng thở dài đầy thất vọng. Thực sự gây tò mòlẫn buồn cười.Bùi Hưng Nam chợt hỏi, “Cao Minh, anhđịnh làm gì?”Quách Cao minh im lặng một lúc, mới lẩmbẩm một mình, “Đầu tiên, phải mang con trai tôiđi đã…”“Hả?”Bùi Hưng Nam ngạc nhiên, chưa kịp hỏi lạithì Quách Cao Minh đã cúp máy.Lúc này, bọn trẻ đang ngủ trong phòng,Quách Cao Minh bước vào, yêu cầu người giúpviệc và bảo mẫu rời di.Anh tìm thấy một hộp các tông trống trongphòng đồ chơi, sau đó đặt hai bé con vào đó.Anh cẩn thận dùng hai tay giữ hộp các tông, rồibước đi ra ngoài như thường lệ.Nhưng hai đứa trẻ rất nhạy cảm, chúngđồng loạt tỉnh dậy, đôi mắt trong veo và sángngời nhìn bố chúng với vẻ bối rối.Quách Cao Minh thì thầm, “Đừng khóc”Hai đứa bé vẫn còn ngơ ngác, nhưng rất biếthợp tác.“Thiếu gia, bữa trưa sẵn sàng rồi.”Quản gia tình cờ đi ngang qua, thì gọi anh,rồi nhìn thấy Quách Cao Minh đang khệ nệ ômcái hộp một cách kỳ lạ, liền hỏi: “Thiếu gia, thiếugia cầm cái gì thế, có cần giúp gì không?”“Không cần đâu.”Quách Cao Minh chỉ bỏ lại ba chữ, rồi quayđầu đi một mạch.Anh đến nhà xe, đặt thùng các tông vào ghếphụ, lập tức khởi động xe, phóng xe rời Quáchgia một cách nhẹ nhàng và êm ái, rồi đến thẳngtrung tâm thành phố.Cửa căn hộ của Kiều Bảo Nhi không khóa,nhưng khi cô định ra ngoài, thì Quách Cao Minhbất ngờ xông vào.Cô lập tức hoảng sợ.Kiểu Bích Ngọc nghiêm nghị nhìn anh,nhưng Quách Cao Minh không nói gì, anh cầmchặt cái hộp các tông bằng hai tay, cẩn thận đặtnó lên bàn.Anh quay đầu lại, nhìn cô có hơi phức tạp,sau đó mở nắp hộp ra, trong chốc lát, thân thểKiều Bích Ngọc cứng lại.Sắc mặt không thay đổi, Quách Cao Minhnói với cô ấy, “Tôi trộm lấy tụi nhỏ, mang đếnđây.”Quả nhiên, ông cụ Quách gọi tới trong cơnthịnh nộ, anh lập tức cúp máy.Trong giây tiếp theo, điện thoại di động củaKiều Bích Ngọc đổ chuông, sau đó là tiếng ôngcụ hét lên qua điện thoại: “Bảo tên vô liêm sỉ kiamang chắt tôi về an toàn ngay!!!”Giọng nói lớn của ông cụ khiến Kiểu BíchNgọc bừng tỉnh, cô nhìn xuống bọn trẻ trongthùng giấy.Chúng ngồi rất ngoan, hai cái má hồng,phúng phính và đáng yêu, chúng bi bô, đôi mắttrong veo mở to, tò mò nhìn cô.Trái tim Kiều Bích Ngọc dường như dâng lênđiều gì đó, cô không biết mình cảm thấy thế nào,cũng không biết phải phản ứng ra sao.Quách Cao Mình nhìn cô, trông anh lo lắnglẫn do dự, “Đây là con của chúng ta.”Anh đã nghĩ cô sẽ hạnh phúc ôm chầm lấyđứa nhỏ, hoặc là xúc động khóc lúc, thậm chímắng mỏ anh.Nhưng mà, sự im lặng của Kiều Bích Ngọclàm anh phát điên.“Mang tụi nó về đi.” Giọng cô có hơi xa lạ.Nghe những gì cô ấy nói, Quách Cao Minhkhông thể tin được.Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, hai bên imlặng nhìn nhau. Một lúc sau, anh hỏi cô bằng một giọng rất trầm và nhẹ, “Kiều Bích Ngọc, emkhông muốn chúng sao?”Quách Cao Minh không biết rằng sẽ có lúcanh lo lắng như vậy, lời nói của anh run rẩy.Cô thực sự tức giận, cô không muốn đứacon của họ, cũng như không muốn anh.Kiều Bích Ngọc đột nhiên nở nụ cười, “Chodù là do chính mình sinh ra, thì sao? Xem quanhệ trước đây của tôi với Kiều gia đi. Đừng có làmquá lên cái khái niệm huyết thống. Với tôi, haiđứa trẻ này chẳng khác gì những đứa trẻ mồ côibên đường.”Cô bình tĩnh nói với anh, “Quách Cao Minh,anh muốn tôi tin rằng những đứa nhỏ này chưabao giờ tồn tại. Tôi đã rất đau đớn và tuyệt vọng.Cuối cùng, tôi đã học cách chấp nhận được sựthật…”“Tôi không muốn vướng bận gì anh nữa, tôichỉ muốn sống một cuộc đời bình dị.Cô nói xong, liền xoay người bước ra ngoài.Quách Cao Minh đứng lặng lẽ, hai tay ômchặt hai đứa trẻ sơ sinh trong thùng giấy. Timthắt lại, lúc này anh thấm thía thế nào gọi là cảmgiác bị cả thế giới bỏ rơi.

Chương 366