Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 367
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 367: Quách thiếu gia bị người ta ghétQuách gia gần đây rất bình yên.Quách Cao Minh về sống tại Quách gia, tuycặp song sinh rất thích khóc nhưng may mắn làchúng trông kháu khỉnh và khỏe mạnh. Tết đếnxuân về, Quách gia có vẻ rất vui và hạnh phúc.Quy nhiên, ông cụ Quách vẫn hơi khó chịu.“Quản gia, ông có thấy nhà chúng ta vắngvẻ không?”Sáng sớm, ông cụ ủ rũ bên cốc trà nóng.Người quản gia đứng ở một bên, cố mỉmcười chứ trong lòng bất lực.Những năm trước, mỗi dịp Tết đến, Quáchgia rất nhiều người thân, bạn bè đến thăm. Vàonăm nay, mọi người cũng háo hức đặt lịch đếnchơi, nhưng ông cụ lại bảo thấy trong ngườikhông được khoẻ, không thích náo nhiệt nên tấtcả khách khứa năm nay đều không đến.Sau đó, ông cụ Quách hết sức chân thànhgọi điện cho Kiều gia, mời họ đến ăn tối. NhưngKiều gia đã từ chối ông.Ông cụ có hơi nổi giận.Với khuôn mặt u ám, ông cụ cầm một táchtrà ngọc bích tỉnh xảo, uống một ngụm trà nóng.Kết quả, cơn tức giận không hề vơi bớt, ôngcòn suýt mắc nghẹn.Đọc Full tại truyen.oneHo khan không ngừng…“Uống trà cũng không xong!” Ông cụ cáutiết, càng lúc càng căm thằng cháu.Quản gia nở một nụ cười gượng gạo, thiếugia bọn họ gần đây trở nên trầm mặc.Hiềm khi nào Quách Cao Minh xin nghỉ phépsớm như năm nay. Không về công ty, không đicông tác, suốt ngày ngồi buồn chán ở Quách gia,thậm chí còn không đi xem tài liệu đang chồngchất trong phòng làm việc.Có thể do quá chán, anh ấy thỉnh thoảng lạiđến thăm phòng bọn nhỏ.Tuy nhiên, vì “tiền án” của mình, ông cụnghiêm khắc tuyên bố anh phải giữ khoảng cáchmột mét với bọn trẻ con, ông phòng anh nhưphòng trộm.Nếu ai chăm sóc bọn trẻ không đúng cách,còn để Quách Cao Minh bế ra ngoài, chắc chắnsẽ bị trừng phạt rất thảm.Quách Cao Minh đứng ở cửa phòng bé con,tất cả mọi người đều run rẩy nhìn anh.May mắn thay, Quách Cao Minh đã quen vớiánh mắt thiêu đốt của họ, anh không tức giận,thất thần đứng ở cửa, nhìn ra nôi. Bọn nhỏ đangnằm trên tấm đệm êm, vừa mới uống sữa xongnên tâm trạng chúng thật vui vẻ. Cái thân nhỏxinh uốn cong như những con tôm, hai bàn taymũm mĩm đang chơi đùa với đôi chân nhỏ bé củamình.“Hôm nay có quấy khóc không?”Quách Cao Minh đột nhiên lên tiếng, ngườigiúp việc làm mặt ngơ ngác, bà vú phản ứngnhanh, vội vàng đáp: “Không, hai vị thiếu giahôm nay rất ngoan…”Quách Cao Minh không có biểu cảm gì, anhnhìn hai đứa nhỏ nhà mình đang ngậm n*m v*giả, hai cái má phồng lên và trắng hồng, đôi mắtto trong sáng, lông mi dài và cả những hànhđộng ngây thơ khiến người ta không khỏi thấyđáng yêu.“Thật đáng yêu.”Quách Cao Minh thì thầm, giọng điệu có hơibuồn.Trong lòng anh dâng lên cảm giác phiền lụy,sắc mặt càng thêm âm u, anh xoay người quyếtđịnh vào phòng làm việc.Lúc này, đứa nhỏ mắt xanh đang cầm trêntay bình sữa rỗng, có vẻ rất thích thú. Người giúpviệc muốn mang đi, bé cố chấp không chịu, cuộntròn người lại.Sau đó, đứa bé khóc.Như có dây chuyền, đứa bé ở chiếc nôi bêncạnh cũng bắt đầu khóc.Tiếng khóc ồn ào của bọn trẻ, làm anh bỗngthấy xót xa.Quách Cao Minh ngoảnh lại nhìn, một sốngười giúp việc sợ hãi, nhanh chóng cúi đầuxuống, họ sợ Quách Cao Minh trách móc,Nhưng trông Quách Cao Minh lại không hềcó vẻ gì sẽ la mắng những người này.Anh làm mắt nghiêm túc, nhìn và đứa bé,“Con làm sao thế?” Giọng nói thì thào, nhưng lạicó uy, vừa dứt lời, anh xoay người đi ngay.Đứa bé trong nôi dường như sợ chính bốmình, đột nhiên bé quên mất, đôi mắt sáng longlanh ứa nước mắt như pha lê, nó nhìn theo bố màngơ ngác.Cô hầu gái thở phào nhẹ nhõm khi thấyQuách Cao Minh rời đi.Gần đây, tính tình thiếu gia của họ càng lúccàng quái dị.“Nó dám làm bọn nhỏ sợ?!” Trong bữa cơm,ông cụ tức giận.Đã thế còn thêm tội không ngồi ăn cùng vớiông, thằng cháu bất hiếu này, càng nghĩ ôngcàng tức.Giang Mỹ Linh từ trước đến nay vẫn luônkiêng nể ông cụ, thấy ông tức giận như vậy cũngkhông dám ngắt lời, lặng lẽ ăn cơm, giống nhưđây không phải là chuyện nhà mình, hoàn toànkhông quan tâm.Quách Thanh Châu rụt rè liếc ông nội, lấyhết can đảm, thấp giọng hỏi: “Ông nội, anh traicháu không ăn sao?”Ông cụ hừ lạnh một tiếng: “Chuyện gia đìnhcòn lo không xong, trông mong gì gánh vác đượcsự nghiệp”Nội quy Quách gia rất nghiêm khắc, nhữngngười đàn ông không đảm đương tốt việc giađình và hôn nhân thì không thể làm ăn lớn được.Đây là gia quy cơ bản nhất của Quách gia.Dì Phương, người phụ trách việc hàng ngàyvà nấu nướng của Quách gia bước đến, mỉm cườivà mang món chính, đặt lên bàn.“Thiếu gia nhất định không phải tự nhiênlàm bọn nhỏ sợ, mấy ngày nay, tâm trạng cậu ấykhông được ổn.”Dì Phương đã nhìn thấy Quách Cao Minh lớnlên. Có thể anh không phải là người bố hiền lành,nhân hậu nhưng chắc chắn rất yêu thương concái và không giỏi bộc lộ tình cảm.Ông cụ bình tĩnh, nghiêm túc cầm đũa ăn,không quên mắng anh, “Tính tình tệ như vậy,đứa con gái nào mê được nó. Vừa ngu ngốc lạinhàm chán, chả trách, Kiều Bích Ngọc khôngthích nó.”Quả thực, dạo này Quách Cao Minh trôngthật buồn tẻ và nhàm chán.Vốn dĩ, anh không phải người hướng ngoại,so với tính khí sôi nổi của Kiều Bích Ngọc, anh lạitrông càng trầm lặng. Mở quán bar sầm uất nhấtthành phố Bắc An, nhưng chính anh cũng khôngthích náo nhiệt, thậm chí khi ngồi một mình giữachốn đông người, anh lại trầm lắng đến lạ.Nhưng mấy ngày nay, Quách Cao Minh pháthiện, những trò tiêu khiển trước đây không làmanh phấn chấn hơn.Vào đêm giao thừa, Quách gia theo thóiquen những năm trước, cả nhà quây quần cùngnhau đón tất niên.Cặp song sinh rất hiếu động vào buổi đêmbởi vì ban ngày chúng ngủ rất nhiều. Ông cụQuách vui vẻ, gương mặt uy nghiêm cũng trànđầy yêu thương, ôm đứa vẻ mắt xanh và chơi vớinó.Có lẽ bởi vì đứa bé có đôi mắt xanh đặc biệt,hơn nữa người vợ đã mất của cụ cũng có đôi mắtxanh. Lần đầu tiên ông cụ nhìn thấy đứa bé này,cảm giác có hơi phức tạp.Quách gia, bao gồm của những người giúpviệc đều ở sảnh nhà chính đón tết, không khícực kỳ hòa thuận.“Đứa bé này mắt xanh nhìn giống chị dâu.”Ông cụ Quách ôm lấy đứa bé, khuôn mặt giànua giật mình nhìn xuống đôi mắt trong veo củađứa bé, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo lại dịudàng. Không biết có phải do là nét riêng không?Đứa bé này lúc nào cũng trông đờ đẫn.Là một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, nhưnglúc nào cũng đờ dẫn.Quách Cao Minh bỗng bật cười.Những người khác cũng không kiềm chếđược, cười theo anh.Quách Cao Minh ban đầu cảm thấy rất chánvào đêm giao thừa. Thậm chí, anh còn nghĩ đếnviệc ra ngoài quán bar để giải tỏa tâm trạng tiêucực này với một đống người lạ. Trong một dịpsum vầy như năm mời, anh thấy mình đang thiếugì đó rất quan trọng, lòng dạ trống rỗng.Thực ra, anh vốn không thích những đứa trẻnon mềm, nhưng có thể bởi vì huyết thống, gầnđây anh phát hiện, mỗi khi ở cùng hai đứa bénày, trong lòng anh sẽ bình tĩnh lại.Đặc biệt là đứa bé mắt xanh, rất giống vớiKiều Bích Ngọc.Tuy nhiên, Quách Cao Minh cũng nhận thấy,đứa bé mắt đen dường như không quan tâm đếnviệc bị người lớn phớt lờ, cậu thích yên tĩnh, mỗikhi anh trai khóc, cậu sẽ khóc theo.Như thể là để khóc cho vui, cậu đồng ý hỗtrợ người anh bướng bỉnh của mình.“Là giả vờ khóc sao?”Thế này có hơi đánh giá cao IQ của một đứabé ư?Ngồi trên ghế, Quách Cao Minh tự đặt ra vôsố câu hỏi kỳ lạ.Dì Phương bưng ra một nồi xôi đậu đỏ, thấyvẻ mặt Quách Cao Minh nghiêm túc lại trầmngâm, bà đưa cho anh một bát xôi, nhẹ nhàngnói: “Cô ấy chỉ giận một lúc thôi, không có mẹnào nỡ bỏ con mình đâu.”Quách Cao Minh ngẩng đầu lên nhìn, dìPhương chăm sóc anh từ khi anh còn nhỏ, đối xửvới anh còn chân thành hơn cả mẹ ruột.“Tôi biết.” Anh lẩm bẩm một mình.Anh biết những gì Kiểu Bích Ngọc nói hômđó chỉ là nhất thời, cô sẽ không bao giờ từ bỏbọn nhỏ, cô chỉ muốn bỏ anh.
Chương 367: Quách thiếu gia bị người ta ghét
Quách gia gần đây rất bình yên.
Quách Cao Minh về sống tại Quách gia, tuy
cặp song sinh rất thích khóc nhưng may mắn là
chúng trông kháu khỉnh và khỏe mạnh. Tết đến
xuân về, Quách gia có vẻ rất vui và hạnh phúc.
Quy nhiên, ông cụ Quách vẫn hơi khó chịu.
“Quản gia, ông có thấy nhà chúng ta vắng
vẻ không?”
Sáng sớm, ông cụ ủ rũ bên cốc trà nóng.
Người quản gia đứng ở một bên, cố mỉm
cười chứ trong lòng bất lực.
Những năm trước, mỗi dịp Tết đến, Quách
gia rất nhiều người thân, bạn bè đến thăm. Vào
năm nay, mọi người cũng háo hức đặt lịch đến
chơi, nhưng ông cụ lại bảo thấy trong người
không được khoẻ, không thích náo nhiệt nên tất
cả khách khứa năm nay đều không đến.
Sau đó, ông cụ Quách hết sức chân thành
gọi điện cho Kiều gia, mời họ đến ăn tối. Nhưng
Kiều gia đã từ chối ông.
Ông cụ có hơi nổi giận.
Với khuôn mặt u ám, ông cụ cầm một tách
trà ngọc bích tỉnh xảo, uống một ngụm trà nóng.
Kết quả, cơn tức giận không hề vơi bớt, ông
còn suýt mắc nghẹn.
Đọc Full tại truyen.one
Ho khan không ngừng…
“Uống trà cũng không xong!” Ông cụ cáu
tiết, càng lúc càng căm thằng cháu.
Quản gia nở một nụ cười gượng gạo, thiếu
gia bọn họ gần đây trở nên trầm mặc.
Hiềm khi nào Quách Cao Minh xin nghỉ phép
sớm như năm nay. Không về công ty, không đi
công tác, suốt ngày ngồi buồn chán ở Quách gia,
thậm chí còn không đi xem tài liệu đang chồng
chất trong phòng làm việc.
Có thể do quá chán, anh ấy thỉnh thoảng lại
đến thăm phòng bọn nhỏ.
Tuy nhiên, vì “tiền án” của mình, ông cụ
nghiêm khắc tuyên bố anh phải giữ khoảng cách
một mét với bọn trẻ con, ông phòng anh như
phòng trộm.
Nếu ai chăm sóc bọn trẻ không đúng cách,
còn để Quách Cao Minh bế ra ngoài, chắc chắn
sẽ bị trừng phạt rất thảm.
Quách Cao Minh đứng ở cửa phòng bé con,
tất cả mọi người đều run rẩy nhìn anh.
May mắn thay, Quách Cao Minh đã quen với
ánh mắt thiêu đốt của họ, anh không tức giận,
thất thần đứng ở cửa, nhìn ra nôi. Bọn nhỏ đang
nằm trên tấm đệm êm, vừa mới uống sữa xong
nên tâm trạng chúng thật vui vẻ. Cái thân nhỏ
xinh uốn cong như những con tôm, hai bàn tay
mũm mĩm đang chơi đùa với đôi chân nhỏ bé của
mình.
“Hôm nay có quấy khóc không?”
Quách Cao Minh đột nhiên lên tiếng, người
giúp việc làm mặt ngơ ngác, bà vú phản ứng
nhanh, vội vàng đáp: “Không, hai vị thiếu gia
hôm nay rất ngoan…”
Quách Cao Minh không có biểu cảm gì, anh
nhìn hai đứa nhỏ nhà mình đang ngậm n*m v*
giả, hai cái má phồng lên và trắng hồng, đôi mắt
to trong sáng, lông mi dài và cả những hành
động ngây thơ khiến người ta không khỏi thấy
đáng yêu.
“Thật đáng yêu.”
Quách Cao Minh thì thầm, giọng điệu có hơi
buồn.
Trong lòng anh dâng lên cảm giác phiền lụy,
sắc mặt càng thêm âm u, anh xoay người quyết
định vào phòng làm việc.
Lúc này, đứa nhỏ mắt xanh đang cầm trên
tay bình sữa rỗng, có vẻ rất thích thú. Người giúp
việc muốn mang đi, bé cố chấp không chịu, cuộn
tròn người lại.
Sau đó, đứa bé khóc.
Như có dây chuyền, đứa bé ở chiếc nôi bên
cạnh cũng bắt đầu khóc.
Tiếng khóc ồn ào của bọn trẻ, làm anh bỗng
thấy xót xa.
Quách Cao Minh ngoảnh lại nhìn, một số
người giúp việc sợ hãi, nhanh chóng cúi đầu
xuống, họ sợ Quách Cao Minh trách móc,
Nhưng trông Quách Cao Minh lại không hề
có vẻ gì sẽ la mắng những người này.
Anh làm mắt nghiêm túc, nhìn và đứa bé,
“Con làm sao thế?” Giọng nói thì thào, nhưng lại
có uy, vừa dứt lời, anh xoay người đi ngay.
Đứa bé trong nôi dường như sợ chính bố
mình, đột nhiên bé quên mất, đôi mắt sáng long
lanh ứa nước mắt như pha lê, nó nhìn theo bố mà
ngơ ngác.
Cô hầu gái thở phào nhẹ nhõm khi thấy
Quách Cao Minh rời đi.
Gần đây, tính tình thiếu gia của họ càng lúc
càng quái dị.
“Nó dám làm bọn nhỏ sợ?!” Trong bữa cơm,
ông cụ tức giận.
Đã thế còn thêm tội không ngồi ăn cùng với
ông, thằng cháu bất hiếu này, càng nghĩ ông
càng tức.
Giang Mỹ Linh từ trước đến nay vẫn luôn
kiêng nể ông cụ, thấy ông tức giận như vậy cũng
không dám ngắt lời, lặng lẽ ăn cơm, giống như
đây không phải là chuyện nhà mình, hoàn toàn
không quan tâm.
Quách Thanh Châu rụt rè liếc ông nội, lấy
hết can đảm, thấp giọng hỏi: “Ông nội, anh trai
cháu không ăn sao?”
Ông cụ hừ lạnh một tiếng: “Chuyện gia đình
còn lo không xong, trông mong gì gánh vác được
sự nghiệp”
Nội quy Quách gia rất nghiêm khắc, những
người đàn ông không đảm đương tốt việc gia
đình và hôn nhân thì không thể làm ăn lớn được.
Đây là gia quy cơ bản nhất của Quách gia.
Dì Phương, người phụ trách việc hàng ngày
và nấu nướng của Quách gia bước đến, mỉm cười
và mang món chính, đặt lên bàn.
“Thiếu gia nhất định không phải tự nhiên
làm bọn nhỏ sợ, mấy ngày nay, tâm trạng cậu ấy
không được ổn.”
Dì Phương đã nhìn thấy Quách Cao Minh lớn
lên. Có thể anh không phải là người bố hiền lành,
nhân hậu nhưng chắc chắn rất yêu thương con
cái và không giỏi bộc lộ tình cảm.
Ông cụ bình tĩnh, nghiêm túc cầm đũa ăn,
không quên mắng anh, “Tính tình tệ như vậy,
đứa con gái nào mê được nó. Vừa ngu ngốc lại
nhàm chán, chả trách, Kiều Bích Ngọc không
thích nó.”
Quả thực, dạo này Quách Cao Minh trông
thật buồn tẻ và nhàm chán.
Vốn dĩ, anh không phải người hướng ngoại,
so với tính khí sôi nổi của Kiều Bích Ngọc, anh lại
trông càng trầm lặng. Mở quán bar sầm uất nhất
thành phố Bắc An, nhưng chính anh cũng không
thích náo nhiệt, thậm chí khi ngồi một mình giữa
chốn đông người, anh lại trầm lắng đến lạ.
Nhưng mấy ngày nay, Quách Cao Minh phát
hiện, những trò tiêu khiển trước đây không làm
anh phấn chấn hơn.
Vào đêm giao thừa, Quách gia theo thói
quen những năm trước, cả nhà quây quần cùng
nhau đón tất niên.
Cặp song sinh rất hiếu động vào buổi đêm
bởi vì ban ngày chúng ngủ rất nhiều. Ông cụ
Quách vui vẻ, gương mặt uy nghiêm cũng tràn
đầy yêu thương, ôm đứa vẻ mắt xanh và chơi với
nó.
Có lẽ bởi vì đứa bé có đôi mắt xanh đặc biệt,
hơn nữa người vợ đã mất của cụ cũng có đôi mắt
xanh. Lần đầu tiên ông cụ nhìn thấy đứa bé này,
cảm giác có hơi phức tạp.
Quách gia, bao gồm của những người giúp
việc đều ở sảnh nhà chính đón tết, không khí
cực kỳ hòa thuận.
“Đứa bé này mắt xanh nhìn giống chị dâu.”
Ông cụ Quách ôm lấy đứa bé, khuôn mặt già
nua giật mình nhìn xuống đôi mắt trong veo của
đứa bé, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo lại dịu
dàng. Không biết có phải do là nét riêng không?
Đứa bé này lúc nào cũng trông đờ đẫn.
Là một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, nhưng
lúc nào cũng đờ dẫn.
Quách Cao Minh bỗng bật cười.
Những người khác cũng không kiềm chế
được, cười theo anh.
Quách Cao Minh ban đầu cảm thấy rất chán
vào đêm giao thừa. Thậm chí, anh còn nghĩ đến
việc ra ngoài quán bar để giải tỏa tâm trạng tiêu
cực này với một đống người lạ. Trong một dịp
sum vầy như năm mời, anh thấy mình đang thiếu
gì đó rất quan trọng, lòng dạ trống rỗng.
Thực ra, anh vốn không thích những đứa trẻ
non mềm, nhưng có thể bởi vì huyết thống, gần
đây anh phát hiện, mỗi khi ở cùng hai đứa bé
này, trong lòng anh sẽ bình tĩnh lại.
Đặc biệt là đứa bé mắt xanh, rất giống với
Kiều Bích Ngọc.
Tuy nhiên, Quách Cao Minh cũng nhận thấy,
đứa bé mắt đen dường như không quan tâm đến
việc bị người lớn phớt lờ, cậu thích yên tĩnh, mỗi
khi anh trai khóc, cậu sẽ khóc theo.
Như thể là để khóc cho vui, cậu đồng ý hỗ
trợ người anh bướng bỉnh của mình.
“Là giả vờ khóc sao?”
Thế này có hơi đánh giá cao IQ của một đứa
bé ư?
Ngồi trên ghế, Quách Cao Minh tự đặt ra vô
số câu hỏi kỳ lạ.
Dì Phương bưng ra một nồi xôi đậu đỏ, thấy
vẻ mặt Quách Cao Minh nghiêm túc lại trầm
ngâm, bà đưa cho anh một bát xôi, nhẹ nhàng
nói: “Cô ấy chỉ giận một lúc thôi, không có mẹ
nào nỡ bỏ con mình đâu.”
Quách Cao Minh ngẩng đầu lên nhìn, dì
Phương chăm sóc anh từ khi anh còn nhỏ, đối xử
với anh còn chân thành hơn cả mẹ ruột.
“Tôi biết.” Anh lẩm bẩm một mình.
Anh biết những gì Kiểu Bích Ngọc nói hôm
đó chỉ là nhất thời, cô sẽ không bao giờ từ bỏ
bọn nhỏ, cô chỉ muốn bỏ anh.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 367: Quách thiếu gia bị người ta ghétQuách gia gần đây rất bình yên.Quách Cao Minh về sống tại Quách gia, tuycặp song sinh rất thích khóc nhưng may mắn làchúng trông kháu khỉnh và khỏe mạnh. Tết đếnxuân về, Quách gia có vẻ rất vui và hạnh phúc.Quy nhiên, ông cụ Quách vẫn hơi khó chịu.“Quản gia, ông có thấy nhà chúng ta vắngvẻ không?”Sáng sớm, ông cụ ủ rũ bên cốc trà nóng.Người quản gia đứng ở một bên, cố mỉmcười chứ trong lòng bất lực.Những năm trước, mỗi dịp Tết đến, Quáchgia rất nhiều người thân, bạn bè đến thăm. Vàonăm nay, mọi người cũng háo hức đặt lịch đếnchơi, nhưng ông cụ lại bảo thấy trong ngườikhông được khoẻ, không thích náo nhiệt nên tấtcả khách khứa năm nay đều không đến.Sau đó, ông cụ Quách hết sức chân thànhgọi điện cho Kiều gia, mời họ đến ăn tối. NhưngKiều gia đã từ chối ông.Ông cụ có hơi nổi giận.Với khuôn mặt u ám, ông cụ cầm một táchtrà ngọc bích tỉnh xảo, uống một ngụm trà nóng.Kết quả, cơn tức giận không hề vơi bớt, ôngcòn suýt mắc nghẹn.Đọc Full tại truyen.oneHo khan không ngừng…“Uống trà cũng không xong!” Ông cụ cáutiết, càng lúc càng căm thằng cháu.Quản gia nở một nụ cười gượng gạo, thiếugia bọn họ gần đây trở nên trầm mặc.Hiềm khi nào Quách Cao Minh xin nghỉ phépsớm như năm nay. Không về công ty, không đicông tác, suốt ngày ngồi buồn chán ở Quách gia,thậm chí còn không đi xem tài liệu đang chồngchất trong phòng làm việc.Có thể do quá chán, anh ấy thỉnh thoảng lạiđến thăm phòng bọn nhỏ.Tuy nhiên, vì “tiền án” của mình, ông cụnghiêm khắc tuyên bố anh phải giữ khoảng cáchmột mét với bọn trẻ con, ông phòng anh nhưphòng trộm.Nếu ai chăm sóc bọn trẻ không đúng cách,còn để Quách Cao Minh bế ra ngoài, chắc chắnsẽ bị trừng phạt rất thảm.Quách Cao Minh đứng ở cửa phòng bé con,tất cả mọi người đều run rẩy nhìn anh.May mắn thay, Quách Cao Minh đã quen vớiánh mắt thiêu đốt của họ, anh không tức giận,thất thần đứng ở cửa, nhìn ra nôi. Bọn nhỏ đangnằm trên tấm đệm êm, vừa mới uống sữa xongnên tâm trạng chúng thật vui vẻ. Cái thân nhỏxinh uốn cong như những con tôm, hai bàn taymũm mĩm đang chơi đùa với đôi chân nhỏ bé củamình.“Hôm nay có quấy khóc không?”Quách Cao Minh đột nhiên lên tiếng, ngườigiúp việc làm mặt ngơ ngác, bà vú phản ứngnhanh, vội vàng đáp: “Không, hai vị thiếu giahôm nay rất ngoan…”Quách Cao Minh không có biểu cảm gì, anhnhìn hai đứa nhỏ nhà mình đang ngậm n*m v*giả, hai cái má phồng lên và trắng hồng, đôi mắtto trong sáng, lông mi dài và cả những hànhđộng ngây thơ khiến người ta không khỏi thấyđáng yêu.“Thật đáng yêu.”Quách Cao Minh thì thầm, giọng điệu có hơibuồn.Trong lòng anh dâng lên cảm giác phiền lụy,sắc mặt càng thêm âm u, anh xoay người quyếtđịnh vào phòng làm việc.Lúc này, đứa nhỏ mắt xanh đang cầm trêntay bình sữa rỗng, có vẻ rất thích thú. Người giúpviệc muốn mang đi, bé cố chấp không chịu, cuộntròn người lại.Sau đó, đứa bé khóc.Như có dây chuyền, đứa bé ở chiếc nôi bêncạnh cũng bắt đầu khóc.Tiếng khóc ồn ào của bọn trẻ, làm anh bỗngthấy xót xa.Quách Cao Minh ngoảnh lại nhìn, một sốngười giúp việc sợ hãi, nhanh chóng cúi đầuxuống, họ sợ Quách Cao Minh trách móc,Nhưng trông Quách Cao Minh lại không hềcó vẻ gì sẽ la mắng những người này.Anh làm mắt nghiêm túc, nhìn và đứa bé,“Con làm sao thế?” Giọng nói thì thào, nhưng lạicó uy, vừa dứt lời, anh xoay người đi ngay.Đứa bé trong nôi dường như sợ chính bốmình, đột nhiên bé quên mất, đôi mắt sáng longlanh ứa nước mắt như pha lê, nó nhìn theo bố màngơ ngác.Cô hầu gái thở phào nhẹ nhõm khi thấyQuách Cao Minh rời đi.Gần đây, tính tình thiếu gia của họ càng lúccàng quái dị.“Nó dám làm bọn nhỏ sợ?!” Trong bữa cơm,ông cụ tức giận.Đã thế còn thêm tội không ngồi ăn cùng vớiông, thằng cháu bất hiếu này, càng nghĩ ôngcàng tức.Giang Mỹ Linh từ trước đến nay vẫn luônkiêng nể ông cụ, thấy ông tức giận như vậy cũngkhông dám ngắt lời, lặng lẽ ăn cơm, giống nhưđây không phải là chuyện nhà mình, hoàn toànkhông quan tâm.Quách Thanh Châu rụt rè liếc ông nội, lấyhết can đảm, thấp giọng hỏi: “Ông nội, anh traicháu không ăn sao?”Ông cụ hừ lạnh một tiếng: “Chuyện gia đìnhcòn lo không xong, trông mong gì gánh vác đượcsự nghiệp”Nội quy Quách gia rất nghiêm khắc, nhữngngười đàn ông không đảm đương tốt việc giađình và hôn nhân thì không thể làm ăn lớn được.Đây là gia quy cơ bản nhất của Quách gia.Dì Phương, người phụ trách việc hàng ngàyvà nấu nướng của Quách gia bước đến, mỉm cườivà mang món chính, đặt lên bàn.“Thiếu gia nhất định không phải tự nhiênlàm bọn nhỏ sợ, mấy ngày nay, tâm trạng cậu ấykhông được ổn.”Dì Phương đã nhìn thấy Quách Cao Minh lớnlên. Có thể anh không phải là người bố hiền lành,nhân hậu nhưng chắc chắn rất yêu thương concái và không giỏi bộc lộ tình cảm.Ông cụ bình tĩnh, nghiêm túc cầm đũa ăn,không quên mắng anh, “Tính tình tệ như vậy,đứa con gái nào mê được nó. Vừa ngu ngốc lạinhàm chán, chả trách, Kiều Bích Ngọc khôngthích nó.”Quả thực, dạo này Quách Cao Minh trôngthật buồn tẻ và nhàm chán.Vốn dĩ, anh không phải người hướng ngoại,so với tính khí sôi nổi của Kiều Bích Ngọc, anh lạitrông càng trầm lặng. Mở quán bar sầm uất nhấtthành phố Bắc An, nhưng chính anh cũng khôngthích náo nhiệt, thậm chí khi ngồi một mình giữachốn đông người, anh lại trầm lắng đến lạ.Nhưng mấy ngày nay, Quách Cao Minh pháthiện, những trò tiêu khiển trước đây không làmanh phấn chấn hơn.Vào đêm giao thừa, Quách gia theo thóiquen những năm trước, cả nhà quây quần cùngnhau đón tất niên.Cặp song sinh rất hiếu động vào buổi đêmbởi vì ban ngày chúng ngủ rất nhiều. Ông cụQuách vui vẻ, gương mặt uy nghiêm cũng trànđầy yêu thương, ôm đứa vẻ mắt xanh và chơi vớinó.Có lẽ bởi vì đứa bé có đôi mắt xanh đặc biệt,hơn nữa người vợ đã mất của cụ cũng có đôi mắtxanh. Lần đầu tiên ông cụ nhìn thấy đứa bé này,cảm giác có hơi phức tạp.Quách gia, bao gồm của những người giúpviệc đều ở sảnh nhà chính đón tết, không khícực kỳ hòa thuận.“Đứa bé này mắt xanh nhìn giống chị dâu.”Ông cụ Quách ôm lấy đứa bé, khuôn mặt giànua giật mình nhìn xuống đôi mắt trong veo củađứa bé, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo lại dịudàng. Không biết có phải do là nét riêng không?Đứa bé này lúc nào cũng trông đờ đẫn.Là một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, nhưnglúc nào cũng đờ dẫn.Quách Cao Minh bỗng bật cười.Những người khác cũng không kiềm chếđược, cười theo anh.Quách Cao Minh ban đầu cảm thấy rất chánvào đêm giao thừa. Thậm chí, anh còn nghĩ đếnviệc ra ngoài quán bar để giải tỏa tâm trạng tiêucực này với một đống người lạ. Trong một dịpsum vầy như năm mời, anh thấy mình đang thiếugì đó rất quan trọng, lòng dạ trống rỗng.Thực ra, anh vốn không thích những đứa trẻnon mềm, nhưng có thể bởi vì huyết thống, gầnđây anh phát hiện, mỗi khi ở cùng hai đứa bénày, trong lòng anh sẽ bình tĩnh lại.Đặc biệt là đứa bé mắt xanh, rất giống vớiKiều Bích Ngọc.Tuy nhiên, Quách Cao Minh cũng nhận thấy,đứa bé mắt đen dường như không quan tâm đếnviệc bị người lớn phớt lờ, cậu thích yên tĩnh, mỗikhi anh trai khóc, cậu sẽ khóc theo.Như thể là để khóc cho vui, cậu đồng ý hỗtrợ người anh bướng bỉnh của mình.“Là giả vờ khóc sao?”Thế này có hơi đánh giá cao IQ của một đứabé ư?Ngồi trên ghế, Quách Cao Minh tự đặt ra vôsố câu hỏi kỳ lạ.Dì Phương bưng ra một nồi xôi đậu đỏ, thấyvẻ mặt Quách Cao Minh nghiêm túc lại trầmngâm, bà đưa cho anh một bát xôi, nhẹ nhàngnói: “Cô ấy chỉ giận một lúc thôi, không có mẹnào nỡ bỏ con mình đâu.”Quách Cao Minh ngẩng đầu lên nhìn, dìPhương chăm sóc anh từ khi anh còn nhỏ, đối xửvới anh còn chân thành hơn cả mẹ ruột.“Tôi biết.” Anh lẩm bẩm một mình.Anh biết những gì Kiểu Bích Ngọc nói hômđó chỉ là nhất thời, cô sẽ không bao giờ từ bỏbọn nhỏ, cô chỉ muốn bỏ anh.