Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 378
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 378: Nhớ đến người ta, lòng muốn xin lỗiGiọng nói của con trẻ quá ngây thơ, chính vìthế Kiểu Bích Ngọc khi nghe thấy càng xúcđộng.Thanh Tùng mới 6 tuổi nhưng đã sớm nhạycảm và hiểu chuyện, điều này có lẽ là do ảnhhưởng từ mẹ. Quan Liên sau khi sinh đã luônkhông thích Thanh Tùng. Mặc dù chỉ là đứa trẻ,nhưng cậu biết mẹ không cần cậu.“Khi cháu nhìn thấy hai em Quách, cháu đãnghĩ, nếu dì không muốn họ, họ sẽ rất buồn. Dìkhông muốn họ sao?”Kiều Bích Ngọc luôn sợ bầu không khí ủy mịthế này, vội vàng bật TV lên.“Dì thích xem chương trình thế giới độngvật. Cá voi lớn, cá sấu, trăn, báo, cả cú nữa. Tấtcả đều rất thú vị.Vừa xem TV, Kiều Bích Ngọc ung dung chiasẻ suy nghĩ của mình với một cậu bé sáu tuổi,“Nhưng dì lại rất ghét sư tử. Đám sư tử đực làmột lũ lười biếng, còn sư tử cái phải đi săn. Đúnglà đồ tra nam mà.”Thanh Tùng liếc mắt nhìn cô, và cậu pháthiện ra dì Quách đang nghiêm túc bình luận, khinhìn vào chương trình thế giới động vật, đôi mắtcô sáng lên.Thanh Tùng không xem nhiều phim tài liệu,nên cậu cho rằng dì Quách nói gì cũng đúng,“Cháu cũng ghét sư tử đực.”Bão tuyết bên ngoài hoành hành, căn phòngnhỏ được lên đèn êm dịu, hai người ngồi trêngiường xem phim tài liệu, bầu không khí cực kỳấm áp.Trong thế giới thông tin như hiện nay, mọingười luôn bận rộn với công việc, thế nên việcđặt điện thoại xuống và trò chuyện với nhau thếnày thật hiếm thấy.“Đã lâu không có ai cùng dì xem cái này, BéHeo bảo thật nhàm chán.”Thanh Tùng ngẩng mặt lên nhìn cô, ngây thơhỏi: “Không phải chú Quách sao?”Kiều Bích Ngọc vẫn nhìn chằm chằm vàocon cá sấu khổng lồ trên màn hình lớn, khôngchút biểu cảm, lắc đầu.Thanh Tùng cũng hiểu rằng chú Quáchquyền lực như vậy, hẳn là người rất bận rộn.Kiều Bích Ngọc vô thức nhìn vào Zalo, cônghĩ đến Tuấn Nghĩa, khi còn bé, không ai ngoàiTuấn Nghĩa ngồi gần cô như vậy.“Người đẹp ngủ trong rừng là ai vậy?”Thanh Tùng thấy đấy là biệt danh gì chongười ấy trên Zalo.“Bé Heo.”Kiều Ngọc Bích nói thẳng tên anh, đồng thờigửi một tin nhắn cho tài khoản “Người đẹp ngủtrong từng, [Bé Heo, chú của cậu đang đi tìmcậu đấy, cậu đã đi đâu vậy?]Mặc dù Thanh Tùng còn nhỏ nhưng cậukhông lạ những ứng dụng di động này, cậu ngầmđoán dì Quách rất và người này rất thân thiết.“Người này có hay xin phim tài liệu với dìkhông?” Thanh Tùng tò mò hỏi.“Có, khi dì còn bé.”Thực ra đó là ép buộc, Đường Tuấn Nghĩakhông dám phản kháng.“Vậy đó có phải là con trai không?” ThanhTùng lại tiếp.“Ừ””“Bây giờ lớn rồi, chú ấy vẫn sẽ xem cùng dìchứ?” Vẻ mặt Thanh Tùng bỗng nghiêm túc.Kiểu Bích Ngọc suy nghĩ một lúc, khẳngđịnh, “Có.”Đột nhiên bên ngoài có tiếng nổ lớn.Kiều Bích Ngọc ngay lập tức rời khỏi giường,chạy đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Thanh Tùng cũnglo lắng đi theo cô.Trong màn đêm đen kịt của Thụy Sĩ, khôngánh sao trăng, cách 100 mét từ lối vào kháchsạn, có bốn bức tượng thiên nga bằng băngđược điêu khắc tinh xảo, xung quanh là ánh đènnhiều màu. Bốn bức tượng càng trở nên tao nhã,như tỏa ra hào quang.Bởi vì Kiều Bích Ngọc sống ở tầng cao, nênkhông rõ lắm tình hình gió và tuyết bên ngoài.Nhưng với ánh sáng màu yếu ớt, cô mơ hồđoán bảng hiệu quảng cáo đã bị gió và tuyết thổitrúng con thiên nga điêu khắc bằng băng, mộttrong bốn chiếc cổ dài đã gãy.Điều nãy có nghĩa là tuyết và gió bên ngoàikhắc nghiệt hơn cô nghĩ.Ngay cả tấm biển được cố định cũng có thểbị thổi bay phũ phàng như vậy, nếu đụng phải ai,chắc chắn người ấy sẽ bị thương nặng.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc trở nên căngthẳng, mặc dù bây giờ cô đang ở trong kháchsạn có lò sưởi, bên ngoài là gió tuyết gào thét,nhưng khi cô đưa tay chạm vào cửa sổ thủy tinh,lập tức lạnh thấu xương.Thời tiết xấu hơn hẳn so với ban ngày, cô lolắng không biết liệu có thể rời đi được không.6 giờ tối tại Quách gia.Theo quy định của Quách gia, các thànhviên dù bận rộn đến mấy, cùng phải cùng nhauăn tối.Quách Cao Minh đang ăn một phần mìspaghetti, hai tay trái phải chậm rãi dùng daorĩa, không biết đang suy nghĩ gì, lơ đãng liền bịdao cứa vào ngón tay.Quản gia thấy ngón tay ảnh rỉ máu, liền gọingười mang đến một ít băng và thuốc khử trùng.“Không cần đâu.”Quách Cao Minh trừng mắt, gắt lên mộtcách khó hiểu.Dù sao cũng chỉ là vết thương nhỏ, có vàigiọt máu chảy ra. Quách Cao Minh chẳng bậntâm, chỉ bỏ dao nĩa xuống, đứng dậy, rời bàn.Người quản gia rất lo lắng, yêu cầu anh ítnhất phải dùng giấy ướt tiệt trùng, rửa sạch vếtthương nhỏ trên tay.Quách Cao Minh luôn bao dung với ngườithực sự quan tâm đến anh, vì vậy anh đáp sẽ tựxử lý, rồi nhận lấy khăn giấy.Nhưng mẹ của anh, Giang Mỹ Linh, vẫn ngồitrên bàn ăn, thậm chí không buồn nhìn anh, vẫncư xử nghiêm trang, lạnh lùng, lặng lẽ ăn.Tuy nhiên, Quách Cao Minh nhìn vết máu đỏin trên khăn giấy ướt màu trắng, không hiểu saocảm thấy có chút bất an, anh cau mày suy ngHĩ.“Anh à.“ Quách Thanh Châu rụt rè, dù khôngnói nhiều, nhưng tấm lòng quan tâm thấy rõ.“Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”Anh định thần lại và nhìn Quách Thanh Châuở bàn ăn, kiên nhẫn đáp lại cô em gái hướng nội.Quách Cao Minh định đến phòng làm việc,dù anh không có ý định xử lý công việc mấyngày nay.“Nếu có yêu thì phải biết chủ động nói lờixin lỗi.”Ông cụ Quách giận dữ mắng mỏ: “Cả ngàynhư thằng ngốc, không làm được chuyện gì rahồn, có gì thì đi tìm mà nói. Còn hơn đợi người tađi du lịch nước ngoài, gặp anh nào đẹp trai rồiquên luôn anh là thằng nào. Lúc đấy thì lại hay!”Ông cụ nói xong, bàn ăn yên lặng, quản giacùng những người hầu khác làm vẻ mặt nghiêmtúc.Quách Cao Minh nhìn ông nội của mình, ánhmắt hai người hiếm khi gặp phải nhau, rồi anhquay trở lại phòng làm việc trong im lặng.Quách Cao Minh vốn không thích lãng phíthời gian cho thiết bị di động, nhưng trong thờigian này, Quách gia nhận thấy gần đây mỗi khianh rảnh rỗi là sử dụng điện thoại di, cập nhậttình hình của bạn bè.Điều này thực sự kỳ lạ.Lúc này là 6 giờ tối là Việt Nam, chỗ KiềuBích Ngọc là khoảng 0 giờ sáng.Sau khi Quách Cao Minh trở lại phòng làmviệc, thì liền theo một thói quen xấu đang hìnhthành gần đây, là phải check Zalo trước, thì thấycô ấy có cập nhật bài mới, hình như đang xemphim tài liệu cùng ai đó.Sao ngủ muộn vậy?Anh đã gọi cho Lục Khánh Nam. Mặc dù đólà là người không đánh tin cậy, còn phũ phàngcúp máy, nhưng cậu ta có nói, “Kiều Bích Ngọckhông muốn gặp anh.” Câu nói này thực sự làmanh lưu tâm.Chỉ cần cô ấy có mặt ở đâu, anh không nênxuất hiện ở đấy.Quách Cao Minh nhìn vào điện thoại diđộng. Có hơi khó chịu.Anh bị ghét vì quá kiêu ngạo, hay do quá soimới.Vết thương nhỏ trên đầu ngón tay vẫn đangrÏ máu, anh cầm khăn giấy trên bàn, tùy tiện ấnvào. Máu thấm lên khăn giấy, một dấu chấm đỏdần loang ra.Quách Cao Minh rất nhạy cảm với mùi, mùimáu tanh ngai ngái này.Một linh cảm xấu dâng lên trong lòng anh.Anh cầm điện thoại, không chút do dự gọiđiện vào số di động của Kiều Bích Ngọc.Nhưng điện thoại cô ấy đổ chuông đúng balần rồi mất kết nối.IÚ tÙ tÚÂm báo của điện thoại: [Thuê bao quýkhách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng…]
Chương 378: Nhớ đến người ta, lòng muốn xin lỗi
Giọng nói của con trẻ quá ngây thơ, chính vì
thế Kiểu Bích Ngọc khi nghe thấy càng xúc
động.
Thanh Tùng mới 6 tuổi nhưng đã sớm nhạy
cảm và hiểu chuyện, điều này có lẽ là do ảnh
hưởng từ mẹ. Quan Liên sau khi sinh đã luôn
không thích Thanh Tùng. Mặc dù chỉ là đứa trẻ,
nhưng cậu biết mẹ không cần cậu.
“Khi cháu nhìn thấy hai em Quách, cháu đã
nghĩ, nếu dì không muốn họ, họ sẽ rất buồn. Dì
không muốn họ sao?”
Kiều Bích Ngọc luôn sợ bầu không khí ủy mị
thế này, vội vàng bật TV lên.
“Dì thích xem chương trình thế giới động
vật. Cá voi lớn, cá sấu, trăn, báo, cả cú nữa. Tất
cả đều rất thú vị.
Vừa xem TV, Kiều Bích Ngọc ung dung chia
sẻ suy nghĩ của mình với một cậu bé sáu tuổi,
“Nhưng dì lại rất ghét sư tử. Đám sư tử đực là
một lũ lười biếng, còn sư tử cái phải đi săn. Đúng
là đồ tra nam mà.”
Thanh Tùng liếc mắt nhìn cô, và cậu phát
hiện ra dì Quách đang nghiêm túc bình luận, khi
nhìn vào chương trình thế giới động vật, đôi mắt
cô sáng lên.
Thanh Tùng không xem nhiều phim tài liệu,
nên cậu cho rằng dì Quách nói gì cũng đúng,
“Cháu cũng ghét sư tử đực.”
Bão tuyết bên ngoài hoành hành, căn phòng
nhỏ được lên đèn êm dịu, hai người ngồi trên
giường xem phim tài liệu, bầu không khí cực kỳ
ấm áp.
Trong thế giới thông tin như hiện nay, mọi
người luôn bận rộn với công việc, thế nên việc
đặt điện thoại xuống và trò chuyện với nhau thế
này thật hiếm thấy.
“Đã lâu không có ai cùng dì xem cái này, Bé
Heo bảo thật nhàm chán.”
Thanh Tùng ngẩng mặt lên nhìn cô, ngây thơ
hỏi: “Không phải chú Quách sao?”
Kiều Bích Ngọc vẫn nhìn chằm chằm vào
con cá sấu khổng lồ trên màn hình lớn, không
chút biểu cảm, lắc đầu.
Thanh Tùng cũng hiểu rằng chú Quách
quyền lực như vậy, hẳn là người rất bận rộn.
Kiều Bích Ngọc vô thức nhìn vào Zalo, cô
nghĩ đến Tuấn Nghĩa, khi còn bé, không ai ngoài
Tuấn Nghĩa ngồi gần cô như vậy.
“Người đẹp ngủ trong rừng là ai vậy?”
Thanh Tùng thấy đấy là biệt danh gì cho
người ấy trên Zalo.
“Bé Heo.”
Kiều Ngọc Bích nói thẳng tên anh, đồng thời
gửi một tin nhắn cho tài khoản “Người đẹp ngủ
trong từng, [Bé Heo, chú của cậu đang đi tìm
cậu đấy, cậu đã đi đâu vậy?]
Mặc dù Thanh Tùng còn nhỏ nhưng cậu
không lạ những ứng dụng di động này, cậu ngầm
đoán dì Quách rất và người này rất thân thiết.
“Người này có hay xin phim tài liệu với dì
không?” Thanh Tùng tò mò hỏi.
“Có, khi dì còn bé.”
Thực ra đó là ép buộc, Đường Tuấn Nghĩa
không dám phản kháng.
“Vậy đó có phải là con trai không?” Thanh
Tùng lại tiếp.
“Ừ””
“Bây giờ lớn rồi, chú ấy vẫn sẽ xem cùng dì
chứ?” Vẻ mặt Thanh Tùng bỗng nghiêm túc.
Kiểu Bích Ngọc suy nghĩ một lúc, khẳng
định, “Có.”
Đột nhiên bên ngoài có tiếng nổ lớn.
Kiều Bích Ngọc ngay lập tức rời khỏi giường,
chạy đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Thanh Tùng cũng
lo lắng đi theo cô.
Trong màn đêm đen kịt của Thụy Sĩ, không
ánh sao trăng, cách 100 mét từ lối vào khách
sạn, có bốn bức tượng thiên nga bằng băng
được điêu khắc tinh xảo, xung quanh là ánh đèn
nhiều màu. Bốn bức tượng càng trở nên tao nhã,
như tỏa ra hào quang.
Bởi vì Kiều Bích Ngọc sống ở tầng cao, nên
không rõ lắm tình hình gió và tuyết bên ngoài.
Nhưng với ánh sáng màu yếu ớt, cô mơ hồ
đoán bảng hiệu quảng cáo đã bị gió và tuyết thổi
trúng con thiên nga điêu khắc bằng băng, một
trong bốn chiếc cổ dài đã gãy.
Điều nãy có nghĩa là tuyết và gió bên ngoài
khắc nghiệt hơn cô nghĩ.
Ngay cả tấm biển được cố định cũng có thể
bị thổi bay phũ phàng như vậy, nếu đụng phải ai,
chắc chắn người ấy sẽ bị thương nặng.
Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc trở nên căng
thẳng, mặc dù bây giờ cô đang ở trong khách
sạn có lò sưởi, bên ngoài là gió tuyết gào thét,
nhưng khi cô đưa tay chạm vào cửa sổ thủy tinh,
lập tức lạnh thấu xương.
Thời tiết xấu hơn hẳn so với ban ngày, cô lo
lắng không biết liệu có thể rời đi được không.
6 giờ tối tại Quách gia.
Theo quy định của Quách gia, các thành
viên dù bận rộn đến mấy, cùng phải cùng nhau
ăn tối.
Quách Cao Minh đang ăn một phần mì
spaghetti, hai tay trái phải chậm rãi dùng dao
rĩa, không biết đang suy nghĩ gì, lơ đãng liền bị
dao cứa vào ngón tay.
Quản gia thấy ngón tay ảnh rỉ máu, liền gọi
người mang đến một ít băng và thuốc khử trùng.
“Không cần đâu.”
Quách Cao Minh trừng mắt, gắt lên một
cách khó hiểu.
Dù sao cũng chỉ là vết thương nhỏ, có vài
giọt máu chảy ra. Quách Cao Minh chẳng bận
tâm, chỉ bỏ dao nĩa xuống, đứng dậy, rời bàn.
Người quản gia rất lo lắng, yêu cầu anh ít
nhất phải dùng giấy ướt tiệt trùng, rửa sạch vết
thương nhỏ trên tay.
Quách Cao Minh luôn bao dung với người
thực sự quan tâm đến anh, vì vậy anh đáp sẽ tự
xử lý, rồi nhận lấy khăn giấy.
Nhưng mẹ của anh, Giang Mỹ Linh, vẫn ngồi
trên bàn ăn, thậm chí không buồn nhìn anh, vẫn
cư xử nghiêm trang, lạnh lùng, lặng lẽ ăn.
Tuy nhiên, Quách Cao Minh nhìn vết máu đỏ
in trên khăn giấy ướt màu trắng, không hiểu sao
cảm thấy có chút bất an, anh cau mày suy ngHĩ.
“Anh à.“ Quách Thanh Châu rụt rè, dù không
nói nhiều, nhưng tấm lòng quan tâm thấy rõ.
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Anh định thần lại và nhìn Quách Thanh Châu
ở bàn ăn, kiên nhẫn đáp lại cô em gái hướng nội.
Quách Cao Minh định đến phòng làm việc,
dù anh không có ý định xử lý công việc mấy
ngày nay.
“Nếu có yêu thì phải biết chủ động nói lời
xin lỗi.”
Ông cụ Quách giận dữ mắng mỏ: “Cả ngày
như thằng ngốc, không làm được chuyện gì ra
hồn, có gì thì đi tìm mà nói. Còn hơn đợi người ta
đi du lịch nước ngoài, gặp anh nào đẹp trai rồi
quên luôn anh là thằng nào. Lúc đấy thì lại hay!”
Ông cụ nói xong, bàn ăn yên lặng, quản gia
cùng những người hầu khác làm vẻ mặt nghiêm
túc.
Quách Cao Minh nhìn ông nội của mình, ánh
mắt hai người hiếm khi gặp phải nhau, rồi anh
quay trở lại phòng làm việc trong im lặng.
Quách Cao Minh vốn không thích lãng phí
thời gian cho thiết bị di động, nhưng trong thời
gian này, Quách gia nhận thấy gần đây mỗi khi
anh rảnh rỗi là sử dụng điện thoại di, cập nhật
tình hình của bạn bè.
Điều này thực sự kỳ lạ.
Lúc này là 6 giờ tối là Việt Nam, chỗ Kiều
Bích Ngọc là khoảng 0 giờ sáng.
Sau khi Quách Cao Minh trở lại phòng làm
việc, thì liền theo một thói quen xấu đang hình
thành gần đây, là phải check Zalo trước, thì thấy
cô ấy có cập nhật bài mới, hình như đang xem
phim tài liệu cùng ai đó.
Sao ngủ muộn vậy?
Anh đã gọi cho Lục Khánh Nam. Mặc dù đó
là là người không đánh tin cậy, còn phũ phàng
cúp máy, nhưng cậu ta có nói, “Kiều Bích Ngọc
không muốn gặp anh.” Câu nói này thực sự làm
anh lưu tâm.
Chỉ cần cô ấy có mặt ở đâu, anh không nên
xuất hiện ở đấy.
Quách Cao Minh nhìn vào điện thoại di
động. Có hơi khó chịu.
Anh bị ghét vì quá kiêu ngạo, hay do quá soi
mới.
Vết thương nhỏ trên đầu ngón tay vẫn đang
rÏ máu, anh cầm khăn giấy trên bàn, tùy tiện ấn
vào. Máu thấm lên khăn giấy, một dấu chấm đỏ
dần loang ra.
Quách Cao Minh rất nhạy cảm với mùi, mùi
máu tanh ngai ngái này.
Một linh cảm xấu dâng lên trong lòng anh.
Anh cầm điện thoại, không chút do dự gọi
điện vào số di động của Kiều Bích Ngọc.
Nhưng điện thoại cô ấy đổ chuông đúng ba
lần rồi mất kết nối.
IÚ tÙ tÚ
Âm báo của điện thoại: [Thuê bao quý
khách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng…]
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 378: Nhớ đến người ta, lòng muốn xin lỗiGiọng nói của con trẻ quá ngây thơ, chính vìthế Kiểu Bích Ngọc khi nghe thấy càng xúcđộng.Thanh Tùng mới 6 tuổi nhưng đã sớm nhạycảm và hiểu chuyện, điều này có lẽ là do ảnhhưởng từ mẹ. Quan Liên sau khi sinh đã luônkhông thích Thanh Tùng. Mặc dù chỉ là đứa trẻ,nhưng cậu biết mẹ không cần cậu.“Khi cháu nhìn thấy hai em Quách, cháu đãnghĩ, nếu dì không muốn họ, họ sẽ rất buồn. Dìkhông muốn họ sao?”Kiều Bích Ngọc luôn sợ bầu không khí ủy mịthế này, vội vàng bật TV lên.“Dì thích xem chương trình thế giới độngvật. Cá voi lớn, cá sấu, trăn, báo, cả cú nữa. Tấtcả đều rất thú vị.Vừa xem TV, Kiều Bích Ngọc ung dung chiasẻ suy nghĩ của mình với một cậu bé sáu tuổi,“Nhưng dì lại rất ghét sư tử. Đám sư tử đực làmột lũ lười biếng, còn sư tử cái phải đi săn. Đúnglà đồ tra nam mà.”Thanh Tùng liếc mắt nhìn cô, và cậu pháthiện ra dì Quách đang nghiêm túc bình luận, khinhìn vào chương trình thế giới động vật, đôi mắtcô sáng lên.Thanh Tùng không xem nhiều phim tài liệu,nên cậu cho rằng dì Quách nói gì cũng đúng,“Cháu cũng ghét sư tử đực.”Bão tuyết bên ngoài hoành hành, căn phòngnhỏ được lên đèn êm dịu, hai người ngồi trêngiường xem phim tài liệu, bầu không khí cực kỳấm áp.Trong thế giới thông tin như hiện nay, mọingười luôn bận rộn với công việc, thế nên việcđặt điện thoại xuống và trò chuyện với nhau thếnày thật hiếm thấy.“Đã lâu không có ai cùng dì xem cái này, BéHeo bảo thật nhàm chán.”Thanh Tùng ngẩng mặt lên nhìn cô, ngây thơhỏi: “Không phải chú Quách sao?”Kiều Bích Ngọc vẫn nhìn chằm chằm vàocon cá sấu khổng lồ trên màn hình lớn, khôngchút biểu cảm, lắc đầu.Thanh Tùng cũng hiểu rằng chú Quáchquyền lực như vậy, hẳn là người rất bận rộn.Kiều Bích Ngọc vô thức nhìn vào Zalo, cônghĩ đến Tuấn Nghĩa, khi còn bé, không ai ngoàiTuấn Nghĩa ngồi gần cô như vậy.“Người đẹp ngủ trong rừng là ai vậy?”Thanh Tùng thấy đấy là biệt danh gì chongười ấy trên Zalo.“Bé Heo.”Kiều Ngọc Bích nói thẳng tên anh, đồng thờigửi một tin nhắn cho tài khoản “Người đẹp ngủtrong từng, [Bé Heo, chú của cậu đang đi tìmcậu đấy, cậu đã đi đâu vậy?]Mặc dù Thanh Tùng còn nhỏ nhưng cậukhông lạ những ứng dụng di động này, cậu ngầmđoán dì Quách rất và người này rất thân thiết.“Người này có hay xin phim tài liệu với dìkhông?” Thanh Tùng tò mò hỏi.“Có, khi dì còn bé.”Thực ra đó là ép buộc, Đường Tuấn Nghĩakhông dám phản kháng.“Vậy đó có phải là con trai không?” ThanhTùng lại tiếp.“Ừ””“Bây giờ lớn rồi, chú ấy vẫn sẽ xem cùng dìchứ?” Vẻ mặt Thanh Tùng bỗng nghiêm túc.Kiểu Bích Ngọc suy nghĩ một lúc, khẳngđịnh, “Có.”Đột nhiên bên ngoài có tiếng nổ lớn.Kiều Bích Ngọc ngay lập tức rời khỏi giường,chạy đến cửa sổ nhìn ra ngoài. Thanh Tùng cũnglo lắng đi theo cô.Trong màn đêm đen kịt của Thụy Sĩ, khôngánh sao trăng, cách 100 mét từ lối vào kháchsạn, có bốn bức tượng thiên nga bằng băngđược điêu khắc tinh xảo, xung quanh là ánh đènnhiều màu. Bốn bức tượng càng trở nên tao nhã,như tỏa ra hào quang.Bởi vì Kiều Bích Ngọc sống ở tầng cao, nênkhông rõ lắm tình hình gió và tuyết bên ngoài.Nhưng với ánh sáng màu yếu ớt, cô mơ hồđoán bảng hiệu quảng cáo đã bị gió và tuyết thổitrúng con thiên nga điêu khắc bằng băng, mộttrong bốn chiếc cổ dài đã gãy.Điều nãy có nghĩa là tuyết và gió bên ngoàikhắc nghiệt hơn cô nghĩ.Ngay cả tấm biển được cố định cũng có thểbị thổi bay phũ phàng như vậy, nếu đụng phải ai,chắc chắn người ấy sẽ bị thương nặng.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc trở nên căngthẳng, mặc dù bây giờ cô đang ở trong kháchsạn có lò sưởi, bên ngoài là gió tuyết gào thét,nhưng khi cô đưa tay chạm vào cửa sổ thủy tinh,lập tức lạnh thấu xương.Thời tiết xấu hơn hẳn so với ban ngày, cô lolắng không biết liệu có thể rời đi được không.6 giờ tối tại Quách gia.Theo quy định của Quách gia, các thànhviên dù bận rộn đến mấy, cùng phải cùng nhauăn tối.Quách Cao Minh đang ăn một phần mìspaghetti, hai tay trái phải chậm rãi dùng daorĩa, không biết đang suy nghĩ gì, lơ đãng liền bịdao cứa vào ngón tay.Quản gia thấy ngón tay ảnh rỉ máu, liền gọingười mang đến một ít băng và thuốc khử trùng.“Không cần đâu.”Quách Cao Minh trừng mắt, gắt lên mộtcách khó hiểu.Dù sao cũng chỉ là vết thương nhỏ, có vàigiọt máu chảy ra. Quách Cao Minh chẳng bậntâm, chỉ bỏ dao nĩa xuống, đứng dậy, rời bàn.Người quản gia rất lo lắng, yêu cầu anh ítnhất phải dùng giấy ướt tiệt trùng, rửa sạch vếtthương nhỏ trên tay.Quách Cao Minh luôn bao dung với ngườithực sự quan tâm đến anh, vì vậy anh đáp sẽ tựxử lý, rồi nhận lấy khăn giấy.Nhưng mẹ của anh, Giang Mỹ Linh, vẫn ngồitrên bàn ăn, thậm chí không buồn nhìn anh, vẫncư xử nghiêm trang, lạnh lùng, lặng lẽ ăn.Tuy nhiên, Quách Cao Minh nhìn vết máu đỏin trên khăn giấy ướt màu trắng, không hiểu saocảm thấy có chút bất an, anh cau mày suy ngHĩ.“Anh à.“ Quách Thanh Châu rụt rè, dù khôngnói nhiều, nhưng tấm lòng quan tâm thấy rõ.“Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”Anh định thần lại và nhìn Quách Thanh Châuở bàn ăn, kiên nhẫn đáp lại cô em gái hướng nội.Quách Cao Minh định đến phòng làm việc,dù anh không có ý định xử lý công việc mấyngày nay.“Nếu có yêu thì phải biết chủ động nói lờixin lỗi.”Ông cụ Quách giận dữ mắng mỏ: “Cả ngàynhư thằng ngốc, không làm được chuyện gì rahồn, có gì thì đi tìm mà nói. Còn hơn đợi người tađi du lịch nước ngoài, gặp anh nào đẹp trai rồiquên luôn anh là thằng nào. Lúc đấy thì lại hay!”Ông cụ nói xong, bàn ăn yên lặng, quản giacùng những người hầu khác làm vẻ mặt nghiêmtúc.Quách Cao Minh nhìn ông nội của mình, ánhmắt hai người hiếm khi gặp phải nhau, rồi anhquay trở lại phòng làm việc trong im lặng.Quách Cao Minh vốn không thích lãng phíthời gian cho thiết bị di động, nhưng trong thờigian này, Quách gia nhận thấy gần đây mỗi khianh rảnh rỗi là sử dụng điện thoại di, cập nhậttình hình của bạn bè.Điều này thực sự kỳ lạ.Lúc này là 6 giờ tối là Việt Nam, chỗ KiềuBích Ngọc là khoảng 0 giờ sáng.Sau khi Quách Cao Minh trở lại phòng làmviệc, thì liền theo một thói quen xấu đang hìnhthành gần đây, là phải check Zalo trước, thì thấycô ấy có cập nhật bài mới, hình như đang xemphim tài liệu cùng ai đó.Sao ngủ muộn vậy?Anh đã gọi cho Lục Khánh Nam. Mặc dù đólà là người không đánh tin cậy, còn phũ phàngcúp máy, nhưng cậu ta có nói, “Kiều Bích Ngọckhông muốn gặp anh.” Câu nói này thực sự làmanh lưu tâm.Chỉ cần cô ấy có mặt ở đâu, anh không nênxuất hiện ở đấy.Quách Cao Minh nhìn vào điện thoại diđộng. Có hơi khó chịu.Anh bị ghét vì quá kiêu ngạo, hay do quá soimới.Vết thương nhỏ trên đầu ngón tay vẫn đangrÏ máu, anh cầm khăn giấy trên bàn, tùy tiện ấnvào. Máu thấm lên khăn giấy, một dấu chấm đỏdần loang ra.Quách Cao Minh rất nhạy cảm với mùi, mùimáu tanh ngai ngái này.Một linh cảm xấu dâng lên trong lòng anh.Anh cầm điện thoại, không chút do dự gọiđiện vào số di động của Kiều Bích Ngọc.Nhưng điện thoại cô ấy đổ chuông đúng balần rồi mất kết nối.IÚ tÙ tÚÂm báo của điện thoại: [Thuê bao quýkhách vừa gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng…]