Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 379

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 379: Bão tuyết, mất kết nối“Điện thoại nhấp nháy vài lần, sau đó lại bịngắt kết nối…”Điện thoại của Kiều Bích Ngọc đang sạc bêncạnh, Thanh Tùng chủ động nhấc nó lên, nhìnthấy cuộc gọi nhỡ.Thanh Tùng đưa điện thoại cho cô, khuônmặt nhỏ nhắn có hơi hưng phấn, “Hình như chúQuách đang gọi.”Thanh Tùng luôn kính trọng Quách CaoMinh, đến cả cha cậu là Bùi Hưng Nam cũngphải đứng sang một bên.Khi Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại và nhìnvào màn hình, vẻ mặt cô hơi sững sờ một chút,điện thoại hiển thị không có tín hiệu.Tại sao điện thoại lại mất tín hiệu?Cô băn khoăn kiểm tra xem điện thoại cóvấn đề gì không, lúc này TV LCD trên tường độtnhiên chiếu một bộ phim tài liệu về thế giới độngvật, nhưng một tiếng nổ đột nhiên vang lên, mànhình LCD biến thành màu xám xịt.Cả tín hiệu TV cũng bị gián đoạn sao?“Hỏng rồi sao?”Thanh Tùng cẩm điều khiển, chuyển kênhliên tục, nhưng vẫn không có tín hiệu TV.Kiều Bích Ngọc cảm thấy bất an, sau khikiểm tra đồng hồ, thấy bây giờ đã một giờ sáng,gió tuyết ngoài cửa sổ gào thét rất nặng nề.“Thanh Tùng, lên giường ngủ đi, muộn rồi.”Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.Thanh Tùng lẳng lặng tắt TV, ngoan ngoãnleo lên giường nhưng không ngủ được, thân hìnhbé nhỏ nằm gọn trong chăn bông. Đầu nghiêngnghiêng, đôi mắt sáng nhìn dì Quách đang nhấcđiện thoại gọi cho nhân viên chăm sóc kháchhàng.Kiều Bích Ngọc gọi cho nhân viên trực đêm,“Tại sao đột nhiên không có tín hiệu từ TV, ngaycả điện thoại di động cũng không có tín hiệu…Sảnh tầng 1 của khách sản lúc này hình nhưhơi bận rộn, có tiếng bước chân đi lại, nhân viênchăm sóc khách hàng lịch sự trả lời: “Tôi rất tiếcvì sự cố, chúng tôi vừa nhận được thông báo.Trận bão tuyết làm ảnh hưởng đến một số thiếtbị điện tử bên ngoài. Hiện giờ tín hiệu ở đây đangtạm thời bị gián đoạn.”“Các nhân viên hầu cần của khách sạn đangchuẩn bị sửa chữa. Xin hãy kiên nhẫn.”Kiều Bích Ngọc nghe lời giải thích trên điệnthoại, quay đầu nhìn về phía cửa sổ tối om, lúcnày gió tuyết vẫn thổi và nhiệt độ xuống thấphơn.“Khi nào sửa?”“Xin hãy yên tâm, bộ phận bảo trì hậu cầnkhách sạn của chúng tôi thường xử lý những tìnhhuống như thế này, việc sửa chữa dự kiến sẽhoàn thành vào lúc 6 giờ sáng.”Nghe giọng điệu của bộ phận chăm sóckhách hàng khách sạn thì dường như đó khôngphải là vấn đề lớn lắm.Kiểu Bích Ngọc trầm ngâm, khẽ hừ mộttiếng.Khi cô chuẩn bị cúp mày, nhân viên chămsóc khách hàng đột nhiên nhắc nhở, “Chúng tôixin lỗi vì đã làm phiền cô. Vì hầu hết khách hàngcủa chúng tôi đều đang nghỉ ngơi, xin vui lòngkhông làm phiền những vị khách khác vì sự cốnày. Chúc quý khách ngủ ngon.”Bây giờ là một giờ sáng, gió và tuyết bắt đầumạnh hơn so với buổi chiều. Sau khi ăn tối,khách sạn không sắp xếp các hoạt động ngoàitrời, hầu hết du khách đều đi ngủ sớm hơn bìnhthường. Có vẻ như chỉ có một vài con cú đêmnhận ra tín hiệu bị gián đoạn.”“Dì Quách, có phải đã có chuyện xảy rakhông?”Thanh Tùng cuộn người lại, tò mò hỏi cô.Kiều Bích Ngọc chạy đến cửa sổ, nhìn chằmchằm vào ba chiếc xe bảo dưỡng của khách sạnđang chầm chậm đi trong gió tuyết, có vẻ nhưkhách sạn này cũng có kinh nghiệm đối với thờitiết khắc nghiệt.“Bão tuyết quá lớn làm hỏng một số thiết bịphát tín hiệu. Điện thoại và TV tạm thời khôngdùng được. Những nhân viên khách sạn đangtiến hành sửa chữa nó.”Kiều Bích Ngọc không giấu Thanh Tùng, côtrèo lên giường kéo chăn bông cho cậu, tự nhiênthấy an tâm một chút.“Chú Quách vừa gọi mà lại không có tínhiệu… Thanh Tùng thở dài, ôm lấy tấm chănbông.Kiều Bích Ngọc vươn tay tắt đèn đầugiường, chuẩn bị đi ngủ.Nghe thấy cậu nhắc đến Quách Cao Minh,trong mắt cô hiện lên vài phần trầm ngâm, cô lạicầm điện thoại di động lên kiểm tra, nhìn lại mànhình hiển thị cuộc gọi nhỡ, tâm trạng có hơi phứctạp.Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định đứngdậy, gõ cửa phòng của Bùi Hưng Nam và LụcKhánh Nam.“Sao cơ?”“Tất cả tín hiệu trong khách sạn đều giánđoạn sao?”Bùi Hưng Nam và những người khác bị ngủsay, thì bất ngờ bị Kiều Bích Ngọc đánh thức, vàhọ lập tức bối rối khi nhận được tin này.“Bên ngoài, trời đang có tuyết rơi dày đặc,gió thì như tiếng huýt sao, mình ngủ say quá,chẳng biết chuyện gì. Châu Mỹ Duy dựa đầuvào cửa, tâm trạng nửa mê nửa tỉnh.“Nhân viên khách sạn bảo sao?”Bùi Hưng Nam nhanh chóng trở nên cảnhgiác, nói cho cùng, an toàn là trên hết.“Ba chiếc xe được cử đi sửa chữa, họ dựkiến sẽ sửa xong vào lúc 6 giờ sáng.”Bùi Hưng Nam cau mày, “Nửa đêm gió tuyếtlại cử người ra ngoài…”“Người ở đây đã quen với việc đối phó vớikiểu thời tiết khắc nghiệt này, vì vậy đừng quá lolắng cho họ. Sáng nay cô tỉnh dậy, chắc chắn sẽthấy điện thoại có lại tín hiệu.” Lục Khánh Namcảm thấy đây không phải là chuyện lớn, dịch vụkhách sạn ở đây khá tốt.Bùi Hưng Nam cảm thấy tạm thời ngắt tínhiệu cũng không có gì to tát, liền nói với KiểuBích Ngọc, “Cô ngủ trước đi, ngày mai dậy rồitính.”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có hơi do dự,cuối cùng cô ấy nói, “Quách Cao Minh vừa gọicho tôi.”Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam lập tứctràn đầy năng lượng khi nghe cô chủ động nhắcđến cái tên “Quách Cao Minh.”“Anh ấy bảo gì?”“Quách Cao Minh gọi, điện thoại đổ chuôngba lần thì bị mất tín hiệu.”Có nghĩa là Kiểu Bích Ngọc không biết tạisao anh ấy lại đột ngột gọi cho cô.Khi anh muốn tìm cô, tín hiệu đột nhiên bịgián đoạn. Liệu đây có phải chỉ là trùng hợpngẫu nhiên?Sắc mặt Bùi Hưng Nam ngưng trọng, anhtrầm mặc không nói.Từ “trùng hợp” không có trong từ điển củaQuách Cao Minh. Quách Cao Minh nói rằng trênđời này không có nhiều sự trùng hợp đến vậy. Kểcả trong cách xử lý mọi việc, luôn là anh có chủý và chuẩn bị từ sớm.Vẻ mặt của Lục Khánh Nam có hơi khó xử,anh cố chấp nói: “Hôm trước, Quách Cao Minhđã gọi cho tôi, hỏi là khi nào chúng ta về ViệtNam. Anh ấy dường như muốn nói điều gì đó,rồi… tôi bảo anh ấy không phải đến, đừng quábận tâm rồi cúp máy.”Đúng là chán, hôm ấy anh còn dương dươngtự đắc, hiếm khi có cơ hội lên giọng với QuáchCao Minh, không ngờ anh ấy thực sự có chuyệnnghiêm túc cần nói.“Có lẽ anh ấy muốn nhắc chúng ta giữ antoàn.”Bùi Hưng Nam nhìn Kiều Bích Ngọc, “ThanhTùng đâu rồi?”“Ở trong phòng, tôi dặn thằng bé ngủngoan, đừng chạy lung tung.” Kiều Bích Ngọcquay người chỉ về cánh cửa đối diện.Lục Khánh Nam thở dài, “Tại sao c** nh* ấylại nghe lời cô vậy, còn rất quấn cô nữa?”Bùi Hưng Nam trực tiếp đưa ra quyết định,“Đêm nay Thanh Tùng ngủ với tôi, còn Mỹ Duyvới Kiều Bích Ngọc chung phòng. Nếu có tai nạngì xảy ra, tôi dễ dàng đưa thằng bé di.”Dứt lời, Bùi Hưng Nam trực tiếp sang phòngđối diện, bế Thanh Tùng ra khỏi giường.Nếu có trường hợp khẩn cấp xảy ra, ThanhTùng vẫn là một đứa bé sáu tuổi, tất nhiên sẽ ổnhơn nếu cậu được ở bên người thân và có nănglực bảo đảm sự an toàn cho cậu.Kiểu Bích Ngọc nhìn Bùi Hưng Nam ômThanh Tùng về phòng, luôn cảm thấy Hưng Namcó hơi lo lắng cho sự an toàn cho con trai. ChâuMỹ Duy không phản đối, Thanh Tùng vẫn còn làmột đứa trẻ, và Kiều Bích Ngọc cũng không giỏichăm sóc người khác.Điện thoại mất tín hiệu không thể gọi đượccho nhau, hai người điều chỉnh đồng hồ báo thứclúc 6 giờ, mong sao có thể suôn sẻ trở về nhàtheo đúng lich trình ban đầu. 

Chương 379: Bão tuyết, mất kết nối

“Điện thoại nhấp nháy vài lần, sau đó lại bị

ngắt kết nối…”

Điện thoại của Kiều Bích Ngọc đang sạc bên

cạnh, Thanh Tùng chủ động nhấc nó lên, nhìn

thấy cuộc gọi nhỡ.

Thanh Tùng đưa điện thoại cho cô, khuôn

mặt nhỏ nhắn có hơi hưng phấn, “Hình như chú

Quách đang gọi.”

Thanh Tùng luôn kính trọng Quách Cao

Minh, đến cả cha cậu là Bùi Hưng Nam cũng

phải đứng sang một bên.

Khi Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại và nhìn

vào màn hình, vẻ mặt cô hơi sững sờ một chút,

điện thoại hiển thị không có tín hiệu.

Tại sao điện thoại lại mất tín hiệu?

Cô băn khoăn kiểm tra xem điện thoại có

vấn đề gì không, lúc này TV LCD trên tường đột

nhiên chiếu một bộ phim tài liệu về thế giới động

vật, nhưng một tiếng nổ đột nhiên vang lên, màn

hình LCD biến thành màu xám xịt.

Cả tín hiệu TV cũng bị gián đoạn sao?

“Hỏng rồi sao?”

Thanh Tùng cẩm điều khiển, chuyển kênh

liên tục, nhưng vẫn không có tín hiệu TV.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy bất an, sau khi

kiểm tra đồng hồ, thấy bây giờ đã một giờ sáng,

gió tuyết ngoài cửa sổ gào thét rất nặng nề.

“Thanh Tùng, lên giường ngủ đi, muộn rồi.”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Thanh Tùng lẳng lặng tắt TV, ngoan ngoãn

leo lên giường nhưng không ngủ được, thân hình

bé nhỏ nằm gọn trong chăn bông. Đầu nghiêng

nghiêng, đôi mắt sáng nhìn dì Quách đang nhấc

điện thoại gọi cho nhân viên chăm sóc khách

hàng.

Kiều Bích Ngọc gọi cho nhân viên trực đêm,

“Tại sao đột nhiên không có tín hiệu từ TV, ngay

cả điện thoại di động cũng không có tín hiệu…

Sảnh tầng 1 của khách sản lúc này hình như

hơi bận rộn, có tiếng bước chân đi lại, nhân viên

chăm sóc khách hàng lịch sự trả lời: “Tôi rất tiếc

vì sự cố, chúng tôi vừa nhận được thông báo.

Trận bão tuyết làm ảnh hưởng đến một số thiết

bị điện tử bên ngoài. Hiện giờ tín hiệu ở đây đang

tạm thời bị gián đoạn.”

“Các nhân viên hầu cần của khách sạn đang

chuẩn bị sửa chữa. Xin hãy kiên nhẫn.”

Kiều Bích Ngọc nghe lời giải thích trên điện

thoại, quay đầu nhìn về phía cửa sổ tối om, lúc

này gió tuyết vẫn thổi và nhiệt độ xuống thấp

hơn.

“Khi nào sửa?”

“Xin hãy yên tâm, bộ phận bảo trì hậu cần

khách sạn của chúng tôi thường xử lý những tình

huống như thế này, việc sửa chữa dự kiến sẽ

hoàn thành vào lúc 6 giờ sáng.”

Nghe giọng điệu của bộ phận chăm sóc

khách hàng khách sạn thì dường như đó không

phải là vấn đề lớn lắm.

Kiểu Bích Ngọc trầm ngâm, khẽ hừ một

tiếng.

Khi cô chuẩn bị cúp mày, nhân viên chăm

sóc khách hàng đột nhiên nhắc nhở, “Chúng tôi

xin lỗi vì đã làm phiền cô. Vì hầu hết khách hàng

của chúng tôi đều đang nghỉ ngơi, xin vui lòng

không làm phiền những vị khách khác vì sự cố

này. Chúc quý khách ngủ ngon.”

Bây giờ là một giờ sáng, gió và tuyết bắt đầu

mạnh hơn so với buổi chiều. Sau khi ăn tối,

khách sạn không sắp xếp các hoạt động ngoài

trời, hầu hết du khách đều đi ngủ sớm hơn bình

thường. Có vẻ như chỉ có một vài con cú đêm

nhận ra tín hiệu bị gián đoạn.”

“Dì Quách, có phải đã có chuyện xảy ra

không?”

Thanh Tùng cuộn người lại, tò mò hỏi cô.

Kiều Bích Ngọc chạy đến cửa sổ, nhìn chằm

chằm vào ba chiếc xe bảo dưỡng của khách sạn

đang chầm chậm đi trong gió tuyết, có vẻ như

khách sạn này cũng có kinh nghiệm đối với thời

tiết khắc nghiệt.

“Bão tuyết quá lớn làm hỏng một số thiết bị

phát tín hiệu. Điện thoại và TV tạm thời không

dùng được. Những nhân viên khách sạn đang

tiến hành sửa chữa nó.”

Kiều Bích Ngọc không giấu Thanh Tùng, cô

trèo lên giường kéo chăn bông cho cậu, tự nhiên

thấy an tâm một chút.

“Chú Quách vừa gọi mà lại không có tín

hiệu… Thanh Tùng thở dài, ôm lấy tấm chăn

bông.

Kiều Bích Ngọc vươn tay tắt đèn đầu

giường, chuẩn bị đi ngủ.

Nghe thấy cậu nhắc đến Quách Cao Minh,

trong mắt cô hiện lên vài phần trầm ngâm, cô lại

cầm điện thoại di động lên kiểm tra, nhìn lại màn

hình hiển thị cuộc gọi nhỡ, tâm trạng có hơi phức

tạp.

Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định đứng

dậy, gõ cửa phòng của Bùi Hưng Nam và Lục

Khánh Nam.

“Sao cơ?”

“Tất cả tín hiệu trong khách sạn đều gián

đoạn sao?”

Bùi Hưng Nam và những người khác bị ngủ

say, thì bất ngờ bị Kiều Bích Ngọc đánh thức, và

họ lập tức bối rối khi nhận được tin này.

“Bên ngoài, trời đang có tuyết rơi dày đặc,

gió thì như tiếng huýt sao, mình ngủ say quá,

chẳng biết chuyện gì. Châu Mỹ Duy dựa đầu

vào cửa, tâm trạng nửa mê nửa tỉnh.

“Nhân viên khách sạn bảo sao?”

Bùi Hưng Nam nhanh chóng trở nên cảnh

giác, nói cho cùng, an toàn là trên hết.

“Ba chiếc xe được cử đi sửa chữa, họ dự

kiến sẽ sửa xong vào lúc 6 giờ sáng.”

Bùi Hưng Nam cau mày, “Nửa đêm gió tuyết

lại cử người ra ngoài…”

“Người ở đây đã quen với việc đối phó với

kiểu thời tiết khắc nghiệt này, vì vậy đừng quá lo

lắng cho họ. Sáng nay cô tỉnh dậy, chắc chắn sẽ

thấy điện thoại có lại tín hiệu.” Lục Khánh Nam

cảm thấy đây không phải là chuyện lớn, dịch vụ

khách sạn ở đây khá tốt.

Bùi Hưng Nam cảm thấy tạm thời ngắt tín

hiệu cũng không có gì to tát, liền nói với Kiểu

Bích Ngọc, “Cô ngủ trước đi, ngày mai dậy rồi

tính.”

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có hơi do dự,

cuối cùng cô ấy nói, “Quách Cao Minh vừa gọi

cho tôi.”

Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam lập tức

tràn đầy năng lượng khi nghe cô chủ động nhắc

đến cái tên “Quách Cao Minh.”

“Anh ấy bảo gì?”

“Quách Cao Minh gọi, điện thoại đổ chuông

ba lần thì bị mất tín hiệu.”

Có nghĩa là Kiểu Bích Ngọc không biết tại

sao anh ấy lại đột ngột gọi cho cô.

Khi anh muốn tìm cô, tín hiệu đột nhiên bị

gián đoạn. Liệu đây có phải chỉ là trùng hợp

ngẫu nhiên?

Sắc mặt Bùi Hưng Nam ngưng trọng, anh

trầm mặc không nói.

Từ “trùng hợp” không có trong từ điển của

Quách Cao Minh. Quách Cao Minh nói rằng trên

đời này không có nhiều sự trùng hợp đến vậy. Kể

cả trong cách xử lý mọi việc, luôn là anh có chủ

ý và chuẩn bị từ sớm.

Vẻ mặt của Lục Khánh Nam có hơi khó xử,

anh cố chấp nói: “Hôm trước, Quách Cao Minh

đã gọi cho tôi, hỏi là khi nào chúng ta về Việt

Nam. Anh ấy dường như muốn nói điều gì đó,

rồi… tôi bảo anh ấy không phải đến, đừng quá

bận tâm rồi cúp máy.”

Đúng là chán, hôm ấy anh còn dương dương

tự đắc, hiếm khi có cơ hội lên giọng với Quách

Cao Minh, không ngờ anh ấy thực sự có chuyện

nghiêm túc cần nói.

“Có lẽ anh ấy muốn nhắc chúng ta giữ an

toàn.”

Bùi Hưng Nam nhìn Kiều Bích Ngọc, “Thanh

Tùng đâu rồi?”

“Ở trong phòng, tôi dặn thằng bé ngủ

ngoan, đừng chạy lung tung.” Kiều Bích Ngọc

quay người chỉ về cánh cửa đối diện.

Lục Khánh Nam thở dài, “Tại sao c** nh* ấy

lại nghe lời cô vậy, còn rất quấn cô nữa?”

Bùi Hưng Nam trực tiếp đưa ra quyết định,

“Đêm nay Thanh Tùng ngủ với tôi, còn Mỹ Duy

với Kiều Bích Ngọc chung phòng. Nếu có tai nạn

gì xảy ra, tôi dễ dàng đưa thằng bé di.”

Dứt lời, Bùi Hưng Nam trực tiếp sang phòng

đối diện, bế Thanh Tùng ra khỏi giường.

Nếu có trường hợp khẩn cấp xảy ra, Thanh

Tùng vẫn là một đứa bé sáu tuổi, tất nhiên sẽ ổn

hơn nếu cậu được ở bên người thân và có năng

lực bảo đảm sự an toàn cho cậu.

Kiểu Bích Ngọc nhìn Bùi Hưng Nam ôm

Thanh Tùng về phòng, luôn cảm thấy Hưng Nam

có hơi lo lắng cho sự an toàn cho con trai. Châu

Mỹ Duy không phản đối, Thanh Tùng vẫn còn là

một đứa trẻ, và Kiều Bích Ngọc cũng không giỏi

chăm sóc người khác.

Điện thoại mất tín hiệu không thể gọi được

cho nhau, hai người điều chỉnh đồng hồ báo thức

lúc 6 giờ, mong sao có thể suôn sẻ trở về nhà

theo đúng lich trình ban đầu.

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 379: Bão tuyết, mất kết nối“Điện thoại nhấp nháy vài lần, sau đó lại bịngắt kết nối…”Điện thoại của Kiều Bích Ngọc đang sạc bêncạnh, Thanh Tùng chủ động nhấc nó lên, nhìnthấy cuộc gọi nhỡ.Thanh Tùng đưa điện thoại cho cô, khuônmặt nhỏ nhắn có hơi hưng phấn, “Hình như chúQuách đang gọi.”Thanh Tùng luôn kính trọng Quách CaoMinh, đến cả cha cậu là Bùi Hưng Nam cũngphải đứng sang một bên.Khi Kiểu Bích Ngọc cầm điện thoại và nhìnvào màn hình, vẻ mặt cô hơi sững sờ một chút,điện thoại hiển thị không có tín hiệu.Tại sao điện thoại lại mất tín hiệu?Cô băn khoăn kiểm tra xem điện thoại cóvấn đề gì không, lúc này TV LCD trên tường độtnhiên chiếu một bộ phim tài liệu về thế giới độngvật, nhưng một tiếng nổ đột nhiên vang lên, mànhình LCD biến thành màu xám xịt.Cả tín hiệu TV cũng bị gián đoạn sao?“Hỏng rồi sao?”Thanh Tùng cẩm điều khiển, chuyển kênhliên tục, nhưng vẫn không có tín hiệu TV.Kiều Bích Ngọc cảm thấy bất an, sau khikiểm tra đồng hồ, thấy bây giờ đã một giờ sáng,gió tuyết ngoài cửa sổ gào thét rất nặng nề.“Thanh Tùng, lên giường ngủ đi, muộn rồi.”Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.Thanh Tùng lẳng lặng tắt TV, ngoan ngoãnleo lên giường nhưng không ngủ được, thân hìnhbé nhỏ nằm gọn trong chăn bông. Đầu nghiêngnghiêng, đôi mắt sáng nhìn dì Quách đang nhấcđiện thoại gọi cho nhân viên chăm sóc kháchhàng.Kiều Bích Ngọc gọi cho nhân viên trực đêm,“Tại sao đột nhiên không có tín hiệu từ TV, ngaycả điện thoại di động cũng không có tín hiệu…Sảnh tầng 1 của khách sản lúc này hình nhưhơi bận rộn, có tiếng bước chân đi lại, nhân viênchăm sóc khách hàng lịch sự trả lời: “Tôi rất tiếcvì sự cố, chúng tôi vừa nhận được thông báo.Trận bão tuyết làm ảnh hưởng đến một số thiếtbị điện tử bên ngoài. Hiện giờ tín hiệu ở đây đangtạm thời bị gián đoạn.”“Các nhân viên hầu cần của khách sạn đangchuẩn bị sửa chữa. Xin hãy kiên nhẫn.”Kiều Bích Ngọc nghe lời giải thích trên điệnthoại, quay đầu nhìn về phía cửa sổ tối om, lúcnày gió tuyết vẫn thổi và nhiệt độ xuống thấphơn.“Khi nào sửa?”“Xin hãy yên tâm, bộ phận bảo trì hậu cầnkhách sạn của chúng tôi thường xử lý những tìnhhuống như thế này, việc sửa chữa dự kiến sẽhoàn thành vào lúc 6 giờ sáng.”Nghe giọng điệu của bộ phận chăm sóckhách hàng khách sạn thì dường như đó khôngphải là vấn đề lớn lắm.Kiểu Bích Ngọc trầm ngâm, khẽ hừ mộttiếng.Khi cô chuẩn bị cúp mày, nhân viên chămsóc khách hàng đột nhiên nhắc nhở, “Chúng tôixin lỗi vì đã làm phiền cô. Vì hầu hết khách hàngcủa chúng tôi đều đang nghỉ ngơi, xin vui lòngkhông làm phiền những vị khách khác vì sự cốnày. Chúc quý khách ngủ ngon.”Bây giờ là một giờ sáng, gió và tuyết bắt đầumạnh hơn so với buổi chiều. Sau khi ăn tối,khách sạn không sắp xếp các hoạt động ngoàitrời, hầu hết du khách đều đi ngủ sớm hơn bìnhthường. Có vẻ như chỉ có một vài con cú đêmnhận ra tín hiệu bị gián đoạn.”“Dì Quách, có phải đã có chuyện xảy rakhông?”Thanh Tùng cuộn người lại, tò mò hỏi cô.Kiều Bích Ngọc chạy đến cửa sổ, nhìn chằmchằm vào ba chiếc xe bảo dưỡng của khách sạnđang chầm chậm đi trong gió tuyết, có vẻ nhưkhách sạn này cũng có kinh nghiệm đối với thờitiết khắc nghiệt.“Bão tuyết quá lớn làm hỏng một số thiết bịphát tín hiệu. Điện thoại và TV tạm thời khôngdùng được. Những nhân viên khách sạn đangtiến hành sửa chữa nó.”Kiều Bích Ngọc không giấu Thanh Tùng, côtrèo lên giường kéo chăn bông cho cậu, tự nhiênthấy an tâm một chút.“Chú Quách vừa gọi mà lại không có tínhiệu… Thanh Tùng thở dài, ôm lấy tấm chănbông.Kiều Bích Ngọc vươn tay tắt đèn đầugiường, chuẩn bị đi ngủ.Nghe thấy cậu nhắc đến Quách Cao Minh,trong mắt cô hiện lên vài phần trầm ngâm, cô lạicầm điện thoại di động lên kiểm tra, nhìn lại mànhình hiển thị cuộc gọi nhỡ, tâm trạng có hơi phứctạp.Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định đứngdậy, gõ cửa phòng của Bùi Hưng Nam và LụcKhánh Nam.“Sao cơ?”“Tất cả tín hiệu trong khách sạn đều giánđoạn sao?”Bùi Hưng Nam và những người khác bị ngủsay, thì bất ngờ bị Kiều Bích Ngọc đánh thức, vàhọ lập tức bối rối khi nhận được tin này.“Bên ngoài, trời đang có tuyết rơi dày đặc,gió thì như tiếng huýt sao, mình ngủ say quá,chẳng biết chuyện gì. Châu Mỹ Duy dựa đầuvào cửa, tâm trạng nửa mê nửa tỉnh.“Nhân viên khách sạn bảo sao?”Bùi Hưng Nam nhanh chóng trở nên cảnhgiác, nói cho cùng, an toàn là trên hết.“Ba chiếc xe được cử đi sửa chữa, họ dựkiến sẽ sửa xong vào lúc 6 giờ sáng.”Bùi Hưng Nam cau mày, “Nửa đêm gió tuyếtlại cử người ra ngoài…”“Người ở đây đã quen với việc đối phó vớikiểu thời tiết khắc nghiệt này, vì vậy đừng quá lolắng cho họ. Sáng nay cô tỉnh dậy, chắc chắn sẽthấy điện thoại có lại tín hiệu.” Lục Khánh Namcảm thấy đây không phải là chuyện lớn, dịch vụkhách sạn ở đây khá tốt.Bùi Hưng Nam cảm thấy tạm thời ngắt tínhiệu cũng không có gì to tát, liền nói với KiểuBích Ngọc, “Cô ngủ trước đi, ngày mai dậy rồitính.”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có hơi do dự,cuối cùng cô ấy nói, “Quách Cao Minh vừa gọicho tôi.”Bùi Hưng Nam và Lục Khánh Nam lập tứctràn đầy năng lượng khi nghe cô chủ động nhắcđến cái tên “Quách Cao Minh.”“Anh ấy bảo gì?”“Quách Cao Minh gọi, điện thoại đổ chuôngba lần thì bị mất tín hiệu.”Có nghĩa là Kiểu Bích Ngọc không biết tạisao anh ấy lại đột ngột gọi cho cô.Khi anh muốn tìm cô, tín hiệu đột nhiên bịgián đoạn. Liệu đây có phải chỉ là trùng hợpngẫu nhiên?Sắc mặt Bùi Hưng Nam ngưng trọng, anhtrầm mặc không nói.Từ “trùng hợp” không có trong từ điển củaQuách Cao Minh. Quách Cao Minh nói rằng trênđời này không có nhiều sự trùng hợp đến vậy. Kểcả trong cách xử lý mọi việc, luôn là anh có chủý và chuẩn bị từ sớm.Vẻ mặt của Lục Khánh Nam có hơi khó xử,anh cố chấp nói: “Hôm trước, Quách Cao Minhđã gọi cho tôi, hỏi là khi nào chúng ta về ViệtNam. Anh ấy dường như muốn nói điều gì đó,rồi… tôi bảo anh ấy không phải đến, đừng quábận tâm rồi cúp máy.”Đúng là chán, hôm ấy anh còn dương dươngtự đắc, hiếm khi có cơ hội lên giọng với QuáchCao Minh, không ngờ anh ấy thực sự có chuyệnnghiêm túc cần nói.“Có lẽ anh ấy muốn nhắc chúng ta giữ antoàn.”Bùi Hưng Nam nhìn Kiều Bích Ngọc, “ThanhTùng đâu rồi?”“Ở trong phòng, tôi dặn thằng bé ngủngoan, đừng chạy lung tung.” Kiều Bích Ngọcquay người chỉ về cánh cửa đối diện.Lục Khánh Nam thở dài, “Tại sao c** nh* ấylại nghe lời cô vậy, còn rất quấn cô nữa?”Bùi Hưng Nam trực tiếp đưa ra quyết định,“Đêm nay Thanh Tùng ngủ với tôi, còn Mỹ Duyvới Kiều Bích Ngọc chung phòng. Nếu có tai nạngì xảy ra, tôi dễ dàng đưa thằng bé di.”Dứt lời, Bùi Hưng Nam trực tiếp sang phòngđối diện, bế Thanh Tùng ra khỏi giường.Nếu có trường hợp khẩn cấp xảy ra, ThanhTùng vẫn là một đứa bé sáu tuổi, tất nhiên sẽ ổnhơn nếu cậu được ở bên người thân và có nănglực bảo đảm sự an toàn cho cậu.Kiểu Bích Ngọc nhìn Bùi Hưng Nam ômThanh Tùng về phòng, luôn cảm thấy Hưng Namcó hơi lo lắng cho sự an toàn cho con trai. ChâuMỹ Duy không phản đối, Thanh Tùng vẫn còn làmột đứa trẻ, và Kiều Bích Ngọc cũng không giỏichăm sóc người khác.Điện thoại mất tín hiệu không thể gọi đượccho nhau, hai người điều chỉnh đồng hồ báo thứclúc 6 giờ, mong sao có thể suôn sẻ trở về nhàtheo đúng lich trình ban đầu. 

Chương 379