Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 382
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 382: Mòn mỏi chờ cứu việnThời gian trôi qua rất chậm, kim giây trênđồng hồ chuyển động từng nhịp đều đặn.Mọi người đợi từ bảy giờ sáng đến 1 giờchiều, thật sự là khoảng thời gian căng thẳng,bên ngoài gió tuyết lại thổi, nhiệt độ giảm xuốngthấp hơn.Bốn con thiên nga băng được chạm khắc tỉmỉ ngay tại cửa ra vào của khách sạn, hiện giờđã hư hại nặng do bị bảng quảng cáo rơi vàođêm qua, nhân viên hậu cần đang di chuyểnchúng đi.Kiều Bích Ngọc nhìn nhiệt kế trên cột đángoài của kính, nhiệt độ bây giờ là âm 12 độ.Cô nhìn chằm chằm vào đám công nhân bênngoài, một nam nhân viên cường tráng tay phảicầm búa, xoay người đập cái nhiệt kế trên cộtđá.Làm như đó làm một tai nạn, họ tiếp tụcđập.“Mặc dù khách sạn có lò sưởi, nhưng hìnhnhư mình đang bị ảo giác, cảm thấy càng lúccàng lạnh, nhiệt độ bây giờ là bao nhiêu?”Châu Mỹ Duy co người lại vì lạnh, đưa chocô một chiếc khăn quàng cổ dày.“Bân ngoài là âm 12 độ.”Kiều Bích Ngọc thản nhiên đeo khăn quàngcổ, điềm nhiên nói với cô.Khi Châu Mỹ Duy nghe đến nhiệt độ, cô kinhngạc một hồi, “Không phải chứ?“ Cô vô thứcnhìn ra vách kính, nhớ đến cột đá điêu khắc bênngoài có lắp nhiệt kế.Nhiệt kế đã bị hỏng.Đôi mắt của Kiểu Bích Ngọc trong veo vàgiọng nói đều đều, “Nhân viên khách sạn có thểkhông muốn mọi người hoang mang, nên họ cốtình phá nhiệt kế.”Tất cả cửa ra vào của khách sạn đều bị khóachặt, lối ra của sảnh đều được canh gác, khôngcho khách hàng tùy ý ra vào.Mọi người dường như đã chuẩn bị sẵn sàngtỉnh thần rời đi, hành lý đã thu dọn. Sảnh cànglúc càng đông, chật cứng ở khu vực check out.Có khoảng hơn 200 khách hàng và nhânviên, họ nói nhiều ngôn ngữ của quốc gia khácnhau, qua âm điệu và sắc thái có thể nội dung làvề việc mất tín hiệu, không liên lạc được với bênngoài và tâm trạng hoang mang, lo lắng.“Đến nhà hàng ăn trưa thôi.”Kiều Bích Ngọc khó khăn đi qua đám ngườimà đi về phía nhà hàng ở khách sạn. Châu MỹDuy vội vàng theo sau cô, “Bích Ngọc, cậu nghĩtám người lên xe đã xuống núi an toàn chưa?Nếu chúng ta may mắn như họ, biết đâu khôngphải rơi vào cảnh chen chúc thế này. Không khícăng thẳng quá, mình không có tâm trạng gì cả.Mình từng rất vui khi đi du lịch, nhưng bây giờmình cảm thấy như người tị nạn đang chờ đượcvề nhà, mình không thiết ăn gì cả.“Nếu cậu không ăn no, tí nữa không có sứcchạy đâu.”Châu Mỹ Duy căng thẳng khi nghe câu này,“Ý cậu là sao? Không phải quản lý khách sạnbảo chúng ta chỉ cần đợi đến 2 giờ chiều là sẽ cóxe đến đón sao?”“Kiểu gì chẳng phải chịu vất vả.”Kiều Bích Ngọc vỗ vai cô, “Cậu còn phảichăm sóc cho Thanh Tùng, cậu như vậy, sẽ bịđứa nhỏ chê cười đấy.Châu Mỹ Duy rụt rè, “Mình biết mình khôngra dáng mẹ kế, Thanh Tùng chưa bao giờ nểmình, có lẽ mình thực sự vô dụng. Nhưng ngườibình thường trong tình huống này, thật sự rấtkhó để bình tĩnh.”Hai người bọn họ trêu chọc nhau, đột nhiênhọ trở nên im lặng, và nhận thấy Hà Thủy Tiênđang kéo va li, giao tiếp với nhân viên khách sạnbằng một thái độ cáu kỉnh.“Ý anh là sao? Tôi đã bảo là 2 giờ chiều. Bâygiờ lại bảo tôi đợi đến tối.” Hà Thủy Tiên trôngrất tức giận.Vì quá giận nên Hà Thủy Tiên nói tiếng ViệtNam, Kiều Ngọc Bích và Châu Mỹ Duy đều lậptức phản ứng.… Xe tăng cường bị hoãn đến đêm.Châu Mỹ Duy đau lòng rủa thầm, “Chuyệnnày là sao? Cái khách sạn này không đáng tin gìcả”Nhân viên khách sạn cúi đầu xin lỗi để xoadịu cho Hà Thủy Tiên, “Cô Hà, tôi thực sự xinlôi.”“Anh có biết tôi đã lãng phí bao nhiêu thờigian không? Tôi còn nhiều việc phải làm. Với cảthái độ phục vụ của khách sạn các người nhưvậy, làm sao có thể hợp tác được?” Hà Thủy Tiêntỏ vẻ khó chịu.Người phụ trách Anta đi tới, có lẽ vì Hà ThủyTiên có quan hệ tốt với Anta nên cô được thôngbáo chuyện này sớm hơn.Anta bí mật vẫy tay với cô, “Cô Hà, cô hãyđến văn phòng của tôi, tôi có chuyện muốn nóivới cô…”Họ đứng ở lối dẫn đến sảnh của nhà hàng,nói với nhau bằng tiếng Việt, những vị kháchnước ngoài đi tới lui, đều không hiểu hoặc khôngchú ý đến.Châu Mỹ Duy cảm thấy có gì đó khôngđúng, cô cầm tay Kiều Bích Ngọc, “Chẳng lẽ sắpcó tai họa gì sao?”Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Hà Thủy Thiên, tạmthời bỏ qua, rồi kéo Châu Mỹ Duy đến nhà hànggặp Lục Khánh Nam và những người khác.Trong khi ăn trưa, họ mới nói về việc đã gặpHà Thủy Tiên.“Nếu có chuyện gì xảy ra, Anta nhất định sẽthông báo trước cho Hà Thủy Tiên. Dù sao thìtập đoàn IP&G hiện là đối tác lớn nhất của họ.Gần đây có một dự án ở Châu Âu có sự cạnhtranh rất gay gắt. Anta muốn thể hiện nên sẽkhông dám xúc phạm Hà Thủy Tiên.”Bùi Hưng Nam tự giễu: “Buổi sáng, tôi tớivăn phòng tìm anh ta, thì bị đuổi đi. Xem ra anhta chỉ muốn giữ thể hiện với IP&G”Sau khi nghe vậy, Lục Khánh Nam lẫn ChâuMỹ Duy lập tức nhìn về phía Kiều Bích Ngọc, ánhmắt rực lửa, “Chúng ta cần phải đi tạo mối quan hệ…”Kiều Bích Ngọc phớt lờ ánh mắt của họ.
Chương 382: Mòn mỏi chờ cứu viện
Thời gian trôi qua rất chậm, kim giây trên
đồng hồ chuyển động từng nhịp đều đặn.
Mọi người đợi từ bảy giờ sáng đến 1 giờ
chiều, thật sự là khoảng thời gian căng thẳng,
bên ngoài gió tuyết lại thổi, nhiệt độ giảm xuống
thấp hơn.
Bốn con thiên nga băng được chạm khắc tỉ
mỉ ngay tại cửa ra vào của khách sạn, hiện giờ
đã hư hại nặng do bị bảng quảng cáo rơi vào
đêm qua, nhân viên hậu cần đang di chuyển
chúng đi.
Kiều Bích Ngọc nhìn nhiệt kế trên cột đá
ngoài của kính, nhiệt độ bây giờ là âm 12 độ.
Cô nhìn chằm chằm vào đám công nhân bên
ngoài, một nam nhân viên cường tráng tay phải
cầm búa, xoay người đập cái nhiệt kế trên cột
đá.
Làm như đó làm một tai nạn, họ tiếp tục
đập.
“Mặc dù khách sạn có lò sưởi, nhưng hình
như mình đang bị ảo giác, cảm thấy càng lúc
càng lạnh, nhiệt độ bây giờ là bao nhiêu?”
Châu Mỹ Duy co người lại vì lạnh, đưa cho
cô một chiếc khăn quàng cổ dày.
“Bân ngoài là âm 12 độ.”
Kiều Bích Ngọc thản nhiên đeo khăn quàng
cổ, điềm nhiên nói với cô.
Khi Châu Mỹ Duy nghe đến nhiệt độ, cô kinh
ngạc một hồi, “Không phải chứ?“ Cô vô thức
nhìn ra vách kính, nhớ đến cột đá điêu khắc bên
ngoài có lắp nhiệt kế.
Nhiệt kế đã bị hỏng.
Đôi mắt của Kiểu Bích Ngọc trong veo và
giọng nói đều đều, “Nhân viên khách sạn có thể
không muốn mọi người hoang mang, nên họ cố
tình phá nhiệt kế.”
Tất cả cửa ra vào của khách sạn đều bị khóa
chặt, lối ra của sảnh đều được canh gác, không
cho khách hàng tùy ý ra vào.
Mọi người dường như đã chuẩn bị sẵn sàng
tỉnh thần rời đi, hành lý đã thu dọn. Sảnh càng
lúc càng đông, chật cứng ở khu vực check out.
Có khoảng hơn 200 khách hàng và nhân
viên, họ nói nhiều ngôn ngữ của quốc gia khác
nhau, qua âm điệu và sắc thái có thể nội dung là
về việc mất tín hiệu, không liên lạc được với bên
ngoài và tâm trạng hoang mang, lo lắng.
“Đến nhà hàng ăn trưa thôi.”
Kiều Bích Ngọc khó khăn đi qua đám người
mà đi về phía nhà hàng ở khách sạn. Châu Mỹ
Duy vội vàng theo sau cô, “Bích Ngọc, cậu nghĩ
tám người lên xe đã xuống núi an toàn chưa?
Nếu chúng ta may mắn như họ, biết đâu không
phải rơi vào cảnh chen chúc thế này. Không khí
căng thẳng quá, mình không có tâm trạng gì cả.
Mình từng rất vui khi đi du lịch, nhưng bây giờ
mình cảm thấy như người tị nạn đang chờ được
về nhà, mình không thiết ăn gì cả.
“Nếu cậu không ăn no, tí nữa không có sức
chạy đâu.”
Châu Mỹ Duy căng thẳng khi nghe câu này,
“Ý cậu là sao? Không phải quản lý khách sạn
bảo chúng ta chỉ cần đợi đến 2 giờ chiều là sẽ có
xe đến đón sao?”
“Kiểu gì chẳng phải chịu vất vả.”
Kiều Bích Ngọc vỗ vai cô, “Cậu còn phải
chăm sóc cho Thanh Tùng, cậu như vậy, sẽ bị
đứa nhỏ chê cười đấy.
Châu Mỹ Duy rụt rè, “Mình biết mình không
ra dáng mẹ kế, Thanh Tùng chưa bao giờ nể
mình, có lẽ mình thực sự vô dụng. Nhưng người
bình thường trong tình huống này, thật sự rất
khó để bình tĩnh.”
Hai người bọn họ trêu chọc nhau, đột nhiên
họ trở nên im lặng, và nhận thấy Hà Thủy Tiên
đang kéo va li, giao tiếp với nhân viên khách sạn
bằng một thái độ cáu kỉnh.
“Ý anh là sao? Tôi đã bảo là 2 giờ chiều. Bây
giờ lại bảo tôi đợi đến tối.” Hà Thủy Tiên trông
rất tức giận.
Vì quá giận nên Hà Thủy Tiên nói tiếng Việt
Nam, Kiều Ngọc Bích và Châu Mỹ Duy đều lập
tức phản ứng.
… Xe tăng cường bị hoãn đến đêm.
Châu Mỹ Duy đau lòng rủa thầm, “Chuyện
này là sao? Cái khách sạn này không đáng tin gì
cả”
Nhân viên khách sạn cúi đầu xin lỗi để xoa
dịu cho Hà Thủy Tiên, “Cô Hà, tôi thực sự xin
lôi.”
“Anh có biết tôi đã lãng phí bao nhiêu thời
gian không? Tôi còn nhiều việc phải làm. Với cả
thái độ phục vụ của khách sạn các người như
vậy, làm sao có thể hợp tác được?” Hà Thủy Tiên
tỏ vẻ khó chịu.
Người phụ trách Anta đi tới, có lẽ vì Hà Thủy
Tiên có quan hệ tốt với Anta nên cô được thông
báo chuyện này sớm hơn.
Anta bí mật vẫy tay với cô, “Cô Hà, cô hãy
đến văn phòng của tôi, tôi có chuyện muốn nói
với cô…”
Họ đứng ở lối dẫn đến sảnh của nhà hàng,
nói với nhau bằng tiếng Việt, những vị khách
nước ngoài đi tới lui, đều không hiểu hoặc không
chú ý đến.
Châu Mỹ Duy cảm thấy có gì đó không
đúng, cô cầm tay Kiều Bích Ngọc, “Chẳng lẽ sắp
có tai họa gì sao?”
Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Hà Thủy Thiên, tạm
thời bỏ qua, rồi kéo Châu Mỹ Duy đến nhà hàng
gặp Lục Khánh Nam và những người khác.
Trong khi ăn trưa, họ mới nói về việc đã gặp
Hà Thủy Tiên.
“Nếu có chuyện gì xảy ra, Anta nhất định sẽ
thông báo trước cho Hà Thủy Tiên. Dù sao thì
tập đoàn IP&G hiện là đối tác lớn nhất của họ.
Gần đây có một dự án ở Châu Âu có sự cạnh
tranh rất gay gắt. Anta muốn thể hiện nên sẽ
không dám xúc phạm Hà Thủy Tiên.”
Bùi Hưng Nam tự giễu: “Buổi sáng, tôi tới
văn phòng tìm anh ta, thì bị đuổi đi. Xem ra anh
ta chỉ muốn giữ thể hiện với IP&G”
Sau khi nghe vậy, Lục Khánh Nam lẫn Châu
Mỹ Duy lập tức nhìn về phía Kiều Bích Ngọc, ánh
mắt rực lửa, “Chúng ta cần phải đi tạo mối quan hệ…”
Kiều Bích Ngọc phớt lờ ánh mắt của họ.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 382: Mòn mỏi chờ cứu việnThời gian trôi qua rất chậm, kim giây trênđồng hồ chuyển động từng nhịp đều đặn.Mọi người đợi từ bảy giờ sáng đến 1 giờchiều, thật sự là khoảng thời gian căng thẳng,bên ngoài gió tuyết lại thổi, nhiệt độ giảm xuốngthấp hơn.Bốn con thiên nga băng được chạm khắc tỉmỉ ngay tại cửa ra vào của khách sạn, hiện giờđã hư hại nặng do bị bảng quảng cáo rơi vàođêm qua, nhân viên hậu cần đang di chuyểnchúng đi.Kiều Bích Ngọc nhìn nhiệt kế trên cột đángoài của kính, nhiệt độ bây giờ là âm 12 độ.Cô nhìn chằm chằm vào đám công nhân bênngoài, một nam nhân viên cường tráng tay phảicầm búa, xoay người đập cái nhiệt kế trên cộtđá.Làm như đó làm một tai nạn, họ tiếp tụcđập.“Mặc dù khách sạn có lò sưởi, nhưng hìnhnhư mình đang bị ảo giác, cảm thấy càng lúccàng lạnh, nhiệt độ bây giờ là bao nhiêu?”Châu Mỹ Duy co người lại vì lạnh, đưa chocô một chiếc khăn quàng cổ dày.“Bân ngoài là âm 12 độ.”Kiều Bích Ngọc thản nhiên đeo khăn quàngcổ, điềm nhiên nói với cô.Khi Châu Mỹ Duy nghe đến nhiệt độ, cô kinhngạc một hồi, “Không phải chứ?“ Cô vô thứcnhìn ra vách kính, nhớ đến cột đá điêu khắc bênngoài có lắp nhiệt kế.Nhiệt kế đã bị hỏng.Đôi mắt của Kiểu Bích Ngọc trong veo vàgiọng nói đều đều, “Nhân viên khách sạn có thểkhông muốn mọi người hoang mang, nên họ cốtình phá nhiệt kế.”Tất cả cửa ra vào của khách sạn đều bị khóachặt, lối ra của sảnh đều được canh gác, khôngcho khách hàng tùy ý ra vào.Mọi người dường như đã chuẩn bị sẵn sàngtỉnh thần rời đi, hành lý đã thu dọn. Sảnh cànglúc càng đông, chật cứng ở khu vực check out.Có khoảng hơn 200 khách hàng và nhânviên, họ nói nhiều ngôn ngữ của quốc gia khácnhau, qua âm điệu và sắc thái có thể nội dung làvề việc mất tín hiệu, không liên lạc được với bênngoài và tâm trạng hoang mang, lo lắng.“Đến nhà hàng ăn trưa thôi.”Kiều Bích Ngọc khó khăn đi qua đám ngườimà đi về phía nhà hàng ở khách sạn. Châu MỹDuy vội vàng theo sau cô, “Bích Ngọc, cậu nghĩtám người lên xe đã xuống núi an toàn chưa?Nếu chúng ta may mắn như họ, biết đâu khôngphải rơi vào cảnh chen chúc thế này. Không khícăng thẳng quá, mình không có tâm trạng gì cả.Mình từng rất vui khi đi du lịch, nhưng bây giờmình cảm thấy như người tị nạn đang chờ đượcvề nhà, mình không thiết ăn gì cả.“Nếu cậu không ăn no, tí nữa không có sứcchạy đâu.”Châu Mỹ Duy căng thẳng khi nghe câu này,“Ý cậu là sao? Không phải quản lý khách sạnbảo chúng ta chỉ cần đợi đến 2 giờ chiều là sẽ cóxe đến đón sao?”“Kiểu gì chẳng phải chịu vất vả.”Kiều Bích Ngọc vỗ vai cô, “Cậu còn phảichăm sóc cho Thanh Tùng, cậu như vậy, sẽ bịđứa nhỏ chê cười đấy.Châu Mỹ Duy rụt rè, “Mình biết mình khôngra dáng mẹ kế, Thanh Tùng chưa bao giờ nểmình, có lẽ mình thực sự vô dụng. Nhưng ngườibình thường trong tình huống này, thật sự rấtkhó để bình tĩnh.”Hai người bọn họ trêu chọc nhau, đột nhiênhọ trở nên im lặng, và nhận thấy Hà Thủy Tiênđang kéo va li, giao tiếp với nhân viên khách sạnbằng một thái độ cáu kỉnh.“Ý anh là sao? Tôi đã bảo là 2 giờ chiều. Bâygiờ lại bảo tôi đợi đến tối.” Hà Thủy Tiên trôngrất tức giận.Vì quá giận nên Hà Thủy Tiên nói tiếng ViệtNam, Kiều Ngọc Bích và Châu Mỹ Duy đều lậptức phản ứng.… Xe tăng cường bị hoãn đến đêm.Châu Mỹ Duy đau lòng rủa thầm, “Chuyệnnày là sao? Cái khách sạn này không đáng tin gìcả”Nhân viên khách sạn cúi đầu xin lỗi để xoadịu cho Hà Thủy Tiên, “Cô Hà, tôi thực sự xinlôi.”“Anh có biết tôi đã lãng phí bao nhiêu thờigian không? Tôi còn nhiều việc phải làm. Với cảthái độ phục vụ của khách sạn các người nhưvậy, làm sao có thể hợp tác được?” Hà Thủy Tiêntỏ vẻ khó chịu.Người phụ trách Anta đi tới, có lẽ vì Hà ThủyTiên có quan hệ tốt với Anta nên cô được thôngbáo chuyện này sớm hơn.Anta bí mật vẫy tay với cô, “Cô Hà, cô hãyđến văn phòng của tôi, tôi có chuyện muốn nóivới cô…”Họ đứng ở lối dẫn đến sảnh của nhà hàng,nói với nhau bằng tiếng Việt, những vị kháchnước ngoài đi tới lui, đều không hiểu hoặc khôngchú ý đến.Châu Mỹ Duy cảm thấy có gì đó khôngđúng, cô cầm tay Kiều Bích Ngọc, “Chẳng lẽ sắpcó tai họa gì sao?”Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Hà Thủy Thiên, tạmthời bỏ qua, rồi kéo Châu Mỹ Duy đến nhà hànggặp Lục Khánh Nam và những người khác.Trong khi ăn trưa, họ mới nói về việc đã gặpHà Thủy Tiên.“Nếu có chuyện gì xảy ra, Anta nhất định sẽthông báo trước cho Hà Thủy Tiên. Dù sao thìtập đoàn IP&G hiện là đối tác lớn nhất của họ.Gần đây có một dự án ở Châu Âu có sự cạnhtranh rất gay gắt. Anta muốn thể hiện nên sẽkhông dám xúc phạm Hà Thủy Tiên.”Bùi Hưng Nam tự giễu: “Buổi sáng, tôi tớivăn phòng tìm anh ta, thì bị đuổi đi. Xem ra anhta chỉ muốn giữ thể hiện với IP&G”Sau khi nghe vậy, Lục Khánh Nam lẫn ChâuMỹ Duy lập tức nhìn về phía Kiều Bích Ngọc, ánhmắt rực lửa, “Chúng ta cần phải đi tạo mối quan hệ…”Kiều Bích Ngọc phớt lờ ánh mắt của họ.