Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 381

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 381: Kiều Bích Ngọc, cô có đang sợ không?“Nghiêm trọng vậy sao?”Cô dứt lời, trong phòng quản lý có một vàingười đi ra, vẻ mặt ai nấy cũng lo lắng, vừa đivừa nói tiếng nước ngoài.Lục Khánh Nam nhíu mày thật chặt, dườngnhư anh mới nhận được tin xấu nào đó.“Họ nói rằng ba chiếc xe của đội bảo trì đãmất tích.”Họ nói bằng tiếng Roman, một ngôn ngữthông dụng ở đây và chỉ có Lục Khánh Nam mớicó thể hiểu được.“Một số du khách bị kích động khi biết tin.Họ không còn niềm tin vào khách sạn, liền đitranh giành hai chiếc còn lại trong gara…”Thanh Tùng cầm lấy chiếc bánh mì, dựa vàocha, rất lo lắng ngẩng đầu lên, “Cha, chúng ra cóphải đi giành lấy chỗ ngồi trên xe không?”“Chúng ta phải làm gì đây?”Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng đều căngthẳng, hai người nhìn Bùi Hưng Nam, bìnhthường hai người vốn yếu đuối, trong tình trạngkhẩn cấp, họ càng dễ hoảng sợ.Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Bùi Hưng Nam vàra hiệu cho anh ở lại, “Tôi cùng vào Lục KhánhNam sẽ ra ngoài thám thính tình hình.”Trước hoàn cảnh như bây giờ, Châu Mỹ Duyvà Thanh Tùng là người tinh thần yếu nhất, BùiHưng Nam cần phải chăm sóc họ.Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Năm đi cạnhnhau ra khỏi ga ra tới khách sạn, nơi có hơn 20người đang hò hét, thậm chí có người còn đậpvỡ cửa kính xe một cách thô bạo.Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.“Anta, anh chỉ biết ăn, uống và vui chơi,không có khả năng quản lý lấy khách sạn này.Tôi sẽ không tin lời nhảm nhí của anh đâu, giờchiếc xe này là của tôi, ai dám tranh giành vớitôi.”Người đàn ông ngoại quốc râu ria mắng chửiphụ trách khách sạn, sau đó giật chìa khóa xe,đẩy vợ và con gái lên, muốn lên ghế lái, tự độngrời đỉ.“Chỉ còn hai chiếc xe thôi, sao nhà anh cóthể chiếm lấy một cái. Rồi chúng tôi xuống bằngcách nào?” Những người khác bất bình.“Một chiếc ô tô có thể ngồi được 8 người cơmà.”Người đàn ông có râu ria cáu kỉnh, vừa nổmáy, vừa dùng tay vỗ mạnh vào chiếc còi vàcảnh cáo: “Mấy người không có tư cách ngồi vớitôi. Buông tôi ra, nếu không tôi cán chết mấyngười đó.”Kiểu Bích Ngọc đứng một bên xem, nhíumày, những người này dường như điên rồi.Quản lý khách sạn mập mạp cố gắng thuyếtphục, “Quý khách đều biết đội sửa chữa đêmqua bị mất liên lạc, nên việc vội vã ra ngoài bâygiờ rất không an toàn…”“Quân tiếp viện ở dưới núi sẽ đến vào lúc 2giờ chiều, Chỉ cần đợi thêm bốn giờ nữa thôi…”“Đừng tin vào bất kỳ lời nào họ nói nữa. Tôibiết được là do nghe được đội bảo trì bị mất tíchtừ phòng quản lý. Họ vốn không định nói chochúng ta, những kẻ trục lợi vô đạo đức này.”“Bây giờ chỉ còn hai chiếc xe, muốn rời điphải tranh thủ, nếu không người trong khách sạnnhất định sẽ bí mật lái xe đi mất”Lục Khánh Nam nhàn nhã bước tới, KiềuBích Ngọc nhướng mày, tự hỏi anh ta muốn làmgì, có muốn cướp xe như bọn họ không?“Xăng cho chiếc xe chỉ còn 2/3 bình. Trênđường tuyết rơi dày, rất có thể bị kẹt giữađường… Thà rằng lấy xăng từ xe còn lại để dựphòng, còn xăng có sẵn trong xe thì lái xuốngKhi Lục Khánh Nam tiếp cận những conngười hung hãn này, anh sử dụng tiếng Roman,phát âm rất chuẩn, nếu không phải vì gương mặtÁ Đông, anh ấy chẳng khác gì người địa phươngcả.“Trong trường hợp này, chỉ nên đầu tư chomột chiếc xe!”Bầu không khí đột nhiên căng thẳng hơn,nhưng bọn họ đều hiểu ý kiến của Lục KhánhNam là không sai. Hai chiếc xe xuống núi, khôngan toàn bằng một chiếc xe đẩy đủ xăng dựphòng.“Nếu anh muốn rời đi, hãy mang theo mộtsố thức ăn khô, nước và quần áo ấm. Đối vớingười già và trẻ con, tôi khuyên anh không nênmạo hiểm, nhớ mang theo điện thoại vệ tinh đểnhờ sự giúp đỡ trong trường hợp khẩn cấp.”Lục Khanh Nam cư xử lịch thiệp, lại khôngcó rào cản ngôn ngữ. Vừa nói, anh vừa quay đầunhìn người đàn ông trên chiếc xe, “Tình hình bâygiờ khẩn cấp, nếu anh muốn rời đi, vậy chúng tabốc thăm”Điều này có nghĩa là Lục Khánh Nam khôngcó ý định cướp đi cơ hội rời đi của họ, anh chỉnhận xét tình hình và đưa ra gợi ý hợp lý.“Đúng, đúng vậy, lấy xăng từ chiếc xe kialàm dự phòng. Chúng ta cần chuẩn bị đồ ăn vàáo ấm. Một chiếc xe 8 chỗ, quyết định ai lênbằng việc bốc thăm. Khách sạn phải cấp chochúng ta một điện thoại vệ tỉnh.”Người đàn ông có râu ngồi trên xe bị một sốngười ép buộc, đành phải tham gia bốc thăm đểquyết định.Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh Lục KhánhNam, cô không hiểu những người này đang nóigì. Nhưng cô thấy họ bốc thăm, người đàn ôngrâu ria hung tợn bị trượt nên chửi bới bằng tiếnganh. Sau đó rút ra một tờ giấy, lấy tiền ra để traođổi, ai muốn cho anh ta đi trước, anh ta lập tứcký séc.Tuy nhiên, không ai để ý đến anh ta.Mạng sống quan trọng hơn tiền bạc.Bây giờ tuyết chưa quá dày, tám người bốctrúng không thể chờ để được lên xe.Khoảng hơn chục người còn lại nhìn chiếc xedi chuyển, vẻ mặt của họ cáu kỉnh, chửi thề bằngnhiều thứ tiếng khác nhau, rồi tản đi.“Tôi tưởng anh sẽ cùng họ bốc thăm” KiềuBích Ngọc và Lục Khánh Nam đi cùng nhau, vẻmặt tương đối bình tĩnh.Lục Khánh Nam nhún vai, “Không thể ngăncản những người này. Nếu không thả họ ra, họnhất định làm loạn. Mọi người trên khách sạn sẽkhông yên lòng, tôi chọn đợi thêm vài giờ nữa.”Nhìn vẻ bình tĩnh của anh, Kiều Bích Ngọctrêu chọc, “Anh không sợ đội cứu hộ sẽ đến trễsao?”“Kiều Bích Ngọc, cô có sợ không?”Lục Khánh Nam đột nhiên quay đầu, nghiêmtúc hỏi cô.Kiều Bích Ngọc đã quen với dáng vẻ phóngkhoáng thường ngày của anh, nên vẻ nghiêm túcnày làm cô không thấy quen.Cô nhìn dãy núi tuyết phủ trắng phía trước,gió tuyết đang ngưng dần, nhưng bầu trời xámxịt, như đang tích tụ một đợt bão tuyết kinhkhủng hơn.Có vẻ như lại sắp có bão.Ở một nơi xa lạ, gặp phải thời tiết cực lạnh,mất tín hiệu di động, mọi người nhất định sẽhoảng sợ.Kiều Bích Ngọc nhìn anh, bình tĩnh, “Không sợ”  

Chương 381: Kiều Bích Ngọc, cô có đang sợ không?

“Nghiêm trọng vậy sao?”

Cô dứt lời, trong phòng quản lý có một vài

người đi ra, vẻ mặt ai nấy cũng lo lắng, vừa đi

vừa nói tiếng nước ngoài.

Lục Khánh Nam nhíu mày thật chặt, dường

như anh mới nhận được tin xấu nào đó.

“Họ nói rằng ba chiếc xe của đội bảo trì đã

mất tích.”

Họ nói bằng tiếng Roman, một ngôn ngữ

thông dụng ở đây và chỉ có Lục Khánh Nam mới

có thể hiểu được.

“Một số du khách bị kích động khi biết tin.

Họ không còn niềm tin vào khách sạn, liền đi

tranh giành hai chiếc còn lại trong gara…”

Thanh Tùng cầm lấy chiếc bánh mì, dựa vào

cha, rất lo lắng ngẩng đầu lên, “Cha, chúng ra có

phải đi giành lấy chỗ ngồi trên xe không?”

“Chúng ta phải làm gì đây?”

Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng đều căng

thẳng, hai người nhìn Bùi Hưng Nam, bình

thường hai người vốn yếu đuối, trong tình trạng

khẩn cấp, họ càng dễ hoảng sợ.

Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Bùi Hưng Nam và

ra hiệu cho anh ở lại, “Tôi cùng vào Lục Khánh

Nam sẽ ra ngoài thám thính tình hình.”

Trước hoàn cảnh như bây giờ, Châu Mỹ Duy

và Thanh Tùng là người tinh thần yếu nhất, Bùi

Hưng Nam cần phải chăm sóc họ.

Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Năm đi cạnh

nhau ra khỏi ga ra tới khách sạn, nơi có hơn 20

người đang hò hét, thậm chí có người còn đập

vỡ cửa kính xe một cách thô bạo.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

“Anta, anh chỉ biết ăn, uống và vui chơi,

không có khả năng quản lý lấy khách sạn này.

Tôi sẽ không tin lời nhảm nhí của anh đâu, giờ

chiếc xe này là của tôi, ai dám tranh giành với

tôi.”

Người đàn ông ngoại quốc râu ria mắng chửi

phụ trách khách sạn, sau đó giật chìa khóa xe,

đẩy vợ và con gái lên, muốn lên ghế lái, tự động

rời đỉ.

“Chỉ còn hai chiếc xe thôi, sao nhà anh có

thể chiếm lấy một cái. Rồi chúng tôi xuống bằng

cách nào?” Những người khác bất bình.

“Một chiếc ô tô có thể ngồi được 8 người cơ

mà.”

Người đàn ông có râu ria cáu kỉnh, vừa nổ

máy, vừa dùng tay vỗ mạnh vào chiếc còi và

cảnh cáo: “Mấy người không có tư cách ngồi với

tôi. Buông tôi ra, nếu không tôi cán chết mấy

người đó.”

Kiểu Bích Ngọc đứng một bên xem, nhíu

mày, những người này dường như điên rồi.

Quản lý khách sạn mập mạp cố gắng thuyết

phục, “Quý khách đều biết đội sửa chữa đêm

qua bị mất liên lạc, nên việc vội vã ra ngoài bây

giờ rất không an toàn…”

“Quân tiếp viện ở dưới núi sẽ đến vào lúc 2

giờ chiều, Chỉ cần đợi thêm bốn giờ nữa thôi…”

“Đừng tin vào bất kỳ lời nào họ nói nữa. Tôi

biết được là do nghe được đội bảo trì bị mất tích

từ phòng quản lý. Họ vốn không định nói cho

chúng ta, những kẻ trục lợi vô đạo đức này.”

“Bây giờ chỉ còn hai chiếc xe, muốn rời đi

phải tranh thủ, nếu không người trong khách sạn

nhất định sẽ bí mật lái xe đi mất”

Lục Khánh Nam nhàn nhã bước tới, Kiều

Bích Ngọc nhướng mày, tự hỏi anh ta muốn làm

gì, có muốn cướp xe như bọn họ không?

“Xăng cho chiếc xe chỉ còn 2/3 bình. Trên

đường tuyết rơi dày, rất có thể bị kẹt giữa

đường… Thà rằng lấy xăng từ xe còn lại để dự

phòng, còn xăng có sẵn trong xe thì lái xuống

Khi Lục Khánh Nam tiếp cận những con

người hung hãn này, anh sử dụng tiếng Roman,

phát âm rất chuẩn, nếu không phải vì gương mặt

Á Đông, anh ấy chẳng khác gì người địa phương

cả.

“Trong trường hợp này, chỉ nên đầu tư cho

một chiếc xe!”

Bầu không khí đột nhiên căng thẳng hơn,

nhưng bọn họ đều hiểu ý kiến của Lục Khánh

Nam là không sai. Hai chiếc xe xuống núi, không

an toàn bằng một chiếc xe đẩy đủ xăng dự

phòng.

“Nếu anh muốn rời đi, hãy mang theo một

số thức ăn khô, nước và quần áo ấm. Đối với

người già và trẻ con, tôi khuyên anh không nên

mạo hiểm, nhớ mang theo điện thoại vệ tinh để

nhờ sự giúp đỡ trong trường hợp khẩn cấp.”

Lục Khanh Nam cư xử lịch thiệp, lại không

có rào cản ngôn ngữ. Vừa nói, anh vừa quay đầu

nhìn người đàn ông trên chiếc xe, “Tình hình bây

giờ khẩn cấp, nếu anh muốn rời đi, vậy chúng ta

bốc thăm”

Điều này có nghĩa là Lục Khánh Nam không

có ý định cướp đi cơ hội rời đi của họ, anh chỉ

nhận xét tình hình và đưa ra gợi ý hợp lý.

“Đúng, đúng vậy, lấy xăng từ chiếc xe kia

làm dự phòng. Chúng ta cần chuẩn bị đồ ăn và

áo ấm. Một chiếc xe 8 chỗ, quyết định ai lên

bằng việc bốc thăm. Khách sạn phải cấp cho

chúng ta một điện thoại vệ tỉnh.”

Người đàn ông có râu ngồi trên xe bị một số

người ép buộc, đành phải tham gia bốc thăm để

quyết định.

Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh Lục Khánh

Nam, cô không hiểu những người này đang nói

gì. Nhưng cô thấy họ bốc thăm, người đàn ông

râu ria hung tợn bị trượt nên chửi bới bằng tiếng

anh. Sau đó rút ra một tờ giấy, lấy tiền ra để trao

đổi, ai muốn cho anh ta đi trước, anh ta lập tức

ký séc.

Tuy nhiên, không ai để ý đến anh ta.

Mạng sống quan trọng hơn tiền bạc.

Bây giờ tuyết chưa quá dày, tám người bốc

trúng không thể chờ để được lên xe.

Khoảng hơn chục người còn lại nhìn chiếc xe

di chuyển, vẻ mặt của họ cáu kỉnh, chửi thề bằng

nhiều thứ tiếng khác nhau, rồi tản đi.

“Tôi tưởng anh sẽ cùng họ bốc thăm” Kiều

Bích Ngọc và Lục Khánh Nam đi cùng nhau, vẻ

mặt tương đối bình tĩnh.

Lục Khánh Nam nhún vai, “Không thể ngăn

cản những người này. Nếu không thả họ ra, họ

nhất định làm loạn. Mọi người trên khách sạn sẽ

không yên lòng, tôi chọn đợi thêm vài giờ nữa.”

Nhìn vẻ bình tĩnh của anh, Kiều Bích Ngọc

trêu chọc, “Anh không sợ đội cứu hộ sẽ đến trễ

sao?”

“Kiều Bích Ngọc, cô có sợ không?”

Lục Khánh Nam đột nhiên quay đầu, nghiêm

túc hỏi cô.

Kiều Bích Ngọc đã quen với dáng vẻ phóng

khoáng thường ngày của anh, nên vẻ nghiêm túc

này làm cô không thấy quen.

Cô nhìn dãy núi tuyết phủ trắng phía trước,

gió tuyết đang ngưng dần, nhưng bầu trời xám

xịt, như đang tích tụ một đợt bão tuyết kinh

khủng hơn.

Có vẻ như lại sắp có bão.

Ở một nơi xa lạ, gặp phải thời tiết cực lạnh,

mất tín hiệu di động, mọi người nhất định sẽ

hoảng sợ.

Kiều Bích Ngọc nhìn anh, bình tĩnh, “Không sợ”

 

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 381: Kiều Bích Ngọc, cô có đang sợ không?“Nghiêm trọng vậy sao?”Cô dứt lời, trong phòng quản lý có một vàingười đi ra, vẻ mặt ai nấy cũng lo lắng, vừa đivừa nói tiếng nước ngoài.Lục Khánh Nam nhíu mày thật chặt, dườngnhư anh mới nhận được tin xấu nào đó.“Họ nói rằng ba chiếc xe của đội bảo trì đãmất tích.”Họ nói bằng tiếng Roman, một ngôn ngữthông dụng ở đây và chỉ có Lục Khánh Nam mớicó thể hiểu được.“Một số du khách bị kích động khi biết tin.Họ không còn niềm tin vào khách sạn, liền đitranh giành hai chiếc còn lại trong gara…”Thanh Tùng cầm lấy chiếc bánh mì, dựa vàocha, rất lo lắng ngẩng đầu lên, “Cha, chúng ra cóphải đi giành lấy chỗ ngồi trên xe không?”“Chúng ta phải làm gì đây?”Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng đều căngthẳng, hai người nhìn Bùi Hưng Nam, bìnhthường hai người vốn yếu đuối, trong tình trạngkhẩn cấp, họ càng dễ hoảng sợ.Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Bùi Hưng Nam vàra hiệu cho anh ở lại, “Tôi cùng vào Lục KhánhNam sẽ ra ngoài thám thính tình hình.”Trước hoàn cảnh như bây giờ, Châu Mỹ Duyvà Thanh Tùng là người tinh thần yếu nhất, BùiHưng Nam cần phải chăm sóc họ.Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Năm đi cạnhnhau ra khỏi ga ra tới khách sạn, nơi có hơn 20người đang hò hét, thậm chí có người còn đậpvỡ cửa kính xe một cách thô bạo.Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.“Anta, anh chỉ biết ăn, uống và vui chơi,không có khả năng quản lý lấy khách sạn này.Tôi sẽ không tin lời nhảm nhí của anh đâu, giờchiếc xe này là của tôi, ai dám tranh giành vớitôi.”Người đàn ông ngoại quốc râu ria mắng chửiphụ trách khách sạn, sau đó giật chìa khóa xe,đẩy vợ và con gái lên, muốn lên ghế lái, tự độngrời đỉ.“Chỉ còn hai chiếc xe thôi, sao nhà anh cóthể chiếm lấy một cái. Rồi chúng tôi xuống bằngcách nào?” Những người khác bất bình.“Một chiếc ô tô có thể ngồi được 8 người cơmà.”Người đàn ông có râu ria cáu kỉnh, vừa nổmáy, vừa dùng tay vỗ mạnh vào chiếc còi vàcảnh cáo: “Mấy người không có tư cách ngồi vớitôi. Buông tôi ra, nếu không tôi cán chết mấyngười đó.”Kiểu Bích Ngọc đứng một bên xem, nhíumày, những người này dường như điên rồi.Quản lý khách sạn mập mạp cố gắng thuyếtphục, “Quý khách đều biết đội sửa chữa đêmqua bị mất liên lạc, nên việc vội vã ra ngoài bâygiờ rất không an toàn…”“Quân tiếp viện ở dưới núi sẽ đến vào lúc 2giờ chiều, Chỉ cần đợi thêm bốn giờ nữa thôi…”“Đừng tin vào bất kỳ lời nào họ nói nữa. Tôibiết được là do nghe được đội bảo trì bị mất tíchtừ phòng quản lý. Họ vốn không định nói chochúng ta, những kẻ trục lợi vô đạo đức này.”“Bây giờ chỉ còn hai chiếc xe, muốn rời điphải tranh thủ, nếu không người trong khách sạnnhất định sẽ bí mật lái xe đi mất”Lục Khánh Nam nhàn nhã bước tới, KiềuBích Ngọc nhướng mày, tự hỏi anh ta muốn làmgì, có muốn cướp xe như bọn họ không?“Xăng cho chiếc xe chỉ còn 2/3 bình. Trênđường tuyết rơi dày, rất có thể bị kẹt giữađường… Thà rằng lấy xăng từ xe còn lại để dựphòng, còn xăng có sẵn trong xe thì lái xuốngKhi Lục Khánh Nam tiếp cận những conngười hung hãn này, anh sử dụng tiếng Roman,phát âm rất chuẩn, nếu không phải vì gương mặtÁ Đông, anh ấy chẳng khác gì người địa phươngcả.“Trong trường hợp này, chỉ nên đầu tư chomột chiếc xe!”Bầu không khí đột nhiên căng thẳng hơn,nhưng bọn họ đều hiểu ý kiến của Lục KhánhNam là không sai. Hai chiếc xe xuống núi, khôngan toàn bằng một chiếc xe đẩy đủ xăng dựphòng.“Nếu anh muốn rời đi, hãy mang theo mộtsố thức ăn khô, nước và quần áo ấm. Đối vớingười già và trẻ con, tôi khuyên anh không nênmạo hiểm, nhớ mang theo điện thoại vệ tinh đểnhờ sự giúp đỡ trong trường hợp khẩn cấp.”Lục Khanh Nam cư xử lịch thiệp, lại khôngcó rào cản ngôn ngữ. Vừa nói, anh vừa quay đầunhìn người đàn ông trên chiếc xe, “Tình hình bâygiờ khẩn cấp, nếu anh muốn rời đi, vậy chúng tabốc thăm”Điều này có nghĩa là Lục Khánh Nam khôngcó ý định cướp đi cơ hội rời đi của họ, anh chỉnhận xét tình hình và đưa ra gợi ý hợp lý.“Đúng, đúng vậy, lấy xăng từ chiếc xe kialàm dự phòng. Chúng ta cần chuẩn bị đồ ăn vàáo ấm. Một chiếc xe 8 chỗ, quyết định ai lênbằng việc bốc thăm. Khách sạn phải cấp chochúng ta một điện thoại vệ tỉnh.”Người đàn ông có râu ngồi trên xe bị một sốngười ép buộc, đành phải tham gia bốc thăm đểquyết định.Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh Lục KhánhNam, cô không hiểu những người này đang nóigì. Nhưng cô thấy họ bốc thăm, người đàn ôngrâu ria hung tợn bị trượt nên chửi bới bằng tiếnganh. Sau đó rút ra một tờ giấy, lấy tiền ra để traođổi, ai muốn cho anh ta đi trước, anh ta lập tứcký séc.Tuy nhiên, không ai để ý đến anh ta.Mạng sống quan trọng hơn tiền bạc.Bây giờ tuyết chưa quá dày, tám người bốctrúng không thể chờ để được lên xe.Khoảng hơn chục người còn lại nhìn chiếc xedi chuyển, vẻ mặt của họ cáu kỉnh, chửi thề bằngnhiều thứ tiếng khác nhau, rồi tản đi.“Tôi tưởng anh sẽ cùng họ bốc thăm” KiềuBích Ngọc và Lục Khánh Nam đi cùng nhau, vẻmặt tương đối bình tĩnh.Lục Khánh Nam nhún vai, “Không thể ngăncản những người này. Nếu không thả họ ra, họnhất định làm loạn. Mọi người trên khách sạn sẽkhông yên lòng, tôi chọn đợi thêm vài giờ nữa.”Nhìn vẻ bình tĩnh của anh, Kiều Bích Ngọctrêu chọc, “Anh không sợ đội cứu hộ sẽ đến trễsao?”“Kiều Bích Ngọc, cô có sợ không?”Lục Khánh Nam đột nhiên quay đầu, nghiêmtúc hỏi cô.Kiều Bích Ngọc đã quen với dáng vẻ phóngkhoáng thường ngày của anh, nên vẻ nghiêm túcnày làm cô không thấy quen.Cô nhìn dãy núi tuyết phủ trắng phía trước,gió tuyết đang ngưng dần, nhưng bầu trời xámxịt, như đang tích tụ một đợt bão tuyết kinhkhủng hơn.Có vẻ như lại sắp có bão.Ở một nơi xa lạ, gặp phải thời tiết cực lạnh,mất tín hiệu di động, mọi người nhất định sẽhoảng sợ.Kiều Bích Ngọc nhìn anh, bình tĩnh, “Không sợ”  

Chương 381