Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 384

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 384: Bão tuyết lạnh lẽo, lòng người lạnh hơn“Mấy người dùng lực tay, kéo chúng taxuống núi đi!”Người đàn ông có râu quai nón đã quen vớithời tiết lạnh giá, thân hình tương đối cứng cápra lệnh cho Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Namtrở lại buồng máy để bật tay cầm, tự mình kéocáp treo cho họ.Lục Khánh Nam muốn nguyền rủa.Khốn kiếp, lúc này gã còn nghĩ đến việcxuống núi, cáp treo còn lâu mới xuống núi. Dùngsức người mà kéo được cái cáp treo khổng lồ lấyxuống núi, thì bọn anh đã không phải là conngười.“Còn nói thêm một câu nào nữa, các ngườisẽ chết cóng ở đây đấy!” Lục Khánh Nam nghiếnrăng quát lớn.Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam nhìnnhau, bước nhanh về phòng máy điều khiển cáp.Lúc này, Anta bị mắc kẹt trên không, làngười giữ chiếc điện thoại vệ tinh cuối cùng củakhách sạn.Trông anh bối rối, ngón tay có vẻ cứng đờ,anh lấy điện thoại vệ tỉnh trong ba lô ra cầu cứu.Nhưng một cơn bão tuyết quét qua, cáp treorung chuyển dữ dội, tay anh không vững, chiếcđiện thoại vệ tỉnh rơi xuống nền tuyết trắng xóa.“Không, điện thoại của tôi!”Anta mở to mắt, nhìn chiếc điện thoại vệ tinhduy nhất dùng để cầu cứu bị mất, hét lên mấtkiểm soát.“Thật là ngu ngốc!”Lục Khánh Nam vừa đi đến cửa phòng máytính, nghe thấy phía sau có tiếng động, quay đầulại, liền phẫn nộ. Ba chiếc điện thoại vệ tỉnh trongkhách sạn giờ không còn, anh phải làm sao đây?Chết tiệt!!!Cô nhìn thấy thiết bị hướng dẫn cáp cầm taykhẩn cấp. Nó có dạng tròn và cần kéo cũng theohướng tròn đó. Có thể do lâu không được sửdụng nên không có gì đảm bảo độ bền của nó.“Kéo họ lại đi” Cáp treo chỉ cách đỉnh núimột trăm mét, một quãng đường tương đối ngắn,nhưng cũng đủ vắt kiệt sức hai người.Mặc dù họ đang đeo găng tay, nhưng ngóntay cả hai đều cứng và đỏ lên vì cái lạnh của gióvà tuyết. Bây giờ, họ đang hết sức đều kéo taycầm. Kiều Bích Ngọc hợp sức với Lục KhánhNam quay ngược chiều kim đồng hồ, qua haivòng, tay họ tưởng như chuẩn bị gãy đến nơi.Cáp treo chậm rãi di chuyển, Anta khôngdám nhúc nhích.Râu quai nón thấy cáp treo không xuống núimà trở về, lập tức gào thét, giọng điệu ra lệnh,bất mãn hét về phòng máy: “Sai rồi, không phảihướng này, chúng tôi muốn xuống núi!”Kiều Bích Ngọc có thể nghe thấy giọng hétnày, khuôn mặt cô căng ra và khó coi. Lục KhánhNam thở dài kiệt sức, hai tay không giữ nổi,buông lỏng ra, lăn trở lại hai vòng.Ngay lập tức, cáp treo trượt trở lại với vị tríban đầu với tốc độ nhanh kinh hoàng, nhóm Antakinh hãi hét lên.Kiểu Bích Ngọc thò đầu nhìn ra từ cửa sổ,vốn muốn cùng Lục Khánh Nam cố gắng hơn.Sau đó, tình hình còn tệ hơn họ dự đoán.Chắc cáp treo nàv đã đươc sử dung môt thờigian, dây cáp đã yếu ở một mức độ nào đó, giờxảy ra ma sát quá lớn, một dây cáp bị đứt độtngột, cáp treo không chịu nổi sức nặng.Hà Thủy Tiên và những người khác kêu lathảm thiết.Tất cả đều rơi từ độ cao 6 mét.Không một tiếng nổ, nó chỉ rơi xuống nềntuyết dày.Kiều Bích Ngọc nhanh chóng chạy đến. Râuquai nón và Anta kinh hãi bò ra nền tuyết màkhông bị thương.Người vợ của râu quai nón vừa khóc, vừachửi bới Kiều Bích Ngọc: “Mày là đồ giết người,đồ giết người, tao phải kiện mày!”“Mày muốn giết tao, muốn giết tao!“ Cô tavẫn khóc lóc, chỉ tay về phía Kiều Bích Ngọc,chửi như điên.Kiều Bích Ngọc tiến đến, giơ tay tát vào mặtcô ta, không chút khoan nhượng.Bị đánh một cái đau điếng, người phụ nữhoảng sợ nhìn cô, không dám động tay độngchân nữa, nhưng vẫn khóc.“Bình tĩnh!”Kiểu Bích Ngọc vươn tay kéo cô ra khỏituyết, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh, sắp mấtkiên nhẫn.Lục Khánh Nam giúp Hà Thủy Tiên và mộtbé gái 6 tuổi khác. Họ không kêu gào, mà còntrông hoảng sợ hơn ban nãy. Toàn bộ gương mặtHà Thủy Tiên trắng bệch, cơ thể không ngừngrun rẩy.May thay, nhóm đi cáp treo không bị thươngquá nặng, chỉ có tiếng gió rít bên tai họ.“Trở về khách sạn thôi!”Kiều Bích Ngọc không muốn nhìn họ nữa,bước qua lớp tuyết dày, mà trở về khách sạn.Lục Khánh Nam đỡ Hà Thủy Tiên nối gót theosau.Anta và gia đình ba người râu quai nón runrẩy đi sau cùng, họ không bị thương, nhưngbước đi chậm chạp trông đáng thương và bấtlực.Bà vợ của râu quai nón vẫn còn khóc, dựavào chồng ấm ức: “Họ lạnh lùng và tàn nhẫnquá, chúng ta không thể đi với họ được.”Dù gió tuyết đang thổi như vậy, nhưng cóthể nghe rõ tiếng họ đang truyền ra.Nhóm Kiều Bích Ngọc nghe rõ mồn một lờichửi bới của đám vô ơn này. Gió tuyết rất lạnh,lòng người càng lạnh hơn.  

Chương 384: Bão tuyết lạnh lẽo, lòng người lạnh hơn

“Mấy người dùng lực tay, kéo chúng ta

xuống núi đi!”

Người đàn ông có râu quai nón đã quen với

thời tiết lạnh giá, thân hình tương đối cứng cáp

ra lệnh cho Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Nam

trở lại buồng máy để bật tay cầm, tự mình kéo

cáp treo cho họ.

Lục Khánh Nam muốn nguyền rủa.

Khốn kiếp, lúc này gã còn nghĩ đến việc

xuống núi, cáp treo còn lâu mới xuống núi. Dùng

sức người mà kéo được cái cáp treo khổng lồ lấy

xuống núi, thì bọn anh đã không phải là con

người.

“Còn nói thêm một câu nào nữa, các người

sẽ chết cóng ở đây đấy!” Lục Khánh Nam nghiến

răng quát lớn.

Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam nhìn

nhau, bước nhanh về phòng máy điều khiển cáp.

Lúc này, Anta bị mắc kẹt trên không, là

người giữ chiếc điện thoại vệ tinh cuối cùng của

khách sạn.

Trông anh bối rối, ngón tay có vẻ cứng đờ,

anh lấy điện thoại vệ tỉnh trong ba lô ra cầu cứu.

Nhưng một cơn bão tuyết quét qua, cáp treo

rung chuyển dữ dội, tay anh không vững, chiếc

điện thoại vệ tỉnh rơi xuống nền tuyết trắng xóa.

“Không, điện thoại của tôi!”

Anta mở to mắt, nhìn chiếc điện thoại vệ tinh

duy nhất dùng để cầu cứu bị mất, hét lên mất

kiểm soát.

“Thật là ngu ngốc!”

Lục Khánh Nam vừa đi đến cửa phòng máy

tính, nghe thấy phía sau có tiếng động, quay đầu

lại, liền phẫn nộ. Ba chiếc điện thoại vệ tỉnh trong

khách sạn giờ không còn, anh phải làm sao đây?

Chết tiệt!!!

Cô nhìn thấy thiết bị hướng dẫn cáp cầm tay

khẩn cấp. Nó có dạng tròn và cần kéo cũng theo

hướng tròn đó. Có thể do lâu không được sử

dụng nên không có gì đảm bảo độ bền của nó.

“Kéo họ lại đi” Cáp treo chỉ cách đỉnh núi

một trăm mét, một quãng đường tương đối ngắn,

nhưng cũng đủ vắt kiệt sức hai người.

Mặc dù họ đang đeo găng tay, nhưng ngón

tay cả hai đều cứng và đỏ lên vì cái lạnh của gió

và tuyết. Bây giờ, họ đang hết sức đều kéo tay

cầm. Kiều Bích Ngọc hợp sức với Lục Khánh

Nam quay ngược chiều kim đồng hồ, qua hai

vòng, tay họ tưởng như chuẩn bị gãy đến nơi.

Cáp treo chậm rãi di chuyển, Anta không

dám nhúc nhích.

Râu quai nón thấy cáp treo không xuống núi

mà trở về, lập tức gào thét, giọng điệu ra lệnh,

bất mãn hét về phòng máy: “Sai rồi, không phải

hướng này, chúng tôi muốn xuống núi!”

Kiều Bích Ngọc có thể nghe thấy giọng hét

này, khuôn mặt cô căng ra và khó coi. Lục Khánh

Nam thở dài kiệt sức, hai tay không giữ nổi,

buông lỏng ra, lăn trở lại hai vòng.

Ngay lập tức, cáp treo trượt trở lại với vị trí

ban đầu với tốc độ nhanh kinh hoàng, nhóm Anta

kinh hãi hét lên.

Kiểu Bích Ngọc thò đầu nhìn ra từ cửa sổ,

vốn muốn cùng Lục Khánh Nam cố gắng hơn.

Sau đó, tình hình còn tệ hơn họ dự đoán.

Chắc cáp treo nàv đã đươc sử dung môt thời

gian, dây cáp đã yếu ở một mức độ nào đó, giờ

xảy ra ma sát quá lớn, một dây cáp bị đứt đột

ngột, cáp treo không chịu nổi sức nặng.

Hà Thủy Tiên và những người khác kêu la

thảm thiết.

Tất cả đều rơi từ độ cao 6 mét.

Không một tiếng nổ, nó chỉ rơi xuống nền

tuyết dày.

Kiều Bích Ngọc nhanh chóng chạy đến. Râu

quai nón và Anta kinh hãi bò ra nền tuyết mà

không bị thương.

Người vợ của râu quai nón vừa khóc, vừa

chửi bới Kiều Bích Ngọc: “Mày là đồ giết người,

đồ giết người, tao phải kiện mày!”

“Mày muốn giết tao, muốn giết tao!“ Cô ta

vẫn khóc lóc, chỉ tay về phía Kiều Bích Ngọc,

chửi như điên.

Kiều Bích Ngọc tiến đến, giơ tay tát vào mặt

cô ta, không chút khoan nhượng.

Bị đánh một cái đau điếng, người phụ nữ

hoảng sợ nhìn cô, không dám động tay động

chân nữa, nhưng vẫn khóc.

“Bình tĩnh!”

Kiểu Bích Ngọc vươn tay kéo cô ra khỏi

tuyết, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh, sắp mất

kiên nhẫn.

Lục Khánh Nam giúp Hà Thủy Tiên và một

bé gái 6 tuổi khác. Họ không kêu gào, mà còn

trông hoảng sợ hơn ban nãy. Toàn bộ gương mặt

Hà Thủy Tiên trắng bệch, cơ thể không ngừng

run rẩy.

May thay, nhóm đi cáp treo không bị thương

quá nặng, chỉ có tiếng gió rít bên tai họ.

“Trở về khách sạn thôi!”

Kiều Bích Ngọc không muốn nhìn họ nữa,

bước qua lớp tuyết dày, mà trở về khách sạn.

Lục Khánh Nam đỡ Hà Thủy Tiên nối gót theo

sau.

Anta và gia đình ba người râu quai nón run

rẩy đi sau cùng, họ không bị thương, nhưng

bước đi chậm chạp trông đáng thương và bất

lực.

Bà vợ của râu quai nón vẫn còn khóc, dựa

vào chồng ấm ức: “Họ lạnh lùng và tàn nhẫn

quá, chúng ta không thể đi với họ được.”

Dù gió tuyết đang thổi như vậy, nhưng có

thể nghe rõ tiếng họ đang truyền ra.

Nhóm Kiều Bích Ngọc nghe rõ mồn một lời

chửi bới của đám vô ơn này. Gió tuyết rất lạnh,

lòng người càng lạnh hơn.

 

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 384: Bão tuyết lạnh lẽo, lòng người lạnh hơn“Mấy người dùng lực tay, kéo chúng taxuống núi đi!”Người đàn ông có râu quai nón đã quen vớithời tiết lạnh giá, thân hình tương đối cứng cápra lệnh cho Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Namtrở lại buồng máy để bật tay cầm, tự mình kéocáp treo cho họ.Lục Khánh Nam muốn nguyền rủa.Khốn kiếp, lúc này gã còn nghĩ đến việcxuống núi, cáp treo còn lâu mới xuống núi. Dùngsức người mà kéo được cái cáp treo khổng lồ lấyxuống núi, thì bọn anh đã không phải là conngười.“Còn nói thêm một câu nào nữa, các ngườisẽ chết cóng ở đây đấy!” Lục Khánh Nam nghiếnrăng quát lớn.Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam nhìnnhau, bước nhanh về phòng máy điều khiển cáp.Lúc này, Anta bị mắc kẹt trên không, làngười giữ chiếc điện thoại vệ tinh cuối cùng củakhách sạn.Trông anh bối rối, ngón tay có vẻ cứng đờ,anh lấy điện thoại vệ tỉnh trong ba lô ra cầu cứu.Nhưng một cơn bão tuyết quét qua, cáp treorung chuyển dữ dội, tay anh không vững, chiếcđiện thoại vệ tỉnh rơi xuống nền tuyết trắng xóa.“Không, điện thoại của tôi!”Anta mở to mắt, nhìn chiếc điện thoại vệ tinhduy nhất dùng để cầu cứu bị mất, hét lên mấtkiểm soát.“Thật là ngu ngốc!”Lục Khánh Nam vừa đi đến cửa phòng máytính, nghe thấy phía sau có tiếng động, quay đầulại, liền phẫn nộ. Ba chiếc điện thoại vệ tỉnh trongkhách sạn giờ không còn, anh phải làm sao đây?Chết tiệt!!!Cô nhìn thấy thiết bị hướng dẫn cáp cầm taykhẩn cấp. Nó có dạng tròn và cần kéo cũng theohướng tròn đó. Có thể do lâu không được sửdụng nên không có gì đảm bảo độ bền của nó.“Kéo họ lại đi” Cáp treo chỉ cách đỉnh núimột trăm mét, một quãng đường tương đối ngắn,nhưng cũng đủ vắt kiệt sức hai người.Mặc dù họ đang đeo găng tay, nhưng ngóntay cả hai đều cứng và đỏ lên vì cái lạnh của gióvà tuyết. Bây giờ, họ đang hết sức đều kéo taycầm. Kiều Bích Ngọc hợp sức với Lục KhánhNam quay ngược chiều kim đồng hồ, qua haivòng, tay họ tưởng như chuẩn bị gãy đến nơi.Cáp treo chậm rãi di chuyển, Anta khôngdám nhúc nhích.Râu quai nón thấy cáp treo không xuống núimà trở về, lập tức gào thét, giọng điệu ra lệnh,bất mãn hét về phòng máy: “Sai rồi, không phảihướng này, chúng tôi muốn xuống núi!”Kiều Bích Ngọc có thể nghe thấy giọng hétnày, khuôn mặt cô căng ra và khó coi. Lục KhánhNam thở dài kiệt sức, hai tay không giữ nổi,buông lỏng ra, lăn trở lại hai vòng.Ngay lập tức, cáp treo trượt trở lại với vị tríban đầu với tốc độ nhanh kinh hoàng, nhóm Antakinh hãi hét lên.Kiểu Bích Ngọc thò đầu nhìn ra từ cửa sổ,vốn muốn cùng Lục Khánh Nam cố gắng hơn.Sau đó, tình hình còn tệ hơn họ dự đoán.Chắc cáp treo nàv đã đươc sử dung môt thờigian, dây cáp đã yếu ở một mức độ nào đó, giờxảy ra ma sát quá lớn, một dây cáp bị đứt độtngột, cáp treo không chịu nổi sức nặng.Hà Thủy Tiên và những người khác kêu lathảm thiết.Tất cả đều rơi từ độ cao 6 mét.Không một tiếng nổ, nó chỉ rơi xuống nềntuyết dày.Kiều Bích Ngọc nhanh chóng chạy đến. Râuquai nón và Anta kinh hãi bò ra nền tuyết màkhông bị thương.Người vợ của râu quai nón vừa khóc, vừachửi bới Kiều Bích Ngọc: “Mày là đồ giết người,đồ giết người, tao phải kiện mày!”“Mày muốn giết tao, muốn giết tao!“ Cô tavẫn khóc lóc, chỉ tay về phía Kiều Bích Ngọc,chửi như điên.Kiều Bích Ngọc tiến đến, giơ tay tát vào mặtcô ta, không chút khoan nhượng.Bị đánh một cái đau điếng, người phụ nữhoảng sợ nhìn cô, không dám động tay độngchân nữa, nhưng vẫn khóc.“Bình tĩnh!”Kiểu Bích Ngọc vươn tay kéo cô ra khỏituyết, nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh, sắp mấtkiên nhẫn.Lục Khánh Nam giúp Hà Thủy Tiên và mộtbé gái 6 tuổi khác. Họ không kêu gào, mà còntrông hoảng sợ hơn ban nãy. Toàn bộ gương mặtHà Thủy Tiên trắng bệch, cơ thể không ngừngrun rẩy.May thay, nhóm đi cáp treo không bị thươngquá nặng, chỉ có tiếng gió rít bên tai họ.“Trở về khách sạn thôi!”Kiều Bích Ngọc không muốn nhìn họ nữa,bước qua lớp tuyết dày, mà trở về khách sạn.Lục Khánh Nam đỡ Hà Thủy Tiên nối gót theosau.Anta và gia đình ba người râu quai nón runrẩy đi sau cùng, họ không bị thương, nhưngbước đi chậm chạp trông đáng thương và bấtlực.Bà vợ của râu quai nón vẫn còn khóc, dựavào chồng ấm ức: “Họ lạnh lùng và tàn nhẫnquá, chúng ta không thể đi với họ được.”Dù gió tuyết đang thổi như vậy, nhưng cóthể nghe rõ tiếng họ đang truyền ra.Nhóm Kiều Bích Ngọc nghe rõ mồn một lờichửi bới của đám vô ơn này. Gió tuyết rất lạnh,lòng người càng lạnh hơn.  

Chương 384