Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 385
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 385: Tìm cách liên lạc với Quách Cao MinhNhững tòa nhà chót vót của khách sạn sừngsững trên đỉnh núi, hùng vĩ tráng lệ nhưng giờđây là mất điện, và bên ngoài là tiếng gào thétđáng sợ của bão tuyết.Kiều Bích Ngọc đã nghe thấy tiếng ồn ào,tiếng khóc và la lối ngay khi đặt chân đến kháchsạn.Họ bước vào bằng cửa sau của khách sạn,không có máy sưởi, không gian lạnh run người.Dòng người đông đúc, mờ mịt.Kiểu Bích Ngọc cố gắng tìm kiếm Châu MỹDuy và những người khác, trong khi ai nấy cũngla hét trong hoảng sợ, chạy tán loạn, giẫm đạplên nhau.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Cũng may, Bùi Hưng Nam đứng gần cửa saukhách sạn, khi thấy bọn họ, anh lập tức chạy rađón, “Ban nãy chúng tôi nghe thấy tiếng nổ, sauđó đột nhiên khách sạn cúp điện. Bây giờ mọingười đang hoảng loạn. Có chuyện gì xảy ravậy?”“Một số nhân viên trong khách sạn khônghiểu chuyện gì xảy ra. Họ nói rằng phải khởiđộng lại nguồn điện dự phòng, nhưng nửa tiếngtrôi qua vẫn không có điện.”Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng vào góc đểsưởi ấm cho nhau. Nhưng dù vậy, họ vẫn khôngđủ ấm trong cái lạnh khắc nghiệt như vậy, môi cảhai bắt đầu tím tái.“Chúng ta hãy trở lại phòng khách sạn, lấythêm chăn để giữ ấm trước.”Kiều Bích Ngọc không giải thích về vấn đềmất điện, cô kéo Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng vềphía thang bộ. Không có điện, dù tầng cao baonhiêu, cô cũng chỉ có thể chấp nhận cuốc bộ.Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên đi theosau, nhìn thấy Bùi Hưng Nam liền kể cho anhnghe: “Gió tuyết làm đổ cây, xảy ra va chạm vớimáy cung cấp nguồn điện và gây phát nổi.Nguồn điện dự phòng bây giờ cũng chẳng cóđâu. Tối nhất đừng đi ra ngoài, nhiệt độ bây giờrất thấp, mau kiếm đồ ăn và đồ sưởi ấm.”Nghe vậy sắc mặt của anh thay đổi rõ rệt,Bùi Hưng Nam lập tức leo cầu thang, “Kiều BíchNgọc đưa Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng đếnphòng để lấy chăn bông rồi.Hà Thủy Tiên sống ở tầng khác, nhưng vàothời điểm này, khi gặp được người quen như LụcKhánh Nam, cô không dám hành động một mình,ngoan ngoãn đi theo họ suốt chặng đường.“Làm thế nào để mở phòng khách sạn?”Khi Lục Khánh Nam leo lên tầng 8 củakhách sạn, anh nhớ ra thiết bị ở đây đều là loạithông minh, nghĩa là chỉ cần cúp điện thì tất cảđều không thể sử dụng được.Bùi Hưng Nam lo lắng, dự tính ban đầu là dùlực lượng cứu hộ dưới núi không đến kịp. Thì đồăn lẫn thiết bị sưởi ấm cũng đủ để cầm cự nửatháng nữa, không cần hoảng.Nhưng vì nguồn điện bị cắt đột ngột, nênmọi thứ trở nên rối tung.Khi Hà Thủy đi theo họ đến cầu thang tầng12 của khách sạn, thì cô nghe thấy tiếng đậpphá.Bởi vì bên ngoài gió lơn tuyết rơi, mây đenphủ kín, bầu trời u ám, hành lang tầng 12 tối đennhư mực.Khi đến gần hơn, họ mới thấy rõ.Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại di động củaChâu Mỹ Duy chiếu vào cửa. Bên cạnh là KiềuBích Ngọc đang cởi bỏ cái áo khoác nặng nề,cầm búa cứu hỏa khẩn cấp đập mạnh vào cửađiện tử.Cô ấy đập đến mệt rũ người, những mảnhkim loại rơi xuống, tấm cửa lung lay.Cô lùi lại ba bước, trực tiếp đá vào cửa điệntử.Hà Thủy Tiên sững sờ.Kiểu Bích Ngọc mệt mỏi, thở hổn hển, trêntrán lấm tấm mồ hôi lạnh, chỉ vào phòng, “Tìmchăn, trong phòng tôi có sạc dự phòng đã đầy vàcả bật lửa nữa…”Lục Khánh Nam và những người khác nhanhchóng chạy đến, Bùi Hưng Nam ôm lấy cơ thểlạnh giá của Thanh Tùng quấn cho cậu bé mộtchiếc chăn. Lục Khánh Nam tìm kiếm trongphòng xem có thứ gì hữu ích.Đối với việc Kiều Bích Ngọc phá cửa điện tửcủa khách sạn, chẳng có ai lấy làm ngạc nhiên.Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, phụnữ tinh tế, xử lý dứt khoát mới có thể tồn tại.“Cảm ơn cô.”Hà thủy Tiên đến bên cạnh Kiều Bích Ngọcđột nhiên nói lời cảm ơn, “Vừa rồi tôi đang ởtrong cáp treo. Rất cảm ơn cô và Lục KhánhNam đã không rời đi, mà ở lại cứu chúng tôi.”Kiều Bích Ngọc tìm thấy bật lửa trong ngănkéo, quay lại nhìn cô, đáp, “Không cần cảm ơntôi.”“Chẳng phải tôi tốt đẹp gì. Tôi chỉ nghĩ, thấychết không cứu, lương tâm tôi sẽ cắn rứt. Khôngquan trọng người phải cứu là ai.”Hà Thủy Tiên nhìn cô tiếp tục bận rộn tìmkiếm đồ, trong lòng đột nhiên nảy sinh ra cảmxúc phức tạp.Đổi lại là cô, có thể cô sẽ bỏ chạy.Cứu người không phải là nghĩa vụ của cô,bão tuyết tội tệ như vậy, ai cũng sẽ muốn cứumạng của chính mình.“Ngay cả khi quấn một cái chăn bông màcũng không giữ ấm được cho con.”Bùi Hưng Nam sờ cơ thể lạnh ngắt củaThanh Tùng, lo lắng cực độ, “Cứ kéo dài như vậy,không tới ba tiếng, người già và trẻ con trongkhách sạn nhất định sẽ sốt cao, rồi ốm nặng.”Ngay cả những người cứu hộ dưới chân núicũng không thể ngờ được khách sạn lại mất điệnđột ngột, dẫn đến tình hình trở nên khẩn cấp.Thời gian trôi qua có thể giết người bất cứlúc nào.Lục Khánh Nam vừa lo vừa bực, “Khách sạnnày làm ăn kiểu gì thế? Tên phụ trách Anta chếttiệt không có đầu óc gì cả? Tại sao tìm người cứuhộ mà mất nhiều thời gian như vậy?”Bùi Hưng Nam đột nhiên nghĩ đến cái gì đó,liền kéo tay Lục Khánh Nam, vội vã hỏi: “Khánhsạn này có điện thoại vệ tinh đúng không?”“Điện thoại vệ tỉnh do Anta cầm đúngkhông?”“Chúng ta có thể sử dụng điện thoại vệ tinhđể liên lạc với Quách Cao Minh. Dù gió và tuyếtcó lớn đến đâu, các nhân viên ưu tú của CaoMinh vẫn sẽ tìm cách sớm cử người đến cứuchúng ta…”Khi Bùi Hưng Nam nói ra điều này, anh nhìnKiều Bích Ngọc chăm chú.Kiểu Bích Ngọc không có biểu cảm gì, trongmắt có vài phần ưu tư.Lục Khánh Nam giận dữ, gắt lên, “Vô ích”“Làm sao vô ích được? Quách Cao Minh biếtchúng ta nghỉ dưỡng ở đây, và Kiều Bích Ngọccũng ở đây. Anh ấy có thể biết trước thời tiết sẽxấu đi. Chỉ cần chúng ta báo về sự cố mất điện,anh ấy sẽ đến ngay lập tức…Biểu hiện của Lục Khánh Nam chán nản vàphức tạp, anh nghiến răng nghiến lợi, “Ý tôi là vôích bởi vì Anta làm mất điện thoại vệ tỉnh cuốicùng rồi! Tôi đã tận mắt chứng kiến điện thoại vệtỉnh cuối cùng rơi xuống nền tuyết trắng.”Đột nhiên, mọi người cùng im lặng.Không khí trầm lắng này, làm lòng dạ mỗingười dâng lên một cảm giác hụt hãng, ngộtngạt.Lễ ra bọn họ đã phải liên lạc với Quách CaoMinh ngay từ đầu, nhưng không ai trong số họngờ rằng sẽ cúp điện, không ánh sáng, không lòsưởi, và không biết cầm cự trong bao lâu.“Dì Quách, chú Quách có đến không?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tùng hơilạnh và cứng. Co người lại dưới lớp chăn bông,nhưng cậu càng lúc càng yếu, chỉ run rẩy vươnbàn tay bé nhỏ của mình, nắm lấy cổ tay KiềuBích Ngọc. Cậu nắm rất chặt như thể đang sợhãi.Kiều Bích Ngọc nhìn thấy chiếc mũ len đỏcủa cô trong tủ, cô nhìn cậu bé, đôi mắt vốntrong veo và kiên định giờ trông mù mịt, cô thìthầm và thẳng thắn với cậu: “Cô cũng khôngbiết.”Vừa nói, cô vừa đội chiếc mũ lên cái đầu nhỏcủa Thanh Tùng, mũ len hơi to che nửa gươngmặt câu, nhưng ít ra vẫn còn tác dung giữ ấm.
Chương 385: Tìm cách liên lạc với Quách Cao Minh
Những tòa nhà chót vót của khách sạn sừng
sững trên đỉnh núi, hùng vĩ tráng lệ nhưng giờ
đây là mất điện, và bên ngoài là tiếng gào thét
đáng sợ của bão tuyết.
Kiều Bích Ngọc đã nghe thấy tiếng ồn ào,
tiếng khóc và la lối ngay khi đặt chân đến khách
sạn.
Họ bước vào bằng cửa sau của khách sạn,
không có máy sưởi, không gian lạnh run người.
Dòng người đông đúc, mờ mịt.
Kiểu Bích Ngọc cố gắng tìm kiếm Châu Mỹ
Duy và những người khác, trong khi ai nấy cũng
la hét trong hoảng sợ, chạy tán loạn, giẫm đạp
lên nhau.
Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
Cũng may, Bùi Hưng Nam đứng gần cửa sau
khách sạn, khi thấy bọn họ, anh lập tức chạy ra
đón, “Ban nãy chúng tôi nghe thấy tiếng nổ, sau
đó đột nhiên khách sạn cúp điện. Bây giờ mọi
người đang hoảng loạn. Có chuyện gì xảy ra
vậy?”
“Một số nhân viên trong khách sạn không
hiểu chuyện gì xảy ra. Họ nói rằng phải khởi
động lại nguồn điện dự phòng, nhưng nửa tiếng
trôi qua vẫn không có điện.”
Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng vào góc để
sưởi ấm cho nhau. Nhưng dù vậy, họ vẫn không
đủ ấm trong cái lạnh khắc nghiệt như vậy, môi cả
hai bắt đầu tím tái.
“Chúng ta hãy trở lại phòng khách sạn, lấy
thêm chăn để giữ ấm trước.”
Kiều Bích Ngọc không giải thích về vấn đề
mất điện, cô kéo Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng về
phía thang bộ. Không có điện, dù tầng cao bao
nhiêu, cô cũng chỉ có thể chấp nhận cuốc bộ.
Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên đi theo
sau, nhìn thấy Bùi Hưng Nam liền kể cho anh
nghe: “Gió tuyết làm đổ cây, xảy ra va chạm với
máy cung cấp nguồn điện và gây phát nổi.
Nguồn điện dự phòng bây giờ cũng chẳng có
đâu. Tối nhất đừng đi ra ngoài, nhiệt độ bây giờ
rất thấp, mau kiếm đồ ăn và đồ sưởi ấm.”
Nghe vậy sắc mặt của anh thay đổi rõ rệt,
Bùi Hưng Nam lập tức leo cầu thang, “Kiều Bích
Ngọc đưa Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng đến
phòng để lấy chăn bông rồi.
Hà Thủy Tiên sống ở tầng khác, nhưng vào
thời điểm này, khi gặp được người quen như Lục
Khánh Nam, cô không dám hành động một mình,
ngoan ngoãn đi theo họ suốt chặng đường.
“Làm thế nào để mở phòng khách sạn?”
Khi Lục Khánh Nam leo lên tầng 8 của
khách sạn, anh nhớ ra thiết bị ở đây đều là loại
thông minh, nghĩa là chỉ cần cúp điện thì tất cả
đều không thể sử dụng được.
Bùi Hưng Nam lo lắng, dự tính ban đầu là dù
lực lượng cứu hộ dưới núi không đến kịp. Thì đồ
ăn lẫn thiết bị sưởi ấm cũng đủ để cầm cự nửa
tháng nữa, không cần hoảng.
Nhưng vì nguồn điện bị cắt đột ngột, nên
mọi thứ trở nên rối tung.
Khi Hà Thủy đi theo họ đến cầu thang tầng
12 của khách sạn, thì cô nghe thấy tiếng đập
phá.
Bởi vì bên ngoài gió lơn tuyết rơi, mây đen
phủ kín, bầu trời u ám, hành lang tầng 12 tối đen
như mực.
Khi đến gần hơn, họ mới thấy rõ.
Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại di động của
Châu Mỹ Duy chiếu vào cửa. Bên cạnh là Kiều
Bích Ngọc đang cởi bỏ cái áo khoác nặng nề,
cầm búa cứu hỏa khẩn cấp đập mạnh vào cửa
điện tử.
Cô ấy đập đến mệt rũ người, những mảnh
kim loại rơi xuống, tấm cửa lung lay.
Cô lùi lại ba bước, trực tiếp đá vào cửa điện
tử.
Hà Thủy Tiên sững sờ.
Kiểu Bích Ngọc mệt mỏi, thở hổn hển, trên
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, chỉ vào phòng, “Tìm
chăn, trong phòng tôi có sạc dự phòng đã đầy và
cả bật lửa nữa…”
Lục Khánh Nam và những người khác nhanh
chóng chạy đến, Bùi Hưng Nam ôm lấy cơ thể
lạnh giá của Thanh Tùng quấn cho cậu bé một
chiếc chăn. Lục Khánh Nam tìm kiếm trong
phòng xem có thứ gì hữu ích.
Đối với việc Kiều Bích Ngọc phá cửa điện tử
của khách sạn, chẳng có ai lấy làm ngạc nhiên.
Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, phụ
nữ tinh tế, xử lý dứt khoát mới có thể tồn tại.
“Cảm ơn cô.”
Hà thủy Tiên đến bên cạnh Kiều Bích Ngọc
đột nhiên nói lời cảm ơn, “Vừa rồi tôi đang ở
trong cáp treo. Rất cảm ơn cô và Lục Khánh
Nam đã không rời đi, mà ở lại cứu chúng tôi.”
Kiều Bích Ngọc tìm thấy bật lửa trong ngăn
kéo, quay lại nhìn cô, đáp, “Không cần cảm ơn
tôi.”
“Chẳng phải tôi tốt đẹp gì. Tôi chỉ nghĩ, thấy
chết không cứu, lương tâm tôi sẽ cắn rứt. Không
quan trọng người phải cứu là ai.”
Hà Thủy Tiên nhìn cô tiếp tục bận rộn tìm
kiếm đồ, trong lòng đột nhiên nảy sinh ra cảm
xúc phức tạp.
Đổi lại là cô, có thể cô sẽ bỏ chạy.
Cứu người không phải là nghĩa vụ của cô,
bão tuyết tội tệ như vậy, ai cũng sẽ muốn cứu
mạng của chính mình.
“Ngay cả khi quấn một cái chăn bông mà
cũng không giữ ấm được cho con.”
Bùi Hưng Nam sờ cơ thể lạnh ngắt của
Thanh Tùng, lo lắng cực độ, “Cứ kéo dài như vậy,
không tới ba tiếng, người già và trẻ con trong
khách sạn nhất định sẽ sốt cao, rồi ốm nặng.”
Ngay cả những người cứu hộ dưới chân núi
cũng không thể ngờ được khách sạn lại mất điện
đột ngột, dẫn đến tình hình trở nên khẩn cấp.
Thời gian trôi qua có thể giết người bất cứ
lúc nào.
Lục Khánh Nam vừa lo vừa bực, “Khách sạn
này làm ăn kiểu gì thế? Tên phụ trách Anta chết
tiệt không có đầu óc gì cả? Tại sao tìm người cứu
hộ mà mất nhiều thời gian như vậy?”
Bùi Hưng Nam đột nhiên nghĩ đến cái gì đó,
liền kéo tay Lục Khánh Nam, vội vã hỏi: “Khánh
sạn này có điện thoại vệ tinh đúng không?”
“Điện thoại vệ tỉnh do Anta cầm đúng
không?”
“Chúng ta có thể sử dụng điện thoại vệ tinh
để liên lạc với Quách Cao Minh. Dù gió và tuyết
có lớn đến đâu, các nhân viên ưu tú của Cao
Minh vẫn sẽ tìm cách sớm cử người đến cứu
chúng ta…”
Khi Bùi Hưng Nam nói ra điều này, anh nhìn
Kiều Bích Ngọc chăm chú.
Kiểu Bích Ngọc không có biểu cảm gì, trong
mắt có vài phần ưu tư.
Lục Khánh Nam giận dữ, gắt lên, “Vô ích”
“Làm sao vô ích được? Quách Cao Minh biết
chúng ta nghỉ dưỡng ở đây, và Kiều Bích Ngọc
cũng ở đây. Anh ấy có thể biết trước thời tiết sẽ
xấu đi. Chỉ cần chúng ta báo về sự cố mất điện,
anh ấy sẽ đến ngay lập tức…
Biểu hiện của Lục Khánh Nam chán nản và
phức tạp, anh nghiến răng nghiến lợi, “Ý tôi là vô
ích bởi vì Anta làm mất điện thoại vệ tỉnh cuối
cùng rồi! Tôi đã tận mắt chứng kiến điện thoại vệ
tỉnh cuối cùng rơi xuống nền tuyết trắng.”
Đột nhiên, mọi người cùng im lặng.
Không khí trầm lắng này, làm lòng dạ mỗi
người dâng lên một cảm giác hụt hãng, ngột
ngạt.
Lễ ra bọn họ đã phải liên lạc với Quách Cao
Minh ngay từ đầu, nhưng không ai trong số họ
ngờ rằng sẽ cúp điện, không ánh sáng, không lò
sưởi, và không biết cầm cự trong bao lâu.
“Dì Quách, chú Quách có đến không?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tùng hơi
lạnh và cứng. Co người lại dưới lớp chăn bông,
nhưng cậu càng lúc càng yếu, chỉ run rẩy vươn
bàn tay bé nhỏ của mình, nắm lấy cổ tay Kiều
Bích Ngọc. Cậu nắm rất chặt như thể đang sợ
hãi.
Kiều Bích Ngọc nhìn thấy chiếc mũ len đỏ
của cô trong tủ, cô nhìn cậu bé, đôi mắt vốn
trong veo và kiên định giờ trông mù mịt, cô thì
thầm và thẳng thắn với cậu: “Cô cũng không
biết.”
Vừa nói, cô vừa đội chiếc mũ lên cái đầu nhỏ
của Thanh Tùng, mũ len hơi to che nửa gương
mặt câu, nhưng ít ra vẫn còn tác dung giữ ấm.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 385: Tìm cách liên lạc với Quách Cao MinhNhững tòa nhà chót vót của khách sạn sừngsững trên đỉnh núi, hùng vĩ tráng lệ nhưng giờđây là mất điện, và bên ngoài là tiếng gào thétđáng sợ của bão tuyết.Kiều Bích Ngọc đã nghe thấy tiếng ồn ào,tiếng khóc và la lối ngay khi đặt chân đến kháchsạn.Họ bước vào bằng cửa sau của khách sạn,không có máy sưởi, không gian lạnh run người.Dòng người đông đúc, mờ mịt.Kiểu Bích Ngọc cố gắng tìm kiếm Châu MỹDuy và những người khác, trong khi ai nấy cũngla hét trong hoảng sợ, chạy tán loạn, giẫm đạplên nhau.Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Cũng may, Bùi Hưng Nam đứng gần cửa saukhách sạn, khi thấy bọn họ, anh lập tức chạy rađón, “Ban nãy chúng tôi nghe thấy tiếng nổ, sauđó đột nhiên khách sạn cúp điện. Bây giờ mọingười đang hoảng loạn. Có chuyện gì xảy ravậy?”“Một số nhân viên trong khách sạn khônghiểu chuyện gì xảy ra. Họ nói rằng phải khởiđộng lại nguồn điện dự phòng, nhưng nửa tiếngtrôi qua vẫn không có điện.”Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng vào góc đểsưởi ấm cho nhau. Nhưng dù vậy, họ vẫn khôngđủ ấm trong cái lạnh khắc nghiệt như vậy, môi cảhai bắt đầu tím tái.“Chúng ta hãy trở lại phòng khách sạn, lấythêm chăn để giữ ấm trước.”Kiều Bích Ngọc không giải thích về vấn đềmất điện, cô kéo Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng vềphía thang bộ. Không có điện, dù tầng cao baonhiêu, cô cũng chỉ có thể chấp nhận cuốc bộ.Lục Khánh Nam và Hà Thủy Tiên đi theosau, nhìn thấy Bùi Hưng Nam liền kể cho anhnghe: “Gió tuyết làm đổ cây, xảy ra va chạm vớimáy cung cấp nguồn điện và gây phát nổi.Nguồn điện dự phòng bây giờ cũng chẳng cóđâu. Tối nhất đừng đi ra ngoài, nhiệt độ bây giờrất thấp, mau kiếm đồ ăn và đồ sưởi ấm.”Nghe vậy sắc mặt của anh thay đổi rõ rệt,Bùi Hưng Nam lập tức leo cầu thang, “Kiều BíchNgọc đưa Châu Mỹ Duy và Thanh Tùng đếnphòng để lấy chăn bông rồi.Hà Thủy Tiên sống ở tầng khác, nhưng vàothời điểm này, khi gặp được người quen như LụcKhánh Nam, cô không dám hành động một mình,ngoan ngoãn đi theo họ suốt chặng đường.“Làm thế nào để mở phòng khách sạn?”Khi Lục Khánh Nam leo lên tầng 8 củakhách sạn, anh nhớ ra thiết bị ở đây đều là loạithông minh, nghĩa là chỉ cần cúp điện thì tất cảđều không thể sử dụng được.Bùi Hưng Nam lo lắng, dự tính ban đầu là dùlực lượng cứu hộ dưới núi không đến kịp. Thì đồăn lẫn thiết bị sưởi ấm cũng đủ để cầm cự nửatháng nữa, không cần hoảng.Nhưng vì nguồn điện bị cắt đột ngột, nênmọi thứ trở nên rối tung.Khi Hà Thủy đi theo họ đến cầu thang tầng12 của khách sạn, thì cô nghe thấy tiếng đậpphá.Bởi vì bên ngoài gió lơn tuyết rơi, mây đenphủ kín, bầu trời u ám, hành lang tầng 12 tối đennhư mực.Khi đến gần hơn, họ mới thấy rõ.Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại di động củaChâu Mỹ Duy chiếu vào cửa. Bên cạnh là KiềuBích Ngọc đang cởi bỏ cái áo khoác nặng nề,cầm búa cứu hỏa khẩn cấp đập mạnh vào cửađiện tử.Cô ấy đập đến mệt rũ người, những mảnhkim loại rơi xuống, tấm cửa lung lay.Cô lùi lại ba bước, trực tiếp đá vào cửa điệntử.Hà Thủy Tiên sững sờ.Kiểu Bích Ngọc mệt mỏi, thở hổn hển, trêntrán lấm tấm mồ hôi lạnh, chỉ vào phòng, “Tìmchăn, trong phòng tôi có sạc dự phòng đã đầy vàcả bật lửa nữa…”Lục Khánh Nam và những người khác nhanhchóng chạy đến, Bùi Hưng Nam ôm lấy cơ thểlạnh giá của Thanh Tùng quấn cho cậu bé mộtchiếc chăn. Lục Khánh Nam tìm kiếm trongphòng xem có thứ gì hữu ích.Đối với việc Kiều Bích Ngọc phá cửa điện tửcủa khách sạn, chẳng có ai lấy làm ngạc nhiên.Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, phụnữ tinh tế, xử lý dứt khoát mới có thể tồn tại.“Cảm ơn cô.”Hà thủy Tiên đến bên cạnh Kiều Bích Ngọcđột nhiên nói lời cảm ơn, “Vừa rồi tôi đang ởtrong cáp treo. Rất cảm ơn cô và Lục KhánhNam đã không rời đi, mà ở lại cứu chúng tôi.”Kiều Bích Ngọc tìm thấy bật lửa trong ngănkéo, quay lại nhìn cô, đáp, “Không cần cảm ơntôi.”“Chẳng phải tôi tốt đẹp gì. Tôi chỉ nghĩ, thấychết không cứu, lương tâm tôi sẽ cắn rứt. Khôngquan trọng người phải cứu là ai.”Hà Thủy Tiên nhìn cô tiếp tục bận rộn tìmkiếm đồ, trong lòng đột nhiên nảy sinh ra cảmxúc phức tạp.Đổi lại là cô, có thể cô sẽ bỏ chạy.Cứu người không phải là nghĩa vụ của cô,bão tuyết tội tệ như vậy, ai cũng sẽ muốn cứumạng của chính mình.“Ngay cả khi quấn một cái chăn bông màcũng không giữ ấm được cho con.”Bùi Hưng Nam sờ cơ thể lạnh ngắt củaThanh Tùng, lo lắng cực độ, “Cứ kéo dài như vậy,không tới ba tiếng, người già và trẻ con trongkhách sạn nhất định sẽ sốt cao, rồi ốm nặng.”Ngay cả những người cứu hộ dưới chân núicũng không thể ngờ được khách sạn lại mất điệnđột ngột, dẫn đến tình hình trở nên khẩn cấp.Thời gian trôi qua có thể giết người bất cứlúc nào.Lục Khánh Nam vừa lo vừa bực, “Khách sạnnày làm ăn kiểu gì thế? Tên phụ trách Anta chếttiệt không có đầu óc gì cả? Tại sao tìm người cứuhộ mà mất nhiều thời gian như vậy?”Bùi Hưng Nam đột nhiên nghĩ đến cái gì đó,liền kéo tay Lục Khánh Nam, vội vã hỏi: “Khánhsạn này có điện thoại vệ tinh đúng không?”“Điện thoại vệ tỉnh do Anta cầm đúngkhông?”“Chúng ta có thể sử dụng điện thoại vệ tinhđể liên lạc với Quách Cao Minh. Dù gió và tuyếtcó lớn đến đâu, các nhân viên ưu tú của CaoMinh vẫn sẽ tìm cách sớm cử người đến cứuchúng ta…”Khi Bùi Hưng Nam nói ra điều này, anh nhìnKiều Bích Ngọc chăm chú.Kiểu Bích Ngọc không có biểu cảm gì, trongmắt có vài phần ưu tư.Lục Khánh Nam giận dữ, gắt lên, “Vô ích”“Làm sao vô ích được? Quách Cao Minh biếtchúng ta nghỉ dưỡng ở đây, và Kiều Bích Ngọccũng ở đây. Anh ấy có thể biết trước thời tiết sẽxấu đi. Chỉ cần chúng ta báo về sự cố mất điện,anh ấy sẽ đến ngay lập tức…Biểu hiện của Lục Khánh Nam chán nản vàphức tạp, anh nghiến răng nghiến lợi, “Ý tôi là vôích bởi vì Anta làm mất điện thoại vệ tỉnh cuốicùng rồi! Tôi đã tận mắt chứng kiến điện thoại vệtỉnh cuối cùng rơi xuống nền tuyết trắng.”Đột nhiên, mọi người cùng im lặng.Không khí trầm lắng này, làm lòng dạ mỗingười dâng lên một cảm giác hụt hãng, ngộtngạt.Lễ ra bọn họ đã phải liên lạc với Quách CaoMinh ngay từ đầu, nhưng không ai trong số họngờ rằng sẽ cúp điện, không ánh sáng, không lòsưởi, và không biết cầm cự trong bao lâu.“Dì Quách, chú Quách có đến không?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tùng hơilạnh và cứng. Co người lại dưới lớp chăn bông,nhưng cậu càng lúc càng yếu, chỉ run rẩy vươnbàn tay bé nhỏ của mình, nắm lấy cổ tay KiềuBích Ngọc. Cậu nắm rất chặt như thể đang sợhãi.Kiều Bích Ngọc nhìn thấy chiếc mũ len đỏcủa cô trong tủ, cô nhìn cậu bé, đôi mắt vốntrong veo và kiên định giờ trông mù mịt, cô thìthầm và thẳng thắn với cậu: “Cô cũng khôngbiết.”Vừa nói, cô vừa đội chiếc mũ lên cái đầu nhỏcủa Thanh Tùng, mũ len hơi to che nửa gươngmặt câu, nhưng ít ra vẫn còn tác dung giữ ấm.