Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 386

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 386: Lũ hèn hạ, quỳ xuống dưới chân tôiSau khi cúp điện, toàn bộ hệ thống lò sưởicủa khách sạn ngừng hoạt động.Ở dãy phòng khách sạn, quấn chăn bôngkhông phải là lựa chọn thích hợp – giữ ấm khôngđủ. Kiều Bích Ngọc mang theo tất cả chăn ấm,tất, mũ, v.v., bọn họ đi cầu thang đến sảnh lầumột.Lục Khánh Nam nhìn lại bản thân là đàn ôngcao to lại bị quấn trong chăn bông lớn, rồi lò dòbước đi như con đà điểu, tự nhiên thấy buồncười.Anh rất có tâm trạng, quay đầu lại với KiềuBích Ngọc: “Điện thoại cô còn pin không? Giúptôi chụp một bức ảnh. Nếu tôi còn có thể sốngsót sau vụ này, thì phải có bức ảnh kỷ niệm chứ.“Chúng không thể thoát khỏi đây ư?”Thanh Tùng được bố ôm vào lòng, thân thểnhỏ bé vùi vào trong chăn, đầu ló ra, nhìn LụcKhánh Nam bằng vẻ hoang mang.Mất một khoảng thời gian và sức lực để đi từtầng 12 xuống sảnh tầng 1, Bùi Hưng Nam hơimệt, lại thấy Lục Khánh Nam hù dọa con trẻ, “Kệcon đà điểu này đi con. Rồi anh không kháchkhí, vỗ lên đầu Khánh Nam một cái.Lục Khánh Nam ôm đầu, cố ý gào thét, “Ôi,đau đầu quá… Kiều Bích Ngọc, tôi không ổn rồi,cô phải cống tôi, phải có trách nhiệm với tôi.”Vốn dĩ bị mắc kẹt trong khách sạn, không cóđiện, không đèn, không lò sưởi, mọi người vốnchán nản, nhưng thấy Lục Khánh Nam pha trònhư vậy, ai nấy cũng bật cười.Mắc kẹt trong khách sạn thì sao? Đâu có gìto tát, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là đượcKhi Kiều Bích Ngọc và những người kháccuối cùng cũng bước đến sảnh tầng một, họ cóthể nghe thấy tiếng ồn ào, thật khó để mọi ngườibình tĩnh trong hoàn cảnh như thế này, gió vàtuyết bên ngoài vẫn ầm ầm.Họ xuất hiện trong tình trạng quấn chăn kínmít, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.Đám đông rỉ tai nhau thầm thì, một số ngườikhác có lẽ muốn học hỏi theo Kiều Bích Ngọc,trở lại phòng lấy chăn bông, tìm kiếm chút hơi ấm.Sau đó ở cầu thang, có thể nghe thấy tiếngthảo luận gay gắt ngay tầng trên, “Khóa điện tử,không có điện, làm sao mở cửa để lấy chăn bôngđây?”Kiều Bích Ngọc không phải anh hùng hiệpnghĩa gì, dĩ nhiên cô sẽ không phá cửa chonhững người lạ mặt này.Nếu muốn giữ ấm, họ phải tự tìm cách.Bùi Hưng Nam chọn một vị trí trong góc chonhóm anh ngồi. Kiều Bích Ngọc mặc bộ quần áoấm vốn mặc sẵn trên người, sau đó đưa chănbông cho Châu Mỹ Duy. Rồi cô đứng dậy, đi vàođám đông.Bên dưới ngọn đèn pha lê ở sảnh khách sạn,có một chiếc bàn tròn bằng cẩm thạch, lúc nàycó một người đàn ông ngoại quốc cao gầy đangđứng trên bàn.Người đàn ông đó dường như không sợlạnh, anh ta mặc một cái áo sơ mi, quần tây vàáo khoác dày. Anh ta hét lên với đám đông, “Mọingười hãy im lặng.”“Mọi người cần rời khỏi đây nhanh chóng, vìvậy, chúng ta phải đoàn kết và hợp tác với nhau.”“Những người đàn ông có sức khỏe, vui lòngđứng lên. Chúng tôi hiện giờ cần một số ngườigia cố cửa sổ và cửa ra vào để ngăn gió và tuyếtxâm nhập. Chúng tôi cần tìm tất cả các đồ gỗ vàđốt cháy tại chỗ…”Giọng nói của người đàn ông rất đặc biệt, cóhơi nghẹn lại, mặc dù anh có nói tiếng Anhnhưng có lẽ tiếng mẹ đẻ của anh là ngôn ngữkhác.Có một sức hút vô hình trong giọng nói củaanh, giống như bẩm sinh có uy, mọi người dễdàng tuân theo lời nói của anh.Mong muốn duy nhất của khách hàng ởsảnh tầng 1 là rời khỏi đây an toàn, họ dườngnhư thấy người đàn ông này nói có lý nên nhanhchóng phối hợp, bắt đầu đi kiểm tra cửa sổ vàcửa ra vào xung quanh.Bàn ghế phụ trong khách sạn được dùnglàm nguyên liệu đốt, một ngọn lửa lớn chiếu giữađại sảnh mờ ảo, mang lại cảm giác an toàn chomọi người.Đốt lửa trong nhà không hề an toàn, nhưngkhông còn cách nào khác, bây giờ mất điện thìchỉ còn cách giữ ấm theo cách sơ khai này thôi.Kiều Bích nhìn ngọn lửa đang tỏa hơi ấm, lạinheo mắt quan sát người đàn ông, cảm thấy cóchút quen.Kiều Bích Ngọc chợt nhớ ra người đàn ôngnày đã chụp cô bằng máy SLR vào ngày đầu tiêncô đến khi nghỉ dưỡng này.Nhiếp ảnh gia cũng phản ứng rất nhanhnhạy, quay đầu nhìn thẳng Kiều Bích Ngọc.Ngọn lửa bập bùng, Kiều Bích Ngọc khôngthể nhìn rõ vẻ mặt người đàn ông, nhưng côchắc chắn anh đang nhìn cô, ánh mắt sắc bén,không hề thân thiện, môi mỏng khẽ nhếch lênnhư chờ đời một vở kịch phía trước.Anh nhẹ giọng với cô, “Cô sợ à?”Kiều Bích Ngọc sừng sỡ một lúc, tự hỏi mìnhcó nhầm lẫn không.“Đừng ném nhựa vào, sẽ sinh ra khí độc.”Có người hô hoán.Người đẹp ngoài 30 tuổi, bất ngờ bật khóc:“Đến bao giờ mới có người đến cứu chúng ta?”Cô kéo chiếc bàn gỗ lớn, không kìm đượcnước mắt mà hỏi: “Những người dưới chân núikhông biết ở đây cúp điện. Họ có thể đến muộn,có thể muộn đến một tuần. Chúng ta không cầmcự lâu như vậy được, không có nhiều đồ đạc đểgiữ ấm cho chúng ta.”Không ai trả lời cô.Mọi người đều căng thẳng.Hầu hết các du khách đều tỏ ra hợp tác hơn,như muốn trút giật lên khách sạn này, họ kéorèm cửa dày cộp, lấy đồ gỗ quý ném vào đốnglửa.Vì khách sạn xây trên núi cao nên không sửdụng đường ống dẫn khí đốt tự nhiên mà sửdụng khí đốt hóa lỏng. Vì không có điện, nênmột số khi đốt hóa lỏng có thể dùng để nấu ăn.Các đầu bếp trong khách sạn cũng biết rằnghọ không thể chạy đi đâu trong thời tiết hiện tại,thấy mọi người đoàn kết như vậy, nên rất hợp tácchuẩn bị bữa tối cho mọi người.Khác với những bữa ăn tươm tất và trangnhã thường ngày ở nhà hàng, đêm nay, mọingười đều ngượng ngùng ngồi xổm trên thảm,quay ngọn lửa lớn. Trên tay mỗi người đều cầmmột bát canh nóng, chậm rãi nhấp từng ngụm.“Cố gắng ăn nhiều vào.”“Đừng quá lo lắng về thức ăn. Tôi vào bếpvà thấy họ có rất nhiều nguyên liệu.”Mọi người yên lặng ăn uống, bụng ấm hơn,thấy vơi bớt chút căng thẳng. Đúng lúc này, cótiếng đánh nhau vang lên từ phòng quản lýkhách sạn.Mọi người nhìn nhau, Kiều Bích Ngọc và LụcKhánh Nam lập tức đứng dậy.Có hai người ẩu đả trong phòng quản lý, hếtđấm rồi lại đá, “Đồ khốn!” Một người giận dữ hétlên.Một lúc sau, một người đàn ông mạnh mẽ lạilao vào, người chiến thắng nhanh chóng đượcxác định. Anta bị hai người kéo ra, với cái mặtsưng, chỗ xanh chỗ tím.Khi những người ở khách sạn nghe tiếngtranh cãi, họ bắt đầu hét lên.Các vị khách biết rằng Anta và Hà Thủy Tiênmuốn đi trước, ai nấy đều tức giận.Anta dường như không hề xấu hổ khi đốimặt với những lời mắng nhiếc của mọi người,thay vào đó, anh thẳng thừng chửi rủa: “Lúc hènhạ.”Anta khiến dư luận phẫn nộ, nhiều ngườicảm thấy ức chế nên lao vào đánh anh ta.Vẻ mặt của Lục Khánh Nam khó chịu, “Biếtthế tôi để anh chết cóng ở cáp treo.”Anta vừa hoảng vừa sợ, liền chạy vào bếp,trốn mất.“Anh không thể khóa phòng chứa thức an.”“Tôi là người phụ trách khách sạn này, tôi làngười có tiếng nói nhất. Những tên khốn nàydám đánh tôi, muốn ăn cơm thì phải đến cầu xintôi. Tôi muốn chúng quỳ xuống, nếu không tôicòn lâu tôi mới phát đồ ăn cho chúng”Anta vô cùng tức giận, khóa kho chứa thứcăn ở bếp sau. Đó là khóa thép lớn, trừ khi nóđược mở bằng tia laze hoặc cưa máy, nếu khôngsức người thường không mở được. Anh ta lạiđang giữ chiếc chìa khóa duy nhất.Các đầu biết bếp chuyện này đều rất kinhhãi, bất an nhìn nhau, không dám nói chuyện nàyvới người bên ngoài, nếu không nhất định sẽ gâynáo loạn.Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130

Chương 386: Lũ hèn hạ, quỳ xuống dưới chân tôi

Sau khi cúp điện, toàn bộ hệ thống lò sưởi

của khách sạn ngừng hoạt động.

Ở dãy phòng khách sạn, quấn chăn bông

không phải là lựa chọn thích hợp – giữ ấm không

đủ. Kiều Bích Ngọc mang theo tất cả chăn ấm,

tất, mũ, v.v., bọn họ đi cầu thang đến sảnh lầu

một.

Lục Khánh Nam nhìn lại bản thân là đàn ông

cao to lại bị quấn trong chăn bông lớn, rồi lò dò

bước đi như con đà điểu, tự nhiên thấy buồn

cười.

Anh rất có tâm trạng, quay đầu lại với Kiều

Bích Ngọc: “Điện thoại cô còn pin không? Giúp

tôi chụp một bức ảnh. Nếu tôi còn có thể sống

sót sau vụ này, thì phải có bức ảnh kỷ niệm chứ.

“Chúng không thể thoát khỏi đây ư?”

Thanh Tùng được bố ôm vào lòng, thân thể

nhỏ bé vùi vào trong chăn, đầu ló ra, nhìn Lục

Khánh Nam bằng vẻ hoang mang.

Mất một khoảng thời gian và sức lực để đi từ

tầng 12 xuống sảnh tầng 1, Bùi Hưng Nam hơi

mệt, lại thấy Lục Khánh Nam hù dọa con trẻ, “Kệ

con đà điểu này đi con. Rồi anh không khách

khí, vỗ lên đầu Khánh Nam một cái.

Lục Khánh Nam ôm đầu, cố ý gào thét, “Ôi,

đau đầu quá… Kiều Bích Ngọc, tôi không ổn rồi,

cô phải cống tôi, phải có trách nhiệm với tôi.”

Vốn dĩ bị mắc kẹt trong khách sạn, không có

điện, không đèn, không lò sưởi, mọi người vốn

chán nản, nhưng thấy Lục Khánh Nam pha trò

như vậy, ai nấy cũng bật cười.

Mắc kẹt trong khách sạn thì sao? Đâu có gì

to tát, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được

Khi Kiều Bích Ngọc và những người khác

cuối cùng cũng bước đến sảnh tầng một, họ có

thể nghe thấy tiếng ồn ào, thật khó để mọi người

bình tĩnh trong hoàn cảnh như thế này, gió và

tuyết bên ngoài vẫn ầm ầm.

Họ xuất hiện trong tình trạng quấn chăn kín

mít, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Đám đông rỉ tai nhau thầm thì, một số người

khác có lẽ muốn học hỏi theo Kiều Bích Ngọc,

trở lại phòng lấy chăn bông, tìm kiếm chút hơi ấm.

Sau đó ở cầu thang, có thể nghe thấy tiếng

thảo luận gay gắt ngay tầng trên, “Khóa điện tử,

không có điện, làm sao mở cửa để lấy chăn bông

đây?”

Kiều Bích Ngọc không phải anh hùng hiệp

nghĩa gì, dĩ nhiên cô sẽ không phá cửa cho

những người lạ mặt này.

Nếu muốn giữ ấm, họ phải tự tìm cách.

Bùi Hưng Nam chọn một vị trí trong góc cho

nhóm anh ngồi. Kiều Bích Ngọc mặc bộ quần áo

ấm vốn mặc sẵn trên người, sau đó đưa chăn

bông cho Châu Mỹ Duy. Rồi cô đứng dậy, đi vào

đám đông.

Bên dưới ngọn đèn pha lê ở sảnh khách sạn,

có một chiếc bàn tròn bằng cẩm thạch, lúc này

có một người đàn ông ngoại quốc cao gầy đang

đứng trên bàn.

Người đàn ông đó dường như không sợ

lạnh, anh ta mặc một cái áo sơ mi, quần tây và

áo khoác dày. Anh ta hét lên với đám đông, “Mọi

người hãy im lặng.”

“Mọi người cần rời khỏi đây nhanh chóng, vì

vậy, chúng ta phải đoàn kết và hợp tác với nhau.”

“Những người đàn ông có sức khỏe, vui lòng

đứng lên. Chúng tôi hiện giờ cần một số người

gia cố cửa sổ và cửa ra vào để ngăn gió và tuyết

xâm nhập. Chúng tôi cần tìm tất cả các đồ gỗ và

đốt cháy tại chỗ…”

Giọng nói của người đàn ông rất đặc biệt, có

hơi nghẹn lại, mặc dù anh có nói tiếng Anh

nhưng có lẽ tiếng mẹ đẻ của anh là ngôn ngữ

khác.

Có một sức hút vô hình trong giọng nói của

anh, giống như bẩm sinh có uy, mọi người dễ

dàng tuân theo lời nói của anh.

Mong muốn duy nhất của khách hàng ở

sảnh tầng 1 là rời khỏi đây an toàn, họ dường

như thấy người đàn ông này nói có lý nên nhanh

chóng phối hợp, bắt đầu đi kiểm tra cửa sổ và

cửa ra vào xung quanh.

Bàn ghế phụ trong khách sạn được dùng

làm nguyên liệu đốt, một ngọn lửa lớn chiếu giữa

đại sảnh mờ ảo, mang lại cảm giác an toàn cho

mọi người.

Đốt lửa trong nhà không hề an toàn, nhưng

không còn cách nào khác, bây giờ mất điện thì

chỉ còn cách giữ ấm theo cách sơ khai này thôi.

Kiều Bích nhìn ngọn lửa đang tỏa hơi ấm, lại

nheo mắt quan sát người đàn ông, cảm thấy có

chút quen.

Kiều Bích Ngọc chợt nhớ ra người đàn ông

này đã chụp cô bằng máy SLR vào ngày đầu tiên

cô đến khi nghỉ dưỡng này.

Nhiếp ảnh gia cũng phản ứng rất nhanh

nhạy, quay đầu nhìn thẳng Kiều Bích Ngọc.

Ngọn lửa bập bùng, Kiều Bích Ngọc không

thể nhìn rõ vẻ mặt người đàn ông, nhưng cô

chắc chắn anh đang nhìn cô, ánh mắt sắc bén,

không hề thân thiện, môi mỏng khẽ nhếch lên

như chờ đời một vở kịch phía trước.

Anh nhẹ giọng với cô, “Cô sợ à?”

Kiều Bích Ngọc sừng sỡ một lúc, tự hỏi mình

có nhầm lẫn không.

“Đừng ném nhựa vào, sẽ sinh ra khí độc.”

Có người hô hoán.

Người đẹp ngoài 30 tuổi, bất ngờ bật khóc:

“Đến bao giờ mới có người đến cứu chúng ta?”

Cô kéo chiếc bàn gỗ lớn, không kìm được

nước mắt mà hỏi: “Những người dưới chân núi

không biết ở đây cúp điện. Họ có thể đến muộn,

có thể muộn đến một tuần. Chúng ta không cầm

cự lâu như vậy được, không có nhiều đồ đạc để

giữ ấm cho chúng ta.”

Không ai trả lời cô.

Mọi người đều căng thẳng.

Hầu hết các du khách đều tỏ ra hợp tác hơn,

như muốn trút giật lên khách sạn này, họ kéo

rèm cửa dày cộp, lấy đồ gỗ quý ném vào đống

lửa.

Vì khách sạn xây trên núi cao nên không sử

dụng đường ống dẫn khí đốt tự nhiên mà sử

dụng khí đốt hóa lỏng. Vì không có điện, nên

một số khi đốt hóa lỏng có thể dùng để nấu ăn.

Các đầu bếp trong khách sạn cũng biết rằng

họ không thể chạy đi đâu trong thời tiết hiện tại,

thấy mọi người đoàn kết như vậy, nên rất hợp tác

chuẩn bị bữa tối cho mọi người.

Khác với những bữa ăn tươm tất và trang

nhã thường ngày ở nhà hàng, đêm nay, mọi

người đều ngượng ngùng ngồi xổm trên thảm,

quay ngọn lửa lớn. Trên tay mỗi người đều cầm

một bát canh nóng, chậm rãi nhấp từng ngụm.

“Cố gắng ăn nhiều vào.”

“Đừng quá lo lắng về thức ăn. Tôi vào bếp

và thấy họ có rất nhiều nguyên liệu.”

Mọi người yên lặng ăn uống, bụng ấm hơn,

thấy vơi bớt chút căng thẳng. Đúng lúc này, có

tiếng đánh nhau vang lên từ phòng quản lý

khách sạn.

Mọi người nhìn nhau, Kiều Bích Ngọc và Lục

Khánh Nam lập tức đứng dậy.

Có hai người ẩu đả trong phòng quản lý, hết

đấm rồi lại đá, “Đồ khốn!” Một người giận dữ hét

lên.

Một lúc sau, một người đàn ông mạnh mẽ lại

lao vào, người chiến thắng nhanh chóng được

xác định. Anta bị hai người kéo ra, với cái mặt

sưng, chỗ xanh chỗ tím.

Khi những người ở khách sạn nghe tiếng

tranh cãi, họ bắt đầu hét lên.

Các vị khách biết rằng Anta và Hà Thủy Tiên

muốn đi trước, ai nấy đều tức giận.

Anta dường như không hề xấu hổ khi đối

mặt với những lời mắng nhiếc của mọi người,

thay vào đó, anh thẳng thừng chửi rủa: “Lúc hèn

hạ.”

Anta khiến dư luận phẫn nộ, nhiều người

cảm thấy ức chế nên lao vào đánh anh ta.

Vẻ mặt của Lục Khánh Nam khó chịu, “Biết

thế tôi để anh chết cóng ở cáp treo.”

Anta vừa hoảng vừa sợ, liền chạy vào bếp,

trốn mất.

“Anh không thể khóa phòng chứa thức an.”

“Tôi là người phụ trách khách sạn này, tôi là

người có tiếng nói nhất. Những tên khốn này

dám đánh tôi, muốn ăn cơm thì phải đến cầu xin

tôi. Tôi muốn chúng quỳ xuống, nếu không tôi

còn lâu tôi mới phát đồ ăn cho chúng”

Anta vô cùng tức giận, khóa kho chứa thức

ăn ở bếp sau. Đó là khóa thép lớn, trừ khi nó

được mở bằng tia laze hoặc cưa máy, nếu không

sức người thường không mở được. Anh ta lại

đang giữ chiếc chìa khóa duy nhất.

Các đầu biết bếp chuyện này đều rất kinh

hãi, bất an nhìn nhau, không dám nói chuyện này

với người bên ngoài, nếu không nhất định sẽ gây

náo loạn.

Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 386: Lũ hèn hạ, quỳ xuống dưới chân tôiSau khi cúp điện, toàn bộ hệ thống lò sưởicủa khách sạn ngừng hoạt động.Ở dãy phòng khách sạn, quấn chăn bôngkhông phải là lựa chọn thích hợp – giữ ấm khôngđủ. Kiều Bích Ngọc mang theo tất cả chăn ấm,tất, mũ, v.v., bọn họ đi cầu thang đến sảnh lầumột.Lục Khánh Nam nhìn lại bản thân là đàn ôngcao to lại bị quấn trong chăn bông lớn, rồi lò dòbước đi như con đà điểu, tự nhiên thấy buồncười.Anh rất có tâm trạng, quay đầu lại với KiềuBích Ngọc: “Điện thoại cô còn pin không? Giúptôi chụp một bức ảnh. Nếu tôi còn có thể sốngsót sau vụ này, thì phải có bức ảnh kỷ niệm chứ.“Chúng không thể thoát khỏi đây ư?”Thanh Tùng được bố ôm vào lòng, thân thểnhỏ bé vùi vào trong chăn, đầu ló ra, nhìn LụcKhánh Nam bằng vẻ hoang mang.Mất một khoảng thời gian và sức lực để đi từtầng 12 xuống sảnh tầng 1, Bùi Hưng Nam hơimệt, lại thấy Lục Khánh Nam hù dọa con trẻ, “Kệcon đà điểu này đi con. Rồi anh không kháchkhí, vỗ lên đầu Khánh Nam một cái.Lục Khánh Nam ôm đầu, cố ý gào thét, “Ôi,đau đầu quá… Kiều Bích Ngọc, tôi không ổn rồi,cô phải cống tôi, phải có trách nhiệm với tôi.”Vốn dĩ bị mắc kẹt trong khách sạn, không cóđiện, không đèn, không lò sưởi, mọi người vốnchán nản, nhưng thấy Lục Khánh Nam pha trònhư vậy, ai nấy cũng bật cười.Mắc kẹt trong khách sạn thì sao? Đâu có gìto tát, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là đượcKhi Kiều Bích Ngọc và những người kháccuối cùng cũng bước đến sảnh tầng một, họ cóthể nghe thấy tiếng ồn ào, thật khó để mọi ngườibình tĩnh trong hoàn cảnh như thế này, gió vàtuyết bên ngoài vẫn ầm ầm.Họ xuất hiện trong tình trạng quấn chăn kínmít, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.Đám đông rỉ tai nhau thầm thì, một số ngườikhác có lẽ muốn học hỏi theo Kiều Bích Ngọc,trở lại phòng lấy chăn bông, tìm kiếm chút hơi ấm.Sau đó ở cầu thang, có thể nghe thấy tiếngthảo luận gay gắt ngay tầng trên, “Khóa điện tử,không có điện, làm sao mở cửa để lấy chăn bôngđây?”Kiều Bích Ngọc không phải anh hùng hiệpnghĩa gì, dĩ nhiên cô sẽ không phá cửa chonhững người lạ mặt này.Nếu muốn giữ ấm, họ phải tự tìm cách.Bùi Hưng Nam chọn một vị trí trong góc chonhóm anh ngồi. Kiều Bích Ngọc mặc bộ quần áoấm vốn mặc sẵn trên người, sau đó đưa chănbông cho Châu Mỹ Duy. Rồi cô đứng dậy, đi vàođám đông.Bên dưới ngọn đèn pha lê ở sảnh khách sạn,có một chiếc bàn tròn bằng cẩm thạch, lúc nàycó một người đàn ông ngoại quốc cao gầy đangđứng trên bàn.Người đàn ông đó dường như không sợlạnh, anh ta mặc một cái áo sơ mi, quần tây vàáo khoác dày. Anh ta hét lên với đám đông, “Mọingười hãy im lặng.”“Mọi người cần rời khỏi đây nhanh chóng, vìvậy, chúng ta phải đoàn kết và hợp tác với nhau.”“Những người đàn ông có sức khỏe, vui lòngđứng lên. Chúng tôi hiện giờ cần một số ngườigia cố cửa sổ và cửa ra vào để ngăn gió và tuyếtxâm nhập. Chúng tôi cần tìm tất cả các đồ gỗ vàđốt cháy tại chỗ…”Giọng nói của người đàn ông rất đặc biệt, cóhơi nghẹn lại, mặc dù anh có nói tiếng Anhnhưng có lẽ tiếng mẹ đẻ của anh là ngôn ngữkhác.Có một sức hút vô hình trong giọng nói củaanh, giống như bẩm sinh có uy, mọi người dễdàng tuân theo lời nói của anh.Mong muốn duy nhất của khách hàng ởsảnh tầng 1 là rời khỏi đây an toàn, họ dườngnhư thấy người đàn ông này nói có lý nên nhanhchóng phối hợp, bắt đầu đi kiểm tra cửa sổ vàcửa ra vào xung quanh.Bàn ghế phụ trong khách sạn được dùnglàm nguyên liệu đốt, một ngọn lửa lớn chiếu giữađại sảnh mờ ảo, mang lại cảm giác an toàn chomọi người.Đốt lửa trong nhà không hề an toàn, nhưngkhông còn cách nào khác, bây giờ mất điện thìchỉ còn cách giữ ấm theo cách sơ khai này thôi.Kiều Bích nhìn ngọn lửa đang tỏa hơi ấm, lạinheo mắt quan sát người đàn ông, cảm thấy cóchút quen.Kiều Bích Ngọc chợt nhớ ra người đàn ôngnày đã chụp cô bằng máy SLR vào ngày đầu tiêncô đến khi nghỉ dưỡng này.Nhiếp ảnh gia cũng phản ứng rất nhanhnhạy, quay đầu nhìn thẳng Kiều Bích Ngọc.Ngọn lửa bập bùng, Kiều Bích Ngọc khôngthể nhìn rõ vẻ mặt người đàn ông, nhưng côchắc chắn anh đang nhìn cô, ánh mắt sắc bén,không hề thân thiện, môi mỏng khẽ nhếch lênnhư chờ đời một vở kịch phía trước.Anh nhẹ giọng với cô, “Cô sợ à?”Kiều Bích Ngọc sừng sỡ một lúc, tự hỏi mìnhcó nhầm lẫn không.“Đừng ném nhựa vào, sẽ sinh ra khí độc.”Có người hô hoán.Người đẹp ngoài 30 tuổi, bất ngờ bật khóc:“Đến bao giờ mới có người đến cứu chúng ta?”Cô kéo chiếc bàn gỗ lớn, không kìm đượcnước mắt mà hỏi: “Những người dưới chân núikhông biết ở đây cúp điện. Họ có thể đến muộn,có thể muộn đến một tuần. Chúng ta không cầmcự lâu như vậy được, không có nhiều đồ đạc đểgiữ ấm cho chúng ta.”Không ai trả lời cô.Mọi người đều căng thẳng.Hầu hết các du khách đều tỏ ra hợp tác hơn,như muốn trút giật lên khách sạn này, họ kéorèm cửa dày cộp, lấy đồ gỗ quý ném vào đốnglửa.Vì khách sạn xây trên núi cao nên không sửdụng đường ống dẫn khí đốt tự nhiên mà sửdụng khí đốt hóa lỏng. Vì không có điện, nênmột số khi đốt hóa lỏng có thể dùng để nấu ăn.Các đầu bếp trong khách sạn cũng biết rằnghọ không thể chạy đi đâu trong thời tiết hiện tại,thấy mọi người đoàn kết như vậy, nên rất hợp tácchuẩn bị bữa tối cho mọi người.Khác với những bữa ăn tươm tất và trangnhã thường ngày ở nhà hàng, đêm nay, mọingười đều ngượng ngùng ngồi xổm trên thảm,quay ngọn lửa lớn. Trên tay mỗi người đều cầmmột bát canh nóng, chậm rãi nhấp từng ngụm.“Cố gắng ăn nhiều vào.”“Đừng quá lo lắng về thức ăn. Tôi vào bếpvà thấy họ có rất nhiều nguyên liệu.”Mọi người yên lặng ăn uống, bụng ấm hơn,thấy vơi bớt chút căng thẳng. Đúng lúc này, cótiếng đánh nhau vang lên từ phòng quản lýkhách sạn.Mọi người nhìn nhau, Kiều Bích Ngọc và LụcKhánh Nam lập tức đứng dậy.Có hai người ẩu đả trong phòng quản lý, hếtđấm rồi lại đá, “Đồ khốn!” Một người giận dữ hétlên.Một lúc sau, một người đàn ông mạnh mẽ lạilao vào, người chiến thắng nhanh chóng đượcxác định. Anta bị hai người kéo ra, với cái mặtsưng, chỗ xanh chỗ tím.Khi những người ở khách sạn nghe tiếngtranh cãi, họ bắt đầu hét lên.Các vị khách biết rằng Anta và Hà Thủy Tiênmuốn đi trước, ai nấy đều tức giận.Anta dường như không hề xấu hổ khi đốimặt với những lời mắng nhiếc của mọi người,thay vào đó, anh thẳng thừng chửi rủa: “Lúc hènhạ.”Anta khiến dư luận phẫn nộ, nhiều ngườicảm thấy ức chế nên lao vào đánh anh ta.Vẻ mặt của Lục Khánh Nam khó chịu, “Biếtthế tôi để anh chết cóng ở cáp treo.”Anta vừa hoảng vừa sợ, liền chạy vào bếp,trốn mất.“Anh không thể khóa phòng chứa thức an.”“Tôi là người phụ trách khách sạn này, tôi làngười có tiếng nói nhất. Những tên khốn nàydám đánh tôi, muốn ăn cơm thì phải đến cầu xintôi. Tôi muốn chúng quỳ xuống, nếu không tôicòn lâu tôi mới phát đồ ăn cho chúng”Anta vô cùng tức giận, khóa kho chứa thứcăn ở bếp sau. Đó là khóa thép lớn, trừ khi nóđược mở bằng tia laze hoặc cưa máy, nếu khôngsức người thường không mở được. Anh ta lạiđang giữ chiếc chìa khóa duy nhất.Các đầu biết bếp chuyện này đều rất kinhhãi, bất an nhìn nhau, không dám nói chuyện nàyvới người bên ngoài, nếu không nhất định sẽ gâynáo loạn.Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130

Chương 386