Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 388

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 388: Nhanh rời khỏi đây, trở về nhà thôiMặc dù bên ngoài trời tối đen như mực,nhưng bão tuyết đang dịu đi.Nhưng người ở khách sạn nghe tỉn có ô tôdưới chân núi, trong lòng ai cũng dấy lên hivọng, “Ơn trời, cuối cùng xe cứu hộ cũng đã đếnrồi.”Kính viễn vọng được đặt ở dãy phòng caonhất, khi Lục Khánh Nam và những người khácđến xem, trên gương mặt anh không có niềm vuinhư mong đợi.Kiều Bích Ngọc bước về phía họ, “Có nhìnthấy xe không?”Đứng ở trung tâm đại sảnh một lúc lâu, LụcKhánh Nam nhìn những người xung quanh đanglo lắng, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, cố gắnglàm rõ vấn đề.“Quả thực ba chiếc xe ô tô đang đậu ở bãiđất trống ở phía Tây ngọn núi.”“Nhưng khoảng cách quá xa, đèn pha khôngđủ sáng, dùng ống nhòm không nhìn rõ tình hìnhthực tế ở đó, nhưng tôi nhận ra trên xe có logocủa khách sạn…”Tức là đấy không phải là xe cứu hộ.Lục Khánh Nam nói thêm, “Khả năng cao đólà đội bảo trì bị mất liên lạc trước đây.”Mọi người không giấu được sự thất vọng.Mọi người xôn xao, nói nhỏ với nhau, “Khôngphải đến cứu chúng ta.“Sẽ không ai tới đây, đồ đạc đốt sách, thứcăn không có, chúng ra sẽ chết ở đây…“Mọi người yên lặng!”Lục Khánh Nam khó chịu, lao đến chỗ ky sĩbằng đồng, đạp mạnh một cái, tiếng rung độngcủa kim loại vang lên inh ỏi.Mọi người im bặt, không gian yên tĩnh.Lục Khánh Nam nhìn vào đám ông và ngọnlửa đại sảnh, lớn tiếng, “Có hai tin tốt“Mặc dù đoàn xe mà chúng ta nhìn thấykhông phải là xe cứu hộ, nhưng đó cũng là việctốt. Đoàn xe bảo trì của khách sạn có điện thoạivệ tỉnh. Chúng ta có thể sử dụng điện thoại vệtỉnh để nhờ bạn tôi giúp đỡ. Bạn tôi có thể hợptác với quân đội để sớm giải cứu chúng ta.“Thứ hai, hiện tại tuyết và gió ngoài trời bắtđầu yếu đi, thời tiết không khắc nghiệt nhưchúng ta nghĩ, mọi thứ đang tốt dần lên.”Lục Khánh Nam nói là để truyền năng lựctích cực cho mọi người, vậy nên anh trình bàynhững khía cạnh tốt nhất của vấn đề.Đúng như anh nghĩ, mọi người nghe xong đãkhông còn quá tuyệt vọng.Kiều Bích Ngọc kéo Lục Khánh Nam vào mộtgóc, nói với anh bằng tiếng Việt, “Còn thông tingì nữa không?”“Gió và tuyết quả thực đã yếu di, đội bảo trìcó điện thoại vệ tỉnh, nhưng” Lục Khánh Namtrầm giọng, “Thật kỳ lạ là ba chiếc xe đậu tạichỗ, họ chỉ bật đèn pha, không di chuyển.”“Chúng tôi đang thảo luận việc tận dụng tìnhthế bão tuyết đang tạm ngưng, chủ động tìm độibảo trì. “Lục Khánh Nam và một số người khác đangnhỏ giọng thảo luận về việc nên cử ai xuống vàlàm thế nào để xuống núi.“Đi bộ chắc chắn không ổn, sẽ rất mất thờigian.Có người ý kiến: “Không có ô tô, ở trên núituyết này, thuận tiện nhất chính là dùng vántrượt…”“Trượt tuyết vào ban đêm quá nguy hiểm.”“Chúng ta có vài cái đèn pin công suất lớn,có thể mang theo để khám phá đường. Trượttuyết sẽ cử nhân viên khách sạn có tay nghềcao… Bây giờ không còn cách nào khác. Xe củađội bảo trì đang đứng tại chỗ, chắc là họ cũnggặp nạn. Chúng ta không thể chờ chết được,nhất định phải xuống núi tìm điện thoại vệ tinh.”Kiều Bích Ngọc thấp giọng nghe bọn họthảo luận bằng tiếng Anh, cô suy nghĩ một lúcliền tiến lên một bước, “Tôi có thể đi…”Cô chưa kịp nói xong, Lục Khánh Nam lậptức đẩy cô lùi lại, “Tôi đi.”Kiều Bích Ngọc ngơ ngác nhìn anh, “Kỹ năngtrượt tuyết của tôi tốt hơn anh.”Lục Khánh Nam rất nghiêm túc nhìn cô,“Không được!”“Tại sao?”Lục Khánh Nam trở nên cáu kỉnh, hét vàomặt cô, “Đã nói không được là không được, cônghe không hiểu à?”“Là tôi dẫn cô đến đây, nếu cô có chuyện gìbất trắc, sao tôi có thể giải thích với Quách CaoMinh?”Kiều Bích Ngọc mím môi, ngừng tranh cãivới anh.Mấy người còn lại nhìn nhau không nói, vìkhông hiểu tiếng Việt nhưng tất cả đều biết khảnăng trượt tuyết chuyên nghiệp của Kiều BíchNgọc.“Bây giờ anh định trượt tuyết xuống núi à?”Kiều Bích Ngọc lo lắng nhìn Lục Khánh Nam vànhững người khác.Bùi Hưng Nam đi tới, vỗ vai Kiều Bích Ngọc,“Đoàn xe dừng ở sườn núi. Vùng núi phía Tâythoai thoải, bây giờ gió và tuyết đã ngưng. Vì trờiđêm, nên chúng tôi sẽ trượt tuyết với tốc độchậm, có mang theo đèn pin. Áng chừng làkhoảng 1 giờ có thể tìm thấy đội bảo trì…““Chỉ cần tìm được điện thoại vệ tinh để liênlạc với Quách Cao Minh, tất cả chúng ta sẽ sớmthoát khỏi đây.”Nhìn thấy mọi người đang thảo luận chuyệnxuống núi, Châu Mỹ Duy lo lắng bám lấy HưngNam, “Bùi Hưng Nam, kỹ năng trượt tuyết củaanh không tốt, cũng muốn đi sao?”Châu Mỹ Duy nói sự thật. Trong số nhữngdu khách trượt tuyết, Kiểu Bích Ngọc là mộttrong số những người có kỹ năng trượt đỉnh cao,còn Bùi Hưng Nam chỉ tính là trình độ tầm tầmbậc trung.Lục Khánh Nam khó chịu, “Chúng tôi đã hỏinhững cao thủ kia rồi, họ đều sợ chết không dámđi.”Loại người càng nhiều tiền, càng sợ chết.Lúc này, nhiếp ảnh gia bước tới, người đànông cao gầy yên lặng lắng nghe cuộc trò chuyệncủa họ, không nói lời nào.Kiều Bích Ngọc nhìn nhiếp ảnh gia vài lần,không ai biết kỹ năng của anh ta ra sao. Anh chỉcầm máy ảnh SLR chụp xung quanh từ khi bướcvào khách sạn này, có vẻ như anh không có kỹnăng trượt tuyết.Không thích trượt tuyết nhưng lại tới đâynghỉ mát, khả năng cao anh không phải là mộtnhiếp ảnh gia đơn thuần. Hơn nữa anh ấy đãchuẩn bệnh cho người già đột quy ban nãy vớimột thái độ chuyên nghiệp. Chắc chắn khôngphải một nhân vật tầm thường.Trong khi Kiểu Bích Ngọc đang mải nghĩ,Lục Khánh Nam và những người khác đã cóquyết định.“Đừng lãng phí thời gian, nếu bão tuyết nổilên sẽ rất phiền phức. Tuy Bùi Hưng Nam có kỹnăng trượt trung bình nhưng lại biết sửa chữamáy móc. Ba chiếc xe dưới núi có lẽ đã bị hỏng.Hơn những địa hình núi Tây khác Đông, rất dễ dị,chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ an toàn…Nói xong, một vài người trong số họ thu dọnván trượt tuyết, mặc quần áo chống lạnh, mởcửa khách sạn, sải bước ra ngoài.Trước khi Lục Khánh Nam đi, anh dường nhưcòn lo lắng, quay đầu lại, hét vào mặt Kiều BíchNgọc.“Kiều Bích Ngọc, ở lại khách sạn, đừng cómà chạy đi đâu.”Kiều Bích Ngọc trả lời, “Tôi biết, tôi sẽ chămsóc Châu Mỹ Duy và cả những người khác.”Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng, cậu vẫy taycha, hét lên, “Cha, cha phải sớm trở lại.”Không dám lãng phí thời gian, mọi người lênđường.Lục Khánh Nam trượt xuống núi một cáchnhanh chóng và gọn gàng, cửa khách sạn đóngsầm lại.Đám đông trong phòng giải tán và trở lại vịtrí ban đầuLúc này, cô chỉ có thể chờ đợi đám ngườiLục Khánh Nam mang tin vui trở về.Kiều Bích Ngọc bế Thanh Tùng vào sảnh,trong khi nhiếp ảnh gia liếc nhìn cô một cách kỳlạ, đôi môi mỏng cong lên.Kiều Bích Ngọc cảnh giác quay đầu lại,nhiếp ảnh gia quay lưng đi, như thể vừa rồi chỉ làảo giác.Kiều Bích Ngọc cúi đầu dọn dẹp những thứxung quanh. Trước đã cố đã mang ra đây một sốmền, bật lửa vào con dao thép dài 15 cm từtrong phòng bếp, thép chất lượng tốt và lưỡi daorất sắc.Cô giấu chiếc bật lửa và con dao vào túi vàthắt lưng.Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.

Chương 388: Nhanh rời khỏi đây, trở về nhà thôi

Mặc dù bên ngoài trời tối đen như mực,

nhưng bão tuyết đang dịu đi.

Nhưng người ở khách sạn nghe tỉn có ô tô

dưới chân núi, trong lòng ai cũng dấy lên hi

vọng, “Ơn trời, cuối cùng xe cứu hộ cũng đã đến

rồi.”

Kính viễn vọng được đặt ở dãy phòng cao

nhất, khi Lục Khánh Nam và những người khác

đến xem, trên gương mặt anh không có niềm vui

như mong đợi.

Kiều Bích Ngọc bước về phía họ, “Có nhìn

thấy xe không?”

Đứng ở trung tâm đại sảnh một lúc lâu, Lục

Khánh Nam nhìn những người xung quanh đang

lo lắng, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, cố gắng

làm rõ vấn đề.

“Quả thực ba chiếc xe ô tô đang đậu ở bãi

đất trống ở phía Tây ngọn núi.”

“Nhưng khoảng cách quá xa, đèn pha không

đủ sáng, dùng ống nhòm không nhìn rõ tình hình

thực tế ở đó, nhưng tôi nhận ra trên xe có logo

của khách sạn…”

Tức là đấy không phải là xe cứu hộ.

Lục Khánh Nam nói thêm, “Khả năng cao đó

là đội bảo trì bị mất liên lạc trước đây.”

Mọi người không giấu được sự thất vọng.

Mọi người xôn xao, nói nhỏ với nhau, “Không

phải đến cứu chúng ta.

“Sẽ không ai tới đây, đồ đạc đốt sách, thức

ăn không có, chúng ra sẽ chết ở đây…

“Mọi người yên lặng!”

Lục Khánh Nam khó chịu, lao đến chỗ ky sĩ

bằng đồng, đạp mạnh một cái, tiếng rung động

của kim loại vang lên inh ỏi.

Mọi người im bặt, không gian yên tĩnh.

Lục Khánh Nam nhìn vào đám ông và ngọn

lửa đại sảnh, lớn tiếng, “Có hai tin tốt

“Mặc dù đoàn xe mà chúng ta nhìn thấy

không phải là xe cứu hộ, nhưng đó cũng là việc

tốt. Đoàn xe bảo trì của khách sạn có điện thoại

vệ tỉnh. Chúng ta có thể sử dụng điện thoại vệ

tỉnh để nhờ bạn tôi giúp đỡ. Bạn tôi có thể hợp

tác với quân đội để sớm giải cứu chúng ta.

“Thứ hai, hiện tại tuyết và gió ngoài trời bắt

đầu yếu đi, thời tiết không khắc nghiệt như

chúng ta nghĩ, mọi thứ đang tốt dần lên.”

Lục Khánh Nam nói là để truyền năng lực

tích cực cho mọi người, vậy nên anh trình bày

những khía cạnh tốt nhất của vấn đề.

Đúng như anh nghĩ, mọi người nghe xong đã

không còn quá tuyệt vọng.

Kiều Bích Ngọc kéo Lục Khánh Nam vào một

góc, nói với anh bằng tiếng Việt, “Còn thông tin

gì nữa không?”

“Gió và tuyết quả thực đã yếu di, đội bảo trì

có điện thoại vệ tỉnh, nhưng” Lục Khánh Nam

trầm giọng, “Thật kỳ lạ là ba chiếc xe đậu tại

chỗ, họ chỉ bật đèn pha, không di chuyển.”

“Chúng tôi đang thảo luận việc tận dụng tình

thế bão tuyết đang tạm ngưng, chủ động tìm đội

bảo trì. “

Lục Khánh Nam và một số người khác đang

nhỏ giọng thảo luận về việc nên cử ai xuống và

làm thế nào để xuống núi.

“Đi bộ chắc chắn không ổn, sẽ rất mất thời

gian.

Có người ý kiến: “Không có ô tô, ở trên núi

tuyết này, thuận tiện nhất chính là dùng ván

trượt…”

“Trượt tuyết vào ban đêm quá nguy hiểm.”

“Chúng ta có vài cái đèn pin công suất lớn,

có thể mang theo để khám phá đường. Trượt

tuyết sẽ cử nhân viên khách sạn có tay nghề

cao… Bây giờ không còn cách nào khác. Xe của

đội bảo trì đang đứng tại chỗ, chắc là họ cũng

gặp nạn. Chúng ta không thể chờ chết được,

nhất định phải xuống núi tìm điện thoại vệ tinh.”

Kiều Bích Ngọc thấp giọng nghe bọn họ

thảo luận bằng tiếng Anh, cô suy nghĩ một lúc

liền tiến lên một bước, “Tôi có thể đi…”

Cô chưa kịp nói xong, Lục Khánh Nam lập

tức đẩy cô lùi lại, “Tôi đi.”

Kiều Bích Ngọc ngơ ngác nhìn anh, “Kỹ năng

trượt tuyết của tôi tốt hơn anh.”

Lục Khánh Nam rất nghiêm túc nhìn cô,

“Không được!”

“Tại sao?”

Lục Khánh Nam trở nên cáu kỉnh, hét vào

mặt cô, “Đã nói không được là không được, cô

nghe không hiểu à?”

“Là tôi dẫn cô đến đây, nếu cô có chuyện gì

bất trắc, sao tôi có thể giải thích với Quách Cao

Minh?”

Kiều Bích Ngọc mím môi, ngừng tranh cãi

với anh.

Mấy người còn lại nhìn nhau không nói, vì

không hiểu tiếng Việt nhưng tất cả đều biết khả

năng trượt tuyết chuyên nghiệp của Kiều Bích

Ngọc.

“Bây giờ anh định trượt tuyết xuống núi à?”

Kiều Bích Ngọc lo lắng nhìn Lục Khánh Nam và

những người khác.

Bùi Hưng Nam đi tới, vỗ vai Kiều Bích Ngọc,

“Đoàn xe dừng ở sườn núi. Vùng núi phía Tây

thoai thoải, bây giờ gió và tuyết đã ngưng. Vì trời

đêm, nên chúng tôi sẽ trượt tuyết với tốc độ

chậm, có mang theo đèn pin. Áng chừng là

khoảng 1 giờ có thể tìm thấy đội bảo trì…“

“Chỉ cần tìm được điện thoại vệ tinh để liên

lạc với Quách Cao Minh, tất cả chúng ta sẽ sớm

thoát khỏi đây.”

Nhìn thấy mọi người đang thảo luận chuyện

xuống núi, Châu Mỹ Duy lo lắng bám lấy Hưng

Nam, “Bùi Hưng Nam, kỹ năng trượt tuyết của

anh không tốt, cũng muốn đi sao?”

Châu Mỹ Duy nói sự thật. Trong số những

du khách trượt tuyết, Kiểu Bích Ngọc là một

trong số những người có kỹ năng trượt đỉnh cao,

còn Bùi Hưng Nam chỉ tính là trình độ tầm tầm

bậc trung.

Lục Khánh Nam khó chịu, “Chúng tôi đã hỏi

những cao thủ kia rồi, họ đều sợ chết không dám

đi.”

Loại người càng nhiều tiền, càng sợ chết.

Lúc này, nhiếp ảnh gia bước tới, người đàn

ông cao gầy yên lặng lắng nghe cuộc trò chuyện

của họ, không nói lời nào.

Kiều Bích Ngọc nhìn nhiếp ảnh gia vài lần,

không ai biết kỹ năng của anh ta ra sao. Anh chỉ

cầm máy ảnh SLR chụp xung quanh từ khi bước

vào khách sạn này, có vẻ như anh không có kỹ

năng trượt tuyết.

Không thích trượt tuyết nhưng lại tới đây

nghỉ mát, khả năng cao anh không phải là một

nhiếp ảnh gia đơn thuần. Hơn nữa anh ấy đã

chuẩn bệnh cho người già đột quy ban nãy với

một thái độ chuyên nghiệp. Chắc chắn không

phải một nhân vật tầm thường.

Trong khi Kiểu Bích Ngọc đang mải nghĩ,

Lục Khánh Nam và những người khác đã có

quyết định.

“Đừng lãng phí thời gian, nếu bão tuyết nổi

lên sẽ rất phiền phức. Tuy Bùi Hưng Nam có kỹ

năng trượt trung bình nhưng lại biết sửa chữa

máy móc. Ba chiếc xe dưới núi có lẽ đã bị hỏng.

Hơn những địa hình núi Tây khác Đông, rất dễ dị,

chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ an toàn…

Nói xong, một vài người trong số họ thu dọn

ván trượt tuyết, mặc quần áo chống lạnh, mở

cửa khách sạn, sải bước ra ngoài.

Trước khi Lục Khánh Nam đi, anh dường như

còn lo lắng, quay đầu lại, hét vào mặt Kiều Bích

Ngọc.

“Kiều Bích Ngọc, ở lại khách sạn, đừng có

mà chạy đi đâu.”

Kiều Bích Ngọc trả lời, “Tôi biết, tôi sẽ chăm

sóc Châu Mỹ Duy và cả những người khác.”

Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng, cậu vẫy tay

cha, hét lên, “Cha, cha phải sớm trở lại.”

Không dám lãng phí thời gian, mọi người lên

đường.

Lục Khánh Nam trượt xuống núi một cách

nhanh chóng và gọn gàng, cửa khách sạn đóng

sầm lại.

Đám đông trong phòng giải tán và trở lại vị

trí ban đầu

Lúc này, cô chỉ có thể chờ đợi đám người

Lục Khánh Nam mang tin vui trở về.

Kiều Bích Ngọc bế Thanh Tùng vào sảnh,

trong khi nhiếp ảnh gia liếc nhìn cô một cách kỳ

lạ, đôi môi mỏng cong lên.

Kiều Bích Ngọc cảnh giác quay đầu lại,

nhiếp ảnh gia quay lưng đi, như thể vừa rồi chỉ là

ảo giác.

Kiều Bích Ngọc cúi đầu dọn dẹp những thứ

xung quanh. Trước đã cố đã mang ra đây một số

mền, bật lửa vào con dao thép dài 15 cm từ

trong phòng bếp, thép chất lượng tốt và lưỡi dao

rất sắc.

Cô giấu chiếc bật lửa và con dao vào túi và

thắt lưng.

Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 388: Nhanh rời khỏi đây, trở về nhà thôiMặc dù bên ngoài trời tối đen như mực,nhưng bão tuyết đang dịu đi.Nhưng người ở khách sạn nghe tỉn có ô tôdưới chân núi, trong lòng ai cũng dấy lên hivọng, “Ơn trời, cuối cùng xe cứu hộ cũng đã đếnrồi.”Kính viễn vọng được đặt ở dãy phòng caonhất, khi Lục Khánh Nam và những người khácđến xem, trên gương mặt anh không có niềm vuinhư mong đợi.Kiều Bích Ngọc bước về phía họ, “Có nhìnthấy xe không?”Đứng ở trung tâm đại sảnh một lúc lâu, LụcKhánh Nam nhìn những người xung quanh đanglo lắng, một lúc sau mới ngẩng đầu lên, cố gắnglàm rõ vấn đề.“Quả thực ba chiếc xe ô tô đang đậu ở bãiđất trống ở phía Tây ngọn núi.”“Nhưng khoảng cách quá xa, đèn pha khôngđủ sáng, dùng ống nhòm không nhìn rõ tình hìnhthực tế ở đó, nhưng tôi nhận ra trên xe có logocủa khách sạn…”Tức là đấy không phải là xe cứu hộ.Lục Khánh Nam nói thêm, “Khả năng cao đólà đội bảo trì bị mất liên lạc trước đây.”Mọi người không giấu được sự thất vọng.Mọi người xôn xao, nói nhỏ với nhau, “Khôngphải đến cứu chúng ta.“Sẽ không ai tới đây, đồ đạc đốt sách, thứcăn không có, chúng ra sẽ chết ở đây…“Mọi người yên lặng!”Lục Khánh Nam khó chịu, lao đến chỗ ky sĩbằng đồng, đạp mạnh một cái, tiếng rung độngcủa kim loại vang lên inh ỏi.Mọi người im bặt, không gian yên tĩnh.Lục Khánh Nam nhìn vào đám ông và ngọnlửa đại sảnh, lớn tiếng, “Có hai tin tốt“Mặc dù đoàn xe mà chúng ta nhìn thấykhông phải là xe cứu hộ, nhưng đó cũng là việctốt. Đoàn xe bảo trì của khách sạn có điện thoạivệ tỉnh. Chúng ta có thể sử dụng điện thoại vệtỉnh để nhờ bạn tôi giúp đỡ. Bạn tôi có thể hợptác với quân đội để sớm giải cứu chúng ta.“Thứ hai, hiện tại tuyết và gió ngoài trời bắtđầu yếu đi, thời tiết không khắc nghiệt nhưchúng ta nghĩ, mọi thứ đang tốt dần lên.”Lục Khánh Nam nói là để truyền năng lựctích cực cho mọi người, vậy nên anh trình bàynhững khía cạnh tốt nhất của vấn đề.Đúng như anh nghĩ, mọi người nghe xong đãkhông còn quá tuyệt vọng.Kiều Bích Ngọc kéo Lục Khánh Nam vào mộtgóc, nói với anh bằng tiếng Việt, “Còn thông tingì nữa không?”“Gió và tuyết quả thực đã yếu di, đội bảo trìcó điện thoại vệ tỉnh, nhưng” Lục Khánh Namtrầm giọng, “Thật kỳ lạ là ba chiếc xe đậu tạichỗ, họ chỉ bật đèn pha, không di chuyển.”“Chúng tôi đang thảo luận việc tận dụng tìnhthế bão tuyết đang tạm ngưng, chủ động tìm độibảo trì. “Lục Khánh Nam và một số người khác đangnhỏ giọng thảo luận về việc nên cử ai xuống vàlàm thế nào để xuống núi.“Đi bộ chắc chắn không ổn, sẽ rất mất thờigian.Có người ý kiến: “Không có ô tô, ở trên núituyết này, thuận tiện nhất chính là dùng vántrượt…”“Trượt tuyết vào ban đêm quá nguy hiểm.”“Chúng ta có vài cái đèn pin công suất lớn,có thể mang theo để khám phá đường. Trượttuyết sẽ cử nhân viên khách sạn có tay nghềcao… Bây giờ không còn cách nào khác. Xe củađội bảo trì đang đứng tại chỗ, chắc là họ cũnggặp nạn. Chúng ta không thể chờ chết được,nhất định phải xuống núi tìm điện thoại vệ tinh.”Kiều Bích Ngọc thấp giọng nghe bọn họthảo luận bằng tiếng Anh, cô suy nghĩ một lúcliền tiến lên một bước, “Tôi có thể đi…”Cô chưa kịp nói xong, Lục Khánh Nam lậptức đẩy cô lùi lại, “Tôi đi.”Kiều Bích Ngọc ngơ ngác nhìn anh, “Kỹ năngtrượt tuyết của tôi tốt hơn anh.”Lục Khánh Nam rất nghiêm túc nhìn cô,“Không được!”“Tại sao?”Lục Khánh Nam trở nên cáu kỉnh, hét vàomặt cô, “Đã nói không được là không được, cônghe không hiểu à?”“Là tôi dẫn cô đến đây, nếu cô có chuyện gìbất trắc, sao tôi có thể giải thích với Quách CaoMinh?”Kiều Bích Ngọc mím môi, ngừng tranh cãivới anh.Mấy người còn lại nhìn nhau không nói, vìkhông hiểu tiếng Việt nhưng tất cả đều biết khảnăng trượt tuyết chuyên nghiệp của Kiều BíchNgọc.“Bây giờ anh định trượt tuyết xuống núi à?”Kiều Bích Ngọc lo lắng nhìn Lục Khánh Nam vànhững người khác.Bùi Hưng Nam đi tới, vỗ vai Kiều Bích Ngọc,“Đoàn xe dừng ở sườn núi. Vùng núi phía Tâythoai thoải, bây giờ gió và tuyết đã ngưng. Vì trờiđêm, nên chúng tôi sẽ trượt tuyết với tốc độchậm, có mang theo đèn pin. Áng chừng làkhoảng 1 giờ có thể tìm thấy đội bảo trì…““Chỉ cần tìm được điện thoại vệ tinh để liênlạc với Quách Cao Minh, tất cả chúng ta sẽ sớmthoát khỏi đây.”Nhìn thấy mọi người đang thảo luận chuyệnxuống núi, Châu Mỹ Duy lo lắng bám lấy HưngNam, “Bùi Hưng Nam, kỹ năng trượt tuyết củaanh không tốt, cũng muốn đi sao?”Châu Mỹ Duy nói sự thật. Trong số nhữngdu khách trượt tuyết, Kiểu Bích Ngọc là mộttrong số những người có kỹ năng trượt đỉnh cao,còn Bùi Hưng Nam chỉ tính là trình độ tầm tầmbậc trung.Lục Khánh Nam khó chịu, “Chúng tôi đã hỏinhững cao thủ kia rồi, họ đều sợ chết không dámđi.”Loại người càng nhiều tiền, càng sợ chết.Lúc này, nhiếp ảnh gia bước tới, người đànông cao gầy yên lặng lắng nghe cuộc trò chuyệncủa họ, không nói lời nào.Kiều Bích Ngọc nhìn nhiếp ảnh gia vài lần,không ai biết kỹ năng của anh ta ra sao. Anh chỉcầm máy ảnh SLR chụp xung quanh từ khi bướcvào khách sạn này, có vẻ như anh không có kỹnăng trượt tuyết.Không thích trượt tuyết nhưng lại tới đâynghỉ mát, khả năng cao anh không phải là mộtnhiếp ảnh gia đơn thuần. Hơn nữa anh ấy đãchuẩn bệnh cho người già đột quy ban nãy vớimột thái độ chuyên nghiệp. Chắc chắn khôngphải một nhân vật tầm thường.Trong khi Kiểu Bích Ngọc đang mải nghĩ,Lục Khánh Nam và những người khác đã cóquyết định.“Đừng lãng phí thời gian, nếu bão tuyết nổilên sẽ rất phiền phức. Tuy Bùi Hưng Nam có kỹnăng trượt trung bình nhưng lại biết sửa chữamáy móc. Ba chiếc xe dưới núi có lẽ đã bị hỏng.Hơn những địa hình núi Tây khác Đông, rất dễ dị,chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ an toàn…Nói xong, một vài người trong số họ thu dọnván trượt tuyết, mặc quần áo chống lạnh, mởcửa khách sạn, sải bước ra ngoài.Trước khi Lục Khánh Nam đi, anh dường nhưcòn lo lắng, quay đầu lại, hét vào mặt Kiều BíchNgọc.“Kiều Bích Ngọc, ở lại khách sạn, đừng cómà chạy đi đâu.”Kiều Bích Ngọc trả lời, “Tôi biết, tôi sẽ chămsóc Châu Mỹ Duy và cả những người khác.”Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng, cậu vẫy taycha, hét lên, “Cha, cha phải sớm trở lại.”Không dám lãng phí thời gian, mọi người lênđường.Lục Khánh Nam trượt xuống núi một cáchnhanh chóng và gọn gàng, cửa khách sạn đóngsầm lại.Đám đông trong phòng giải tán và trở lại vịtrí ban đầuLúc này, cô chỉ có thể chờ đợi đám ngườiLục Khánh Nam mang tin vui trở về.Kiều Bích Ngọc bế Thanh Tùng vào sảnh,trong khi nhiếp ảnh gia liếc nhìn cô một cách kỳlạ, đôi môi mỏng cong lên.Kiều Bích Ngọc cảnh giác quay đầu lại,nhiếp ảnh gia quay lưng đi, như thể vừa rồi chỉ làảo giác.Kiều Bích Ngọc cúi đầu dọn dẹp những thứxung quanh. Trước đã cố đã mang ra đây một sốmền, bật lửa vào con dao thép dài 15 cm từtrong phòng bếp, thép chất lượng tốt và lưỡi daorất sắc.Cô giấu chiếc bật lửa và con dao vào túi vàthắt lưng.Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.

Chương 388