Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 389

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 389: Tuyết lở, Kiều Bích Ngọc bị chôn sống“Dì Quách, bao lâu thì ba con và chú Lụcmới về?”Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, ngaycả đứa trẻ cũng không thể ngủ yên, Thanh Tùngdựa vào cô thật, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặtnon nớt không giấu được vẻ lo lắng.“Họ sẽ trở lại sớm thôi.”Kiều Bích Ngọc không biết cụ thể là khi nào,cô chỉ có thể chờ đợi, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắncủa Thanh Tùng đỏ lên, sợ rằng cậu thể phátsốt, vì vậy cô lập tức đưa tay sờ lên trán cậu.Nóng quá.Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Châu Mỹ Duy, MỹDuy cũng lo lắng kiểm tra thân nhiệt của cậu,thực sự phát sốt, “Thanh Tùng, cháu có đau đầuhay chỗ nào không thoải mái không?“ Mỹ Duynhẹ giọng hỏi cậu.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tùng đôngcứng lại, cậu lắc đầu không còn chút sức lực, thìthào nói: “Cháu không sao, đừng nói với chacháu.”Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.Châu Mỹ Duy lo lắng, quấn thêm mềm chocậu.Kiều Bích Ngọc suy nghĩ một hồi rồi đứngdậy, “Trong khách sạn chắc chắn có loại thuốcthông dụng như thuốc hạ sốt, để mình đi tìm.”Kiểu Bích Ngọc đi trong sảnh, xuyên quađám đông và tìm nhân viên khách sạn để lấythuốc, nhưng bị hai phụ nữ trẻ mặc quần áotươm tất chặn lại.Hai phụ nữ ngoại quốc tóc vàng xinh đẹpđột nhiên quỳ xuống trước mặt Kiều Bích Ngọc,“Cô à, cầu xin cô cứu cha chúng tôi.”Kiều Bích Ngọc giật mình, không kịp phảnứng.“Chúng tôi không thể nhìn thấy cha mình cứthế qua đời. Ông ấy hiện đang rất đau và cầnđược đưa bệnh viện ngay lập tức…”Chính là ông cụ bị đột quy trước đó, hiện giờđang nằm trên bàn dài, dùng chăn ủ ấm. Mặtông lão đen lại, trông tiều tụy và rất gần với cái chết.“Cha chúng tôi là một người có chức ở địaphương, cô cầm cái khóa thắt lưng của tôi tìmngười trong trấn. Bọn họ lập tức phái người lênnúi cứu chúng tôi, nhất định chúng tôi sẽ cảm tạcô ”Nhìn thấy Kiều Bích Ngọc bị ai đó chặn lại,Châu Mỹ Duy để Thanh Tùng cho Hà Thủy Tiênchăm sóc, rồi lo lắng chạy đến xem tình hình.“Các cô muốn Kiều Bích Ngọc xuống núingay bây giờ?”Châu Mỹ Duy nghe hiểu lời những ngườinày, vừa kinh ngạc, lại tức giận, “Mặc dù gió vàtuyết đã ngừng nhưng ai chả biết sườn núi phíađông rất dốc. Ngay cả sau trận bão tuyết, thìviệc trượt vào ban ngày đã nguy hiểm nữa là banđêm. Các cô muốn bạn tôi chết à?”Một vài người đàn ông to lớn, với gương mặtcương nghị cất lời, “Cô gái trẻ này có kỹ năngtrượt tuyết rất chuyên nghiệp, cô xuống núi sẽkhông có vấn đề gì đâu.”Trên mặt Kiểu Bích Ngọc không có biểu cảmgì, chỉ nói, “Xin lỗi.Trong tình huống như vậy, con người chỉ cóthể giữ mạng chính mình.Cô đã hứa là sẽ chăm sóc Châu Mỹ Duy, nênkhông thể rời đi. Hơn nữa, ngọn núi phía đôngquá dốc, mặc dù chỉ mất hai mươi phút là đến thịtrấn nhưng chỉ sợ ra ngoài vài phút đã chết.Hai người phụ nữ vốn đang quỳ trên mặt đấtnghe thấy lời từ chối của cô, lập tức đứng lên,hung hăng nhìn cô chằm chằm, chỉ tay vào KiềuBích Ngọc, mắng: “Đồ ích kỷ.“Cô quả thực cam tâm nhìn cha tôi chết thếnày, rõ là cô có năng lực nhưng không chịu cốgắng, đồ lòng lang dạ soi.”Giọng người phụ nữ đanh thép và ác ý, cô tamắng.Cuộc sống của cha họ là đáng quý, và cuộcsống của những người khác là vô giá trị.Kiểu Bích Ngọc kéo Châu Mỹ Duy đi, nhưngmột người đàn ông đột nhiên giận dữ hét lên,“Tôi tuyệt đối không để cha tôi gặp chuyện, côphải xuống núi.”“Anh, anh muốn làm gì?!”Châu Mỹ Duy kinh hoàng, khi nhìn người đànông giơ ra một khẩu súng lục về phía Kiều BíchNgọc.Chỗ này bắt đầu gây sự chú ý, mọi người sợhãi lùi lại phía sau, thỉnh thoảng có người nhẹgiọng, nói “Bỏ súng, bỏ súng xuống.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc nghiêm nghị, cô đẩyChâu Mỹ Duy ra phía sau, vô thức dùng tay phảichạm vào con dao thép ở thắt lưng.“Cha của anh bị đột quy. Tôi xin lỗi, nhưngkhông thể làm bất cứ điều gì.”Cô cố gắng bình tĩnh đối mặt với người đànông trước mặt.Người đàn ông khoảng 40 tuổi này, giơ khẩusúng lục lên, vẻ mặt có hơi lo lắng, anh ta tháochốt an toàn khẩu súng, chĩa về phía đám đông.“Người phụ nữ vô lương tâm này, cô trơ mắtnhìn cha tôi chết như vậy. Tôi sẽ không để côthoải mái đâu. Nếu cha tôi chết, mọi người sẽchết cùng!”Khẩu sửng đen chĩa vào đàm đông một cáchbừa bãi khiến ai cũng la hét, né tránh.Người đàn ông điên cuồng, dùng súng đedọa.Ai đó trong đám đông kinh hãi nói, “Tôi đãthấy cô trượt tuyết, kỹ năng rất chuyên nghiệp.Hãy xuống núi và cứu ông cụ ấy di.” “Ông cụ là người tốt, có nhiều đóng góp chođịa phương. Cô không để ông chết như thếđược. Cô xuống núi để cứu ông ấy, đó cũng coinhư là vinh dự lớn.”Có người hét lên: “Chỉ có cô mới có khảnăng cứu người!” Mọi người cùng nhau côngkích Kiều Bích Ngọc.“Các người là một lũ tham lam, ham sống,sợ chết.Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng bước tới, ngaycả một người phụ nữ yếu đuối như cô ấy cũngkhông thể kìm lòng được, “Các người nói lời nàythật quá đáng. Chúng tôi là du khách nước ngoàinên không đáng sống sao. Là con trai, kỹ năngtrượt tuyết của anh lại tốt, sao không dám xuốngnúi? Anh là đồ hèn.”“Câm miệng cho tôi!” Người đàn ông tứcgiận.“Tôi muốn cô xuống núi ngay bây giờ để tìmngười, nếu không tôi giết nó!” Người đàn ôngcầm súng trở nên hung tợn, đột nhiên chĩa họngsúng về phía Thanh Tùng.Châu Mỹ Duy sợ hãi chạy tới, “Dừng tay lại!”Lo sợ rằng Kiều Bích Ngọc thực sự sẽ chọcgiận những người kia, cô lập tức tóm lấy tay BíchNgọc và nhìn đám người kia bằng vẻ bi phẫn.Hà Thủy Tiên ôm chặt lấy Thanh Tùng, đốidiện với thứ kim loại màu đen kia, cả người côcứng đờ.Đại sảnh im ắng một lúc.Thanh Tùng dù sao cũng là đứa trẻ, cậu cốkìm nước mắt, nhìn Kiều Bích Ngọc cầu cứu.“Đừng khóc” Kiều Bích Ngọc thì thầm vớianh.Thanh Tùng nức nở, bởi vì bây giờ cậu sốt,nên càng sợ hãi, cơ thể không ngừng run rẩy yếuớt. Cậu không thể chịu được nữa là òa khóc,trông thật đáng thương.“Tôi hứa sẽ trượt tuyết xuống núi, anh bỏsúng xuống.”Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc phức tạp, côđã đồng ý trong sự bất mãn.Những người này đưa ra điều kiện, “Bây giờchúng ta đến khu trượt tuyết, chỉ cần cô làmtheo lời tôi, xuống núi cứu cha tôi, tôi sẽ khônglàm hại cô…”Khẩu súng vẫn giương cao, họ dùng ThanhTùng làm con tim.Hà Thủy Tiên ôm Thanh Tùng từng bước vềphía dốc trượt tuyết, Kiều Bích Ngọc và Châu MỹDuy cảnh giác theo sau, đằng sao họ là ngườithân của ông cụ đang cầm súng đe dọa và mộtvài du khách lạ.Sau nửa giờ đi bộ đến khi trượt tuyết, mộttrong số họ cầm hai chiếc đèn pin chiếu sang,gió và tuyết đã ngừng, nhưng nhiệt độ ngoài trờivẫn thấp, bầu không khí tĩnh lặng.Kiều Bích Ngọc đã thay đồ trượt tuyết củamình, bởi vì cần có người cầm mang đèn pin đểchiếu sáng, cô cần một người đi cùng để xuốngnúi.Lúc này, nhiếp ảnh gia cao gầy, chủ độngxung phong, “Tôi đi.”Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta, luôn cảm thấyngười này không bình thường.Những người thân ông cụ lại chọn một ngườiđàn ông râu rậm, bởi vì anh ta to khỏe lại có kỹnăng trượt tuyết tốt. Nhiếp ảnh gia có kỹ năng ytế khẩn cấp, họ muốn anh ở lại để giữ mạng choông cụ. Người đàn ông râu rậm đúng là xui xẻo.“Tại sao lại bắt tôi đi, tôi sẽ không đi!”Râu rậm bị đám người nhà ông cụ ép lên vántrượt, anh ta giận dữ chửi bới.Nhưng dù có vùng vẫy thế nào, khi đối đầuvới họng súng nguy hiểm, râu rậm cũng chỉ biếtim lặng phục tùng.Kiều Bích Ngọc nhìn xuống dốc, trước mắt làmột vùng tối tắm. Cô nén nỗi sợ trong lúc, cốkhông nghĩ đến cái chết.Thanh Tùng trong vòng tay Hà Thủy Tiênhét lên với cô, “Dì Quách!!!” Cậu òa khóc.“Kiều Bích Ngọc, cậu sẽ không sao, đúngkhông?”Châu Mỹ Duy hoảng sợ đến mức rơi lệ. KiềuBích Ngọc hít một hơi thật sâu, giả bộ mạnh mẽ,“Không sao đâu.”“Đừng chậm trễ nữa, bây giờ xuống núi ngaylập tức. Chỉ cần khoảng 20 phút là sẽ tới thị trấnthôi… Người đàn ông cầm súng thúc giục.Kiểu Bích Ngọc chạy về phía Châu Mỹ Duy,cô muốn bí mật đưa con dao cho Mỹ Duy, đềphòng trường hợp xấu.“Kiều, Kiều Bích Ngọc, nhìn kìa..“ Hà ThủyTiên nhìn ngọn núi, những ngón tay run rẩy.Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển.Đám đông lần lượt la hét, hốt hoảng chạytán loạn.Tiếng động ầm ầm, núi rung chuyển dữ dội,tuyết lở lao thẳng vào mặt, không ai có thể thoátthân, tuyết từ trên cao lao xuống như một thácnước lớn.Hai chiếc đèn pin rơi xuống đất, chiếu lênnhững bước chân lộn xộn trên nền tuyết trắng,tất cả đều hốt hoảng bỏ chạy, chen lấn xô đẩy,có người ngã xuống, lập tức gào khóc, ai nấycũng hoảng sợ.Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng ngã xuốngtuyết. Cô vô cùng sợ hãi, bò trên tuyết, chân runrẩy, không đứng dậy được.Cô ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn tác độngcủa trận lở tuyết.“Mỹ Duy, chạy đi, đừng nhìn, chạy sáng bênphải!”Vào thời điểm này, Kiểu Bích Ngọc là ngườiđầu tiên nhìn thấy Thanh Tùng đang ngồi trêntuyết. Cậu bé quên khóc, cả người hoảng sợ,chết lặng trong lòng Châu Mỹ Duy.“Bế Thanh Tùng chạy đi, đừng nhìn lại, đừngđể ý xung quanh, mình không lo cho nhiều ngườinhư vậy được đâu, chạy đi!”Trận lở tuyết làm rung chuyển của ngọn núi,nuốt chửng mọi thứ. Tiếng la hét, cầu cứu bịnhấn chìm, tất cả đều bị chôn sống…”

Chương 389: Tuyết lở, Kiều Bích Ngọc bị chôn sống

“Dì Quách, bao lâu thì ba con và chú Lục

mới về?”

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, ngay

cả đứa trẻ cũng không thể ngủ yên, Thanh Tùng

dựa vào cô thật, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặt

non nớt không giấu được vẻ lo lắng.

“Họ sẽ trở lại sớm thôi.”

Kiều Bích Ngọc không biết cụ thể là khi nào,

cô chỉ có thể chờ đợi, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn

của Thanh Tùng đỏ lên, sợ rằng cậu thể phát

sốt, vì vậy cô lập tức đưa tay sờ lên trán cậu.

Nóng quá.

Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Châu Mỹ Duy, Mỹ

Duy cũng lo lắng kiểm tra thân nhiệt của cậu,

thực sự phát sốt, “Thanh Tùng, cháu có đau đầu

hay chỗ nào không thoải mái không?“ Mỹ Duy

nhẹ giọng hỏi cậu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tùng đông

cứng lại, cậu lắc đầu không còn chút sức lực, thì

thào nói: “Cháu không sao, đừng nói với cha

cháu.”

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Châu Mỹ Duy lo lắng, quấn thêm mềm cho

cậu.

Kiều Bích Ngọc suy nghĩ một hồi rồi đứng

dậy, “Trong khách sạn chắc chắn có loại thuốc

thông dụng như thuốc hạ sốt, để mình đi tìm.”

Kiểu Bích Ngọc đi trong sảnh, xuyên qua

đám đông và tìm nhân viên khách sạn để lấy

thuốc, nhưng bị hai phụ nữ trẻ mặc quần áo

tươm tất chặn lại.

Hai phụ nữ ngoại quốc tóc vàng xinh đẹp

đột nhiên quỳ xuống trước mặt Kiều Bích Ngọc,

“Cô à, cầu xin cô cứu cha chúng tôi.”

Kiều Bích Ngọc giật mình, không kịp phản

ứng.

“Chúng tôi không thể nhìn thấy cha mình cứ

thế qua đời. Ông ấy hiện đang rất đau và cần

được đưa bệnh viện ngay lập tức…”

Chính là ông cụ bị đột quy trước đó, hiện giờ

đang nằm trên bàn dài, dùng chăn ủ ấm. Mặt

ông lão đen lại, trông tiều tụy và rất gần với cái chết.

“Cha chúng tôi là một người có chức ở địa

phương, cô cầm cái khóa thắt lưng của tôi tìm

người trong trấn. Bọn họ lập tức phái người lên

núi cứu chúng tôi, nhất định chúng tôi sẽ cảm tạ

cô ”

Nhìn thấy Kiều Bích Ngọc bị ai đó chặn lại,

Châu Mỹ Duy để Thanh Tùng cho Hà Thủy Tiên

chăm sóc, rồi lo lắng chạy đến xem tình hình.

“Các cô muốn Kiều Bích Ngọc xuống núi

ngay bây giờ?”

Châu Mỹ Duy nghe hiểu lời những người

này, vừa kinh ngạc, lại tức giận, “Mặc dù gió và

tuyết đã ngừng nhưng ai chả biết sườn núi phía

đông rất dốc. Ngay cả sau trận bão tuyết, thì

việc trượt vào ban ngày đã nguy hiểm nữa là ban

đêm. Các cô muốn bạn tôi chết à?”

Một vài người đàn ông to lớn, với gương mặt

cương nghị cất lời, “Cô gái trẻ này có kỹ năng

trượt tuyết rất chuyên nghiệp, cô xuống núi sẽ

không có vấn đề gì đâu.”

Trên mặt Kiểu Bích Ngọc không có biểu cảm

gì, chỉ nói, “Xin lỗi.

Trong tình huống như vậy, con người chỉ có

thể giữ mạng chính mình.

Cô đã hứa là sẽ chăm sóc Châu Mỹ Duy, nên

không thể rời đi. Hơn nữa, ngọn núi phía đông

quá dốc, mặc dù chỉ mất hai mươi phút là đến thị

trấn nhưng chỉ sợ ra ngoài vài phút đã chết.

Hai người phụ nữ vốn đang quỳ trên mặt đất

nghe thấy lời từ chối của cô, lập tức đứng lên,

hung hăng nhìn cô chằm chằm, chỉ tay vào Kiều

Bích Ngọc, mắng: “Đồ ích kỷ.

“Cô quả thực cam tâm nhìn cha tôi chết thế

này, rõ là cô có năng lực nhưng không chịu cố

gắng, đồ lòng lang dạ soi.”

Giọng người phụ nữ đanh thép và ác ý, cô ta

mắng.

Cuộc sống của cha họ là đáng quý, và cuộc

sống của những người khác là vô giá trị.

Kiểu Bích Ngọc kéo Châu Mỹ Duy đi, nhưng

một người đàn ông đột nhiên giận dữ hét lên,

“Tôi tuyệt đối không để cha tôi gặp chuyện, cô

phải xuống núi.”

“Anh, anh muốn làm gì?!”

Châu Mỹ Duy kinh hoàng, khi nhìn người đàn

ông giơ ra một khẩu súng lục về phía Kiều Bích

Ngọc.

Chỗ này bắt đầu gây sự chú ý, mọi người sợ

hãi lùi lại phía sau, thỉnh thoảng có người nhẹ

giọng, nói “Bỏ súng, bỏ súng xuống.”

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc nghiêm nghị, cô đẩy

Châu Mỹ Duy ra phía sau, vô thức dùng tay phải

chạm vào con dao thép ở thắt lưng.

“Cha của anh bị đột quy. Tôi xin lỗi, nhưng

không thể làm bất cứ điều gì.”

Cô cố gắng bình tĩnh đối mặt với người đàn

ông trước mặt.

Người đàn ông khoảng 40 tuổi này, giơ khẩu

súng lục lên, vẻ mặt có hơi lo lắng, anh ta tháo

chốt an toàn khẩu súng, chĩa về phía đám đông.

“Người phụ nữ vô lương tâm này, cô trơ mắt

nhìn cha tôi chết như vậy. Tôi sẽ không để cô

thoải mái đâu. Nếu cha tôi chết, mọi người sẽ

chết cùng!”

Khẩu sửng đen chĩa vào đàm đông một cách

bừa bãi khiến ai cũng la hét, né tránh.

Người đàn ông điên cuồng, dùng súng đe

dọa.

Ai đó trong đám đông kinh hãi nói, “Tôi đã

thấy cô trượt tuyết, kỹ năng rất chuyên nghiệp.

Hãy xuống núi và cứu ông cụ ấy di.”

 

“Ông cụ là người tốt, có nhiều đóng góp cho

địa phương. Cô không để ông chết như thế

được. Cô xuống núi để cứu ông ấy, đó cũng coi

như là vinh dự lớn.”

Có người hét lên: “Chỉ có cô mới có khả

năng cứu người!” Mọi người cùng nhau công

kích Kiều Bích Ngọc.

“Các người là một lũ tham lam, ham sống,

sợ chết.

Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng bước tới, ngay

cả một người phụ nữ yếu đuối như cô ấy cũng

không thể kìm lòng được, “Các người nói lời này

thật quá đáng. Chúng tôi là du khách nước ngoài

nên không đáng sống sao. Là con trai, kỹ năng

trượt tuyết của anh lại tốt, sao không dám xuống

núi? Anh là đồ hèn.”

“Câm miệng cho tôi!” Người đàn ông tức

giận.

“Tôi muốn cô xuống núi ngay bây giờ để tìm

người, nếu không tôi giết nó!” Người đàn ông

cầm súng trở nên hung tợn, đột nhiên chĩa họng

súng về phía Thanh Tùng.

Châu Mỹ Duy sợ hãi chạy tới, “Dừng tay lại!”

Lo sợ rằng Kiều Bích Ngọc thực sự sẽ chọc

giận những người kia, cô lập tức tóm lấy tay Bích

Ngọc và nhìn đám người kia bằng vẻ bi phẫn.

Hà Thủy Tiên ôm chặt lấy Thanh Tùng, đối

diện với thứ kim loại màu đen kia, cả người cô

cứng đờ.

Đại sảnh im ắng một lúc.

Thanh Tùng dù sao cũng là đứa trẻ, cậu cố

kìm nước mắt, nhìn Kiều Bích Ngọc cầu cứu.

“Đừng khóc” Kiều Bích Ngọc thì thầm với

anh.

Thanh Tùng nức nở, bởi vì bây giờ cậu sốt,

nên càng sợ hãi, cơ thể không ngừng run rẩy yếu

ớt. Cậu không thể chịu được nữa là òa khóc,

trông thật đáng thương.

“Tôi hứa sẽ trượt tuyết xuống núi, anh bỏ

súng xuống.”

Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc phức tạp, cô

đã đồng ý trong sự bất mãn.

Những người này đưa ra điều kiện, “Bây giờ

chúng ta đến khu trượt tuyết, chỉ cần cô làm

theo lời tôi, xuống núi cứu cha tôi, tôi sẽ không

làm hại cô…”

Khẩu súng vẫn giương cao, họ dùng Thanh

Tùng làm con tim.

Hà Thủy Tiên ôm Thanh Tùng từng bước về

phía dốc trượt tuyết, Kiều Bích Ngọc và Châu Mỹ

Duy cảnh giác theo sau, đằng sao họ là người

thân của ông cụ đang cầm súng đe dọa và một

vài du khách lạ.

Sau nửa giờ đi bộ đến khi trượt tuyết, một

trong số họ cầm hai chiếc đèn pin chiếu sang,

gió và tuyết đã ngừng, nhưng nhiệt độ ngoài trời

vẫn thấp, bầu không khí tĩnh lặng.

Kiều Bích Ngọc đã thay đồ trượt tuyết của

mình, bởi vì cần có người cầm mang đèn pin để

chiếu sáng, cô cần một người đi cùng để xuống

núi.

Lúc này, nhiếp ảnh gia cao gầy, chủ động

xung phong, “Tôi đi.”

Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta, luôn cảm thấy

người này không bình thường.

Những người thân ông cụ lại chọn một người

đàn ông râu rậm, bởi vì anh ta to khỏe lại có kỹ

năng trượt tuyết tốt. Nhiếp ảnh gia có kỹ năng y

tế khẩn cấp, họ muốn anh ở lại để giữ mạng cho

ông cụ. Người đàn ông râu rậm đúng là xui xẻo.

“Tại sao lại bắt tôi đi, tôi sẽ không đi!”

Râu rậm bị đám người nhà ông cụ ép lên ván

trượt, anh ta giận dữ chửi bới.

Nhưng dù có vùng vẫy thế nào, khi đối đầu

với họng súng nguy hiểm, râu rậm cũng chỉ biết

im lặng phục tùng.

Kiều Bích Ngọc nhìn xuống dốc, trước mắt là

một vùng tối tắm. Cô nén nỗi sợ trong lúc, cố

không nghĩ đến cái chết.

Thanh Tùng trong vòng tay Hà Thủy Tiên

hét lên với cô, “Dì Quách!!!” Cậu òa khóc.

“Kiều Bích Ngọc, cậu sẽ không sao, đúng

không?”

Châu Mỹ Duy hoảng sợ đến mức rơi lệ. Kiều

Bích Ngọc hít một hơi thật sâu, giả bộ mạnh mẽ,

“Không sao đâu.”

“Đừng chậm trễ nữa, bây giờ xuống núi ngay

lập tức. Chỉ cần khoảng 20 phút là sẽ tới thị trấn

thôi… Người đàn ông cầm súng thúc giục.

Kiểu Bích Ngọc chạy về phía Châu Mỹ Duy,

cô muốn bí mật đưa con dao cho Mỹ Duy, đề

phòng trường hợp xấu.

“Kiều, Kiều Bích Ngọc, nhìn kìa..“ Hà Thủy

Tiên nhìn ngọn núi, những ngón tay run rẩy.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển.

Đám đông lần lượt la hét, hốt hoảng chạy

tán loạn.

Tiếng động ầm ầm, núi rung chuyển dữ dội,

tuyết lở lao thẳng vào mặt, không ai có thể thoát

thân, tuyết từ trên cao lao xuống như một thác

nước lớn.

Hai chiếc đèn pin rơi xuống đất, chiếu lên

những bước chân lộn xộn trên nền tuyết trắng,

tất cả đều hốt hoảng bỏ chạy, chen lấn xô đẩy,

có người ngã xuống, lập tức gào khóc, ai nấy

cũng hoảng sợ.

Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng ngã xuống

tuyết. Cô vô cùng sợ hãi, bò trên tuyết, chân run

rẩy, không đứng dậy được.

Cô ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn tác động

của trận lở tuyết.

“Mỹ Duy, chạy đi, đừng nhìn, chạy sáng bên

phải!”

Vào thời điểm này, Kiểu Bích Ngọc là người

đầu tiên nhìn thấy Thanh Tùng đang ngồi trên

tuyết. Cậu bé quên khóc, cả người hoảng sợ,

chết lặng trong lòng Châu Mỹ Duy.

“Bế Thanh Tùng chạy đi, đừng nhìn lại, đừng

để ý xung quanh, mình không lo cho nhiều người

như vậy được đâu, chạy đi!”

Trận lở tuyết làm rung chuyển của ngọn núi,

nuốt chửng mọi thứ. Tiếng la hét, cầu cứu bị

nhấn chìm, tất cả đều bị chôn sống…”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 389: Tuyết lở, Kiều Bích Ngọc bị chôn sống“Dì Quách, bao lâu thì ba con và chú Lụcmới về?”Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, ngaycả đứa trẻ cũng không thể ngủ yên, Thanh Tùngdựa vào cô thật, đôi mắt sáng ngời, khuôn mặtnon nớt không giấu được vẻ lo lắng.“Họ sẽ trở lại sớm thôi.”Kiều Bích Ngọc không biết cụ thể là khi nào,cô chỉ có thể chờ đợi, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắncủa Thanh Tùng đỏ lên, sợ rằng cậu thể phátsốt, vì vậy cô lập tức đưa tay sờ lên trán cậu.Nóng quá.Kiều Bích Ngọc liếc nhìn Châu Mỹ Duy, MỹDuy cũng lo lắng kiểm tra thân nhiệt của cậu,thực sự phát sốt, “Thanh Tùng, cháu có đau đầuhay chỗ nào không thoải mái không?“ Mỹ Duynhẹ giọng hỏi cậu.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Tùng đôngcứng lại, cậu lắc đầu không còn chút sức lực, thìthào nói: “Cháu không sao, đừng nói với chacháu.”Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.Châu Mỹ Duy lo lắng, quấn thêm mềm chocậu.Kiều Bích Ngọc suy nghĩ một hồi rồi đứngdậy, “Trong khách sạn chắc chắn có loại thuốcthông dụng như thuốc hạ sốt, để mình đi tìm.”Kiểu Bích Ngọc đi trong sảnh, xuyên quađám đông và tìm nhân viên khách sạn để lấythuốc, nhưng bị hai phụ nữ trẻ mặc quần áotươm tất chặn lại.Hai phụ nữ ngoại quốc tóc vàng xinh đẹpđột nhiên quỳ xuống trước mặt Kiều Bích Ngọc,“Cô à, cầu xin cô cứu cha chúng tôi.”Kiều Bích Ngọc giật mình, không kịp phảnứng.“Chúng tôi không thể nhìn thấy cha mình cứthế qua đời. Ông ấy hiện đang rất đau và cầnđược đưa bệnh viện ngay lập tức…”Chính là ông cụ bị đột quy trước đó, hiện giờđang nằm trên bàn dài, dùng chăn ủ ấm. Mặtông lão đen lại, trông tiều tụy và rất gần với cái chết.“Cha chúng tôi là một người có chức ở địaphương, cô cầm cái khóa thắt lưng của tôi tìmngười trong trấn. Bọn họ lập tức phái người lênnúi cứu chúng tôi, nhất định chúng tôi sẽ cảm tạcô ”Nhìn thấy Kiều Bích Ngọc bị ai đó chặn lại,Châu Mỹ Duy để Thanh Tùng cho Hà Thủy Tiênchăm sóc, rồi lo lắng chạy đến xem tình hình.“Các cô muốn Kiều Bích Ngọc xuống núingay bây giờ?”Châu Mỹ Duy nghe hiểu lời những ngườinày, vừa kinh ngạc, lại tức giận, “Mặc dù gió vàtuyết đã ngừng nhưng ai chả biết sườn núi phíađông rất dốc. Ngay cả sau trận bão tuyết, thìviệc trượt vào ban ngày đã nguy hiểm nữa là banđêm. Các cô muốn bạn tôi chết à?”Một vài người đàn ông to lớn, với gương mặtcương nghị cất lời, “Cô gái trẻ này có kỹ năngtrượt tuyết rất chuyên nghiệp, cô xuống núi sẽkhông có vấn đề gì đâu.”Trên mặt Kiểu Bích Ngọc không có biểu cảmgì, chỉ nói, “Xin lỗi.Trong tình huống như vậy, con người chỉ cóthể giữ mạng chính mình.Cô đã hứa là sẽ chăm sóc Châu Mỹ Duy, nênkhông thể rời đi. Hơn nữa, ngọn núi phía đôngquá dốc, mặc dù chỉ mất hai mươi phút là đến thịtrấn nhưng chỉ sợ ra ngoài vài phút đã chết.Hai người phụ nữ vốn đang quỳ trên mặt đấtnghe thấy lời từ chối của cô, lập tức đứng lên,hung hăng nhìn cô chằm chằm, chỉ tay vào KiềuBích Ngọc, mắng: “Đồ ích kỷ.“Cô quả thực cam tâm nhìn cha tôi chết thếnày, rõ là cô có năng lực nhưng không chịu cốgắng, đồ lòng lang dạ soi.”Giọng người phụ nữ đanh thép và ác ý, cô tamắng.Cuộc sống của cha họ là đáng quý, và cuộcsống của những người khác là vô giá trị.Kiểu Bích Ngọc kéo Châu Mỹ Duy đi, nhưngmột người đàn ông đột nhiên giận dữ hét lên,“Tôi tuyệt đối không để cha tôi gặp chuyện, côphải xuống núi.”“Anh, anh muốn làm gì?!”Châu Mỹ Duy kinh hoàng, khi nhìn người đànông giơ ra một khẩu súng lục về phía Kiều BíchNgọc.Chỗ này bắt đầu gây sự chú ý, mọi người sợhãi lùi lại phía sau, thỉnh thoảng có người nhẹgiọng, nói “Bỏ súng, bỏ súng xuống.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc nghiêm nghị, cô đẩyChâu Mỹ Duy ra phía sau, vô thức dùng tay phảichạm vào con dao thép ở thắt lưng.“Cha của anh bị đột quy. Tôi xin lỗi, nhưngkhông thể làm bất cứ điều gì.”Cô cố gắng bình tĩnh đối mặt với người đànông trước mặt.Người đàn ông khoảng 40 tuổi này, giơ khẩusúng lục lên, vẻ mặt có hơi lo lắng, anh ta tháochốt an toàn khẩu súng, chĩa về phía đám đông.“Người phụ nữ vô lương tâm này, cô trơ mắtnhìn cha tôi chết như vậy. Tôi sẽ không để côthoải mái đâu. Nếu cha tôi chết, mọi người sẽchết cùng!”Khẩu sửng đen chĩa vào đàm đông một cáchbừa bãi khiến ai cũng la hét, né tránh.Người đàn ông điên cuồng, dùng súng đedọa.Ai đó trong đám đông kinh hãi nói, “Tôi đãthấy cô trượt tuyết, kỹ năng rất chuyên nghiệp.Hãy xuống núi và cứu ông cụ ấy di.” “Ông cụ là người tốt, có nhiều đóng góp chođịa phương. Cô không để ông chết như thếđược. Cô xuống núi để cứu ông ấy, đó cũng coinhư là vinh dự lớn.”Có người hét lên: “Chỉ có cô mới có khảnăng cứu người!” Mọi người cùng nhau côngkích Kiều Bích Ngọc.“Các người là một lũ tham lam, ham sống,sợ chết.Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng bước tới, ngaycả một người phụ nữ yếu đuối như cô ấy cũngkhông thể kìm lòng được, “Các người nói lời nàythật quá đáng. Chúng tôi là du khách nước ngoàinên không đáng sống sao. Là con trai, kỹ năngtrượt tuyết của anh lại tốt, sao không dám xuốngnúi? Anh là đồ hèn.”“Câm miệng cho tôi!” Người đàn ông tứcgiận.“Tôi muốn cô xuống núi ngay bây giờ để tìmngười, nếu không tôi giết nó!” Người đàn ôngcầm súng trở nên hung tợn, đột nhiên chĩa họngsúng về phía Thanh Tùng.Châu Mỹ Duy sợ hãi chạy tới, “Dừng tay lại!”Lo sợ rằng Kiều Bích Ngọc thực sự sẽ chọcgiận những người kia, cô lập tức tóm lấy tay BíchNgọc và nhìn đám người kia bằng vẻ bi phẫn.Hà Thủy Tiên ôm chặt lấy Thanh Tùng, đốidiện với thứ kim loại màu đen kia, cả người côcứng đờ.Đại sảnh im ắng một lúc.Thanh Tùng dù sao cũng là đứa trẻ, cậu cốkìm nước mắt, nhìn Kiều Bích Ngọc cầu cứu.“Đừng khóc” Kiều Bích Ngọc thì thầm vớianh.Thanh Tùng nức nở, bởi vì bây giờ cậu sốt,nên càng sợ hãi, cơ thể không ngừng run rẩy yếuớt. Cậu không thể chịu được nữa là òa khóc,trông thật đáng thương.“Tôi hứa sẽ trượt tuyết xuống núi, anh bỏsúng xuống.”Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc phức tạp, côđã đồng ý trong sự bất mãn.Những người này đưa ra điều kiện, “Bây giờchúng ta đến khu trượt tuyết, chỉ cần cô làmtheo lời tôi, xuống núi cứu cha tôi, tôi sẽ khônglàm hại cô…”Khẩu súng vẫn giương cao, họ dùng ThanhTùng làm con tim.Hà Thủy Tiên ôm Thanh Tùng từng bước vềphía dốc trượt tuyết, Kiều Bích Ngọc và Châu MỹDuy cảnh giác theo sau, đằng sao họ là ngườithân của ông cụ đang cầm súng đe dọa và mộtvài du khách lạ.Sau nửa giờ đi bộ đến khi trượt tuyết, mộttrong số họ cầm hai chiếc đèn pin chiếu sang,gió và tuyết đã ngừng, nhưng nhiệt độ ngoài trờivẫn thấp, bầu không khí tĩnh lặng.Kiều Bích Ngọc đã thay đồ trượt tuyết củamình, bởi vì cần có người cầm mang đèn pin đểchiếu sáng, cô cần một người đi cùng để xuốngnúi.Lúc này, nhiếp ảnh gia cao gầy, chủ độngxung phong, “Tôi đi.”Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta, luôn cảm thấyngười này không bình thường.Những người thân ông cụ lại chọn một ngườiđàn ông râu rậm, bởi vì anh ta to khỏe lại có kỹnăng trượt tuyết tốt. Nhiếp ảnh gia có kỹ năng ytế khẩn cấp, họ muốn anh ở lại để giữ mạng choông cụ. Người đàn ông râu rậm đúng là xui xẻo.“Tại sao lại bắt tôi đi, tôi sẽ không đi!”Râu rậm bị đám người nhà ông cụ ép lên vántrượt, anh ta giận dữ chửi bới.Nhưng dù có vùng vẫy thế nào, khi đối đầuvới họng súng nguy hiểm, râu rậm cũng chỉ biếtim lặng phục tùng.Kiều Bích Ngọc nhìn xuống dốc, trước mắt làmột vùng tối tắm. Cô nén nỗi sợ trong lúc, cốkhông nghĩ đến cái chết.Thanh Tùng trong vòng tay Hà Thủy Tiênhét lên với cô, “Dì Quách!!!” Cậu òa khóc.“Kiều Bích Ngọc, cậu sẽ không sao, đúngkhông?”Châu Mỹ Duy hoảng sợ đến mức rơi lệ. KiềuBích Ngọc hít một hơi thật sâu, giả bộ mạnh mẽ,“Không sao đâu.”“Đừng chậm trễ nữa, bây giờ xuống núi ngaylập tức. Chỉ cần khoảng 20 phút là sẽ tới thị trấnthôi… Người đàn ông cầm súng thúc giục.Kiểu Bích Ngọc chạy về phía Châu Mỹ Duy,cô muốn bí mật đưa con dao cho Mỹ Duy, đềphòng trường hợp xấu.“Kiều, Kiều Bích Ngọc, nhìn kìa..“ Hà ThủyTiên nhìn ngọn núi, những ngón tay run rẩy.Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển.Đám đông lần lượt la hét, hốt hoảng chạytán loạn.Tiếng động ầm ầm, núi rung chuyển dữ dội,tuyết lở lao thẳng vào mặt, không ai có thể thoátthân, tuyết từ trên cao lao xuống như một thácnước lớn.Hai chiếc đèn pin rơi xuống đất, chiếu lênnhững bước chân lộn xộn trên nền tuyết trắng,tất cả đều hốt hoảng bỏ chạy, chen lấn xô đẩy,có người ngã xuống, lập tức gào khóc, ai nấycũng hoảng sợ.Châu Mỹ Duy ôm Thanh Tùng ngã xuốngtuyết. Cô vô cùng sợ hãi, bò trên tuyết, chân runrẩy, không đứng dậy được.Cô ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn tác độngcủa trận lở tuyết.“Mỹ Duy, chạy đi, đừng nhìn, chạy sáng bênphải!”Vào thời điểm này, Kiểu Bích Ngọc là ngườiđầu tiên nhìn thấy Thanh Tùng đang ngồi trêntuyết. Cậu bé quên khóc, cả người hoảng sợ,chết lặng trong lòng Châu Mỹ Duy.“Bế Thanh Tùng chạy đi, đừng nhìn lại, đừngđể ý xung quanh, mình không lo cho nhiều ngườinhư vậy được đâu, chạy đi!”Trận lở tuyết làm rung chuyển của ngọn núi,nuốt chửng mọi thứ. Tiếng la hét, cầu cứu bịnhấn chìm, tất cả đều bị chôn sống…”

Chương 389