Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 392
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 392: Sống lại từ cõi chết, không buông tayTrận tuyết lở rất hung hãn, ào ào ập đến,tiếng kêu sợ hãi thảm thiết bên tai.Kiều Bích Ngọc khá mừng vì khi ấy cô bị éptrượt tuyết xuống núi cho nên trên người có mặcáo chống lạnh, lúc cô lao người đến ôm lấy BùiThanh Tùng, phản ứng đầu tiên tiên là kéo dâykéo áo khoác chống lạnh trên người xuống sauđó ôm chặt lấy cậu bé.Bị tuyết lớn ập vào khiến cô lăn liên tụcxuống núi.Cô cảm giác như có thể sẽ thật sự phải chếttrên mảnh núi tuyết này rồi, đầu óc trống rỗngkhông thể nghĩ thêm gì khác nữa, lúc trán cô đậpthật mạnh vào tảng đá cứng, cảm giác đau khiếncô tỉnh táo hơn đôi chút, khó khăn bò đến sautảng đá to này nấp.Trán Kiểu Bích Ngọc đau nhức, ở nơi trờibăng đất tuyết này mở miệng thở ra một ngụmkhói trắng, cả người đều lạnh đến cứng lại.Ít ra cô vẫn còn sống.Dựa vào tảng đá chầm chậm đứng thẳngdậy, Bùi Thanh Tùng khóc đến mệt rồi sợ hãi ômchặt lấy cổ cô, không dám nhúc nhích chút nào,Kiểu Bích Ngọc đứng thẳng người, nhìn vàomảng tuyết trắng xóa trước mắt.Không biết trận tuyết lở này đã vùi lấp biếtbao nhiêu sinh mạng đây.Sống mũi Kiều Bích Ngọc cay cay nghẹnngào, nỉ non thấp giọng nói: “Không biết Mỹ Duysao rồi…” Tâm trạng cổ rất suy sụp.Cô đã không còn nhớ rõ tình cảnh lúc đónữa rồi, quá đột nhiên, hoảng loạn.Tiếng la hét thất thanh của đám người, xôđẩy chen lấn giành nhau chạy trước, dấu chânchẳng chịt trên mặt tuyết, tất cả mọi người đềuhoảng loạn chạy tung tứ phía.Sau trận tuyết lở ào ào ập đến, đổi lại sự tĩnhlặng lúc này, yên tĩnh đến mức khiến người taphát hoảng.Bây giờ cô cũng không biết mình đang ởđâu.Kiều Bích Ngọc đi về phía trước mấy bước,cô ngước đầu lên vẫn không thấy được kháchsạn trên đỉnh núi, có lẽ là do tuyết lở ập vào sườnnúi rồi.Đột nhiên, trong đống tuyết bên tay trái côcó chút động tĩnh.Buổi tối tầm mắt rất mông lung, bên trongđống tuyết có vẻ như có người, khó khăn đưa taycầu cứu, đang vùng vẫy, có thể nghe thấy tiếngkêu yếu ớt.Kiều Bích Ngọc lập tức đặt Bùi Thanh Tùngxuống nền tuyết, cô mau chóng chạy qua đó, cốdùng sức lôi kéo người dưới đất lên.“Mỹ Duy!”Cô trông thấy đó là cánh tay nhỏ nhắn củacon gái, phản ứng đầu tiên là nghĩ đó là Châu MỹDuy, nhưng sau khi kéo người từ trong tuyết ra,Kiều Bích Ngọc mới nhìn rõ đó là Hạ Thủy Tiên.“Cứu tôi, cứu tôi với…”Hạ Thủy Tiên sau khi được kéo ra thì gươngmặt đầy đáng thương ướt đẫm nước mắt, hìnhnhư cô ta bị dọa đến ngốc luôn rồi, quần áo bịxước rách, đầu tóc rối loạn khó coi, nằm sấp trênnền tuyết, cứ khóc mãi, Kiều Bích Ngọc thấydáng vẻ cô ta sợ hãi của cô ta, bản thân cô cũngkhông có tâm trạng đi an ủi người khác.Lòng như tro tàn nhìn ngọn núi tuyết này,còn ai còn có thể sống đây.Quần áo trên người Bùi Thanh Tùng khôngđủ chống lạnh, cộng thêm việc trước đó cậu bécòn có dấu hiệu sốt cao, Kiều Bích Ngọc điềuchỉnh cảm xúc, lập tức quay người lại bế BùiThanh Tùng để sưởi ấm cho cậu.Còn Hạ Thủy Tiên thì mất khống chế khócmột lúc lâu trên nền tuyết, mãi đến khi ý thứccủa cô bắt đầu rõ ràng, phản ứng đầu tiên củacô ta là lao đến bên chân của Kiều Bích Ngọc,đối mặt với chuyện sống chết, cô ta muốn sống,muốn tiếp tục sống tiếp.“Đừng bỏ rơi tôi mà, tôi cầu xin cô đấy…”Lúc Hạ Thủy Tiên bị tuyết lở đập trúng, ngãđập trúng một cái cây lớn khiến hai chân bị trật,nơi đầu gối còn vương vấn máu, cái đau nàytrong trời tuyết lạnh băng khiến cô ta bị tê liệt,chân cô ta không thể động đậy được nữa.Qua khỏi cái chết từ trận tuyết lở ấy, sinhmệnh mỏng manh như ngọn đèn trong gió.Nếu như Kiều Bích Ngọc mặc kệ cô ta tựmình rời khỏi, cô ta chắc chắn sẽ chết ở đây mất,cô ta không muốn chết, không muốn chết đâu.Chân phải của của Kiều Bích Ngọc bị hai tayHạ Thủy Tiên ôm chặt lấy, cô không hề làm gìnữa, đáy mắt có chút do dự, cô phải bế BùiThanh Tùng để sưởi ấm cho cậu bé, nếu như đưacả Hạ Thủy Tiên đi cùng, e là, thật sự khôngcách nào ra khỏi ngọn núi tuyết tuyệt vọng này.Nhìn Hạ Thủy Tiên chết trước mặt mình,Kiều Bích Ngọc không làm được.“Bùi Thanh Tùng, sợ không?”Kiểu Bích Ngọc đưa tay nhẹ nhàng vỗ nhẹlên cái đầu nhỏ nhắn của cậu, miễn cưỡng cườivới cậu một cái.Gương mặt nhỏ nhắn của Bùi Thanh Tùngđầy vệt nước mắt, cậu bé đã nín rồi, cậu nghẹnngào một lúc, hai tay ôm chặt lấy cổ cô, đầu gụclên vai cô, không nói gì.“Dì Hạ của con đang rất sợ, cho nên chúngta không thể sợ được, niết không.” Cô nhỏ giọngnói với cậu bé.Bùi Thanh Tùng nghe không hiểu, gươngmặt nhỏ nhắn yếu ớt trắng bệch của cậu béngước lên, đôi con ngươi sáng ngời nhìn cô, sauđó gật đầu.Kiều Bích Ngọc lấy điện thoại từ trong túi áora, bật đèn pin điện thoại, để Bùi Thanh Tùngcầm lấy đèn pin điện thoại, trên ngọn núi tuyếttuyệt vọng này, ít nhất họ cũng có một chút ánhsáng yếu ớt.May là cơ thể Hạ Thủy Tiên khá nhỏ bé,không quá nặng, trên người Kiều Bích Ngọckhông có vết thương lớn, chỉ là trán bị đập trúngmột chút, cô cúi người cống Hạ Thủy Tiên lên,phía trước còn phải bế Bùi Thanh Tùng.Thời tiết rất giá lạnh, cô chống đỡ họ rấtnặng, bản thân cô cũng mệt rồi.Nhưng Kiều Bích Ngọc biết cô bắt buộc phảiđi về phía trước, từng bước từng bước, cắn răngnghiến lợi đạp lên nền tuyết để lại những dấuchân thật sâu trên tuyết.Hạ Thủy Tiên được cô cõng, khoảnh khắcnày khó nói ra thành lời.Cô ta thật sự nghĩ rằng mình sẽ bị bỏ lại.Sau Kiểu Bích Ngọc cứu cô ta ra, thậm chíkhông nói thêm câu nào, từ trước đến nay, côluôn cảm thấy cô cô chủ lớn này họ Kiều KiềuBích Ngọc này chỉ được cái xuất thân không tồithôi, đặc biệt là cô ta vốn không cần bỏ ra baonhiêu tình cảm mà vẫn khiến Quách Cao Minhchấp mê về cô ta.Dựa vào cái gì chứ, người đan tông mà cô taluôn cố gắng để đến gần, dựa vào cái gì mà KiểuBích Ngọc có thể dễ dàng có được như vậy.Tận đáy lòng từ đầu đến cuối vẫn khôngphục, nhưng bây giờ đã có chút lay động .“Cảm ơn.”Giọng Hạ Thủy Tiên khàn khàn nói nhỏ, côta không chắc Kiều Bích Ngọc có nghe thấykhông, nhưng cô có thể nghe thấy, từng bướccủa Kiều Bích Ngọc đều dốc hết toàn bộ sức lực.Đi khoảng chừng hai mươi phút.Màn đêm tối đen, núi tuyết lạnh băng mà âmu đến đáng sợ, mặc dù có ánh sáng yếu ớt củađèn pin điện thoại chiếu sáng, nhưng bản thânKiều Bích Ngọc cũng không rõ phương hướng côlựa chọn có đúng hay không, mãi đến khi cô cócảm giác cơ thể lạnh đến tê liệt, hô hấp gấp rút,nhịn lấy, đi về phía trước thêm bước nữa.Hình như có tiếng động.Kiều Bích Ngọc dừng lại tại chỗ, tầm mắtcủa cô do mệt mỏi mà không còn thấy rõ nữa, hítsâu một hơi, muốn để đầu óc mình tỉnh táo hơnđôi chút.“Phía trước, phía trước có tiếng tranh cãikìa.” Tay Hạ Thủy Tiên trên lưng cô chỉ về phíatrước, kích động la lớn: “Phía trước có người!”Kiều Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, đáy lòngcó thêm một tia hy vọng.Có người, ít nhất còn có thể giúp đỡ lẫnnhau.Dốc hết sức gia tăng tốc độ bước nhanh vềphía phát ra âm thanh.“Xem ra, tinh thần của cô còn tốt quá nhỉ.”Màn đêm đen tối phía trước, đột nhiêntruyền đến một giọng nói, âm thanh này mangtheo giọng điệu đùa bốn nhẹ nhàng.Trong tình cảnh khó khăn này mà lại có thểnói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng như thếnày.Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi ngạc nhiêncô có thể nhận ra giọng nói này, là nhiếp ảnh gianam ở khách sạn trước đó.Cô bước về phía trước thêm vài bước, ánhsáng của đèn pin yếu ớt rọi vào những dán gngười phía trước, không chỉ là nhiếp ảnh gia, còncả người có chòm râu lớn, và cả vợ con anh tavẫn còn sống.Không được tính là vui vẻ gì, nhưng ở ngoàinúi tuyết như thế này, có thể gặp được vài ngườicòn sống, Kiều Bích Ngọc cũng yên tâm hơn đôichút.Ở nơi đất bằng phẳng này, Kiều Bích Ngọcquay đầu nhìn về phía bên trái, ánh mắt cô sánglên, hình như là một cửa hang động, nhìn nghiêmtúc thì thấy là kiến trúc nhà đá do con người tạothành.Đây có nghĩa là họ có thể nghỉ ngơi ở trongđó.Kiều Bích Ngọc bỏ Hạ Thủy Tiên trên lưngcô xuống dưới nền tuyết, ôm lấy Bùi Thanh Tùngđi gần về phía nhà đá.“Đây là nhà đá do tôi tìm ra trước.” Người cóchòm râu lớn chạy qua ngăn cản cô, ý khôngmuốn cô vào trong nghỉ ngơi.Kiều Bích Ngọc chau mày, sắc mặt âm u khócoi quát anh ta: “Cút ra!”Những chuyện tồi tệ liên tiếp đã khiến chocô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cũng khônglại bao nhiêu tính nhẫn nại nữa rồi.Người có chòm râu lớn rất hung hãn, giơnắm đấm hù dọa cô: “Tôi nói rồi, căn nhà đá nàydo tôi tìm thấy trước, cô không có tư cách…”Kiều Bích Ngọc sắc lạnh trừng mắt nhìn anhta, cảm thấy nói chuyện với những người thô lỗnày thêm một câu cũng là điều không cần thiết,cô cúi người xuống, đang định Bùi Thanh Tùngtrong lòng xuống, sau đó xử lý tên đầu đá khôngcó não này.“Tôi khuyên anh tốt nhất là đừng động vàocô ấy.” Nhiếp ảnh gia đi gần về phía họ, ngữ điệurất bình thản.Người có chòm râu lớn quay đầu, sắc mặtâm trầm trừng anh ta, có về như muốn mắng anhta lo chuyện bao đồng.Nét mặt nhiếp ảnh gia vô cảm, ngón taython dài của anh ta chỉ vào Kiểu Bích Ngọc vẫnđang ngồi xổm trên đất, sau đó chậm rãi mởmiêng nói: “Anh đánh không lai cô ta đâu.”
Chương 392: Sống lại từ cõi chết, không buông tay
Trận tuyết lở rất hung hãn, ào ào ập đến,
tiếng kêu sợ hãi thảm thiết bên tai.
Kiều Bích Ngọc khá mừng vì khi ấy cô bị ép
trượt tuyết xuống núi cho nên trên người có mặc
áo chống lạnh, lúc cô lao người đến ôm lấy Bùi
Thanh Tùng, phản ứng đầu tiên tiên là kéo dây
kéo áo khoác chống lạnh trên người xuống sau
đó ôm chặt lấy cậu bé.
Bị tuyết lớn ập vào khiến cô lăn liên tục
xuống núi.
Cô cảm giác như có thể sẽ thật sự phải chết
trên mảnh núi tuyết này rồi, đầu óc trống rỗng
không thể nghĩ thêm gì khác nữa, lúc trán cô đập
thật mạnh vào tảng đá cứng, cảm giác đau khiến
cô tỉnh táo hơn đôi chút, khó khăn bò đến sau
tảng đá to này nấp.
Trán Kiểu Bích Ngọc đau nhức, ở nơi trời
băng đất tuyết này mở miệng thở ra một ngụm
khói trắng, cả người đều lạnh đến cứng lại.
Ít ra cô vẫn còn sống.
Dựa vào tảng đá chầm chậm đứng thẳng
dậy, Bùi Thanh Tùng khóc đến mệt rồi sợ hãi ôm
chặt lấy cổ cô, không dám nhúc nhích chút nào,
Kiểu Bích Ngọc đứng thẳng người, nhìn vào
mảng tuyết trắng xóa trước mắt.
Không biết trận tuyết lở này đã vùi lấp biết
bao nhiêu sinh mạng đây.
Sống mũi Kiều Bích Ngọc cay cay nghẹn
ngào, nỉ non thấp giọng nói: “Không biết Mỹ Duy
sao rồi…” Tâm trạng cổ rất suy sụp.
Cô đã không còn nhớ rõ tình cảnh lúc đó
nữa rồi, quá đột nhiên, hoảng loạn.
Tiếng la hét thất thanh của đám người, xô
đẩy chen lấn giành nhau chạy trước, dấu chân
chẳng chịt trên mặt tuyết, tất cả mọi người đều
hoảng loạn chạy tung tứ phía.
Sau trận tuyết lở ào ào ập đến, đổi lại sự tĩnh
lặng lúc này, yên tĩnh đến mức khiến người ta
phát hoảng.
Bây giờ cô cũng không biết mình đang ở
đâu.
Kiều Bích Ngọc đi về phía trước mấy bước,
cô ngước đầu lên vẫn không thấy được khách
sạn trên đỉnh núi, có lẽ là do tuyết lở ập vào sườn
núi rồi.
Đột nhiên, trong đống tuyết bên tay trái cô
có chút động tĩnh.
Buổi tối tầm mắt rất mông lung, bên trong
đống tuyết có vẻ như có người, khó khăn đưa tay
cầu cứu, đang vùng vẫy, có thể nghe thấy tiếng
kêu yếu ớt.
Kiều Bích Ngọc lập tức đặt Bùi Thanh Tùng
xuống nền tuyết, cô mau chóng chạy qua đó, cố
dùng sức lôi kéo người dưới đất lên.
“Mỹ Duy!”
Cô trông thấy đó là cánh tay nhỏ nhắn của
con gái, phản ứng đầu tiên là nghĩ đó là Châu Mỹ
Duy, nhưng sau khi kéo người từ trong tuyết ra,
Kiều Bích Ngọc mới nhìn rõ đó là Hạ Thủy Tiên.
“Cứu tôi, cứu tôi với…”
Hạ Thủy Tiên sau khi được kéo ra thì gương
mặt đầy đáng thương ướt đẫm nước mắt, hình
như cô ta bị dọa đến ngốc luôn rồi, quần áo bị
xước rách, đầu tóc rối loạn khó coi, nằm sấp trên
nền tuyết, cứ khóc mãi, Kiều Bích Ngọc thấy
dáng vẻ cô ta sợ hãi của cô ta, bản thân cô cũng
không có tâm trạng đi an ủi người khác.
Lòng như tro tàn nhìn ngọn núi tuyết này,
còn ai còn có thể sống đây.
Quần áo trên người Bùi Thanh Tùng không
đủ chống lạnh, cộng thêm việc trước đó cậu bé
còn có dấu hiệu sốt cao, Kiều Bích Ngọc điều
chỉnh cảm xúc, lập tức quay người lại bế Bùi
Thanh Tùng để sưởi ấm cho cậu.
Còn Hạ Thủy Tiên thì mất khống chế khóc
một lúc lâu trên nền tuyết, mãi đến khi ý thức
của cô bắt đầu rõ ràng, phản ứng đầu tiên của
cô ta là lao đến bên chân của Kiều Bích Ngọc,
đối mặt với chuyện sống chết, cô ta muốn sống,
muốn tiếp tục sống tiếp.
“Đừng bỏ rơi tôi mà, tôi cầu xin cô đấy…”
Lúc Hạ Thủy Tiên bị tuyết lở đập trúng, ngã
đập trúng một cái cây lớn khiến hai chân bị trật,
nơi đầu gối còn vương vấn máu, cái đau này
trong trời tuyết lạnh băng khiến cô ta bị tê liệt,
chân cô ta không thể động đậy được nữa.
Qua khỏi cái chết từ trận tuyết lở ấy, sinh
mệnh mỏng manh như ngọn đèn trong gió.
Nếu như Kiều Bích Ngọc mặc kệ cô ta tự
mình rời khỏi, cô ta chắc chắn sẽ chết ở đây mất,
cô ta không muốn chết, không muốn chết đâu.
Chân phải của của Kiều Bích Ngọc bị hai tay
Hạ Thủy Tiên ôm chặt lấy, cô không hề làm gì
nữa, đáy mắt có chút do dự, cô phải bế Bùi
Thanh Tùng để sưởi ấm cho cậu bé, nếu như đưa
cả Hạ Thủy Tiên đi cùng, e là, thật sự không
cách nào ra khỏi ngọn núi tuyết tuyệt vọng này.
Nhìn Hạ Thủy Tiên chết trước mặt mình,
Kiều Bích Ngọc không làm được.
“Bùi Thanh Tùng, sợ không?”
Kiểu Bích Ngọc đưa tay nhẹ nhàng vỗ nhẹ
lên cái đầu nhỏ nhắn của cậu, miễn cưỡng cười
với cậu một cái.
Gương mặt nhỏ nhắn của Bùi Thanh Tùng
đầy vệt nước mắt, cậu bé đã nín rồi, cậu nghẹn
ngào một lúc, hai tay ôm chặt lấy cổ cô, đầu gục
lên vai cô, không nói gì.
“Dì Hạ của con đang rất sợ, cho nên chúng
ta không thể sợ được, niết không.” Cô nhỏ giọng
nói với cậu bé.
Bùi Thanh Tùng nghe không hiểu, gương
mặt nhỏ nhắn yếu ớt trắng bệch của cậu bé
ngước lên, đôi con ngươi sáng ngời nhìn cô, sau
đó gật đầu.
Kiều Bích Ngọc lấy điện thoại từ trong túi áo
ra, bật đèn pin điện thoại, để Bùi Thanh Tùng
cầm lấy đèn pin điện thoại, trên ngọn núi tuyết
tuyệt vọng này, ít nhất họ cũng có một chút ánh
sáng yếu ớt.
May là cơ thể Hạ Thủy Tiên khá nhỏ bé,
không quá nặng, trên người Kiều Bích Ngọc
không có vết thương lớn, chỉ là trán bị đập trúng
một chút, cô cúi người cống Hạ Thủy Tiên lên,
phía trước còn phải bế Bùi Thanh Tùng.
Thời tiết rất giá lạnh, cô chống đỡ họ rất
nặng, bản thân cô cũng mệt rồi.
Nhưng Kiều Bích Ngọc biết cô bắt buộc phải
đi về phía trước, từng bước từng bước, cắn răng
nghiến lợi đạp lên nền tuyết để lại những dấu
chân thật sâu trên tuyết.
Hạ Thủy Tiên được cô cõng, khoảnh khắc
này khó nói ra thành lời.
Cô ta thật sự nghĩ rằng mình sẽ bị bỏ lại.
Sau Kiểu Bích Ngọc cứu cô ta ra, thậm chí
không nói thêm câu nào, từ trước đến nay, cô
luôn cảm thấy cô cô chủ lớn này họ Kiều Kiều
Bích Ngọc này chỉ được cái xuất thân không tồi
thôi, đặc biệt là cô ta vốn không cần bỏ ra bao
nhiêu tình cảm mà vẫn khiến Quách Cao Minh
chấp mê về cô ta.
Dựa vào cái gì chứ, người đan tông mà cô ta
luôn cố gắng để đến gần, dựa vào cái gì mà Kiểu
Bích Ngọc có thể dễ dàng có được như vậy.
Tận đáy lòng từ đầu đến cuối vẫn không
phục, nhưng bây giờ đã có chút lay động .
“Cảm ơn.”
Giọng Hạ Thủy Tiên khàn khàn nói nhỏ, cô
ta không chắc Kiều Bích Ngọc có nghe thấy
không, nhưng cô có thể nghe thấy, từng bước
của Kiều Bích Ngọc đều dốc hết toàn bộ sức lực.
Đi khoảng chừng hai mươi phút.
Màn đêm tối đen, núi tuyết lạnh băng mà âm
u đến đáng sợ, mặc dù có ánh sáng yếu ớt của
đèn pin điện thoại chiếu sáng, nhưng bản thân
Kiều Bích Ngọc cũng không rõ phương hướng cô
lựa chọn có đúng hay không, mãi đến khi cô có
cảm giác cơ thể lạnh đến tê liệt, hô hấp gấp rút,
nhịn lấy, đi về phía trước thêm bước nữa.
Hình như có tiếng động.
Kiều Bích Ngọc dừng lại tại chỗ, tầm mắt
của cô do mệt mỏi mà không còn thấy rõ nữa, hít
sâu một hơi, muốn để đầu óc mình tỉnh táo hơn
đôi chút.
“Phía trước, phía trước có tiếng tranh cãi
kìa.” Tay Hạ Thủy Tiên trên lưng cô chỉ về phía
trước, kích động la lớn: “Phía trước có người!”
Kiều Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, đáy lòng
có thêm một tia hy vọng.
Có người, ít nhất còn có thể giúp đỡ lẫn
nhau.
Dốc hết sức gia tăng tốc độ bước nhanh về
phía phát ra âm thanh.
“Xem ra, tinh thần của cô còn tốt quá nhỉ.”
Màn đêm đen tối phía trước, đột nhiên
truyền đến một giọng nói, âm thanh này mang
theo giọng điệu đùa bốn nhẹ nhàng.
Trong tình cảnh khó khăn này mà lại có thể
nói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng như thế
này.
Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi ngạc nhiên
cô có thể nhận ra giọng nói này, là nhiếp ảnh gia
nam ở khách sạn trước đó.
Cô bước về phía trước thêm vài bước, ánh
sáng của đèn pin yếu ớt rọi vào những dán g
người phía trước, không chỉ là nhiếp ảnh gia, còn
cả người có chòm râu lớn, và cả vợ con anh ta
vẫn còn sống.
Không được tính là vui vẻ gì, nhưng ở ngoài
núi tuyết như thế này, có thể gặp được vài người
còn sống, Kiều Bích Ngọc cũng yên tâm hơn đôi
chút.
Ở nơi đất bằng phẳng này, Kiều Bích Ngọc
quay đầu nhìn về phía bên trái, ánh mắt cô sáng
lên, hình như là một cửa hang động, nhìn nghiêm
túc thì thấy là kiến trúc nhà đá do con người tạo
thành.
Đây có nghĩa là họ có thể nghỉ ngơi ở trong
đó.
Kiều Bích Ngọc bỏ Hạ Thủy Tiên trên lưng
cô xuống dưới nền tuyết, ôm lấy Bùi Thanh Tùng
đi gần về phía nhà đá.
“Đây là nhà đá do tôi tìm ra trước.” Người có
chòm râu lớn chạy qua ngăn cản cô, ý không
muốn cô vào trong nghỉ ngơi.
Kiều Bích Ngọc chau mày, sắc mặt âm u khó
coi quát anh ta: “Cút ra!”
Những chuyện tồi tệ liên tiếp đã khiến cho
cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cũng không
lại bao nhiêu tính nhẫn nại nữa rồi.
Người có chòm râu lớn rất hung hãn, giơ
nắm đấm hù dọa cô: “Tôi nói rồi, căn nhà đá này
do tôi tìm thấy trước, cô không có tư cách…”
Kiều Bích Ngọc sắc lạnh trừng mắt nhìn anh
ta, cảm thấy nói chuyện với những người thô lỗ
này thêm một câu cũng là điều không cần thiết,
cô cúi người xuống, đang định Bùi Thanh Tùng
trong lòng xuống, sau đó xử lý tên đầu đá không
có não này.
“Tôi khuyên anh tốt nhất là đừng động vào
cô ấy.” Nhiếp ảnh gia đi gần về phía họ, ngữ điệu
rất bình thản.
Người có chòm râu lớn quay đầu, sắc mặt
âm trầm trừng anh ta, có về như muốn mắng anh
ta lo chuyện bao đồng.
Nét mặt nhiếp ảnh gia vô cảm, ngón tay
thon dài của anh ta chỉ vào Kiểu Bích Ngọc vẫn
đang ngồi xổm trên đất, sau đó chậm rãi mở
miêng nói: “Anh đánh không lai cô ta đâu.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 392: Sống lại từ cõi chết, không buông tayTrận tuyết lở rất hung hãn, ào ào ập đến,tiếng kêu sợ hãi thảm thiết bên tai.Kiều Bích Ngọc khá mừng vì khi ấy cô bị éptrượt tuyết xuống núi cho nên trên người có mặcáo chống lạnh, lúc cô lao người đến ôm lấy BùiThanh Tùng, phản ứng đầu tiên tiên là kéo dâykéo áo khoác chống lạnh trên người xuống sauđó ôm chặt lấy cậu bé.Bị tuyết lớn ập vào khiến cô lăn liên tụcxuống núi.Cô cảm giác như có thể sẽ thật sự phải chếttrên mảnh núi tuyết này rồi, đầu óc trống rỗngkhông thể nghĩ thêm gì khác nữa, lúc trán cô đậpthật mạnh vào tảng đá cứng, cảm giác đau khiếncô tỉnh táo hơn đôi chút, khó khăn bò đến sautảng đá to này nấp.Trán Kiểu Bích Ngọc đau nhức, ở nơi trờibăng đất tuyết này mở miệng thở ra một ngụmkhói trắng, cả người đều lạnh đến cứng lại.Ít ra cô vẫn còn sống.Dựa vào tảng đá chầm chậm đứng thẳngdậy, Bùi Thanh Tùng khóc đến mệt rồi sợ hãi ômchặt lấy cổ cô, không dám nhúc nhích chút nào,Kiểu Bích Ngọc đứng thẳng người, nhìn vàomảng tuyết trắng xóa trước mắt.Không biết trận tuyết lở này đã vùi lấp biếtbao nhiêu sinh mạng đây.Sống mũi Kiều Bích Ngọc cay cay nghẹnngào, nỉ non thấp giọng nói: “Không biết Mỹ Duysao rồi…” Tâm trạng cổ rất suy sụp.Cô đã không còn nhớ rõ tình cảnh lúc đónữa rồi, quá đột nhiên, hoảng loạn.Tiếng la hét thất thanh của đám người, xôđẩy chen lấn giành nhau chạy trước, dấu chânchẳng chịt trên mặt tuyết, tất cả mọi người đềuhoảng loạn chạy tung tứ phía.Sau trận tuyết lở ào ào ập đến, đổi lại sự tĩnhlặng lúc này, yên tĩnh đến mức khiến người taphát hoảng.Bây giờ cô cũng không biết mình đang ởđâu.Kiều Bích Ngọc đi về phía trước mấy bước,cô ngước đầu lên vẫn không thấy được kháchsạn trên đỉnh núi, có lẽ là do tuyết lở ập vào sườnnúi rồi.Đột nhiên, trong đống tuyết bên tay trái côcó chút động tĩnh.Buổi tối tầm mắt rất mông lung, bên trongđống tuyết có vẻ như có người, khó khăn đưa taycầu cứu, đang vùng vẫy, có thể nghe thấy tiếngkêu yếu ớt.Kiều Bích Ngọc lập tức đặt Bùi Thanh Tùngxuống nền tuyết, cô mau chóng chạy qua đó, cốdùng sức lôi kéo người dưới đất lên.“Mỹ Duy!”Cô trông thấy đó là cánh tay nhỏ nhắn củacon gái, phản ứng đầu tiên là nghĩ đó là Châu MỹDuy, nhưng sau khi kéo người từ trong tuyết ra,Kiều Bích Ngọc mới nhìn rõ đó là Hạ Thủy Tiên.“Cứu tôi, cứu tôi với…”Hạ Thủy Tiên sau khi được kéo ra thì gươngmặt đầy đáng thương ướt đẫm nước mắt, hìnhnhư cô ta bị dọa đến ngốc luôn rồi, quần áo bịxước rách, đầu tóc rối loạn khó coi, nằm sấp trênnền tuyết, cứ khóc mãi, Kiều Bích Ngọc thấydáng vẻ cô ta sợ hãi của cô ta, bản thân cô cũngkhông có tâm trạng đi an ủi người khác.Lòng như tro tàn nhìn ngọn núi tuyết này,còn ai còn có thể sống đây.Quần áo trên người Bùi Thanh Tùng khôngđủ chống lạnh, cộng thêm việc trước đó cậu bécòn có dấu hiệu sốt cao, Kiều Bích Ngọc điềuchỉnh cảm xúc, lập tức quay người lại bế BùiThanh Tùng để sưởi ấm cho cậu.Còn Hạ Thủy Tiên thì mất khống chế khócmột lúc lâu trên nền tuyết, mãi đến khi ý thứccủa cô bắt đầu rõ ràng, phản ứng đầu tiên củacô ta là lao đến bên chân của Kiều Bích Ngọc,đối mặt với chuyện sống chết, cô ta muốn sống,muốn tiếp tục sống tiếp.“Đừng bỏ rơi tôi mà, tôi cầu xin cô đấy…”Lúc Hạ Thủy Tiên bị tuyết lở đập trúng, ngãđập trúng một cái cây lớn khiến hai chân bị trật,nơi đầu gối còn vương vấn máu, cái đau nàytrong trời tuyết lạnh băng khiến cô ta bị tê liệt,chân cô ta không thể động đậy được nữa.Qua khỏi cái chết từ trận tuyết lở ấy, sinhmệnh mỏng manh như ngọn đèn trong gió.Nếu như Kiều Bích Ngọc mặc kệ cô ta tựmình rời khỏi, cô ta chắc chắn sẽ chết ở đây mất,cô ta không muốn chết, không muốn chết đâu.Chân phải của của Kiều Bích Ngọc bị hai tayHạ Thủy Tiên ôm chặt lấy, cô không hề làm gìnữa, đáy mắt có chút do dự, cô phải bế BùiThanh Tùng để sưởi ấm cho cậu bé, nếu như đưacả Hạ Thủy Tiên đi cùng, e là, thật sự khôngcách nào ra khỏi ngọn núi tuyết tuyệt vọng này.Nhìn Hạ Thủy Tiên chết trước mặt mình,Kiều Bích Ngọc không làm được.“Bùi Thanh Tùng, sợ không?”Kiểu Bích Ngọc đưa tay nhẹ nhàng vỗ nhẹlên cái đầu nhỏ nhắn của cậu, miễn cưỡng cườivới cậu một cái.Gương mặt nhỏ nhắn của Bùi Thanh Tùngđầy vệt nước mắt, cậu bé đã nín rồi, cậu nghẹnngào một lúc, hai tay ôm chặt lấy cổ cô, đầu gụclên vai cô, không nói gì.“Dì Hạ của con đang rất sợ, cho nên chúngta không thể sợ được, niết không.” Cô nhỏ giọngnói với cậu bé.Bùi Thanh Tùng nghe không hiểu, gươngmặt nhỏ nhắn yếu ớt trắng bệch của cậu béngước lên, đôi con ngươi sáng ngời nhìn cô, sauđó gật đầu.Kiều Bích Ngọc lấy điện thoại từ trong túi áora, bật đèn pin điện thoại, để Bùi Thanh Tùngcầm lấy đèn pin điện thoại, trên ngọn núi tuyếttuyệt vọng này, ít nhất họ cũng có một chút ánhsáng yếu ớt.May là cơ thể Hạ Thủy Tiên khá nhỏ bé,không quá nặng, trên người Kiều Bích Ngọckhông có vết thương lớn, chỉ là trán bị đập trúngmột chút, cô cúi người cống Hạ Thủy Tiên lên,phía trước còn phải bế Bùi Thanh Tùng.Thời tiết rất giá lạnh, cô chống đỡ họ rấtnặng, bản thân cô cũng mệt rồi.Nhưng Kiều Bích Ngọc biết cô bắt buộc phảiđi về phía trước, từng bước từng bước, cắn răngnghiến lợi đạp lên nền tuyết để lại những dấuchân thật sâu trên tuyết.Hạ Thủy Tiên được cô cõng, khoảnh khắcnày khó nói ra thành lời.Cô ta thật sự nghĩ rằng mình sẽ bị bỏ lại.Sau Kiểu Bích Ngọc cứu cô ta ra, thậm chíkhông nói thêm câu nào, từ trước đến nay, côluôn cảm thấy cô cô chủ lớn này họ Kiều KiềuBích Ngọc này chỉ được cái xuất thân không tồithôi, đặc biệt là cô ta vốn không cần bỏ ra baonhiêu tình cảm mà vẫn khiến Quách Cao Minhchấp mê về cô ta.Dựa vào cái gì chứ, người đan tông mà cô taluôn cố gắng để đến gần, dựa vào cái gì mà KiểuBích Ngọc có thể dễ dàng có được như vậy.Tận đáy lòng từ đầu đến cuối vẫn khôngphục, nhưng bây giờ đã có chút lay động .“Cảm ơn.”Giọng Hạ Thủy Tiên khàn khàn nói nhỏ, côta không chắc Kiều Bích Ngọc có nghe thấykhông, nhưng cô có thể nghe thấy, từng bướccủa Kiều Bích Ngọc đều dốc hết toàn bộ sức lực.Đi khoảng chừng hai mươi phút.Màn đêm tối đen, núi tuyết lạnh băng mà âmu đến đáng sợ, mặc dù có ánh sáng yếu ớt củađèn pin điện thoại chiếu sáng, nhưng bản thânKiều Bích Ngọc cũng không rõ phương hướng côlựa chọn có đúng hay không, mãi đến khi cô cócảm giác cơ thể lạnh đến tê liệt, hô hấp gấp rút,nhịn lấy, đi về phía trước thêm bước nữa.Hình như có tiếng động.Kiều Bích Ngọc dừng lại tại chỗ, tầm mắtcủa cô do mệt mỏi mà không còn thấy rõ nữa, hítsâu một hơi, muốn để đầu óc mình tỉnh táo hơnđôi chút.“Phía trước, phía trước có tiếng tranh cãikìa.” Tay Hạ Thủy Tiên trên lưng cô chỉ về phíatrước, kích động la lớn: “Phía trước có người!”Kiều Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, đáy lòngcó thêm một tia hy vọng.Có người, ít nhất còn có thể giúp đỡ lẫnnhau.Dốc hết sức gia tăng tốc độ bước nhanh vềphía phát ra âm thanh.“Xem ra, tinh thần của cô còn tốt quá nhỉ.”Màn đêm đen tối phía trước, đột nhiêntruyền đến một giọng nói, âm thanh này mangtheo giọng điệu đùa bốn nhẹ nhàng.Trong tình cảnh khó khăn này mà lại có thểnói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng như thếnày.Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi ngạc nhiêncô có thể nhận ra giọng nói này, là nhiếp ảnh gianam ở khách sạn trước đó.Cô bước về phía trước thêm vài bước, ánhsáng của đèn pin yếu ớt rọi vào những dán gngười phía trước, không chỉ là nhiếp ảnh gia, còncả người có chòm râu lớn, và cả vợ con anh tavẫn còn sống.Không được tính là vui vẻ gì, nhưng ở ngoàinúi tuyết như thế này, có thể gặp được vài ngườicòn sống, Kiều Bích Ngọc cũng yên tâm hơn đôichút.Ở nơi đất bằng phẳng này, Kiều Bích Ngọcquay đầu nhìn về phía bên trái, ánh mắt cô sánglên, hình như là một cửa hang động, nhìn nghiêmtúc thì thấy là kiến trúc nhà đá do con người tạothành.Đây có nghĩa là họ có thể nghỉ ngơi ở trongđó.Kiều Bích Ngọc bỏ Hạ Thủy Tiên trên lưngcô xuống dưới nền tuyết, ôm lấy Bùi Thanh Tùngđi gần về phía nhà đá.“Đây là nhà đá do tôi tìm ra trước.” Người cóchòm râu lớn chạy qua ngăn cản cô, ý khôngmuốn cô vào trong nghỉ ngơi.Kiều Bích Ngọc chau mày, sắc mặt âm u khócoi quát anh ta: “Cút ra!”Những chuyện tồi tệ liên tiếp đã khiến chocô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cũng khônglại bao nhiêu tính nhẫn nại nữa rồi.Người có chòm râu lớn rất hung hãn, giơnắm đấm hù dọa cô: “Tôi nói rồi, căn nhà đá nàydo tôi tìm thấy trước, cô không có tư cách…”Kiều Bích Ngọc sắc lạnh trừng mắt nhìn anhta, cảm thấy nói chuyện với những người thô lỗnày thêm một câu cũng là điều không cần thiết,cô cúi người xuống, đang định Bùi Thanh Tùngtrong lòng xuống, sau đó xử lý tên đầu đá khôngcó não này.“Tôi khuyên anh tốt nhất là đừng động vàocô ấy.” Nhiếp ảnh gia đi gần về phía họ, ngữ điệurất bình thản.Người có chòm râu lớn quay đầu, sắc mặtâm trầm trừng anh ta, có về như muốn mắng anhta lo chuyện bao đồng.Nét mặt nhiếp ảnh gia vô cảm, ngón taython dài của anh ta chỉ vào Kiểu Bích Ngọc vẫnđang ngồi xổm trên đất, sau đó chậm rãi mởmiêng nói: “Anh đánh không lai cô ta đâu.”