Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 391
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 391: Cháu sợ dì chết rồi quáCon người Lucy này rất tà.Nụ cười ban nãy của cô ta khiến đáy lòngLục Khánh Nam có chút loạn, ngồi trong trựcthăng, ánh mắt nhìn về một mảng núi tuyết trắngxoá, đặc biệt là lúc trông thấy mảng sân trượttuyết phía đông, cứ cảm thấy đáy lòng gợn sóng.Mãi đến khi trực thăng hạ cánh trên bãi hạcánh của khách sạn, Lục Khánh Nam hoàn toàngiật mình sợ hãi: “Tuyết lở…”“Trước đó xảy ra tuyết lở, mấy người đều ởtrong khách sạn đợi, liên quan gì đến mấy người,còn một số người nữa mà!”Lục Khánh Nam tức đỏ mắt chạy đến nắmlấy cổ áo của một trong số những nhân viêntrong khách sạn, kích động xốc cả người anh ta:“Tôi hỏi anh, mấy người đi cùng tôi đây cả rồi!”Kiều Bích Ngọc, Châu Mỹ Duy, Bùi ThanhTùng, ngay cả Hạ Thủy Tiên cũng không thấyđâu nữa…Những người ở lại khách sạn có vẻ như đềukhông muốn bàn luận về vấn đề này, trên mặtcủa từng người đều mang vẻ quái dị, cố ý cúithấp đầu, giống như đang chột dạ, tự trách.Lục Khánh Nam giương tay lên, đấm một cáivào mặt người đàn ông im lặng này: “Tôi hỏi anhđấy!” Người đàn ông kêu đau một tiếng, dùngsức đẩy ngược lại anh.“Rốt cuộc mấy người là ai mà lại tùy tiệnđánh người như thế chứ.” Bên cạnh có hai ngườicũng là nhân viên công tác của bệnh viện chạyqua khuyên giải.Lucy đứng trước cửa lớn của khách sạn, cóngười chạy đến thì thầm bên tai cô ta vài câu.Lucy sửng sốt ngẩng đầu nhanh chóng hétlớn một tiếng với Lục Khánh Nam: “Mặc kệ bọnphế vật này đi, đi theo tôi!”“Ý gì hả!” Những người du khách còn lạitrong khách sạn quát lớn với Lucy.“Mấy người muốn đi đâu?”Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé“Không phải mấy người đến để cứu chúngtôi xuống núi sao?”Trước sau có hai chiếc trực thăng đến, mấyngười mười phút trước xuống trực thăng kia,người đàn ông dẫn đầu ánh mắt âm lãnh đángsợ, hình như đang tìm một người phụ nữ, sau đóanh ta không nói tiếng nào vội đến sân trượttuyết.Họ mang theo thiết bị trị liệu chuyên nghiệpđến và cả một số vũ khí quân dụng nữa.Chẳng lẽ không phải nhận viên được bêncảnh sát điều đến để cứu họ sao.Ánh mắt lạnh lẽo của Lucy lướt quanhgương mặt lo lắng hốc hác của đám du kháchtrong phòng, cười lạnh một tiếng: “Chúng tôi cónói là đến đây để cứu mấy người hả?”Một câu hỏi ngược châm chọc.Đám người đang im lặng nháo nhào lên ngaytức khắc: “Mấy người không phải đến để cứuchúng tôi xuống núi sao!”Bùi Hưng Nam tìm khắp trong ngoài sảnhlớn của khách sạn, anh ta sắp điên mất rồi, xôngđến trước mặt Lucy nắm lấy cô ta: “Có phải côbiết mấy người Kiều Bích Ngọc và Bùi ThanhTùng đang ở đâu không?”“Sân trượt tuyết, tuyết lở, bị chôn sống rồi.”Lucy nói ngắn gọn, lúc này trên mặt cô tacũng không có bất cứ biểu cảm nào. Cả người Bùi Hưng Nam đông cứng lại, bộnão không tài nào tiêu hoá nổi tin tức đột ngộtnày: “Sao có thể!”Anh ta gần như điên loạn mà hét lên: “SaoKiều Bích Ngọc và Bùi Thanh Tùng có thể chạyra ngoài được! Không thể nào!”Lục Khánh Nam chen qua đám người đi vềphía Lucy, nghe thấy đoạn đối thoại của họ,khoảnh khắc ấy trong đầu nghĩ đến trận tuyết lởlong trời lở đất trước đó, trái tim như bị bópnghẹn lại…Sau lưng lại có một người đàn ông mặc quầnáo màu đen được chế tạo đặc biệt chạy đến bêncạnh Lucy nhỏ giọng nói: “Cậu Cao Minh đã ởchỗ sân trượt tuyết rồi, trước mắt tìm thấy ba cỗthi thể nam… cậu Cao Minh bảo cô lập tức liênhệ những chiếc trực thăng còn lại đến đây, xebọc thép cũng phải bắt buộc được đưa đếntrong vòng ba mươi phút.”Sắc mặt Lucy cũng rất khó coi: “Lỡ như đàođược thi thể…”Cô ta quay đầu, ánh mắt sắc bén mà lạnhnhạt chưa đầy châm chọc mà nhìn thẳng vàođám du khách trước mặt, gằn giọng, hung hăngcảnh cáo: “Tất cả những người trẻ mạnh khoẻ ra khỏi hàng, lập tức đến sân trượt tuyết đàongười.”“Dựa vào cái gì chứ!”“Nhiệt độ bên ngoài thấp như thế, cô muốnlạnh chết chúng tôi à!”Đám du khách xì xào ầm ï, đời này Lucy ghétnhất là nói chuyện với những người ngu ngốc, côta mạnh mẽ vứt lại một câu: “Tìm thấy người, thìcác người sống. Tìm không thấy, đều chết ở đâycải”Những người đứng trước trong đám dukhách im miệng không nói thì nữa, nhìn bónglưng âm lãnh của Lucy gấp gáp chạy về phíatrong trực thăng giao phó nhiệm vụ, có vẻ nhưkhông dám chậm trễ dù là nửa giây.Trước mắt là một mảng tuyết lạnh băng.Trận tuyết lở đột ngột vừa qua đã phá hủychôn vùi tất cả, Kiều Bích Ngọc cảm giác đượccó người vẫn luôn khóc thút thít bên tai mình,gắng sức gọi cô, lắc lư cơ thể cô.Lúc cô nhịn đau chầm chậm mở mắt ra, ýthức vẫn còn mơ hồ, cảm giác đầu tiên là lạnh.Đêm tối như vậy, lại trở bên ngoài núi tuyếtnhư thế này, nhiệt độ dưới 0°C, ngay cả hô hấp cũng khiến phổi có cảm giác đau, trán cô cómáu chảy xuống, mùi máu tanh bên mép môi cô.“Dì Quách, dì Quách ơi…”Bùi Thanh Tùng trong lòng cô khóc hoảngloạn, đôi tay nhỏ lạnh đến sưng đỏ lên, sợ hãilúng túng không ngừng lắc lư cơ thể cô, khóc lathành tiếng.Kiều Bích Ngọc theo quán tính đưa tay độngvào vết thương trên trán, lúc nhìn rõ Bùi ThanhTùng trước mặt, não cô trong chốc lát cũng tỉnhtáo lại được.“Cháu có bị thương không?”Cô lo lắng đưa hay tay nâng mặt cậu bé lên,kiểm tra xem trên người cậu có vết thương nàokhông, lúc mở miệng cô phát hiện giọng mìnhkhô khốc, có lẽ là do thời tiết quá lạnh, làm tổnthương đến cổ họng.Bùi Thanh Tùng thấy cuối cùng cô cũng mởmắt, khóc vô cùng thảm thiết, ôm lấy cổ cô,không ngừng khóc: “Dì Quách, cháu sợ dì chếtrồi quá…”“Không sao.” Khoé mắt Kiều Bích Ngọc cóchút đỏ.
Chương 391: Cháu sợ dì chết rồi quá
Con người Lucy này rất tà.
Nụ cười ban nãy của cô ta khiến đáy lòng
Lục Khánh Nam có chút loạn, ngồi trong trực
thăng, ánh mắt nhìn về một mảng núi tuyết trắng
xoá, đặc biệt là lúc trông thấy mảng sân trượt
tuyết phía đông, cứ cảm thấy đáy lòng gợn sóng.
Mãi đến khi trực thăng hạ cánh trên bãi hạ
cánh của khách sạn, Lục Khánh Nam hoàn toàn
giật mình sợ hãi: “Tuyết lở…”
“Trước đó xảy ra tuyết lở, mấy người đều ở
trong khách sạn đợi, liên quan gì đến mấy người,
còn một số người nữa mà!”
Lục Khánh Nam tức đỏ mắt chạy đến nắm
lấy cổ áo của một trong số những nhân viên
trong khách sạn, kích động xốc cả người anh ta:
“Tôi hỏi anh, mấy người đi cùng tôi đây cả rồi!”
Kiều Bích Ngọc, Châu Mỹ Duy, Bùi Thanh
Tùng, ngay cả Hạ Thủy Tiên cũng không thấy
đâu nữa…
Những người ở lại khách sạn có vẻ như đều
không muốn bàn luận về vấn đề này, trên mặt
của từng người đều mang vẻ quái dị, cố ý cúi
thấp đầu, giống như đang chột dạ, tự trách.
Lục Khánh Nam giương tay lên, đấm một cái
vào mặt người đàn ông im lặng này: “Tôi hỏi anh
đấy!” Người đàn ông kêu đau một tiếng, dùng
sức đẩy ngược lại anh.
“Rốt cuộc mấy người là ai mà lại tùy tiện
đánh người như thế chứ.” Bên cạnh có hai người
cũng là nhân viên công tác của bệnh viện chạy
qua khuyên giải.
Lucy đứng trước cửa lớn của khách sạn, có
người chạy đến thì thầm bên tai cô ta vài câu.
Lucy sửng sốt ngẩng đầu nhanh chóng hét
lớn một tiếng với Lục Khánh Nam: “Mặc kệ bọn
phế vật này đi, đi theo tôi!”
“Ý gì hả!” Những người du khách còn lại
trong khách sạn quát lớn với Lucy.
“Mấy người muốn đi đâu?”
Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé
“Không phải mấy người đến để cứu chúng
tôi xuống núi sao?”
Trước sau có hai chiếc trực thăng đến, mấy
người mười phút trước xuống trực thăng kia,
người đàn ông dẫn đầu ánh mắt âm lãnh đáng
sợ, hình như đang tìm một người phụ nữ, sau đó
anh ta không nói tiếng nào vội đến sân trượt
tuyết.
Họ mang theo thiết bị trị liệu chuyên nghiệp
đến và cả một số vũ khí quân dụng nữa.
Chẳng lẽ không phải nhận viên được bên
cảnh sát điều đến để cứu họ sao.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lucy lướt quanh
gương mặt lo lắng hốc hác của đám du khách
trong phòng, cười lạnh một tiếng: “Chúng tôi có
nói là đến đây để cứu mấy người hả?”
Một câu hỏi ngược châm chọc.
Đám người đang im lặng nháo nhào lên ngay
tức khắc: “Mấy người không phải đến để cứu
chúng tôi xuống núi sao!”
Bùi Hưng Nam tìm khắp trong ngoài sảnh
lớn của khách sạn, anh ta sắp điên mất rồi, xông
đến trước mặt Lucy nắm lấy cô ta: “Có phải cô
biết mấy người Kiều Bích Ngọc và Bùi Thanh
Tùng đang ở đâu không?”
“Sân trượt tuyết, tuyết lở, bị chôn sống rồi.”
Lucy nói ngắn gọn, lúc này trên mặt cô ta
cũng không có bất cứ biểu cảm nào.
Cả người Bùi Hưng Nam đông cứng lại, bộ
não không tài nào tiêu hoá nổi tin tức đột ngột
này: “Sao có thể!”
Anh ta gần như điên loạn mà hét lên: “Sao
Kiều Bích Ngọc và Bùi Thanh Tùng có thể chạy
ra ngoài được! Không thể nào!”
Lục Khánh Nam chen qua đám người đi về
phía Lucy, nghe thấy đoạn đối thoại của họ,
khoảnh khắc ấy trong đầu nghĩ đến trận tuyết lở
long trời lở đất trước đó, trái tim như bị bóp
nghẹn lại…
Sau lưng lại có một người đàn ông mặc quần
áo màu đen được chế tạo đặc biệt chạy đến bên
cạnh Lucy nhỏ giọng nói: “Cậu Cao Minh đã ở
chỗ sân trượt tuyết rồi, trước mắt tìm thấy ba cỗ
thi thể nam… cậu Cao Minh bảo cô lập tức liên
hệ những chiếc trực thăng còn lại đến đây, xe
bọc thép cũng phải bắt buộc được đưa đến
trong vòng ba mươi phút.”
Sắc mặt Lucy cũng rất khó coi: “Lỡ như đào
được thi thể…”
Cô ta quay đầu, ánh mắt sắc bén mà lạnh
nhạt chưa đầy châm chọc mà nhìn thẳng vào
đám du khách trước mặt, gằn giọng, hung hăng
cảnh cáo: “Tất cả những người trẻ mạnh khoẻ ra
khỏi hàng, lập tức đến sân trượt tuyết đào
người.”
“Dựa vào cái gì chứ!”
“Nhiệt độ bên ngoài thấp như thế, cô muốn
lạnh chết chúng tôi à!”
Đám du khách xì xào ầm ï, đời này Lucy ghét
nhất là nói chuyện với những người ngu ngốc, cô
ta mạnh mẽ vứt lại một câu: “Tìm thấy người, thì
các người sống. Tìm không thấy, đều chết ở đây
cải”
Những người đứng trước trong đám du
khách im miệng không nói thì nữa, nhìn bóng
lưng âm lãnh của Lucy gấp gáp chạy về phía
trong trực thăng giao phó nhiệm vụ, có vẻ như
không dám chậm trễ dù là nửa giây.
Trước mắt là một mảng tuyết lạnh băng.
Trận tuyết lở đột ngột vừa qua đã phá hủy
chôn vùi tất cả, Kiều Bích Ngọc cảm giác được
có người vẫn luôn khóc thút thít bên tai mình,
gắng sức gọi cô, lắc lư cơ thể cô.
Lúc cô nhịn đau chầm chậm mở mắt ra, ý
thức vẫn còn mơ hồ, cảm giác đầu tiên là lạnh.
Đêm tối như vậy, lại trở bên ngoài núi tuyết
như thế này, nhiệt độ dưới 0°C, ngay cả hô hấp
cũng khiến phổi có cảm giác đau, trán cô có
máu chảy xuống, mùi máu tanh bên mép môi cô.
“Dì Quách, dì Quách ơi…”
Bùi Thanh Tùng trong lòng cô khóc hoảng
loạn, đôi tay nhỏ lạnh đến sưng đỏ lên, sợ hãi
lúng túng không ngừng lắc lư cơ thể cô, khóc la
thành tiếng.
Kiều Bích Ngọc theo quán tính đưa tay động
vào vết thương trên trán, lúc nhìn rõ Bùi Thanh
Tùng trước mặt, não cô trong chốc lát cũng tỉnh
táo lại được.
“Cháu có bị thương không?”
Cô lo lắng đưa hay tay nâng mặt cậu bé lên,
kiểm tra xem trên người cậu có vết thương nào
không, lúc mở miệng cô phát hiện giọng mình
khô khốc, có lẽ là do thời tiết quá lạnh, làm tổn
thương đến cổ họng.
Bùi Thanh Tùng thấy cuối cùng cô cũng mở
mắt, khóc vô cùng thảm thiết, ôm lấy cổ cô,
không ngừng khóc: “Dì Quách, cháu sợ dì chết
rồi quá…”
“Không sao.” Khoé mắt Kiều Bích Ngọc có
chút đỏ.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 391: Cháu sợ dì chết rồi quáCon người Lucy này rất tà.Nụ cười ban nãy của cô ta khiến đáy lòngLục Khánh Nam có chút loạn, ngồi trong trựcthăng, ánh mắt nhìn về một mảng núi tuyết trắngxoá, đặc biệt là lúc trông thấy mảng sân trượttuyết phía đông, cứ cảm thấy đáy lòng gợn sóng.Mãi đến khi trực thăng hạ cánh trên bãi hạcánh của khách sạn, Lục Khánh Nam hoàn toàngiật mình sợ hãi: “Tuyết lở…”“Trước đó xảy ra tuyết lở, mấy người đều ởtrong khách sạn đợi, liên quan gì đến mấy người,còn một số người nữa mà!”Lục Khánh Nam tức đỏ mắt chạy đến nắmlấy cổ áo của một trong số những nhân viêntrong khách sạn, kích động xốc cả người anh ta:“Tôi hỏi anh, mấy người đi cùng tôi đây cả rồi!”Kiều Bích Ngọc, Châu Mỹ Duy, Bùi ThanhTùng, ngay cả Hạ Thủy Tiên cũng không thấyđâu nữa…Những người ở lại khách sạn có vẻ như đềukhông muốn bàn luận về vấn đề này, trên mặtcủa từng người đều mang vẻ quái dị, cố ý cúithấp đầu, giống như đang chột dạ, tự trách.Lục Khánh Nam giương tay lên, đấm một cáivào mặt người đàn ông im lặng này: “Tôi hỏi anhđấy!” Người đàn ông kêu đau một tiếng, dùngsức đẩy ngược lại anh.“Rốt cuộc mấy người là ai mà lại tùy tiệnđánh người như thế chứ.” Bên cạnh có hai ngườicũng là nhân viên công tác của bệnh viện chạyqua khuyên giải.Lucy đứng trước cửa lớn của khách sạn, cóngười chạy đến thì thầm bên tai cô ta vài câu.Lucy sửng sốt ngẩng đầu nhanh chóng hétlớn một tiếng với Lục Khánh Nam: “Mặc kệ bọnphế vật này đi, đi theo tôi!”“Ý gì hả!” Những người du khách còn lạitrong khách sạn quát lớn với Lucy.“Mấy người muốn đi đâu?”Ủng hộ chúng tôi truy cập vào truyen.one để đọc truyện nhé“Không phải mấy người đến để cứu chúngtôi xuống núi sao?”Trước sau có hai chiếc trực thăng đến, mấyngười mười phút trước xuống trực thăng kia,người đàn ông dẫn đầu ánh mắt âm lãnh đángsợ, hình như đang tìm một người phụ nữ, sau đóanh ta không nói tiếng nào vội đến sân trượttuyết.Họ mang theo thiết bị trị liệu chuyên nghiệpđến và cả một số vũ khí quân dụng nữa.Chẳng lẽ không phải nhận viên được bêncảnh sát điều đến để cứu họ sao.Ánh mắt lạnh lẽo của Lucy lướt quanhgương mặt lo lắng hốc hác của đám du kháchtrong phòng, cười lạnh một tiếng: “Chúng tôi cónói là đến đây để cứu mấy người hả?”Một câu hỏi ngược châm chọc.Đám người đang im lặng nháo nhào lên ngaytức khắc: “Mấy người không phải đến để cứuchúng tôi xuống núi sao!”Bùi Hưng Nam tìm khắp trong ngoài sảnhlớn của khách sạn, anh ta sắp điên mất rồi, xôngđến trước mặt Lucy nắm lấy cô ta: “Có phải côbiết mấy người Kiều Bích Ngọc và Bùi ThanhTùng đang ở đâu không?”“Sân trượt tuyết, tuyết lở, bị chôn sống rồi.”Lucy nói ngắn gọn, lúc này trên mặt cô tacũng không có bất cứ biểu cảm nào. Cả người Bùi Hưng Nam đông cứng lại, bộnão không tài nào tiêu hoá nổi tin tức đột ngộtnày: “Sao có thể!”Anh ta gần như điên loạn mà hét lên: “SaoKiều Bích Ngọc và Bùi Thanh Tùng có thể chạyra ngoài được! Không thể nào!”Lục Khánh Nam chen qua đám người đi vềphía Lucy, nghe thấy đoạn đối thoại của họ,khoảnh khắc ấy trong đầu nghĩ đến trận tuyết lởlong trời lở đất trước đó, trái tim như bị bópnghẹn lại…Sau lưng lại có một người đàn ông mặc quầnáo màu đen được chế tạo đặc biệt chạy đến bêncạnh Lucy nhỏ giọng nói: “Cậu Cao Minh đã ởchỗ sân trượt tuyết rồi, trước mắt tìm thấy ba cỗthi thể nam… cậu Cao Minh bảo cô lập tức liênhệ những chiếc trực thăng còn lại đến đây, xebọc thép cũng phải bắt buộc được đưa đếntrong vòng ba mươi phút.”Sắc mặt Lucy cũng rất khó coi: “Lỡ như đàođược thi thể…”Cô ta quay đầu, ánh mắt sắc bén mà lạnhnhạt chưa đầy châm chọc mà nhìn thẳng vàođám du khách trước mặt, gằn giọng, hung hăngcảnh cáo: “Tất cả những người trẻ mạnh khoẻ ra khỏi hàng, lập tức đến sân trượt tuyết đàongười.”“Dựa vào cái gì chứ!”“Nhiệt độ bên ngoài thấp như thế, cô muốnlạnh chết chúng tôi à!”Đám du khách xì xào ầm ï, đời này Lucy ghétnhất là nói chuyện với những người ngu ngốc, côta mạnh mẽ vứt lại một câu: “Tìm thấy người, thìcác người sống. Tìm không thấy, đều chết ở đâycải”Những người đứng trước trong đám dukhách im miệng không nói thì nữa, nhìn bónglưng âm lãnh của Lucy gấp gáp chạy về phíatrong trực thăng giao phó nhiệm vụ, có vẻ nhưkhông dám chậm trễ dù là nửa giây.Trước mắt là một mảng tuyết lạnh băng.Trận tuyết lở đột ngột vừa qua đã phá hủychôn vùi tất cả, Kiều Bích Ngọc cảm giác đượccó người vẫn luôn khóc thút thít bên tai mình,gắng sức gọi cô, lắc lư cơ thể cô.Lúc cô nhịn đau chầm chậm mở mắt ra, ýthức vẫn còn mơ hồ, cảm giác đầu tiên là lạnh.Đêm tối như vậy, lại trở bên ngoài núi tuyếtnhư thế này, nhiệt độ dưới 0°C, ngay cả hô hấp cũng khiến phổi có cảm giác đau, trán cô cómáu chảy xuống, mùi máu tanh bên mép môi cô.“Dì Quách, dì Quách ơi…”Bùi Thanh Tùng trong lòng cô khóc hoảngloạn, đôi tay nhỏ lạnh đến sưng đỏ lên, sợ hãilúng túng không ngừng lắc lư cơ thể cô, khóc lathành tiếng.Kiều Bích Ngọc theo quán tính đưa tay độngvào vết thương trên trán, lúc nhìn rõ Bùi ThanhTùng trước mặt, não cô trong chốc lát cũng tỉnhtáo lại được.“Cháu có bị thương không?”Cô lo lắng đưa hay tay nâng mặt cậu bé lên,kiểm tra xem trên người cậu có vết thương nàokhông, lúc mở miệng cô phát hiện giọng mìnhkhô khốc, có lẽ là do thời tiết quá lạnh, làm tổnthương đến cổ họng.Bùi Thanh Tùng thấy cuối cùng cô cũng mởmắt, khóc vô cùng thảm thiết, ôm lấy cổ cô,không ngừng khóc: “Dì Quách, cháu sợ dì chếtrồi quá…”“Không sao.” Khoé mắt Kiều Bích Ngọc cóchút đỏ.