Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 398

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 398: Bí mật của Quách Cao MinhQuách Cao Minh vội vã quay về bởi vì muốntìm một chiếc đồng hồ quả quýt.Kiều Bích Ngọc không hiểu hành động nàycủa anh, ăn ngay nói thật: “Không nhìn thấy.”“Kiều Bích Ngọc!”Mà lúc này, từ phía xa, Lục Khánh Nam nhìnthấy bóng dáng của cô thì tinh thần lập tức trởnên sáng láng mà gọi lớn: “Kiểu Bích Ngọc, tôibiết cô sẽ không dễ dàng chết đi như vậy mài!”Vừa trải qua một trận chết đi sống lại nênlần này khi gặp lại Lục Khánh Nam lần này côcũng không hề gây sự với anh ta, trái lại tronglòng còn thấy cảm động vì người này ít nhất đãhi vọng cô còn sống: “Đương nhiên tôi sẽ khôngdễ dàng chết như vậy rồi.”“Cô chạy đến chỗ này làm gì, cũng chuẩn bịxuống núi…“Cao Minh nói anh ấy đánh mất chiếc đồnghồ bỏ túi.Lục Khánh Nam nhìn cô một cách đầy kỳquái, rồi lại lắm miệng nói thêm một câu: “Chiếcđồng hồ đó, Quách Cao Minh đã mang theo bênngười rất nhiều năm rồi.”Kiều Bích Ngọc cũng từng nhìn thấy chiếcđồng hồ bỏ túi màu vàng đầy tinh xảo kia, bêntrong hình như là một tấm hình một người congái, trên đó còn đề thêm dòng nho nhỏ gì đó, lúcấy cô mới kịp nhìn thoáng qua, cũng không biếtrõ trên đó ghi gì.“Có thể là do lúc đánh nhau với Anta nên rơixuống vách núi rồi.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam chăm chú dò hỏi cô:“Tầm khoảng chỗ nào?”“Bây giờ tôi nhờ khoảng hơn 20 người quachỗ kia tìm kiếm chút, nếu như không thấy lậptức trở về, đợi ngày mai buổi sáng tìm kiếm sẽ dễdàng hơn. Chiếc đồng hồ kia làm bằng kim loại,ngày mai chúng ta có thể sử dụng nam châmtìm, dùng mấy ngày, kiểu gì cũng có thể tìmthấy…Kiều Bích Ngọc nghe mãi cũng thấy phiền:“Không thấy thì thôi vậy.”Ngọn lửa trước cửa hang động sắp cháy hết,ngọn lửa dần trở nên nhỏ bé rồi tắt hẳn khiếnbóng dáng của bọn họ trở nên mơ hồ không rõrồi chìm hẳn trong bóng đêm.Quách Cao Minh nghe cô nói vậy thì quayđầu lại nhìn cô nhưng cũng chỉ thấy cái bóng,trong lòng bỗng nổi lên một loại cảm xúc kỳ lạ.Chiếc đồng hồ kia đã theo anh rất nhiềunăm, có nó bên người đã như một thói quen khóbỏ.Bỗng nhiên một ngày biến mất không thấy,cảm xúc của anh sẽ thế nào chứ?Ai cũng biết, thay đổi một thói quen là rấtkhó.Kiểu Bích Ngọc cùng đoàn người cứu hộngồi lên chiếc xe việt dã rồi lần lượt xuống núi,chẳng mấy chốc đoàn xe đã tới thị trấn nhỏ nằmdưới chân núi. Mọi người nhanh chóng tìm kiếmnơi nghỉ ngơi và chữa bệnh trong trấn. Bởi vì chịuảnh hưởng của loại thời tiết đông lạnh giá rétnhư này nên giao thông đi lại bị ảnh hưởngnghiêm trọng, trang thiết bị và vật tư y tế cũngtheo đó mà trở nên khan hiếm.Nơi bọn họ nghỉ lại là một căn biệt thự tưnhân của một vị vô cùng giàu có. Nơi này trônggiống như một lâu đài được xây dựng vào thế kỷtrước vậy, rộng lớn, nguy nga. Bên trong căn biệtthự có hơn 30 gian phòng cho khách, đây sẽ lànơi dừng chân tạm thời của họ.Có lẽ chủ nhân của nơi này có quan hệ khátốt với Quách Cao Minh, có thể nhìn thấy nhữngngười hầu làm việc trong biệt thự đầu vô cũngcung kính, tôn trọng anh, thậm chí còn là kínhsợ, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳnganh.Nhưng cũng vì thế mà bọn họ rất nhanhchóng được người ta đón tiếp và trị liệu, phục vụcũng rất chuyên nghiệp.Phía sau lưng Quách Cao Minh có một vếtchém cho nên anh đã được cấp cứu từ lúc ở phíasau núi. Trên người của Kiều Bích Ngọc cũngkhông có vết thương nghiêm trọng nào, chỉ làxây xát nhẹ nên y tá cũng chỉ cần cho cô một vàiloại thuốc bôi ngoài da là được nhưng mấy vị y tánày vẫn nhất quyết kéo cô đi kiểm tra toàn thânmột lượt.“Không cần phải như vậy đâu, cô cứ xem vếtthương của những người khác thế nào đi, tôi thậtsự không sao cả.”Vẻ mặt y ta vô cùng khó xử, cô ấy nhìn cô vànói bằng tiếng Anh: “Nhưng đây là do ngài ấyyêu cầu ạ”Kiểu Bích Ngọc không biết cô y tá này nói“ngài ấy“ là chỉ chủ nhân căn biệt thự hay làQuách Cao Minh.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới liếc một vòngđánh giá căn biệt thự, đúng là biệt thự rất lớn,nhưng lần này khách du lịch bị ảnh hưởng bởithời tiết nên phải vào đây trú tạm cũng rất đông,tầm khoảng hơn 200 người. Mà 30 gian phòngcho khách ở nơi này không phải ai cũng có thểhưởng dụng nên đại đa số mọi người khách dulịch đều đang phải lách người trong đại sảnh củacăn biệt thự để chờ đến lượt được trị liệu.Dưới những ánh mắt kì lạ, đánh giá củanhững du khách này, Kiều Bích Ngọc đành phảingoan ngoãn nghe lời y tá, đến phòng kiểm tra,ngoan ngoãn ngồi phối hợp với y tá để lấy máulàm kiểm tra.“Chân cô sao rồi?”Hà Thủy Tiên cũng đang ở trong phòng trịliệu, chân của cô ta đã được bác sĩ dùng dùngdụng cụ chuyên nghiệp bôi thuốc và cố định lại.Hà Thủy Tiên cũng đã được các y tá thaycho một bộ đồ sạch sẽ, rửa mặt mũi chân taynên nhìn trông cũng khá hơn rất nhiều. Lúc nàynghe thấy Kiểu Bích Ngọc hỏi thì nhàn nhạt nói:“Gẫy xương, phải dùng thạch cao bó lại, còn nóirằng ba tháng không thể di lại.”Kiều Bích Ngọc cũng cô ta lúc bình thườngcũng chẳng có chuyện gì nói với nhau, lúc trướccũng chỉ là thuận miệng, quan tâm nên hỏi, thấycô ta đáp vậy cũng /A’ một tiếng rồi không nói gìmà quay đầu bắt đầu kiểm tra huyết áp.Có thể là biểu cảm trên mặt của Kiều BíchNgọc bình thản quá mức nên Hà Thủy Tiên lạicảm thấy có hơi lúng túng: “Cảm ơn… cảm ơn côđã cứu tôi.”Tuy biệt thự này chỉ là nơi trị liệu và nghỉngơi tạm thời nhưng ít nhất nó cũng có đầy đủđiện, có nước ấm, có quần áo sạch sẽ, lại ấm ápvà còn có cả đồ ăn.Hà Thủy Tiên bỗng cảm thấy hoàn cảnh nhưvậy đã rất tốt rồi.Mà cô ta có thể được hưởng dụng nhữngthứ này đều là nhờ vào Kiều Bích Ngọc.“Kiều Bích Ngọc, lần này nếu không có côthì mạng tôi chắc cũng chẳng còn…”Hà Thủy Tiên nhìn thằng vào cô nhiều lầncảm ơn ân cứu mạng, cảm xúc trong lòng cô tacũng hỗn loạn vô cùng.“Kiều Bích Ngọc, tôi..“ Hà Thủy Tiên càngnói càng trở nên lúng túng, ngữ khí càng ngàycàng gượng gạo.“Không cần nói nữa, tôi cũng không phải vĩđại như vậy, không cần cảm ơn”Kiều Bích Ngọc càng nghe Hà Thủy Tiên nóicàng cảm thấy kỳ lạ, mà cô ta quả thật nói rấtnhiều lần nên đành nghiêm mặt, cứng rắn nói.Hà Thủy Tiên thấy cô có thái độ như vậy thìbỗng lại nở nụ cười: “Bây giờ cô là ân nhân cứumạng của tôi, chẳng nhẽ cô không nên tỏ chútthái độ như hùng hồn yêu cầu tôi rời xa QuáchCao Minh hay để tôi rời khỏi công ty hay muốntôi báo ân các thứ sao?”Kiều Bích Ngọc không cần nghĩ mà khẳngđịnh luôn: “Không cần!”“Kiều Bích Ngọc, cô thật sự không cần tôibáo ân sao?”Hà Thủy Tiên nắm chặt lấy một chiếc đồnghồ quả quýt màu vàng trong tay phải, giọng nóichẩn chờ: “Kiều Bích Ngọc, tôi nói cho cô biếtmột bí mật…”“Trước đây, khi còn du học bên Mỹ tôi đãquen biết Quách Cao Minh rồi, mặc dù là họccùng khóa nhưng anh ấy lại nổi bật hoàn toànhơn so với chúng bạn, mọi người ở trường ai aicũng biết đến anh ấy thậm chí bên ngoài trườnghọc, hay cả trong xã hội, có rất nhiều cô gái mếnmộ anh ấy. Ai nấy cũng muốn tìm hiểu xem anhấy thích cái gì, gu bạn gái ra sao, rồi nỗ lực để cóthể sánh vai cùng anh, làm mọi chuyện để có thểcùng anh ấy nói một câu…”Thật không ngờ Hà Thủy Tiên nhắc tớiQuách Cao Minh, còn có bí mật của anh nữa.Cô ta cùng Quách Cao Minh có quan hệ gì?Hà Thủy Tiên nhìn biểu lộ nghi ngờ của KiềuBích Ngọc thì hơi dừng lại, sau đó trầm giọng nóitiếp.“Một năm ấy, cha của Quách Cao Minh quađời nên anh ấy phải quay về nước lo tang sự choông, khi xong xuôi, vốn là anh ấy định quay trởvề Mỹ luôn nhưng ngày ấy, anh ấy đi từ thànhphố Bắc An đi tới thành phố Hải Châu…”“Đối với anh ấy mà nói, thành phố Hải Châulà một nơi thật xa lạ, anh ấy không lớn lên ở đó,trước đây cũng chẳng hề đến đó du lịch bao giờ.Ngày hôm đó, anh đấy tới Hải Châu là để tìm mộtngười bạn. Quách Cao Minh là một người ưu túnhưng thật ra anh lại không có nhiều bạn bèthân thiết, thời đó anh ấy rất thân thiết vớiĐường Tuấn Nghĩa, hai người bọn họ dù chẳngcó mảnh tình vắt vai nhưng đều là người vô cùngưu tú.”Kiểu Bích Ngọc nghe tới cái tên “ĐườngTuấn Nghĩa” hàng lông mi khẽ rung động.Hà Thủy Tiên thấy cô có vẻ bắt đầu quantâm tới những gì mình nói thì lại cao giọng nói:“Ngày hôm đó Quách Cao Minh không tìm đượcđường tới chỗ Đường Tuấn Nghĩa thế nên anh ấyđi dạo xung quanh và vô tình đi tới một trườngcấp 3 ở gần đó…“Anh ấy đeo tai nghe, mặc một chiếc sơ mitrắng, tai đeo tai nghe, trông vô cùng sạch sẽ lạilạnh lùng đi bên đường. Ngay lúc anh ấy đingang một gốc cây cổ thụ thì có một cô gái nhảyrơi tỪ trên cây xuống, rơi trúng vào người anh,tình cảnh lúc đó nhanh tới mức không ai kịpphản ứng…Treo trên mặt Hà Thủy Tiên lúc này là nụcười phức tạp: “Trùng hợp đó là, sau đó QuáchCao Minh lại nhậm chức trợ giảng nửa năm tạingôi trường cấp 3 đó…”Anh ấy tại trường học của cô ấy làm giáoviên đặc biệt nửa năm trời, nhưng chẳng biết cóphải do số mệnh hay không mà cô lại không hềbiết tới anh.Hà Thủy Tiên đưa chiếc đồng hồ quả quýttới trước mặt Kiều Bích Ngọc, Kiều Bích Ngọcnhìn chiếc đồng hồ trước mặt mình thì lập tứcnhận ra đây chính là chiếc đồng hồ mà QuáchCao Minh đang tìm kiếm.Kiều Bích Ngọc cầm lấy nó, chiếc đồng hồđã bị Hà Thủy Tuyết mở ra từ trước rồi…Hà Thủy Tiên liếc nhìn dòng chữ nhỏ trêntấm ảnh trong chiếc đồng hồ, giọng nói có chútkỳ lạ.“Quách Cao Minh từ rất nhiều năm nay cómột thói quen, anh ấy lúc nào cùng để chiếcđồng hồ này bên người…”Ngọn đèn trong phòng cũng không quásáng, nhưng cũng đủ thấy rõ từng đường néttrên tấm ảnh. Đó là một người con gái 17 tuổiđang gối đầu lên bàn học, gương mặt xinh đẹp,an yên chìm trong giấc mộng riêng mình.Kiều Bích Ngọc nhìn người con gái trong tấmhình, tâm tình không biết dùng từ nào để miêu tacho đúng.Người này chính là cô mà.Mà bên trái chiếc đồng hồ có một dòng chữtiếng Anh được ai đó tỉ mỉ dùng bút máy viếtlên…Kiều Bích Ngọc không nhìn quá rõ dòng chữnhỏ này viết gì nên cô giơ chiếc đồng hồ đến nơigần sáng hơn.Những ánh đèn dần chiếu rõ từng nét búttrên đó…Là chữ của Quách Cao Minh, dòng chữ anhviết là một câu vô cùng ngắn gọn.| want to tell you that how much | love you.(Tôi rất muốn nói cho em biết, tôi yêu emnhiều đến nhường nào)  

Chương 398: Bí mật của Quách Cao Minh

Quách Cao Minh vội vã quay về bởi vì muốn

tìm một chiếc đồng hồ quả quýt.

Kiều Bích Ngọc không hiểu hành động này

của anh, ăn ngay nói thật: “Không nhìn thấy.”

“Kiều Bích Ngọc!”

Mà lúc này, từ phía xa, Lục Khánh Nam nhìn

thấy bóng dáng của cô thì tinh thần lập tức trở

nên sáng láng mà gọi lớn: “Kiểu Bích Ngọc, tôi

biết cô sẽ không dễ dàng chết đi như vậy mài!”

Vừa trải qua một trận chết đi sống lại nên

lần này khi gặp lại Lục Khánh Nam lần này cô

cũng không hề gây sự với anh ta, trái lại trong

lòng còn thấy cảm động vì người này ít nhất đã

hi vọng cô còn sống: “Đương nhiên tôi sẽ không

dễ dàng chết như vậy rồi.”

“Cô chạy đến chỗ này làm gì, cũng chuẩn bị

xuống núi…

“Cao Minh nói anh ấy đánh mất chiếc đồng

hồ bỏ túi.

Lục Khánh Nam nhìn cô một cách đầy kỳ

quái, rồi lại lắm miệng nói thêm một câu: “Chiếc

đồng hồ đó, Quách Cao Minh đã mang theo bên

người rất nhiều năm rồi.”

Kiều Bích Ngọc cũng từng nhìn thấy chiếc

đồng hồ bỏ túi màu vàng đầy tinh xảo kia, bên

trong hình như là một tấm hình một người con

gái, trên đó còn đề thêm dòng nho nhỏ gì đó, lúc

ấy cô mới kịp nhìn thoáng qua, cũng không biết

rõ trên đó ghi gì.

“Có thể là do lúc đánh nhau với Anta nên rơi

xuống vách núi rồi.”

Vẻ mặt Lục Khánh Nam chăm chú dò hỏi cô:

“Tầm khoảng chỗ nào?”

“Bây giờ tôi nhờ khoảng hơn 20 người qua

chỗ kia tìm kiếm chút, nếu như không thấy lập

tức trở về, đợi ngày mai buổi sáng tìm kiếm sẽ dễ

dàng hơn. Chiếc đồng hồ kia làm bằng kim loại,

ngày mai chúng ta có thể sử dụng nam châm

tìm, dùng mấy ngày, kiểu gì cũng có thể tìm

thấy…

Kiều Bích Ngọc nghe mãi cũng thấy phiền:

“Không thấy thì thôi vậy.”

Ngọn lửa trước cửa hang động sắp cháy hết,

ngọn lửa dần trở nên nhỏ bé rồi tắt hẳn khiến

bóng dáng của bọn họ trở nên mơ hồ không rõ

rồi chìm hẳn trong bóng đêm.

Quách Cao Minh nghe cô nói vậy thì quay

đầu lại nhìn cô nhưng cũng chỉ thấy cái bóng,

trong lòng bỗng nổi lên một loại cảm xúc kỳ lạ.

Chiếc đồng hồ kia đã theo anh rất nhiều

năm, có nó bên người đã như một thói quen khó

bỏ.

Bỗng nhiên một ngày biến mất không thấy,

cảm xúc của anh sẽ thế nào chứ?

Ai cũng biết, thay đổi một thói quen là rất

khó.

Kiểu Bích Ngọc cùng đoàn người cứu hộ

ngồi lên chiếc xe việt dã rồi lần lượt xuống núi,

chẳng mấy chốc đoàn xe đã tới thị trấn nhỏ nằm

dưới chân núi. Mọi người nhanh chóng tìm kiếm

nơi nghỉ ngơi và chữa bệnh trong trấn. Bởi vì chịu

ảnh hưởng của loại thời tiết đông lạnh giá rét

như này nên giao thông đi lại bị ảnh hưởng

nghiêm trọng, trang thiết bị và vật tư y tế cũng

theo đó mà trở nên khan hiếm.

Nơi bọn họ nghỉ lại là một căn biệt thự tư

nhân của một vị vô cùng giàu có. Nơi này trông

giống như một lâu đài được xây dựng vào thế kỷ

trước vậy, rộng lớn, nguy nga. Bên trong căn biệt

thự có hơn 30 gian phòng cho khách, đây sẽ là

nơi dừng chân tạm thời của họ.

Có lẽ chủ nhân của nơi này có quan hệ khá

tốt với Quách Cao Minh, có thể nhìn thấy những

người hầu làm việc trong biệt thự đầu vô cũng

cung kính, tôn trọng anh, thậm chí còn là kính

sợ, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng

anh.

Nhưng cũng vì thế mà bọn họ rất nhanh

chóng được người ta đón tiếp và trị liệu, phục vụ

cũng rất chuyên nghiệp.

Phía sau lưng Quách Cao Minh có một vết

chém cho nên anh đã được cấp cứu từ lúc ở phía

sau núi. Trên người của Kiều Bích Ngọc cũng

không có vết thương nghiêm trọng nào, chỉ là

xây xát nhẹ nên y tá cũng chỉ cần cho cô một vài

loại thuốc bôi ngoài da là được nhưng mấy vị y tá

này vẫn nhất quyết kéo cô đi kiểm tra toàn thân

một lượt.

“Không cần phải như vậy đâu, cô cứ xem vết

thương của những người khác thế nào đi, tôi thật

sự không sao cả.”

Vẻ mặt y ta vô cùng khó xử, cô ấy nhìn cô và

nói bằng tiếng Anh: “Nhưng đây là do ngài ấy

yêu cầu ạ”

Kiểu Bích Ngọc không biết cô y tá này nói

“ngài ấy“ là chỉ chủ nhân căn biệt thự hay là

Quách Cao Minh.

Lúc này Kiều Bích Ngọc mới liếc một vòng

đánh giá căn biệt thự, đúng là biệt thự rất lớn,

nhưng lần này khách du lịch bị ảnh hưởng bởi

thời tiết nên phải vào đây trú tạm cũng rất đông,

tầm khoảng hơn 200 người. Mà 30 gian phòng

cho khách ở nơi này không phải ai cũng có thể

hưởng dụng nên đại đa số mọi người khách du

lịch đều đang phải lách người trong đại sảnh của

căn biệt thự để chờ đến lượt được trị liệu.

Dưới những ánh mắt kì lạ, đánh giá của

những du khách này, Kiều Bích Ngọc đành phải

ngoan ngoãn nghe lời y tá, đến phòng kiểm tra,

ngoan ngoãn ngồi phối hợp với y tá để lấy máu

làm kiểm tra.

“Chân cô sao rồi?”

Hà Thủy Tiên cũng đang ở trong phòng trị

liệu, chân của cô ta đã được bác sĩ dùng dùng

dụng cụ chuyên nghiệp bôi thuốc và cố định lại.

Hà Thủy Tiên cũng đã được các y tá thay

cho một bộ đồ sạch sẽ, rửa mặt mũi chân tay

nên nhìn trông cũng khá hơn rất nhiều. Lúc này

nghe thấy Kiểu Bích Ngọc hỏi thì nhàn nhạt nói:

“Gẫy xương, phải dùng thạch cao bó lại, còn nói

rằng ba tháng không thể di lại.”

Kiều Bích Ngọc cũng cô ta lúc bình thường

cũng chẳng có chuyện gì nói với nhau, lúc trước

cũng chỉ là thuận miệng, quan tâm nên hỏi, thấy

cô ta đáp vậy cũng /A’ một tiếng rồi không nói gì

mà quay đầu bắt đầu kiểm tra huyết áp.

Có thể là biểu cảm trên mặt của Kiều Bích

Ngọc bình thản quá mức nên Hà Thủy Tiên lại

cảm thấy có hơi lúng túng: “Cảm ơn… cảm ơn cô

đã cứu tôi.”

Tuy biệt thự này chỉ là nơi trị liệu và nghỉ

ngơi tạm thời nhưng ít nhất nó cũng có đầy đủ

điện, có nước ấm, có quần áo sạch sẽ, lại ấm áp

và còn có cả đồ ăn.

Hà Thủy Tiên bỗng cảm thấy hoàn cảnh như

vậy đã rất tốt rồi.

Mà cô ta có thể được hưởng dụng những

thứ này đều là nhờ vào Kiều Bích Ngọc.

“Kiều Bích Ngọc, lần này nếu không có cô

thì mạng tôi chắc cũng chẳng còn…”

Hà Thủy Tiên nhìn thằng vào cô nhiều lần

cảm ơn ân cứu mạng, cảm xúc trong lòng cô ta

cũng hỗn loạn vô cùng.

“Kiều Bích Ngọc, tôi..“ Hà Thủy Tiên càng

nói càng trở nên lúng túng, ngữ khí càng ngày

càng gượng gạo.

“Không cần nói nữa, tôi cũng không phải vĩ

đại như vậy, không cần cảm ơn”

Kiều Bích Ngọc càng nghe Hà Thủy Tiên nói

càng cảm thấy kỳ lạ, mà cô ta quả thật nói rất

nhiều lần nên đành nghiêm mặt, cứng rắn nói.

Hà Thủy Tiên thấy cô có thái độ như vậy thì

bỗng lại nở nụ cười: “Bây giờ cô là ân nhân cứu

mạng của tôi, chẳng nhẽ cô không nên tỏ chút

thái độ như hùng hồn yêu cầu tôi rời xa Quách

Cao Minh hay để tôi rời khỏi công ty hay muốn

tôi báo ân các thứ sao?”

Kiều Bích Ngọc không cần nghĩ mà khẳng

định luôn: “Không cần!”

“Kiều Bích Ngọc, cô thật sự không cần tôi

báo ân sao?”

Hà Thủy Tiên nắm chặt lấy một chiếc đồng

hồ quả quýt màu vàng trong tay phải, giọng nói

chẩn chờ: “Kiều Bích Ngọc, tôi nói cho cô biết

một bí mật…”

“Trước đây, khi còn du học bên Mỹ tôi đã

quen biết Quách Cao Minh rồi, mặc dù là học

cùng khóa nhưng anh ấy lại nổi bật hoàn toàn

hơn so với chúng bạn, mọi người ở trường ai ai

cũng biết đến anh ấy thậm chí bên ngoài trường

học, hay cả trong xã hội, có rất nhiều cô gái mến

mộ anh ấy. Ai nấy cũng muốn tìm hiểu xem anh

ấy thích cái gì, gu bạn gái ra sao, rồi nỗ lực để có

thể sánh vai cùng anh, làm mọi chuyện để có thể

cùng anh ấy nói một câu…”

Thật không ngờ Hà Thủy Tiên nhắc tới

Quách Cao Minh, còn có bí mật của anh nữa.

Cô ta cùng Quách Cao Minh có quan hệ gì?

Hà Thủy Tiên nhìn biểu lộ nghi ngờ của Kiều

Bích Ngọc thì hơi dừng lại, sau đó trầm giọng nói

tiếp.

“Một năm ấy, cha của Quách Cao Minh qua

đời nên anh ấy phải quay về nước lo tang sự cho

ông, khi xong xuôi, vốn là anh ấy định quay trở

về Mỹ luôn nhưng ngày ấy, anh ấy đi từ thành

phố Bắc An đi tới thành phố Hải Châu…”

“Đối với anh ấy mà nói, thành phố Hải Châu

là một nơi thật xa lạ, anh ấy không lớn lên ở đó,

trước đây cũng chẳng hề đến đó du lịch bao giờ.

Ngày hôm đó, anh đấy tới Hải Châu là để tìm một

người bạn. Quách Cao Minh là một người ưu tú

nhưng thật ra anh lại không có nhiều bạn bè

thân thiết, thời đó anh ấy rất thân thiết với

Đường Tuấn Nghĩa, hai người bọn họ dù chẳng

có mảnh tình vắt vai nhưng đều là người vô cùng

ưu tú.”

Kiểu Bích Ngọc nghe tới cái tên “Đường

Tuấn Nghĩa” hàng lông mi khẽ rung động.

Hà Thủy Tiên thấy cô có vẻ bắt đầu quan

tâm tới những gì mình nói thì lại cao giọng nói:

“Ngày hôm đó Quách Cao Minh không tìm được

đường tới chỗ Đường Tuấn Nghĩa thế nên anh ấy

đi dạo xung quanh và vô tình đi tới một trường

cấp 3 ở gần đó…

“Anh ấy đeo tai nghe, mặc một chiếc sơ mi

trắng, tai đeo tai nghe, trông vô cùng sạch sẽ lại

lạnh lùng đi bên đường. Ngay lúc anh ấy đi

ngang một gốc cây cổ thụ thì có một cô gái nhảy

rơi tỪ trên cây xuống, rơi trúng vào người anh,

tình cảnh lúc đó nhanh tới mức không ai kịp

phản ứng…

Treo trên mặt Hà Thủy Tiên lúc này là nụ

cười phức tạp: “Trùng hợp đó là, sau đó Quách

Cao Minh lại nhậm chức trợ giảng nửa năm tại

ngôi trường cấp 3 đó…”

Anh ấy tại trường học của cô ấy làm giáo

viên đặc biệt nửa năm trời, nhưng chẳng biết có

phải do số mệnh hay không mà cô lại không hề

biết tới anh.

Hà Thủy Tiên đưa chiếc đồng hồ quả quýt

tới trước mặt Kiều Bích Ngọc, Kiều Bích Ngọc

nhìn chiếc đồng hồ trước mặt mình thì lập tức

nhận ra đây chính là chiếc đồng hồ mà Quách

Cao Minh đang tìm kiếm.

Kiều Bích Ngọc cầm lấy nó, chiếc đồng hồ

đã bị Hà Thủy Tuyết mở ra từ trước rồi…

Hà Thủy Tiên liếc nhìn dòng chữ nhỏ trên

tấm ảnh trong chiếc đồng hồ, giọng nói có chút

kỳ lạ.

“Quách Cao Minh từ rất nhiều năm nay có

một thói quen, anh ấy lúc nào cùng để chiếc

đồng hồ này bên người…”

Ngọn đèn trong phòng cũng không quá

sáng, nhưng cũng đủ thấy rõ từng đường nét

trên tấm ảnh. Đó là một người con gái 17 tuổi

đang gối đầu lên bàn học, gương mặt xinh đẹp,

an yên chìm trong giấc mộng riêng mình.

Kiều Bích Ngọc nhìn người con gái trong tấm

hình, tâm tình không biết dùng từ nào để miêu ta

cho đúng.

Người này chính là cô mà.

Mà bên trái chiếc đồng hồ có một dòng chữ

tiếng Anh được ai đó tỉ mỉ dùng bút máy viết

lên…

Kiều Bích Ngọc không nhìn quá rõ dòng chữ

nhỏ này viết gì nên cô giơ chiếc đồng hồ đến nơi

gần sáng hơn.

Những ánh đèn dần chiếu rõ từng nét bút

trên đó…

Là chữ của Quách Cao Minh, dòng chữ anh

viết là một câu vô cùng ngắn gọn.

| want to tell you that how much | love you.

(Tôi rất muốn nói cho em biết, tôi yêu em

nhiều đến nhường nào)

 

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 398: Bí mật của Quách Cao MinhQuách Cao Minh vội vã quay về bởi vì muốntìm một chiếc đồng hồ quả quýt.Kiều Bích Ngọc không hiểu hành động nàycủa anh, ăn ngay nói thật: “Không nhìn thấy.”“Kiều Bích Ngọc!”Mà lúc này, từ phía xa, Lục Khánh Nam nhìnthấy bóng dáng của cô thì tinh thần lập tức trởnên sáng láng mà gọi lớn: “Kiểu Bích Ngọc, tôibiết cô sẽ không dễ dàng chết đi như vậy mài!”Vừa trải qua một trận chết đi sống lại nênlần này khi gặp lại Lục Khánh Nam lần này côcũng không hề gây sự với anh ta, trái lại tronglòng còn thấy cảm động vì người này ít nhất đãhi vọng cô còn sống: “Đương nhiên tôi sẽ khôngdễ dàng chết như vậy rồi.”“Cô chạy đến chỗ này làm gì, cũng chuẩn bịxuống núi…“Cao Minh nói anh ấy đánh mất chiếc đồnghồ bỏ túi.Lục Khánh Nam nhìn cô một cách đầy kỳquái, rồi lại lắm miệng nói thêm một câu: “Chiếcđồng hồ đó, Quách Cao Minh đã mang theo bênngười rất nhiều năm rồi.”Kiều Bích Ngọc cũng từng nhìn thấy chiếcđồng hồ bỏ túi màu vàng đầy tinh xảo kia, bêntrong hình như là một tấm hình một người congái, trên đó còn đề thêm dòng nho nhỏ gì đó, lúcấy cô mới kịp nhìn thoáng qua, cũng không biếtrõ trên đó ghi gì.“Có thể là do lúc đánh nhau với Anta nên rơixuống vách núi rồi.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam chăm chú dò hỏi cô:“Tầm khoảng chỗ nào?”“Bây giờ tôi nhờ khoảng hơn 20 người quachỗ kia tìm kiếm chút, nếu như không thấy lậptức trở về, đợi ngày mai buổi sáng tìm kiếm sẽ dễdàng hơn. Chiếc đồng hồ kia làm bằng kim loại,ngày mai chúng ta có thể sử dụng nam châmtìm, dùng mấy ngày, kiểu gì cũng có thể tìmthấy…Kiều Bích Ngọc nghe mãi cũng thấy phiền:“Không thấy thì thôi vậy.”Ngọn lửa trước cửa hang động sắp cháy hết,ngọn lửa dần trở nên nhỏ bé rồi tắt hẳn khiếnbóng dáng của bọn họ trở nên mơ hồ không rõrồi chìm hẳn trong bóng đêm.Quách Cao Minh nghe cô nói vậy thì quayđầu lại nhìn cô nhưng cũng chỉ thấy cái bóng,trong lòng bỗng nổi lên một loại cảm xúc kỳ lạ.Chiếc đồng hồ kia đã theo anh rất nhiềunăm, có nó bên người đã như một thói quen khóbỏ.Bỗng nhiên một ngày biến mất không thấy,cảm xúc của anh sẽ thế nào chứ?Ai cũng biết, thay đổi một thói quen là rấtkhó.Kiểu Bích Ngọc cùng đoàn người cứu hộngồi lên chiếc xe việt dã rồi lần lượt xuống núi,chẳng mấy chốc đoàn xe đã tới thị trấn nhỏ nằmdưới chân núi. Mọi người nhanh chóng tìm kiếmnơi nghỉ ngơi và chữa bệnh trong trấn. Bởi vì chịuảnh hưởng của loại thời tiết đông lạnh giá rétnhư này nên giao thông đi lại bị ảnh hưởngnghiêm trọng, trang thiết bị và vật tư y tế cũngtheo đó mà trở nên khan hiếm.Nơi bọn họ nghỉ lại là một căn biệt thự tưnhân của một vị vô cùng giàu có. Nơi này trônggiống như một lâu đài được xây dựng vào thế kỷtrước vậy, rộng lớn, nguy nga. Bên trong căn biệtthự có hơn 30 gian phòng cho khách, đây sẽ lànơi dừng chân tạm thời của họ.Có lẽ chủ nhân của nơi này có quan hệ khátốt với Quách Cao Minh, có thể nhìn thấy nhữngngười hầu làm việc trong biệt thự đầu vô cũngcung kính, tôn trọng anh, thậm chí còn là kínhsợ, ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳnganh.Nhưng cũng vì thế mà bọn họ rất nhanhchóng được người ta đón tiếp và trị liệu, phục vụcũng rất chuyên nghiệp.Phía sau lưng Quách Cao Minh có một vếtchém cho nên anh đã được cấp cứu từ lúc ở phíasau núi. Trên người của Kiều Bích Ngọc cũngkhông có vết thương nghiêm trọng nào, chỉ làxây xát nhẹ nên y tá cũng chỉ cần cho cô một vàiloại thuốc bôi ngoài da là được nhưng mấy vị y tánày vẫn nhất quyết kéo cô đi kiểm tra toàn thânmột lượt.“Không cần phải như vậy đâu, cô cứ xem vếtthương của những người khác thế nào đi, tôi thậtsự không sao cả.”Vẻ mặt y ta vô cùng khó xử, cô ấy nhìn cô vànói bằng tiếng Anh: “Nhưng đây là do ngài ấyyêu cầu ạ”Kiểu Bích Ngọc không biết cô y tá này nói“ngài ấy“ là chỉ chủ nhân căn biệt thự hay làQuách Cao Minh.Lúc này Kiều Bích Ngọc mới liếc một vòngđánh giá căn biệt thự, đúng là biệt thự rất lớn,nhưng lần này khách du lịch bị ảnh hưởng bởithời tiết nên phải vào đây trú tạm cũng rất đông,tầm khoảng hơn 200 người. Mà 30 gian phòngcho khách ở nơi này không phải ai cũng có thểhưởng dụng nên đại đa số mọi người khách dulịch đều đang phải lách người trong đại sảnh củacăn biệt thự để chờ đến lượt được trị liệu.Dưới những ánh mắt kì lạ, đánh giá củanhững du khách này, Kiều Bích Ngọc đành phảingoan ngoãn nghe lời y tá, đến phòng kiểm tra,ngoan ngoãn ngồi phối hợp với y tá để lấy máulàm kiểm tra.“Chân cô sao rồi?”Hà Thủy Tiên cũng đang ở trong phòng trịliệu, chân của cô ta đã được bác sĩ dùng dùngdụng cụ chuyên nghiệp bôi thuốc và cố định lại.Hà Thủy Tiên cũng đã được các y tá thaycho một bộ đồ sạch sẽ, rửa mặt mũi chân taynên nhìn trông cũng khá hơn rất nhiều. Lúc nàynghe thấy Kiểu Bích Ngọc hỏi thì nhàn nhạt nói:“Gẫy xương, phải dùng thạch cao bó lại, còn nóirằng ba tháng không thể di lại.”Kiều Bích Ngọc cũng cô ta lúc bình thườngcũng chẳng có chuyện gì nói với nhau, lúc trướccũng chỉ là thuận miệng, quan tâm nên hỏi, thấycô ta đáp vậy cũng /A’ một tiếng rồi không nói gìmà quay đầu bắt đầu kiểm tra huyết áp.Có thể là biểu cảm trên mặt của Kiều BíchNgọc bình thản quá mức nên Hà Thủy Tiên lạicảm thấy có hơi lúng túng: “Cảm ơn… cảm ơn côđã cứu tôi.”Tuy biệt thự này chỉ là nơi trị liệu và nghỉngơi tạm thời nhưng ít nhất nó cũng có đầy đủđiện, có nước ấm, có quần áo sạch sẽ, lại ấm ápvà còn có cả đồ ăn.Hà Thủy Tiên bỗng cảm thấy hoàn cảnh nhưvậy đã rất tốt rồi.Mà cô ta có thể được hưởng dụng nhữngthứ này đều là nhờ vào Kiều Bích Ngọc.“Kiều Bích Ngọc, lần này nếu không có côthì mạng tôi chắc cũng chẳng còn…”Hà Thủy Tiên nhìn thằng vào cô nhiều lầncảm ơn ân cứu mạng, cảm xúc trong lòng cô tacũng hỗn loạn vô cùng.“Kiều Bích Ngọc, tôi..“ Hà Thủy Tiên càngnói càng trở nên lúng túng, ngữ khí càng ngàycàng gượng gạo.“Không cần nói nữa, tôi cũng không phải vĩđại như vậy, không cần cảm ơn”Kiều Bích Ngọc càng nghe Hà Thủy Tiên nóicàng cảm thấy kỳ lạ, mà cô ta quả thật nói rấtnhiều lần nên đành nghiêm mặt, cứng rắn nói.Hà Thủy Tiên thấy cô có thái độ như vậy thìbỗng lại nở nụ cười: “Bây giờ cô là ân nhân cứumạng của tôi, chẳng nhẽ cô không nên tỏ chútthái độ như hùng hồn yêu cầu tôi rời xa QuáchCao Minh hay để tôi rời khỏi công ty hay muốntôi báo ân các thứ sao?”Kiều Bích Ngọc không cần nghĩ mà khẳngđịnh luôn: “Không cần!”“Kiều Bích Ngọc, cô thật sự không cần tôibáo ân sao?”Hà Thủy Tiên nắm chặt lấy một chiếc đồnghồ quả quýt màu vàng trong tay phải, giọng nóichẩn chờ: “Kiều Bích Ngọc, tôi nói cho cô biếtmột bí mật…”“Trước đây, khi còn du học bên Mỹ tôi đãquen biết Quách Cao Minh rồi, mặc dù là họccùng khóa nhưng anh ấy lại nổi bật hoàn toànhơn so với chúng bạn, mọi người ở trường ai aicũng biết đến anh ấy thậm chí bên ngoài trườnghọc, hay cả trong xã hội, có rất nhiều cô gái mếnmộ anh ấy. Ai nấy cũng muốn tìm hiểu xem anhấy thích cái gì, gu bạn gái ra sao, rồi nỗ lực để cóthể sánh vai cùng anh, làm mọi chuyện để có thểcùng anh ấy nói một câu…”Thật không ngờ Hà Thủy Tiên nhắc tớiQuách Cao Minh, còn có bí mật của anh nữa.Cô ta cùng Quách Cao Minh có quan hệ gì?Hà Thủy Tiên nhìn biểu lộ nghi ngờ của KiềuBích Ngọc thì hơi dừng lại, sau đó trầm giọng nóitiếp.“Một năm ấy, cha của Quách Cao Minh quađời nên anh ấy phải quay về nước lo tang sự choông, khi xong xuôi, vốn là anh ấy định quay trởvề Mỹ luôn nhưng ngày ấy, anh ấy đi từ thànhphố Bắc An đi tới thành phố Hải Châu…”“Đối với anh ấy mà nói, thành phố Hải Châulà một nơi thật xa lạ, anh ấy không lớn lên ở đó,trước đây cũng chẳng hề đến đó du lịch bao giờ.Ngày hôm đó, anh đấy tới Hải Châu là để tìm mộtngười bạn. Quách Cao Minh là một người ưu túnhưng thật ra anh lại không có nhiều bạn bèthân thiết, thời đó anh ấy rất thân thiết vớiĐường Tuấn Nghĩa, hai người bọn họ dù chẳngcó mảnh tình vắt vai nhưng đều là người vô cùngưu tú.”Kiểu Bích Ngọc nghe tới cái tên “ĐườngTuấn Nghĩa” hàng lông mi khẽ rung động.Hà Thủy Tiên thấy cô có vẻ bắt đầu quantâm tới những gì mình nói thì lại cao giọng nói:“Ngày hôm đó Quách Cao Minh không tìm đượcđường tới chỗ Đường Tuấn Nghĩa thế nên anh ấyđi dạo xung quanh và vô tình đi tới một trườngcấp 3 ở gần đó…“Anh ấy đeo tai nghe, mặc một chiếc sơ mitrắng, tai đeo tai nghe, trông vô cùng sạch sẽ lạilạnh lùng đi bên đường. Ngay lúc anh ấy đingang một gốc cây cổ thụ thì có một cô gái nhảyrơi tỪ trên cây xuống, rơi trúng vào người anh,tình cảnh lúc đó nhanh tới mức không ai kịpphản ứng…Treo trên mặt Hà Thủy Tiên lúc này là nụcười phức tạp: “Trùng hợp đó là, sau đó QuáchCao Minh lại nhậm chức trợ giảng nửa năm tạingôi trường cấp 3 đó…”Anh ấy tại trường học của cô ấy làm giáoviên đặc biệt nửa năm trời, nhưng chẳng biết cóphải do số mệnh hay không mà cô lại không hềbiết tới anh.Hà Thủy Tiên đưa chiếc đồng hồ quả quýttới trước mặt Kiều Bích Ngọc, Kiều Bích Ngọcnhìn chiếc đồng hồ trước mặt mình thì lập tứcnhận ra đây chính là chiếc đồng hồ mà QuáchCao Minh đang tìm kiếm.Kiều Bích Ngọc cầm lấy nó, chiếc đồng hồđã bị Hà Thủy Tuyết mở ra từ trước rồi…Hà Thủy Tiên liếc nhìn dòng chữ nhỏ trêntấm ảnh trong chiếc đồng hồ, giọng nói có chútkỳ lạ.“Quách Cao Minh từ rất nhiều năm nay cómột thói quen, anh ấy lúc nào cùng để chiếcđồng hồ này bên người…”Ngọn đèn trong phòng cũng không quásáng, nhưng cũng đủ thấy rõ từng đường néttrên tấm ảnh. Đó là một người con gái 17 tuổiđang gối đầu lên bàn học, gương mặt xinh đẹp,an yên chìm trong giấc mộng riêng mình.Kiều Bích Ngọc nhìn người con gái trong tấmhình, tâm tình không biết dùng từ nào để miêu tacho đúng.Người này chính là cô mà.Mà bên trái chiếc đồng hồ có một dòng chữtiếng Anh được ai đó tỉ mỉ dùng bút máy viếtlên…Kiều Bích Ngọc không nhìn quá rõ dòng chữnhỏ này viết gì nên cô giơ chiếc đồng hồ đến nơigần sáng hơn.Những ánh đèn dần chiếu rõ từng nét búttrên đó…Là chữ của Quách Cao Minh, dòng chữ anhviết là một câu vô cùng ngắn gọn.| want to tell you that how much | love you.(Tôi rất muốn nói cho em biết, tôi yêu emnhiều đến nhường nào)  

Chương 398