Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 399
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 399: Chuyện chiếc đồng hồ, đừng nói với Quách Cao MinhLục Khánh Nam đang bận rộn sắp xếp ngườiquay về núi tuyết tìm kiếm chiếc đồng hồ choQuách Cao Minh.Lúc anh ta đi qua phòng kiểm tra thì chạmmặt Kiều Bích Ngọc cũng mở cửa đi ra từ trongphòng, nhìn tâm trạng cô có vẻ kì lạ.“Sao vậy?”“Cô làm kiểm tra toàn thân phát hiện ra gìđó bất thường à?”Lục Khánh Nam thấy cô thì gọi hỏi thăm mộttiếng. Kiều Bích Ngọc đang tập trung suy nghĩthì bỗng nghe thấy Lục Khánh Nam gọi thì giậtmình ngẩng đầu lên nhìn anh, phản ứng vẫn cònhơi trì độn nói: “Tôi không sao.”Lục Khánh Nam thấy vậy thì nhíu mày: “Xembộ dạng của cô kìa, người một nơi hồn lại ở mộtnơi khác, đang nhập tâm suy nghĩ gì vậy?”“Có phải cảm thấy trong người không thoảimái không?”Anh ta cẩn thận quan sát sự biến chuyệntrên gương mặt cô, càng nhìn càng thấy giốngKiều Bích Ngọc đang có tâm sự nặng nề gì đó.Rõ ràng lúc trên núi tuyết vẫn còn rất bìnhthường cơ mà, sao giờ bỗng nhiên lại như vậy, lạibị cái gì k*ch th*ch à?”Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.“Ở chỗ này gặp phải Quách Cao Minh khiếncô không vui sao?“ Lục Khánh Nam suy đoán.Dù sao hai người bọn họ vừa mới cãi nhau,ai cũng đều không vui vẻ gì.Anh ta cũng biết, chuyện Quách Cao Minhđem giấu đứa bé đi quả thực là chuyện khôngthể tha thứ được nên Kiều Bích Ngọc tức giậnkhông để ý đến anh ấy cũng là lẽ thường tình.“Kiều Bích Ngọc, phía bên sân bay đã dừngtoàn bộ chuyến bay từ hai ngày trước rồi, CaoMinh phải mượn đường bay để đi tới đây, anhta…”Lục Khánh Nam thấy vẻ mặt của Kiểu BíchNgọc thay đổi, muốn nói nói ra chút chuyện đểcô biết, có thể cảm thông: “Lúc trước hai chúngta bị nhốt ở khách sạn, lúc đó thực ra tôi đã sớmđoán được rằng, chuyện hai chúng ta ra nướcngoài dù không nói gì với anh ấy thì anh ấy vẫnluôn để người theo sát chúng ta, cho nên khi xảyra sự việc ngoài ý muốn tôi cũng không hề thấyhoảng loạn vì tôi biết, Quách Cao Minh chắcchắn sẽ tới đây.”Nói xong, anh ta cảm thấy Kiều Bích Ngọcvẫn luôn cúi đầu, Lục Khánh Nam lại bổ sungmột câu: “Thực ra, Quách Cao Minh vẫn luôn rấtquan tâm đến cô.”Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn anh, hơi mấpmáy môi nói một câu rất nhỏ: “Tôi biết rõ.”Lục Khánh Nam biết rõ tình cách cô luônkhông được tự nhiên trong mấy trường hợp nhưVậy, cái cách mà Quách Cao Minh đang làm vớicô quá sai rồi. Người như Kiều Bích Ngọc, anh ấychỉ cần nói rõ tất cả mọi việc là tốt nhất, mọichuyện mà cứ luôn giấu giấu diếm diếm cô ấynhư vậy sẽ chỉ khiến cô tức giận thôi.Về vết thương phía sau vai của Quách CaoMinh, mọi người rất thông minh mà không đềcập đến nó, không cần hỏi thì ai cũng biết đâychắc chắn có liên quan tới Kiều Bích Ngọc, nếukhông thì một người bình thường sao có thể làmQuách Cao Minh bị thương được cơ chứ.Vừa này Lucy đang giải quyết nốt chuyệnhậu cần phía sau, lúc ấy có một người đến hỏi côta nguyên nhân vết đao trên vai Quách CaoMinh, Lucy đã vô cũng chuẩn xác và xúc tích góigọn trong một câu, tự mình hại mình.Lục Khánh Nam thấy Kiều Bích Ngọc dườngnhư đang không muốn nói chuyện cũng trầmmặc lúng túng một hồi.Dù sao chuyện tình cảm của hai người vôcùng phức tạp, huống chi chuyện tình cảm cũngchỉ người trong cuộc rõ ràng nhất thôi, ngườingoài cuộc như anh ta nói gì cũng chỉ đến vậythôi. Haiz, Quách Cao Minh à, tự cầu phúc chomình đi.Nghĩ đến đây anh cũng nói: “Nếu như côkiểm tra không có vấn đề gì rồi vậy nên đi nghỉngơi sớm đi, phòng đã sắp xếp xong xuôi rồi,trong đó cũng có sẵn nước ấm và quần áo mớirồi, nếu không có chuyện gì có thể tìm Châu MỹDuy và Bùi Thanh Tùng…”Đúng lúc này có một người thủ hạ đi tới vàbáo cáo Lục Khánh Nam mấy việc, mấy ngườibọn họ đang tình mang một một thiết bị điện từcông suất cao lên núi tuyết để tìm kiếm chiếcđồng hồ kia.“Kiều Bích Ngọc, tôi còn có chuyện gấp, đitrước đây…” Lục Khánh Nam nói xong tình địnhvội vàng rời đi.Vừa mới nhấc chân lên thíi đã nghe thấytiếng Kiều Bích Ngọc.“Chờ chút” Kiểu Bích Ngọc bỗng nhiên gọianh ta lại.“Bây giờ mà anh muốn quay lại núi tuyết kiatìm chiếc đồng hồ sao?” Trong giọng nói có có gìđó do dự.“Đúng, bây giờ bão tuyết cũng ngừng rồi, dùbuổi tối nhưng chúng tôi có thể mang theo đèncao áp, thêm một chút thiết bị điện từ đi, chiếcđồng hồ kia làm bằng kim loại, bây giờ đi tìmngay mới có thể dùng dụng cụ tìm được chứ đợicàng lâu tuyết đọng sẽ càng dày, lúc đó ngay cảdùng tới thiết bị cũng chưa chắc tìm được…Kiểu Bích Ngọc thấy vẻ mặt anh ta rấtnghiêm trọng, nhịn không được cắt ngang lờianh: “Không cần phải đi đâu, anh cứ đi nghỉ ngơiChủ”“Mấy người đàn ông chúng tôi dù có thứcmấy đêm nữa cũng không vấn đề gì, cũng khôngphải quá mệt mỏi.” Lục Khánh Nam trên mặt vẫncòn thấm chút mệt mỏi nói những lời này: “Nếubây giờ mà không đi tìm ngay thì sau đó CaoMinh có lẽ sẽ phải phái rất nhân lực lẫn vật lựcđể san bằng ngọn núi này mất… Cô cùng biếtmà, lần trước vì tìm chiếc đồng hồ kia mà anh talật tung hơn 30 tầng quán bar Civilize lên, khiếncho công nhân tìm ba ngày tới khi tìm được mớithôi. Thứ đó đối với anh ta, rất quan trọng.”Kiều Bích Ngọc nghe vậy, thứ cầm trong taybị siết càng chặt.Cô như có điều do dự, cô ngẩng đầu nhìnLục Khánh Nam, bỗng nhiên hỏi sang một vấn đềdường như chẳng liên quan chút nào: “Anh cóbiết trước kia tại sao Quách Cao Minh tại sao lạitới thành phố Hải Châu là trợ giảng không?”Lục Khánh Nam không biết tại sao cô độtnhiên lại hỏi tới vấn đề này. Anh ta cười đầy mờám nói: “Cô thật sự không biết vì cái gì sao?”Cô có biết một chút, nhưng…Nói thật, cô cũng thật sự không quá hiểuđược hành động của Quách Cao Minh, cũng vìthế mà cảm thấy có gì đó mông lung, khôngchân thực.Lục Khánh Nam nói tất cả những gì mìnhbiết cho cô hay: “Tôi cùng cảm thấy điều nàyquả thực khó tin, mãi đến gần đây tôi hỏi ông cụQuách thì mới biết được mọi chuyện là thế nào.Từ bé Quách Cao Minh không biết có bệnh gì đãvô cùng ghét con gái rồi, tế bào lãng mạn, yêuđương của anh ta cứ như bị thoái hóa hết rồi vậy,thế mà anh ta rõ ràng đã chạy đến tận trườnghọc của cô làm trợ giảng những nửa năm trời, dùkhông làm nên trò chống gì nhưng ngẫm lại, thờithanh xuân ai chẳng có một lần ngu ngơ nhưvậy.”“Nhưng mà, cũng không kỳ lạ khi cô khôngbiết anh ấy, dù Quách Cao Minh rất nổi tiếngtrong trường học nhưng anh ấy là trợ giảng môntự chọn của cô, còn cô thì vẫn luôn vắng mặttrong giờ của anh ấy, trong mắt cô lúc đó khônghề có anh ấy, nên dù hai người có cùng trường,khi gặp mặt nhau lại chẳng khác nào người xala „rThật ra Kiều Bích Ngọc đã từng có mặt mộttrong giờ của anh. Ngày đó, cô vì vừa làm vừahọc nên quá mệt mỏi mà gục lên bàn ngủ mất.Cô còn hơi mang máng nhớ hôm đó khi cô điểmdanh thì vị giáo viên đứng trên bục giảng hìnhnhư đã rất tức giận. Lúc đó cô cũng không nhìnthấy dáng vẻ của trợ giảng đó, cô còn cho rằngmình sẽ bị mắng rất thảm nhưng không ngờ côbị anh gọi lên văn phòng và cho cô ngủ trên bànlàm việc của anh, khi cô tỉnh dậy thì cả cănphòng đã chẳng còn ai, trên người nhiều hơnmột chiếc áo khoác của nam.Dù thế nào cô cũng không ngờ được, trợgiảng ngày hôm đó lại chính là Quách Cao Minh.Lục Khánh Nam thấy gương mặt cô vô cùngmơ hồ, hẳn còn ngạc nhiên vì mọi chuyện, chỉ làanh ta rất tò mò một việc: “Kiều Bích Ngọc,Quách Cao Minh tới trường của cô làm trợ giảngsuốt nửa năm, cái việc tốn sức như vậy anh tacũng gánh mà anh ta… anh ta thực sự chưa từngnói gì với cô sao?”Ví dụ như thổ lộ các kiểu này.Bên trong chiếc đồng hồ quả quýt là gươngmặt say ngủ của cô cùng một dòng chữ tiếngAnh.Như vậy chẳng phải dù anh ấy không địnhdùng miệng nói ra nhưng từ đó thì anh cũngmuốn đem nó khác sâu vào, dùng rất nhiều tâmhuyết, từng chữ, từng chữ tận tay khắc lên đó.| want to tell you that how much I love you.(Tôi rất muốn nói cho em biết, tôi yêu emnhiều đến nhường nào)“Không có.“ Cô cố đè lại con tim đang runglên của mình.Bỗng Kiều Bích Ngọc đột nhiên chìa chiếcđồng hồ quả quýt trong tay mình ra: “Tôi khôngtin vào cái gọi là tình yêu, thứ tôi tin chỉ cónhững người bạn đồng hành.”Lục Khánh Nam nghe cô nói, sau lại nhìn vàochiếc đồng hồ quả quýt trong tay cô, trong lòngkhông khỏi giật mình kinh ngạc.“Chiếc đồng hồ này tại sao lại ở trong taycô?”Kiều Bích Ngọc không trả lời anh, chỉ nhétchiếc đồng hồ vào tay Lục Khánh Nam: “Đừngnói cho Quách Cao Minh biết là tôi, anh cứ nói làanh tìm thấy.”
Chương 399: Chuyện chiếc đồng hồ, đừng nói với Quách Cao Minh
Lục Khánh Nam đang bận rộn sắp xếp người
quay về núi tuyết tìm kiếm chiếc đồng hồ cho
Quách Cao Minh.
Lúc anh ta đi qua phòng kiểm tra thì chạm
mặt Kiều Bích Ngọc cũng mở cửa đi ra từ trong
phòng, nhìn tâm trạng cô có vẻ kì lạ.
“Sao vậy?”
“Cô làm kiểm tra toàn thân phát hiện ra gì
đó bất thường à?”
Lục Khánh Nam thấy cô thì gọi hỏi thăm một
tiếng. Kiều Bích Ngọc đang tập trung suy nghĩ
thì bỗng nghe thấy Lục Khánh Nam gọi thì giật
mình ngẩng đầu lên nhìn anh, phản ứng vẫn còn
hơi trì độn nói: “Tôi không sao.”
Lục Khánh Nam thấy vậy thì nhíu mày: “Xem
bộ dạng của cô kìa, người một nơi hồn lại ở một
nơi khác, đang nhập tâm suy nghĩ gì vậy?”
“Có phải cảm thấy trong người không thoải
mái không?”
Anh ta cẩn thận quan sát sự biến chuyện
trên gương mặt cô, càng nhìn càng thấy giống
Kiều Bích Ngọc đang có tâm sự nặng nề gì đó.
Rõ ràng lúc trên núi tuyết vẫn còn rất bình
thường cơ mà, sao giờ bỗng nhiên lại như vậy, lại
bị cái gì k*ch th*ch à?”
Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.
“Ở chỗ này gặp phải Quách Cao Minh khiến
cô không vui sao?“ Lục Khánh Nam suy đoán.
Dù sao hai người bọn họ vừa mới cãi nhau,
ai cũng đều không vui vẻ gì.
Anh ta cũng biết, chuyện Quách Cao Minh
đem giấu đứa bé đi quả thực là chuyện không
thể tha thứ được nên Kiều Bích Ngọc tức giận
không để ý đến anh ấy cũng là lẽ thường tình.
“Kiều Bích Ngọc, phía bên sân bay đã dừng
toàn bộ chuyến bay từ hai ngày trước rồi, Cao
Minh phải mượn đường bay để đi tới đây, anh
ta…”
Lục Khánh Nam thấy vẻ mặt của Kiểu Bích
Ngọc thay đổi, muốn nói nói ra chút chuyện để
cô biết, có thể cảm thông: “Lúc trước hai chúng
ta bị nhốt ở khách sạn, lúc đó thực ra tôi đã sớm
đoán được rằng, chuyện hai chúng ta ra nước
ngoài dù không nói gì với anh ấy thì anh ấy vẫn
luôn để người theo sát chúng ta, cho nên khi xảy
ra sự việc ngoài ý muốn tôi cũng không hề thấy
hoảng loạn vì tôi biết, Quách Cao Minh chắc
chắn sẽ tới đây.”
Nói xong, anh ta cảm thấy Kiều Bích Ngọc
vẫn luôn cúi đầu, Lục Khánh Nam lại bổ sung
một câu: “Thực ra, Quách Cao Minh vẫn luôn rất
quan tâm đến cô.”
Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn anh, hơi mấp
máy môi nói một câu rất nhỏ: “Tôi biết rõ.”
Lục Khánh Nam biết rõ tình cách cô luôn
không được tự nhiên trong mấy trường hợp như
Vậy, cái cách mà Quách Cao Minh đang làm với
cô quá sai rồi. Người như Kiều Bích Ngọc, anh ấy
chỉ cần nói rõ tất cả mọi việc là tốt nhất, mọi
chuyện mà cứ luôn giấu giấu diếm diếm cô ấy
như vậy sẽ chỉ khiến cô tức giận thôi.
Về vết thương phía sau vai của Quách Cao
Minh, mọi người rất thông minh mà không đề
cập đến nó, không cần hỏi thì ai cũng biết đây
chắc chắn có liên quan tới Kiều Bích Ngọc, nếu
không thì một người bình thường sao có thể làm
Quách Cao Minh bị thương được cơ chứ.
Vừa này Lucy đang giải quyết nốt chuyện
hậu cần phía sau, lúc ấy có một người đến hỏi cô
ta nguyên nhân vết đao trên vai Quách Cao
Minh, Lucy đã vô cũng chuẩn xác và xúc tích gói
gọn trong một câu, tự mình hại mình.
Lục Khánh Nam thấy Kiều Bích Ngọc dường
như đang không muốn nói chuyện cũng trầm
mặc lúng túng một hồi.
Dù sao chuyện tình cảm của hai người vô
cùng phức tạp, huống chi chuyện tình cảm cũng
chỉ người trong cuộc rõ ràng nhất thôi, người
ngoài cuộc như anh ta nói gì cũng chỉ đến vậy
thôi. Haiz, Quách Cao Minh à, tự cầu phúc cho
mình đi.
Nghĩ đến đây anh cũng nói: “Nếu như cô
kiểm tra không có vấn đề gì rồi vậy nên đi nghỉ
ngơi sớm đi, phòng đã sắp xếp xong xuôi rồi,
trong đó cũng có sẵn nước ấm và quần áo mới
rồi, nếu không có chuyện gì có thể tìm Châu Mỹ
Duy và Bùi Thanh Tùng…”
Đúng lúc này có một người thủ hạ đi tới và
báo cáo Lục Khánh Nam mấy việc, mấy người
bọn họ đang tình mang một một thiết bị điện từ
công suất cao lên núi tuyết để tìm kiếm chiếc
đồng hồ kia.
“Kiều Bích Ngọc, tôi còn có chuyện gấp, đi
trước đây…” Lục Khánh Nam nói xong tình định
vội vàng rời đi.
Vừa mới nhấc chân lên thíi đã nghe thấy
tiếng Kiều Bích Ngọc.
“Chờ chút” Kiểu Bích Ngọc bỗng nhiên gọi
anh ta lại.
“Bây giờ mà anh muốn quay lại núi tuyết kia
tìm chiếc đồng hồ sao?” Trong giọng nói có có gì
đó do dự.
“Đúng, bây giờ bão tuyết cũng ngừng rồi, dù
buổi tối nhưng chúng tôi có thể mang theo đèn
cao áp, thêm một chút thiết bị điện từ đi, chiếc
đồng hồ kia làm bằng kim loại, bây giờ đi tìm
ngay mới có thể dùng dụng cụ tìm được chứ đợi
càng lâu tuyết đọng sẽ càng dày, lúc đó ngay cả
dùng tới thiết bị cũng chưa chắc tìm được…
Kiểu Bích Ngọc thấy vẻ mặt anh ta rất
nghiêm trọng, nhịn không được cắt ngang lời
anh: “Không cần phải đi đâu, anh cứ đi nghỉ ngơi
Chủ”
“Mấy người đàn ông chúng tôi dù có thức
mấy đêm nữa cũng không vấn đề gì, cũng không
phải quá mệt mỏi.” Lục Khánh Nam trên mặt vẫn
còn thấm chút mệt mỏi nói những lời này: “Nếu
bây giờ mà không đi tìm ngay thì sau đó Cao
Minh có lẽ sẽ phải phái rất nhân lực lẫn vật lực
để san bằng ngọn núi này mất… Cô cùng biết
mà, lần trước vì tìm chiếc đồng hồ kia mà anh ta
lật tung hơn 30 tầng quán bar Civilize lên, khiến
cho công nhân tìm ba ngày tới khi tìm được mới
thôi. Thứ đó đối với anh ta, rất quan trọng.”
Kiều Bích Ngọc nghe vậy, thứ cầm trong tay
bị siết càng chặt.
Cô như có điều do dự, cô ngẩng đầu nhìn
Lục Khánh Nam, bỗng nhiên hỏi sang một vấn đề
dường như chẳng liên quan chút nào: “Anh có
biết trước kia tại sao Quách Cao Minh tại sao lại
tới thành phố Hải Châu là trợ giảng không?”
Lục Khánh Nam không biết tại sao cô đột
nhiên lại hỏi tới vấn đề này. Anh ta cười đầy mờ
ám nói: “Cô thật sự không biết vì cái gì sao?”
Cô có biết một chút, nhưng…
Nói thật, cô cũng thật sự không quá hiểu
được hành động của Quách Cao Minh, cũng vì
thế mà cảm thấy có gì đó mông lung, không
chân thực.
Lục Khánh Nam nói tất cả những gì mình
biết cho cô hay: “Tôi cùng cảm thấy điều này
quả thực khó tin, mãi đến gần đây tôi hỏi ông cụ
Quách thì mới biết được mọi chuyện là thế nào.
Từ bé Quách Cao Minh không biết có bệnh gì đã
vô cùng ghét con gái rồi, tế bào lãng mạn, yêu
đương của anh ta cứ như bị thoái hóa hết rồi vậy,
thế mà anh ta rõ ràng đã chạy đến tận trường
học của cô làm trợ giảng những nửa năm trời, dù
không làm nên trò chống gì nhưng ngẫm lại, thời
thanh xuân ai chẳng có một lần ngu ngơ như
vậy.”
“Nhưng mà, cũng không kỳ lạ khi cô không
biết anh ấy, dù Quách Cao Minh rất nổi tiếng
trong trường học nhưng anh ấy là trợ giảng môn
tự chọn của cô, còn cô thì vẫn luôn vắng mặt
trong giờ của anh ấy, trong mắt cô lúc đó không
hề có anh ấy, nên dù hai người có cùng trường,
khi gặp mặt nhau lại chẳng khác nào người xa
la „r
Thật ra Kiều Bích Ngọc đã từng có mặt một
trong giờ của anh. Ngày đó, cô vì vừa làm vừa
học nên quá mệt mỏi mà gục lên bàn ngủ mất.
Cô còn hơi mang máng nhớ hôm đó khi cô điểm
danh thì vị giáo viên đứng trên bục giảng hình
như đã rất tức giận. Lúc đó cô cũng không nhìn
thấy dáng vẻ của trợ giảng đó, cô còn cho rằng
mình sẽ bị mắng rất thảm nhưng không ngờ cô
bị anh gọi lên văn phòng và cho cô ngủ trên bàn
làm việc của anh, khi cô tỉnh dậy thì cả căn
phòng đã chẳng còn ai, trên người nhiều hơn
một chiếc áo khoác của nam.
Dù thế nào cô cũng không ngờ được, trợ
giảng ngày hôm đó lại chính là Quách Cao Minh.
Lục Khánh Nam thấy gương mặt cô vô cùng
mơ hồ, hẳn còn ngạc nhiên vì mọi chuyện, chỉ là
anh ta rất tò mò một việc: “Kiều Bích Ngọc,
Quách Cao Minh tới trường của cô làm trợ giảng
suốt nửa năm, cái việc tốn sức như vậy anh ta
cũng gánh mà anh ta… anh ta thực sự chưa từng
nói gì với cô sao?”
Ví dụ như thổ lộ các kiểu này.
Bên trong chiếc đồng hồ quả quýt là gương
mặt say ngủ của cô cùng một dòng chữ tiếng
Anh.
Như vậy chẳng phải dù anh ấy không định
dùng miệng nói ra nhưng từ đó thì anh cũng
muốn đem nó khác sâu vào, dùng rất nhiều tâm
huyết, từng chữ, từng chữ tận tay khắc lên đó.
| want to tell you that how much I love you.
(Tôi rất muốn nói cho em biết, tôi yêu em
nhiều đến nhường nào)
“Không có.“ Cô cố đè lại con tim đang rung
lên của mình.
Bỗng Kiều Bích Ngọc đột nhiên chìa chiếc
đồng hồ quả quýt trong tay mình ra: “Tôi không
tin vào cái gọi là tình yêu, thứ tôi tin chỉ có
những người bạn đồng hành.”
Lục Khánh Nam nghe cô nói, sau lại nhìn vào
chiếc đồng hồ quả quýt trong tay cô, trong lòng
không khỏi giật mình kinh ngạc.
“Chiếc đồng hồ này tại sao lại ở trong tay
cô?”
Kiều Bích Ngọc không trả lời anh, chỉ nhét
chiếc đồng hồ vào tay Lục Khánh Nam: “Đừng
nói cho Quách Cao Minh biết là tôi, anh cứ nói là
anh tìm thấy.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 399: Chuyện chiếc đồng hồ, đừng nói với Quách Cao MinhLục Khánh Nam đang bận rộn sắp xếp ngườiquay về núi tuyết tìm kiếm chiếc đồng hồ choQuách Cao Minh.Lúc anh ta đi qua phòng kiểm tra thì chạmmặt Kiều Bích Ngọc cũng mở cửa đi ra từ trongphòng, nhìn tâm trạng cô có vẻ kì lạ.“Sao vậy?”“Cô làm kiểm tra toàn thân phát hiện ra gìđó bất thường à?”Lục Khánh Nam thấy cô thì gọi hỏi thăm mộttiếng. Kiều Bích Ngọc đang tập trung suy nghĩthì bỗng nghe thấy Lục Khánh Nam gọi thì giậtmình ngẩng đầu lên nhìn anh, phản ứng vẫn cònhơi trì độn nói: “Tôi không sao.”Lục Khánh Nam thấy vậy thì nhíu mày: “Xembộ dạng của cô kìa, người một nơi hồn lại ở mộtnơi khác, đang nhập tâm suy nghĩ gì vậy?”“Có phải cảm thấy trong người không thoảimái không?”Anh ta cẩn thận quan sát sự biến chuyệntrên gương mặt cô, càng nhìn càng thấy giốngKiều Bích Ngọc đang có tâm sự nặng nề gì đó.Rõ ràng lúc trên núi tuyết vẫn còn rất bìnhthường cơ mà, sao giờ bỗng nhiên lại như vậy, lạibị cái gì k*ch th*ch à?”Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.“Ở chỗ này gặp phải Quách Cao Minh khiếncô không vui sao?“ Lục Khánh Nam suy đoán.Dù sao hai người bọn họ vừa mới cãi nhau,ai cũng đều không vui vẻ gì.Anh ta cũng biết, chuyện Quách Cao Minhđem giấu đứa bé đi quả thực là chuyện khôngthể tha thứ được nên Kiều Bích Ngọc tức giậnkhông để ý đến anh ấy cũng là lẽ thường tình.“Kiều Bích Ngọc, phía bên sân bay đã dừngtoàn bộ chuyến bay từ hai ngày trước rồi, CaoMinh phải mượn đường bay để đi tới đây, anhta…”Lục Khánh Nam thấy vẻ mặt của Kiểu BíchNgọc thay đổi, muốn nói nói ra chút chuyện đểcô biết, có thể cảm thông: “Lúc trước hai chúngta bị nhốt ở khách sạn, lúc đó thực ra tôi đã sớmđoán được rằng, chuyện hai chúng ta ra nướcngoài dù không nói gì với anh ấy thì anh ấy vẫnluôn để người theo sát chúng ta, cho nên khi xảyra sự việc ngoài ý muốn tôi cũng không hề thấyhoảng loạn vì tôi biết, Quách Cao Minh chắcchắn sẽ tới đây.”Nói xong, anh ta cảm thấy Kiều Bích Ngọcvẫn luôn cúi đầu, Lục Khánh Nam lại bổ sungmột câu: “Thực ra, Quách Cao Minh vẫn luôn rấtquan tâm đến cô.”Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn anh, hơi mấpmáy môi nói một câu rất nhỏ: “Tôi biết rõ.”Lục Khánh Nam biết rõ tình cách cô luônkhông được tự nhiên trong mấy trường hợp nhưVậy, cái cách mà Quách Cao Minh đang làm vớicô quá sai rồi. Người như Kiều Bích Ngọc, anh ấychỉ cần nói rõ tất cả mọi việc là tốt nhất, mọichuyện mà cứ luôn giấu giấu diếm diếm cô ấynhư vậy sẽ chỉ khiến cô tức giận thôi.Về vết thương phía sau vai của Quách CaoMinh, mọi người rất thông minh mà không đềcập đến nó, không cần hỏi thì ai cũng biết đâychắc chắn có liên quan tới Kiều Bích Ngọc, nếukhông thì một người bình thường sao có thể làmQuách Cao Minh bị thương được cơ chứ.Vừa này Lucy đang giải quyết nốt chuyệnhậu cần phía sau, lúc ấy có một người đến hỏi côta nguyên nhân vết đao trên vai Quách CaoMinh, Lucy đã vô cũng chuẩn xác và xúc tích góigọn trong một câu, tự mình hại mình.Lục Khánh Nam thấy Kiều Bích Ngọc dườngnhư đang không muốn nói chuyện cũng trầmmặc lúng túng một hồi.Dù sao chuyện tình cảm của hai người vôcùng phức tạp, huống chi chuyện tình cảm cũngchỉ người trong cuộc rõ ràng nhất thôi, ngườingoài cuộc như anh ta nói gì cũng chỉ đến vậythôi. Haiz, Quách Cao Minh à, tự cầu phúc chomình đi.Nghĩ đến đây anh cũng nói: “Nếu như côkiểm tra không có vấn đề gì rồi vậy nên đi nghỉngơi sớm đi, phòng đã sắp xếp xong xuôi rồi,trong đó cũng có sẵn nước ấm và quần áo mớirồi, nếu không có chuyện gì có thể tìm Châu MỹDuy và Bùi Thanh Tùng…”Đúng lúc này có một người thủ hạ đi tới vàbáo cáo Lục Khánh Nam mấy việc, mấy ngườibọn họ đang tình mang một một thiết bị điện từcông suất cao lên núi tuyết để tìm kiếm chiếcđồng hồ kia.“Kiều Bích Ngọc, tôi còn có chuyện gấp, đitrước đây…” Lục Khánh Nam nói xong tình địnhvội vàng rời đi.Vừa mới nhấc chân lên thíi đã nghe thấytiếng Kiều Bích Ngọc.“Chờ chút” Kiểu Bích Ngọc bỗng nhiên gọianh ta lại.“Bây giờ mà anh muốn quay lại núi tuyết kiatìm chiếc đồng hồ sao?” Trong giọng nói có có gìđó do dự.“Đúng, bây giờ bão tuyết cũng ngừng rồi, dùbuổi tối nhưng chúng tôi có thể mang theo đèncao áp, thêm một chút thiết bị điện từ đi, chiếcđồng hồ kia làm bằng kim loại, bây giờ đi tìmngay mới có thể dùng dụng cụ tìm được chứ đợicàng lâu tuyết đọng sẽ càng dày, lúc đó ngay cảdùng tới thiết bị cũng chưa chắc tìm được…Kiểu Bích Ngọc thấy vẻ mặt anh ta rấtnghiêm trọng, nhịn không được cắt ngang lờianh: “Không cần phải đi đâu, anh cứ đi nghỉ ngơiChủ”“Mấy người đàn ông chúng tôi dù có thứcmấy đêm nữa cũng không vấn đề gì, cũng khôngphải quá mệt mỏi.” Lục Khánh Nam trên mặt vẫncòn thấm chút mệt mỏi nói những lời này: “Nếubây giờ mà không đi tìm ngay thì sau đó CaoMinh có lẽ sẽ phải phái rất nhân lực lẫn vật lựcđể san bằng ngọn núi này mất… Cô cùng biếtmà, lần trước vì tìm chiếc đồng hồ kia mà anh talật tung hơn 30 tầng quán bar Civilize lên, khiếncho công nhân tìm ba ngày tới khi tìm được mớithôi. Thứ đó đối với anh ta, rất quan trọng.”Kiều Bích Ngọc nghe vậy, thứ cầm trong taybị siết càng chặt.Cô như có điều do dự, cô ngẩng đầu nhìnLục Khánh Nam, bỗng nhiên hỏi sang một vấn đềdường như chẳng liên quan chút nào: “Anh cóbiết trước kia tại sao Quách Cao Minh tại sao lạitới thành phố Hải Châu là trợ giảng không?”Lục Khánh Nam không biết tại sao cô độtnhiên lại hỏi tới vấn đề này. Anh ta cười đầy mờám nói: “Cô thật sự không biết vì cái gì sao?”Cô có biết một chút, nhưng…Nói thật, cô cũng thật sự không quá hiểuđược hành động của Quách Cao Minh, cũng vìthế mà cảm thấy có gì đó mông lung, khôngchân thực.Lục Khánh Nam nói tất cả những gì mìnhbiết cho cô hay: “Tôi cùng cảm thấy điều nàyquả thực khó tin, mãi đến gần đây tôi hỏi ông cụQuách thì mới biết được mọi chuyện là thế nào.Từ bé Quách Cao Minh không biết có bệnh gì đãvô cùng ghét con gái rồi, tế bào lãng mạn, yêuđương của anh ta cứ như bị thoái hóa hết rồi vậy,thế mà anh ta rõ ràng đã chạy đến tận trườnghọc của cô làm trợ giảng những nửa năm trời, dùkhông làm nên trò chống gì nhưng ngẫm lại, thờithanh xuân ai chẳng có một lần ngu ngơ nhưvậy.”“Nhưng mà, cũng không kỳ lạ khi cô khôngbiết anh ấy, dù Quách Cao Minh rất nổi tiếngtrong trường học nhưng anh ấy là trợ giảng môntự chọn của cô, còn cô thì vẫn luôn vắng mặttrong giờ của anh ấy, trong mắt cô lúc đó khônghề có anh ấy, nên dù hai người có cùng trường,khi gặp mặt nhau lại chẳng khác nào người xala „rThật ra Kiều Bích Ngọc đã từng có mặt mộttrong giờ của anh. Ngày đó, cô vì vừa làm vừahọc nên quá mệt mỏi mà gục lên bàn ngủ mất.Cô còn hơi mang máng nhớ hôm đó khi cô điểmdanh thì vị giáo viên đứng trên bục giảng hìnhnhư đã rất tức giận. Lúc đó cô cũng không nhìnthấy dáng vẻ của trợ giảng đó, cô còn cho rằngmình sẽ bị mắng rất thảm nhưng không ngờ côbị anh gọi lên văn phòng và cho cô ngủ trên bànlàm việc của anh, khi cô tỉnh dậy thì cả cănphòng đã chẳng còn ai, trên người nhiều hơnmột chiếc áo khoác của nam.Dù thế nào cô cũng không ngờ được, trợgiảng ngày hôm đó lại chính là Quách Cao Minh.Lục Khánh Nam thấy gương mặt cô vô cùngmơ hồ, hẳn còn ngạc nhiên vì mọi chuyện, chỉ làanh ta rất tò mò một việc: “Kiều Bích Ngọc,Quách Cao Minh tới trường của cô làm trợ giảngsuốt nửa năm, cái việc tốn sức như vậy anh tacũng gánh mà anh ta… anh ta thực sự chưa từngnói gì với cô sao?”Ví dụ như thổ lộ các kiểu này.Bên trong chiếc đồng hồ quả quýt là gươngmặt say ngủ của cô cùng một dòng chữ tiếngAnh.Như vậy chẳng phải dù anh ấy không địnhdùng miệng nói ra nhưng từ đó thì anh cũngmuốn đem nó khác sâu vào, dùng rất nhiều tâmhuyết, từng chữ, từng chữ tận tay khắc lên đó.| want to tell you that how much I love you.(Tôi rất muốn nói cho em biết, tôi yêu emnhiều đến nhường nào)“Không có.“ Cô cố đè lại con tim đang runglên của mình.Bỗng Kiều Bích Ngọc đột nhiên chìa chiếcđồng hồ quả quýt trong tay mình ra: “Tôi khôngtin vào cái gọi là tình yêu, thứ tôi tin chỉ cónhững người bạn đồng hành.”Lục Khánh Nam nghe cô nói, sau lại nhìn vàochiếc đồng hồ quả quýt trong tay cô, trong lòngkhông khỏi giật mình kinh ngạc.“Chiếc đồng hồ này tại sao lại ở trong taycô?”Kiều Bích Ngọc không trả lời anh, chỉ nhétchiếc đồng hồ vào tay Lục Khánh Nam: “Đừngnói cho Quách Cao Minh biết là tôi, anh cứ nói làanh tìm thấy.”