Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 400

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 400: Đoàn tụ sau thảm họa mới thấu được cảm ơnKhi Châu Mỹ Duy gặp lại Kiều Bích Ngọc thìlập tức nhào tới ôm chầm lấy cô mà khóc.“Kiều Bích Ngọc, may mà cậu không cóchuyện gì, cậu không biết mình sợ hãi tới mứcnào đâu, nếu như cậu và Thanh Tùng mà cóchuyện gì, nếu như không tìm được hai người…”Châu Mỹ Duy tính ra cũng rất may mắn, côấy nằm trong nhóm người đầu tiên được người tacứu viện, lúc ấy cô ấy còn hôn mê, khi tỉnh lại thìđầu óc cuống cuồng lên hết, sợ tới mức nóichuyện cũng lộn xộn hết lên.Bùi Hưng Nam cũng đỏ ngầu hết cả mắt màhỏi cô ấy Bùi Thanh Tùng ở đâu, nếu như sauchuyện này chỉ có một mình cô ấy còn sống vậysẽ rất đau khổ, sau tất cả người còn sống cuốicùng nhìn những người khác ra đi mới là đaukhổ, ám ảnh nhất.Cô ấy là người tận mắt chứng kiến biết baonhiêu người bị tuyết lở đè ập xuống, chôn vùihàng chục sinh mạng, những tiếng la hét thấtthanh, những tiếng bước chân dồn dập, tìnhcảnh ranh giới giữa sự sống với cái chết quámong manh, đáng sợ khiến bất kì người nàokhông có đủ can đảm để đối diện.“Kiều Bích Ngọc, lúc ấy cậu bảo mình chạyđi, mình chạy mà cảm thấy bản thân mình thựcsự… thực sự quá nhu nhược, mình quá ích kỷ,mình xin lỗi, sao mình có thể bỏ chạy để bỏ lạicậu và Thanh Tùng cơ chứ…”Châu Mỹ Duy òa khóc như một đứa trẻ, KiềuBích Ngọc biết cô ấy đang tự trách bản thân rấtnhiều.Bùi Thanh Tùng đứng gần đó, cậu bé chứngkiến thấy dì Duy khóc đau thương như vậy thìkhuôn mặt nhỏ nhắn hơi hiện vẻ khó chịu, thấpgiọng nói: “Chúng ta đều không sao rồi.“Dì Ngọc rất giỏi, dì ấy vẫn luôn ôm lấy conkhông rời, chúng con đều ổn.”Bùi Thanh Tùng cầm lấy khăn tay, bàn taynhỏ bé không được tự nhiên mà lau cho cô ấy,giọng nói của một đứa trẻ nhưng bộ dáng nhưông cụ non an ủi cô: “Đừng khóc nữa”Kiều Bích Ngọc cũng thở dài một hơi: “MỹDuy à, cậu còn khóc nữa thì quần áo mình ướtnhẹp mất thôi.Châu Mỹ Duy nín khóc, ngẩng đầu lên, dùngđôi mắt vẫn còn đẫm nước nhìn hai người, mộtlớn, một nhỏ ở trước mắt.Kiều Bích Ngọc và Bùi Thanh Tùng bây giờnhìn rất có tỉnh thần, rõ ràng hai người mới làngười vừa mới tai qua nạn khỏi mà bây giờ lại anủi người an toàn như mình, nghĩ vậy Châu MỹDuy lập tức cảm thấy thật hổ thẹn.“Nếu như lúc đó cậu không chạy thoát trướcmà nói thì khả năng ba người chúng ta sẽ cùngchôn thây trong trận lở tuyết rồi.” Kiều Bích Ngọclại vỗ võ vào vai an ủi cô ấy: “Mỹ Duy, cậu đã làmrất tốt.”Châu Mỹ Duy hít một hơi ngăn lại toàn bộnước mắt, lúc này cô vẫn có thể nghe thấynhững lời trêu đùa nhẹ nhõm của Kiều Bích Ngọcthật là dở khóc dở cười.“Mình biết mà, cậu đã nói sẽ chắc chắn làmđược!” Châu Mỹ Duy nhận lấy chiếc khăn tay màBùi Thanh Tùng đưa cho, trong vô thức nói ranhững điều tận tâm can.Châu Mỹ Duy vẫn nhớ, lúc đó Kiều BíchNgọc đã nói cô ấy sẽ bảo vệ Thanh Tùng thật tốtđể cho Châu Mỹ Duy cô có thời gian chạy thoát.Kiểu Bích Ngọc nghe Châu Mỹ Duy nói nhưmột sự thật hiển nhiên như vậy thì trong lòng vôcùng xúc động, Mỹ Duy vẫn luôn tin tưởng vàocô như vậy.Gương mặt nhỏ nhắn của Bùi Thanh Tùngcũng cười ngây ngô, đầy sáng lạn nói: “Dì Ngọclà người giỏi nhất.”Nhìn bộ dáng của cậu bé trông thật giốngchú cún con vẫy đuôi tít mù khi đạt được “chiếnÍCH..Châu Mỹ Duy nhìn dáng vẻ đầy đáng yêu,hoạt bát của cậu thì thở phào nhẹ nhõm. Banđầu cô còn sợ rằng Thanh Tùng còn quá nhỏ, sợrằng sau khi phải trải qua những chuyện kinhkhủng như vậy sẽ tạo thành vết thương tâm lýcho cậu, khiến cậu bé thu mình lại, giấu kín “vếtthương”.Hiện giờ xem ra đứa nhỏ này kiên cường hơnnhững gì Châu Mỹ Duy nghĩ nhiều lắm.Bùi Thanh Tùng lại tự hào tuyên rằng: “Bâygiờ con đã là anh cả rồi.”Dáng người nhỏ bé đứng thẳng tắp, ngẩngcao đầu, sau đó cậu lại nhìn phía Kiểu BíchNgọc, hừng một chút như đang do dự gì đó rồilại như dùng tất cả dũng khí ngẩng đầu hỏi KiềuBích Ngọc: “Dì Ngọc, sau này con có được chơicùng với em trai không ạ? Con rất thích chơicùng các em ấy, con đảm bảo sẽ chăm sóc cácem ấy thật tốt, sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt cácem ấy đâu.”Kiểu Bích Ngọc nghe thấy từ “em trai” saomà cảm thấy lạ lẫm như vậy chứ. Nói thật có vẫnchưa phản ứng lại đề tài cậu đang nói là sao nêntrong đầu rất mờ mịt, không biết nên đáp lại raSao.“Em trai” mà Bùi Thanh Tùng nói là chỉ haiđứa trẻ song sinh nhà họ Quách.Đúng lúc này, Bùi Hưng Nam cầm theo mấybộ quần áo sạch đi đến.Anh ta khẽ ho một tiếng rồi quay sang giảithích thêm để tránh hiểu nhầm: “Kiều Bích Ngọc,suy nghĩ của Thanh Tùng rất đơn thuần, nó rấtyêu mến hai đứa trẻ song sinh nhà họ Quách,không có ý gì khác đâu.”Điều này nhất định phải giải thích rõ ràng.Bởi vì những đứa trẻ mang họ Quách từ khisinh ra đã định trước không phải là kẻ tầmthường, sinh ra trong một gia tộc lớn như vậy thìđứa trẻ đó cũng sẽ không giống với những đứatrẻ khác. Cũng chính vì vậy mà có rất nhiều kẻtrong lòng mang ý đồ không đơn thuần, thậm chílà mưu mô xảo trá tiếp cận họ, chủ yếu đều là vìlợi ích kinh tế.Thật ra, trước kia, từ khi mấy người vẫn cònlà những đứa trẻ, anh ta và Lục Khánh Nam làmquen với Quách Cao Minh cũng luôn bị ngườitrong gia đình nhắc nhở phải tạo dựng mối quanhệ tốt với “đứa trẻ nhà họ Quách”. Thực ra sựphát triển của xã hội và những lợi ích sản sinh ratừ đó vô cùng xấu xí.Bùi Thanh Tùng vẫn chỉ là đứa trẻ, cậu bénói thích thì đó chính là thích, yêu thích mộtcách đơn thuần nhất, chẳng phải vì bất cứ lợi íchnào cả.Kiều Bích Ngọc nghe vậy cũng giật mìnhkinh ngạc, vẫn còn hơi mơ hồ đáp: “Được”Thực ra cô không hề có suy nghĩ phức tạpnhư Bùi Hưng Nam nói, chẳng qua trong lúc nàycô cũng không biết nên trả lời bọn họ về hai đứatrẻ song sinh nhà họ quách thế nào cho phải, rõràng hai đứa trẻ đó là con của cô nhưng khônghiểu sao cô đối với hai đứa bé đó có một cảmgiác lạ lẫm kì lạ.Những đứa trẻ nhà họ Quách đã bị định sẵnphải cô độc, những mối quan hệ của họ khi cònlà đứa trẻ rất hạn chế.Bùi Hưng Nam lại mỉm cười nói: “Ông cụQuách vô cùng thương yêu hai đứa cháu này,muốn tiếp cận hai đứa nhỏ cũng không dễ dàngđâu.”Anh ta cũng biết rõ đây là một chủ đề rấtxấu hổ, khi nhắc tới nó khiến ai cũng thấy gượnggạo. Những đứa trẻ nhà họ Quách lớn lên nhưthế nào đến ngay cả Kiều Bích Ngọc là mẹ chúngcũng chẳng thể can thiệp vào, những thứ mà haiđứa trẻ đó phải gánh vác quá nhiều.Có đôi khi anh cảm thấy, nếu một gia đìnhbình thường tầm trung thôi hẳn mọi người trongcuộc ai cũng sẽ dễ dàng hơn.“Thanh Tùng, con xem con có khác gì mộttên ăn mày không, bẩn ghê người, mau đi tắmrửa bằng nước nóng rồi thay bộ quần áo mớingay” Bùi Hưng Nam nhanh chóng bắt lấy contrai mình rồi kéo sang căn phòng cách vách đểtắm rửa.Có thể là bởi vì bởi vì trải qua một trận lởtuyết, chân đạp một bước tới Quỷ Môn Quan rồiđược quay lại nên trong lòng ai cũng hiểu rõ hơngiá trị của những lời cảm ơn, xin lỗi và tình cảmgiữa người với người càng được quý trọng hơn,đến ngay cả một đứa trẻ cũng như trưởng thànhhơn rất nhiều.Bùi Thanh Tùng nắm chặt lấy tay của ngườicha mình, trước khi rời đi cũng không quên dặndò Châu Mỹ Duy: “Dì Duy, dì phải nghỉ ngơi thậttốt đó, đừng tự trách mình nữa, dì vẫn còn đangsốt, phải nghỉ ngơi mới có thể nhanh khỏe lạiđược.”Trạng thái của Thanh Tùng bây giờ vô cùngtốt, trong biệt thự cùng rất ấm áp, cậu bé cùngrất vui vẻ vì có một nơi có điện, có nước lại ấmáp để nghỉ ngơi, tắm rửa.Cậu bé chợt nhớ tới cái mặt thắt lưng đượckhắc hoa văn, lúc trước khi bị người bắt xuốngnói, những người tự xưng là quý tộc đưa cho bọnhọ cái mặt thắt lưng này.“Cha à, cái này chính là của những kẻ bắtnạt chúng con…”Trên mặt Bùi Hưng Nam cũng xuất hiện sựtức giận, những kẻ này thật sự quá vô sỉ, thế màthừa dịp lúc anh và Lục Khánh Nam rời đi thì liềnchạy tới bắt nạt phụ nữ và trẻ em, thật đánggiận.May mà bọn họ vẫn còn an toàn, nếu khôngchắc chắn bọn họ phải chôn cùng.Đương nhiên Kiều Bích Ngọc nhận ra cái mặtthắt lưng kia, bọn người khốn khiếp kia bắt côphải xuống núi tìm kiếm trưởng trấn để cứungười đàn ông bị trúng gió trong đám bọn họ,kết quả của bọn họ đều đang nằm trong tuyếtngoài kia.Bùi Hưng Nam xoa đầu nhỏ của Bùi ThanhTùng, nửa đùa nửa thật nói: “Cất kỹ cái mặt thắtlưng này sau đi tìm chú Minh rồi nhờ chú ấy xử lýđám người đó đi.”“Đúng vậy, những người đó thực sự rất quáđáng, con nhất định sẽ cất nó thật kỹ, nhất địnhphải cho đám người đó đẹp mặt.”Gương mặt nhỏ của Bùi Thanh Tùng đầygiận giữ, nắm đấm nhỏ xinh vung lên. Cậu bé cógương mặt dễ thương này thực ra thù rất dai.Hành động của cậu khiến mấy người cườiầm lên đầy vui vẻ. Rồi sau đó Bùi Hưng Nam dẫntheo Thanh Tùng đi sang phòng bên tắm rửa.Trong phòng lúc này cũng chỉ còn lại Châu MỹDuy và Kiều Bích Ngọc.Châu Mỹ Duy tìm một bộ quần áo sạch sẽtrong tủ quần áo vừa nói: “Mình nghe nói biệtthự chúng ta đang ở này này có đồng sở hữu vớikhách sạn trên đỉnh núi đấy, chính là thuộc vềgia tộc Anta…”Ngôi biệt thự này mang phong cách củanhững kiến trúc của những tòa thành châu u củanhững thế kỉ trước. Đầy đủ rộng rãi, rất thích hợpđể trở thành nơi lánh nạn tạm thời. Quả nhiênhơn 30 gian phòng cho khách đều là nhờ vàomối quan hệ của Bùi Hưng Nam mà bọn họ đượcưu tiên, được nằm trên đệm êm, tắm nước nóng,không phải chen chúc nhau với hơn 200 ngườitrong đại sảnh.Châu Mỹ Duy chọn một bộ đồ sạch sẽ phùhợp với Kiều Bích Ngọc rồi đưa qua cho cô: “Cậucũng đi tắm nước nóng đi, bên trong có bồn tắmlớn lắm, ngâm mình trong nước nóng và tỉnh dầusẽ khiến cho cậu thư giãn hơn đấy.”“À đúng rồi, còn một chuyện nữa.” Châu MỹDuy vội vàng cầm chiếc điện thoại ở đầu giườnglên rồi đưa cho cô: “Dì nhỏ của cậu và mọi ngườivẫn đang rất lo lắng cho cậu đấy, cậu gọi cho họmột cuộc điện thoại báo bình an đi.”Lúc trước ở trên núi, tín hiệu điện thoại cóhơi chập chờn, tất cả mọi người đều không cócách nào dùng di động liên lạc với người bênngoài, bây giờ xuống núi nên tín hiệu rốt cuộccũng ổn định lại, ai nấy đều vội vàng báo tin chongười nhà báo bình an.Điện thoại vừa kết nối cô đã nghe thấy giọngnói đầy kích động của Cung Nhã Yến: “Hai ngàytrước dì trông thấy báo đài đưa tin bên Thụy Sĩ bịlở tuyết, điện thoại của cháu thì không gọi được,Khánh Nam và Mỹ Duy cũng không liên lạc được,cháu biết ở nhà lo lắng lắm không…”“Hai giờ trước, Quách Cao Minh vừa chongười liên hệ với ba con rồi, sau đó Mỹ Duy tựmình gọi điện báo tin mới yên tâm được đôi chút,Mỹ Duy còn nói các con gặp tuyết lở…”Kiều Bích Ngọc cầm di động, biểu cảm vẫnbình thản như cũ nói: “Cháu không sao.”Cung Nhã Yến nghe được cô nói vậy thì thởdài một hơi: “Bình an là tốt rồi.”Phía bên kia điện thoại bắt đầu có tiếng ồnào, hình như có tiếng cha cô, Kiều Văn Vũ: “Bảonó gọi video đi.”“Anh còn không biết tính tình nó sao, biết thìbớt bớt đi, cậy mạnh cái gì.”Cung Nhã Yến thở dài thườn thượt: “Từ khicòn là một đứa trẻ, Bích Ngọc đã rất ít khiếnngười khác phải lo lắng, đập đầu bị thương cònkhông chịu nói cho ai biết.”“Lần đầu tiên em dẫn con bé đi trượt tuyết,con bé không cẩn thận lăn thành một quả cầutuyết nữa, bảo nó gọi video đi..“ Thái độ củaKiều Văn Vũ vô cùng kiên quyết nói.Kiều Bích Ngọc yên tĩnh lắng nghe tiếngthảo luận của người nhà mình ở đầu dây bên kia,trong lòng như còn một ngọn lửa được nhen lên,vô cùng ấm áp..Trên thế giới, mặc dù tồn tại những thứ vôcùng nhơ bẩn, có những quan hệ người vớingười đầy giả dối nhưng, chắc chắn cũng sẽ tồntại những người sẽ vì mình mà vui, vì mình màđau buồn, những người lặng yên đứng sau, hậuthuẫn cho mình.Kiều Bích Ngọc rất nghe lời mà mở video lênnhìn những người đó của cô. Thông qua videokiểm tra nàng từ đầu đến chân, xác nhận cô ấykhông có vấn đề xong vẫn không nhịn được mànói vài câu.“Đi du lịch mà còn không mày gặp phải sựcố như vậy, khi nào gió tuyết ngừng, sân bayhoạt động lại thì lập tức về nhà, nghe chưa”“Con biết rồi.”Cô rất ngoan ngoãn mà nghe lời mà khôngtranh luận gì thêm.“Chuyện này sao có thể trách Bích Ngọcđược chứ, đây là do thời tiết.” Bà cụ Kiều ở bêncạnh cũng lại gần.“Bích Ngọc của chúng ta an toàn là tốt rồi,đúng là phải tạ trời khấn phật mà, tổ tiên phùhộ.”Bà cụ Kiều càng lớn tuổi càng nhận thấy sựtrân quý của thành viên trong nhà, sự bình an, cảgia đình đoàn viên mới là điều quan trọng nhất.Khi Kiều Bích Ngọc ra nước ngoài và gặp phảibảo tuyết như vậy cả nhà đều ăn không ngon,ngủ không yên. Thân già còn hoảng hốt khôngthôi, ngày ngày thắp hương, cầu trời khấn phậtđể cháu gái được bình an. Đế Kiều Văn Vũ phải đilàm cũng chẳng có tinh thần, chỉ nghỉ ở nhà chờđợi có người gọi điện thoại báo tin.Cuối cùng Cung Nhã Yến nói: “Ở bên đó nếugặp phải chuyện gì tủi hờn nhất định phải gọiđiện về nhà đấy, nếu không chịu nổi thì quay vềnhà, nhà vẫn luôn rộng mở chào đón con, mọingười vẫn luôn đứng sau ủng hộ con…”Kiều Bích Ngọc cuối cùng cũng cúp máy,Châu Mỹ Duy nhìn cô và nói: “Dì nhỏ đối xử thậttốt với cậu.”“Đúng vậy.”Cung Nhã Yến thậm chí còn thương yêu côhơn mẹ ruột của cô, dì chính là người dạy cô rấtnhiều thứ trong cuộc sống.Cũng chính vì như vậy nên khi bà khôngmuốn cô qua lại với nhà họ Quách thì lời nói củabà rất có trọng lượng.Châu Mỹ Duy đột nhiên hỏi sang chuyệnkhác: “Vết thương của Quách Cao Minh sao rồi?”“Chỉ là vết thương nhẹ thôi.” Kiều Bích Ngọcnhàn nhạt đáp.“Anh ấy bị tê liệt cục bộ, trong ca tiểu phẫuthì con dao cũng đã được lấy ra rồi, không cóviệc gì cả.Châu Mỹ Duy thấy vẻ mặt đầy bình tĩnh củacô lại cũng không hỏi thêm gì về nguyên nhânQuách Cao Minh bị thương, Bùi Hưng Nam đãdặn cô đừng hỏi quá nhiều.Nhưng mà, có mấy lời cô cảm thấy nhất địnhphải nói rõ ràng một chút thì tốt hơn.“Mình thấy Quách Cao Minh có vẻ rất mệtmỏi, lúc anh ta dẫn theo người đến khách sạn lànhân lúc trực thăng tới…”Theo lẽ thường mà nói, lái máy bay trựcthăng đi vào vùng núi tuyết đang nổi bão là mộthành vi vô cùng nguy hiểm, chỉ cần hơi khôngcẩn thận một chút thôi rất dễ gặp tai nạn khiếncả trực thăng cũng bị phá hủy, người bên trongđó cũng khó mà có khả năng an toàn được.Nhưng đây thực sự là cách nhanh nhất để tiếnvào.Châu Mỹ Duy thả nhẹ giọng, chậm rãikhuyên Kiểu Bích Ngọc một câu: “Kiều BíchNgọc, lát nữa cậu tắm xong thì qua xem anh tamột chút đi, nếu cậu qua đó thì Quách Cao Minhsẽ rất vui vẻ đói.”Kiều Bích Ngọc cúi đầu như đang suy nghĩgì đó mà không đáp lại cô.

Chương 400: Đoàn tụ sau thảm họa mới thấu được cảm ơn

Khi Châu Mỹ Duy gặp lại Kiều Bích Ngọc thì

lập tức nhào tới ôm chầm lấy cô mà khóc.

“Kiều Bích Ngọc, may mà cậu không có

chuyện gì, cậu không biết mình sợ hãi tới mức

nào đâu, nếu như cậu và Thanh Tùng mà có

chuyện gì, nếu như không tìm được hai người…”

Châu Mỹ Duy tính ra cũng rất may mắn, cô

ấy nằm trong nhóm người đầu tiên được người ta

cứu viện, lúc ấy cô ấy còn hôn mê, khi tỉnh lại thì

đầu óc cuống cuồng lên hết, sợ tới mức nói

chuyện cũng lộn xộn hết lên.

Bùi Hưng Nam cũng đỏ ngầu hết cả mắt mà

hỏi cô ấy Bùi Thanh Tùng ở đâu, nếu như sau

chuyện này chỉ có một mình cô ấy còn sống vậy

sẽ rất đau khổ, sau tất cả người còn sống cuối

cùng nhìn những người khác ra đi mới là đau

khổ, ám ảnh nhất.

Cô ấy là người tận mắt chứng kiến biết bao

nhiêu người bị tuyết lở đè ập xuống, chôn vùi

hàng chục sinh mạng, những tiếng la hét thất

thanh, những tiếng bước chân dồn dập, tình

cảnh ranh giới giữa sự sống với cái chết quá

mong manh, đáng sợ khiến bất kì người nào

không có đủ can đảm để đối diện.

“Kiều Bích Ngọc, lúc ấy cậu bảo mình chạy

đi, mình chạy mà cảm thấy bản thân mình thực

sự… thực sự quá nhu nhược, mình quá ích kỷ,

mình xin lỗi, sao mình có thể bỏ chạy để bỏ lại

cậu và Thanh Tùng cơ chứ…”

Châu Mỹ Duy òa khóc như một đứa trẻ, Kiều

Bích Ngọc biết cô ấy đang tự trách bản thân rất

nhiều.

Bùi Thanh Tùng đứng gần đó, cậu bé chứng

kiến thấy dì Duy khóc đau thương như vậy thì

khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hiện vẻ khó chịu, thấp

giọng nói: “Chúng ta đều không sao rồi.

“Dì Ngọc rất giỏi, dì ấy vẫn luôn ôm lấy con

không rời, chúng con đều ổn.”

Bùi Thanh Tùng cầm lấy khăn tay, bàn tay

nhỏ bé không được tự nhiên mà lau cho cô ấy,

giọng nói của một đứa trẻ nhưng bộ dáng như

ông cụ non an ủi cô: “Đừng khóc nữa”

Kiều Bích Ngọc cũng thở dài một hơi: “Mỹ

Duy à, cậu còn khóc nữa thì quần áo mình ướt

nhẹp mất thôi.

Châu Mỹ Duy nín khóc, ngẩng đầu lên, dùng

đôi mắt vẫn còn đẫm nước nhìn hai người, một

lớn, một nhỏ ở trước mắt.

Kiều Bích Ngọc và Bùi Thanh Tùng bây giờ

nhìn rất có tỉnh thần, rõ ràng hai người mới là

người vừa mới tai qua nạn khỏi mà bây giờ lại an

ủi người an toàn như mình, nghĩ vậy Châu Mỹ

Duy lập tức cảm thấy thật hổ thẹn.

“Nếu như lúc đó cậu không chạy thoát trước

mà nói thì khả năng ba người chúng ta sẽ cùng

chôn thây trong trận lở tuyết rồi.” Kiều Bích Ngọc

lại vỗ võ vào vai an ủi cô ấy: “Mỹ Duy, cậu đã làm

rất tốt.”

Châu Mỹ Duy hít một hơi ngăn lại toàn bộ

nước mắt, lúc này cô vẫn có thể nghe thấy

những lời trêu đùa nhẹ nhõm của Kiều Bích Ngọc

thật là dở khóc dở cười.

“Mình biết mà, cậu đã nói sẽ chắc chắn làm

được!” Châu Mỹ Duy nhận lấy chiếc khăn tay mà

Bùi Thanh Tùng đưa cho, trong vô thức nói ra

những điều tận tâm can.

Châu Mỹ Duy vẫn nhớ, lúc đó Kiều Bích

Ngọc đã nói cô ấy sẽ bảo vệ Thanh Tùng thật tốt

để cho Châu Mỹ Duy cô có thời gian chạy thoát.

Kiểu Bích Ngọc nghe Châu Mỹ Duy nói như

một sự thật hiển nhiên như vậy thì trong lòng vô

cùng xúc động, Mỹ Duy vẫn luôn tin tưởng vào

cô như vậy.

Gương mặt nhỏ nhắn của Bùi Thanh Tùng

cũng cười ngây ngô, đầy sáng lạn nói: “Dì Ngọc

là người giỏi nhất.”

Nhìn bộ dáng của cậu bé trông thật giống

chú cún con vẫy đuôi tít mù khi đạt được “chiến

ÍCH..

Châu Mỹ Duy nhìn dáng vẻ đầy đáng yêu,

hoạt bát của cậu thì thở phào nhẹ nhõm. Ban

đầu cô còn sợ rằng Thanh Tùng còn quá nhỏ, sợ

rằng sau khi phải trải qua những chuyện kinh

khủng như vậy sẽ tạo thành vết thương tâm lý

cho cậu, khiến cậu bé thu mình lại, giấu kín “vết

thương”.

Hiện giờ xem ra đứa nhỏ này kiên cường hơn

những gì Châu Mỹ Duy nghĩ nhiều lắm.

Bùi Thanh Tùng lại tự hào tuyên rằng: “Bây

giờ con đã là anh cả rồi.”

Dáng người nhỏ bé đứng thẳng tắp, ngẩng

cao đầu, sau đó cậu lại nhìn phía Kiểu Bích

Ngọc, hừng một chút như đang do dự gì đó rồi

lại như dùng tất cả dũng khí ngẩng đầu hỏi Kiều

Bích Ngọc: “Dì Ngọc, sau này con có được chơi

cùng với em trai không ạ? Con rất thích chơi

cùng các em ấy, con đảm bảo sẽ chăm sóc các

em ấy thật tốt, sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt các

em ấy đâu.”

Kiểu Bích Ngọc nghe thấy từ “em trai” sao

mà cảm thấy lạ lẫm như vậy chứ. Nói thật có vẫn

chưa phản ứng lại đề tài cậu đang nói là sao nên

trong đầu rất mờ mịt, không biết nên đáp lại ra

Sao.

“Em trai” mà Bùi Thanh Tùng nói là chỉ hai

đứa trẻ song sinh nhà họ Quách.

Đúng lúc này, Bùi Hưng Nam cầm theo mấy

bộ quần áo sạch đi đến.

Anh ta khẽ ho một tiếng rồi quay sang giải

thích thêm để tránh hiểu nhầm: “Kiều Bích Ngọc,

suy nghĩ của Thanh Tùng rất đơn thuần, nó rất

yêu mến hai đứa trẻ song sinh nhà họ Quách,

không có ý gì khác đâu.”

Điều này nhất định phải giải thích rõ ràng.

Bởi vì những đứa trẻ mang họ Quách từ khi

sinh ra đã định trước không phải là kẻ tầm

thường, sinh ra trong một gia tộc lớn như vậy thì

đứa trẻ đó cũng sẽ không giống với những đứa

trẻ khác. Cũng chính vì vậy mà có rất nhiều kẻ

trong lòng mang ý đồ không đơn thuần, thậm chí

là mưu mô xảo trá tiếp cận họ, chủ yếu đều là vì

lợi ích kinh tế.

Thật ra, trước kia, từ khi mấy người vẫn còn

là những đứa trẻ, anh ta và Lục Khánh Nam làm

quen với Quách Cao Minh cũng luôn bị người

trong gia đình nhắc nhở phải tạo dựng mối quan

hệ tốt với “đứa trẻ nhà họ Quách”. Thực ra sự

phát triển của xã hội và những lợi ích sản sinh ra

từ đó vô cùng xấu xí.

Bùi Thanh Tùng vẫn chỉ là đứa trẻ, cậu bé

nói thích thì đó chính là thích, yêu thích một

cách đơn thuần nhất, chẳng phải vì bất cứ lợi ích

nào cả.

Kiều Bích Ngọc nghe vậy cũng giật mình

kinh ngạc, vẫn còn hơi mơ hồ đáp: “Được”

Thực ra cô không hề có suy nghĩ phức tạp

như Bùi Hưng Nam nói, chẳng qua trong lúc này

cô cũng không biết nên trả lời bọn họ về hai đứa

trẻ song sinh nhà họ quách thế nào cho phải, rõ

ràng hai đứa trẻ đó là con của cô nhưng không

hiểu sao cô đối với hai đứa bé đó có một cảm

giác lạ lẫm kì lạ.

Những đứa trẻ nhà họ Quách đã bị định sẵn

phải cô độc, những mối quan hệ của họ khi còn

là đứa trẻ rất hạn chế.

Bùi Hưng Nam lại mỉm cười nói: “Ông cụ

Quách vô cùng thương yêu hai đứa cháu này,

muốn tiếp cận hai đứa nhỏ cũng không dễ dàng

đâu.”

Anh ta cũng biết rõ đây là một chủ đề rất

xấu hổ, khi nhắc tới nó khiến ai cũng thấy gượng

gạo. Những đứa trẻ nhà họ Quách lớn lên như

thế nào đến ngay cả Kiều Bích Ngọc là mẹ chúng

cũng chẳng thể can thiệp vào, những thứ mà hai

đứa trẻ đó phải gánh vác quá nhiều.

Có đôi khi anh cảm thấy, nếu một gia đình

bình thường tầm trung thôi hẳn mọi người trong

cuộc ai cũng sẽ dễ dàng hơn.

“Thanh Tùng, con xem con có khác gì một

tên ăn mày không, bẩn ghê người, mau đi tắm

rửa bằng nước nóng rồi thay bộ quần áo mới

ngay” Bùi Hưng Nam nhanh chóng bắt lấy con

trai mình rồi kéo sang căn phòng cách vách để

tắm rửa.

Có thể là bởi vì bởi vì trải qua một trận lở

tuyết, chân đạp một bước tới Quỷ Môn Quan rồi

được quay lại nên trong lòng ai cũng hiểu rõ hơn

giá trị của những lời cảm ơn, xin lỗi và tình cảm

giữa người với người càng được quý trọng hơn,

đến ngay cả một đứa trẻ cũng như trưởng thành

hơn rất nhiều.

Bùi Thanh Tùng nắm chặt lấy tay của người

cha mình, trước khi rời đi cũng không quên dặn

dò Châu Mỹ Duy: “Dì Duy, dì phải nghỉ ngơi thật

tốt đó, đừng tự trách mình nữa, dì vẫn còn đang

sốt, phải nghỉ ngơi mới có thể nhanh khỏe lại

được.”

Trạng thái của Thanh Tùng bây giờ vô cùng

tốt, trong biệt thự cùng rất ấm áp, cậu bé cùng

rất vui vẻ vì có một nơi có điện, có nước lại ấm

áp để nghỉ ngơi, tắm rửa.

Cậu bé chợt nhớ tới cái mặt thắt lưng được

khắc hoa văn, lúc trước khi bị người bắt xuống

nói, những người tự xưng là quý tộc đưa cho bọn

họ cái mặt thắt lưng này.

“Cha à, cái này chính là của những kẻ bắt

nạt chúng con…”

Trên mặt Bùi Hưng Nam cũng xuất hiện sự

tức giận, những kẻ này thật sự quá vô sỉ, thế mà

thừa dịp lúc anh và Lục Khánh Nam rời đi thì liền

chạy tới bắt nạt phụ nữ và trẻ em, thật đáng

giận.

May mà bọn họ vẫn còn an toàn, nếu không

chắc chắn bọn họ phải chôn cùng.

Đương nhiên Kiều Bích Ngọc nhận ra cái mặt

thắt lưng kia, bọn người khốn khiếp kia bắt cô

phải xuống núi tìm kiếm trưởng trấn để cứu

người đàn ông bị trúng gió trong đám bọn họ,

kết quả của bọn họ đều đang nằm trong tuyết

ngoài kia.

Bùi Hưng Nam xoa đầu nhỏ của Bùi Thanh

Tùng, nửa đùa nửa thật nói: “Cất kỹ cái mặt thắt

lưng này sau đi tìm chú Minh rồi nhờ chú ấy xử lý

đám người đó đi.”

“Đúng vậy, những người đó thực sự rất quá

đáng, con nhất định sẽ cất nó thật kỹ, nhất định

phải cho đám người đó đẹp mặt.”

Gương mặt nhỏ của Bùi Thanh Tùng đầy

giận giữ, nắm đấm nhỏ xinh vung lên. Cậu bé có

gương mặt dễ thương này thực ra thù rất dai.

Hành động của cậu khiến mấy người cười

ầm lên đầy vui vẻ. Rồi sau đó Bùi Hưng Nam dẫn

theo Thanh Tùng đi sang phòng bên tắm rửa.

Trong phòng lúc này cũng chỉ còn lại Châu Mỹ

Duy và Kiều Bích Ngọc.

Châu Mỹ Duy tìm một bộ quần áo sạch sẽ

trong tủ quần áo vừa nói: “Mình nghe nói biệt

thự chúng ta đang ở này này có đồng sở hữu với

khách sạn trên đỉnh núi đấy, chính là thuộc về

gia tộc Anta…”

Ngôi biệt thự này mang phong cách của

những kiến trúc của những tòa thành châu u của

những thế kỉ trước. Đầy đủ rộng rãi, rất thích hợp

để trở thành nơi lánh nạn tạm thời. Quả nhiên

hơn 30 gian phòng cho khách đều là nhờ vào

mối quan hệ của Bùi Hưng Nam mà bọn họ được

ưu tiên, được nằm trên đệm êm, tắm nước nóng,

không phải chen chúc nhau với hơn 200 người

trong đại sảnh.

Châu Mỹ Duy chọn một bộ đồ sạch sẽ phù

hợp với Kiều Bích Ngọc rồi đưa qua cho cô: “Cậu

cũng đi tắm nước nóng đi, bên trong có bồn tắm

lớn lắm, ngâm mình trong nước nóng và tỉnh dầu

sẽ khiến cho cậu thư giãn hơn đấy.”

“À đúng rồi, còn một chuyện nữa.” Châu Mỹ

Duy vội vàng cầm chiếc điện thoại ở đầu giường

lên rồi đưa cho cô: “Dì nhỏ của cậu và mọi người

vẫn đang rất lo lắng cho cậu đấy, cậu gọi cho họ

một cuộc điện thoại báo bình an đi.”

Lúc trước ở trên núi, tín hiệu điện thoại có

hơi chập chờn, tất cả mọi người đều không có

cách nào dùng di động liên lạc với người bên

ngoài, bây giờ xuống núi nên tín hiệu rốt cuộc

cũng ổn định lại, ai nấy đều vội vàng báo tin cho

người nhà báo bình an.

Điện thoại vừa kết nối cô đã nghe thấy giọng

nói đầy kích động của Cung Nhã Yến: “Hai ngày

trước dì trông thấy báo đài đưa tin bên Thụy Sĩ bị

lở tuyết, điện thoại của cháu thì không gọi được,

Khánh Nam và Mỹ Duy cũng không liên lạc được,

cháu biết ở nhà lo lắng lắm không…”

“Hai giờ trước, Quách Cao Minh vừa cho

người liên hệ với ba con rồi, sau đó Mỹ Duy tự

mình gọi điện báo tin mới yên tâm được đôi chút,

Mỹ Duy còn nói các con gặp tuyết lở…”

Kiều Bích Ngọc cầm di động, biểu cảm vẫn

bình thản như cũ nói: “Cháu không sao.”

Cung Nhã Yến nghe được cô nói vậy thì thở

dài một hơi: “Bình an là tốt rồi.”

Phía bên kia điện thoại bắt đầu có tiếng ồn

ào, hình như có tiếng cha cô, Kiều Văn Vũ: “Bảo

nó gọi video đi.”

“Anh còn không biết tính tình nó sao, biết thì

bớt bớt đi, cậy mạnh cái gì.”

Cung Nhã Yến thở dài thườn thượt: “Từ khi

còn là một đứa trẻ, Bích Ngọc đã rất ít khiến

người khác phải lo lắng, đập đầu bị thương còn

không chịu nói cho ai biết.”

“Lần đầu tiên em dẫn con bé đi trượt tuyết,

con bé không cẩn thận lăn thành một quả cầu

tuyết nữa, bảo nó gọi video đi..“ Thái độ của

Kiều Văn Vũ vô cùng kiên quyết nói.

Kiều Bích Ngọc yên tĩnh lắng nghe tiếng

thảo luận của người nhà mình ở đầu dây bên kia,

trong lòng như còn một ngọn lửa được nhen lên,

vô cùng ấm áp..

Trên thế giới, mặc dù tồn tại những thứ vô

cùng nhơ bẩn, có những quan hệ người với

người đầy giả dối nhưng, chắc chắn cũng sẽ tồn

tại những người sẽ vì mình mà vui, vì mình mà

đau buồn, những người lặng yên đứng sau, hậu

thuẫn cho mình.

Kiều Bích Ngọc rất nghe lời mà mở video lên

nhìn những người đó của cô. Thông qua video

kiểm tra nàng từ đầu đến chân, xác nhận cô ấy

không có vấn đề xong vẫn không nhịn được mà

nói vài câu.

“Đi du lịch mà còn không mày gặp phải sự

cố như vậy, khi nào gió tuyết ngừng, sân bay

hoạt động lại thì lập tức về nhà, nghe chưa”

“Con biết rồi.”

Cô rất ngoan ngoãn mà nghe lời mà không

tranh luận gì thêm.

“Chuyện này sao có thể trách Bích Ngọc

được chứ, đây là do thời tiết.” Bà cụ Kiều ở bên

cạnh cũng lại gần.

“Bích Ngọc của chúng ta an toàn là tốt rồi,

đúng là phải tạ trời khấn phật mà, tổ tiên phù

hộ.”

Bà cụ Kiều càng lớn tuổi càng nhận thấy sự

trân quý của thành viên trong nhà, sự bình an, cả

gia đình đoàn viên mới là điều quan trọng nhất.

Khi Kiều Bích Ngọc ra nước ngoài và gặp phải

bảo tuyết như vậy cả nhà đều ăn không ngon,

ngủ không yên. Thân già còn hoảng hốt không

thôi, ngày ngày thắp hương, cầu trời khấn phật

để cháu gái được bình an. Đế Kiều Văn Vũ phải đi

làm cũng chẳng có tinh thần, chỉ nghỉ ở nhà chờ

đợi có người gọi điện thoại báo tin.

Cuối cùng Cung Nhã Yến nói: “Ở bên đó nếu

gặp phải chuyện gì tủi hờn nhất định phải gọi

điện về nhà đấy, nếu không chịu nổi thì quay về

nhà, nhà vẫn luôn rộng mở chào đón con, mọi

người vẫn luôn đứng sau ủng hộ con…”

Kiều Bích Ngọc cuối cùng cũng cúp máy,

Châu Mỹ Duy nhìn cô và nói: “Dì nhỏ đối xử thật

tốt với cậu.”

“Đúng vậy.”

Cung Nhã Yến thậm chí còn thương yêu cô

hơn mẹ ruột của cô, dì chính là người dạy cô rất

nhiều thứ trong cuộc sống.

Cũng chính vì như vậy nên khi bà không

muốn cô qua lại với nhà họ Quách thì lời nói của

bà rất có trọng lượng.

Châu Mỹ Duy đột nhiên hỏi sang chuyện

khác: “Vết thương của Quách Cao Minh sao rồi?”

“Chỉ là vết thương nhẹ thôi.” Kiều Bích Ngọc

nhàn nhạt đáp.

“Anh ấy bị tê liệt cục bộ, trong ca tiểu phẫu

thì con dao cũng đã được lấy ra rồi, không có

việc gì cả.

Châu Mỹ Duy thấy vẻ mặt đầy bình tĩnh của

cô lại cũng không hỏi thêm gì về nguyên nhân

Quách Cao Minh bị thương, Bùi Hưng Nam đã

dặn cô đừng hỏi quá nhiều.

Nhưng mà, có mấy lời cô cảm thấy nhất định

phải nói rõ ràng một chút thì tốt hơn.

“Mình thấy Quách Cao Minh có vẻ rất mệt

mỏi, lúc anh ta dẫn theo người đến khách sạn là

nhân lúc trực thăng tới…”

Theo lẽ thường mà nói, lái máy bay trực

thăng đi vào vùng núi tuyết đang nổi bão là một

hành vi vô cùng nguy hiểm, chỉ cần hơi không

cẩn thận một chút thôi rất dễ gặp tai nạn khiến

cả trực thăng cũng bị phá hủy, người bên trong

đó cũng khó mà có khả năng an toàn được.

Nhưng đây thực sự là cách nhanh nhất để tiến

vào.

Châu Mỹ Duy thả nhẹ giọng, chậm rãi

khuyên Kiểu Bích Ngọc một câu: “Kiều Bích

Ngọc, lát nữa cậu tắm xong thì qua xem anh ta

một chút đi, nếu cậu qua đó thì Quách Cao Minh

sẽ rất vui vẻ đói.”

Kiều Bích Ngọc cúi đầu như đang suy nghĩ

gì đó mà không đáp lại cô.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 400: Đoàn tụ sau thảm họa mới thấu được cảm ơnKhi Châu Mỹ Duy gặp lại Kiều Bích Ngọc thìlập tức nhào tới ôm chầm lấy cô mà khóc.“Kiều Bích Ngọc, may mà cậu không cóchuyện gì, cậu không biết mình sợ hãi tới mứcnào đâu, nếu như cậu và Thanh Tùng mà cóchuyện gì, nếu như không tìm được hai người…”Châu Mỹ Duy tính ra cũng rất may mắn, côấy nằm trong nhóm người đầu tiên được người tacứu viện, lúc ấy cô ấy còn hôn mê, khi tỉnh lại thìđầu óc cuống cuồng lên hết, sợ tới mức nóichuyện cũng lộn xộn hết lên.Bùi Hưng Nam cũng đỏ ngầu hết cả mắt màhỏi cô ấy Bùi Thanh Tùng ở đâu, nếu như sauchuyện này chỉ có một mình cô ấy còn sống vậysẽ rất đau khổ, sau tất cả người còn sống cuốicùng nhìn những người khác ra đi mới là đaukhổ, ám ảnh nhất.Cô ấy là người tận mắt chứng kiến biết baonhiêu người bị tuyết lở đè ập xuống, chôn vùihàng chục sinh mạng, những tiếng la hét thấtthanh, những tiếng bước chân dồn dập, tìnhcảnh ranh giới giữa sự sống với cái chết quámong manh, đáng sợ khiến bất kì người nàokhông có đủ can đảm để đối diện.“Kiều Bích Ngọc, lúc ấy cậu bảo mình chạyđi, mình chạy mà cảm thấy bản thân mình thựcsự… thực sự quá nhu nhược, mình quá ích kỷ,mình xin lỗi, sao mình có thể bỏ chạy để bỏ lạicậu và Thanh Tùng cơ chứ…”Châu Mỹ Duy òa khóc như một đứa trẻ, KiềuBích Ngọc biết cô ấy đang tự trách bản thân rấtnhiều.Bùi Thanh Tùng đứng gần đó, cậu bé chứngkiến thấy dì Duy khóc đau thương như vậy thìkhuôn mặt nhỏ nhắn hơi hiện vẻ khó chịu, thấpgiọng nói: “Chúng ta đều không sao rồi.“Dì Ngọc rất giỏi, dì ấy vẫn luôn ôm lấy conkhông rời, chúng con đều ổn.”Bùi Thanh Tùng cầm lấy khăn tay, bàn taynhỏ bé không được tự nhiên mà lau cho cô ấy,giọng nói của một đứa trẻ nhưng bộ dáng nhưông cụ non an ủi cô: “Đừng khóc nữa”Kiều Bích Ngọc cũng thở dài một hơi: “MỹDuy à, cậu còn khóc nữa thì quần áo mình ướtnhẹp mất thôi.Châu Mỹ Duy nín khóc, ngẩng đầu lên, dùngđôi mắt vẫn còn đẫm nước nhìn hai người, mộtlớn, một nhỏ ở trước mắt.Kiều Bích Ngọc và Bùi Thanh Tùng bây giờnhìn rất có tỉnh thần, rõ ràng hai người mới làngười vừa mới tai qua nạn khỏi mà bây giờ lại anủi người an toàn như mình, nghĩ vậy Châu MỹDuy lập tức cảm thấy thật hổ thẹn.“Nếu như lúc đó cậu không chạy thoát trướcmà nói thì khả năng ba người chúng ta sẽ cùngchôn thây trong trận lở tuyết rồi.” Kiều Bích Ngọclại vỗ võ vào vai an ủi cô ấy: “Mỹ Duy, cậu đã làmrất tốt.”Châu Mỹ Duy hít một hơi ngăn lại toàn bộnước mắt, lúc này cô vẫn có thể nghe thấynhững lời trêu đùa nhẹ nhõm của Kiều Bích Ngọcthật là dở khóc dở cười.“Mình biết mà, cậu đã nói sẽ chắc chắn làmđược!” Châu Mỹ Duy nhận lấy chiếc khăn tay màBùi Thanh Tùng đưa cho, trong vô thức nói ranhững điều tận tâm can.Châu Mỹ Duy vẫn nhớ, lúc đó Kiều BíchNgọc đã nói cô ấy sẽ bảo vệ Thanh Tùng thật tốtđể cho Châu Mỹ Duy cô có thời gian chạy thoát.Kiểu Bích Ngọc nghe Châu Mỹ Duy nói nhưmột sự thật hiển nhiên như vậy thì trong lòng vôcùng xúc động, Mỹ Duy vẫn luôn tin tưởng vàocô như vậy.Gương mặt nhỏ nhắn của Bùi Thanh Tùngcũng cười ngây ngô, đầy sáng lạn nói: “Dì Ngọclà người giỏi nhất.”Nhìn bộ dáng của cậu bé trông thật giốngchú cún con vẫy đuôi tít mù khi đạt được “chiếnÍCH..Châu Mỹ Duy nhìn dáng vẻ đầy đáng yêu,hoạt bát của cậu thì thở phào nhẹ nhõm. Banđầu cô còn sợ rằng Thanh Tùng còn quá nhỏ, sợrằng sau khi phải trải qua những chuyện kinhkhủng như vậy sẽ tạo thành vết thương tâm lýcho cậu, khiến cậu bé thu mình lại, giấu kín “vếtthương”.Hiện giờ xem ra đứa nhỏ này kiên cường hơnnhững gì Châu Mỹ Duy nghĩ nhiều lắm.Bùi Thanh Tùng lại tự hào tuyên rằng: “Bâygiờ con đã là anh cả rồi.”Dáng người nhỏ bé đứng thẳng tắp, ngẩngcao đầu, sau đó cậu lại nhìn phía Kiểu BíchNgọc, hừng một chút như đang do dự gì đó rồilại như dùng tất cả dũng khí ngẩng đầu hỏi KiềuBích Ngọc: “Dì Ngọc, sau này con có được chơicùng với em trai không ạ? Con rất thích chơicùng các em ấy, con đảm bảo sẽ chăm sóc cácem ấy thật tốt, sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt cácem ấy đâu.”Kiểu Bích Ngọc nghe thấy từ “em trai” saomà cảm thấy lạ lẫm như vậy chứ. Nói thật có vẫnchưa phản ứng lại đề tài cậu đang nói là sao nêntrong đầu rất mờ mịt, không biết nên đáp lại raSao.“Em trai” mà Bùi Thanh Tùng nói là chỉ haiđứa trẻ song sinh nhà họ Quách.Đúng lúc này, Bùi Hưng Nam cầm theo mấybộ quần áo sạch đi đến.Anh ta khẽ ho một tiếng rồi quay sang giảithích thêm để tránh hiểu nhầm: “Kiều Bích Ngọc,suy nghĩ của Thanh Tùng rất đơn thuần, nó rấtyêu mến hai đứa trẻ song sinh nhà họ Quách,không có ý gì khác đâu.”Điều này nhất định phải giải thích rõ ràng.Bởi vì những đứa trẻ mang họ Quách từ khisinh ra đã định trước không phải là kẻ tầmthường, sinh ra trong một gia tộc lớn như vậy thìđứa trẻ đó cũng sẽ không giống với những đứatrẻ khác. Cũng chính vì vậy mà có rất nhiều kẻtrong lòng mang ý đồ không đơn thuần, thậm chílà mưu mô xảo trá tiếp cận họ, chủ yếu đều là vìlợi ích kinh tế.Thật ra, trước kia, từ khi mấy người vẫn cònlà những đứa trẻ, anh ta và Lục Khánh Nam làmquen với Quách Cao Minh cũng luôn bị ngườitrong gia đình nhắc nhở phải tạo dựng mối quanhệ tốt với “đứa trẻ nhà họ Quách”. Thực ra sựphát triển của xã hội và những lợi ích sản sinh ratừ đó vô cùng xấu xí.Bùi Thanh Tùng vẫn chỉ là đứa trẻ, cậu bénói thích thì đó chính là thích, yêu thích mộtcách đơn thuần nhất, chẳng phải vì bất cứ lợi íchnào cả.Kiều Bích Ngọc nghe vậy cũng giật mìnhkinh ngạc, vẫn còn hơi mơ hồ đáp: “Được”Thực ra cô không hề có suy nghĩ phức tạpnhư Bùi Hưng Nam nói, chẳng qua trong lúc nàycô cũng không biết nên trả lời bọn họ về hai đứatrẻ song sinh nhà họ quách thế nào cho phải, rõràng hai đứa trẻ đó là con của cô nhưng khônghiểu sao cô đối với hai đứa bé đó có một cảmgiác lạ lẫm kì lạ.Những đứa trẻ nhà họ Quách đã bị định sẵnphải cô độc, những mối quan hệ của họ khi cònlà đứa trẻ rất hạn chế.Bùi Hưng Nam lại mỉm cười nói: “Ông cụQuách vô cùng thương yêu hai đứa cháu này,muốn tiếp cận hai đứa nhỏ cũng không dễ dàngđâu.”Anh ta cũng biết rõ đây là một chủ đề rấtxấu hổ, khi nhắc tới nó khiến ai cũng thấy gượnggạo. Những đứa trẻ nhà họ Quách lớn lên nhưthế nào đến ngay cả Kiều Bích Ngọc là mẹ chúngcũng chẳng thể can thiệp vào, những thứ mà haiđứa trẻ đó phải gánh vác quá nhiều.Có đôi khi anh cảm thấy, nếu một gia đìnhbình thường tầm trung thôi hẳn mọi người trongcuộc ai cũng sẽ dễ dàng hơn.“Thanh Tùng, con xem con có khác gì mộttên ăn mày không, bẩn ghê người, mau đi tắmrửa bằng nước nóng rồi thay bộ quần áo mớingay” Bùi Hưng Nam nhanh chóng bắt lấy contrai mình rồi kéo sang căn phòng cách vách đểtắm rửa.Có thể là bởi vì bởi vì trải qua một trận lởtuyết, chân đạp một bước tới Quỷ Môn Quan rồiđược quay lại nên trong lòng ai cũng hiểu rõ hơngiá trị của những lời cảm ơn, xin lỗi và tình cảmgiữa người với người càng được quý trọng hơn,đến ngay cả một đứa trẻ cũng như trưởng thànhhơn rất nhiều.Bùi Thanh Tùng nắm chặt lấy tay của ngườicha mình, trước khi rời đi cũng không quên dặndò Châu Mỹ Duy: “Dì Duy, dì phải nghỉ ngơi thậttốt đó, đừng tự trách mình nữa, dì vẫn còn đangsốt, phải nghỉ ngơi mới có thể nhanh khỏe lạiđược.”Trạng thái của Thanh Tùng bây giờ vô cùngtốt, trong biệt thự cùng rất ấm áp, cậu bé cùngrất vui vẻ vì có một nơi có điện, có nước lại ấmáp để nghỉ ngơi, tắm rửa.Cậu bé chợt nhớ tới cái mặt thắt lưng đượckhắc hoa văn, lúc trước khi bị người bắt xuốngnói, những người tự xưng là quý tộc đưa cho bọnhọ cái mặt thắt lưng này.“Cha à, cái này chính là của những kẻ bắtnạt chúng con…”Trên mặt Bùi Hưng Nam cũng xuất hiện sựtức giận, những kẻ này thật sự quá vô sỉ, thế màthừa dịp lúc anh và Lục Khánh Nam rời đi thì liềnchạy tới bắt nạt phụ nữ và trẻ em, thật đánggiận.May mà bọn họ vẫn còn an toàn, nếu khôngchắc chắn bọn họ phải chôn cùng.Đương nhiên Kiều Bích Ngọc nhận ra cái mặtthắt lưng kia, bọn người khốn khiếp kia bắt côphải xuống núi tìm kiếm trưởng trấn để cứungười đàn ông bị trúng gió trong đám bọn họ,kết quả của bọn họ đều đang nằm trong tuyếtngoài kia.Bùi Hưng Nam xoa đầu nhỏ của Bùi ThanhTùng, nửa đùa nửa thật nói: “Cất kỹ cái mặt thắtlưng này sau đi tìm chú Minh rồi nhờ chú ấy xử lýđám người đó đi.”“Đúng vậy, những người đó thực sự rất quáđáng, con nhất định sẽ cất nó thật kỹ, nhất địnhphải cho đám người đó đẹp mặt.”Gương mặt nhỏ của Bùi Thanh Tùng đầygiận giữ, nắm đấm nhỏ xinh vung lên. Cậu bé cógương mặt dễ thương này thực ra thù rất dai.Hành động của cậu khiến mấy người cườiầm lên đầy vui vẻ. Rồi sau đó Bùi Hưng Nam dẫntheo Thanh Tùng đi sang phòng bên tắm rửa.Trong phòng lúc này cũng chỉ còn lại Châu MỹDuy và Kiều Bích Ngọc.Châu Mỹ Duy tìm một bộ quần áo sạch sẽtrong tủ quần áo vừa nói: “Mình nghe nói biệtthự chúng ta đang ở này này có đồng sở hữu vớikhách sạn trên đỉnh núi đấy, chính là thuộc vềgia tộc Anta…”Ngôi biệt thự này mang phong cách củanhững kiến trúc của những tòa thành châu u củanhững thế kỉ trước. Đầy đủ rộng rãi, rất thích hợpđể trở thành nơi lánh nạn tạm thời. Quả nhiênhơn 30 gian phòng cho khách đều là nhờ vàomối quan hệ của Bùi Hưng Nam mà bọn họ đượcưu tiên, được nằm trên đệm êm, tắm nước nóng,không phải chen chúc nhau với hơn 200 ngườitrong đại sảnh.Châu Mỹ Duy chọn một bộ đồ sạch sẽ phùhợp với Kiều Bích Ngọc rồi đưa qua cho cô: “Cậucũng đi tắm nước nóng đi, bên trong có bồn tắmlớn lắm, ngâm mình trong nước nóng và tỉnh dầusẽ khiến cho cậu thư giãn hơn đấy.”“À đúng rồi, còn một chuyện nữa.” Châu MỹDuy vội vàng cầm chiếc điện thoại ở đầu giườnglên rồi đưa cho cô: “Dì nhỏ của cậu và mọi ngườivẫn đang rất lo lắng cho cậu đấy, cậu gọi cho họmột cuộc điện thoại báo bình an đi.”Lúc trước ở trên núi, tín hiệu điện thoại cóhơi chập chờn, tất cả mọi người đều không cócách nào dùng di động liên lạc với người bênngoài, bây giờ xuống núi nên tín hiệu rốt cuộccũng ổn định lại, ai nấy đều vội vàng báo tin chongười nhà báo bình an.Điện thoại vừa kết nối cô đã nghe thấy giọngnói đầy kích động của Cung Nhã Yến: “Hai ngàytrước dì trông thấy báo đài đưa tin bên Thụy Sĩ bịlở tuyết, điện thoại của cháu thì không gọi được,Khánh Nam và Mỹ Duy cũng không liên lạc được,cháu biết ở nhà lo lắng lắm không…”“Hai giờ trước, Quách Cao Minh vừa chongười liên hệ với ba con rồi, sau đó Mỹ Duy tựmình gọi điện báo tin mới yên tâm được đôi chút,Mỹ Duy còn nói các con gặp tuyết lở…”Kiều Bích Ngọc cầm di động, biểu cảm vẫnbình thản như cũ nói: “Cháu không sao.”Cung Nhã Yến nghe được cô nói vậy thì thởdài một hơi: “Bình an là tốt rồi.”Phía bên kia điện thoại bắt đầu có tiếng ồnào, hình như có tiếng cha cô, Kiều Văn Vũ: “Bảonó gọi video đi.”“Anh còn không biết tính tình nó sao, biết thìbớt bớt đi, cậy mạnh cái gì.”Cung Nhã Yến thở dài thườn thượt: “Từ khicòn là một đứa trẻ, Bích Ngọc đã rất ít khiếnngười khác phải lo lắng, đập đầu bị thương cònkhông chịu nói cho ai biết.”“Lần đầu tiên em dẫn con bé đi trượt tuyết,con bé không cẩn thận lăn thành một quả cầutuyết nữa, bảo nó gọi video đi..“ Thái độ củaKiều Văn Vũ vô cùng kiên quyết nói.Kiều Bích Ngọc yên tĩnh lắng nghe tiếngthảo luận của người nhà mình ở đầu dây bên kia,trong lòng như còn một ngọn lửa được nhen lên,vô cùng ấm áp..Trên thế giới, mặc dù tồn tại những thứ vôcùng nhơ bẩn, có những quan hệ người vớingười đầy giả dối nhưng, chắc chắn cũng sẽ tồntại những người sẽ vì mình mà vui, vì mình màđau buồn, những người lặng yên đứng sau, hậuthuẫn cho mình.Kiều Bích Ngọc rất nghe lời mà mở video lênnhìn những người đó của cô. Thông qua videokiểm tra nàng từ đầu đến chân, xác nhận cô ấykhông có vấn đề xong vẫn không nhịn được mànói vài câu.“Đi du lịch mà còn không mày gặp phải sựcố như vậy, khi nào gió tuyết ngừng, sân bayhoạt động lại thì lập tức về nhà, nghe chưa”“Con biết rồi.”Cô rất ngoan ngoãn mà nghe lời mà khôngtranh luận gì thêm.“Chuyện này sao có thể trách Bích Ngọcđược chứ, đây là do thời tiết.” Bà cụ Kiều ở bêncạnh cũng lại gần.“Bích Ngọc của chúng ta an toàn là tốt rồi,đúng là phải tạ trời khấn phật mà, tổ tiên phùhộ.”Bà cụ Kiều càng lớn tuổi càng nhận thấy sựtrân quý của thành viên trong nhà, sự bình an, cảgia đình đoàn viên mới là điều quan trọng nhất.Khi Kiều Bích Ngọc ra nước ngoài và gặp phảibảo tuyết như vậy cả nhà đều ăn không ngon,ngủ không yên. Thân già còn hoảng hốt khôngthôi, ngày ngày thắp hương, cầu trời khấn phậtđể cháu gái được bình an. Đế Kiều Văn Vũ phải đilàm cũng chẳng có tinh thần, chỉ nghỉ ở nhà chờđợi có người gọi điện thoại báo tin.Cuối cùng Cung Nhã Yến nói: “Ở bên đó nếugặp phải chuyện gì tủi hờn nhất định phải gọiđiện về nhà đấy, nếu không chịu nổi thì quay vềnhà, nhà vẫn luôn rộng mở chào đón con, mọingười vẫn luôn đứng sau ủng hộ con…”Kiều Bích Ngọc cuối cùng cũng cúp máy,Châu Mỹ Duy nhìn cô và nói: “Dì nhỏ đối xử thậttốt với cậu.”“Đúng vậy.”Cung Nhã Yến thậm chí còn thương yêu côhơn mẹ ruột của cô, dì chính là người dạy cô rấtnhiều thứ trong cuộc sống.Cũng chính vì như vậy nên khi bà khôngmuốn cô qua lại với nhà họ Quách thì lời nói củabà rất có trọng lượng.Châu Mỹ Duy đột nhiên hỏi sang chuyệnkhác: “Vết thương của Quách Cao Minh sao rồi?”“Chỉ là vết thương nhẹ thôi.” Kiều Bích Ngọcnhàn nhạt đáp.“Anh ấy bị tê liệt cục bộ, trong ca tiểu phẫuthì con dao cũng đã được lấy ra rồi, không cóviệc gì cả.Châu Mỹ Duy thấy vẻ mặt đầy bình tĩnh củacô lại cũng không hỏi thêm gì về nguyên nhânQuách Cao Minh bị thương, Bùi Hưng Nam đãdặn cô đừng hỏi quá nhiều.Nhưng mà, có mấy lời cô cảm thấy nhất địnhphải nói rõ ràng một chút thì tốt hơn.“Mình thấy Quách Cao Minh có vẻ rất mệtmỏi, lúc anh ta dẫn theo người đến khách sạn lànhân lúc trực thăng tới…”Theo lẽ thường mà nói, lái máy bay trựcthăng đi vào vùng núi tuyết đang nổi bão là mộthành vi vô cùng nguy hiểm, chỉ cần hơi khôngcẩn thận một chút thôi rất dễ gặp tai nạn khiếncả trực thăng cũng bị phá hủy, người bên trongđó cũng khó mà có khả năng an toàn được.Nhưng đây thực sự là cách nhanh nhất để tiếnvào.Châu Mỹ Duy thả nhẹ giọng, chậm rãikhuyên Kiểu Bích Ngọc một câu: “Kiều BíchNgọc, lát nữa cậu tắm xong thì qua xem anh tamột chút đi, nếu cậu qua đó thì Quách Cao Minhsẽ rất vui vẻ đói.”Kiều Bích Ngọc cúi đầu như đang suy nghĩgì đó mà không đáp lại cô.

Chương 400