Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 403

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Truyện cha cục cưng là một tổng tàiChương 403: Tôi là vợ của anh“Vết thương của anh sao tồi?”Kiều Bích Ngọe nhìn anh trong bộ đồ của bệnh, giọngkhó xử hỏiCô không tới gần mà đứng cách chân giường hai métQuách Cao Minh đang nghi trên giường, bên phảiglường có mấy bình nước biển đang trên giá st, anh cònc6 hai bình, ánh mắt anh sâu thẳm và phức tạp nhìn chấmchăm vào cô đang đứng cách đó hai mét, cô cứ đứngcách xa như vậy, không đi đến gần anh.“Không sao cả” Anh trầm giọng đáp.Có thể là do ánh mắt của anh quá tập trung, Kiều BíchNgọc không thế nhìn thẳng vào mặt anh, cô quay đầu lạiliếc nhìn xung quanh trong phòng này, sau đó lại là mộtlần nữa không khí trở nên trầm lắng. I“Tâm mắt của Kiều Bích Ngọc dừng lại nhìn chiếcđồng hồ quả quýt màu vàng mâu vàng trên chiếc tủ ở đầugiường, tuy rằng ngoài mặt cô rất bình tĩnh, không nói lờinào nhưng trong lòng lại dâng trào một vài cám xúc lạ.Là cô đã kêu Lục Khánh Nam trả lại chiếc đồng hồ“quả quýt màu vàng này cho anh.Chiếc đồng hồ quả quýt màu vàng này, dường như đãthực sự trở thành thói quen của anh, anh mang nó đi khắp.nơi,Suy nghĩ của cô cứ thế trôi đ*, đôi mật cô cụp xuống.suy nghĩ về nhiều thứ, cho đến khi Quách Cao Minh độtnhiên nói: ‘Về nhà với tôi”‘Cô sửng sốt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú cúaanhCon ngươi sâu thắm của Quách Cao Minh rất sắc bén,sáng rực nhìn vào mắt cô, trầm giọng lặp lại: “Kiều Bích.Ngọc, trở lại nhà họ Quách với anh” ,Về nhà họ Quách Bạn đang đọc tại truyen.oneKiều Bích Ngọc chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ độtnhiên trực tiếp nói như vậy, sửng sốt, không biết nên trảlời như thế nào với anh, nhưng ít nhất trong sâu thẩmtrong lòng cô cũng không kháng cự ý tưởng nàyĐiện thoại trên bản cạnh giường đổ chuông.“Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến bầukhông khí tịch mịch của họ trở nên tự nhiên hơn một chút,Kiều Bích Ngọc quay đầu lại không nhìn anh, sải bước đivề phía tủ đầu giường,“Tay phải của Quách Cao Minh vẫn còn đang truyềnnước biển, Kiều Bích Ngọc cũng không rề rà mà giúp anh.lấy điện thoại, đi đến bên anh và đưa cho anh,Cô liếc nhanh, thấy người gọi đến là Ông nội.Quách Cao Minh lếc nhìn cô, lúc này cô đang đứngtrước mặt anh, cách anh chưa đốn nửa mét, anh duỗi taytrái ra nhận lấy điện thoại, ngón tay mảnh khánh chạm vàotay cô có chút mất lạnh.‘Chuông điện thoại cứ reo liên tục, thật phiền nên‘Quách Cao Minh nhanh chóng nhấn vào nứt trả lờiĐiện thoại phát ra một giạng nói thô bạo và tức giận:ˆCó chuyện gì vậy!“Đã phái nhiều người như vậy còn mượn đường bay.vậy mà làm cho bản thân mình bị thương, đồ vô dụng!”Ông cụ Quách uy nghiêm chửi rủaMắc dù Quách Cao Minh không bật loa ngoài nhưng,Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh vẫn nghe được rất rõ, ôngnội không bao giờ khách sáo với cháu trai, rõ rằng là quantâm đến cháu, nhưng ông cụ chửi bới thậm tệ.Ông nội tức giận đến mức hết vào điện thoại: ‘Anh vàKiều Bích Ngọc rốt cuộc là làm sao vậy, hai đứa đều chạyđến nước ngoài, không căn cấp sinh đôi ở nhà nữa đúngkhông?”**********Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyệnChàng Rể Cực PhẩmCó lẽ vì đầu dây bên này không có ai trả lời, nên ông.c* Quách mâng không đã, ông càng thêm tức giận mà.mảng anh: Có nghe thấy tôi nói gì với anh không? Cút vềđây ngay lập tức!”Quách Cao Minh nhìn điện thoại mà không lên tiếng,nhưng Kiều Bích Ngọc đáp lại một cách tự nhiên: tạ biếtđầu dây bên kia ông cụ Quách ngớ ra một lát, ôngkhông ngỡ được Kiều Bích Ngọc trả lời“Hôm nay chúng chấu số bay về”Quách Cao Minh không nhanh không chậm trả lời vàcúp máy trước.“Hiôm nay bay về có gấp quá không?”Khi Lụe Khánh Nam và những người khác biết rắng họ.chuẩn bị trở về nước, mỗi người đều có chút ngạc nhiênvà tiếc nuối. “Tôi còn dự định đợi sau khi bão tuyết dừnglại, sẽ ở lại Thụy Sĩ một hai ngày nữa, Gần thị trấn nhỏ này c6 vài khu du lịch, suối nước nóng cũng rất nổi tiếngLục Khánh Nam bí mật dùng củi chỏ chạm vào KiềuBích Ngọc bên cạnh, hạ giọng nói:’Đi nói với Cao Minh đi,chúng ta lại chơi hai ngày nữa rồi về.Kiều Bích Ngọc phớt lờ anh ta.“Thực ra cô cũng cảm thấy hơi vội vàng, dù gì Quách‘Cao Minh cũng bị thương nhẹ ở lưng, tốt hơn là nên nghỉthêm một ngày rồi hăn rời điNhưng Quách Cao Minh đã nổi như vậy ồi, có lẽ anhấy có việc gấp phải về nước giải quyết, dù sao anh ấycũng là một người bận rộn.“Ra sảnh ăn chút gì đó đi, một tiếng nữa xuất phát”‘Cô bước về phòng của mình.Lục Khánh Nam rất oán hận mà nhìn theo bóng lưngcủa cô: ‘Này, Kiều Bích Ngọc, hiếm khi chúng ta cùng nhau ra ngoài chơi. Cô cứ xem như là cô cùng Cao Minhđi du lịch trăng mật đi, lại thêm hai ngày đi”“Triết lý sống của Lục công tử là ăn tốt, ngú tốt và chơitốt, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện bithám ở vùng núituyết phủ trước đó, làm sao anh ta cũng phái đối xử tốtvới bản thân.Nhưng khi Kiều Bích Ngọc nghe thấy cụm từ ‘du lịchtrăng mật, bước chân của cô cảng nhanh hơn.Những điều ngọt ngào và đẹp để này và cuộc hônnhân của cô không liên quan gì đến nhau cả.Đàn em dưới quyền của Quách Cao Minh làm việc rấthiệu quả, chỉ một giờ sau, bọn họ đã trên đường đến sản.bay.“Sau khi họ đã ổn định ngồi trên khoang máy bay thìmáy bay cũng bắt đầu cất cánh với tốc độ cao và caohàng chục ngàn feet, với một bầu trời rong xanh, Mặc dùthời tiết vẫn còn lạnh, nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ máybay, tâm trạng vẫn là đẹp hơn một chút, như thể nhữngkhó khăn của ngày hôm qua, chỉ là một giấc mộng.Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy cuộc sống có đôi lúcthực sự như một giấc mơ khi thỉnh thoảng nhớ lạiMọi việc diễn ra rất suôn sẻ, máy bay từ Thụy Sĩ bayvẽ thành phố Bắc An, vừa xuống máy bay đã có người đếnđón, cô chưa kịp suy nghĩ gì hết đã bị giục lên xe chuyêndụng đi thẳng đến biệt thự của nhà họ Quách ở trung tâm.thành phố Bắc AnKiều Bích Ngọc có chút bối rối, căn biệt thự có kiếntrúc nguy nga quen thuộc này, đã âu rồi cô chưa bước —_ |chân vào nhà họ Quách.Từ lúc xuống máy bay, cô thậm chí còn chưa nóimuốn tìm xe đưa cô về thành phố Hải Châu. Quách Cao.Minh giống như rất vội vàng mà thúc giục cô, thậm chíkhông cho cô có cơ hội từ chối“Ông nội đầu?” Trông cô có chút thận trọng.Di Phương trước mặt tràn đầy vui mừng, nhiệt tỉnhchào hỏi: ‘Cô chú, cô đã về rồi. Ông cụ Quách có việc độtxuất nên vội văng đi ra ngoài, ông ấy nói là ở nhờ nhà bạnvài ngày, cô có mệt không? Phòng ngủ chính đã được dọn.đẹp rồi. Tôi pha sẵn nước cho cô tâm rồi, nhà bếp cũngđang chuẩn bị những món ăn yêu thích của cô“Õ” Kiều Bích Ngọc gật đầu, cô không biết nên nói gìkhi đối diện với sự nhiệt tình của dì Phương‘Vẽ phần ông cụ Quách, ông cụ đã ra ngoài rồi, vốn dĩeð còn đang vướng mắc không biết nói gì khi gặp lại ôngc*, dù gì thì lân cuối cùng cô rời khỏi nhà họ Quách cũng là bị đuối đi, dù cô biết đó là yêu cầu của dì cô thì cô vẫncảm thấy khá khó xử l‘Cô nhìn nhà họ Quách vừa quen vừa lạ trước mặt,trong lòng có chút khó chịu.” Cô chủ, để tôi đưa cô đến phòng em bé xem hai đứabé”Dì Phương trông rất phấn khích và gần như kéo côđến nhà trẻVẻ mặt của Kiều Bích Ngọc hơi giật mình khi nghe.thấy tiếng ‘phòng em bế, nhưng cô không từ chối mà cóchút giống như mộng du, cả người chậm chạp mà đi theođi PhươngQuách Cao Minh ở phía sau đang lặng lẽ theo dõiphản ứng của cô, khi nhìn thấy cô đi lên lâu cùng với dìPhương, nhưng nỗi lo lâng không biết tên trong anh cuốicùng cũng được thả lỏng rồiBuộc cô ấy để cô ấy không có cơ hội từ chốiÁnh mắt anh phức tạp, đây là tác phong quen thuộccủa anh khi đối mặt với cô.Anh biết rằng điều này thật đáng khinh bỉ và xấu hốđối với cô, nhưng anh còn có thể làm gì khác.Quách Cao Minh không vào phòng trẻ em, quay trở lạiphòng ngủ chính của Đông Hải, anh cởi áo khoác, lấychiếc đồng hồ quả quýt mẫu vàng trong túi ra, cầm nótrong lòng bàn tay, anh chăm chú nhìn chiếc đồng hồ quá‘quýt màu vàng, đã nhiều năm như vậyKhi gấp cô, ngay từ đầu anh đã lén lút c**ng b*c cô,trong lòng đột nhiên có cảm giác mệt mỏi cá về thể xáclần tỉnh thần,Anh nhâm mất và thớ ra một hơi dảiÍt nhất thì cô đã trở lạiQuách Cao Minh ngồi trong phòng ngủ chính 20 phút,thực ra anh vội vàng về nước không phải do có việc gìsếp, cuối cùng cũng trở về nhà, lặng lẽ ngồi nhìn quanhphòng ngú, nhưng trong lòng lại bắt đầu có chút sốt ruột,thính thoảng lại đáo mật vẽ phòng ngủ. Nhìn ra cửa, 50phút sau vẫn không thấy ai gõ cửa phòng ngủ:Anh đột nhiên đứng dậy, sải bước, có chút sốt ruột màđi đến phòng em bé.Trong phòng em bé, Kiều Bích Ngọc vẫn chưa rồi đi,cô vân còn ở đây.Anh không giỏi bộc lộ cảm xúc, anh không muốn cô,vừa trở về đã cảm thấy bản thân bị ép buộc, hay không tự do.Bạn đang đọc tại truyen.oneQuách Cao Minh không muốn vào phòng em bé, anhkhông biết phải nồi gì với cô, chỉ cần cô vẫn còn ở nhà họ‘Quách là được tồi, anh quay người lại, giảm tốc độ và địnhđi vào phòng làm việc.‘Tuy nhiên, Kiều Bích Ngọc trong phòng em bé hơi kỳlạ,và anh quan sát cô một lúc.Kiều Bích Ngọc lãng lẽ đứng bên nôi em bé, cô cúixuống, thật cẩn thận đưa tay chạm vào hai đứa trẻ sinhđôi đang ngủ say, sau đó mặt cô có vẻ ngạc nhiên, cô.nhanh chóng thu tay lại, nhìn châm chấm vào chiếc bụngphẳng lì của cô mà ngẩn ngơ.‘ ,“Chúng là do em sinh đó” Quách Oao Minh nhìn vàotrong phòng nói, giọng điệu trầm thấp và bất lực.kiều Bích Ngọc ngơ ngác nhìn lại, ánh mắt chạm vào.con người của anh, vẻ mặt thất thần.Bảo vệ chiếc bụng trần của, cô vội vàng xé áo khoác,xấu hổ lấm bấm: ” Tôi có phải đang năm mơ không… sao.tôi lại sinh ra hai đứa bé” Giữa hai đầu mày cô dường như.thật sự bối rốiHai đứa bé đã lớn như vậy rồi, cũng đã nửa tuối rồnghĩ như nào cũng không thể tin được.Nhĩn dáng vẻ của cô, những nỗi phiền muộn tronglòng trước đây Quách Cao Minh đột nhiên được quétsạch, trầm giọng cười

Truyện cha cục cưng là một tổng tài

Chương 403: Tôi là vợ của anh

“Vết thương của anh sao tồi?”

Kiều Bích Ngọe nhìn anh trong bộ đồ của bệnh, giọng

khó xử hỏi

Cô không tới gần mà đứng cách chân giường hai mét

Quách Cao Minh đang nghi trên giường, bên phải

glường có mấy bình nước biển đang trên giá st, anh còn

c6 hai bình, ánh mắt anh sâu thẳm và phức tạp nhìn chấm

chăm vào cô đang đứng cách đó hai mét, cô cứ đứng

cách xa như vậy, không đi đến gần anh.

“Không sao cả” Anh trầm giọng đáp.

Có thể là do ánh mắt của anh quá tập trung, Kiều Bích

Ngọc không thế nhìn thẳng vào mặt anh, cô quay đầu lại

liếc nhìn xung quanh trong phòng này, sau đó lại là một

lần nữa không khí trở nên trầm lắng. I

“Tâm mắt của Kiều Bích Ngọc dừng lại nhìn chiếc

đồng hồ quả quýt màu vàng mâu vàng trên chiếc tủ ở đầu

giường, tuy rằng ngoài mặt cô rất bình tĩnh, không nói lời

nào nhưng trong lòng lại dâng trào một vài cám xúc lạ.

Là cô đã kêu Lục Khánh Nam trả lại chiếc đồng hồ

“quả quýt màu vàng này cho anh.

Chiếc đồng hồ quả quýt màu vàng này, dường như đã

thực sự trở thành thói quen của anh, anh mang nó đi khắp.

nơi,

Suy nghĩ của cô cứ thế trôi đ*, đôi mật cô cụp xuống.

suy nghĩ về nhiều thứ, cho đến khi Quách Cao Minh đột

nhiên nói: ‘Về nhà với tôi”

‘Cô sửng sốt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú cúa

anh

Con ngươi sâu thắm của Quách Cao Minh rất sắc bén,

sáng rực nhìn vào mắt cô, trầm giọng lặp lại: “Kiều Bích.

Ngọc, trở lại nhà họ Quách với anh” ,

Về nhà họ Quách Bạn đang đọc tại truyen.one

Kiều Bích Ngọc chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ đột

nhiên trực tiếp nói như vậy, sửng sốt, không biết nên trả

lời như thế nào với anh, nhưng ít nhất trong sâu thẩm

trong lòng cô cũng không kháng cự ý tưởng này

Điện thoại trên bản cạnh giường đổ chuông.

“Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến bầu

không khí tịch mịch của họ trở nên tự nhiên hơn một chút,

Kiều Bích Ngọc quay đầu lại không nhìn anh, sải bước đi

về phía tủ đầu giường,

“Tay phải của Quách Cao Minh vẫn còn đang truyền

nước biển, Kiều Bích Ngọc cũng không rề rà mà giúp anh.

lấy điện thoại, đi đến bên anh và đưa cho anh,

Cô liếc nhanh, thấy người gọi đến là Ông nội.

Quách Cao Minh lếc nhìn cô, lúc này cô đang đứng

trước mặt anh, cách anh chưa đốn nửa mét, anh duỗi tay

trái ra nhận lấy điện thoại, ngón tay mảnh khánh chạm vào

tay cô có chút mất lạnh.

‘Chuông điện thoại cứ reo liên tục, thật phiền nên

‘Quách Cao Minh nhanh chóng nhấn vào nứt trả lời

Điện thoại phát ra một giạng nói thô bạo và tức giận:

ˆCó chuyện gì vậy!

“Đã phái nhiều người như vậy còn mượn đường bay.

vậy mà làm cho bản thân mình bị thương, đồ vô dụng!”

Ông cụ Quách uy nghiêm chửi rủa

Mắc dù Quách Cao Minh không bật loa ngoài nhưng,

Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh vẫn nghe được rất rõ, ông

nội không bao giờ khách sáo với cháu trai, rõ rằng là quan

tâm đến cháu, nhưng ông cụ chửi bới thậm tệ.

Ông nội tức giận đến mức hết vào điện thoại: ‘Anh và

Kiều Bích Ngọc rốt cuộc là làm sao vậy, hai đứa đều chạy

đến nước ngoài, không căn cấp sinh đôi ở nhà nữa đúng

không?”

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Chàng Rể Cực Phẩm

Có lẽ vì đầu dây bên này không có ai trả lời, nên ông.

c* Quách mâng không đã, ông càng thêm tức giận mà.

mảng anh: Có nghe thấy tôi nói gì với anh không? Cút về

đây ngay lập tức!”

Quách Cao Minh nhìn điện thoại mà không lên tiếng,

nhưng Kiều Bích Ngọc đáp lại một cách tự nhiên:

 

tạ biết

đầu dây bên kia ông cụ Quách ngớ ra một lát, ông

không ngỡ được Kiều Bích Ngọc trả lời

“Hôm nay chúng chấu số bay về”

Quách Cao Minh không nhanh không chậm trả lời và

cúp máy trước.

“Hiôm nay bay về có gấp quá không?”

Khi Lụe Khánh Nam và những người khác biết rắng họ.

chuẩn bị trở về nước, mỗi người đều có chút ngạc nhiên

và tiếc nuối. “Tôi còn dự định đợi sau khi bão tuyết dừng

lại, sẽ ở lại Thụy Sĩ một hai ngày nữa, Gần thị trấn nhỏ này

 

c6 vài khu du lịch, suối nước nóng cũng rất nổi tiếng

Lục Khánh Nam bí mật dùng củi chỏ chạm vào Kiều

Bích Ngọc bên cạnh, hạ giọng nói:’Đi nói với Cao Minh đi,

chúng ta lại chơi hai ngày nữa rồi về.

Kiều Bích Ngọc phớt lờ anh ta.

“Thực ra cô cũng cảm thấy hơi vội vàng, dù gì Quách

‘Cao Minh cũng bị thương nhẹ ở lưng, tốt hơn là nên nghỉ

thêm một ngày rồi hăn rời đi

Nhưng Quách Cao Minh đã nổi như vậy ồi, có lẽ anh

ấy có việc gấp phải về nước giải quyết, dù sao anh ấy

cũng là một người bận rộn.

“Ra sảnh ăn chút gì đó đi, một tiếng nữa xuất phát”

‘Cô bước về phòng của mình.

Lục Khánh Nam rất oán hận mà nhìn theo bóng lưng

của cô: ‘Này, Kiều Bích Ngọc, hiếm khi chúng ta cùng

 

nhau ra ngoài chơi. Cô cứ xem như là cô cùng Cao Minh

đi du lịch trăng mật đi, lại thêm hai ngày đi”

“Triết lý sống của Lục công tử là ăn tốt, ngú tốt và chơi

tốt, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện bithám ở vùng núi

tuyết phủ trước đó, làm sao anh ta cũng phái đối xử tốt

với bản thân.

Nhưng khi Kiều Bích Ngọc nghe thấy cụm từ ‘du lịch

trăng mật, bước chân của cô cảng nhanh hơn.

Những điều ngọt ngào và đẹp để này và cuộc hôn

nhân của cô không liên quan gì đến nhau cả.

Đàn em dưới quyền của Quách Cao Minh làm việc rất

hiệu quả, chỉ một giờ sau, bọn họ đã trên đường đến sản.

bay.

“Sau khi họ đã ổn định ngồi trên khoang máy bay thì

máy bay cũng bắt đầu cất cánh với tốc độ cao và cao

hàng chục ngàn feet, với một bầu trời rong xanh, Mặc dù

thời tiết vẫn còn lạnh, nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ máy

bay, tâm trạng vẫn là đẹp hơn một chút, như thể những

khó khăn của ngày hôm qua, chỉ là một giấc mộng.

Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy cuộc sống có đôi lúc

thực sự như một giấc mơ khi thỉnh thoảng nhớ lại

Mọi việc diễn ra rất suôn sẻ, máy bay từ Thụy Sĩ bay

vẽ thành phố Bắc An, vừa xuống máy bay đã có người đến

đón, cô chưa kịp suy nghĩ gì hết đã bị giục lên xe chuyên

dụng đi thẳng đến biệt thự của nhà họ Quách ở trung tâm.

thành phố Bắc An

Kiều Bích Ngọc có chút bối rối, căn biệt thự có kiến

trúc nguy nga quen thuộc này, đã âu rồi cô chưa bước —_ |

chân vào nhà họ Quách.

Từ lúc xuống máy bay, cô thậm chí còn chưa nói

muốn tìm xe đưa cô về thành phố Hải Châu. Quách Cao.

Minh giống như rất vội vàng mà thúc giục cô, thậm chí

không cho cô có cơ hội từ chối

“Ông nội đầu?” Trông cô có chút thận trọng.

Di Phương trước mặt tràn đầy vui mừng, nhiệt tỉnh

chào hỏi: ‘Cô chú, cô đã về rồi. Ông cụ Quách có việc đột

xuất nên vội văng đi ra ngoài, ông ấy nói là ở nhờ nhà bạn

vài ngày, cô có mệt không? Phòng ngủ chính đã được dọn

.đẹp rồi. Tôi pha sẵn nước cho cô tâm rồi, nhà bếp cũng

đang chuẩn bị những món ăn yêu thích của cô

“Õ” Kiều Bích Ngọc gật đầu, cô không biết nên nói gì

khi đối diện với sự nhiệt tình của dì Phương

‘Vẽ phần ông cụ Quách, ông cụ đã ra ngoài rồi, vốn dĩ

eð còn đang vướng mắc không biết nói gì khi gặp lại ông

c*, dù gì thì lân cuối cùng cô rời khỏi nhà họ Quách cũng

 

là bị đuối đi, dù cô biết đó là yêu cầu của dì cô thì cô vẫn

cảm thấy khá khó xử l

‘Cô nhìn nhà họ Quách vừa quen vừa lạ trước mặt,

trong lòng có chút khó chịu.

” Cô chủ, để tôi đưa cô đến phòng em bé xem hai đứa

bé”

Dì Phương trông rất phấn khích và gần như kéo cô

đến nhà trẻ

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc hơi giật mình khi nghe.

thấy tiếng ‘phòng em bế, nhưng cô không từ chối mà có

chút giống như mộng du, cả người chậm chạp mà đi theo

đi Phương

Quách Cao Minh ở phía sau đang lặng lẽ theo dõi

phản ứng của cô, khi nhìn thấy cô đi lên lâu cùng với dì

Phương, nhưng nỗi lo lâng không biết tên trong anh cuối

cùng cũng được thả lỏng rồi

Buộc cô ấy để cô ấy không có cơ hội từ chối

Ánh mắt anh phức tạp, đây là tác phong quen thuộc

của anh khi đối mặt với cô.

Anh biết rằng điều này thật đáng khinh bỉ và xấu hố

đối với cô, nhưng anh còn có thể làm gì khác.

Quách Cao Minh không vào phòng trẻ em, quay trở lại

phòng ngủ chính của Đông Hải, anh cởi áo khoác, lấy

chiếc đồng hồ quả quýt mẫu vàng trong túi ra, cầm nó

trong lòng bàn tay, anh chăm chú nhìn chiếc đồng hồ quá

‘quýt màu vàng, đã nhiều năm như vậy

Khi gấp cô, ngay từ đầu anh đã lén lút c**ng b*c cô,

trong lòng đột nhiên có cảm giác mệt mỏi cá về thể xác

lần tỉnh thần,

Anh nhâm mất và thớ ra một hơi dải

Ít nhất thì cô đã trở lại

Quách Cao Minh ngồi trong phòng ngủ chính 20 phút,

thực ra anh vội vàng về nước không phải do có việc gì

sếp, cuối cùng cũng trở về nhà, lặng lẽ ngồi nhìn quanh

phòng ngú, nhưng trong lòng lại bắt đầu có chút sốt ruột,

thính thoảng lại đáo mật vẽ phòng ngủ. Nhìn ra cửa, 50

phút sau vẫn không thấy ai gõ cửa phòng ngủ

:

Anh đột nhiên đứng dậy, sải bước, có chút sốt ruột mà

đi đến phòng em bé.

Trong phòng em bé, Kiều Bích Ngọc vẫn chưa rồi đi,

cô vân còn ở đây.

Anh không giỏi bộc lộ cảm xúc, anh không muốn cô,

vừa trở về đã cảm thấy bản thân bị ép buộc, hay không tự do.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Quách Cao Minh không muốn vào phòng em bé, anh

không biết phải nồi gì với cô, chỉ cần cô vẫn còn ở nhà họ

‘Quách là được tồi, anh quay người lại, giảm tốc độ và định

đi vào phòng làm việc.

‘Tuy nhiên, Kiều Bích Ngọc trong phòng em bé hơi kỳ

lạ,và anh quan sát cô một lúc.

Kiều Bích Ngọc lãng lẽ đứng bên nôi em bé, cô cúi

xuống, thật cẩn thận đưa tay chạm vào hai đứa trẻ sinh

đôi đang ngủ say, sau đó mặt cô có vẻ ngạc nhiên, cô.

nhanh chóng thu tay lại, nhìn châm chấm vào chiếc bụng

phẳng lì của cô mà ngẩn ngơ.

‘ ,

“Chúng là do em sinh đó” Quách Oao Minh nhìn vào

trong phòng nói, giọng điệu trầm thấp và bất lực.

kiều Bích Ngọc ngơ ngác nhìn lại, ánh mắt chạm vào.

con người của anh, vẻ mặt thất thần.

Bảo vệ chiếc bụng trần của, cô vội vàng xé áo khoác,

xấu hổ lấm bấm: ” Tôi có phải đang năm mơ không… sao.

tôi lại sinh ra hai đứa bé” Giữa hai đầu mày cô dường như.

thật sự bối rối

Hai đứa bé đã lớn như vậy rồi, cũng đã nửa tuối rồ

nghĩ như nào cũng không thể tin được.

Nhĩn dáng vẻ của cô, những nỗi phiền muộn trong

lòng trước đây Quách Cao Minh đột nhiên được quét

sạch, trầm giọng cười

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Truyện cha cục cưng là một tổng tàiChương 403: Tôi là vợ của anh“Vết thương của anh sao tồi?”Kiều Bích Ngọe nhìn anh trong bộ đồ của bệnh, giọngkhó xử hỏiCô không tới gần mà đứng cách chân giường hai métQuách Cao Minh đang nghi trên giường, bên phảiglường có mấy bình nước biển đang trên giá st, anh cònc6 hai bình, ánh mắt anh sâu thẳm và phức tạp nhìn chấmchăm vào cô đang đứng cách đó hai mét, cô cứ đứngcách xa như vậy, không đi đến gần anh.“Không sao cả” Anh trầm giọng đáp.Có thể là do ánh mắt của anh quá tập trung, Kiều BíchNgọc không thế nhìn thẳng vào mặt anh, cô quay đầu lạiliếc nhìn xung quanh trong phòng này, sau đó lại là mộtlần nữa không khí trở nên trầm lắng. I“Tâm mắt của Kiều Bích Ngọc dừng lại nhìn chiếcđồng hồ quả quýt màu vàng mâu vàng trên chiếc tủ ở đầugiường, tuy rằng ngoài mặt cô rất bình tĩnh, không nói lờinào nhưng trong lòng lại dâng trào một vài cám xúc lạ.Là cô đã kêu Lục Khánh Nam trả lại chiếc đồng hồ“quả quýt màu vàng này cho anh.Chiếc đồng hồ quả quýt màu vàng này, dường như đãthực sự trở thành thói quen của anh, anh mang nó đi khắp.nơi,Suy nghĩ của cô cứ thế trôi đ*, đôi mật cô cụp xuống.suy nghĩ về nhiều thứ, cho đến khi Quách Cao Minh độtnhiên nói: ‘Về nhà với tôi”‘Cô sửng sốt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú cúaanhCon ngươi sâu thắm của Quách Cao Minh rất sắc bén,sáng rực nhìn vào mắt cô, trầm giọng lặp lại: “Kiều Bích.Ngọc, trở lại nhà họ Quách với anh” ,Về nhà họ Quách Bạn đang đọc tại truyen.oneKiều Bích Ngọc chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ độtnhiên trực tiếp nói như vậy, sửng sốt, không biết nên trảlời như thế nào với anh, nhưng ít nhất trong sâu thẩmtrong lòng cô cũng không kháng cự ý tưởng nàyĐiện thoại trên bản cạnh giường đổ chuông.“Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến bầukhông khí tịch mịch của họ trở nên tự nhiên hơn một chút,Kiều Bích Ngọc quay đầu lại không nhìn anh, sải bước đivề phía tủ đầu giường,“Tay phải của Quách Cao Minh vẫn còn đang truyềnnước biển, Kiều Bích Ngọc cũng không rề rà mà giúp anh.lấy điện thoại, đi đến bên anh và đưa cho anh,Cô liếc nhanh, thấy người gọi đến là Ông nội.Quách Cao Minh lếc nhìn cô, lúc này cô đang đứngtrước mặt anh, cách anh chưa đốn nửa mét, anh duỗi taytrái ra nhận lấy điện thoại, ngón tay mảnh khánh chạm vàotay cô có chút mất lạnh.‘Chuông điện thoại cứ reo liên tục, thật phiền nên‘Quách Cao Minh nhanh chóng nhấn vào nứt trả lờiĐiện thoại phát ra một giạng nói thô bạo và tức giận:ˆCó chuyện gì vậy!“Đã phái nhiều người như vậy còn mượn đường bay.vậy mà làm cho bản thân mình bị thương, đồ vô dụng!”Ông cụ Quách uy nghiêm chửi rủaMắc dù Quách Cao Minh không bật loa ngoài nhưng,Kiều Bích Ngọc đứng bên cạnh vẫn nghe được rất rõ, ôngnội không bao giờ khách sáo với cháu trai, rõ rằng là quantâm đến cháu, nhưng ông cụ chửi bới thậm tệ.Ông nội tức giận đến mức hết vào điện thoại: ‘Anh vàKiều Bích Ngọc rốt cuộc là làm sao vậy, hai đứa đều chạyđến nước ngoài, không căn cấp sinh đôi ở nhà nữa đúngkhông?”**********Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyệnChàng Rể Cực PhẩmCó lẽ vì đầu dây bên này không có ai trả lời, nên ông.c* Quách mâng không đã, ông càng thêm tức giận mà.mảng anh: Có nghe thấy tôi nói gì với anh không? Cút vềđây ngay lập tức!”Quách Cao Minh nhìn điện thoại mà không lên tiếng,nhưng Kiều Bích Ngọc đáp lại một cách tự nhiên: tạ biếtđầu dây bên kia ông cụ Quách ngớ ra một lát, ôngkhông ngỡ được Kiều Bích Ngọc trả lời“Hôm nay chúng chấu số bay về”Quách Cao Minh không nhanh không chậm trả lời vàcúp máy trước.“Hiôm nay bay về có gấp quá không?”Khi Lụe Khánh Nam và những người khác biết rắng họ.chuẩn bị trở về nước, mỗi người đều có chút ngạc nhiênvà tiếc nuối. “Tôi còn dự định đợi sau khi bão tuyết dừnglại, sẽ ở lại Thụy Sĩ một hai ngày nữa, Gần thị trấn nhỏ này c6 vài khu du lịch, suối nước nóng cũng rất nổi tiếngLục Khánh Nam bí mật dùng củi chỏ chạm vào KiềuBích Ngọc bên cạnh, hạ giọng nói:’Đi nói với Cao Minh đi,chúng ta lại chơi hai ngày nữa rồi về.Kiều Bích Ngọc phớt lờ anh ta.“Thực ra cô cũng cảm thấy hơi vội vàng, dù gì Quách‘Cao Minh cũng bị thương nhẹ ở lưng, tốt hơn là nên nghỉthêm một ngày rồi hăn rời điNhưng Quách Cao Minh đã nổi như vậy ồi, có lẽ anhấy có việc gấp phải về nước giải quyết, dù sao anh ấycũng là một người bận rộn.“Ra sảnh ăn chút gì đó đi, một tiếng nữa xuất phát”‘Cô bước về phòng của mình.Lục Khánh Nam rất oán hận mà nhìn theo bóng lưngcủa cô: ‘Này, Kiều Bích Ngọc, hiếm khi chúng ta cùng nhau ra ngoài chơi. Cô cứ xem như là cô cùng Cao Minhđi du lịch trăng mật đi, lại thêm hai ngày đi”“Triết lý sống của Lục công tử là ăn tốt, ngú tốt và chơitốt, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện bithám ở vùng núituyết phủ trước đó, làm sao anh ta cũng phái đối xử tốtvới bản thân.Nhưng khi Kiều Bích Ngọc nghe thấy cụm từ ‘du lịchtrăng mật, bước chân của cô cảng nhanh hơn.Những điều ngọt ngào và đẹp để này và cuộc hônnhân của cô không liên quan gì đến nhau cả.Đàn em dưới quyền của Quách Cao Minh làm việc rấthiệu quả, chỉ một giờ sau, bọn họ đã trên đường đến sản.bay.“Sau khi họ đã ổn định ngồi trên khoang máy bay thìmáy bay cũng bắt đầu cất cánh với tốc độ cao và caohàng chục ngàn feet, với một bầu trời rong xanh, Mặc dùthời tiết vẫn còn lạnh, nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ máybay, tâm trạng vẫn là đẹp hơn một chút, như thể nhữngkhó khăn của ngày hôm qua, chỉ là một giấc mộng.Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy cuộc sống có đôi lúcthực sự như một giấc mơ khi thỉnh thoảng nhớ lạiMọi việc diễn ra rất suôn sẻ, máy bay từ Thụy Sĩ bayvẽ thành phố Bắc An, vừa xuống máy bay đã có người đếnđón, cô chưa kịp suy nghĩ gì hết đã bị giục lên xe chuyêndụng đi thẳng đến biệt thự của nhà họ Quách ở trung tâm.thành phố Bắc AnKiều Bích Ngọc có chút bối rối, căn biệt thự có kiếntrúc nguy nga quen thuộc này, đã âu rồi cô chưa bước —_ |chân vào nhà họ Quách.Từ lúc xuống máy bay, cô thậm chí còn chưa nóimuốn tìm xe đưa cô về thành phố Hải Châu. Quách Cao.Minh giống như rất vội vàng mà thúc giục cô, thậm chíkhông cho cô có cơ hội từ chối“Ông nội đầu?” Trông cô có chút thận trọng.Di Phương trước mặt tràn đầy vui mừng, nhiệt tỉnhchào hỏi: ‘Cô chú, cô đã về rồi. Ông cụ Quách có việc độtxuất nên vội văng đi ra ngoài, ông ấy nói là ở nhờ nhà bạnvài ngày, cô có mệt không? Phòng ngủ chính đã được dọn.đẹp rồi. Tôi pha sẵn nước cho cô tâm rồi, nhà bếp cũngđang chuẩn bị những món ăn yêu thích của cô“Õ” Kiều Bích Ngọc gật đầu, cô không biết nên nói gìkhi đối diện với sự nhiệt tình của dì Phương‘Vẽ phần ông cụ Quách, ông cụ đã ra ngoài rồi, vốn dĩeð còn đang vướng mắc không biết nói gì khi gặp lại ôngc*, dù gì thì lân cuối cùng cô rời khỏi nhà họ Quách cũng là bị đuối đi, dù cô biết đó là yêu cầu của dì cô thì cô vẫncảm thấy khá khó xử l‘Cô nhìn nhà họ Quách vừa quen vừa lạ trước mặt,trong lòng có chút khó chịu.” Cô chủ, để tôi đưa cô đến phòng em bé xem hai đứabé”Dì Phương trông rất phấn khích và gần như kéo côđến nhà trẻVẻ mặt của Kiều Bích Ngọc hơi giật mình khi nghe.thấy tiếng ‘phòng em bế, nhưng cô không từ chối mà cóchút giống như mộng du, cả người chậm chạp mà đi theođi PhươngQuách Cao Minh ở phía sau đang lặng lẽ theo dõiphản ứng của cô, khi nhìn thấy cô đi lên lâu cùng với dìPhương, nhưng nỗi lo lâng không biết tên trong anh cuốicùng cũng được thả lỏng rồiBuộc cô ấy để cô ấy không có cơ hội từ chốiÁnh mắt anh phức tạp, đây là tác phong quen thuộccủa anh khi đối mặt với cô.Anh biết rằng điều này thật đáng khinh bỉ và xấu hốđối với cô, nhưng anh còn có thể làm gì khác.Quách Cao Minh không vào phòng trẻ em, quay trở lạiphòng ngủ chính của Đông Hải, anh cởi áo khoác, lấychiếc đồng hồ quả quýt mẫu vàng trong túi ra, cầm nótrong lòng bàn tay, anh chăm chú nhìn chiếc đồng hồ quá‘quýt màu vàng, đã nhiều năm như vậyKhi gấp cô, ngay từ đầu anh đã lén lút c**ng b*c cô,trong lòng đột nhiên có cảm giác mệt mỏi cá về thể xáclần tỉnh thần,Anh nhâm mất và thớ ra một hơi dảiÍt nhất thì cô đã trở lạiQuách Cao Minh ngồi trong phòng ngủ chính 20 phút,thực ra anh vội vàng về nước không phải do có việc gìsếp, cuối cùng cũng trở về nhà, lặng lẽ ngồi nhìn quanhphòng ngú, nhưng trong lòng lại bắt đầu có chút sốt ruột,thính thoảng lại đáo mật vẽ phòng ngủ. Nhìn ra cửa, 50phút sau vẫn không thấy ai gõ cửa phòng ngủ:Anh đột nhiên đứng dậy, sải bước, có chút sốt ruột màđi đến phòng em bé.Trong phòng em bé, Kiều Bích Ngọc vẫn chưa rồi đi,cô vân còn ở đây.Anh không giỏi bộc lộ cảm xúc, anh không muốn cô,vừa trở về đã cảm thấy bản thân bị ép buộc, hay không tự do.Bạn đang đọc tại truyen.oneQuách Cao Minh không muốn vào phòng em bé, anhkhông biết phải nồi gì với cô, chỉ cần cô vẫn còn ở nhà họ‘Quách là được tồi, anh quay người lại, giảm tốc độ và địnhđi vào phòng làm việc.‘Tuy nhiên, Kiều Bích Ngọc trong phòng em bé hơi kỳlạ,và anh quan sát cô một lúc.Kiều Bích Ngọc lãng lẽ đứng bên nôi em bé, cô cúixuống, thật cẩn thận đưa tay chạm vào hai đứa trẻ sinhđôi đang ngủ say, sau đó mặt cô có vẻ ngạc nhiên, cô.nhanh chóng thu tay lại, nhìn châm chấm vào chiếc bụngphẳng lì của cô mà ngẩn ngơ.‘ ,“Chúng là do em sinh đó” Quách Oao Minh nhìn vàotrong phòng nói, giọng điệu trầm thấp và bất lực.kiều Bích Ngọc ngơ ngác nhìn lại, ánh mắt chạm vào.con người của anh, vẻ mặt thất thần.Bảo vệ chiếc bụng trần của, cô vội vàng xé áo khoác,xấu hổ lấm bấm: ” Tôi có phải đang năm mơ không… sao.tôi lại sinh ra hai đứa bé” Giữa hai đầu mày cô dường như.thật sự bối rốiHai đứa bé đã lớn như vậy rồi, cũng đã nửa tuối rồnghĩ như nào cũng không thể tin được.Nhĩn dáng vẻ của cô, những nỗi phiền muộn tronglòng trước đây Quách Cao Minh đột nhiên được quétsạch, trầm giọng cười

Chương 403