Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 404

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Cha của cục cưng là một tổng tàiChương 404: Quách Cao Minh anh thành thật một chút cho tôi“Khoảng thời gian tôi vừa mới sinh con, ngày.nào Đường Tuấn Nghĩa cũng giúp tôi thoa thuốc”Kiều Bích Ngọc nhìn chảm chảm chiếc bụng.bằng phẩng, không có vết rạn khi mang thai để lại,không có vết sẹo do sinh mổ để lại nói một cách rấttự nhiên, cứ như cô chưa từng mang thai.Chẳng có một chút vết tích gì cả cứ như là mộtnăm cô gả đến nhà họ Quách chỉ là một giấc mộng.“Không biết Đường Tuấn Nghĩa giúp tôi thoathuốc gì mà hiệu quả tốt thật” Cô nhìn về phía cặp.song sinh đang ngủ trên giường nhỏ giọng lầmbầm. Đọc full tại truyen.oneQuách Cao Minh đang đứng sau lưng nhìngương mặt nghiêng của cô, nguyên nhân ban đầudân đến việc cô và anh kết hôn thật sự rất hoangđường nên mới khiến cô cảm thấy nó như một giấcmộng không chân thậtKhi cô sinh, ở cữ, hay trầm cảm sau sinh anhđều không ở bên cạnh cô.Anh luôn đóng vai một kẻ xấu lúc nào cũngcưỡng ép cô còn Đường Tuấn Nghĩa lại là thần báo.hộ của cô.Đôi môi mỏng của Quách Cao Minh hơi nhếch,sắc mặt anh phức tạp, mà Kiều Bích Ngọc thì vẫnluôn nhìn chấm châm hai đứa nhỏ trên giường, cảcăn phòng bông chốc chìm trong im lặng, không aibiết phải nói gìKhi dì Phương bước vào trong phòng, nhìn thấyhai người trầm mặc mà ở chung trong lòng thở dài,không dám nói bừa.Bà ấy đứng bên ngoài, quy củ mà gõ cửaphòng: ” Cậu Cao Minh, cô chủ”Kiều Bích Ngọc trước tiên quay đầu lại nhìn qua.“Trên tay đì Phương cầm một chiếc điện thoạithành thật nói: “ Cô chủ, cha cô gọi đến tìm cô”Điện thoại của Kiều Bích Ngọc đã hư lúc gặpnạn ở núi tuyết, phỏng chừng cha cô Kiều Văn Vũ.đã biết tin cô đã về nước rồi, gọi cho cô khôngđược nên mới trực tiếp gọi đến nhà họ Quách.Kiều Bích Ngọc biết quá rõ tật xấu của cha cô,cô không dám chậm trễ nhận điện thoại từ tay củadì Phương “ Cha”“ Cô ở nhà họ Quách làm gì?” Quả nhiên Kiều‘Văn Vũ nổi giận đùng đùng ở đầu bên kia“ Con vừa mới Về nước.”Đó là lời nói thật, cô vừa từ Thuy Sĩ trở về cònchưa được một tiếng đông hồ nữa.Kiều Văn Vũ không quan tâm lời giải thích củacô, tức giận mà trách mắng “ Trước đây tôi đã nói gìbây giờ cô ngay lập tức quay về nhà họ Kiều chotôi, cô? Tôi đã nói cô không được đi lung tung,Sau đó, ông ta cứ như vậy mà cúp điện thoại.Bên tai của Kiều Bích Ngọc vẫn còn vang vọng.sự giân dữ của cha cô, thật rõ rằng, ông ta không.đồng ý cô quay về nhà họ Quách, ông ta cho rằngquay về nhà họ Quách là đi lung tung,Đến cả đì Phương cũng nghe rất rõ tiếng tráchmảng ở đầu dây bên kia, bà ấy nhất thời ngơ ngác,nhìn xem Kiều Bích Ngọc rồi lại nhìn xem QuáchCao Minh sắc mặt phức tạp, vẫn luôn trầm mặcđứng một bên. “Cậu Cao Minh, cơm tối đã chuẩn bị xong rồibây giờ cậu có muốn ăn chưa?“ Dì Phương do dựhỏi.Đây là nhà họ Quách, nếu Quách Cao Minhkhông thả người thì Kiều Bảo Ngọc không thế nàorời đi được.“Dọn cơm” Sắc mặt anh bình tĩnh mà dặn dò.Có nghĩa là bây giờ xuống lầu ăn cơm.“ Bây giờ tôi phái về nhà”Kiều Bảo Ngọc kiên quyết nói, cô quay ngườibước nhanh ra cửa“Ăn cơm trước”“Không đói”“ Vậy cô đừng hòng quay về nhà họ Kiều” Anhnhìn bóng lưng anh chóng rời rời đi của cô, giọngnói có chút cường thế.Kiều Bích Ngọc dừng chắn, quay đầu nhìn anh.một cách tức giận“Cô chủ, hai người mới từ Thuy Sĩ trở về, cho dùcô không đói, không muốn ăn món chính vậy thìuống một chén canh đi, bồi bổ một chút” DìPhương lập tức giảng hoà, khuyên nhủ nóiKiều Bích Ngọc đen mặt, hậm hực đến nhà ăn.uống canh.Cô rất cảm kích dì Phương đã chuẩn bị cơm tốicho cô, cô cũng biết nhà họ Quách không phải khóở chung như trong lời đồn nhưng mà mỗi lần QuáchCao Minh nói chuyên với cô đều dùng cái giọng ralệnh mà gào vào mặt cô, cô không phục.“Anh muốn làm gì?”Vốn dĩ tâm trạng cô đã không vui rồi vậy mà khicô buông chén xuống lại còn nghe được Quách CaoMinh dặn dò dì Phương chăm sóc hai đứa nhỏ, anhmuốn đi thành phố Hải Châu“Anh muốn đến nhà tôi?” Giọng Kiều Bích Ngọccó chút ngập ngừng.Khuôn mặt đẹp trai của Quách Cao Minh khôngcó biếu cảm gì hết, con ngươi anh bình tính mà nhìnvề phía cô, con ngươi đó như đang nói không lẽ anhkhông được đến nhà cô?Kiều Bích Ngọc quay đầu đi, không muốn đốimặt với anh.Ông lớn như anh mi trốn đi đâu thì đi dù sao đinữa thì cha cô cũng sẽ không hoan nghênh anh, nóikhông chừng khi Quách Cao Minh đến nhà cô sẽ bịcha cô trực tiếp sập cửa vào mặt, tự làm mình khóchịu“Cô chú, cho dù là về nhà mẹ đề thì cũng không,thể không mang theo quà cáp gì được, tôi khôngbiết cha cô bọn họ thích gì nên chút đông trùng hạthảo và huyết yến này cứ xem như là chút lòngthành đi” Dì Phương còn đặc biệt chuẩn bị chongười nhà cô ít quả cáp.Về nhà mẹ đẻ?Nghe xong câu này, Kiều Bích Ngọc cảm giác.có chút hồ đồ.Sau khi hai người họ kết hôn, thật sự vẫn chưacó chính thức dùng danh nghĩa vợ chồng cùng trởvề nhà họ Kiều, lúc trước họ cũng từng cùng nhauđến thành phố Hải Châu nhưng lúc đó quan hệ củacô và nhà họ Kiều không tốt lầm, Quách Cao Minhcũng có việc phải làm.Giống như những người nữ khác mang chồng,về nhà mẹ đẻ, cái cảm giác này… cô cảm thấy cóchút kì lạ. Cô tưởng tượng không được dáng vẻQuách Cao Minh làm con rể tốt giống như nhữngngười khác, cái cảnh này rất kì quáiCô cũng không hỏi Quách Cao Minh tại sao lạimuốn đến nhà họ Kiều. Anh muốn đi thì cứ đi đi, dùgì cô cũng không ngăn anh được. Chỉ là tại sao lạikhông đi máy bay nha.“Ngồi máy bay bay qua đó chỉ cần nữa tiếng làđến rồi”Kiều Bích Ngọc ngồi trên chiếc xe xa hoa côkhông ngại phiên mà nhìn cánh vật trôi nhanh như.bay ở ngoài cửa số, xe chạy thực sự rất vững, rấtnhanh nhưng vẫn không nhanh bằng máy bay.Bình thường họ từ thành phố Bắc An đến thànhphố Hái Châu đều đi bằng máy bay, máy bay tưnhân của nhà họ Quách không căn thú tục gì hết rấtnhanh gọn nhưng Quách Cao Minh lại cứ muốn đixe“Đi xe nhanh nhất cũng phải mất bốn tiếng” Côtức giận liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.“Chúng ta không gấp” Quách Cao Minh vẫnbình tĩnh nói.Kiều Bích Ngọc cau có, vặn đầu đi không đế ýđến anh.Lúc nào cũng là ông lớn như anh nói là được.Tài xế của nhà họ Quách vừa lái xe vừa nơmnớp lo sợ, anh ta cũng không hiểu tại sao phái đi xeđến thành phố Hải Châu, cậu Cao Minh cúa họtrước giờ làm việc luôn hướng đến hiệu quả mà,anh ta liếc nhìn kính chiếu hậu, không khí của hai vịchủ nhân ngồi ở phía sau có chút kìm nén. Anh tacũng muốn chạy nhanh hơn nhưng cậu Cao Minhlại yêu cầu tốc độ, aili, tâm tư các chủ nhân củanhà họ Quách thật khó đoán.Xe cứ chạy từ từ, Kiều Bích Ngọc dựa vào lưng,ghế êm ái của chiếc xe, đột nhiên cô có chút buồnngủ‘Thật ra cũng không phải là rất gấp, hôm qua cô.còn trải qua một trận sạt lở tuyết ở Thuy Sĩ m hoảng sợ không ít, sau khi được cứu thì cả tỉnhthần và thể xác đều mệt mỏi nhưng chỉ được nghỉcó vài tiếng lại phải bay về nước, vừa mới đến nhàhọ Quách ở Bắc An lại phải chạy về nhà họ Kiều ởHải Châu. Đột nhiên cô nhớ đến ở sau lưng của QuáchCao Minh còn có một vết thương.Đường như Quách Cao Minh đã nhìn cô rất lâu,cô vừa quay đầu lại đã đối mặt với đôi mắt sâuthẩm của anh, Kiều Bích Ngọc có chút không biếtphải làm sao, hai má có chút mất tự nhiên.Tuy rằng Quách Cao Minh đang mặc tây trang,thân hình cao to, khí chất bất phàm nhưng trênkhuôn mặt lạnh lại lộ rõ sự mệt mỏi, hai mắt giăngđầy tơ máu. Đọc full tại truyen.one“Sao lại phái theo tôi vẽ nhà họ Kiều” Cô rũ mắt,thấp giọng phàn nàn.Quách Cao Minh đột nhiên gọi cô, anh nghekhông được cô đang lẩm bẩm cái gì. “kiều BíchNgọc”, giọng anh hơi khàn, có vé là thản thể khôngthoải mái.Kiều Bích Ngọc nghe được giọng anh như vậy,trong lòng có chút quan tâm rồi“tầm gì?”Cô nhăn nhó mặt mày, bảo trì vẻ mặt bình tĩnh nói.“Ngồi xích qua đây”Anh trực tiếp ra lệnh.Kiều Bích Ngọc hơi trừng mắt, vốn muốn dõianh một câu không, nhưng, chắc là do giọng anh cóchút yếu ớt, cũng không có cường thế như trước,nên cô suy nghĩ ba giây rồi mới ngượng nghịu xêdịch đến bên cạnh anh.Quách Cao Minh trực tiếp dùng hai tay ôm lấysô, hơi thở nam tính độc đáo lạnh lùng cuốn lấy cô,Kiều Bích Ngọc hơi lúng túng, ngượng ngùng, nhìnvề phía tài xế đang lái xe: “Này” Cô đấy anh.Nhưng  cái đầu to của Quách Cao Minh vẫnkhông khách khí mà dựa vào vai trái của cô, anh hítmột hơi thật sâu, có vẻ rất mệt mỏi, hơi thở ấm ápnhẹ nhàng phả vào tai cô, Kiều Bích Ngọc trực tiếpcứng đờ.Anh cứ như thế này dựa vào cô.Tài xế ở vị tríl ái xe nhìn bọn họ trong gươngchiếu hậu, trong lòng không khói sửng sốt, nhưnganh vẫn không đổi sắc mặt, xe vẫn chạy êm ru.Kiều Bích Ngọc duỗi tay phải về phía sau, vốntưởng Quách Cao Minh giở trò đồi bại định đẩy anhra nhưng thấy lông mày anh cau lại, cô mới nhớ.đến lưng anh bị thương không thể dựa vào lưng ghếnên mới phái ôm cô như thế này dựa dâm.Nghĩ thông những việc đã xảy ra, cô thoángthấy nhẹ nhõm.Tính tình cô thẳng thân như con trai, từ nhỏ đãcó nhiều bạn khác giới hơn bạn cùng giới, việc hỗ.trợ và giúp đỡ nam giới với nhau là chuyện khá bìnhthường, cô và Lục Khánh Nam chính là trộn lần nhưvậy nên mới quen thuộc.Nhưng Quách Cao Minh nghiêng đầu, thấy côấy trông thoải mái tự nhiên, trong lòng anh ngược.lại có chút hờn dõi. Đọc full tại truyen.oneAnh cố ý đè thân thể nặng rề của mình lênngười cô, Kiều Bích Ngọc ngả người về phía saumột chút, cô rất có nghĩa khí nói: ‘Nếu anh mệt thìđi ngủ đi tôi sẽ hỗ trợ anh”Cũng giống như trong vùng núi tuyết phủ, chodù là Hà Thuỷ Tiên con người thường xuyên bất hòavới cô, gặp khó khăn, cô ấy sẽ cố gảng hết sức đểgiúp đỡ. Thật ra, cô ấy nói như vậy do tâm tư củacô rất đơn giản, chính là muốn để Quách Cao Minhngủ khi anh muốn ngủ, đừng lo lảng anh sẽ ngã khixe đang chuyển hướng, cô ấy sẽ đỡ anh.Ông ngoại cô đã dạy cô có tình có nghĩa biết bao.ngực Quách Cao Minh càng bị chặn.lông mày nhíu chặt, cảm giác ngột ngạt khó thở kéodài, không biết đang giận chuyên gì, hai cánh tayanh siết chặt bờ vai mảnh mai của cô, anh khếngẩng đầu lên, đôi môi mỏng hơi ướt chỉ hôn lênvành tai mắn cám của cô, hôn đến đ*ng t*nh, cần,trân trọc m*t‘Cả người Kiều Bảo Nhỉ đều đã tê liệt, bình tĩnhgì cũng mất hết rồiQuách Cao Minh, anh, thành thật một chútcho tôi Cô tức đỏ cả mặt, suýt chút nữa muốndùng nằm đấm đập vào đầu anh.

Cha của cục cưng là một tổng tài

Chương 404: Quách Cao Minh anh thành thật một chút cho tôi

“Khoảng thời gian tôi vừa mới sinh con, ngày.

nào Đường Tuấn Nghĩa cũng giúp tôi thoa thuốc”

Kiều Bích Ngọc nhìn chảm chảm chiếc bụng.

bằng phẩng, không có vết rạn khi mang thai để lại,

không có vết sẹo do sinh mổ để lại nói một cách rất

tự nhiên, cứ như cô chưa từng mang thai.

Chẳng có một chút vết tích gì cả cứ như là một

năm cô gả đến nhà họ Quách chỉ là một giấc mộng.

“Không biết Đường Tuấn Nghĩa giúp tôi thoa

thuốc gì mà hiệu quả tốt thật” Cô nhìn về phía cặp.

song sinh đang ngủ trên giường nhỏ giọng lầm

bầm. Đọc full tại truyen.one

Quách Cao Minh đang đứng sau lưng nhìn

gương mặt nghiêng của cô, nguyên nhân ban đầu

dân đến việc cô và anh kết hôn thật sự rất hoang

đường nên mới khiến cô cảm thấy nó như một giấc

mộng không chân thật

Khi cô sinh, ở cữ, hay trầm cảm sau sinh anh

đều không ở bên cạnh cô.

Anh luôn đóng vai một kẻ xấu lúc nào cũng

cưỡng ép cô còn Đường Tuấn Nghĩa lại là thần báo.

hộ của cô.

Đôi môi mỏng của Quách Cao Minh hơi nhếch,

sắc mặt anh phức tạp, mà Kiều Bích Ngọc thì vẫn

luôn nhìn chấm châm hai đứa nhỏ trên giường, cả

căn phòng bông chốc chìm trong im lặng, không ai

biết phải nói gì

Khi dì Phương bước vào trong phòng, nhìn thấy

hai người trầm mặc mà ở chung trong lòng thở dài,

không dám nói bừa.

Bà ấy đứng bên ngoài, quy củ mà gõ cửa

phòng: ” Cậu Cao Minh, cô chủ”

Kiều Bích Ngọc trước tiên quay đầu lại nhìn qua.

“Trên tay đì Phương cầm một chiếc điện thoại

thành thật nói: “ Cô chủ, cha cô gọi đến tìm cô”

Điện thoại của Kiều Bích Ngọc đã hư lúc gặp

nạn ở núi tuyết, phỏng chừng cha cô Kiều Văn Vũ.

đã biết tin cô đã về nước rồi, gọi cho cô không

được nên mới trực tiếp gọi đến nhà họ Quách.

Kiều Bích Ngọc biết quá rõ tật xấu của cha cô,

cô không dám chậm trễ nhận điện thoại từ tay của

dì Phương “ Cha”

“ Cô ở nhà họ Quách làm gì?” Quả nhiên Kiều

‘Văn Vũ nổi giận đùng đùng ở đầu bên kia

“ Con vừa mới Về nước.”

Đó là lời nói thật, cô vừa từ Thuy Sĩ trở về còn

chưa được một tiếng đông hồ nữa.

Kiều Văn Vũ không quan tâm lời giải thích của

cô, tức giận mà trách mắng “ Trước đây tôi đã nói gì

bây giờ cô ngay lập tức quay về nhà họ Kiều cho

tôi, cô? Tôi đã nói cô không được đi lung tung,

Sau đó, ông ta cứ như vậy mà cúp điện thoại.

Bên tai của Kiều Bích Ngọc vẫn còn vang vọng.

sự giân dữ của cha cô, thật rõ rằng, ông ta không.

đồng ý cô quay về nhà họ Quách, ông ta cho rằng

quay về nhà họ Quách là đi lung tung,

Đến cả đì Phương cũng nghe rất rõ tiếng trách

mảng ở đầu dây bên kia, bà ấy nhất thời ngơ ngác,

nhìn xem Kiều Bích Ngọc rồi lại nhìn xem Quách

Cao Minh sắc mặt phức tạp, vẫn luôn trầm mặc

đứng một bên.

 

“Cậu Cao Minh, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi

bây giờ cậu có muốn ăn chưa?“ Dì Phương do dự

hỏi.

Đây là nhà họ Quách, nếu Quách Cao Minh

không thả người thì Kiều Bảo Ngọc không thế nào

rời đi được.

“Dọn cơm” Sắc mặt anh bình tĩnh mà dặn dò.

Có nghĩa là bây giờ xuống lầu ăn cơm.

“ Bây giờ tôi phái về nhà”

Kiều Bảo Ngọc kiên quyết nói, cô quay người

bước nhanh ra cửa

“Ăn cơm trước”

“Không đói”

“ Vậy cô đừng hòng quay về nhà họ Kiều” Anh

nhìn bóng lưng anh chóng rời rời đi của cô, giọng

nói có chút cường thế.

Kiều Bích Ngọc dừng chắn, quay đầu nhìn anh.

một cách tức giận

“Cô chủ, hai người mới từ Thuy Sĩ trở về, cho dù

cô không đói, không muốn ăn món chính vậy thì

uống một chén canh đi, bồi bổ một chút” Dì

Phương lập tức giảng hoà, khuyên nhủ nói

Kiều Bích Ngọc đen mặt, hậm hực đến nhà ăn.

uống canh.

Cô rất cảm kích dì Phương đã chuẩn bị cơm tối

cho cô, cô cũng biết nhà họ Quách không phải khó

ở chung như trong lời đồn nhưng mà mỗi lần Quách

Cao Minh nói chuyên với cô đều dùng cái giọng ra

lệnh mà gào vào mặt cô, cô không phục.

“Anh muốn làm gì?”

Vốn dĩ tâm trạng cô đã không vui rồi vậy mà khi

cô buông chén xuống lại còn nghe được Quách Cao

Minh dặn dò dì Phương chăm sóc hai đứa nhỏ, anh

muốn đi thành phố Hải Châu

“Anh muốn đến nhà tôi?” Giọng Kiều Bích Ngọc

có chút ngập ngừng.

Khuôn mặt đẹp trai của Quách Cao Minh không

có biếu cảm gì hết, con ngươi anh bình tính mà nhìn

về phía cô, con ngươi đó như đang nói không lẽ anh

không được đến nhà cô?

Kiều Bích Ngọc quay đầu đi, không muốn đối

mặt với anh.

Ông lớn như anh mi trốn đi đâu thì đi dù sao đi

nữa thì cha cô cũng sẽ không hoan nghênh anh, nói

không chừng khi Quách Cao Minh đến nhà cô sẽ bị

cha cô trực tiếp sập cửa vào mặt, tự làm mình khó

chịu

“Cô chú, cho dù là về nhà mẹ đề thì cũng không,

thể không mang theo quà cáp gì được, tôi không

biết cha cô bọn họ thích gì nên chút đông trùng hạ

thảo và huyết yến này cứ xem như là chút lòng

thành đi” Dì Phương còn đặc biệt chuẩn bị cho

người nhà cô ít quả cáp.

Về nhà mẹ đẻ?

Nghe xong câu này, Kiều Bích Ngọc cảm giác.

có chút hồ đồ.

Sau khi hai người họ kết hôn, thật sự vẫn chưa

có chính thức dùng danh nghĩa vợ chồng cùng trở

về nhà họ Kiều, lúc trước họ cũng từng cùng nhau

đến thành phố Hải Châu nhưng lúc đó quan hệ của

cô và nhà họ Kiều không tốt lầm, Quách Cao Minh

cũng có việc phải làm.

Giống như những người nữ khác mang chồng,

về nhà mẹ đẻ, cái cảm giác này… cô cảm thấy có

chút kì lạ. Cô tưởng tượng không được dáng vẻ

Quách Cao Minh làm con rể tốt giống như những

người khác, cái cảnh này rất kì quái

Cô cũng không hỏi Quách Cao Minh tại sao lại

muốn đến nhà họ Kiều. Anh muốn đi thì cứ đi đi, dù

gì cô cũng không ngăn anh được. Chỉ là tại sao lại

không đi máy bay nha.

“Ngồi máy bay bay qua đó chỉ cần nữa tiếng là

đến rồi”

Kiều Bích Ngọc ngồi trên chiếc xe xa hoa cô

không ngại phiên mà nhìn cánh vật trôi nhanh như.

bay ở ngoài cửa số, xe chạy thực sự rất vững, rất

nhanh nhưng vẫn không nhanh bằng máy bay.

Bình thường họ từ thành phố Bắc An đến thành

phố Hái Châu đều đi bằng máy bay, máy bay tư

nhân của nhà họ Quách không căn thú tục gì hết rất

nhanh gọn nhưng Quách Cao Minh lại cứ muốn đi

xe

“Đi xe nhanh nhất cũng phải mất bốn tiếng” Cô

tức giận liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

“Chúng ta không gấp” Quách Cao Minh vẫn

bình tĩnh nói.

Kiều Bích Ngọc cau có, vặn đầu đi không đế ý

đến anh.

Lúc nào cũng là ông lớn như anh nói là được.

Tài xế của nhà họ Quách vừa lái xe vừa nơm

nớp lo sợ, anh ta cũng không hiểu tại sao phái đi xe

đến thành phố Hải Châu, cậu Cao Minh cúa họ

trước giờ làm việc luôn hướng đến hiệu quả mà,

anh ta liếc nhìn kính chiếu hậu, không khí của hai vị

chủ nhân ngồi ở phía sau có chút kìm nén. Anh ta

cũng muốn chạy nhanh hơn nhưng cậu Cao Minh

lại yêu cầu tốc độ, aili, tâm tư các chủ nhân của

nhà họ Quách thật khó đoán.

Xe cứ chạy từ từ, Kiều Bích Ngọc dựa vào lưng,

ghế êm ái của chiếc xe, đột nhiên cô có chút buồn

ngủ

‘Thật ra cũng không phải là rất gấp, hôm qua cô.

còn trải qua một trận sạt lở tuyết ở Thuy Sĩ m

 

hoảng sợ không ít, sau khi được cứu thì cả tỉnh

thần và thể xác đều mệt mỏi nhưng chỉ được nghỉ

có vài tiếng lại phải bay về nước, vừa mới đến nhà

họ Quách ở Bắc An lại phải chạy về nhà họ Kiều ở

Hải Châu.

 

Đột nhiên cô nhớ đến ở sau lưng của Quách

Cao Minh còn có một vết thương.

Đường như Quách Cao Minh đã nhìn cô rất lâu,

cô vừa quay đầu lại đã đối mặt với đôi mắt sâu

thẩm của anh, Kiều Bích Ngọc có chút không biết

phải làm sao, hai má có chút mất tự nhiên.

Tuy rằng Quách Cao Minh đang mặc tây trang,

thân hình cao to, khí chất bất phàm nhưng trên

khuôn mặt lạnh lại lộ rõ sự mệt mỏi, hai mắt giăng

đầy tơ máu. Đọc full tại truyen.one

“Sao lại phái theo tôi vẽ nhà họ Kiều” Cô rũ mắt,

thấp giọng phàn nàn.

Quách Cao Minh đột nhiên gọi cô, anh nghe

không được cô đang lẩm bẩm cái gì. “kiều Bích

Ngọc”, giọng anh hơi khàn, có vé là thản thể không

thoải mái.

Kiều Bích Ngọc nghe được giọng anh như vậy,

trong lòng có chút quan tâm rồi

“tầm gì?”

Cô nhăn nhó mặt mày, bảo trì vẻ mặt bình tĩnh nói.

“Ngồi xích qua đây”Anh trực tiếp ra lệnh.

Kiều Bích Ngọc hơi trừng mắt, vốn muốn dõi

anh một câu không, nhưng, chắc là do giọng anh có

chút yếu ớt, cũng không có cường thế như trước,

nên cô suy nghĩ ba giây rồi mới ngượng nghịu xê

dịch đến bên cạnh anh.

Quách Cao Minh trực tiếp dùng hai tay ôm lấy

sô, hơi thở nam tính độc đáo lạnh lùng cuốn lấy cô,

Kiều Bích Ngọc hơi lúng túng, ngượng ngùng, nhìn

về phía tài xế đang lái xe: “Này” Cô đấy anh.

Nhưng  cái đầu to của Quách Cao Minh vẫn

không khách khí mà dựa vào vai trái của cô, anh hít

một hơi thật sâu, có vẻ rất mệt mỏi, hơi thở ấm áp

nhẹ nhàng phả vào tai cô, Kiều Bích Ngọc trực tiếp

cứng đờ.

Anh cứ như thế này dựa vào cô.

Tài xế ở vị tríl ái xe nhìn bọn họ trong gương

chiếu hậu, trong lòng không khói sửng sốt, nhưng

anh vẫn không đổi sắc mặt, xe vẫn chạy êm ru.

Kiều Bích Ngọc duỗi tay phải về phía sau, vốn

tưởng Quách Cao Minh giở trò đồi bại định đẩy anh

ra nhưng thấy lông mày anh cau lại, cô mới nhớ.

đến lưng anh bị thương không thể dựa vào lưng ghế

nên mới phái ôm cô như thế này dựa dâm.

Nghĩ thông những việc đã xảy ra, cô thoáng

thấy nhẹ nhõm.

Tính tình cô thẳng thân như con trai, từ nhỏ đã

có nhiều bạn khác giới hơn bạn cùng giới, việc hỗ.

trợ và giúp đỡ nam giới với nhau là chuyện khá bình

thường, cô và Lục Khánh Nam chính là trộn lần như

vậy nên mới quen thuộc.

Nhưng Quách Cao Minh nghiêng đầu, thấy cô

ấy trông thoải mái tự nhiên, trong lòng anh ngược.

lại có chút hờn dõi. Đọc full tại truyen.one

Anh cố ý đè thân thể nặng rề của mình lên

người cô, Kiều Bích Ngọc ngả người về phía sau

một chút, cô rất có nghĩa khí nói: ‘Nếu anh mệt thì

đi ngủ đi tôi sẽ hỗ trợ anh”

Cũng giống như trong vùng núi tuyết phủ, cho

dù là Hà Thuỷ Tiên con người thường xuyên bất hòa

với cô, gặp khó khăn, cô ấy sẽ cố gảng hết sức để

giúp đỡ. Thật ra, cô ấy nói như vậy do tâm tư của

cô rất đơn giản, chính là muốn để Quách Cao Minh

ngủ khi anh muốn ngủ, đừng lo lảng anh sẽ ngã khi

xe đang chuyển hướng, cô ấy sẽ đỡ anh.

Ông ngoại cô đã dạy cô có tình có nghĩa biết bao.

ngực Quách Cao Minh càng bị chặn.

lông mày nhíu chặt, cảm giác ngột ngạt khó thở kéo

dài, không biết đang giận chuyên gì, hai cánh tay

anh siết chặt bờ vai mảnh mai của cô, anh khế

ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng hơi ướt chỉ hôn lên

vành tai mắn cám của cô, hôn đến đ*ng t*nh, cần,

trân trọc m*t

‘Cả người Kiều Bảo Nhỉ đều đã tê liệt, bình tĩnh

gì cũng mất hết rồi

Quách Cao Minh, anh, thành thật một chút

cho tôi Cô tức đỏ cả mặt, suýt chút nữa muốn

dùng nằm đấm đập vào đầu anh.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Cha của cục cưng là một tổng tàiChương 404: Quách Cao Minh anh thành thật một chút cho tôi“Khoảng thời gian tôi vừa mới sinh con, ngày.nào Đường Tuấn Nghĩa cũng giúp tôi thoa thuốc”Kiều Bích Ngọc nhìn chảm chảm chiếc bụng.bằng phẩng, không có vết rạn khi mang thai để lại,không có vết sẹo do sinh mổ để lại nói một cách rấttự nhiên, cứ như cô chưa từng mang thai.Chẳng có một chút vết tích gì cả cứ như là mộtnăm cô gả đến nhà họ Quách chỉ là một giấc mộng.“Không biết Đường Tuấn Nghĩa giúp tôi thoathuốc gì mà hiệu quả tốt thật” Cô nhìn về phía cặp.song sinh đang ngủ trên giường nhỏ giọng lầmbầm. Đọc full tại truyen.oneQuách Cao Minh đang đứng sau lưng nhìngương mặt nghiêng của cô, nguyên nhân ban đầudân đến việc cô và anh kết hôn thật sự rất hoangđường nên mới khiến cô cảm thấy nó như một giấcmộng không chân thậtKhi cô sinh, ở cữ, hay trầm cảm sau sinh anhđều không ở bên cạnh cô.Anh luôn đóng vai một kẻ xấu lúc nào cũngcưỡng ép cô còn Đường Tuấn Nghĩa lại là thần báo.hộ của cô.Đôi môi mỏng của Quách Cao Minh hơi nhếch,sắc mặt anh phức tạp, mà Kiều Bích Ngọc thì vẫnluôn nhìn chấm châm hai đứa nhỏ trên giường, cảcăn phòng bông chốc chìm trong im lặng, không aibiết phải nói gìKhi dì Phương bước vào trong phòng, nhìn thấyhai người trầm mặc mà ở chung trong lòng thở dài,không dám nói bừa.Bà ấy đứng bên ngoài, quy củ mà gõ cửaphòng: ” Cậu Cao Minh, cô chủ”Kiều Bích Ngọc trước tiên quay đầu lại nhìn qua.“Trên tay đì Phương cầm một chiếc điện thoạithành thật nói: “ Cô chủ, cha cô gọi đến tìm cô”Điện thoại của Kiều Bích Ngọc đã hư lúc gặpnạn ở núi tuyết, phỏng chừng cha cô Kiều Văn Vũ.đã biết tin cô đã về nước rồi, gọi cho cô khôngđược nên mới trực tiếp gọi đến nhà họ Quách.Kiều Bích Ngọc biết quá rõ tật xấu của cha cô,cô không dám chậm trễ nhận điện thoại từ tay củadì Phương “ Cha”“ Cô ở nhà họ Quách làm gì?” Quả nhiên Kiều‘Văn Vũ nổi giận đùng đùng ở đầu bên kia“ Con vừa mới Về nước.”Đó là lời nói thật, cô vừa từ Thuy Sĩ trở về cònchưa được một tiếng đông hồ nữa.Kiều Văn Vũ không quan tâm lời giải thích củacô, tức giận mà trách mắng “ Trước đây tôi đã nói gìbây giờ cô ngay lập tức quay về nhà họ Kiều chotôi, cô? Tôi đã nói cô không được đi lung tung,Sau đó, ông ta cứ như vậy mà cúp điện thoại.Bên tai của Kiều Bích Ngọc vẫn còn vang vọng.sự giân dữ của cha cô, thật rõ rằng, ông ta không.đồng ý cô quay về nhà họ Quách, ông ta cho rằngquay về nhà họ Quách là đi lung tung,Đến cả đì Phương cũng nghe rất rõ tiếng tráchmảng ở đầu dây bên kia, bà ấy nhất thời ngơ ngác,nhìn xem Kiều Bích Ngọc rồi lại nhìn xem QuáchCao Minh sắc mặt phức tạp, vẫn luôn trầm mặcđứng một bên. “Cậu Cao Minh, cơm tối đã chuẩn bị xong rồibây giờ cậu có muốn ăn chưa?“ Dì Phương do dựhỏi.Đây là nhà họ Quách, nếu Quách Cao Minhkhông thả người thì Kiều Bảo Ngọc không thế nàorời đi được.“Dọn cơm” Sắc mặt anh bình tĩnh mà dặn dò.Có nghĩa là bây giờ xuống lầu ăn cơm.“ Bây giờ tôi phái về nhà”Kiều Bảo Ngọc kiên quyết nói, cô quay ngườibước nhanh ra cửa“Ăn cơm trước”“Không đói”“ Vậy cô đừng hòng quay về nhà họ Kiều” Anhnhìn bóng lưng anh chóng rời rời đi của cô, giọngnói có chút cường thế.Kiều Bích Ngọc dừng chắn, quay đầu nhìn anh.một cách tức giận“Cô chủ, hai người mới từ Thuy Sĩ trở về, cho dùcô không đói, không muốn ăn món chính vậy thìuống một chén canh đi, bồi bổ một chút” DìPhương lập tức giảng hoà, khuyên nhủ nóiKiều Bích Ngọc đen mặt, hậm hực đến nhà ăn.uống canh.Cô rất cảm kích dì Phương đã chuẩn bị cơm tốicho cô, cô cũng biết nhà họ Quách không phải khóở chung như trong lời đồn nhưng mà mỗi lần QuáchCao Minh nói chuyên với cô đều dùng cái giọng ralệnh mà gào vào mặt cô, cô không phục.“Anh muốn làm gì?”Vốn dĩ tâm trạng cô đã không vui rồi vậy mà khicô buông chén xuống lại còn nghe được Quách CaoMinh dặn dò dì Phương chăm sóc hai đứa nhỏ, anhmuốn đi thành phố Hải Châu“Anh muốn đến nhà tôi?” Giọng Kiều Bích Ngọccó chút ngập ngừng.Khuôn mặt đẹp trai của Quách Cao Minh khôngcó biếu cảm gì hết, con ngươi anh bình tính mà nhìnvề phía cô, con ngươi đó như đang nói không lẽ anhkhông được đến nhà cô?Kiều Bích Ngọc quay đầu đi, không muốn đốimặt với anh.Ông lớn như anh mi trốn đi đâu thì đi dù sao đinữa thì cha cô cũng sẽ không hoan nghênh anh, nóikhông chừng khi Quách Cao Minh đến nhà cô sẽ bịcha cô trực tiếp sập cửa vào mặt, tự làm mình khóchịu“Cô chú, cho dù là về nhà mẹ đề thì cũng không,thể không mang theo quà cáp gì được, tôi khôngbiết cha cô bọn họ thích gì nên chút đông trùng hạthảo và huyết yến này cứ xem như là chút lòngthành đi” Dì Phương còn đặc biệt chuẩn bị chongười nhà cô ít quả cáp.Về nhà mẹ đẻ?Nghe xong câu này, Kiều Bích Ngọc cảm giác.có chút hồ đồ.Sau khi hai người họ kết hôn, thật sự vẫn chưacó chính thức dùng danh nghĩa vợ chồng cùng trởvề nhà họ Kiều, lúc trước họ cũng từng cùng nhauđến thành phố Hải Châu nhưng lúc đó quan hệ củacô và nhà họ Kiều không tốt lầm, Quách Cao Minhcũng có việc phải làm.Giống như những người nữ khác mang chồng,về nhà mẹ đẻ, cái cảm giác này… cô cảm thấy cóchút kì lạ. Cô tưởng tượng không được dáng vẻQuách Cao Minh làm con rể tốt giống như nhữngngười khác, cái cảnh này rất kì quáiCô cũng không hỏi Quách Cao Minh tại sao lạimuốn đến nhà họ Kiều. Anh muốn đi thì cứ đi đi, dùgì cô cũng không ngăn anh được. Chỉ là tại sao lạikhông đi máy bay nha.“Ngồi máy bay bay qua đó chỉ cần nữa tiếng làđến rồi”Kiều Bích Ngọc ngồi trên chiếc xe xa hoa côkhông ngại phiên mà nhìn cánh vật trôi nhanh như.bay ở ngoài cửa số, xe chạy thực sự rất vững, rấtnhanh nhưng vẫn không nhanh bằng máy bay.Bình thường họ từ thành phố Bắc An đến thànhphố Hái Châu đều đi bằng máy bay, máy bay tưnhân của nhà họ Quách không căn thú tục gì hết rấtnhanh gọn nhưng Quách Cao Minh lại cứ muốn đixe“Đi xe nhanh nhất cũng phải mất bốn tiếng” Côtức giận liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.“Chúng ta không gấp” Quách Cao Minh vẫnbình tĩnh nói.Kiều Bích Ngọc cau có, vặn đầu đi không đế ýđến anh.Lúc nào cũng là ông lớn như anh nói là được.Tài xế của nhà họ Quách vừa lái xe vừa nơmnớp lo sợ, anh ta cũng không hiểu tại sao phái đi xeđến thành phố Hải Châu, cậu Cao Minh cúa họtrước giờ làm việc luôn hướng đến hiệu quả mà,anh ta liếc nhìn kính chiếu hậu, không khí của hai vịchủ nhân ngồi ở phía sau có chút kìm nén. Anh tacũng muốn chạy nhanh hơn nhưng cậu Cao Minhlại yêu cầu tốc độ, aili, tâm tư các chủ nhân củanhà họ Quách thật khó đoán.Xe cứ chạy từ từ, Kiều Bích Ngọc dựa vào lưng,ghế êm ái của chiếc xe, đột nhiên cô có chút buồnngủ‘Thật ra cũng không phải là rất gấp, hôm qua cô.còn trải qua một trận sạt lở tuyết ở Thuy Sĩ m hoảng sợ không ít, sau khi được cứu thì cả tỉnhthần và thể xác đều mệt mỏi nhưng chỉ được nghỉcó vài tiếng lại phải bay về nước, vừa mới đến nhàhọ Quách ở Bắc An lại phải chạy về nhà họ Kiều ởHải Châu. Đột nhiên cô nhớ đến ở sau lưng của QuáchCao Minh còn có một vết thương.Đường như Quách Cao Minh đã nhìn cô rất lâu,cô vừa quay đầu lại đã đối mặt với đôi mắt sâuthẩm của anh, Kiều Bích Ngọc có chút không biếtphải làm sao, hai má có chút mất tự nhiên.Tuy rằng Quách Cao Minh đang mặc tây trang,thân hình cao to, khí chất bất phàm nhưng trênkhuôn mặt lạnh lại lộ rõ sự mệt mỏi, hai mắt giăngđầy tơ máu. Đọc full tại truyen.one“Sao lại phái theo tôi vẽ nhà họ Kiều” Cô rũ mắt,thấp giọng phàn nàn.Quách Cao Minh đột nhiên gọi cô, anh nghekhông được cô đang lẩm bẩm cái gì. “kiều BíchNgọc”, giọng anh hơi khàn, có vé là thản thể khôngthoải mái.Kiều Bích Ngọc nghe được giọng anh như vậy,trong lòng có chút quan tâm rồi“tầm gì?”Cô nhăn nhó mặt mày, bảo trì vẻ mặt bình tĩnh nói.“Ngồi xích qua đây”Anh trực tiếp ra lệnh.Kiều Bích Ngọc hơi trừng mắt, vốn muốn dõianh một câu không, nhưng, chắc là do giọng anh cóchút yếu ớt, cũng không có cường thế như trước,nên cô suy nghĩ ba giây rồi mới ngượng nghịu xêdịch đến bên cạnh anh.Quách Cao Minh trực tiếp dùng hai tay ôm lấysô, hơi thở nam tính độc đáo lạnh lùng cuốn lấy cô,Kiều Bích Ngọc hơi lúng túng, ngượng ngùng, nhìnvề phía tài xế đang lái xe: “Này” Cô đấy anh.Nhưng  cái đầu to của Quách Cao Minh vẫnkhông khách khí mà dựa vào vai trái của cô, anh hítmột hơi thật sâu, có vẻ rất mệt mỏi, hơi thở ấm ápnhẹ nhàng phả vào tai cô, Kiều Bích Ngọc trực tiếpcứng đờ.Anh cứ như thế này dựa vào cô.Tài xế ở vị tríl ái xe nhìn bọn họ trong gươngchiếu hậu, trong lòng không khói sửng sốt, nhưnganh vẫn không đổi sắc mặt, xe vẫn chạy êm ru.Kiều Bích Ngọc duỗi tay phải về phía sau, vốntưởng Quách Cao Minh giở trò đồi bại định đẩy anhra nhưng thấy lông mày anh cau lại, cô mới nhớ.đến lưng anh bị thương không thể dựa vào lưng ghếnên mới phái ôm cô như thế này dựa dâm.Nghĩ thông những việc đã xảy ra, cô thoángthấy nhẹ nhõm.Tính tình cô thẳng thân như con trai, từ nhỏ đãcó nhiều bạn khác giới hơn bạn cùng giới, việc hỗ.trợ và giúp đỡ nam giới với nhau là chuyện khá bìnhthường, cô và Lục Khánh Nam chính là trộn lần nhưvậy nên mới quen thuộc.Nhưng Quách Cao Minh nghiêng đầu, thấy côấy trông thoải mái tự nhiên, trong lòng anh ngược.lại có chút hờn dõi. Đọc full tại truyen.oneAnh cố ý đè thân thể nặng rề của mình lênngười cô, Kiều Bích Ngọc ngả người về phía saumột chút, cô rất có nghĩa khí nói: ‘Nếu anh mệt thìđi ngủ đi tôi sẽ hỗ trợ anh”Cũng giống như trong vùng núi tuyết phủ, chodù là Hà Thuỷ Tiên con người thường xuyên bất hòavới cô, gặp khó khăn, cô ấy sẽ cố gảng hết sức đểgiúp đỡ. Thật ra, cô ấy nói như vậy do tâm tư củacô rất đơn giản, chính là muốn để Quách Cao Minhngủ khi anh muốn ngủ, đừng lo lảng anh sẽ ngã khixe đang chuyển hướng, cô ấy sẽ đỡ anh.Ông ngoại cô đã dạy cô có tình có nghĩa biết bao.ngực Quách Cao Minh càng bị chặn.lông mày nhíu chặt, cảm giác ngột ngạt khó thở kéodài, không biết đang giận chuyên gì, hai cánh tayanh siết chặt bờ vai mảnh mai của cô, anh khếngẩng đầu lên, đôi môi mỏng hơi ướt chỉ hôn lênvành tai mắn cám của cô, hôn đến đ*ng t*nh, cần,trân trọc m*t‘Cả người Kiều Bảo Nhỉ đều đã tê liệt, bình tĩnhgì cũng mất hết rồiQuách Cao Minh, anh, thành thật một chútcho tôi Cô tức đỏ cả mặt, suýt chút nữa muốndùng nằm đấm đập vào đầu anh.

Chương 404