Trong màn đêm cô độc, cô một thân đầm trắng tuyệt vọng chạy trốn , cô không khống chế được cảm giác sợ hãi chạy bước nào vấp ngã phải bước ấy, còn hắn, như con sói hoang ẩn nấp trong bóng đêm, thản nhiên đi phía sau cô, môi giơ lên nụ cười tà mị. "Anh đừng qua đây..." Trong mắt ánh lên một tia hoảng sợ, cô tuyệt vọng hét lên. "Thiên sứ của tôi, tôi đến đây rồi, em còn muốn trốn đi đâu?" Đạp trước ánh trăng từ trong bóng đêm đi ra, hắn chậm rãi mở đôi mắt sắc nhọn như chim ưng cười lạnh giữ chặt lấy cô gái đang kiệt sức mệt mỏi vì chạy trốn trong người mình. "Buông tôi ra... Cầu... A!" Tiếng kêu thê lương thảm thiết của cô gái đó vang lên, cắt ngang cả bầu trời đêm, khóe mắt, từng giọt lệ từ từ tuôn rơi. Vì sao? Vì sao vận mệnh lại đưa đẩy giam giữ cô mãi dưới thân hắn? Vì sao hắn lại không buông tha cô! Ôm chặt lấy người phụ nữ trước mặt mình, hắn cố đè nén d*c v*ng của mình, tiếng th* d*c vang lên dồn dập, mê hoặc yêu kiều, ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám. "Buông tha em?" Cúi xuống…

Chương 102: Sóng ngầm khởi động.

Sự Độc Chiếm Của Ác Ma Vô TìnhTác giả: Phương Đường QOTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong màn đêm cô độc, cô một thân đầm trắng tuyệt vọng chạy trốn , cô không khống chế được cảm giác sợ hãi chạy bước nào vấp ngã phải bước ấy, còn hắn, như con sói hoang ẩn nấp trong bóng đêm, thản nhiên đi phía sau cô, môi giơ lên nụ cười tà mị. "Anh đừng qua đây..." Trong mắt ánh lên một tia hoảng sợ, cô tuyệt vọng hét lên. "Thiên sứ của tôi, tôi đến đây rồi, em còn muốn trốn đi đâu?" Đạp trước ánh trăng từ trong bóng đêm đi ra, hắn chậm rãi mở đôi mắt sắc nhọn như chim ưng cười lạnh giữ chặt lấy cô gái đang kiệt sức mệt mỏi vì chạy trốn trong người mình. "Buông tôi ra... Cầu... A!" Tiếng kêu thê lương thảm thiết của cô gái đó vang lên, cắt ngang cả bầu trời đêm, khóe mắt, từng giọt lệ từ từ tuôn rơi. Vì sao? Vì sao vận mệnh lại đưa đẩy giam giữ cô mãi dưới thân hắn? Vì sao hắn lại không buông tha cô! Ôm chặt lấy người phụ nữ trước mặt mình, hắn cố đè nén d*c v*ng của mình, tiếng th* d*c vang lên dồn dập, mê hoặc yêu kiều, ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám. "Buông tha em?" Cúi xuống… "Không..."Chữ "Muốn" còn chưa kịp phát ra thì ánh đèn vàng chói lọi giữa sàn nhảy lập tức vụt tắt, đột nhiên mọi thứ xung quanh cô trở nên tối mù, chỉ còn lờ mờ một chút ánh sáng lẻ loi hai bên lối đi.Lạc Khuynh Thành không khỏi giật mình, cứ ngỡ như mình đang nằm mộng, cái này...Bên tai vẫn truyền đến từng giai điệu du dương của tiếng nhạc jazz quen thuộc, bầu không khí lập tức thay đổi, xung quanh phát ra tiếng "ưm" nhè nhẹ phảng phất.Đúng rồi, cô suýt chút nữa quên, đây là cái thời đại nào, so với các bữa tiệc lịch sự ở thời đại của cô thì giữa sảnh nhảy của giới thượng lưu thời bấy giờ, hiệu ứng này đúng là rất được ưa chuộng? Đèn hoa được thiết kế tỉ mỉ với chức năng tự động hóa, đúng giờ hẹn, nó sẽ tự khắc chuyển đèn, thậm chí là chuyện giai điệu nhạc để người nhảy không cảm thấy quá đơn điệu, đồng thời cũng tăng chút tình thú.Quan sát một cách tổng thể, nó đơn giản chỉ là một buổi tiệc khiêu vũ nam nữ bình thường như bao cách mà con người xem nó như một loại hình thức xã giao, nhưng cảnh tượng đang đập vào mắt cô chính là hình ảnh ngực kề ngực, eo kề eo, tay bắt đầu bò loạn khắp người đối phương!Rốt cuộc là vì sự phóng khoáng thoải mái xuất phát từ bản chất của người phương Tây, hay là vì họ cố tình lấy cái việc khiêu vũ với sự tiếp xúc da chạm da dễ dàng với đối phương để làm những chuyện mờ ám, ví như nhiệt tình hôn môi, hôn rất cuồng nhiệt, thậm chí ở một khoảng cách không xa trên sảnh chính, Lạc Khuynh Thành có thể nghe rất rõ ràng âm thanh trao đổi nước miếng qua lại giữa đối phương, một màn vô tư không nể nang đến người xung quanh khiến một kẻ ngoài cuộc với da mặt mỏng như cô, phải líu lưỡi đỏ mặt đỏ tai.Điều khiến cô không thể ngờ hơn rằng, một giây trước cô còn vì hành vi của đám người xung quanh mà đỏ mặt thì, chỉ một cái chớp mắt, chính cô lại biến thành nạn nhân trong cuộc vui bẩn đó...Trước mặt tối sầm lại, trái tim khẽ run lên, ý thức được ý đồ của German, Lạc Khuynh Thành tính xoay người trốn đi, nhưng động tác của anh lại nhanh hơn, lập tức khống chế cô, áp đôi môi mình lên môi cô.Đôi môi lạnh lẽo của người đàn ông tiếp xúc với bờ môi anh đào hơi run rẩy. Lạc Khuynh Thành chỉ cảm thấy trên đôi môi đỏ mọng truyền đến một trận tê ngứa, trong nháy mắt, liền giống như bị một con sóng khổng lồ bao phủ, hô hấp dần dần trở nên dồn dập...Đuôi lông mày khẽ nhếch, German khát vọng chiếm giữ đôi môi đỏ mọng, không đủ, không tài nào thỏa mãn được h*m m**n sâu thẳm từ tận đáy lòng anh, anh càng muốn chiếm đoạt nhiều hơn.Nụ hôn cuồng nhiệt bất ngờ ập xuống, mang theo hơi thở nóng rực của người đàn ông. German chỉ biết tàn sát bừa bãi vòm miệng thơm tho, một thứ cảm giác ngọt ngào như cuồn cuộn dâng lên trong lòng.Tên lưu manh này! Anh cố ý! Nhất định là anh đã tính toán chuẩn xác thời gian đèn điện tắt nên mới vô ưu vô tư làm chuyện này với cô!

"Không..."

Chữ "Muốn" còn chưa kịp phát ra thì ánh đèn vàng chói lọi giữa sàn nhảy lập tức vụt tắt, đột nhiên mọi thứ xung quanh cô trở nên tối mù, chỉ còn lờ mờ một chút ánh sáng lẻ loi hai bên lối đi.

Lạc Khuynh Thành không khỏi giật mình, cứ ngỡ như mình đang nằm mộng, cái này...

Bên tai vẫn truyền đến từng giai điệu du dương của tiếng nhạc jazz quen thuộc, bầu không khí lập tức thay đổi, xung quanh phát ra tiếng "ưm" nhè nhẹ phảng phất.

Đúng rồi, cô suýt chút nữa quên, đây là cái thời đại nào, so với các bữa tiệc lịch sự ở thời đại của cô thì giữa sảnh nhảy của giới thượng lưu thời bấy giờ, hiệu ứng này đúng là rất được ưa chuộng? Đèn hoa được thiết kế tỉ mỉ với chức năng tự động hóa, đúng giờ hẹn, nó sẽ tự khắc chuyển đèn, thậm chí là chuyện giai điệu nhạc để người nhảy không cảm thấy quá đơn điệu, đồng thời cũng tăng chút tình thú.

Quan sát một cách tổng thể, nó đơn giản chỉ là một buổi tiệc khiêu vũ nam nữ bình thường như bao cách mà con người xem nó như một loại hình thức xã giao, nhưng cảnh tượng đang đập vào mắt cô chính là hình ảnh ngực kề ngực, eo kề eo, tay bắt đầu bò loạn khắp người đối phương!

Rốt cuộc là vì sự phóng khoáng thoải mái xuất phát từ bản chất của người phương Tây, hay là vì họ cố tình lấy cái việc khiêu vũ với sự tiếp xúc da chạm da dễ dàng với đối phương để làm những chuyện mờ ám, ví như nhiệt tình hôn môi, hôn rất cuồng nhiệt, thậm chí ở một khoảng cách không xa trên sảnh chính, Lạc Khuynh Thành có thể nghe rất rõ ràng âm thanh trao đổi nước miếng qua lại giữa đối phương, một màn vô tư không nể nang đến người xung quanh khiến một kẻ ngoài cuộc với da mặt mỏng như cô, phải líu lưỡi đỏ mặt đỏ tai.

Điều khiến cô không thể ngờ hơn rằng, một giây trước cô còn vì hành vi của đám người xung quanh mà đỏ mặt thì, chỉ một cái chớp mắt, chính cô lại biến thành nạn nhân trong cuộc vui bẩn đó...

Trước mặt tối sầm lại, trái tim khẽ run lên, ý thức được ý đồ của German, Lạc Khuynh Thành tính xoay người trốn đi, nhưng động tác của anh lại nhanh hơn, lập tức khống chế cô, áp đôi môi mình lên môi cô.

Đôi môi lạnh lẽo của người đàn ông tiếp xúc với bờ môi anh đào hơi run rẩy. Lạc Khuynh Thành chỉ cảm thấy trên đôi môi đỏ mọng truyền đến một trận tê ngứa, trong nháy mắt, liền giống như bị một con sóng khổng lồ bao phủ, hô hấp dần dần trở nên dồn dập...

Đuôi lông mày khẽ nhếch, German khát vọng chiếm giữ đôi môi đỏ mọng, không đủ, không tài nào thỏa mãn được h*m m**n sâu thẳm từ tận đáy lòng anh, anh càng muốn chiếm đoạt nhiều hơn.

Nụ hôn cuồng nhiệt bất ngờ ập xuống, mang theo hơi thở nóng rực của người đàn ông. German chỉ biết tàn sát bừa bãi vòm miệng thơm tho, một thứ cảm giác ngọt ngào như cuồn cuộn dâng lên trong lòng.

Tên lưu manh này! Anh cố ý! Nhất định là anh đã tính toán chuẩn xác thời gian đèn điện tắt nên mới vô ưu vô tư làm chuyện này với cô!

Sự Độc Chiếm Của Ác Ma Vô TìnhTác giả: Phương Đường QOTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong màn đêm cô độc, cô một thân đầm trắng tuyệt vọng chạy trốn , cô không khống chế được cảm giác sợ hãi chạy bước nào vấp ngã phải bước ấy, còn hắn, như con sói hoang ẩn nấp trong bóng đêm, thản nhiên đi phía sau cô, môi giơ lên nụ cười tà mị. "Anh đừng qua đây..." Trong mắt ánh lên một tia hoảng sợ, cô tuyệt vọng hét lên. "Thiên sứ của tôi, tôi đến đây rồi, em còn muốn trốn đi đâu?" Đạp trước ánh trăng từ trong bóng đêm đi ra, hắn chậm rãi mở đôi mắt sắc nhọn như chim ưng cười lạnh giữ chặt lấy cô gái đang kiệt sức mệt mỏi vì chạy trốn trong người mình. "Buông tôi ra... Cầu... A!" Tiếng kêu thê lương thảm thiết của cô gái đó vang lên, cắt ngang cả bầu trời đêm, khóe mắt, từng giọt lệ từ từ tuôn rơi. Vì sao? Vì sao vận mệnh lại đưa đẩy giam giữ cô mãi dưới thân hắn? Vì sao hắn lại không buông tha cô! Ôm chặt lấy người phụ nữ trước mặt mình, hắn cố đè nén d*c v*ng của mình, tiếng th* d*c vang lên dồn dập, mê hoặc yêu kiều, ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám. "Buông tha em?" Cúi xuống… "Không..."Chữ "Muốn" còn chưa kịp phát ra thì ánh đèn vàng chói lọi giữa sàn nhảy lập tức vụt tắt, đột nhiên mọi thứ xung quanh cô trở nên tối mù, chỉ còn lờ mờ một chút ánh sáng lẻ loi hai bên lối đi.Lạc Khuynh Thành không khỏi giật mình, cứ ngỡ như mình đang nằm mộng, cái này...Bên tai vẫn truyền đến từng giai điệu du dương của tiếng nhạc jazz quen thuộc, bầu không khí lập tức thay đổi, xung quanh phát ra tiếng "ưm" nhè nhẹ phảng phất.Đúng rồi, cô suýt chút nữa quên, đây là cái thời đại nào, so với các bữa tiệc lịch sự ở thời đại của cô thì giữa sảnh nhảy của giới thượng lưu thời bấy giờ, hiệu ứng này đúng là rất được ưa chuộng? Đèn hoa được thiết kế tỉ mỉ với chức năng tự động hóa, đúng giờ hẹn, nó sẽ tự khắc chuyển đèn, thậm chí là chuyện giai điệu nhạc để người nhảy không cảm thấy quá đơn điệu, đồng thời cũng tăng chút tình thú.Quan sát một cách tổng thể, nó đơn giản chỉ là một buổi tiệc khiêu vũ nam nữ bình thường như bao cách mà con người xem nó như một loại hình thức xã giao, nhưng cảnh tượng đang đập vào mắt cô chính là hình ảnh ngực kề ngực, eo kề eo, tay bắt đầu bò loạn khắp người đối phương!Rốt cuộc là vì sự phóng khoáng thoải mái xuất phát từ bản chất của người phương Tây, hay là vì họ cố tình lấy cái việc khiêu vũ với sự tiếp xúc da chạm da dễ dàng với đối phương để làm những chuyện mờ ám, ví như nhiệt tình hôn môi, hôn rất cuồng nhiệt, thậm chí ở một khoảng cách không xa trên sảnh chính, Lạc Khuynh Thành có thể nghe rất rõ ràng âm thanh trao đổi nước miếng qua lại giữa đối phương, một màn vô tư không nể nang đến người xung quanh khiến một kẻ ngoài cuộc với da mặt mỏng như cô, phải líu lưỡi đỏ mặt đỏ tai.Điều khiến cô không thể ngờ hơn rằng, một giây trước cô còn vì hành vi của đám người xung quanh mà đỏ mặt thì, chỉ một cái chớp mắt, chính cô lại biến thành nạn nhân trong cuộc vui bẩn đó...Trước mặt tối sầm lại, trái tim khẽ run lên, ý thức được ý đồ của German, Lạc Khuynh Thành tính xoay người trốn đi, nhưng động tác của anh lại nhanh hơn, lập tức khống chế cô, áp đôi môi mình lên môi cô.Đôi môi lạnh lẽo của người đàn ông tiếp xúc với bờ môi anh đào hơi run rẩy. Lạc Khuynh Thành chỉ cảm thấy trên đôi môi đỏ mọng truyền đến một trận tê ngứa, trong nháy mắt, liền giống như bị một con sóng khổng lồ bao phủ, hô hấp dần dần trở nên dồn dập...Đuôi lông mày khẽ nhếch, German khát vọng chiếm giữ đôi môi đỏ mọng, không đủ, không tài nào thỏa mãn được h*m m**n sâu thẳm từ tận đáy lòng anh, anh càng muốn chiếm đoạt nhiều hơn.Nụ hôn cuồng nhiệt bất ngờ ập xuống, mang theo hơi thở nóng rực của người đàn ông. German chỉ biết tàn sát bừa bãi vòm miệng thơm tho, một thứ cảm giác ngọt ngào như cuồn cuộn dâng lên trong lòng.Tên lưu manh này! Anh cố ý! Nhất định là anh đã tính toán chuẩn xác thời gian đèn điện tắt nên mới vô ưu vô tư làm chuyện này với cô!

Chương 102: Sóng ngầm khởi động.