Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 263: Tiểu Tiên Nữ Của Tô Thiếu (48)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tô phu nhân nhìn thấy động tác của Trà Trà, khóe miệng không thể kiềm chế được mà giật giật.Hơn nữa lập tức đem toàn bộ lực chú ý đặt lên trêи người Tô Hoán.Sợ con trai nhà mình một giây sau liền trở mặt.Bà nhớ rõ trước khi bà chỉ chạm vào đầu hắn một chút, sau đó......Uh, con trai tức giận thực sự rất tức giận.Trước mắt, con trai đang ở trạng thái bạo nộ, lại bị sờ đầu.Tổng cảm giác giây tiếp theo, Tô Hoán sẽ đem tiểu cô nương dọa khóc......Bà thật vất vả lắm mới cùng Giang Khẽ Ngôn kéo gần quan hệ, hắn nếu là lại làm ra việc gì đó, bà liền không cần đứa con ngốc này nữa!!Tâm thật mệt.Quý Nhan tuy bị quát lớn, nhưng là mắt thấy mục đích của mình đã sắp đạt được, nội tâm của cô ta vẫn như cũ thập phần sung sướиɠ.Tô Hoán nhìn chằm chằm Trà Trà, ánh mắt đen tối không rõ.Trà Trà thấy hắn không nói chuyện, hướng về phía hắn chớp chớp mắt, lại xoa xoa tóc của hắn."Ngoan a."Giọng nói mềm mại tràn đầy ngọt ngào.Nghe cẩn thận nghe, sẽ phát hiện tựa hồ còn mang theo một chút sủng nịch.Giang Khẽ Ngôn + Tô phu nhân + Quý Nhan, "............"Chỉ có mình Sở Lê, dưới đáy lòng cười lạnh, "......"Lại là một ngày Tô Hoán không biết xấu hổ.Hơn nữa ta có lý do để hoài nghi ngươi là cố ý tức giận, muốn lừa gạt tiểu khả ái sờ đầu mình!Ngay sau đó.Mọi người liền nhìn thấy trong một giây Tô Hoán sắp bạo nộ, lại " ngoan ngoãn " gật gật đầu."Ừ, chúng ta rất có duyên phận!""............" Mọi người đồng thời mộng bức.Đây là cái hướng đi gì a?Duyên phận duyên phận, cái gì là duyên?Cái gì lại là phận?Sao có thể nói rõ ràng được.Một nửa là duyên trời.Một nửa là hắn tự tìm cách sáng tạo ra.Được ở bên nhau, duyên phận vô địch!Tô Hoán thần sắc bình tĩnh nhìn Trà Trà, nâng bàn tay lên đem bàn tay của Trà Trà đặt ở trêи đầu hắn kéo xuống, gắt gao nắm chặt.Trà Trà thử rút một chút, không rút ra.Người nào đó nắm rất chặt.Cô có chút khó hiểu nhìn hắn, ánh mắt dò hỏi: Anh vì cái gì còn không buông tay???Tô Hoán không quan tâm nghi vấn của cô, đôi mắt đen nhánh chuyên chú nhìn cô, thâm tình mà lại quyến luyến."Trà Trà tính toán khi nào chịu trách nhiệm với anh?"Trà Trà vẻ mặt mộng bức, "??? Chịu trách nhiệm cái gì?"Tô Hoán, "Em nuôi anh nhiều ngày như vậy, còn thừa dịp khi anh sinh bệnh, lén chui vào ổ chăn của anh.Trước đó còn cự tuyệt liên hôn, làm tất cả mọi người biết anh bị vứt bỏ.Con người của anh, thanh danh của anh, đều có liên quan tới em, em không cảm thấy, dưới loại tình huống này, hẳn là đem anh mang về nhà cho một cái danh phận sao?"Giang Khẽ Ngôn, "???" Mặt mũi đâu?Tô phu nhân, "............" Con trai đột nhiên phát rồ......Quý Nhan, "!!!" Mẹ nó có độc! Các ngươi hiện tại không nên nháo lên sao? Đây là cái hướng phát triển gì vậy!Ta cực cực khổ khổ châm ngòi lâu như vậy, là muốn xem các ngươi khoe ân ái sao?Quý Nhan tức giận đến mức suýt hộc máu, sắc mặt cũng đỏ lên.Mỗi lần phát triển, đều mẹ nó cùng cô ta nghĩ không giống nhau!Chỉ có Sở Lê, sắc mặt bình tĩnh."......" A! Nam nhân!Ta biết ngay ngươi lại đào hố!Đau lòng cho tiểu khả ái ba giây đồng hồ.Trà Trà nghiêm túc đem lời nói của Tô Hoán, ở trong đầu soát lại một lần.Giống như rất có đạo lý?Nghĩ đến cô lén chui vào ổ chăn, bị hắn phát hiện, ai, thật mất mặt a!Trà Trà kiêu ngạo phản bác, "Là em nuôi anh, là người của em! Em chui vào ổ chăn thì đã làm sao???"Hơn nữa không phải chỉ chui vào cái ổ chăn thôi sao?Ta cũng không có làm cái khác a!Lại không đem ngươi đá xuống giường!Cho nên, ngươi vẫn luôn quấn lấy chuyện này, là muốn như thế nào?Muốn tạo phản cùng cô đánh nhau sao?Cô suy nghĩ nhỏ giọng nói một câu, "Hôm nay buổi tối cho anh ngủ đường cái!"Những lời đe dọa kiểu Trà Trà! Liền hỏi ngươi có sợ không!
Tô phu nhân nhìn thấy động tác của Trà Trà, khóe miệng không thể kiềm chế được mà giật giật.
Hơn nữa lập tức đem toàn bộ lực chú ý đặt lên trêи người Tô Hoán.
Sợ con trai nhà mình một giây sau liền trở mặt.
Bà nhớ rõ trước khi bà chỉ chạm vào đầu hắn một chút, sau đó......
Uh, con trai tức giận thực sự rất tức giận.
Trước mắt, con trai đang ở trạng thái bạo nộ, lại bị sờ đầu.
Tổng cảm giác giây tiếp theo, Tô Hoán sẽ đem tiểu cô nương dọa khóc......
Bà thật vất vả lắm mới cùng Giang Khẽ Ngôn kéo gần quan hệ, hắn nếu là lại làm ra việc gì đó, bà liền không cần đứa con ngốc này nữa!!
Tâm thật mệt.
Quý Nhan tuy bị quát lớn, nhưng là mắt thấy mục đích của mình đã sắp đạt được, nội tâm của cô ta vẫn như cũ thập phần sung sướиɠ.
Tô Hoán nhìn chằm chằm Trà Trà, ánh mắt đen tối không rõ.
Trà Trà thấy hắn không nói chuyện, hướng về phía hắn chớp chớp mắt, lại xoa xoa tóc của hắn.
"Ngoan a."
Giọng nói mềm mại tràn đầy ngọt ngào.
Nghe cẩn thận nghe, sẽ phát hiện tựa hồ còn mang theo một chút sủng nịch.
Giang Khẽ Ngôn + Tô phu nhân + Quý Nhan, "............"
Chỉ có mình Sở Lê, dưới đáy lòng cười lạnh, "......"
Lại là một ngày Tô Hoán không biết xấu hổ.
Hơn nữa ta có lý do để hoài nghi ngươi là cố ý tức giận, muốn lừa gạt tiểu khả ái sờ đầu mình!
Ngay sau đó.
Mọi người liền nhìn thấy trong một giây Tô Hoán sắp bạo nộ, lại " ngoan ngoãn " gật gật đầu.
"Ừ, chúng ta rất có duyên phận!"
"............" Mọi người đồng thời mộng bức.
Đây là cái hướng đi gì a?
Duyên phận duyên phận, cái gì là duyên?
Cái gì lại là phận?
Sao có thể nói rõ ràng được.
Một nửa là duyên trời.
Một nửa là hắn tự tìm cách sáng tạo ra.
Được ở bên nhau, duyên phận vô địch!
Tô Hoán thần sắc bình tĩnh nhìn Trà Trà, nâng bàn tay lên đem bàn tay của Trà Trà đặt ở trêи đầu hắn kéo xuống, gắt gao nắm chặt.
Trà Trà thử rút một chút, không rút ra.
Người nào đó nắm rất chặt.
Cô có chút khó hiểu nhìn hắn, ánh mắt dò hỏi: Anh vì cái gì còn không buông tay???
Tô Hoán không quan tâm nghi vấn của cô, đôi mắt đen nhánh chuyên chú nhìn cô, thâm tình mà lại quyến luyến.
"Trà Trà tính toán khi nào chịu trách nhiệm với anh?"
Trà Trà vẻ mặt mộng bức, "??? Chịu trách nhiệm cái gì?"
Tô Hoán, "Em nuôi anh nhiều ngày như vậy, còn thừa dịp khi anh sinh bệnh, lén chui vào ổ chăn của anh.
Trước đó còn cự tuyệt liên hôn, làm tất cả mọi người biết anh bị vứt bỏ.
Con người của anh, thanh danh của anh, đều có liên quan tới em, em không cảm thấy, dưới loại tình huống này, hẳn là đem anh mang về nhà cho một cái danh phận sao?"
Giang Khẽ Ngôn, "???" Mặt mũi đâu?
Tô phu nhân, "............" Con trai đột nhiên phát rồ......
Quý Nhan, "!!!" Mẹ nó có độc! Các ngươi hiện tại không nên nháo lên sao? Đây là cái hướng phát triển gì vậy!
Ta cực cực khổ khổ châm ngòi lâu như vậy, là muốn xem các ngươi khoe ân ái sao?
Quý Nhan tức giận đến mức suýt hộc máu, sắc mặt cũng đỏ lên.
Mỗi lần phát triển, đều mẹ nó cùng cô ta nghĩ không giống nhau!
Chỉ có Sở Lê, sắc mặt bình tĩnh.
"......" A! Nam nhân!
Ta biết ngay ngươi lại đào hố!
Đau lòng cho tiểu khả ái ba giây đồng hồ.
Trà Trà nghiêm túc đem lời nói của Tô Hoán, ở trong đầu soát lại một lần.
Giống như rất có đạo lý?
Nghĩ đến cô lén chui vào ổ chăn, bị hắn phát hiện, ai, thật mất mặt a!
Trà Trà kiêu ngạo phản bác, "Là em nuôi anh, là người của em! Em chui vào ổ chăn thì đã làm sao???"
Hơn nữa không phải chỉ chui vào cái ổ chăn thôi sao?
Ta cũng không có làm cái khác a!
Lại không đem ngươi đá xuống giường!
Cho nên, ngươi vẫn luôn quấn lấy chuyện này, là muốn như thế nào?
Muốn tạo phản cùng cô đánh nhau sao?
Cô suy nghĩ nhỏ giọng nói một câu, "Hôm nay buổi tối cho anh ngủ đường cái!"
Những lời đe dọa kiểu Trà Trà! Liền hỏi ngươi có sợ không!
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tô phu nhân nhìn thấy động tác của Trà Trà, khóe miệng không thể kiềm chế được mà giật giật.Hơn nữa lập tức đem toàn bộ lực chú ý đặt lên trêи người Tô Hoán.Sợ con trai nhà mình một giây sau liền trở mặt.Bà nhớ rõ trước khi bà chỉ chạm vào đầu hắn một chút, sau đó......Uh, con trai tức giận thực sự rất tức giận.Trước mắt, con trai đang ở trạng thái bạo nộ, lại bị sờ đầu.Tổng cảm giác giây tiếp theo, Tô Hoán sẽ đem tiểu cô nương dọa khóc......Bà thật vất vả lắm mới cùng Giang Khẽ Ngôn kéo gần quan hệ, hắn nếu là lại làm ra việc gì đó, bà liền không cần đứa con ngốc này nữa!!Tâm thật mệt.Quý Nhan tuy bị quát lớn, nhưng là mắt thấy mục đích của mình đã sắp đạt được, nội tâm của cô ta vẫn như cũ thập phần sung sướиɠ.Tô Hoán nhìn chằm chằm Trà Trà, ánh mắt đen tối không rõ.Trà Trà thấy hắn không nói chuyện, hướng về phía hắn chớp chớp mắt, lại xoa xoa tóc của hắn."Ngoan a."Giọng nói mềm mại tràn đầy ngọt ngào.Nghe cẩn thận nghe, sẽ phát hiện tựa hồ còn mang theo một chút sủng nịch.Giang Khẽ Ngôn + Tô phu nhân + Quý Nhan, "............"Chỉ có mình Sở Lê, dưới đáy lòng cười lạnh, "......"Lại là một ngày Tô Hoán không biết xấu hổ.Hơn nữa ta có lý do để hoài nghi ngươi là cố ý tức giận, muốn lừa gạt tiểu khả ái sờ đầu mình!Ngay sau đó.Mọi người liền nhìn thấy trong một giây Tô Hoán sắp bạo nộ, lại " ngoan ngoãn " gật gật đầu."Ừ, chúng ta rất có duyên phận!""............" Mọi người đồng thời mộng bức.Đây là cái hướng đi gì a?Duyên phận duyên phận, cái gì là duyên?Cái gì lại là phận?Sao có thể nói rõ ràng được.Một nửa là duyên trời.Một nửa là hắn tự tìm cách sáng tạo ra.Được ở bên nhau, duyên phận vô địch!Tô Hoán thần sắc bình tĩnh nhìn Trà Trà, nâng bàn tay lên đem bàn tay của Trà Trà đặt ở trêи đầu hắn kéo xuống, gắt gao nắm chặt.Trà Trà thử rút một chút, không rút ra.Người nào đó nắm rất chặt.Cô có chút khó hiểu nhìn hắn, ánh mắt dò hỏi: Anh vì cái gì còn không buông tay???Tô Hoán không quan tâm nghi vấn của cô, đôi mắt đen nhánh chuyên chú nhìn cô, thâm tình mà lại quyến luyến."Trà Trà tính toán khi nào chịu trách nhiệm với anh?"Trà Trà vẻ mặt mộng bức, "??? Chịu trách nhiệm cái gì?"Tô Hoán, "Em nuôi anh nhiều ngày như vậy, còn thừa dịp khi anh sinh bệnh, lén chui vào ổ chăn của anh.Trước đó còn cự tuyệt liên hôn, làm tất cả mọi người biết anh bị vứt bỏ.Con người của anh, thanh danh của anh, đều có liên quan tới em, em không cảm thấy, dưới loại tình huống này, hẳn là đem anh mang về nhà cho một cái danh phận sao?"Giang Khẽ Ngôn, "???" Mặt mũi đâu?Tô phu nhân, "............" Con trai đột nhiên phát rồ......Quý Nhan, "!!!" Mẹ nó có độc! Các ngươi hiện tại không nên nháo lên sao? Đây là cái hướng phát triển gì vậy!Ta cực cực khổ khổ châm ngòi lâu như vậy, là muốn xem các ngươi khoe ân ái sao?Quý Nhan tức giận đến mức suýt hộc máu, sắc mặt cũng đỏ lên.Mỗi lần phát triển, đều mẹ nó cùng cô ta nghĩ không giống nhau!Chỉ có Sở Lê, sắc mặt bình tĩnh."......" A! Nam nhân!Ta biết ngay ngươi lại đào hố!Đau lòng cho tiểu khả ái ba giây đồng hồ.Trà Trà nghiêm túc đem lời nói của Tô Hoán, ở trong đầu soát lại một lần.Giống như rất có đạo lý?Nghĩ đến cô lén chui vào ổ chăn, bị hắn phát hiện, ai, thật mất mặt a!Trà Trà kiêu ngạo phản bác, "Là em nuôi anh, là người của em! Em chui vào ổ chăn thì đã làm sao???"Hơn nữa không phải chỉ chui vào cái ổ chăn thôi sao?Ta cũng không có làm cái khác a!Lại không đem ngươi đá xuống giường!Cho nên, ngươi vẫn luôn quấn lấy chuyện này, là muốn như thế nào?Muốn tạo phản cùng cô đánh nhau sao?Cô suy nghĩ nhỏ giọng nói một câu, "Hôm nay buổi tối cho anh ngủ đường cái!"Những lời đe dọa kiểu Trà Trà! Liền hỏi ngươi có sợ không!