Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 264: Tiểu Tiên Nữ Của Tô Thiếu (49)
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tô Hoán dở khóc dở cười.Cũng may, hắn không quên mục đích của mình.Hắn nắm chặt tay cô, sắc mặt nghiêm túc."Trà Trà, trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là danh phận."Trà Trà vô ngữ liếc hắn một cái."Anh là người của em, anh còn muốn cái danh phận khác?"Vừa dứt lời, như là nghĩ tới cái gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi."Chẳng lẽ, anh còn muốn trở thành người của khác người sao?"Ngươi thật to gan a!Tin hay không đem ngươi nhốt lại!Ta nuôi nhiều ngày như vậy, lại đưa cho người khác nuôi sao?Tô Hoán sắp khóc rồi, tiểu cô nương luôn là nói không đến trọng điểm.Lại cứ, mỗi câu nói đều đặc biệt khiến người khác cứng họng.Mà tự mình không biết......Loại cảm giác này, thật là muốn mệnh.Hắn buồn bực, trực tiếp nói thẳng."Trà Trà, em không cảm thấy chúng ta hẳn là cần một tờ giấy chứng nhận sao?Sau khi có giấy chứng nhận kết hôn, về sau chúng ta là một a!Tiền của anh cũng là của em, anh cũng là của em, kẹo của anh cũng đều là của em!"Trà Trà đôi mắt ướt át chớp chớp, hơn nửa ngày, mới phản bác."Nhưng mà, anh vốn dĩ chính là của em a!Hơn nữa...... Anh có tiền sao? Không phải em nuôi anh sao?Kẹo......Kẹo vốn dĩ chính là của em nga!"KO, Tô Hoán đào hố thất bại, "............" Ngươi nói rất có đạo lý nga......Um, lão tử tự bế!Không chỉ có tự bế, hơn nữa còn tức giận!Cái loại mà không dễ hống!Trừ phi đi lãnh chứng!Trà Trà vẻ mặt mờ mịt nhìn Tô Hoán tâm tình không được tốt lắm, không hiểu được hắn bị làm sao.Cô nghiêng đầu, nhìn nhìn Giang Khẽ Ngôn.Giang Khẽ Ngôn mặt mày mang theo ý cười, thoạt nhìn tâm tình rất tốt, "Con gái, đồ ăn sắp được mang lên rồi, ăn cơm trước, chuyện khác không vội."Trà Trà, "Được ạ!!!"Tô Hoán nhìn Trà Trà hai mắt tỏa sáng, "......" Anh nói cho em biết, anh thật sự hống không dễ hống đâu.Liền tính hôm nay anh đi ngủ đường cái, cũng đừng nghĩ anh lại nói chuyện với em!Tô phu nhân yên lặng xem toàn bộ quá trình.Nói thực ra, đoạn diễn này......Còn rất xinh đẹp!Bà vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ này của con trai, tức giận đến thế nào cũng luyến tiếc nói một câu nặng lời, chỉ có thể tự mình giận dỗi.Cố tình, tiểu cô nương còn không biết chính mình làm cái gì.Rất có ý tứ!Quý Nhan toàn bộ hành trình bị trở thành người trong suốt, nhìn bàn đầy đồ ăn, lại nhìn Trà Trà thực vui vẻ."......" Cô ta đột nhiên cảm thấy tâm đặc biệt mệt.Lăn lộn lâu như vậy, đến cuối cùng cái gì cũng không lăn lộn ra tới, ngược lại......Để cô ta nhìn thấy Tô Hoán vì Trà Trà, biểu hiện các loại cảm xúc cuồn cuộn.Cảm giác này......Thật đúng là đủ kϊƈɦ th*ch a!kϊƈɦ th*ch cô ta, cơ hồ muốn hủy diệt Trà Trà, sau đó lại nhìn xem phản ứng của Tô Hoán......Hắn có phải hay không sẽ phát điên?Ba phút sau.Trừ phi lãnh chứng mới có thể hống tốt Tô Hoán, vui tươi hớn hở tiến đến Trà Trà trước mặt."Trà Trà, có món nào đặc biệt thích ăn hay không?"Trà Trà, "Có a, cái này......Còn có cái này."Cô duỗi tay, chỉ vài món đồ ăn.Tô Hoán nhất nhất ghi tạc trong lòng.Tô phu nhân, "......" Con trai, ngươi thật sự lợi hại, ngươi liền không thể có chút tiền đồ sao?Cũng không biết vừa rồi cái sắc mặt biến thành màu đen kia là ai.A, băng sơn Tô thiếu, sói đuôi to, chó con......Thật đúng là thiên tài trong giới lật mặt a!Quả thực không dễ nhìn thấy.Sau khi ăn xong.Giang Khẽ Ngôn hướng về phía Trà Trà mở miệng."Trà Trà, nếu việc liên hôn đã nói rõ, con cũng nên về nhà đi, ở bên ngoài không tiện."Lại còn dễ dàng bị bắt cóc, về nhà, mới là chính xác.Tô Hoán không chờ Trà Trà mở miệng, liền lập tức phản đối, "Không được."Hắn thật vất vả mới được ở bên cạnh cô, nếu cô về nhà, hắn làm sao bây giờ???
Tô Hoán dở khóc dở cười.
Cũng may, hắn không quên mục đích của mình.
Hắn nắm chặt tay cô, sắc mặt nghiêm túc.
"Trà Trà, trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là danh phận."
Trà Trà vô ngữ liếc hắn một cái.
"Anh là người của em, anh còn muốn cái danh phận khác?"
Vừa dứt lời, như là nghĩ tới cái gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
"Chẳng lẽ, anh còn muốn trở thành người của khác người sao?"
Ngươi thật to gan a!
Tin hay không đem ngươi nhốt lại!
Ta nuôi nhiều ngày như vậy, lại đưa cho người khác nuôi sao?
Tô Hoán sắp khóc rồi, tiểu cô nương luôn là nói không đến trọng điểm.
Lại cứ, mỗi câu nói đều đặc biệt khiến người khác cứng họng.
Mà tự mình không biết......
Loại cảm giác này, thật là muốn mệnh.
Hắn buồn bực, trực tiếp nói thẳng.
"Trà Trà, em không cảm thấy chúng ta hẳn là cần một tờ giấy chứng nhận sao?
Sau khi có giấy chứng nhận kết hôn, về sau chúng ta là một a!
Tiền của anh cũng là của em, anh cũng là của em, kẹo của anh cũng đều là của em!"
Trà Trà đôi mắt ướt át chớp chớp, hơn nửa ngày, mới phản bác.
"Nhưng mà, anh vốn dĩ chính là của em a!
Hơn nữa...... Anh có tiền sao? Không phải em nuôi anh sao?
Kẹo......Kẹo vốn dĩ chính là của em nga!"
KO, Tô Hoán đào hố thất bại, "............" Ngươi nói rất có đạo lý nga......Um, lão tử tự bế!
Không chỉ có tự bế, hơn nữa còn tức giận!
Cái loại mà không dễ hống!
Trừ phi đi lãnh chứng!
Trà Trà vẻ mặt mờ mịt nhìn Tô Hoán tâm tình không được tốt lắm, không hiểu được hắn bị làm sao.
Cô nghiêng đầu, nhìn nhìn Giang Khẽ Ngôn.
Giang Khẽ Ngôn mặt mày mang theo ý cười, thoạt nhìn tâm tình rất tốt, "Con gái, đồ ăn sắp được mang lên rồi, ăn cơm trước, chuyện khác không vội."
Trà Trà, "Được ạ!!!"
Tô Hoán nhìn Trà Trà hai mắt tỏa sáng, "......" Anh nói cho em biết, anh thật sự hống không dễ hống đâu.
Liền tính hôm nay anh đi ngủ đường cái, cũng đừng nghĩ anh lại nói chuyện với em!
Tô phu nhân yên lặng xem toàn bộ quá trình.
Nói thực ra, đoạn diễn này......Còn rất xinh đẹp!
Bà vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ này của con trai, tức giận đến thế nào cũng luyến tiếc nói một câu nặng lời, chỉ có thể tự mình giận dỗi.
Cố tình, tiểu cô nương còn không biết chính mình làm cái gì.
Rất có ý tứ!
Quý Nhan toàn bộ hành trình bị trở thành người trong suốt, nhìn bàn đầy đồ ăn, lại nhìn Trà Trà thực vui vẻ.
"......" Cô ta đột nhiên cảm thấy tâm đặc biệt mệt.
Lăn lộn lâu như vậy, đến cuối cùng cái gì cũng không lăn lộn ra tới, ngược lại......Để cô ta nhìn thấy Tô Hoán vì Trà Trà, biểu hiện các loại cảm xúc cuồn cuộn.
Cảm giác này......Thật đúng là đủ kϊƈɦ th*ch a!
kϊƈɦ th*ch cô ta, cơ hồ muốn hủy diệt Trà Trà, sau đó lại nhìn xem phản ứng của Tô Hoán......
Hắn có phải hay không sẽ phát điên?
Ba phút sau.
Trừ phi lãnh chứng mới có thể hống tốt Tô Hoán, vui tươi hớn hở tiến đến Trà Trà trước mặt.
"Trà Trà, có món nào đặc biệt thích ăn hay không?"
Trà Trà, "Có a, cái này......Còn có cái này."
Cô duỗi tay, chỉ vài món đồ ăn.
Tô Hoán nhất nhất ghi tạc trong lòng.
Tô phu nhân, "......" Con trai, ngươi thật sự lợi hại, ngươi liền không thể có chút tiền đồ sao?
Cũng không biết vừa rồi cái sắc mặt biến thành màu đen kia là ai.
A, băng sơn Tô thiếu, sói đuôi to, chó con......Thật đúng là thiên tài trong giới lật mặt a!
Quả thực không dễ nhìn thấy.
Sau khi ăn xong.
Giang Khẽ Ngôn hướng về phía Trà Trà mở miệng.
"Trà Trà, nếu việc liên hôn đã nói rõ, con cũng nên về nhà đi, ở bên ngoài không tiện."
Lại còn dễ dàng bị bắt cóc, về nhà, mới là chính xác.
Tô Hoán không chờ Trà Trà mở miệng, liền lập tức phản đối, "Không được."
Hắn thật vất vả mới được ở bên cạnh cô, nếu cô về nhà, hắn làm sao bây giờ???
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Tô Hoán dở khóc dở cười.Cũng may, hắn không quên mục đích của mình.Hắn nắm chặt tay cô, sắc mặt nghiêm túc."Trà Trà, trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là danh phận."Trà Trà vô ngữ liếc hắn một cái."Anh là người của em, anh còn muốn cái danh phận khác?"Vừa dứt lời, như là nghĩ tới cái gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi."Chẳng lẽ, anh còn muốn trở thành người của khác người sao?"Ngươi thật to gan a!Tin hay không đem ngươi nhốt lại!Ta nuôi nhiều ngày như vậy, lại đưa cho người khác nuôi sao?Tô Hoán sắp khóc rồi, tiểu cô nương luôn là nói không đến trọng điểm.Lại cứ, mỗi câu nói đều đặc biệt khiến người khác cứng họng.Mà tự mình không biết......Loại cảm giác này, thật là muốn mệnh.Hắn buồn bực, trực tiếp nói thẳng."Trà Trà, em không cảm thấy chúng ta hẳn là cần một tờ giấy chứng nhận sao?Sau khi có giấy chứng nhận kết hôn, về sau chúng ta là một a!Tiền của anh cũng là của em, anh cũng là của em, kẹo của anh cũng đều là của em!"Trà Trà đôi mắt ướt át chớp chớp, hơn nửa ngày, mới phản bác."Nhưng mà, anh vốn dĩ chính là của em a!Hơn nữa...... Anh có tiền sao? Không phải em nuôi anh sao?Kẹo......Kẹo vốn dĩ chính là của em nga!"KO, Tô Hoán đào hố thất bại, "............" Ngươi nói rất có đạo lý nga......Um, lão tử tự bế!Không chỉ có tự bế, hơn nữa còn tức giận!Cái loại mà không dễ hống!Trừ phi đi lãnh chứng!Trà Trà vẻ mặt mờ mịt nhìn Tô Hoán tâm tình không được tốt lắm, không hiểu được hắn bị làm sao.Cô nghiêng đầu, nhìn nhìn Giang Khẽ Ngôn.Giang Khẽ Ngôn mặt mày mang theo ý cười, thoạt nhìn tâm tình rất tốt, "Con gái, đồ ăn sắp được mang lên rồi, ăn cơm trước, chuyện khác không vội."Trà Trà, "Được ạ!!!"Tô Hoán nhìn Trà Trà hai mắt tỏa sáng, "......" Anh nói cho em biết, anh thật sự hống không dễ hống đâu.Liền tính hôm nay anh đi ngủ đường cái, cũng đừng nghĩ anh lại nói chuyện với em!Tô phu nhân yên lặng xem toàn bộ quá trình.Nói thực ra, đoạn diễn này......Còn rất xinh đẹp!Bà vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ này của con trai, tức giận đến thế nào cũng luyến tiếc nói một câu nặng lời, chỉ có thể tự mình giận dỗi.Cố tình, tiểu cô nương còn không biết chính mình làm cái gì.Rất có ý tứ!Quý Nhan toàn bộ hành trình bị trở thành người trong suốt, nhìn bàn đầy đồ ăn, lại nhìn Trà Trà thực vui vẻ."......" Cô ta đột nhiên cảm thấy tâm đặc biệt mệt.Lăn lộn lâu như vậy, đến cuối cùng cái gì cũng không lăn lộn ra tới, ngược lại......Để cô ta nhìn thấy Tô Hoán vì Trà Trà, biểu hiện các loại cảm xúc cuồn cuộn.Cảm giác này......Thật đúng là đủ kϊƈɦ th*ch a!kϊƈɦ th*ch cô ta, cơ hồ muốn hủy diệt Trà Trà, sau đó lại nhìn xem phản ứng của Tô Hoán......Hắn có phải hay không sẽ phát điên?Ba phút sau.Trừ phi lãnh chứng mới có thể hống tốt Tô Hoán, vui tươi hớn hở tiến đến Trà Trà trước mặt."Trà Trà, có món nào đặc biệt thích ăn hay không?"Trà Trà, "Có a, cái này......Còn có cái này."Cô duỗi tay, chỉ vài món đồ ăn.Tô Hoán nhất nhất ghi tạc trong lòng.Tô phu nhân, "......" Con trai, ngươi thật sự lợi hại, ngươi liền không thể có chút tiền đồ sao?Cũng không biết vừa rồi cái sắc mặt biến thành màu đen kia là ai.A, băng sơn Tô thiếu, sói đuôi to, chó con......Thật đúng là thiên tài trong giới lật mặt a!Quả thực không dễ nhìn thấy.Sau khi ăn xong.Giang Khẽ Ngôn hướng về phía Trà Trà mở miệng."Trà Trà, nếu việc liên hôn đã nói rõ, con cũng nên về nhà đi, ở bên ngoài không tiện."Lại còn dễ dàng bị bắt cóc, về nhà, mới là chính xác.Tô Hoán không chờ Trà Trà mở miệng, liền lập tức phản đối, "Không được."Hắn thật vất vả mới được ở bên cạnh cô, nếu cô về nhà, hắn làm sao bây giờ???