Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 308: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 25
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Mặc t*nh h**n tựa hồ hiểu ta được cái gì đó, cảm xúc phức tạp nhìn Trà Trà."Nàng lừa ta?"Trà Trà đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển.Đúng lý hợp tình mà trả lời, "Đúng vậy, ta đang lừa ngươi a! Ai kêu ngươi không hảo hào nói chuyện? Cư nhiên một chữ rồi lại một chữ phun ra."Cô nói một câu, hắn: Ồ.Cô nói thêm câu nữa, hắn: Nga.Khuôn mặt nhỏ phồng lên, từ trong lòng hắn chui ra, đem người đẩy ra sau một chút, xem như kéo ra khoảng cách.Mặc t*nh h**n, "! ! " Ta một chữ rồi lại một chữ phun ra, còn không phải bởi vì nàng ở sau lưng ta đi gặp tên Mặc Tinh Lăng phế vật kia?Hắn sắc mặt biến thành màu đen.Nhưng lại luyến tiếc nói với nàng nặng một câu.Đại não nhanh chóng vận chuyển một vòng, lát sau, hắn sắc mặt biến đổi, lộ ra vẻ mặt ủy khuất."Lúc nàng đi gặp Mặc Tinh Lăng, không nói cho ta."Hừ, bình dấm chua đã đổ!Đã đổ!Cái loại mà cần phải hôn hôn mới có thể hống được.Hắn bất mãn nhìn Trà Trà, đáy mắt tràn đầy ai oán.Bộ dáng kia, không biết còn tưởng rằng! ! Nàng ở sau lưng hắn làm chuyện gì kinh thiên động địa vậy.Giống như một cái oán phụ sắp bị vứt bỏ! ! Nga không không, oán phu mới đúng.Trà Trà suy nghĩ một chút, nguyên lai là như thế này a!Tìm được điểm mấu chốt rồi, vậy rất dễ giải quyết.Cô thần sắc nghiêm túc, nghiêm trang mở miệng, "Ta cùng hắn gặp mặt, đó là bởi vì muốn tìm một nơi không có ai đánh hắn một trận, thuận tiện nói mấy câu, xem hắn có phải hay không muốn đối phó ngươi, có vấn đề sao?"Mặc t*nh h**n, "! ! "Trà Trà cũng không vội, bình tĩnh tiếp tục nói, "Nên lấy được tin tức, chuyện thứ nhất ta làm, chính là theo nói với ngươi những cái tin tức đó, Mặc Tinh Lăng cũng bị ta đánh ngã xuống đất, cho nên, ngươi nói, nơi nào có vấn đề?"Đôi mắt xinh đẹp, kiên định nhìn Mặc t*nh h**n.Ba giây đồng hồ sau.Mặc t*nh h**n cúi đầu xuống, bắt đầu sám hối, "Ta sai rồi."Nhận sai trước, để được khoan hồng."Nga, sai ở đâu?" Trà Trà ngạo kiều quay đầu đi, chờ đáp án của hắn.Mỗi lần nhận sai, tốc độ rất nhanh, thái độ vô cùng tốt.Nhưng mà, người nào đó chính là trí nhớ ngắn hạn.Mặc t*nh h**n đau lòng một trận, dựa theo tình huống bình thường, sau khi hắn lên án nàng đi gặp Mặc Tinh Lăng xong, nàng chẳng lẽ không nên hống hắn sao???Kết quả, không chỉ có không hống hắn.Mà còn phi thường đứng đắn lý luận một phen."! ! "Tiểu bảo bối không hống hắn, hắn còn nghe lời nhận sai! ! Tâm tình thật phức tạp.Đương nhiên, tâm tình phức tạp thì phức tạp, Mặc t*nh h**n vẫn không quên tiếp tục trả lời vấn đề của tiểu bảo bối.Sai ở đâu?Tất nhiên mọi thứ đều sai rồi!Ước chừng nói một hồi lâu.Trà Trà đánh gãy lời nói của hắn, "Không sai biệt lắm được rồi! ! Không được có lần sau nha."Mặc t*nh h**n, "Được!"Trà Trà bị hống đến thập phần vui vẻ, thuận thế lại nhào vào trong lòng hắn.Tay nhỏ lặng lẽ bụm mặt, sau đó bắt đầu cười trộm."Thất Thất! Ngươi cảm thấy ta đào hố có thành công hay không? Đem cái vấn đề vốn dĩ nên là ta trả lời, chuyển đến trêи người Mặc t*nh h**n, hắn còn đối với chính hắn kiểm điểm sâu sắc về hành vi của mình!"Muốn để cho ta hống hắn?Ta càng không muốn hống!Thất Thất, 【! ! ! ! 】 nghe tới đây thì nghĩ là không có vấn đề gì.Nhưng là! ! Rốt cuộc là ai đang đào hố ai, vậy thì không xác định được.Dù sao đến cuối cùng, Trà Trà của nó vẫn là của sói đuôi to.Cho nên, cái quá trình đào hố này, nó tạm thời không có hứng thú, bởi vì, kết quả mới là quan trọng nhất.Nhưng mà, làm một hệ thống ngoan ngoãn.Đương nhiên phải sủng ký chủ.【 ta cảm thấy Trà Trà siêu lợi hại! Trà Trà uy vũ! Trà Trà khí phách! Trà Trà siêu siêu tuyệt vời! 】.
Mặc t*nh h**n tựa hồ hiểu ta được cái gì đó, cảm xúc phức tạp nhìn Trà Trà.
"Nàng lừa ta?"Trà Trà đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển.
Đúng lý hợp tình mà trả lời, "Đúng vậy, ta đang lừa ngươi a! Ai kêu ngươi không hảo hào nói chuyện? Cư nhiên một chữ rồi lại một chữ phun ra.
"Cô nói một câu, hắn: Ồ.
Cô nói thêm câu nữa, hắn: Nga.
Khuôn mặt nhỏ phồng lên, từ trong lòng hắn chui ra, đem người đẩy ra sau một chút, xem như kéo ra khoảng cách.
Mặc t*nh h**n, "! ! " Ta một chữ rồi lại một chữ phun ra, còn không phải bởi vì nàng ở sau lưng ta đi gặp tên Mặc Tinh Lăng phế vật kia?Hắn sắc mặt biến thành màu đen.
Nhưng lại luyến tiếc nói với nàng nặng một câu.
Đại não nhanh chóng vận chuyển một vòng, lát sau, hắn sắc mặt biến đổi, lộ ra vẻ mặt ủy khuất.
"Lúc nàng đi gặp Mặc Tinh Lăng, không nói cho ta.
"Hừ, bình dấm chua đã đổ!Đã đổ!Cái loại mà cần phải hôn hôn mới có thể hống được.
Hắn bất mãn nhìn Trà Trà, đáy mắt tràn đầy ai oán.
Bộ dáng kia, không biết còn tưởng rằng! ! Nàng ở sau lưng hắn làm chuyện gì kinh thiên động địa vậy.
Giống như một cái oán phụ sắp bị vứt bỏ! ! Nga không không, oán phu mới đúng.
Trà Trà suy nghĩ một chút, nguyên lai là như thế này a!Tìm được điểm mấu chốt rồi, vậy rất dễ giải quyết.
Cô thần sắc nghiêm túc, nghiêm trang mở miệng, "Ta cùng hắn gặp mặt, đó là bởi vì muốn tìm một nơi không có ai đánh hắn một trận, thuận tiện nói mấy câu, xem hắn có phải hay không muốn đối phó ngươi, có vấn đề sao?"Mặc t*nh h**n, "! ! "Trà Trà cũng không vội, bình tĩnh tiếp tục nói, "Nên lấy được tin tức, chuyện thứ nhất ta làm, chính là theo nói với ngươi những cái tin tức đó, Mặc Tinh Lăng cũng bị ta đánh ngã xuống đất, cho nên, ngươi nói, nơi nào có vấn đề?"Đôi mắt xinh đẹp, kiên định nhìn Mặc t*nh h**n.
Ba giây đồng hồ sau.
Mặc t*nh h**n cúi đầu xuống, bắt đầu sám hối, "Ta sai rồi.
"Nhận sai trước, để được khoan hồng.
"Nga, sai ở đâu?" Trà Trà ngạo kiều quay đầu đi, chờ đáp án của hắn.
Mỗi lần nhận sai, tốc độ rất nhanh, thái độ vô cùng tốt.
Nhưng mà, người nào đó chính là trí nhớ ngắn hạn.
Mặc t*nh h**n đau lòng một trận, dựa theo tình huống bình thường, sau khi hắn lên án nàng đi gặp Mặc Tinh Lăng xong, nàng chẳng lẽ không nên hống hắn sao???Kết quả, không chỉ có không hống hắn.
Mà còn phi thường đứng đắn lý luận một phen.
"! ! "Tiểu bảo bối không hống hắn, hắn còn nghe lời nhận sai! ! Tâm tình thật phức tạp.
Đương nhiên, tâm tình phức tạp thì phức tạp, Mặc t*nh h**n vẫn không quên tiếp tục trả lời vấn đề của tiểu bảo bối.
Sai ở đâu?Tất nhiên mọi thứ đều sai rồi!Ước chừng nói một hồi lâu.
Trà Trà đánh gãy lời nói của hắn, "Không sai biệt lắm được rồi! ! Không được có lần sau nha.
"Mặc t*nh h**n, "Được!"Trà Trà bị hống đến thập phần vui vẻ, thuận thế lại nhào vào trong lòng hắn.
Tay nhỏ lặng lẽ bụm mặt, sau đó bắt đầu cười trộm.
"Thất Thất! Ngươi cảm thấy ta đào hố có thành công hay không? Đem cái vấn đề vốn dĩ nên là ta trả lời, chuyển đến trêи người Mặc t*nh h**n, hắn còn đối với chính hắn kiểm điểm sâu sắc về hành vi của mình!"Muốn để cho ta hống hắn?Ta càng không muốn hống!Thất Thất, 【! ! ! ! 】 nghe tới đây thì nghĩ là không có vấn đề gì.
Nhưng là! ! Rốt cuộc là ai đang đào hố ai, vậy thì không xác định được.
Dù sao đến cuối cùng, Trà Trà của nó vẫn là của sói đuôi to.
Cho nên, cái quá trình đào hố này, nó tạm thời không có hứng thú, bởi vì, kết quả mới là quan trọng nhất.
Nhưng mà, làm một hệ thống ngoan ngoãn.
Đương nhiên phải sủng ký chủ.
【 ta cảm thấy Trà Trà siêu lợi hại! Trà Trà uy vũ! Trà Trà khí phách! Trà Trà siêu siêu tuyệt vời! 】.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Mặc t*nh h**n tựa hồ hiểu ta được cái gì đó, cảm xúc phức tạp nhìn Trà Trà."Nàng lừa ta?"Trà Trà đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển.Đúng lý hợp tình mà trả lời, "Đúng vậy, ta đang lừa ngươi a! Ai kêu ngươi không hảo hào nói chuyện? Cư nhiên một chữ rồi lại một chữ phun ra."Cô nói một câu, hắn: Ồ.Cô nói thêm câu nữa, hắn: Nga.Khuôn mặt nhỏ phồng lên, từ trong lòng hắn chui ra, đem người đẩy ra sau một chút, xem như kéo ra khoảng cách.Mặc t*nh h**n, "! ! " Ta một chữ rồi lại một chữ phun ra, còn không phải bởi vì nàng ở sau lưng ta đi gặp tên Mặc Tinh Lăng phế vật kia?Hắn sắc mặt biến thành màu đen.Nhưng lại luyến tiếc nói với nàng nặng một câu.Đại não nhanh chóng vận chuyển một vòng, lát sau, hắn sắc mặt biến đổi, lộ ra vẻ mặt ủy khuất."Lúc nàng đi gặp Mặc Tinh Lăng, không nói cho ta."Hừ, bình dấm chua đã đổ!Đã đổ!Cái loại mà cần phải hôn hôn mới có thể hống được.Hắn bất mãn nhìn Trà Trà, đáy mắt tràn đầy ai oán.Bộ dáng kia, không biết còn tưởng rằng! ! Nàng ở sau lưng hắn làm chuyện gì kinh thiên động địa vậy.Giống như một cái oán phụ sắp bị vứt bỏ! ! Nga không không, oán phu mới đúng.Trà Trà suy nghĩ một chút, nguyên lai là như thế này a!Tìm được điểm mấu chốt rồi, vậy rất dễ giải quyết.Cô thần sắc nghiêm túc, nghiêm trang mở miệng, "Ta cùng hắn gặp mặt, đó là bởi vì muốn tìm một nơi không có ai đánh hắn một trận, thuận tiện nói mấy câu, xem hắn có phải hay không muốn đối phó ngươi, có vấn đề sao?"Mặc t*nh h**n, "! ! "Trà Trà cũng không vội, bình tĩnh tiếp tục nói, "Nên lấy được tin tức, chuyện thứ nhất ta làm, chính là theo nói với ngươi những cái tin tức đó, Mặc Tinh Lăng cũng bị ta đánh ngã xuống đất, cho nên, ngươi nói, nơi nào có vấn đề?"Đôi mắt xinh đẹp, kiên định nhìn Mặc t*nh h**n.Ba giây đồng hồ sau.Mặc t*nh h**n cúi đầu xuống, bắt đầu sám hối, "Ta sai rồi."Nhận sai trước, để được khoan hồng."Nga, sai ở đâu?" Trà Trà ngạo kiều quay đầu đi, chờ đáp án của hắn.Mỗi lần nhận sai, tốc độ rất nhanh, thái độ vô cùng tốt.Nhưng mà, người nào đó chính là trí nhớ ngắn hạn.Mặc t*nh h**n đau lòng một trận, dựa theo tình huống bình thường, sau khi hắn lên án nàng đi gặp Mặc Tinh Lăng xong, nàng chẳng lẽ không nên hống hắn sao???Kết quả, không chỉ có không hống hắn.Mà còn phi thường đứng đắn lý luận một phen."! ! "Tiểu bảo bối không hống hắn, hắn còn nghe lời nhận sai! ! Tâm tình thật phức tạp.Đương nhiên, tâm tình phức tạp thì phức tạp, Mặc t*nh h**n vẫn không quên tiếp tục trả lời vấn đề của tiểu bảo bối.Sai ở đâu?Tất nhiên mọi thứ đều sai rồi!Ước chừng nói một hồi lâu.Trà Trà đánh gãy lời nói của hắn, "Không sai biệt lắm được rồi! ! Không được có lần sau nha."Mặc t*nh h**n, "Được!"Trà Trà bị hống đến thập phần vui vẻ, thuận thế lại nhào vào trong lòng hắn.Tay nhỏ lặng lẽ bụm mặt, sau đó bắt đầu cười trộm."Thất Thất! Ngươi cảm thấy ta đào hố có thành công hay không? Đem cái vấn đề vốn dĩ nên là ta trả lời, chuyển đến trêи người Mặc t*nh h**n, hắn còn đối với chính hắn kiểm điểm sâu sắc về hành vi của mình!"Muốn để cho ta hống hắn?Ta càng không muốn hống!Thất Thất, 【! ! ! ! 】 nghe tới đây thì nghĩ là không có vấn đề gì.Nhưng là! ! Rốt cuộc là ai đang đào hố ai, vậy thì không xác định được.Dù sao đến cuối cùng, Trà Trà của nó vẫn là của sói đuôi to.Cho nên, cái quá trình đào hố này, nó tạm thời không có hứng thú, bởi vì, kết quả mới là quan trọng nhất.Nhưng mà, làm một hệ thống ngoan ngoãn.Đương nhiên phải sủng ký chủ.【 ta cảm thấy Trà Trà siêu lợi hại! Trà Trà uy vũ! Trà Trà khí phách! Trà Trà siêu siêu tuyệt vời! 】.