Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 309: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 26
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà bị khen đến tâm hoa nộ phóng.Cô hắng giọng, nghiêm trang buông tay nhỏ đang bụm mặt xuống.Như là nghĩ tới chính sự, nhìn Mặc t*nh h**n, duỗi tay chỉ về phía cái khăn gấm bao lại lá thư kia."Lá thư ở đàng kia, ngươi hiện tại đi mở ra xem đi!Bất quá, ta không biết bên trong có hạ độc dược gì đó hay không, ngươi cẩn thận một chút."Mặc t*nh h**n gật đầu.Bộ dàng vừa ngốc vừa ngoan này của nàng, hắn thật sự rất muốn đem nàng một ngụm nuốt chửng.Thấy Mặc t*nh h**n không có động tĩnh, Trà Trà bất mãn lại đẩy đẩy hắn một chút, "Mau đi a!"Tại sao lại phản ứng chậm như vậy?"Được được được, đi ngay đây." Giọng nói của nam tử tràn đầy bất đắc dĩ cùng sủng nịch.Bên trong lá thư có hạ độc dược?Tiểu bảo bối trong đầu suy nghĩ cái gì?Bất quá! ! Có tâm cảnh giác, đây là chuyện tốt.Hắn rũ mắt liếc nhìn phong thư, có chút khinh thường, đối với thủ đoạn của hai người Ninh Tương và Mặc Tinh Lang, hắn từ trước đến nay đều không cảm thấy có thể uy hϊế͙p͙ đến hắn.Hai người bọn họ nháo không ra cái bọt sóng gì cả.Nhưng tin tức này là tiểu bảo bối vì hắn, tự mình đi một chuyến, cực cực khổ khổ lấy về.Hắn không thể cô phụ tâm ý của nàng.Cho nên, nhất định phải xem.Không chỉ muốn xem, mà còn muốn thập phần coi trọng.Hắn muốn cho tiểu bảo bối nhà hắn biết tin tức mà nàng lấy được, đối hắn có trợ giúp lớn như thế nào!Ngay khi khăn gấm bị Mặc t*nh h**n mở ra.Sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, ngón tay thon dài ngừng lại giữa không trung."! ! " Thật đúng là bị tiểu bảo bối nhà hắn đoán đúng rồi.Trà Trà thấy hắn thần sắc có quái dị, "Làm sao vậy? Tin tức có vấn đề sao?"Cô từ giường đứng dậy, nhảy nhót đi đến xem lá thư kia.Mặc t*nh h**n nhanh tay lẹ mắt, giành trước nàng một bước, đem tin dời đi, "Không có việc gì, chính là có một chút thuốc bột mà thôi."Ninh Tương thật không hổ là Ninh tướng, tàn nhẫn đến mức chính mình nữ nhi của mình cũng không buông tha.Độc dược mạn tính này, một khi dính phải, nhưng thật ra sẽ không phát tác ngay.Hẳn là, đem người lợi dụng không đến sai biệt lắm, dược hiệu nên có tác dụng."Một chút thuốc bột?" Trà Trà nhỏ giọng lặp lại một lần.Thật sự hạ độc?Cư nhiên đoán đúng rồi.Không ngừng cố gắng!Nàng rũ mắt, âm thầm suy tư nên hồi báo Ninh tướng như thế nào.Ninh Tương để Mặc Tinh Lăng truyền tin cho cô, lại đem thuốc bột rắc vào bên trong lá thư, thật sự là vất vả rồi!Vì để cảm tạ sự vất vả của Ninh Tương, nên cô quyết định, đưa một đại lễ cho Ninh Tương hồi đáp lại!Mặc t*nh h**n vẫn luôn chú ý quan sát đến sắc mặt của Trà Trà, thấy nàng không có thương tâm, hắn cũng liền yên tâm.Bởi vì Ninh Tương làm được việc này, thực sự khiến người lạnh tâm.Hổ dữ còn không ăn thịt con.Mà Ninh Tương?Lại nghĩ ra biện pháp muốn hại chết nữ nhi của mình.Hắn nhìn Trà Trà vẻ mặt bình tĩnh, bình tĩnh không chút để ý.Mới đầu, hắn yên tâm.Ngay sau đó là vô cùng đau lòng.Đây là phải trải qua bao nhiêu lần thất vọng, khi nghe được phụ thân thân sính hạ độc mình, mới có thể bảo trì được bình tĩnh?Hắn duỗi tay, một tay đem người ôm vào trong lòng, ôn nhu an ủi, "Không có việc gì, về sau đã có ta!"Về sau hắn sủng nàng, nàng có hắn, như vậy là đủ rồi.Ninh Tương và những người lung tung rối loạn gì đó, đều cút hết đi!Trà Trà suy tư không biết phải đáp lễ cho Ninh Tương như thế nào, "???" Vẻ mặt mộng bức.Lại phát sinh chuyện gì sao?Mặc kệ, làm chính sự trước.Đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển, nàng nói, "Ta muốn vài đồ vật, ngươi có cho hay không nha!""Cho." Liền tính là muốn mạng của hắn, hắn cũng cho.Trà Trà hai mắt cong cong."Thất Thất, ta đã nghĩ xong nên đưa Ninh Tương lễ vật gì rồi!"【 Trà Trà thật thông minh! Siêu lợi hại! 】.
Trà Trà bị khen đến tâm hoa nộ phóng.
Cô hắng giọng, nghiêm trang buông tay nhỏ đang bụm mặt xuống.
Như là nghĩ tới chính sự, nhìn Mặc t*nh h**n, duỗi tay chỉ về phía cái khăn gấm bao lại lá thư kia.
"Lá thư ở đàng kia, ngươi hiện tại đi mở ra xem đi!Bất quá, ta không biết bên trong có hạ độc dược gì đó hay không, ngươi cẩn thận một chút.
"Mặc t*nh h**n gật đầu.
Bộ dàng vừa ngốc vừa ngoan này của nàng, hắn thật sự rất muốn đem nàng một ngụm nuốt chửng.
Thấy Mặc t*nh h**n không có động tĩnh, Trà Trà bất mãn lại đẩy đẩy hắn một chút, "Mau đi a!"Tại sao lại phản ứng chậm như vậy?"Được được được, đi ngay đây.
" Giọng nói của nam tử tràn đầy bất đắc dĩ cùng sủng nịch.
Bên trong lá thư có hạ độc dược?Tiểu bảo bối trong đầu suy nghĩ cái gì?Bất quá! ! Có tâm cảnh giác, đây là chuyện tốt.
Hắn rũ mắt liếc nhìn phong thư, có chút khinh thường, đối với thủ đoạn của hai người Ninh Tương và Mặc Tinh Lang, hắn từ trước đến nay đều không cảm thấy có thể uy hϊế͙p͙ đến hắn.
Hai người bọn họ nháo không ra cái bọt sóng gì cả.
Nhưng tin tức này là tiểu bảo bối vì hắn, tự mình đi một chuyến, cực cực khổ khổ lấy về.
Hắn không thể cô phụ tâm ý của nàng.
Cho nên, nhất định phải xem.
Không chỉ muốn xem, mà còn muốn thập phần coi trọng.
Hắn muốn cho tiểu bảo bối nhà hắn biết tin tức mà nàng lấy được, đối hắn có trợ giúp lớn như thế nào!Ngay khi khăn gấm bị Mặc t*nh h**n mở ra.
Sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, ngón tay thon dài ngừng lại giữa không trung.
"! ! " Thật đúng là bị tiểu bảo bối nhà hắn đoán đúng rồi.
Trà Trà thấy hắn thần sắc có quái dị, "Làm sao vậy? Tin tức có vấn đề sao?"Cô từ giường đứng dậy, nhảy nhót đi đến xem lá thư kia.
Mặc t*nh h**n nhanh tay lẹ mắt, giành trước nàng một bước, đem tin dời đi, "Không có việc gì, chính là có một chút thuốc bột mà thôi.
"Ninh Tương thật không hổ là Ninh tướng, tàn nhẫn đến mức chính mình nữ nhi của mình cũng không buông tha.
Độc dược mạn tính này, một khi dính phải, nhưng thật ra sẽ không phát tác ngay.
Hẳn là, đem người lợi dụng không đến sai biệt lắm, dược hiệu nên có tác dụng.
"Một chút thuốc bột?" Trà Trà nhỏ giọng lặp lại một lần.
Thật sự hạ độc?Cư nhiên đoán đúng rồi.
Không ngừng cố gắng!Nàng rũ mắt, âm thầm suy tư nên hồi báo Ninh tướng như thế nào.
Ninh Tương để Mặc Tinh Lăng truyền tin cho cô, lại đem thuốc bột rắc vào bên trong lá thư, thật sự là vất vả rồi!Vì để cảm tạ sự vất vả của Ninh Tương, nên cô quyết định, đưa một đại lễ cho Ninh Tương hồi đáp lại!Mặc t*nh h**n vẫn luôn chú ý quan sát đến sắc mặt của Trà Trà, thấy nàng không có thương tâm, hắn cũng liền yên tâm.
Bởi vì Ninh Tương làm được việc này, thực sự khiến người lạnh tâm.
Hổ dữ còn không ăn thịt con.
Mà Ninh Tương?Lại nghĩ ra biện pháp muốn hại chết nữ nhi của mình.
Hắn nhìn Trà Trà vẻ mặt bình tĩnh, bình tĩnh không chút để ý.
Mới đầu, hắn yên tâm.
Ngay sau đó là vô cùng đau lòng.
Đây là phải trải qua bao nhiêu lần thất vọng, khi nghe được phụ thân thân sính hạ độc mình, mới có thể bảo trì được bình tĩnh?Hắn duỗi tay, một tay đem người ôm vào trong lòng, ôn nhu an ủi, "Không có việc gì, về sau đã có ta!"Về sau hắn sủng nàng, nàng có hắn, như vậy là đủ rồi.
Ninh Tương và những người lung tung rối loạn gì đó, đều cút hết đi!Trà Trà suy tư không biết phải đáp lễ cho Ninh Tương như thế nào, "???" Vẻ mặt mộng bức.
Lại phát sinh chuyện gì sao?Mặc kệ, làm chính sự trước.
Đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển, nàng nói, "Ta muốn vài đồ vật, ngươi có cho hay không nha!""Cho.
" Liền tính là muốn mạng của hắn, hắn cũng cho.
Trà Trà hai mắt cong cong.
"Thất Thất, ta đã nghĩ xong nên đưa Ninh Tương lễ vật gì rồi!"【 Trà Trà thật thông minh! Siêu lợi hại! 】.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà bị khen đến tâm hoa nộ phóng.Cô hắng giọng, nghiêm trang buông tay nhỏ đang bụm mặt xuống.Như là nghĩ tới chính sự, nhìn Mặc t*nh h**n, duỗi tay chỉ về phía cái khăn gấm bao lại lá thư kia."Lá thư ở đàng kia, ngươi hiện tại đi mở ra xem đi!Bất quá, ta không biết bên trong có hạ độc dược gì đó hay không, ngươi cẩn thận một chút."Mặc t*nh h**n gật đầu.Bộ dàng vừa ngốc vừa ngoan này của nàng, hắn thật sự rất muốn đem nàng một ngụm nuốt chửng.Thấy Mặc t*nh h**n không có động tĩnh, Trà Trà bất mãn lại đẩy đẩy hắn một chút, "Mau đi a!"Tại sao lại phản ứng chậm như vậy?"Được được được, đi ngay đây." Giọng nói của nam tử tràn đầy bất đắc dĩ cùng sủng nịch.Bên trong lá thư có hạ độc dược?Tiểu bảo bối trong đầu suy nghĩ cái gì?Bất quá! ! Có tâm cảnh giác, đây là chuyện tốt.Hắn rũ mắt liếc nhìn phong thư, có chút khinh thường, đối với thủ đoạn của hai người Ninh Tương và Mặc Tinh Lang, hắn từ trước đến nay đều không cảm thấy có thể uy hϊế͙p͙ đến hắn.Hai người bọn họ nháo không ra cái bọt sóng gì cả.Nhưng tin tức này là tiểu bảo bối vì hắn, tự mình đi một chuyến, cực cực khổ khổ lấy về.Hắn không thể cô phụ tâm ý của nàng.Cho nên, nhất định phải xem.Không chỉ muốn xem, mà còn muốn thập phần coi trọng.Hắn muốn cho tiểu bảo bối nhà hắn biết tin tức mà nàng lấy được, đối hắn có trợ giúp lớn như thế nào!Ngay khi khăn gấm bị Mặc t*nh h**n mở ra.Sắc mặt của hắn đột nhiên biến đổi, ngón tay thon dài ngừng lại giữa không trung."! ! " Thật đúng là bị tiểu bảo bối nhà hắn đoán đúng rồi.Trà Trà thấy hắn thần sắc có quái dị, "Làm sao vậy? Tin tức có vấn đề sao?"Cô từ giường đứng dậy, nhảy nhót đi đến xem lá thư kia.Mặc t*nh h**n nhanh tay lẹ mắt, giành trước nàng một bước, đem tin dời đi, "Không có việc gì, chính là có một chút thuốc bột mà thôi."Ninh Tương thật không hổ là Ninh tướng, tàn nhẫn đến mức chính mình nữ nhi của mình cũng không buông tha.Độc dược mạn tính này, một khi dính phải, nhưng thật ra sẽ không phát tác ngay.Hẳn là, đem người lợi dụng không đến sai biệt lắm, dược hiệu nên có tác dụng."Một chút thuốc bột?" Trà Trà nhỏ giọng lặp lại một lần.Thật sự hạ độc?Cư nhiên đoán đúng rồi.Không ngừng cố gắng!Nàng rũ mắt, âm thầm suy tư nên hồi báo Ninh tướng như thế nào.Ninh Tương để Mặc Tinh Lăng truyền tin cho cô, lại đem thuốc bột rắc vào bên trong lá thư, thật sự là vất vả rồi!Vì để cảm tạ sự vất vả của Ninh Tương, nên cô quyết định, đưa một đại lễ cho Ninh Tương hồi đáp lại!Mặc t*nh h**n vẫn luôn chú ý quan sát đến sắc mặt của Trà Trà, thấy nàng không có thương tâm, hắn cũng liền yên tâm.Bởi vì Ninh Tương làm được việc này, thực sự khiến người lạnh tâm.Hổ dữ còn không ăn thịt con.Mà Ninh Tương?Lại nghĩ ra biện pháp muốn hại chết nữ nhi của mình.Hắn nhìn Trà Trà vẻ mặt bình tĩnh, bình tĩnh không chút để ý.Mới đầu, hắn yên tâm.Ngay sau đó là vô cùng đau lòng.Đây là phải trải qua bao nhiêu lần thất vọng, khi nghe được phụ thân thân sính hạ độc mình, mới có thể bảo trì được bình tĩnh?Hắn duỗi tay, một tay đem người ôm vào trong lòng, ôn nhu an ủi, "Không có việc gì, về sau đã có ta!"Về sau hắn sủng nàng, nàng có hắn, như vậy là đủ rồi.Ninh Tương và những người lung tung rối loạn gì đó, đều cút hết đi!Trà Trà suy tư không biết phải đáp lễ cho Ninh Tương như thế nào, "???" Vẻ mặt mộng bức.Lại phát sinh chuyện gì sao?Mặc kệ, làm chính sự trước.Đôi mắt xinh đẹp xoay chuyển, nàng nói, "Ta muốn vài đồ vật, ngươi có cho hay không nha!""Cho." Liền tính là muốn mạng của hắn, hắn cũng cho.Trà Trà hai mắt cong cong."Thất Thất, ta đã nghĩ xong nên đưa Ninh Tương lễ vật gì rồi!"【 Trà Trà thật thông minh! Siêu lợi hại! 】.