Tác giả:

Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…

Chương 333: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 50

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Mặc t*nh h**n thần sắc khẽ động, ánh mắt dừng ở trêи người Trà Trà.Tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng dò hỏi, "Làm sao vậy?"Trà Trà lắc đầu, "Không có gì."Chính là ký ức của Ninh Trà ký ức lượn qua lượn lại ở trong đầu cô mấy lần, khiến cô có chút bực bội.Ninh Tương cũng không dẫn hai người đưa tới chỗ ở trước kia của Ninh Trà, mà là một nơi xa lạ khác.Trà Trà dừng lại bước chân, xoay người nhìn về phía Ninh Tương, giọng nói trong trẻo mà lại kiên định."Đây không phải sân viện trước kia của ta."Ninh Tương căng thẳng, vội vàng cười nói."Đây là vì ngươi chuẩn bị sân viện mới, sân viện trước kia, mấy ngày trước trời mưa, xảy ra chút vấn đề, hiện tại đang tu sửa."Ninh Tương căn bản không có nghĩ tới cô còn sẽ trở về.Từ khi ông ta đem người đưa đi, kết cục mà ông ta dành cho cô đó chính là chết, một quân cờ không dùng được, đối với ông ta mà nói, có thể không có cũng được.Do đó, đem người một đưa vào trong cung.Hắn liền làm theo ý tứ của đại nữ nhi, đem sân viện của Ninh Trà hủy đi.Giờ phút này, ông ta tất nhiên là không dám nói ra.Tuy nhiên ông ta không nói ra, không đại biểu Trà Trà sẽ không nói ra.Trà Trà đặc biệt bình tĩnh trả lại một câu."Nga, ta còn tưởng rằng là phụ thân cảm thấy nữ nhi không về được, nên đem sân viện hủy đi rồi."Ninh Tương, "! ! "Ông ta theo bản năng nhìn thoáng qua Thái Tử điện hạ, sợ những lời này sẽ kϊƈɦ th*ch đến Thái Tử, lại lăn lộn ra một đống chuyện.A, trước kia tại sao ông lại không biết nữ nhi ngốc này nhanh mồm nhanh miệng như vậy?Tâm tư xoay chuyển liên hồi, Ninh Tương tiếp tục cười nói, "Trà Trà lại đang nói mê sảng, đó là sân viện của ngươi, phụ thân sao có thể nỡ mà hủy đi? Còn thường xuyên đi vào bên trong ngồi một chút, tưởng niệm một chút nữ nhi ngoan."Trêи mặt tuy treo nụ cười hòa ái, nhưng trêи thực tế, trong lòng đã bắt đầu mắng chửi người.Có thể hay không không cần ở trước mặt Thái Tử điện hạ nói nhiều lời nói như vậy?An an tĩnh tĩnh làm một tiểu ngốc tử được sủng, như vậy không tốt sao?Khoe thông minh cái gì?Ninh Tương hận muốn chết, nếu còn tiếp tục như vậy, ông ta thật sợ Thái Tử điện hạ sẽ phát hỏa, cảm xúc của tiểu ngốc tử này, quả thật không thể khống chế được! Hoàn toàn không có nghe lời như đại nữ nhi.Trà Trà cười ha hả nhìn chằm chằm Ninh Tương một lát, cái gì cũng không nói, liền đứng ở tại chỗ đó nhìn ông ta.Đem Ninh Tương nhìn chằm chằm đến trong lòng phát mao, cuối cùng, cúi đầu xuống, cũng không dám ngẩng đầu lên nữa, trêи trán, toát ra một tầng mồ hôi lạnh.Nhưng mà, Trà Trà rõ ràng là không muốn buông tha cho ông ta."Phụ thân luôn cúi đầu làm cái gì? Chẳng lẽ, trêи mặt đất có thứ gì, so với nữ nhi còn xinh đẹp hơn sao?"Giọng nói trong veo, phá lệ dễ nghe, chỉ là lời này nói ra nói, đối với Ninh Tương tới nói, giống như ma chú.Ngươi có thể đừng nói chuyện nữa hay không?Ninh Tương nỗ lực ngẩng đầu, sau đó xoa xoa mồ hôi trêи trán, "Nữ nhi nhà ta tất nhiên là đẹp nhất, Thái Tử, ngài nói có đúng không?"Ông ta đem ánh mắt dừng ở trêи người Thái Tử.Đem những lời này vứt cho Thái Tử, Thái Tử sủng Trà Trà đến như vậy, lời này tất nhiên sẽ tiếp được.Quả nhiên, Mặc t*nh h**n nghiêm túc nhìn Trà Trà."Đúng vậy, Trà Trà nhà ta là đẹp nhất."Trà Trà, "! ! " Ta là muốn ngươi tới khen ta sao?Ta rõ ràng là tới tìm Ninh Tương gây phiền toái!Cô hừ lạnh nhìn sang Ninh Tương.Nào nghĩ đến, Ninh Tương trốn cực nhanh, đã xoay đầu, nhìn về phía khác.Ninh Tương: Cầu xin ngươi đừng mở miệng.Ngươi nói một lời, ta phải tìm cách đi một vòng.Sợ Thái Tử không cao hứng, đại náo phủ Thừa tướng.Nhưng mà Ninh Tương đã quên, hết thảy đều là chính ông ta tự mình gây ra.Có một số việc, đã sớm không thể vãn hồi.Tỷ như, sự hận thù của Ninh Trà, cái chết của mẫu thân Ninh Trà..

Mặc t*nh h**n thần sắc khẽ động, ánh mắt dừng ở trêи người Trà Trà.

Tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng dò hỏi, "Làm sao vậy?"

Trà Trà lắc đầu, "Không có gì.

"

Chính là ký ức của Ninh Trà ký ức lượn qua lượn lại ở trong đầu cô mấy lần, khiến cô có chút bực bội.

Ninh Tương cũng không dẫn hai người đưa tới chỗ ở trước kia của Ninh Trà, mà là một nơi xa lạ khác.

Trà Trà dừng lại bước chân, xoay người nhìn về phía Ninh Tương, giọng nói trong trẻo mà lại kiên định.

"Đây không phải sân viện trước kia của ta.

"

Ninh Tương căng thẳng, vội vàng cười nói.

"Đây là vì ngươi chuẩn bị sân viện mới, sân viện trước kia, mấy ngày trước trời mưa, xảy ra chút vấn đề, hiện tại đang tu sửa.

"

Ninh Tương căn bản không có nghĩ tới cô còn sẽ trở về.

Từ khi ông ta đem người đưa đi, kết cục mà ông ta dành cho cô đó chính là chết, một quân cờ không dùng được, đối với ông ta mà nói, có thể không có cũng được.

Do đó, đem người một đưa vào trong cung.

Hắn liền làm theo ý tứ của đại nữ nhi, đem sân viện của Ninh Trà hủy đi.

Giờ phút này, ông ta tất nhiên là không dám nói ra.

Tuy nhiên ông ta không nói ra, không đại biểu Trà Trà sẽ không nói ra.

Trà Trà đặc biệt bình tĩnh trả lại một câu.

"Nga, ta còn tưởng rằng là phụ thân cảm thấy nữ nhi không về được, nên đem sân viện hủy đi rồi.

"

Ninh Tương, "! ! "

Ông ta theo bản năng nhìn thoáng qua Thái Tử điện hạ, sợ những lời này sẽ kϊƈɦ th*ch đến Thái Tử, lại lăn lộn ra một đống chuyện.

A, trước kia tại sao ông lại không biết nữ nhi ngốc này nhanh mồm nhanh miệng như vậy?

Tâm tư xoay chuyển liên hồi, Ninh Tương tiếp tục cười nói, "Trà Trà lại đang nói mê sảng, đó là sân viện của ngươi, phụ thân sao có thể nỡ mà hủy đi? Còn thường xuyên đi vào bên trong ngồi một chút, tưởng niệm một chút nữ nhi ngoan.

"

Trêи mặt tuy treo nụ cười hòa ái, nhưng trêи thực tế, trong lòng đã bắt đầu mắng chửi người.

Có thể hay không không cần ở trước mặt Thái Tử điện hạ nói nhiều lời nói như vậy?

An an tĩnh tĩnh làm một tiểu ngốc tử được sủng, như vậy không tốt sao?

Khoe thông minh cái gì?

Ninh Tương hận muốn chết, nếu còn tiếp tục như vậy, ông ta thật sợ Thái Tử điện hạ sẽ phát hỏa, cảm xúc của tiểu ngốc tử này, quả thật không thể khống chế được! Hoàn toàn không có nghe lời như đại nữ nhi.

Trà Trà cười ha hả nhìn chằm chằm Ninh Tương một lát, cái gì cũng không nói, liền đứng ở tại chỗ đó nhìn ông ta.

Đem Ninh Tương nhìn chằm chằm đến trong lòng phát mao, cuối cùng, cúi đầu xuống, cũng không dám ngẩng đầu lên nữa, trêи trán, toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Nhưng mà, Trà Trà rõ ràng là không muốn buông tha cho ông ta.

"Phụ thân luôn cúi đầu làm cái gì? Chẳng lẽ, trêи mặt đất có thứ gì, so với nữ nhi còn xinh đẹp hơn sao?"

Giọng nói trong veo, phá lệ dễ nghe, chỉ là lời này nói ra nói, đối với Ninh Tương tới nói, giống như ma chú.

Ngươi có thể đừng nói chuyện nữa hay không?

Ninh Tương nỗ lực ngẩng đầu, sau đó xoa xoa mồ hôi trêи trán, "Nữ nhi nhà ta tất nhiên là đẹp nhất, Thái Tử, ngài nói có đúng không?"

Ông ta đem ánh mắt dừng ở trêи người Thái Tử.

Đem những lời này vứt cho Thái Tử, Thái Tử sủng Trà Trà đến như vậy, lời này tất nhiên sẽ tiếp được.

Quả nhiên, Mặc t*nh h**n nghiêm túc nhìn Trà Trà.

"Đúng vậy, Trà Trà nhà ta là đẹp nhất.

"

Trà Trà, "! ! " Ta là muốn ngươi tới khen ta sao?

Ta rõ ràng là tới tìm Ninh Tương gây phiền toái!

Cô hừ lạnh nhìn sang Ninh Tương.

Nào nghĩ đến, Ninh Tương trốn cực nhanh, đã xoay đầu, nhìn về phía khác.

Ninh Tương: Cầu xin ngươi đừng mở miệng.

Ngươi nói một lời, ta phải tìm cách đi một vòng.

Sợ Thái Tử không cao hứng, đại náo phủ Thừa tướng.

Nhưng mà Ninh Tương đã quên, hết thảy đều là chính ông ta tự mình gây ra.

Có một số việc, đã sớm không thể vãn hồi.

Tỷ như, sự hận thù của Ninh Trà, cái chết của mẫu thân Ninh Trà.

.

Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Mặc t*nh h**n thần sắc khẽ động, ánh mắt dừng ở trêи người Trà Trà.Tiến đến bên tai nàng nhẹ giọng dò hỏi, "Làm sao vậy?"Trà Trà lắc đầu, "Không có gì."Chính là ký ức của Ninh Trà ký ức lượn qua lượn lại ở trong đầu cô mấy lần, khiến cô có chút bực bội.Ninh Tương cũng không dẫn hai người đưa tới chỗ ở trước kia của Ninh Trà, mà là một nơi xa lạ khác.Trà Trà dừng lại bước chân, xoay người nhìn về phía Ninh Tương, giọng nói trong trẻo mà lại kiên định."Đây không phải sân viện trước kia của ta."Ninh Tương căng thẳng, vội vàng cười nói."Đây là vì ngươi chuẩn bị sân viện mới, sân viện trước kia, mấy ngày trước trời mưa, xảy ra chút vấn đề, hiện tại đang tu sửa."Ninh Tương căn bản không có nghĩ tới cô còn sẽ trở về.Từ khi ông ta đem người đưa đi, kết cục mà ông ta dành cho cô đó chính là chết, một quân cờ không dùng được, đối với ông ta mà nói, có thể không có cũng được.Do đó, đem người một đưa vào trong cung.Hắn liền làm theo ý tứ của đại nữ nhi, đem sân viện của Ninh Trà hủy đi.Giờ phút này, ông ta tất nhiên là không dám nói ra.Tuy nhiên ông ta không nói ra, không đại biểu Trà Trà sẽ không nói ra.Trà Trà đặc biệt bình tĩnh trả lại một câu."Nga, ta còn tưởng rằng là phụ thân cảm thấy nữ nhi không về được, nên đem sân viện hủy đi rồi."Ninh Tương, "! ! "Ông ta theo bản năng nhìn thoáng qua Thái Tử điện hạ, sợ những lời này sẽ kϊƈɦ th*ch đến Thái Tử, lại lăn lộn ra một đống chuyện.A, trước kia tại sao ông lại không biết nữ nhi ngốc này nhanh mồm nhanh miệng như vậy?Tâm tư xoay chuyển liên hồi, Ninh Tương tiếp tục cười nói, "Trà Trà lại đang nói mê sảng, đó là sân viện của ngươi, phụ thân sao có thể nỡ mà hủy đi? Còn thường xuyên đi vào bên trong ngồi một chút, tưởng niệm một chút nữ nhi ngoan."Trêи mặt tuy treo nụ cười hòa ái, nhưng trêи thực tế, trong lòng đã bắt đầu mắng chửi người.Có thể hay không không cần ở trước mặt Thái Tử điện hạ nói nhiều lời nói như vậy?An an tĩnh tĩnh làm một tiểu ngốc tử được sủng, như vậy không tốt sao?Khoe thông minh cái gì?Ninh Tương hận muốn chết, nếu còn tiếp tục như vậy, ông ta thật sợ Thái Tử điện hạ sẽ phát hỏa, cảm xúc của tiểu ngốc tử này, quả thật không thể khống chế được! Hoàn toàn không có nghe lời như đại nữ nhi.Trà Trà cười ha hả nhìn chằm chằm Ninh Tương một lát, cái gì cũng không nói, liền đứng ở tại chỗ đó nhìn ông ta.Đem Ninh Tương nhìn chằm chằm đến trong lòng phát mao, cuối cùng, cúi đầu xuống, cũng không dám ngẩng đầu lên nữa, trêи trán, toát ra một tầng mồ hôi lạnh.Nhưng mà, Trà Trà rõ ràng là không muốn buông tha cho ông ta."Phụ thân luôn cúi đầu làm cái gì? Chẳng lẽ, trêи mặt đất có thứ gì, so với nữ nhi còn xinh đẹp hơn sao?"Giọng nói trong veo, phá lệ dễ nghe, chỉ là lời này nói ra nói, đối với Ninh Tương tới nói, giống như ma chú.Ngươi có thể đừng nói chuyện nữa hay không?Ninh Tương nỗ lực ngẩng đầu, sau đó xoa xoa mồ hôi trêи trán, "Nữ nhi nhà ta tất nhiên là đẹp nhất, Thái Tử, ngài nói có đúng không?"Ông ta đem ánh mắt dừng ở trêи người Thái Tử.Đem những lời này vứt cho Thái Tử, Thái Tử sủng Trà Trà đến như vậy, lời này tất nhiên sẽ tiếp được.Quả nhiên, Mặc t*nh h**n nghiêm túc nhìn Trà Trà."Đúng vậy, Trà Trà nhà ta là đẹp nhất."Trà Trà, "! ! " Ta là muốn ngươi tới khen ta sao?Ta rõ ràng là tới tìm Ninh Tương gây phiền toái!Cô hừ lạnh nhìn sang Ninh Tương.Nào nghĩ đến, Ninh Tương trốn cực nhanh, đã xoay đầu, nhìn về phía khác.Ninh Tương: Cầu xin ngươi đừng mở miệng.Ngươi nói một lời, ta phải tìm cách đi một vòng.Sợ Thái Tử không cao hứng, đại náo phủ Thừa tướng.Nhưng mà Ninh Tương đã quên, hết thảy đều là chính ông ta tự mình gây ra.Có một số việc, đã sớm không thể vãn hồi.Tỷ như, sự hận thù của Ninh Trà, cái chết của mẫu thân Ninh Trà..

Chương 333: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 50