Thời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo…
Chương 334: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 51
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà đang suy nghĩ về Mặc t*nh h**n, không rảnh xuống tay với Ninh Tương.Suy nghĩ một chút, liền không tiếp tục nói tiếp nữa.Cô mang theo Mặc t*nh h**n, bước vào sân viện xa lạ.Sân viện này, mặc kệ từ cái phương diện nào tới xem, đều vô cùng tốt.Hẳn là chuẩn bị cho Ninh Biết.Cô bất mãn hừ một tiếng, tựa hồ ở nơi này cũng không tồi?Đợi chút nữa nói không chừng còn có thể khiến cho Ninh Biết tức chết đi.Mặc t*nh h**n bắt lấy Trà Trà hàn huyên một lát, luyến tiếc buông ra, cuối cùng, vẫn là Trà Trà đẩy hắn ra.Hắn mới không tình nguyện rời đi.Khi hắn rồi đi, còn để lại bốn cung nữ và bốn thị vệ để nàng sai phái.Rõ ràng là sợ cô ở trong Ninh tướng phủ bị khi dễ.Tuy rằng biết rõ, tiểu cô nương nhà hắn sẽ không bị khi dễ, nhưng vẫn là! ! Ai, tóm lại thực lo lắng, hận không thể vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh nàng.Sau khi Ninh Tương đưa Mặc t*nh h**n đưa ra cửa tướng phủ, lập tức trở lại sân viện, nhìn thấy nữ nhi có chút lười nhác, há mồm liền muốn mắng to.Đột nhiên, nhìn thấy vài tên thị vệ, lại đem những lời mắng chửi vừa đến cửa miệng nuốt trở vào.Kết quả, gương mặt bị nghẹn đến đỏ bừng.Trà Trà tâm trạng cực tốt tiếp đón kia vài tên thị vệ và cung nữ, làm cho bọn họ canh giữ ở bên ngoài sân viện.Sau đó.Trong phòng chỉ còn lại hai người Trà Trà và Ninh Tương.Ninh Tương giờ phút này cũng hoãn thần, ông ta không quên lúc trước nghĩ đến chuyện gì, nếu có thể đem cái tiểu ngốc tử này hống tốt, hắn không ngại từ bỏ Tam hoàng tử, chuyển sang đầu quân cho Thái Tử.Cho dù ông cùng Tam hoàng tử có một chút thân tình, vậy cũng không gọi là cái gì.Chỉ có ích lợi mới là vĩnh hằng.Trong chớp mắt.Ninh Tương nhìn Trà Trà cười đến thập phần hòa ái, chậm rãi mở miệng nói, "Trà Trà, mấy ngày này, ở trong cung có cái gì không quen không?"Trà Trà liếc ông ta một cái."Có quen hay không, ngài cũng sẽ không để ý, hỏi cái vấn đề này làm cái gì?"Ninh Tương đem sự không vui áp xuống đáy lòng, "! ! Ngươi là nữ nhi của ta, quan tâm ngươi, đó là việc đương nhiên."Trà Trà mỉm cười nhìn ông ta, "Ngài còn nhớ rõ ta là nữ nhi của ngài? Vậy thời điểm ngài để ta đi chịu chết, có nghĩ tới ta là nữ nhi của ngài sao? Khi ngài hạ độc vào trong lá thư, có từng niệm tình phụ tử sao?"Hiện tại, chạy tới nói cái gì quan tâm?Xem cô là ngốc tử sao?Ninh Tương bị cô chất vấn đến mức kinh hãi lui về phía sau một bước, ánh mắt hơi có chút lập loè.Nguyên lai nàng đều biết?Xem ra, xác thật không còn là bộ dáng ngốc nghếch trước kia.Ông ta suy nghĩ một chút, tính toán tiếp tục đối lý, "Trà Trà, ta biết, những chuyện trước đó, là ta ủy khuất ngươi, nhưng ta cũng là bất đắc dĩ, ngươi phải hiểu cho phụ thân a! Mặc kệ có phát sinh chuyện gì, chúng ta là phụ tử thân sinh, sẽ không thể thay đổi!Phụ thân thậm chí có thể cùng ngươi bảo đảm, về sau đều sẽ tận lực đền bù sai lầm ta đã phạm phải! ! "Trà Trà cười nhạo một tiếng.Vẫn như cũ cười cười nhìn ông ta, "Ta có thể cho ngài cơ hội để ngài đền bù những chuyện sai lầm mà ngài đã từng làm, bất quá, ta có một điều kiện."Ninh Tương nghe được lời này, đáy lòng tràn đầy vui vẻ, "Nữ nhi ngoan yên tâm, mặc kệ điều kiện gì, ta đều đáp ứng ngươi!"Trà Trà cười đến đặc biệt ngọt ngào, nhưng lời nói ra, lại khiến Ninh Tương cả người lạnh băng, máu nghịch lưu.Nàng nói, "Điều kiện của ta rất đơn giản, ta muốn mẫu thân đứng ở trước mặt cười với ta, ngài có thể làm được sao?"Ninh Tương đồng tử đột nhiên co chặt, ông ta liên tục lui về phía sau, lúc lui, cái ghế bên cạnh bị ông ta đụng tới, ngã trêи mặt đất, ông ta cũng không cẩn thận, bị vướng một chút, bộ dáng thập phần chật vật.Ông ta thất thần nhìn Trà Trà.Rõ ràng tiểu cô nương còn đang hướng về phía ông cười, nhưng lúc này giờ phút này, ông lại cảm thấy sởn tóc gáy.Một người bị ông g**t ch*t, sao có thể lại trở về?.
Trà Trà đang suy nghĩ về Mặc t*nh h**n, không rảnh xuống tay với Ninh Tương.
Suy nghĩ một chút, liền không tiếp tục nói tiếp nữa.
Cô mang theo Mặc t*nh h**n, bước vào sân viện xa lạ.
Sân viện này, mặc kệ từ cái phương diện nào tới xem, đều vô cùng tốt.
Hẳn là chuẩn bị cho Ninh Biết.
Cô bất mãn hừ một tiếng, tựa hồ ở nơi này cũng không tồi?
Đợi chút nữa nói không chừng còn có thể khiến cho Ninh Biết tức chết đi.
Mặc t*nh h**n bắt lấy Trà Trà hàn huyên một lát, luyến tiếc buông ra, cuối cùng, vẫn là Trà Trà đẩy hắn ra.
Hắn mới không tình nguyện rời đi.
Khi hắn rồi đi, còn để lại bốn cung nữ và bốn thị vệ để nàng sai phái.
Rõ ràng là sợ cô ở trong Ninh tướng phủ bị khi dễ.
Tuy rằng biết rõ, tiểu cô nương nhà hắn sẽ không bị khi dễ, nhưng vẫn là! ! Ai, tóm lại thực lo lắng, hận không thể vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh nàng.
Sau khi Ninh Tương đưa Mặc t*nh h**n đưa ra cửa tướng phủ, lập tức trở lại sân viện, nhìn thấy nữ nhi có chút lười nhác, há mồm liền muốn mắng to.
Đột nhiên, nhìn thấy vài tên thị vệ, lại đem những lời mắng chửi vừa đến cửa miệng nuốt trở vào.
Kết quả, gương mặt bị nghẹn đến đỏ bừng.
Trà Trà tâm trạng cực tốt tiếp đón kia vài tên thị vệ và cung nữ, làm cho bọn họ canh giữ ở bên ngoài sân viện.
Sau đó.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Trà Trà và Ninh Tương.
Ninh Tương giờ phút này cũng hoãn thần, ông ta không quên lúc trước nghĩ đến chuyện gì, nếu có thể đem cái tiểu ngốc tử này hống tốt, hắn không ngại từ bỏ Tam hoàng tử, chuyển sang đầu quân cho Thái Tử.
Cho dù ông cùng Tam hoàng tử có một chút thân tình, vậy cũng không gọi là cái gì.
Chỉ có ích lợi mới là vĩnh hằng.
Trong chớp mắt.
Ninh Tương nhìn Trà Trà cười đến thập phần hòa ái, chậm rãi mở miệng nói, "Trà Trà, mấy ngày này, ở trong cung có cái gì không quen không?"
Trà Trà liếc ông ta một cái.
"Có quen hay không, ngài cũng sẽ không để ý, hỏi cái vấn đề này làm cái gì?"
Ninh Tương đem sự không vui áp xuống đáy lòng, "! ! Ngươi là nữ nhi của ta, quan tâm ngươi, đó là việc đương nhiên.
"
Trà Trà mỉm cười nhìn ông ta, "Ngài còn nhớ rõ ta là nữ nhi của ngài? Vậy thời điểm ngài để ta đi chịu chết, có nghĩ tới ta là nữ nhi của ngài sao? Khi ngài hạ độc vào trong lá thư, có từng niệm tình phụ tử sao?"
Hiện tại, chạy tới nói cái gì quan tâm?
Xem cô là ngốc tử sao?
Ninh Tương bị cô chất vấn đến mức kinh hãi lui về phía sau một bước, ánh mắt hơi có chút lập loè.
Nguyên lai nàng đều biết?
Xem ra, xác thật không còn là bộ dáng ngốc nghếch trước kia.
Ông ta suy nghĩ một chút, tính toán tiếp tục đối lý, "Trà Trà, ta biết, những chuyện trước đó, là ta ủy khuất ngươi, nhưng ta cũng là bất đắc dĩ, ngươi phải hiểu cho phụ thân a! Mặc kệ có phát sinh chuyện gì, chúng ta là phụ tử thân sinh, sẽ không thể thay đổi!
Phụ thân thậm chí có thể cùng ngươi bảo đảm, về sau đều sẽ tận lực đền bù sai lầm ta đã phạm phải! ! "
Trà Trà cười nhạo một tiếng.
Vẫn như cũ cười cười nhìn ông ta, "Ta có thể cho ngài cơ hội để ngài đền bù những chuyện sai lầm mà ngài đã từng làm, bất quá, ta có một điều kiện.
"
Ninh Tương nghe được lời này, đáy lòng tràn đầy vui vẻ, "Nữ nhi ngoan yên tâm, mặc kệ điều kiện gì, ta đều đáp ứng ngươi!"
Trà Trà cười đến đặc biệt ngọt ngào, nhưng lời nói ra, lại khiến Ninh Tương cả người lạnh băng, máu nghịch lưu.
Nàng nói, "Điều kiện của ta rất đơn giản, ta muốn mẫu thân đứng ở trước mặt cười với ta, ngài có thể làm được sao?"
Ninh Tương đồng tử đột nhiên co chặt, ông ta liên tục lui về phía sau, lúc lui, cái ghế bên cạnh bị ông ta đụng tới, ngã trêи mặt đất, ông ta cũng không cẩn thận, bị vướng một chút, bộ dáng thập phần chật vật.
Ông ta thất thần nhìn Trà Trà.
Rõ ràng tiểu cô nương còn đang hướng về phía ông cười, nhưng lúc này giờ phút này, ông lại cảm thấy sởn tóc gáy.
Một người bị ông g**t ch*t, sao có thể lại trở về?.
Nữ Chính Không Đủ Ngọt NgàoTác giả: Mộ Như TửuTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngThời điểm Bạch Trà mở mắt, điều đầu tiên cô thấy là một mảnh toàn màu hồng. Cách bố trí căn phòng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ, ngọn đèn pha lê trêи trần nhà phát ra ánh sáng sáng ngời, ánh lên khuôn mặt thanh tú của cô gái, khiến cho làn da của cô như ngọc. Cô mở to mắt nhìn mọi thứ xa lạ, trong lòng tràn đầy tò mò và mong chờ nhiệm vụ tiếp theo. Lúc này, trong đầu cô vang lên giọng nói nghiêm túc của hệ thống V587. [ Trà Trà cô phải nhớ rằng nhiệm vụ của cô là hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ.] [ Chỉ khi cô hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ, cô mới có thể mở ra nhiệm vụ tiếp theo và chỉ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng một cách suôn sẻ, cô mới có thể trở lại thế giới của mình.] " Ân ân, ta đã biết." Bạch Trà xoa xoa mắt mình, hệ thống này nói chuyện có chút nhiều. Bất quá, còn may là điều đó vẫn còn nằm trong khả năng chịu đựng của cô. Cô từ trêи giường ngồi dậy, đối với mọi thứ trong phòng rất tò mò. Đôi chân trắng nõn bước lên sàn nhà phủ kín thảm lông, ở trong phòng dạo… Trà Trà đang suy nghĩ về Mặc t*nh h**n, không rảnh xuống tay với Ninh Tương.Suy nghĩ một chút, liền không tiếp tục nói tiếp nữa.Cô mang theo Mặc t*nh h**n, bước vào sân viện xa lạ.Sân viện này, mặc kệ từ cái phương diện nào tới xem, đều vô cùng tốt.Hẳn là chuẩn bị cho Ninh Biết.Cô bất mãn hừ một tiếng, tựa hồ ở nơi này cũng không tồi?Đợi chút nữa nói không chừng còn có thể khiến cho Ninh Biết tức chết đi.Mặc t*nh h**n bắt lấy Trà Trà hàn huyên một lát, luyến tiếc buông ra, cuối cùng, vẫn là Trà Trà đẩy hắn ra.Hắn mới không tình nguyện rời đi.Khi hắn rồi đi, còn để lại bốn cung nữ và bốn thị vệ để nàng sai phái.Rõ ràng là sợ cô ở trong Ninh tướng phủ bị khi dễ.Tuy rằng biết rõ, tiểu cô nương nhà hắn sẽ không bị khi dễ, nhưng vẫn là! ! Ai, tóm lại thực lo lắng, hận không thể vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh nàng.Sau khi Ninh Tương đưa Mặc t*nh h**n đưa ra cửa tướng phủ, lập tức trở lại sân viện, nhìn thấy nữ nhi có chút lười nhác, há mồm liền muốn mắng to.Đột nhiên, nhìn thấy vài tên thị vệ, lại đem những lời mắng chửi vừa đến cửa miệng nuốt trở vào.Kết quả, gương mặt bị nghẹn đến đỏ bừng.Trà Trà tâm trạng cực tốt tiếp đón kia vài tên thị vệ và cung nữ, làm cho bọn họ canh giữ ở bên ngoài sân viện.Sau đó.Trong phòng chỉ còn lại hai người Trà Trà và Ninh Tương.Ninh Tương giờ phút này cũng hoãn thần, ông ta không quên lúc trước nghĩ đến chuyện gì, nếu có thể đem cái tiểu ngốc tử này hống tốt, hắn không ngại từ bỏ Tam hoàng tử, chuyển sang đầu quân cho Thái Tử.Cho dù ông cùng Tam hoàng tử có một chút thân tình, vậy cũng không gọi là cái gì.Chỉ có ích lợi mới là vĩnh hằng.Trong chớp mắt.Ninh Tương nhìn Trà Trà cười đến thập phần hòa ái, chậm rãi mở miệng nói, "Trà Trà, mấy ngày này, ở trong cung có cái gì không quen không?"Trà Trà liếc ông ta một cái."Có quen hay không, ngài cũng sẽ không để ý, hỏi cái vấn đề này làm cái gì?"Ninh Tương đem sự không vui áp xuống đáy lòng, "! ! Ngươi là nữ nhi của ta, quan tâm ngươi, đó là việc đương nhiên."Trà Trà mỉm cười nhìn ông ta, "Ngài còn nhớ rõ ta là nữ nhi của ngài? Vậy thời điểm ngài để ta đi chịu chết, có nghĩ tới ta là nữ nhi của ngài sao? Khi ngài hạ độc vào trong lá thư, có từng niệm tình phụ tử sao?"Hiện tại, chạy tới nói cái gì quan tâm?Xem cô là ngốc tử sao?Ninh Tương bị cô chất vấn đến mức kinh hãi lui về phía sau một bước, ánh mắt hơi có chút lập loè.Nguyên lai nàng đều biết?Xem ra, xác thật không còn là bộ dáng ngốc nghếch trước kia.Ông ta suy nghĩ một chút, tính toán tiếp tục đối lý, "Trà Trà, ta biết, những chuyện trước đó, là ta ủy khuất ngươi, nhưng ta cũng là bất đắc dĩ, ngươi phải hiểu cho phụ thân a! Mặc kệ có phát sinh chuyện gì, chúng ta là phụ tử thân sinh, sẽ không thể thay đổi!Phụ thân thậm chí có thể cùng ngươi bảo đảm, về sau đều sẽ tận lực đền bù sai lầm ta đã phạm phải! ! "Trà Trà cười nhạo một tiếng.Vẫn như cũ cười cười nhìn ông ta, "Ta có thể cho ngài cơ hội để ngài đền bù những chuyện sai lầm mà ngài đã từng làm, bất quá, ta có một điều kiện."Ninh Tương nghe được lời này, đáy lòng tràn đầy vui vẻ, "Nữ nhi ngoan yên tâm, mặc kệ điều kiện gì, ta đều đáp ứng ngươi!"Trà Trà cười đến đặc biệt ngọt ngào, nhưng lời nói ra, lại khiến Ninh Tương cả người lạnh băng, máu nghịch lưu.Nàng nói, "Điều kiện của ta rất đơn giản, ta muốn mẫu thân đứng ở trước mặt cười với ta, ngài có thể làm được sao?"Ninh Tương đồng tử đột nhiên co chặt, ông ta liên tục lui về phía sau, lúc lui, cái ghế bên cạnh bị ông ta đụng tới, ngã trêи mặt đất, ông ta cũng không cẩn thận, bị vướng một chút, bộ dáng thập phần chật vật.Ông ta thất thần nhìn Trà Trà.Rõ ràng tiểu cô nương còn đang hướng về phía ông cười, nhưng lúc này giờ phút này, ông lại cảm thấy sởn tóc gáy.Một người bị ông g**t ch*t, sao có thể lại trở về?.