Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 1104

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Mẹ ơi, mẹ ơi” Giọng của cô bé nhỏ nhẹ, giọt nước mắt pha lê đọng trên gương mặt bầu bĩnh màu hồng phấn, vì chạy quá nhanh nên xém chút té nhào.“Mẹ ơi, mẹ ơi” Cô bé với đôi chân ngắn của mình chạy một mạch tới bờ sông Bạch Mã.Lục Tấn Khang nhìn thấy không có ai xung quanh, chỉ có một cô bé nhỏ nhắn như vậy, cậu cũng không yên tâm mà chạy theo.Mặc một bộ quần áo mùa thu màu trắng, cô bé hồng hào vừa chạy vừa khóc, cuối cùng dẫm vào một chỗ trũng rồi ngã xuống đất.Khuôn mặt nhỏ bé của cô gái bị những viên đá ở dưới làm trầy một lớp da.“Mẹ ơi, mẹ ơi” Tuy nhiên, cô gái nhỏ không màng đến cơn đau, dũng cảm bật dậy khỏi mặt đất và tiếp tục chạy về phía trước.Con đường đá nhỏ chông chênh, gập ghềnh, chưa kịp chạy ra vài bước thì cô gái nhỏ lại ngã xuống.Lần này, trán cô bé đã trực tiếp đập vào một cái túi lớn.Cô gái nhỏ cuối cùng năm trên mặt đất và bắt đầu khóc lớn.Lục Tấn Khang vội vàng bước tới, bế cô bé lên khỏi mặt đất.“Em gái, em đi đâu vậy?”Đôi mắt trong veo của cô bé lúc này đã ngấn lệ, trên trán và trên mặt cô bé rỉ máu: “Em đi tìm mẹ”.Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn cậu với đôi mắt to tròn ngấn nước rồi lắc đầu: “Em không biết, bố nói mẹ đi xa, xa lắm.Bà nội nói mẹ đi lên trời”Lời nói cuối cùng của cô gái nhỏ đã khiến cho trái tim Lục Tấn Khang run lên.“Bố của em có phải tên là Diệp Minh Quân không?”Cô gái nhỏ gật đầu, lấy làm lạ hỏi: “Sao anh biết hả anh?”Hóa ra thực sự là con gái của Diệp Minh Quân!Tuy nhiên, nhìn khuôn mặt ngây thơ hồng hào đẫm lệ của cô gái nhỏ, Lục Tấn Khang không chỉ miễn cưỡng rời đi, mà còn sinh ra một tia thương cảm.Một đứa trẻ nhỏ như vậy không biết gì, lại không có mẹ, thật là đáng thương.Vì vậy, tay cậu chạm nhẹ vào gò má bị thương của cô gái nhỏ, nhẹ giọng nói: “Anh của em là thần trên trời rơi xuống, chỉ cần đưa tay ra là đoán được.”Cậu muốn dùng trò đùa không vui lắm này để đánh lạc hướng sự chú ý của cô gái nhỏ và sau đó đưa cô bé về nhà.Ở đây gần với sông Bạch Mã, một bé gái nếu không cẩn thận rất dễ bị xảy ra chuyện.Tuy nhiên, cô bé ba tuổi lại dễ dàng tin lời cậu và nhìn cậu đây ngưỡng mộ: “Thật không? Anh à, anh có thể giúp em tìm ra mẹ em ở đâu không? Em muốn tìm mẹ”Vẻ mặt buồn bã và mất mát của cô bé khiến trái tim Lục Tấn Khang nhói đau.Lục Tấn Khang cố gắng ôm cô bé lên: “Em gái nhỏ, mẹ em đi một nơi rất xa, cô ấy giúp em mua hoa và quần áo, còn có đồ ăn ngon.Em phải ngoan ngoãn, đợi đến khi em lớn lên.Cô ấy sẽ quay lại gặp em”Cô gái nhỏ vòng tay ôm cổ cậu, nhìn cậu chăm chằm: “Có thật không? Anh không nói dối chứ?”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Mẹ ơi, mẹ ơi” Giọng của cô bé nhỏ nhẹ, giọt nước mắt pha lê đọng trên gương mặt bầu bĩnh màu hồng phấn, vì chạy quá nhanh nên xém chút té nhào.

“Mẹ ơi, mẹ ơi” Cô bé với đôi chân ngắn của mình chạy một mạch tới bờ sông Bạch Mã.

Lục Tấn Khang nhìn thấy không có ai xung quanh, chỉ có một cô bé nhỏ nhắn như vậy, cậu cũng không yên tâm mà chạy theo.

Mặc một bộ quần áo mùa thu màu trắng, cô bé hồng hào vừa chạy vừa khóc, cuối cùng dẫm vào một chỗ trũng rồi ngã xuống đất.

Khuôn mặt nhỏ bé của cô gái bị những viên đá ở dưới làm trầy một lớp da.

“Mẹ ơi, mẹ ơi” Tuy nhiên, cô gái nhỏ không màng đến cơn đau, dũng cảm bật dậy khỏi mặt đất và tiếp tục chạy về phía trước.

Con đường đá nhỏ chông chênh, gập ghềnh, chưa kịp chạy ra vài bước thì cô gái nhỏ lại ngã xuống.

Lần này, trán cô bé đã trực tiếp đập vào một cái túi lớn.

Cô gái nhỏ cuối cùng năm trên mặt đất và bắt đầu khóc lớn.

Lục Tấn Khang vội vàng bước tới, bế cô bé lên khỏi mặt đất.

“Em gái, em đi đâu vậy?”

Đôi mắt trong veo của cô bé lúc này đã ngấn lệ, trên trán và trên mặt cô bé rỉ máu: “Em đi tìm mẹ”.

Image removed.

Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn cậu với đôi mắt to tròn ngấn nước rồi lắc đầu: “Em không biết, bố nói mẹ đi xa, xa lắm.

Bà nội nói mẹ đi lên trời”

Lời nói cuối cùng của cô gái nhỏ đã khiến cho trái tim Lục Tấn Khang run lên.

“Bố của em có phải tên là Diệp Minh Quân không?”

Cô gái nhỏ gật đầu, lấy làm lạ hỏi: “Sao anh biết hả anh?”

Hóa ra thực sự là con gái của Diệp Minh Quân!

Tuy nhiên, nhìn khuôn mặt ngây thơ hồng hào đẫm lệ của cô gái nhỏ, Lục Tấn Khang không chỉ miễn cưỡng rời đi, mà còn sinh ra một tia thương cảm.

Một đứa trẻ nhỏ như vậy không biết gì, lại không có mẹ, thật là đáng thương.

Vì vậy, tay cậu chạm nhẹ vào gò má bị thương của cô gái nhỏ, nhẹ giọng nói: “Anh của em là thần trên trời rơi xuống, chỉ cần đưa tay ra là đoán được.”

Cậu muốn dùng trò đùa không vui lắm này để đánh lạc hướng sự chú ý của cô gái nhỏ và sau đó đưa cô bé về nhà.

Ở đây gần với sông Bạch Mã, một bé gái nếu không cẩn thận rất dễ bị xảy ra chuyện.

Tuy nhiên, cô bé ba tuổi lại dễ dàng tin lời cậu và nhìn cậu đây ngưỡng mộ: “Thật không? Anh à, anh có thể giúp em tìm ra mẹ em ở đâu không? Em muốn tìm mẹ”

Vẻ mặt buồn bã và mất mát của cô bé khiến trái tim Lục Tấn Khang nhói đau.

Lục Tấn Khang cố gắng ôm cô bé lên: “Em gái nhỏ, mẹ em đi một nơi rất xa, cô ấy giúp em mua hoa và quần áo, còn có đồ ăn ngon.

Em phải ngoan ngoãn, đợi đến khi em lớn lên.

Cô ấy sẽ quay lại gặp em”

Cô gái nhỏ vòng tay ôm cổ cậu, nhìn cậu chăm chằm: “Có thật không? Anh không nói dối chứ?”.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Mẹ ơi, mẹ ơi” Giọng của cô bé nhỏ nhẹ, giọt nước mắt pha lê đọng trên gương mặt bầu bĩnh màu hồng phấn, vì chạy quá nhanh nên xém chút té nhào.“Mẹ ơi, mẹ ơi” Cô bé với đôi chân ngắn của mình chạy một mạch tới bờ sông Bạch Mã.Lục Tấn Khang nhìn thấy không có ai xung quanh, chỉ có một cô bé nhỏ nhắn như vậy, cậu cũng không yên tâm mà chạy theo.Mặc một bộ quần áo mùa thu màu trắng, cô bé hồng hào vừa chạy vừa khóc, cuối cùng dẫm vào một chỗ trũng rồi ngã xuống đất.Khuôn mặt nhỏ bé của cô gái bị những viên đá ở dưới làm trầy một lớp da.“Mẹ ơi, mẹ ơi” Tuy nhiên, cô gái nhỏ không màng đến cơn đau, dũng cảm bật dậy khỏi mặt đất và tiếp tục chạy về phía trước.Con đường đá nhỏ chông chênh, gập ghềnh, chưa kịp chạy ra vài bước thì cô gái nhỏ lại ngã xuống.Lần này, trán cô bé đã trực tiếp đập vào một cái túi lớn.Cô gái nhỏ cuối cùng năm trên mặt đất và bắt đầu khóc lớn.Lục Tấn Khang vội vàng bước tới, bế cô bé lên khỏi mặt đất.“Em gái, em đi đâu vậy?”Đôi mắt trong veo của cô bé lúc này đã ngấn lệ, trên trán và trên mặt cô bé rỉ máu: “Em đi tìm mẹ”.Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn cậu với đôi mắt to tròn ngấn nước rồi lắc đầu: “Em không biết, bố nói mẹ đi xa, xa lắm.Bà nội nói mẹ đi lên trời”Lời nói cuối cùng của cô gái nhỏ đã khiến cho trái tim Lục Tấn Khang run lên.“Bố của em có phải tên là Diệp Minh Quân không?”Cô gái nhỏ gật đầu, lấy làm lạ hỏi: “Sao anh biết hả anh?”Hóa ra thực sự là con gái của Diệp Minh Quân!Tuy nhiên, nhìn khuôn mặt ngây thơ hồng hào đẫm lệ của cô gái nhỏ, Lục Tấn Khang không chỉ miễn cưỡng rời đi, mà còn sinh ra một tia thương cảm.Một đứa trẻ nhỏ như vậy không biết gì, lại không có mẹ, thật là đáng thương.Vì vậy, tay cậu chạm nhẹ vào gò má bị thương của cô gái nhỏ, nhẹ giọng nói: “Anh của em là thần trên trời rơi xuống, chỉ cần đưa tay ra là đoán được.”Cậu muốn dùng trò đùa không vui lắm này để đánh lạc hướng sự chú ý của cô gái nhỏ và sau đó đưa cô bé về nhà.Ở đây gần với sông Bạch Mã, một bé gái nếu không cẩn thận rất dễ bị xảy ra chuyện.Tuy nhiên, cô bé ba tuổi lại dễ dàng tin lời cậu và nhìn cậu đây ngưỡng mộ: “Thật không? Anh à, anh có thể giúp em tìm ra mẹ em ở đâu không? Em muốn tìm mẹ”Vẻ mặt buồn bã và mất mát của cô bé khiến trái tim Lục Tấn Khang nhói đau.Lục Tấn Khang cố gắng ôm cô bé lên: “Em gái nhỏ, mẹ em đi một nơi rất xa, cô ấy giúp em mua hoa và quần áo, còn có đồ ăn ngon.Em phải ngoan ngoãn, đợi đến khi em lớn lên.Cô ấy sẽ quay lại gặp em”Cô gái nhỏ vòng tay ôm cổ cậu, nhìn cậu chăm chằm: “Có thật không? Anh không nói dối chứ?”.

Chương 1104