Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1105
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, Lục Tấn Khang không kìm lòng được, xoa xoa chóp mũi, cảm giác mềm mại như sáp như kẹo bông kị cậu có chút không muốn buông tay.“Anh của em là học sinh tiểu học, đã lớn nên không được nói dối”Cậu nghiêm nghị nói dối.”, ai nói dối là chó con” Đôi mắt đen nhánh của cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn cậu chằm chằm.Lục Tấn Khang nhất thời không nói nên lời, hồi lâu mới nói: “Hừ, ai nói dối đều là chó con”Có lẽ không ai trong số anh em của cậu nghĩ răng Ngũ Bảo Lục Tấn Khang lạnh lùng, thông minh và khôn ngoan lại thực sự mắng mình vì một cô gái nhỏ.Sau khi cô gái nhỏ có được sự bảo đảm của cậu, rất dễ tin vào những gì cậu nói.Nghĩ răng chỉ cần cô bé lớn lên, mẹ cô bé sẽ trở lại, tâm trạng cô bé lập tức tốt lên.Cô bé vòng tay qua cổ Lục Tấn Khang và hạnh phúc hôn lên má cậu.“Anh à, anh thật tốt bụng, Nặc Nặc thích anh nhất”“Nặc Nặc? Tên em là Nặc Nặc à?” Cậu thậm chí không ghét nước miếng của cô gái nhỏCô gái nhỏ gật lắc đầu.Lục Tấn Khang cảm thấy buồn cười trước biểu hiện nhỏ của cô bé: “Nặc Nặc, biểu hiện này của em là có ý gì?”“Ừm, biệt danh của em là Nặc Nặc, và tên đúng của em là Diệp Cúc Nặc” Nặc Nặc suy nghĩ một lúc lâu trước khi sắp xếp ngôn ngữ trong đầu.“ồ, thì ra là vậy.Từ giờ, anh sẽ gọi em là Nặc Nặc, được không?”“Được chứ”Cô gái nhỏ vui vẻ gật đầu.Rồi như nghĩ ra điều gì đó, hỏi cậu: “Còn anh, anh tên gì?”“Anh tên là Lục Tấn Khang” Vừa nói, cậu vừa loạng choạng suýt để Nặc Nặc trên tay rơi xuống đất.Bởi vì trúng độc mấy lần trước, thể lực của cậu có chút không tốt, đi bộ thế này với Nặc Nặc đã là cực hạn của thân thể cậu rồi.“Anh, mau thả em xuống” Nặc Nặc cảm thấy cậu có chút yếu ớt, vội vàng nói.Lục Tấn Khang đặt cô bé xuống đất rồi cậu ngồi trên phiến đá xanh bên đường và thở hổn hển.Nặc Nặc ngồi xổm trước mặt cậu, nghiêng đầu nhìn cậu, có chút khó hiểu hỏi: “Anh à, Nặc Nặc có phải quá béo và quá nặng không, đó là lý do khiến anh mệt mỏi như thế này”“Thật ra anh không cần ôm, em không sao, tự mình đi được”Cô bé mới ba tuổi nhưng rất hiểu chuyện.Lục Tấn Khang cố tình trêu chọc cô bé: “Đúng vậy, Nặc Nặc quá nặng và béo, vì vậy mà anh mới bị kiệt sức.”Cô gái nhỏ vừa nghe xong thì sửng sốt một chút, sau đó chu cái miệng nhỏ nhắn không vui: “Anh à, anh nói dối, em không béo! Em không béo chút nào”“Nhưng mà, em vừa rồi nói rõ ràng là mập mạp mài”Hai má nhỏ bé của Nặc Nặc bỗng nhiên đỏ bừng, thật sự nhấc lên một tảng đá đập vào chân cậu: “Anh, em là lễ phép với anh!”Bộ dạng bĩu môi rất đáng yêu, Lục Tấn Khang không khỏi bóp chặt cái mũi nhỏ: “Ồ, từ nhỏ như vậy đã học được phép lịch sự rồi!”.
Nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, Lục Tấn Khang không kìm lòng được, xoa xoa chóp mũi, cảm giác mềm mại như sáp như kẹo bông kị cậu có chút không muốn buông tay.
“Anh của em là học sinh tiểu học, đã lớn nên không được nói dối”
Cậu nghiêm nghị nói dối.
”, ai nói dối là chó con” Đôi mắt đen nhánh của cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn cậu chằm chằm.
Lục Tấn Khang nhất thời không nói nên lời, hồi lâu mới nói: “Hừ, ai nói dối đều là chó con”
Có lẽ không ai trong số anh em của cậu nghĩ răng Ngũ Bảo Lục Tấn Khang lạnh lùng, thông minh và khôn ngoan lại thực sự mắng mình vì một cô gái nhỏ.
Sau khi cô gái nhỏ có được sự bảo đảm của cậu, rất dễ tin vào những gì cậu nói.
Nghĩ răng chỉ cần cô bé lớn lên, mẹ cô bé sẽ trở lại, tâm trạng cô bé lập tức tốt lên.
Cô bé vòng tay qua cổ Lục Tấn Khang và hạnh phúc hôn lên má cậu.
“Anh à, anh thật tốt bụng, Nặc Nặc thích anh nhất”
“Nặc Nặc? Tên em là Nặc Nặc à?” Cậu thậm chí không ghét nước miếng của cô gái nhỏ
Cô gái nhỏ gật lắc đầu.
Lục Tấn Khang cảm thấy buồn cười trước biểu hiện nhỏ của cô bé: “Nặc Nặc, biểu hiện này của em là có ý gì?”
“Ừm, biệt danh của em là Nặc Nặc, và tên đúng của em là Diệp Cúc Nặc” Nặc Nặc suy nghĩ một lúc lâu trước khi sắp xếp ngôn ngữ trong đầu.
“ồ, thì ra là vậy.
Từ giờ, anh sẽ gọi em là Nặc Nặc, được không?”
“Được chứ”
Cô gái nhỏ vui vẻ gật đầu.
Rồi như nghĩ ra điều gì đó, hỏi cậu: “Còn anh, anh tên gì?”
“Anh tên là Lục Tấn Khang” Vừa nói, cậu vừa loạng choạng suýt để Nặc Nặc trên tay rơi xuống đất.
Bởi vì trúng độc mấy lần trước, thể lực của cậu có chút không tốt, đi bộ thế này với Nặc Nặc đã là cực hạn của thân thể cậu rồi.
“Anh, mau thả em xuống” Nặc Nặc cảm thấy cậu có chút yếu ớt, vội vàng nói.
Lục Tấn Khang đặt cô bé xuống đất rồi cậu ngồi trên phiến đá xanh bên đường và thở hổn hển.
Nặc Nặc ngồi xổm trước mặt cậu, nghiêng đầu nhìn cậu, có chút khó hiểu hỏi: “Anh à, Nặc Nặc có phải quá béo và quá nặng không, đó là lý do khiến anh mệt mỏi như thế này”
“Thật ra anh không cần ôm, em không sao, tự mình đi được”
Cô bé mới ba tuổi nhưng rất hiểu chuyện.
Lục Tấn Khang cố tình trêu chọc cô bé: “Đúng vậy, Nặc Nặc quá nặng và béo, vì vậy mà anh mới bị kiệt sức.”
Cô gái nhỏ vừa nghe xong thì sửng sốt một chút, sau đó chu cái miệng nhỏ nhắn không vui: “Anh à, anh nói dối, em không béo! Em không béo chút nào”
“Nhưng mà, em vừa rồi nói rõ ràng là mập mạp mài”
Hai má nhỏ bé của Nặc Nặc bỗng nhiên đỏ bừng, thật sự nhấc lên một tảng đá đập vào chân cậu: “Anh, em là lễ phép với anh!”
Bộ dạng bĩu môi rất đáng yêu, Lục Tấn Khang không khỏi bóp chặt cái mũi nhỏ: “Ồ, từ nhỏ như vậy đã học được phép lịch sự rồi!”.
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của cô, Lục Tấn Khang không kìm lòng được, xoa xoa chóp mũi, cảm giác mềm mại như sáp như kẹo bông kị cậu có chút không muốn buông tay.“Anh của em là học sinh tiểu học, đã lớn nên không được nói dối”Cậu nghiêm nghị nói dối.”, ai nói dối là chó con” Đôi mắt đen nhánh của cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn cậu chằm chằm.Lục Tấn Khang nhất thời không nói nên lời, hồi lâu mới nói: “Hừ, ai nói dối đều là chó con”Có lẽ không ai trong số anh em của cậu nghĩ răng Ngũ Bảo Lục Tấn Khang lạnh lùng, thông minh và khôn ngoan lại thực sự mắng mình vì một cô gái nhỏ.Sau khi cô gái nhỏ có được sự bảo đảm của cậu, rất dễ tin vào những gì cậu nói.Nghĩ răng chỉ cần cô bé lớn lên, mẹ cô bé sẽ trở lại, tâm trạng cô bé lập tức tốt lên.Cô bé vòng tay qua cổ Lục Tấn Khang và hạnh phúc hôn lên má cậu.“Anh à, anh thật tốt bụng, Nặc Nặc thích anh nhất”“Nặc Nặc? Tên em là Nặc Nặc à?” Cậu thậm chí không ghét nước miếng của cô gái nhỏCô gái nhỏ gật lắc đầu.Lục Tấn Khang cảm thấy buồn cười trước biểu hiện nhỏ của cô bé: “Nặc Nặc, biểu hiện này của em là có ý gì?”“Ừm, biệt danh của em là Nặc Nặc, và tên đúng của em là Diệp Cúc Nặc” Nặc Nặc suy nghĩ một lúc lâu trước khi sắp xếp ngôn ngữ trong đầu.“ồ, thì ra là vậy.Từ giờ, anh sẽ gọi em là Nặc Nặc, được không?”“Được chứ”Cô gái nhỏ vui vẻ gật đầu.Rồi như nghĩ ra điều gì đó, hỏi cậu: “Còn anh, anh tên gì?”“Anh tên là Lục Tấn Khang” Vừa nói, cậu vừa loạng choạng suýt để Nặc Nặc trên tay rơi xuống đất.Bởi vì trúng độc mấy lần trước, thể lực của cậu có chút không tốt, đi bộ thế này với Nặc Nặc đã là cực hạn của thân thể cậu rồi.“Anh, mau thả em xuống” Nặc Nặc cảm thấy cậu có chút yếu ớt, vội vàng nói.Lục Tấn Khang đặt cô bé xuống đất rồi cậu ngồi trên phiến đá xanh bên đường và thở hổn hển.Nặc Nặc ngồi xổm trước mặt cậu, nghiêng đầu nhìn cậu, có chút khó hiểu hỏi: “Anh à, Nặc Nặc có phải quá béo và quá nặng không, đó là lý do khiến anh mệt mỏi như thế này”“Thật ra anh không cần ôm, em không sao, tự mình đi được”Cô bé mới ba tuổi nhưng rất hiểu chuyện.Lục Tấn Khang cố tình trêu chọc cô bé: “Đúng vậy, Nặc Nặc quá nặng và béo, vì vậy mà anh mới bị kiệt sức.”Cô gái nhỏ vừa nghe xong thì sửng sốt một chút, sau đó chu cái miệng nhỏ nhắn không vui: “Anh à, anh nói dối, em không béo! Em không béo chút nào”“Nhưng mà, em vừa rồi nói rõ ràng là mập mạp mài”Hai má nhỏ bé của Nặc Nặc bỗng nhiên đỏ bừng, thật sự nhấc lên một tảng đá đập vào chân cậu: “Anh, em là lễ phép với anh!”Bộ dạng bĩu môi rất đáng yêu, Lục Tấn Khang không khỏi bóp chặt cái mũi nhỏ: “Ồ, từ nhỏ như vậy đã học được phép lịch sự rồi!”.