Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…

Chương 1523: 1523: Chương 1522

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Lục Tấn Khang vẫn không nói gì lúc này đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Thời gian không sớm, nếu như đã tìm được anh cả, chúng ta mau trở về đi, mặt anh cả phải lập tức đưa đến bệnh viện trị liệu mới được!”Một câu nói của cậu đã nhắc nhở tất cả mọi người.Các chàng trai nhà họ Lục không trì hoãn thời gian nữa, vội vàng đỡ Lục Minh Húc đi ra khỏi thung lũng.Bên ngoài thung lũng, cậu đã gọi cho đội trưởng Lý để báo cáo sự bình an, sau đó chờ đợi chiếc xe để đón họ.Chẳng bao lâu, người lái xe Vương Nam đã lái xe đến.Lúc này Lý Duy Lộc và Long Uy cũng chạy tới, anh Hổ đã bị cảnh sát bắt về đồn cảnh sát.Các chàng trai nhà họ Lục, ngồi lên xe rời đi.Sau khi chiếc xe biến mất ở khúc cua phía trước, cô gái nhỏ mới thở hổn hển, trong tay cầm một cây cỏ đang đi trên đường lớn.“Than ôi, vẫn đến muộn một bước rồi, đã không thể đưa cho cậu ta loại thảo mộc trị côn trùng cắn này”Cô bé có chút ảo não đứng dậm chân.Thật ra cô bé nhìn một cái đã phát hiện ra, mặt Lục Minh Húc bị côn trùng có độc cắn, nhưng không biết vì sao, cô rất muốn trêu chọc cậu.Cái nhìn tức giận của chú này rất ngây thơ và đáng yêu!Cô nhón đầu ngón chân lên, nhìn chiếc xe đã không nhìn thấy ở xa xa, nhớ tới bộ dáng Lục Minh Húc bị rắn hoa dọa sợ, lại nhịn không được nở nụ cười.“Cố Thanh Lam, anh bảo em đến đây làm gì! Mà em lại đứng đây một mình cười khúc khích à?”Đằng sau cô bé có một giọng nói sắc bén.Cô bị dọa khiến cho thân hình run rẩy mãnh liệt, quay đầu lại nhìn đến mặt người anh trai cả Cố Nhất Hào lạnh như băng như sương, vội vàng cúi đầu đi tới.“Anh trai cả, trong thung lũng thật sự không có nấm, em đã tốn nửa ngày, cũng chỉ tìm được hai ba cây mà thôi!”Nói tiếp, cô bé Cố Thanh Lam nhanh chóng kéo ống tay áo anh trai cả bắt đầu làm nũng.Cố Nhất Hào cúi đầu nhìn cô bé một cái, giọng điệu có chút hòa hoãn: “Nếu vậy tại sao không vội vàng về nhà? Em đang làm gì ở đây vậy? Hơn nữa, em còn có gì trong tay vậy?Cỏ răng ngựa sao?”Cố Thanh Lam nghe giọng điệu của anh trai cả hòa hoãn, lập tức ngẩng đầu cười vỗ mông ngựa: “Anh trai, ánh mắt của anh thật chuẩn xác, một cái nhìn đã ra em cầm cỏ răng ngựa?Thật tuyệt v‹ Gương mặt Cố Nhất Hào nhất thời lại trầm xuống: “Cố Thanh Lam, em đừng làm bộ dạng này nữa.Ngay cả những đứa trẻ ba tuổi trong làng cũng nhận ra nó.Nói cho anh biết, em đang làm gì ở đây với những thứ này?”“Than ôi.Anh trai cả, anh thật sự là quá thông minh, cái gì cũng không giấu được anh.Em vừa gặp một người đàn ông rơi ra khỏi đài quan sát trong thung lũng, khuôn mặt của anh ta đã bị côn trùng độc cắn một cách thảm khốc.Anh ấy nói mình bằng tuổi anh, nhưng em lại thấy khuôn mặt của anh ta bị côn trùng cắn trông ít nhất ba mươi lăm tuổi”“Em không tử tế, tốt bụng sao? Cho nên đã muốn đưa cho.anh ấy một ít cỏ răng ngựa, để cho anh ấy trở về vắt chút nước ép lên mặt, có thể khoẻ lại nhanh hơn một chút”Cố Nhất Hào mười lăm tuổi cùng tuổi với Lục Minh Húc chiêu cao không khác biệt lắm, thâm thúy tràn ngập trí tuệ nâng ánh mắt nhìn Cố Thanh Lam: “Em nói đều là thật sao?”Cố Thanh Lam năm lấy tay cậu ấy, giọng nói tràn ngập nồng đậm làm nũng: “Lúc đó là thật rồi, từ khi nào em lại lừa gạt anh trai cả chứ!”Sau đó, cô bé thở dài: “Đó là quá trùng hợp ngẫu nhiên, khi em chạy đến, anh ấy đã được đón lên xe ô tô bởi gia đình của mình”.

Lục Tấn Khang vẫn không nói gì lúc này đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Thời gian không sớm, nếu như đã tìm được anh cả, chúng ta mau trở về đi, mặt anh cả phải lập tức đưa đến bệnh viện trị liệu mới được!”

Một câu nói của cậu đã nhắc nhở tất cả mọi người.

Các chàng trai nhà họ Lục không trì hoãn thời gian nữa, vội vàng đỡ Lục Minh Húc đi ra khỏi thung lũng.

Bên ngoài thung lũng, cậu đã gọi cho đội trưởng Lý để báo cáo sự bình an, sau đó chờ đợi chiếc xe để đón họ.

Chẳng bao lâu, người lái xe Vương Nam đã lái xe đến.

Lúc này Lý Duy Lộc và Long Uy cũng chạy tới, anh Hổ đã bị cảnh sát bắt về đồn cảnh sát.

Các chàng trai nhà họ Lục, ngồi lên xe rời đi.

Sau khi chiếc xe biến mất ở khúc cua phía trước, cô gái nhỏ mới thở hổn hển, trong tay cầm một cây cỏ đang đi trên đường lớn.

“Than ôi, vẫn đến muộn một bước rồi, đã không thể đưa cho cậu ta loại thảo mộc trị côn trùng cắn này”

Cô bé có chút ảo não đứng dậm chân.

Thật ra cô bé nhìn một cái đã phát hiện ra, mặt Lục Minh Húc bị côn trùng có độc cắn, nhưng không biết vì sao, cô rất muốn trêu chọc cậu.

Cái nhìn tức giận của chú này rất ngây thơ và đáng yêu!

Cô nhón đầu ngón chân lên, nhìn chiếc xe đã không nhìn thấy ở xa xa, nhớ tới bộ dáng Lục Minh Húc bị rắn hoa dọa sợ, lại nhịn không được nở nụ cười.

“Cố Thanh Lam, anh bảo em đến đây làm gì! Mà em lại đứng đây một mình cười khúc khích à?”

Đằng sau cô bé có một giọng nói sắc bén.

Cô bị dọa khiến cho thân hình run rẩy mãnh liệt, quay đầu lại nhìn đến mặt người anh trai cả Cố Nhất Hào lạnh như băng như sương, vội vàng cúi đầu đi tới.

“Anh trai cả, trong thung lũng thật sự không có nấm, em đã tốn nửa ngày, cũng chỉ tìm được hai ba cây mà thôi!”

Nói tiếp, cô bé Cố Thanh Lam nhanh chóng kéo ống tay áo anh trai cả bắt đầu làm nũng.

Cố Nhất Hào cúi đầu nhìn cô bé một cái, giọng điệu có chút hòa hoãn: “Nếu vậy tại sao không vội vàng về nhà? Em đang làm gì ở đây vậy? Hơn nữa, em còn có gì trong tay vậy?

Cỏ răng ngựa sao?”

Cố Thanh Lam nghe giọng điệu của anh trai cả hòa hoãn, lập tức ngẩng đầu cười vỗ mông ngựa: “Anh trai, ánh mắt của anh thật chuẩn xác, một cái nhìn đã ra em cầm cỏ răng ngựa?

Thật tuyệt v‹ Gương mặt Cố Nhất Hào nhất thời lại trầm xuống: “Cố Thanh Lam, em đừng làm bộ dạng này nữa.

Ngay cả những đứa trẻ ba tuổi trong làng cũng nhận ra nó.

Nói cho anh biết, em đang làm gì ở đây với những thứ này?”

“Than ôi.

Anh trai cả, anh thật sự là quá thông minh, cái gì cũng không giấu được anh.

Em vừa gặp một người đàn ông rơi ra khỏi đài quan sát trong thung lũng, khuôn mặt của anh ta đã bị côn trùng độc cắn một cách thảm khốc.

Anh ấy nói mình bằng tuổi anh, nhưng em lại thấy khuôn mặt của anh ta bị côn trùng cắn trông ít nhất ba mươi lăm tuổi”

“Em không tử tế, tốt bụng sao? Cho nên đã muốn đưa cho.

anh ấy một ít cỏ răng ngựa, để cho anh ấy trở về vắt chút nước ép lên mặt, có thể khoẻ lại nhanh hơn một chút”

Cố Nhất Hào mười lăm tuổi cùng tuổi với Lục Minh Húc chiêu cao không khác biệt lắm, thâm thúy tràn ngập trí tuệ nâng ánh mắt nhìn Cố Thanh Lam: “Em nói đều là thật sao?”

Cố Thanh Lam năm lấy tay cậu ấy, giọng nói tràn ngập nồng đậm làm nũng: “Lúc đó là thật rồi, từ khi nào em lại lừa gạt anh trai cả chứ!”

Sau đó, cô bé thở dài: “Đó là quá trùng hợp ngẫu nhiên, khi em chạy đến, anh ấy đã được đón lên xe ô tô bởi gia đình của mình”.

9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Lục Tấn Khang vẫn không nói gì lúc này đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Thời gian không sớm, nếu như đã tìm được anh cả, chúng ta mau trở về đi, mặt anh cả phải lập tức đưa đến bệnh viện trị liệu mới được!”Một câu nói của cậu đã nhắc nhở tất cả mọi người.Các chàng trai nhà họ Lục không trì hoãn thời gian nữa, vội vàng đỡ Lục Minh Húc đi ra khỏi thung lũng.Bên ngoài thung lũng, cậu đã gọi cho đội trưởng Lý để báo cáo sự bình an, sau đó chờ đợi chiếc xe để đón họ.Chẳng bao lâu, người lái xe Vương Nam đã lái xe đến.Lúc này Lý Duy Lộc và Long Uy cũng chạy tới, anh Hổ đã bị cảnh sát bắt về đồn cảnh sát.Các chàng trai nhà họ Lục, ngồi lên xe rời đi.Sau khi chiếc xe biến mất ở khúc cua phía trước, cô gái nhỏ mới thở hổn hển, trong tay cầm một cây cỏ đang đi trên đường lớn.“Than ôi, vẫn đến muộn một bước rồi, đã không thể đưa cho cậu ta loại thảo mộc trị côn trùng cắn này”Cô bé có chút ảo não đứng dậm chân.Thật ra cô bé nhìn một cái đã phát hiện ra, mặt Lục Minh Húc bị côn trùng có độc cắn, nhưng không biết vì sao, cô rất muốn trêu chọc cậu.Cái nhìn tức giận của chú này rất ngây thơ và đáng yêu!Cô nhón đầu ngón chân lên, nhìn chiếc xe đã không nhìn thấy ở xa xa, nhớ tới bộ dáng Lục Minh Húc bị rắn hoa dọa sợ, lại nhịn không được nở nụ cười.“Cố Thanh Lam, anh bảo em đến đây làm gì! Mà em lại đứng đây một mình cười khúc khích à?”Đằng sau cô bé có một giọng nói sắc bén.Cô bị dọa khiến cho thân hình run rẩy mãnh liệt, quay đầu lại nhìn đến mặt người anh trai cả Cố Nhất Hào lạnh như băng như sương, vội vàng cúi đầu đi tới.“Anh trai cả, trong thung lũng thật sự không có nấm, em đã tốn nửa ngày, cũng chỉ tìm được hai ba cây mà thôi!”Nói tiếp, cô bé Cố Thanh Lam nhanh chóng kéo ống tay áo anh trai cả bắt đầu làm nũng.Cố Nhất Hào cúi đầu nhìn cô bé một cái, giọng điệu có chút hòa hoãn: “Nếu vậy tại sao không vội vàng về nhà? Em đang làm gì ở đây vậy? Hơn nữa, em còn có gì trong tay vậy?Cỏ răng ngựa sao?”Cố Thanh Lam nghe giọng điệu của anh trai cả hòa hoãn, lập tức ngẩng đầu cười vỗ mông ngựa: “Anh trai, ánh mắt của anh thật chuẩn xác, một cái nhìn đã ra em cầm cỏ răng ngựa?Thật tuyệt v‹ Gương mặt Cố Nhất Hào nhất thời lại trầm xuống: “Cố Thanh Lam, em đừng làm bộ dạng này nữa.Ngay cả những đứa trẻ ba tuổi trong làng cũng nhận ra nó.Nói cho anh biết, em đang làm gì ở đây với những thứ này?”“Than ôi.Anh trai cả, anh thật sự là quá thông minh, cái gì cũng không giấu được anh.Em vừa gặp một người đàn ông rơi ra khỏi đài quan sát trong thung lũng, khuôn mặt của anh ta đã bị côn trùng độc cắn một cách thảm khốc.Anh ấy nói mình bằng tuổi anh, nhưng em lại thấy khuôn mặt của anh ta bị côn trùng cắn trông ít nhất ba mươi lăm tuổi”“Em không tử tế, tốt bụng sao? Cho nên đã muốn đưa cho.anh ấy một ít cỏ răng ngựa, để cho anh ấy trở về vắt chút nước ép lên mặt, có thể khoẻ lại nhanh hơn một chút”Cố Nhất Hào mười lăm tuổi cùng tuổi với Lục Minh Húc chiêu cao không khác biệt lắm, thâm thúy tràn ngập trí tuệ nâng ánh mắt nhìn Cố Thanh Lam: “Em nói đều là thật sao?”Cố Thanh Lam năm lấy tay cậu ấy, giọng nói tràn ngập nồng đậm làm nũng: “Lúc đó là thật rồi, từ khi nào em lại lừa gạt anh trai cả chứ!”Sau đó, cô bé thở dài: “Đó là quá trùng hợp ngẫu nhiên, khi em chạy đến, anh ấy đã được đón lên xe ô tô bởi gia đình của mình”.

Chương 1523: 1523: Chương 1522