Tháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng…
Chương 1524: 1524: Chương 1523
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Cố Nhất Hào thấy cô không có cách nào, chỉ có thể thở dài: “Được rồi, Cố Thanh Lam, anh sẽ tin tưởng em một lần nữa! Đi thôi, về nhà, nửa ngày nay cũng không trở về, sư phụ rất sốt ruột”Cậu ấy nắm lấy tay Cố Thanh Lam, chuẩn bị về nhà.Cố Thanh Lam bảy tuổi lại dừng bước, đứng trước mặt cậu, vươn tay ra, lần thứ hai làm nũng: “Anh trai, chân đau quá, người cũng đau, anh ôm ta trở về được không?”Cố Nhất Hào nhìn chăm chăm cô nửa ngày, khẽ thở dài, một hơi: “Cố Thanh Lam, anh thua em rồi!”Sau đó, cúi xuống ôm cô bé lên.Thông qua con đường của làng nhà họ Cố, truyền đên giọng nói ngây thơ của Cố Thanh Lam: “Anh cả, anh đối với Thanh Lam là tốt nhất.Thanh Lam thích anh trai cả nhất”Sau đó là giọng nói tức giận của Cố Nhất Hào: “Cố Thanh Lam, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của em chạm vào mặt anh”“Không, do anh có một vết xám trên mặt, nên em sẽ lau nó cho anh.Anh cả, anh đừng không biết tốt xấu gì.Anh hai muốn em giúp bọn họ lau mặt, em còn không muốn!”Âm thanh của hai người đấu miệng đang trở nên xa hơn và nhỏ dần hơn.Lúc bọn Lục Minh Húc trở về Hà Thành, bên cảnh sát đã thẩm vấn ra một ít manh mối từ miệng anh Hổ.Nơi cuối cùng Diệp Bảo Châu biến mất là hồ chứa nước Dương Trang.Buổi tối, Lục Tấn Khang bất chấp sự phản đối của các anh em, khăng khăng bảo tài xế đưa cậu đến hồ chứa nước Dương Trang.Mùa hè nóng nực, phong cảnh buổi tối tuyệt đẹp, hoàng hôn trâm xuống như gấm, ánh sáng đỏ nhuộm khắp mặt nước lấp lánh.Những người của cục cảnh sát vẫn đang tìm kiếm xung quanh.Lục Tấn Khang đứng bên cạnh Cục trưởng Lưu, ánh mắt thâm trầm, tay nắm chặt góc áo, thần kinh toàn thân đều căng thẳng.“Cục trưởng Lưu, tôi tìm thấy cái này trong đám cỏ nước ở đằng kia”Cảnh sát hình sự đeo găng tay cầm một cái thẻ hình cung màu tím trong tay.Chân Lục Tấn Khang bất giác run rẩy một chút, nhưng cậu vẫn cố gắng bình tĩnh lại.Cái thẻ này cậu nhận ra, là đồ mà cậu đưa cho Bảo Châu.“Không, có rất nhiều cửa hàng phát hành thẻ theo phong cách này, vì vậy nó không thể được chứng minh là của Bảo Châu”Điều này đang diễn ra, một cảnh sát hình sự khác, người vẫn còn mang theo một ông già chăn cừu.“Cục trưởng Lưu, chúng tôi vừa cầm ảnh của Diệp Bảo.Châu kiểm tra gần đó, ông già này nói ông ấy đã gặp Diệp Bảo.Châu”Lục Tấn Khang trưng ra vẻ mặt kích động đi lên kéo cánh tay ông già lại: “Cô ấy ở đâu, ở đâu?”Ông già nhìn cậu với sự cảm thông vô hạn: “Cô bé đó là em gái cậu sao! Thật không may, tôi thấy cô bé nhảy ra khỏi đó”“Tôi già rồi mà lại không biết bơi, khi tôi gọi cảnh sát đến, cứu hộ nửa ngày, cũng không tìm thấy ai.Cậu không biết rằng bùn ở dưới cùng của hồ chứa này là quá sâu.Và còn có rất nhiều quỷ nước.Một số người bị chết đuối mỗi mùa hè ở đây rồi.Một nửa số người nhảy xuống đều không được cứu.Ôi, chàng trai trẻ, cậu hãy bớt đau buồn!”Về sau, Cục trưởng Lưu và lão già này lại nói cái gì, Lục Tấn Khang đã không nghe được..
Cố Nhất Hào thấy cô không có cách nào, chỉ có thể thở dài: “Được rồi, Cố Thanh Lam, anh sẽ tin tưởng em một lần nữa! Đi thôi, về nhà, nửa ngày nay cũng không trở về, sư phụ rất sốt ruột”
Cậu ấy nắm lấy tay Cố Thanh Lam, chuẩn bị về nhà.
Cố Thanh Lam bảy tuổi lại dừng bước, đứng trước mặt cậu, vươn tay ra, lần thứ hai làm nũng: “Anh trai, chân đau quá, người cũng đau, anh ôm ta trở về được không?”
Cố Nhất Hào nhìn chăm chăm cô nửa ngày, khẽ thở dài, một hơi: “Cố Thanh Lam, anh thua em rồi!”
Sau đó, cúi xuống ôm cô bé lên.
Thông qua con đường của làng nhà họ Cố, truyền đên giọng nói ngây thơ của Cố Thanh Lam: “Anh cả, anh đối với Thanh Lam là tốt nhất.
Thanh Lam thích anh trai cả nhất”
Sau đó là giọng nói tức giận của Cố Nhất Hào: “Cố Thanh Lam, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của em chạm vào mặt anh”
“Không, do anh có một vết xám trên mặt, nên em sẽ lau nó cho anh.
Anh cả, anh đừng không biết tốt xấu gì.
Anh hai muốn em giúp bọn họ lau mặt, em còn không muốn!”
Âm thanh của hai người đấu miệng đang trở nên xa hơn và nhỏ dần hơn.
Lúc bọn Lục Minh Húc trở về Hà Thành, bên cảnh sát đã thẩm vấn ra một ít manh mối từ miệng anh Hổ.
Nơi cuối cùng Diệp Bảo Châu biến mất là hồ chứa nước Dương Trang.
Buổi tối, Lục Tấn Khang bất chấp sự phản đối của các anh em, khăng khăng bảo tài xế đưa cậu đến hồ chứa nước Dương Trang.
Mùa hè nóng nực, phong cảnh buổi tối tuyệt đẹp, hoàng hôn trâm xuống như gấm, ánh sáng đỏ nhuộm khắp mặt nước lấp lánh.
Những người của cục cảnh sát vẫn đang tìm kiếm xung quanh.
Lục Tấn Khang đứng bên cạnh Cục trưởng Lưu, ánh mắt thâm trầm, tay nắm chặt góc áo, thần kinh toàn thân đều căng thẳng.
“Cục trưởng Lưu, tôi tìm thấy cái này trong đám cỏ nước ở đằng kia”
Cảnh sát hình sự đeo găng tay cầm một cái thẻ hình cung màu tím trong tay.
Chân Lục Tấn Khang bất giác run rẩy một chút, nhưng cậu vẫn cố gắng bình tĩnh lại.
Cái thẻ này cậu nhận ra, là đồ mà cậu đưa cho Bảo Châu.
“Không, có rất nhiều cửa hàng phát hành thẻ theo phong cách này, vì vậy nó không thể được chứng minh là của Bảo Châu”
Điều này đang diễn ra, một cảnh sát hình sự khác, người vẫn còn mang theo một ông già chăn cừu.
“Cục trưởng Lưu, chúng tôi vừa cầm ảnh của Diệp Bảo.
Châu kiểm tra gần đó, ông già này nói ông ấy đã gặp Diệp Bảo.
Châu”
Lục Tấn Khang trưng ra vẻ mặt kích động đi lên kéo cánh tay ông già lại: “Cô ấy ở đâu, ở đâu?”
Ông già nhìn cậu với sự cảm thông vô hạn: “Cô bé đó là em gái cậu sao! Thật không may, tôi thấy cô bé nhảy ra khỏi đó”
“Tôi già rồi mà lại không biết bơi, khi tôi gọi cảnh sát đến, cứu hộ nửa ngày, cũng không tìm thấy ai.
Cậu không biết rằng bùn ở dưới cùng của hồ chứa này là quá sâu.
Và còn có rất nhiều quỷ nước.
Một số người bị chết đuối mỗi mùa hè ở đây rồi.
Một nửa số người nhảy xuống đều không được cứu.
Ôi, chàng trai trẻ, cậu hãy bớt đau buồn!”
Về sau, Cục trưởng Lưu và lão già này lại nói cái gì, Lục Tấn Khang đã không nghe được..
9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng TàiTác giả: Nhất Phiến Thu DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTháng năm ở Hà Thành, trời vẫn mưa rả rích, cả thành phố đều bị bao trùm trong một mảnh mông lung Bên trong một khách sạn cao cấp nào đó Mạc Hân Hy mở mắt ra, gãi gãi đầu, cô lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa cho sợ hết cả hồn Một mớ hỗn độn đập vào trong mắt Cộng thêm Lục Khải Vũ nằm ngay bên cạnh! Lục Khải Vũ là hot boy của trường bọn họ, là người khiến bao cô gái phải gào thét điên cuồng Những hồi ức đứt quãng dồn dập tràn vào trong đầu óc cô Hình như hôm qua cô đã uống quá nhiều? Sau đó thì gặp được nam thần Lục Khải Vũ trước cửa phòng khách sạn. Thế là đầu óc cô nảy lên một cái, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, lập tức kéo đối phương vào bên trong Lúc này, hình như Lục Khải Vũ còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mạc Hân Hy hối hận dùng tay gõ gõ lên đầu mình, ôi trời đất ơi, cô đã làm ra những chuyện gì thế này! Nếu để đám con gái điên cuồng kia biết được cô ở cùng nam thần đại học Bắc Đại, e là cô sẽ chết không toàn thây mất thôi Mà còn Lục nam thần nữa chứ, cả ngày cứ lạnh lùng… Cố Nhất Hào thấy cô không có cách nào, chỉ có thể thở dài: “Được rồi, Cố Thanh Lam, anh sẽ tin tưởng em một lần nữa! Đi thôi, về nhà, nửa ngày nay cũng không trở về, sư phụ rất sốt ruột”Cậu ấy nắm lấy tay Cố Thanh Lam, chuẩn bị về nhà.Cố Thanh Lam bảy tuổi lại dừng bước, đứng trước mặt cậu, vươn tay ra, lần thứ hai làm nũng: “Anh trai, chân đau quá, người cũng đau, anh ôm ta trở về được không?”Cố Nhất Hào nhìn chăm chăm cô nửa ngày, khẽ thở dài, một hơi: “Cố Thanh Lam, anh thua em rồi!”Sau đó, cúi xuống ôm cô bé lên.Thông qua con đường của làng nhà họ Cố, truyền đên giọng nói ngây thơ của Cố Thanh Lam: “Anh cả, anh đối với Thanh Lam là tốt nhất.Thanh Lam thích anh trai cả nhất”Sau đó là giọng nói tức giận của Cố Nhất Hào: “Cố Thanh Lam, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của em chạm vào mặt anh”“Không, do anh có một vết xám trên mặt, nên em sẽ lau nó cho anh.Anh cả, anh đừng không biết tốt xấu gì.Anh hai muốn em giúp bọn họ lau mặt, em còn không muốn!”Âm thanh của hai người đấu miệng đang trở nên xa hơn và nhỏ dần hơn.Lúc bọn Lục Minh Húc trở về Hà Thành, bên cảnh sát đã thẩm vấn ra một ít manh mối từ miệng anh Hổ.Nơi cuối cùng Diệp Bảo Châu biến mất là hồ chứa nước Dương Trang.Buổi tối, Lục Tấn Khang bất chấp sự phản đối của các anh em, khăng khăng bảo tài xế đưa cậu đến hồ chứa nước Dương Trang.Mùa hè nóng nực, phong cảnh buổi tối tuyệt đẹp, hoàng hôn trâm xuống như gấm, ánh sáng đỏ nhuộm khắp mặt nước lấp lánh.Những người của cục cảnh sát vẫn đang tìm kiếm xung quanh.Lục Tấn Khang đứng bên cạnh Cục trưởng Lưu, ánh mắt thâm trầm, tay nắm chặt góc áo, thần kinh toàn thân đều căng thẳng.“Cục trưởng Lưu, tôi tìm thấy cái này trong đám cỏ nước ở đằng kia”Cảnh sát hình sự đeo găng tay cầm một cái thẻ hình cung màu tím trong tay.Chân Lục Tấn Khang bất giác run rẩy một chút, nhưng cậu vẫn cố gắng bình tĩnh lại.Cái thẻ này cậu nhận ra, là đồ mà cậu đưa cho Bảo Châu.“Không, có rất nhiều cửa hàng phát hành thẻ theo phong cách này, vì vậy nó không thể được chứng minh là của Bảo Châu”Điều này đang diễn ra, một cảnh sát hình sự khác, người vẫn còn mang theo một ông già chăn cừu.“Cục trưởng Lưu, chúng tôi vừa cầm ảnh của Diệp Bảo.Châu kiểm tra gần đó, ông già này nói ông ấy đã gặp Diệp Bảo.Châu”Lục Tấn Khang trưng ra vẻ mặt kích động đi lên kéo cánh tay ông già lại: “Cô ấy ở đâu, ở đâu?”Ông già nhìn cậu với sự cảm thông vô hạn: “Cô bé đó là em gái cậu sao! Thật không may, tôi thấy cô bé nhảy ra khỏi đó”“Tôi già rồi mà lại không biết bơi, khi tôi gọi cảnh sát đến, cứu hộ nửa ngày, cũng không tìm thấy ai.Cậu không biết rằng bùn ở dưới cùng của hồ chứa này là quá sâu.Và còn có rất nhiều quỷ nước.Một số người bị chết đuối mỗi mùa hè ở đây rồi.Một nửa số người nhảy xuống đều không được cứu.Ôi, chàng trai trẻ, cậu hãy bớt đau buồn!”Về sau, Cục trưởng Lưu và lão già này lại nói cái gì, Lục Tấn Khang đã không nghe được..