Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 71: Chào Chú Hạng Đi

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Khóe môi của Hạng Tư Thành hơi nhếch lên, anh lùi về phía sau một bước để né tránh Khúc Thành: “Gia chủ Khúc cách tôi xa một chút thì hơn, tôi chỉ là một tên ăn mày, đâu xứng được gia chủ nhà họ Khúc ôm!”Nghe vậy, Khúc Thành cau mày lại, ông ta vung ra một cái tát vang dội.Quản gia quỳ phịch xuống mặt đất, cuống quýt dập đầu: “Gia chủ, tôi sai rồi! Tôi có mắt như mù, xin ông hãy tha cho tôi một lần!”“Người đâu, lôi ông ta ra, đuổi khỏi nhà họ Khúc, vĩnh viễn không sử dụng ông ta nữa!”“Đồ lưu manh, tôi…”Mặc dù đã tắm rồi, nhưng mùi rượu trên người vẫn chưa hết, Khúc Thành hừ lạnh một tiếng: “Con gái con lứa, nửa đêm ra ngoài uống rượu, còn ra cái thể thống gì nữa!”Nhìn dáng vẻ như chỉ ngang tầm tuổi mình của Hạng Tư Thành, Khúc Tiểu Nghệ trợn mắt thốt lên: “Cái gì? Bố bảo con gọi tên lưu manh này là chú á?”Hạng Tư Thành cạn lời, ai là lưu manh, tôi làm gì cô rồi hả?Đương nhiên Hạng Tư Thành sẽ không nói ra là Khúc Ích Dân nhờ anh đến, chỉ nói là thay mặt Vân Tịnh Nhã tới ký hợp đồng với nhà họ Khúc, tình cờ gặp Khúc Tiểu Nghệ trong quán bar.Còn chuyện vào nhà vệ sinh nữ thì anh không hề nhắc tới.“Chú Hạng, chú đúng là thần may mắn của nhà họ Khúc!”Nghe vậy, Khúc Tiểu Nghệ lập tức trả lời: “Con không muốn đính hôn! Con chẳng thích tên Từ Kiệt đó tí nào, vì sao con phải gả cho hắn?”“Hỗn xược!”Đôi mắt của Khúc Tiểu Nghệ đỏ hoe: “Bố chẳng bao giờ tôn trọng ý muốn của con hết.Ba năm trước con bỏ nhà ra đi, lén lút đi làm lính ba năm, chẳng lẽ bố vẫn chưa hiểu lý do là gì sao?”Dứt lời, cô ta vừa lau nước mắt vừa chạy ra ngoài.“Anh biết chuyện hợp đồng rồi, sáng mai anh sẽ sắp xếp người ký hợp đồng với chú.Xong xuôi là chú phải ở lại đây mấy ngày, để anh được tiếp đón cho trọn đạo làm chủ”.Hạng Tư Thành thuận nước đẩy thuyền, cười gật đầu: “Vậy thì đành phải quấy rầy gia chủ Khúc rồi”.Sáng sớm hôm sau, ăn sáng xong, một người giúp việc của nhà họ Khúc bước tới: “Anh Hạng, trước lúc đi gia chủ đã dặn dò tổng giám đốc của đá quý Thụy Hòa rồi, anh tới thẳng đó ký hợp đồng là được.Ông ấy còn chuyện phải làm, xin phép không đi cùng anh nữa”.Đá quý Thụy Hòa là chi nhánh sở hữu toàn bộ của nhà họ Khúc.“Xe đã chuẩn bị rồi ạ, anh xem bao giờ xuất phát?”Thành phố Tế Đông rất phồn thịnh, xe cộ qua lại nườm nượp, mặc dù hai mươi ki lô mét khá xa, nhưng đối với Hạng Tư Thành thì chỉ là làm nóng người mà thôi.Đèn xanh sáng lên, Hạng Tư Thành đứng lên đi qua đường.Đang đi tới giữa đường thì tiếng còi xe vang lên inh ỏi.Anh quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc BMW, có vẻ như nó không phanh kịp, tông thẳng về phía anh.Hạng Tư Thành phản ứng rất nhanh, chống tay vào mui xe để mượn lực nhảy lên, lộn nhào trên không trung rồi vững vàng hạ xuống bên kia.Cửa xe mở ra, một nam một nữ bước xuống xe.Người đàn ông nhìn xe của mình, sau đó nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt Hạng Tư Thành, lớn tiếng mắng: “Mẹ kiếp, mày không có mắt à? Không nhìn thấy xe của tao sao?”Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn hắn ta: “Vừa rồi là đèn xanh dành cho người đi bộ, nếu không né kịp thì bây giờ tôi đang nằm dưới gầm xe của anh rồi”.----------------------------.

Khóe môi của Hạng Tư Thành hơi nhếch lên, anh lùi về phía sau một bước để né tránh Khúc Thành: “Gia chủ Khúc cách tôi xa một chút thì hơn, tôi chỉ là một tên ăn mày, đâu xứng được gia chủ nhà họ Khúc ôm!”

Nghe vậy, Khúc Thành cau mày lại, ông ta vung ra một cái tát vang dội.

Quản gia quỳ phịch xuống mặt đất, cuống quýt dập đầu: “Gia chủ, tôi sai rồi! Tôi có mắt như mù, xin ông hãy tha cho tôi một lần!”

“Người đâu, lôi ông ta ra, đuổi khỏi nhà họ Khúc, vĩnh viễn không sử dụng ông ta nữa!”

“Đồ lưu manh, tôi…”

Mặc dù đã tắm rồi, nhưng mùi rượu trên người vẫn chưa hết, Khúc Thành hừ lạnh một tiếng: “Con gái con lứa, nửa đêm ra ngoài uống rượu, còn ra cái thể thống gì nữa!”

Nhìn dáng vẻ như chỉ ngang tầm tuổi mình của Hạng Tư Thành, Khúc Tiểu Nghệ trợn mắt thốt lên: “Cái gì? Bố bảo con gọi tên lưu manh này là chú á?”

Hạng Tư Thành cạn lời, ai là lưu manh, tôi làm gì cô rồi hả?

Đương nhiên Hạng Tư Thành sẽ không nói ra là Khúc Ích Dân nhờ anh đến, chỉ nói là thay mặt Vân Tịnh Nhã tới ký hợp đồng với nhà họ Khúc, tình cờ gặp Khúc Tiểu Nghệ trong quán bar.

Còn chuyện vào nhà vệ sinh nữ thì anh không hề nhắc tới.

“Chú Hạng, chú đúng là thần may mắn của nhà họ Khúc!”

Nghe vậy, Khúc Tiểu Nghệ lập tức trả lời: “Con không muốn đính hôn! Con chẳng thích tên Từ Kiệt đó tí nào, vì sao con phải gả cho hắn?”

“Hỗn xược!”

Đôi mắt của Khúc Tiểu Nghệ đỏ hoe: “Bố chẳng bao giờ tôn trọng ý muốn của con hết.

Ba năm trước con bỏ nhà ra đi, lén lút đi làm lính ba năm, chẳng lẽ bố vẫn chưa hiểu lý do là gì sao?”

Dứt lời, cô ta vừa lau nước mắt vừa chạy ra ngoài.

“Anh biết chuyện hợp đồng rồi, sáng mai anh sẽ sắp xếp người ký hợp đồng với chú.

Xong xuôi là chú phải ở lại đây mấy ngày, để anh được tiếp đón cho trọn đạo làm chủ”.

Hạng Tư Thành thuận nước đẩy thuyền, cười gật đầu: “Vậy thì đành phải quấy rầy gia chủ Khúc rồi”.

Sáng sớm hôm sau, ăn sáng xong, một người giúp việc của nhà họ Khúc bước tới: “Anh Hạng, trước lúc đi gia chủ đã dặn dò tổng giám đốc của đá quý Thụy Hòa rồi, anh tới thẳng đó ký hợp đồng là được.

Ông ấy còn chuyện phải làm, xin phép không đi cùng anh nữa”.

Đá quý Thụy Hòa là chi nhánh sở hữu toàn bộ của nhà họ Khúc.

“Xe đã chuẩn bị rồi ạ, anh xem bao giờ xuất phát?”

Thành phố Tế Đông rất phồn thịnh, xe cộ qua lại nườm nượp, mặc dù hai mươi ki lô mét khá xa, nhưng đối với Hạng Tư Thành thì chỉ là làm nóng người mà thôi.

Đèn xanh sáng lên, Hạng Tư Thành đứng lên đi qua đường.

Đang đi tới giữa đường thì tiếng còi xe vang lên inh ỏi.

Anh quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc BMW, có vẻ như nó không phanh kịp, tông thẳng về phía anh.

Hạng Tư Thành phản ứng rất nhanh, chống tay vào mui xe để mượn lực nhảy lên, lộn nhào trên không trung rồi vững vàng hạ xuống bên kia.

Cửa xe mở ra, một nam một nữ bước xuống xe.

Người đàn ông nhìn xe của mình, sau đó nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt Hạng Tư Thành, lớn tiếng mắng: “Mẹ kiếp, mày không có mắt à? Không nhìn thấy xe của tao sao?”

Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn hắn ta: “Vừa rồi là đèn xanh dành cho người đi bộ, nếu không né kịp thì bây giờ tôi đang nằm dưới gầm xe của anh rồi”.

----------------------------.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Khóe môi của Hạng Tư Thành hơi nhếch lên, anh lùi về phía sau một bước để né tránh Khúc Thành: “Gia chủ Khúc cách tôi xa một chút thì hơn, tôi chỉ là một tên ăn mày, đâu xứng được gia chủ nhà họ Khúc ôm!”Nghe vậy, Khúc Thành cau mày lại, ông ta vung ra một cái tát vang dội.Quản gia quỳ phịch xuống mặt đất, cuống quýt dập đầu: “Gia chủ, tôi sai rồi! Tôi có mắt như mù, xin ông hãy tha cho tôi một lần!”“Người đâu, lôi ông ta ra, đuổi khỏi nhà họ Khúc, vĩnh viễn không sử dụng ông ta nữa!”“Đồ lưu manh, tôi…”Mặc dù đã tắm rồi, nhưng mùi rượu trên người vẫn chưa hết, Khúc Thành hừ lạnh một tiếng: “Con gái con lứa, nửa đêm ra ngoài uống rượu, còn ra cái thể thống gì nữa!”Nhìn dáng vẻ như chỉ ngang tầm tuổi mình của Hạng Tư Thành, Khúc Tiểu Nghệ trợn mắt thốt lên: “Cái gì? Bố bảo con gọi tên lưu manh này là chú á?”Hạng Tư Thành cạn lời, ai là lưu manh, tôi làm gì cô rồi hả?Đương nhiên Hạng Tư Thành sẽ không nói ra là Khúc Ích Dân nhờ anh đến, chỉ nói là thay mặt Vân Tịnh Nhã tới ký hợp đồng với nhà họ Khúc, tình cờ gặp Khúc Tiểu Nghệ trong quán bar.Còn chuyện vào nhà vệ sinh nữ thì anh không hề nhắc tới.“Chú Hạng, chú đúng là thần may mắn của nhà họ Khúc!”Nghe vậy, Khúc Tiểu Nghệ lập tức trả lời: “Con không muốn đính hôn! Con chẳng thích tên Từ Kiệt đó tí nào, vì sao con phải gả cho hắn?”“Hỗn xược!”Đôi mắt của Khúc Tiểu Nghệ đỏ hoe: “Bố chẳng bao giờ tôn trọng ý muốn của con hết.Ba năm trước con bỏ nhà ra đi, lén lút đi làm lính ba năm, chẳng lẽ bố vẫn chưa hiểu lý do là gì sao?”Dứt lời, cô ta vừa lau nước mắt vừa chạy ra ngoài.“Anh biết chuyện hợp đồng rồi, sáng mai anh sẽ sắp xếp người ký hợp đồng với chú.Xong xuôi là chú phải ở lại đây mấy ngày, để anh được tiếp đón cho trọn đạo làm chủ”.Hạng Tư Thành thuận nước đẩy thuyền, cười gật đầu: “Vậy thì đành phải quấy rầy gia chủ Khúc rồi”.Sáng sớm hôm sau, ăn sáng xong, một người giúp việc của nhà họ Khúc bước tới: “Anh Hạng, trước lúc đi gia chủ đã dặn dò tổng giám đốc của đá quý Thụy Hòa rồi, anh tới thẳng đó ký hợp đồng là được.Ông ấy còn chuyện phải làm, xin phép không đi cùng anh nữa”.Đá quý Thụy Hòa là chi nhánh sở hữu toàn bộ của nhà họ Khúc.“Xe đã chuẩn bị rồi ạ, anh xem bao giờ xuất phát?”Thành phố Tế Đông rất phồn thịnh, xe cộ qua lại nườm nượp, mặc dù hai mươi ki lô mét khá xa, nhưng đối với Hạng Tư Thành thì chỉ là làm nóng người mà thôi.Đèn xanh sáng lên, Hạng Tư Thành đứng lên đi qua đường.Đang đi tới giữa đường thì tiếng còi xe vang lên inh ỏi.Anh quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc BMW, có vẻ như nó không phanh kịp, tông thẳng về phía anh.Hạng Tư Thành phản ứng rất nhanh, chống tay vào mui xe để mượn lực nhảy lên, lộn nhào trên không trung rồi vững vàng hạ xuống bên kia.Cửa xe mở ra, một nam một nữ bước xuống xe.Người đàn ông nhìn xe của mình, sau đó nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt Hạng Tư Thành, lớn tiếng mắng: “Mẹ kiếp, mày không có mắt à? Không nhìn thấy xe của tao sao?”Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn hắn ta: “Vừa rồi là đèn xanh dành cho người đi bộ, nếu không né kịp thì bây giờ tôi đang nằm dưới gầm xe của anh rồi”.----------------------------.

Chương 71: Chào Chú Hạng Đi