Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 75: Muốn Đi Cũng Không Đi Được
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Hạng Tư Thành hơi cau mày lại.Anh ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da đang nhìn bọn họ và nói với vẻ mặt không kiên nhẫn.Hạng Tư Thành chú ý thấy trên tấm thẻ đeo trước ngực ông ta viết bốn chữ “quản lý đại sảnh”.“Ăn cơm?”“Tôi lặp lại một lần nữa, chúng tôi tới để ăn cơm”.“Làm phiền ông sắp xếp một chỗ ngồi cho chúng tôi”.“Nhưng nơi này không phải nơi để cậu thể hiện”.“Nhân lúc tôi chưa nổi giận, mau cút xéo đi!”“Ê, ông ăn nói kiểu gì thế!”Khúc Tiểu Nghệ là kiểu người đẹp thuần khiết, vậy nên trên người cũng không đeo trang sức nổi bật gì, trông không khác gì một sinh viên mới ra trường.Quản lý đại sảnh như cười như không nhìn cô ta: “Cô bé, cô xinh đẹp như thế, tội gì phải theo một thằng nghèo để rồi phải chịu khổ? Nhìn cô thì chắc là mới ra trường rồi, bước vào xã hội là cô sẽ biết tình yêu học đường chẳng là cái thá gì đâu”.“Ông…”Khúc Tiểu Nghệ dậm chân một cái, kéo Hạng Tư Thành đi: “Đi, chúng ta không ăn ở đây nữa!”“Ê, thằng nhóc, làm gì đó?!”“Đừng có đụng vào, trong tủ toàn rượu đắt tiền đấy”.Rượu bày trong tủ trưng bày ở đại sảnh thì chắc chắn không phải loại bình thường, ví dụ như chai mà Hạng Tư Thành đang cầm, anh lắc nhẹ rồi nói: “Romanee-Conti năm 1960, giá thị trường thấp nhất là một trăm ngàn đô, sản xuất tại thôn Romanee, hàng năm chỉ cung cấp cho Hoa Hạ năm trăm trai, có thể nói là quý tộc trong các loại rượu”.“Thằng nhóc, hiểu biết nhiều đó, nhưng như thế thì có tác dụng gì, loại nghèo hèn như cậu cả đời này cũng không uống nổi chai rượu vang này đâu.Mau bỏ xuống cho tôi”.Choang!Chai rượu vỡ toang sau tiếng vang ấy.Quản lý đại sảnh căn bản không nghe thấy Hạng Tư Thành nói gì, trái tim của ông ta như rớt xuống vực sâu sau khi chai rượu vỡ tan.“Thằng nhóc, bây giờ mày muốn đi cũng không đi được nữa rồi!”Ông ta vỗ tay, mấy tên bảo vệ lập tức vây tới.Khúc Tiểu Nghệ thay đổi sắc mặt, sau đó khinh thường nói: “Các người định làm gì, cùng lắm thì chúng tôi đền là được!”“Đền? Loại nghèo kiết xác như chúng mày lấy gì mà đền?!”“Nhốt chúng lại, bảo người nhà chúng mang tiền tới chuộc người!”Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông muốn giam giữ chúng tôi?”“Nói cho chúng mày biết, không đền tiền thì tao không chỉ giam chúng mày, mà còn đánh chúng mày nữa!”“Hạng Tư Thành, anh chờ một lát, tôi sẽ gọi điện thoại cho chú Vương ngay”.Giọng nói của Hạng Tư Thành cực kỳ bình tĩnh, chuyện bồi thường cả triệu dường như chẳng liên quan gì đến anh hết.“Coi như mày biết điều, nói với người nhà mày, bảo chúng mang giấy tờ nhà đất đến, loại nghèo hèn như chúng mày thì có bao nhiêu tiền được đây? Hừ!”----------------------------.
Hạng Tư Thành hơi cau mày lại.
Anh ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da đang nhìn bọn họ và nói với vẻ mặt không kiên nhẫn.
Hạng Tư Thành chú ý thấy trên tấm thẻ đeo trước ngực ông ta viết bốn chữ “quản lý đại sảnh”.
“Ăn cơm?”
“Tôi lặp lại một lần nữa, chúng tôi tới để ăn cơm”.
“Làm phiền ông sắp xếp một chỗ ngồi cho chúng tôi”.
“Nhưng nơi này không phải nơi để cậu thể hiện”.
“Nhân lúc tôi chưa nổi giận, mau cút xéo đi!”
“Ê, ông ăn nói kiểu gì thế!”
Khúc Tiểu Nghệ là kiểu người đẹp thuần khiết, vậy nên trên người cũng không đeo trang sức nổi bật gì, trông không khác gì một sinh viên mới ra trường.
Quản lý đại sảnh như cười như không nhìn cô ta: “Cô bé, cô xinh đẹp như thế, tội gì phải theo một thằng nghèo để rồi phải chịu khổ? Nhìn cô thì chắc là mới ra trường rồi, bước vào xã hội là cô sẽ biết tình yêu học đường chẳng là cái thá gì đâu”.
“Ông…”
Khúc Tiểu Nghệ dậm chân một cái, kéo Hạng Tư Thành đi: “Đi, chúng ta không ăn ở đây nữa!”
“Ê, thằng nhóc, làm gì đó?!”
“Đừng có đụng vào, trong tủ toàn rượu đắt tiền đấy”.
Rượu bày trong tủ trưng bày ở đại sảnh thì chắc chắn không phải loại bình thường, ví dụ như chai mà Hạng Tư Thành đang cầm, anh lắc nhẹ rồi nói: “Romanee-Conti năm 1960, giá thị trường thấp nhất là một trăm ngàn đô, sản xuất tại thôn Romanee, hàng năm chỉ cung cấp cho Hoa Hạ năm trăm trai, có thể nói là quý tộc trong các loại rượu”.
“Thằng nhóc, hiểu biết nhiều đó, nhưng như thế thì có tác dụng gì, loại nghèo hèn như cậu cả đời này cũng không uống nổi chai rượu vang này đâu.
Mau bỏ xuống cho tôi”.
Choang!
Chai rượu vỡ toang sau tiếng vang ấy.
Quản lý đại sảnh căn bản không nghe thấy Hạng Tư Thành nói gì, trái tim của ông ta như rớt xuống vực sâu sau khi chai rượu vỡ tan.
“Thằng nhóc, bây giờ mày muốn đi cũng không đi được nữa rồi!”
Ông ta vỗ tay, mấy tên bảo vệ lập tức vây tới.
Khúc Tiểu Nghệ thay đổi sắc mặt, sau đó khinh thường nói: “Các người định làm gì, cùng lắm thì chúng tôi đền là được!”
“Đền? Loại nghèo kiết xác như chúng mày lấy gì mà đền?!”
“Nhốt chúng lại, bảo người nhà chúng mang tiền tới chuộc người!”
Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông muốn giam giữ chúng tôi?”
“Nói cho chúng mày biết, không đền tiền thì tao không chỉ giam chúng mày, mà còn đánh chúng mày nữa!”
“Hạng Tư Thành, anh chờ một lát, tôi sẽ gọi điện thoại cho chú Vương ngay”.
Giọng nói của Hạng Tư Thành cực kỳ bình tĩnh, chuyện bồi thường cả triệu dường như chẳng liên quan gì đến anh hết.
“Coi như mày biết điều, nói với người nhà mày, bảo chúng mang giấy tờ nhà đất đến, loại nghèo hèn như chúng mày thì có bao nhiêu tiền được đây? Hừ!”
----------------------------.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Hạng Tư Thành hơi cau mày lại.Anh ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da đang nhìn bọn họ và nói với vẻ mặt không kiên nhẫn.Hạng Tư Thành chú ý thấy trên tấm thẻ đeo trước ngực ông ta viết bốn chữ “quản lý đại sảnh”.“Ăn cơm?”“Tôi lặp lại một lần nữa, chúng tôi tới để ăn cơm”.“Làm phiền ông sắp xếp một chỗ ngồi cho chúng tôi”.“Nhưng nơi này không phải nơi để cậu thể hiện”.“Nhân lúc tôi chưa nổi giận, mau cút xéo đi!”“Ê, ông ăn nói kiểu gì thế!”Khúc Tiểu Nghệ là kiểu người đẹp thuần khiết, vậy nên trên người cũng không đeo trang sức nổi bật gì, trông không khác gì một sinh viên mới ra trường.Quản lý đại sảnh như cười như không nhìn cô ta: “Cô bé, cô xinh đẹp như thế, tội gì phải theo một thằng nghèo để rồi phải chịu khổ? Nhìn cô thì chắc là mới ra trường rồi, bước vào xã hội là cô sẽ biết tình yêu học đường chẳng là cái thá gì đâu”.“Ông…”Khúc Tiểu Nghệ dậm chân một cái, kéo Hạng Tư Thành đi: “Đi, chúng ta không ăn ở đây nữa!”“Ê, thằng nhóc, làm gì đó?!”“Đừng có đụng vào, trong tủ toàn rượu đắt tiền đấy”.Rượu bày trong tủ trưng bày ở đại sảnh thì chắc chắn không phải loại bình thường, ví dụ như chai mà Hạng Tư Thành đang cầm, anh lắc nhẹ rồi nói: “Romanee-Conti năm 1960, giá thị trường thấp nhất là một trăm ngàn đô, sản xuất tại thôn Romanee, hàng năm chỉ cung cấp cho Hoa Hạ năm trăm trai, có thể nói là quý tộc trong các loại rượu”.“Thằng nhóc, hiểu biết nhiều đó, nhưng như thế thì có tác dụng gì, loại nghèo hèn như cậu cả đời này cũng không uống nổi chai rượu vang này đâu.Mau bỏ xuống cho tôi”.Choang!Chai rượu vỡ toang sau tiếng vang ấy.Quản lý đại sảnh căn bản không nghe thấy Hạng Tư Thành nói gì, trái tim của ông ta như rớt xuống vực sâu sau khi chai rượu vỡ tan.“Thằng nhóc, bây giờ mày muốn đi cũng không đi được nữa rồi!”Ông ta vỗ tay, mấy tên bảo vệ lập tức vây tới.Khúc Tiểu Nghệ thay đổi sắc mặt, sau đó khinh thường nói: “Các người định làm gì, cùng lắm thì chúng tôi đền là được!”“Đền? Loại nghèo kiết xác như chúng mày lấy gì mà đền?!”“Nhốt chúng lại, bảo người nhà chúng mang tiền tới chuộc người!”Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông muốn giam giữ chúng tôi?”“Nói cho chúng mày biết, không đền tiền thì tao không chỉ giam chúng mày, mà còn đánh chúng mày nữa!”“Hạng Tư Thành, anh chờ một lát, tôi sẽ gọi điện thoại cho chú Vương ngay”.Giọng nói của Hạng Tư Thành cực kỳ bình tĩnh, chuyện bồi thường cả triệu dường như chẳng liên quan gì đến anh hết.“Coi như mày biết điều, nói với người nhà mày, bảo chúng mang giấy tờ nhà đất đến, loại nghèo hèn như chúng mày thì có bao nhiêu tiền được đây? Hừ!”----------------------------.