Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 116: Một Chút Ấm Áp
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Mason vô thức ngậm miệng, nhìn ánh mắt cười cợt c*̉a Hạng Tư Thành, sắc mặt xanh đỏ, sau đó c*́i thấp đầu, trịnh trọng nói: “Tôi chính thức xin lỗi cậu vì tầm nhìn hạn hẹp và hiểu biết thô bỉ c*̉a tôi trước đây!”“Vẻ đẹp c*̉a âm nhạc dân tộc khiến tôi xấu hổ!”“Tài sản c*̉a dân tộc chính là tài sản c*̉a thế giới!”Tất cả khán giả đều đứng dậy, vỗ tay nhiệt liệt cho âm nhạc dân tộc và cho cả âm nhạc phương Tây!“Các bạn khán giả thân mến!”“Vì vậy tôi tuyên bố, từ hôm nay âm nhạc dân tộc có thể biểu diễn tại cung hòa nhạc Athena, cho phép nhiều người thưởng thức được vẻ đẹp c*̉a âm nhạc dân tộc!”Sinh viên khoa âm nhạc dân tộc đều sục sôi, mặt ai cũng đỏ, phấn khích ôm nhau reo hò, một số giáo viên khoa âm nhạc dân tộc trong hậu trường đôi mắt thậm chí còn đỏ hồng!Đã từng có thời gian âm nhạc dân tộc bị cho là đại diện c*̉a sự thấp kém, rất khó được coi trọng, mà hành động lần này c*̉a cung hòa nhạc Athena chắc chắn sẽ mở ra cánh cửa lớn cho âm nhạc dân tộc, cho nó cơ hội vươn ra thế giới!Đào Thiến Thiến ôm lấy Hạng Tư Thành, đôi mắt đỏ bừng vì phấn khích!Không ai phủ nhận, đối với một người yêu âm nhạc, việc để bộ môn nghệ thuật yêu thích c*̉a mình được càng nhiều người công nhận và yêu thích là điều vui vẻ nhất!Đào Thiến Thiến trịnh trọng gật gật đầu, đột nhiên không chút báo trước bất ngờ hôn Hạng Tư Thành, sau đó mặt đỏ bừng chạy đi, trong không khí, có một giọng nói ngượng ngùng vang lên: “Anh Hạng, cảm ơn anh, mặc dù tôi biết chúng ta không có khả năng, nhưng cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời tôi!”Nhìn thân ảnh cô biến mất sau hậu trường, Hạng Tư Thành sờ lên nơi bị cô hôn qua, không khỏi cười khổ, anh vừa rồi là được tỏ tình sao?Sân bay thành phố Thiên Hải, vừa xuống máy bay, một giọng nói quen thuộc khiến anh run lên!“Bố!”Lúc này, Hạng Tư Thành thở phào nhẹ nhõm, gánh nặng bỗng chốc vơi đi, trên gương mặt kiên nghị c*̃ng lộ ra một chút mệt mỏi, anh ôm chặt lấy Vân Yên Nhi: “Yên Nhi, bố c*̃ng rất nhớ con!”Cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay, anh mới biết, sinh mệnh nhỏ bé này quan trọng đến nhường nào đối với anh!Nắm tay con gái, chầm chậm đi về phía Vân Tịnh Nhã, trên mặt Hạng Tư Thành hiện lên vẻ hối lỗi: “Nhã Nhã, xin lỗi em, anh ……”“Không cần nói xin lỗi, Yên Nhi hôn mê, những ngày anh không ở đây, em mới biết, hai người quan trọng với em đến nhường nào!”“Tư Thành! Em đã không còn người thân nữa rồi!”“Em thật sự rất sợ hãi, không có hai người, bầu trời c*̉a em sẽ sụp đổ!”Dù Vân Tịnh Nhã có mạnh mẽ đến đâu, cô c*̃ng chỉ là một người phụ nữ, một người phụ nữ cần được yêu thương, quan tâm, chăm sóc!Vân Tịnh Nhã lắc đầu: “Anh nói hay không nói em c*̃ng không để ý, chỉ cần gia đình chúng ta ở bên nhau là em mãn nguyện rồi!”Khoé miệng Hạng Tư Thành nhếch lên, sau sự việc lần này, quan hệ gia đình bọn họ rõ ràng đã được cải thiện.“Chữa khỏi cho Yên Nhi là thầy Đào đi ngay, em c*̃ng không giữ thầy ấy lại, nói ra thì chúng ta vẫn chưa cảm ơn thầy ấy đâu!”----------------------------.
Mason vô thức ngậm miệng, nhìn ánh mắt cười cợt c*̉a Hạng Tư Thành, sắc mặt xanh đỏ, sau đó c*́i thấp đầu, trịnh trọng nói: “Tôi chính thức xin lỗi cậu vì tầm nhìn hạn hẹp và hiểu biết thô bỉ c*̉a tôi trước đây!”
“Vẻ đẹp c*̉a âm nhạc dân tộc khiến tôi xấu hổ!”
“Tài sản c*̉a dân tộc chính là tài sản c*̉a thế giới!”
Tất cả khán giả đều đứng dậy, vỗ tay nhiệt liệt cho âm nhạc dân tộc và cho cả âm nhạc phương Tây!
“Các bạn khán giả thân mến!”
“Vì vậy tôi tuyên bố, từ hôm nay âm nhạc dân tộc có thể biểu diễn tại cung hòa nhạc Athena, cho phép nhiều người thưởng thức được vẻ đẹp c*̉a âm nhạc dân tộc!”
Sinh viên khoa âm nhạc dân tộc đều sục sôi, mặt ai cũng đỏ, phấn khích ôm nhau reo hò, một số giáo viên khoa âm nhạc dân tộc trong hậu trường đôi mắt thậm chí còn đỏ hồng!
Đã từng có thời gian âm nhạc dân tộc bị cho là đại diện c*̉a sự thấp kém, rất khó được coi trọng, mà hành động lần này c*̉a cung hòa nhạc Athena chắc chắn sẽ mở ra cánh cửa lớn cho âm nhạc dân tộc, cho nó cơ hội vươn ra thế giới!
Đào Thiến Thiến ôm lấy Hạng Tư Thành, đôi mắt đỏ bừng vì phấn khích!
Không ai phủ nhận, đối với một người yêu âm nhạc, việc để bộ môn nghệ thuật yêu thích c*̉a mình được càng nhiều người công nhận và yêu thích là điều vui vẻ nhất!
Đào Thiến Thiến trịnh trọng gật gật đầu, đột nhiên không chút báo trước bất ngờ hôn Hạng Tư Thành, sau đó mặt đỏ bừng chạy đi, trong không khí, có một giọng nói ngượng ngùng vang lên: “Anh Hạng, cảm ơn anh, mặc dù tôi biết chúng ta không có khả năng, nhưng cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời tôi!”
Nhìn thân ảnh cô biến mất sau hậu trường, Hạng Tư Thành sờ lên nơi bị cô hôn qua, không khỏi cười khổ, anh vừa rồi là được tỏ tình sao?
Sân bay thành phố Thiên Hải, vừa xuống máy bay, một giọng nói quen thuộc khiến anh run lên!
“Bố!”
Lúc này, Hạng Tư Thành thở phào nhẹ nhõm, gánh nặng bỗng chốc vơi đi, trên gương mặt kiên nghị c*̃ng lộ ra một chút mệt mỏi, anh ôm chặt lấy Vân Yên Nhi: “Yên Nhi, bố c*̃ng rất nhớ con!”
Cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay, anh mới biết, sinh mệnh nhỏ bé này quan trọng đến nhường nào đối với anh!
Nắm tay con gái, chầm chậm đi về phía Vân Tịnh Nhã, trên mặt Hạng Tư Thành hiện lên vẻ hối lỗi: “Nhã Nhã, xin lỗi em, anh ……”
“Không cần nói xin lỗi, Yên Nhi hôn mê, những ngày anh không ở đây, em mới biết, hai người quan trọng với em đến nhường nào!”
“Tư Thành! Em đã không còn người thân nữa rồi!”
“Em thật sự rất sợ hãi, không có hai người, bầu trời c*̉a em sẽ sụp đổ!”
Dù Vân Tịnh Nhã có mạnh mẽ đến đâu, cô c*̃ng chỉ là một người phụ nữ, một người phụ nữ cần được yêu thương, quan tâm, chăm sóc!
Vân Tịnh Nhã lắc đầu: “Anh nói hay không nói em c*̃ng không để ý, chỉ cần gia đình chúng ta ở bên nhau là em mãn nguyện rồi!”
Khoé miệng Hạng Tư Thành nhếch lên, sau sự việc lần này, quan hệ gia đình bọn họ rõ ràng đã được cải thiện.
“Chữa khỏi cho Yên Nhi là thầy Đào đi ngay, em c*̃ng không giữ thầy ấy lại, nói ra thì chúng ta vẫn chưa cảm ơn thầy ấy đâu!”
----------------------------.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Mason vô thức ngậm miệng, nhìn ánh mắt cười cợt c*̉a Hạng Tư Thành, sắc mặt xanh đỏ, sau đó c*́i thấp đầu, trịnh trọng nói: “Tôi chính thức xin lỗi cậu vì tầm nhìn hạn hẹp và hiểu biết thô bỉ c*̉a tôi trước đây!”“Vẻ đẹp c*̉a âm nhạc dân tộc khiến tôi xấu hổ!”“Tài sản c*̉a dân tộc chính là tài sản c*̉a thế giới!”Tất cả khán giả đều đứng dậy, vỗ tay nhiệt liệt cho âm nhạc dân tộc và cho cả âm nhạc phương Tây!“Các bạn khán giả thân mến!”“Vì vậy tôi tuyên bố, từ hôm nay âm nhạc dân tộc có thể biểu diễn tại cung hòa nhạc Athena, cho phép nhiều người thưởng thức được vẻ đẹp c*̉a âm nhạc dân tộc!”Sinh viên khoa âm nhạc dân tộc đều sục sôi, mặt ai cũng đỏ, phấn khích ôm nhau reo hò, một số giáo viên khoa âm nhạc dân tộc trong hậu trường đôi mắt thậm chí còn đỏ hồng!Đã từng có thời gian âm nhạc dân tộc bị cho là đại diện c*̉a sự thấp kém, rất khó được coi trọng, mà hành động lần này c*̉a cung hòa nhạc Athena chắc chắn sẽ mở ra cánh cửa lớn cho âm nhạc dân tộc, cho nó cơ hội vươn ra thế giới!Đào Thiến Thiến ôm lấy Hạng Tư Thành, đôi mắt đỏ bừng vì phấn khích!Không ai phủ nhận, đối với một người yêu âm nhạc, việc để bộ môn nghệ thuật yêu thích c*̉a mình được càng nhiều người công nhận và yêu thích là điều vui vẻ nhất!Đào Thiến Thiến trịnh trọng gật gật đầu, đột nhiên không chút báo trước bất ngờ hôn Hạng Tư Thành, sau đó mặt đỏ bừng chạy đi, trong không khí, có một giọng nói ngượng ngùng vang lên: “Anh Hạng, cảm ơn anh, mặc dù tôi biết chúng ta không có khả năng, nhưng cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời tôi!”Nhìn thân ảnh cô biến mất sau hậu trường, Hạng Tư Thành sờ lên nơi bị cô hôn qua, không khỏi cười khổ, anh vừa rồi là được tỏ tình sao?Sân bay thành phố Thiên Hải, vừa xuống máy bay, một giọng nói quen thuộc khiến anh run lên!“Bố!”Lúc này, Hạng Tư Thành thở phào nhẹ nhõm, gánh nặng bỗng chốc vơi đi, trên gương mặt kiên nghị c*̃ng lộ ra một chút mệt mỏi, anh ôm chặt lấy Vân Yên Nhi: “Yên Nhi, bố c*̃ng rất nhớ con!”Cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay, anh mới biết, sinh mệnh nhỏ bé này quan trọng đến nhường nào đối với anh!Nắm tay con gái, chầm chậm đi về phía Vân Tịnh Nhã, trên mặt Hạng Tư Thành hiện lên vẻ hối lỗi: “Nhã Nhã, xin lỗi em, anh ……”“Không cần nói xin lỗi, Yên Nhi hôn mê, những ngày anh không ở đây, em mới biết, hai người quan trọng với em đến nhường nào!”“Tư Thành! Em đã không còn người thân nữa rồi!”“Em thật sự rất sợ hãi, không có hai người, bầu trời c*̉a em sẽ sụp đổ!”Dù Vân Tịnh Nhã có mạnh mẽ đến đâu, cô c*̃ng chỉ là một người phụ nữ, một người phụ nữ cần được yêu thương, quan tâm, chăm sóc!Vân Tịnh Nhã lắc đầu: “Anh nói hay không nói em c*̃ng không để ý, chỉ cần gia đình chúng ta ở bên nhau là em mãn nguyện rồi!”Khoé miệng Hạng Tư Thành nhếch lên, sau sự việc lần này, quan hệ gia đình bọn họ rõ ràng đã được cải thiện.“Chữa khỏi cho Yên Nhi là thầy Đào đi ngay, em c*̃ng không giữ thầy ấy lại, nói ra thì chúng ta vẫn chưa cảm ơn thầy ấy đâu!”----------------------------.