Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 164: Gặp Anh Trai Ở Chợ Lao Động

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… “Đó không phải là đồ của mày!”“Hừ! Vào tay tao, thì là đồ của tao!”“Tao nói cho mày biết, chợ lao động này, là do tao quản, không muốn bị đánh thì lập tức cút đi cho tao!”“Sao anh có thể như thế?!”Vân Tịnh Nhã không nhìn được nữa, bước tới nói lí: “Chúng tôi rõ ràng nhìn thấy là anh cướp từ trong tay người kia, sao có thể nói đó là đồ của anh?”Đôi mắt người đàn ông cao lớn sáng lên, nhìn lên nhìn xuống thân hình xinh đẹp của Vân Tịnh Nhã, cười to nói: “Chà chà! Không ngờ rằng ở nơi này lại có thể nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy!”“Cô em cũng muốn cái này à? Được thôi, chỉ cần cô em đồng ý làm người phụ nữ của anh đây, miếng ngọc này, anh sẽ tặng cho em!”Vân Tịnh Nhã liền đỏ mặt, tức giận nhìn anh ta: “Anh…anh không biết xấu hổ!”“Ha ha…Cô em xinh đẹp, chuyện xấu hổ hơn, còn ở phía sau!”Vừa nói, vừa giơ bàn tay to đen thui sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của Vân Tịnh Nhã.Ánh mắt Hạng Tư Thành chợt lạnh, giận dữ đạp hắn ta một phát, người đàn ông cao lớn giống như đạn rời khỏi nòng, bay vù ra xa hơn năm mét!“Đại ca!”“Đại ca, anh không sao chứ!”Những tên còn lại vội vàng chạy đến đỡ người đàn ông cao lớn c** tr*n lên, hắn ta đẩy đám người đó ra, hung dữ nhìn Hạng Tư Thành: “Thằng nhãi, mày dám đánh tao?!”“Mày có biết tao là ai không?!”Khóe miệng Hạng Tư Thành nhếch lên đùa giỡn: “Một tên vô lại chỉ biết sủa?”“Con mẹ mày!”Người đàn ông cao lớn cả giận nói: “Cả cái chợ lao động này đều là địa bàn c*̉a tao!”Liệt Long quay đầu lại, Hạng Tư Thành gật gật đầu, anh ta hừ lạnh: “Đưa đây!”Lúc này, người đàn ông cao lớn không dám chần chừ, lập tức giao miếng ngọc trong tay ra, Liệt Long đạp hắn ta ra, hừ lạnh một tiếng: “Cút!”Mấy tên đó sợ chết khiếp vội vàng chạy đi, Liệt Long đưa miếng ngọc trong tay cho Hạng Tư Thành, cung kính nói: “Thưa thiếu soái, mười hai huyết y vệ đều đã đến, ba mươi ngàn quân tinh nhuệ vùng biên giới phía bắc chờ xuất phát, chỉ cần anh ra lệnh, trong vòng nửa ngày, có thể lập tức chỉ huy đến Thành phố Hạng Vương!”Hạng Tư Thành vuốt nhẹ chữ "Hạng" khắc triện cổ trên miếng ngọc, sau đó bước đến trước mặt người đàn ông, trong lòng kích động lạ thường, nhẹ nhàng nói ra một câu: "Anh, em đã trở về! "- ---------------------------.

“Đó không phải là đồ của mày!”

“Hừ! Vào tay tao, thì là đồ của tao!”

“Tao nói cho mày biết, chợ lao động này, là do tao quản, không muốn bị đánh thì lập tức cút đi cho tao!”

“Sao anh có thể như thế?!”

Vân Tịnh Nhã không nhìn được nữa, bước tới nói lí: “Chúng tôi rõ ràng nhìn thấy là anh cướp từ trong tay người kia, sao có thể nói đó là đồ của anh?”

Đôi mắt người đàn ông cao lớn sáng lên, nhìn lên nhìn xuống thân hình xinh đẹp của Vân Tịnh Nhã, cười to nói: “Chà chà! Không ngờ rằng ở nơi này lại có thể nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy!”

“Cô em cũng muốn cái này à? Được thôi, chỉ cần cô em đồng ý làm người phụ nữ của anh đây, miếng ngọc này, anh sẽ tặng cho em!”

Vân Tịnh Nhã liền đỏ mặt, tức giận nhìn anh ta: “Anh…anh không biết xấu hổ!”

“Ha ha…Cô em xinh đẹp, chuyện xấu hổ hơn, còn ở phía sau!”

Vừa nói, vừa giơ bàn tay to đen thui sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của Vân Tịnh Nhã.

Ánh mắt Hạng Tư Thành chợt lạnh, giận dữ đạp hắn ta một phát, người đàn ông cao lớn giống như đạn rời khỏi nòng, bay vù ra xa hơn năm mét!

“Đại ca!”

“Đại ca, anh không sao chứ!”

Những tên còn lại vội vàng chạy đến đỡ người đàn ông cao lớn c** tr*n lên, hắn ta đẩy đám người đó ra, hung dữ nhìn Hạng Tư Thành: “Thằng nhãi, mày dám đánh tao?!”

“Mày có biết tao là ai không?!”

Khóe miệng Hạng Tư Thành nhếch lên đùa giỡn: “Một tên vô lại chỉ biết sủa?”

“Con mẹ mày!”

Người đàn ông cao lớn cả giận nói: “Cả cái chợ lao động này đều là địa bàn c*̉a tao!”

Liệt Long quay đầu lại, Hạng Tư Thành gật gật đầu, anh ta hừ lạnh: “Đưa đây!”

Lúc này, người đàn ông cao lớn không dám chần chừ, lập tức giao miếng ngọc trong tay ra, Liệt Long đạp hắn ta ra, hừ lạnh một tiếng: “Cút!”

Mấy tên đó sợ chết khiếp vội vàng chạy đi, Liệt Long đưa miếng ngọc trong tay cho Hạng Tư Thành, cung kính nói: “Thưa thiếu soái, mười hai huyết y vệ đều đã đến, ba mươi ngàn quân tinh nhuệ vùng biên giới phía bắc chờ xuất phát, chỉ cần anh ra lệnh, trong vòng nửa ngày, có thể lập tức chỉ huy đến Thành phố Hạng Vương!”

Hạng Tư Thành vuốt nhẹ chữ "Hạng" khắc triện cổ trên miếng ngọc, sau đó bước đến trước mặt người đàn ông, trong lòng kích động lạ thường, nhẹ nhàng nói ra một câu: "Anh, em đã trở về! "

- ---------------------------.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… “Đó không phải là đồ của mày!”“Hừ! Vào tay tao, thì là đồ của tao!”“Tao nói cho mày biết, chợ lao động này, là do tao quản, không muốn bị đánh thì lập tức cút đi cho tao!”“Sao anh có thể như thế?!”Vân Tịnh Nhã không nhìn được nữa, bước tới nói lí: “Chúng tôi rõ ràng nhìn thấy là anh cướp từ trong tay người kia, sao có thể nói đó là đồ của anh?”Đôi mắt người đàn ông cao lớn sáng lên, nhìn lên nhìn xuống thân hình xinh đẹp của Vân Tịnh Nhã, cười to nói: “Chà chà! Không ngờ rằng ở nơi này lại có thể nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy!”“Cô em cũng muốn cái này à? Được thôi, chỉ cần cô em đồng ý làm người phụ nữ của anh đây, miếng ngọc này, anh sẽ tặng cho em!”Vân Tịnh Nhã liền đỏ mặt, tức giận nhìn anh ta: “Anh…anh không biết xấu hổ!”“Ha ha…Cô em xinh đẹp, chuyện xấu hổ hơn, còn ở phía sau!”Vừa nói, vừa giơ bàn tay to đen thui sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của Vân Tịnh Nhã.Ánh mắt Hạng Tư Thành chợt lạnh, giận dữ đạp hắn ta một phát, người đàn ông cao lớn giống như đạn rời khỏi nòng, bay vù ra xa hơn năm mét!“Đại ca!”“Đại ca, anh không sao chứ!”Những tên còn lại vội vàng chạy đến đỡ người đàn ông cao lớn c** tr*n lên, hắn ta đẩy đám người đó ra, hung dữ nhìn Hạng Tư Thành: “Thằng nhãi, mày dám đánh tao?!”“Mày có biết tao là ai không?!”Khóe miệng Hạng Tư Thành nhếch lên đùa giỡn: “Một tên vô lại chỉ biết sủa?”“Con mẹ mày!”Người đàn ông cao lớn cả giận nói: “Cả cái chợ lao động này đều là địa bàn c*̉a tao!”Liệt Long quay đầu lại, Hạng Tư Thành gật gật đầu, anh ta hừ lạnh: “Đưa đây!”Lúc này, người đàn ông cao lớn không dám chần chừ, lập tức giao miếng ngọc trong tay ra, Liệt Long đạp hắn ta ra, hừ lạnh một tiếng: “Cút!”Mấy tên đó sợ chết khiếp vội vàng chạy đi, Liệt Long đưa miếng ngọc trong tay cho Hạng Tư Thành, cung kính nói: “Thưa thiếu soái, mười hai huyết y vệ đều đã đến, ba mươi ngàn quân tinh nhuệ vùng biên giới phía bắc chờ xuất phát, chỉ cần anh ra lệnh, trong vòng nửa ngày, có thể lập tức chỉ huy đến Thành phố Hạng Vương!”Hạng Tư Thành vuốt nhẹ chữ "Hạng" khắc triện cổ trên miếng ngọc, sau đó bước đến trước mặt người đàn ông, trong lòng kích động lạ thường, nhẹ nhàng nói ra một câu: "Anh, em đã trở về! "- ---------------------------.

Chương 164: Gặp Anh Trai Ở Chợ Lao Động