Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 161: Hủy Diệt

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… "Gia chủ, xảy ra chuyện gì vậy?!""Đúng thế, gia chủ, chỉ mới chết tám trăm ninja mà thôi, gia tộc Yagyu chúng ta có tiền, cùng lắm thì lại thuê tám trăm người nữa.Dựa vào sự giàu có của gia tộc Yagyu, lấy tiền cũng có thể đè chết chúng!"Yagyu Ichiro chán nản lắc đầu: "Hết rồi, đi tong cả rồi!"Những người khác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, bèn gặng hỏi tiếp: "Đi tong cái gì?""Tiền! Tài sản của gia tộc Yagyu đều đi tong rồi!"Cái gì?Câu nói ấy chẳng khác nào sấm rền!Gia tộc Yagyu là một trong mười gia tộc lớn nhất của đảo Oa, bọn họ đã cố gắng mấy chục năm, thành lập nên một đế quốc thương nghiệp, tích lũy được khối tài sản khổng lồ.Tài sản nhiều đến như thế, làm gì có chuyện nói đi tong là đi tong ngay cơ chứ!Sau khi biết tin, không ít thành viên của gia tộc Yagyu cũng cuống lên: "Gia chủ, ông nói đùa gì vậy, gia tộc Yagyu kinh doanh nhiều mảng, sao lại đi tong cho được!"Bọn họ sống dựa vào gia tộc Yagyu, đã quen với việc ăn sung mặc sướng, nếu không có tài sản mà gia tộc cung cấp cho, vậy thì đó sẽ là cú sốc lớn nhất với những kẻ đã quen sống trong nhung lụa này.Yagyu Ichiro hít sâu một hơi: "Tôi vừa nhận được tin tức, đại gia giàu có nhất thành phố Thiên Hải của Hoa Hạ là Tống Chí Đông đã hợp sức với chín đại gia khác của tỉnh, hùn vốn tấn công tất cả những điểm kinh doanh của gia tộc Yagyu!""Thậm chí bọn họ còn sử dụng cách thức bất chấp lợi ích của bản thân, muốn cắn nuốt gia tộc Yagyu chúng ta!""Chín gia tộc lớn còn lại thấy chúng ta gặp khó khăn là bắt đầu giậu đổ bìm leo, điên cuồng cướp đoạt tài nguyên của chúng ta.Chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi, sản nghiệp của gia tộc đã bị phân chia gần hết, hiện tại trong tài khoản không còn một đồng nào cả!"Tin tức này như một tiếng sấm đánh thẳng vào đầu những người khác."Sao lại thế được? Chúng ta không còn một đồng tiền nào nữa?""Không, tôi không tin, gia tộc Yagyu mạnh đến thế, sao lại rơi vào tình cảnh như vậy được?""Rốt cuộc tên Tống Chí Đông đó là ai? Chúng ta đâu có đắc tội với hắn, vì sao hắn lại chèn ép chúng ta?""Các người không đắc tội anh ấy, nhưng các người đã đắc tội tôi!"Trong lòng Yagyu Ichiro dâng lên dự cảm chẳng lành.Hạng Tư Thành cười gằn một tiếng; "Gia chủ Yagyu, ông nghe đi..."Dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng nổ kịch liệt.Sau đó, như được châm ngòi nổ, vô số tiếng nổ vang lên liên tiếp.Sắc mặt của những người khác tái nhợt đi, nếu không có những tiếng la hét thảm thiết khiến người ta sởn tóc gáy ấy, bọn họ thực sự rất muốn tin rằng bên ngoài chỉ đang đốt một tràng pháo hoa rực rỡ mà thôi.- ---------------------------.

"Gia chủ, xảy ra chuyện gì vậy?!"

"Đúng thế, gia chủ, chỉ mới chết tám trăm ninja mà thôi, gia tộc Yagyu chúng ta có tiền, cùng lắm thì lại thuê tám trăm người nữa.

Dựa vào sự giàu có của gia tộc Yagyu, lấy tiền cũng có thể đè chết chúng!"

Yagyu Ichiro chán nản lắc đầu: "Hết rồi, đi tong cả rồi!"

Những người khác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, bèn gặng hỏi tiếp: "Đi tong cái gì?"

"Tiền! Tài sản của gia tộc Yagyu đều đi tong rồi!"

Cái gì?

Câu nói ấy chẳng khác nào sấm rền!

Gia tộc Yagyu là một trong mười gia tộc lớn nhất của đảo Oa, bọn họ đã cố gắng mấy chục năm, thành lập nên một đế quốc thương nghiệp, tích lũy được khối tài sản khổng lồ.

Tài sản nhiều đến như thế, làm gì có chuyện nói đi tong là đi tong ngay cơ chứ!

Sau khi biết tin, không ít thành viên của gia tộc Yagyu cũng cuống lên: "Gia chủ, ông nói đùa gì vậy, gia tộc Yagyu kinh doanh nhiều mảng, sao lại đi tong cho được!"

Bọn họ sống dựa vào gia tộc Yagyu, đã quen với việc ăn sung mặc sướng, nếu không có tài sản mà gia tộc cung cấp cho, vậy thì đó sẽ là cú sốc lớn nhất với những kẻ đã quen sống trong nhung lụa này.

Yagyu Ichiro hít sâu một hơi: "Tôi vừa nhận được tin tức, đại gia giàu có nhất thành phố Thiên Hải của Hoa Hạ là Tống Chí Đông đã hợp sức với chín đại gia khác của tỉnh, hùn vốn tấn công tất cả những điểm kinh doanh của gia tộc Yagyu!"

"Thậm chí bọn họ còn sử dụng cách thức bất chấp lợi ích của bản thân, muốn cắn nuốt gia tộc Yagyu chúng ta!"

"Chín gia tộc lớn còn lại thấy chúng ta gặp khó khăn là bắt đầu giậu đổ bìm leo, điên cuồng cướp đoạt tài nguyên của chúng ta.

Chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi, sản nghiệp của gia tộc đã bị phân chia gần hết, hiện tại trong tài khoản không còn một đồng nào cả!"

Tin tức này như một tiếng sấm đánh thẳng vào đầu những người khác.

"Sao lại thế được? Chúng ta không còn một đồng tiền nào nữa?"

"Không, tôi không tin, gia tộc Yagyu mạnh đến thế, sao lại rơi vào tình cảnh như vậy được?"

"Rốt cuộc tên Tống Chí Đông đó là ai? Chúng ta đâu có đắc tội với hắn, vì sao hắn lại chèn ép chúng ta?"

"Các người không đắc tội anh ấy, nhưng các người đã đắc tội tôi!"

Trong lòng Yagyu Ichiro dâng lên dự cảm chẳng lành.

Hạng Tư Thành cười gằn một tiếng; "Gia chủ Yagyu, ông nghe đi..."

Dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng nổ kịch liệt.

Sau đó, như được châm ngòi nổ, vô số tiếng nổ vang lên liên tiếp.

Sắc mặt của những người khác tái nhợt đi, nếu không có những tiếng la hét thảm thiết khiến người ta sởn tóc gáy ấy, bọn họ thực sự rất muốn tin rằng bên ngoài chỉ đang đốt một tràng pháo hoa rực rỡ mà thôi.

- ---------------------------.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… "Gia chủ, xảy ra chuyện gì vậy?!""Đúng thế, gia chủ, chỉ mới chết tám trăm ninja mà thôi, gia tộc Yagyu chúng ta có tiền, cùng lắm thì lại thuê tám trăm người nữa.Dựa vào sự giàu có của gia tộc Yagyu, lấy tiền cũng có thể đè chết chúng!"Yagyu Ichiro chán nản lắc đầu: "Hết rồi, đi tong cả rồi!"Những người khác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, bèn gặng hỏi tiếp: "Đi tong cái gì?""Tiền! Tài sản của gia tộc Yagyu đều đi tong rồi!"Cái gì?Câu nói ấy chẳng khác nào sấm rền!Gia tộc Yagyu là một trong mười gia tộc lớn nhất của đảo Oa, bọn họ đã cố gắng mấy chục năm, thành lập nên một đế quốc thương nghiệp, tích lũy được khối tài sản khổng lồ.Tài sản nhiều đến như thế, làm gì có chuyện nói đi tong là đi tong ngay cơ chứ!Sau khi biết tin, không ít thành viên của gia tộc Yagyu cũng cuống lên: "Gia chủ, ông nói đùa gì vậy, gia tộc Yagyu kinh doanh nhiều mảng, sao lại đi tong cho được!"Bọn họ sống dựa vào gia tộc Yagyu, đã quen với việc ăn sung mặc sướng, nếu không có tài sản mà gia tộc cung cấp cho, vậy thì đó sẽ là cú sốc lớn nhất với những kẻ đã quen sống trong nhung lụa này.Yagyu Ichiro hít sâu một hơi: "Tôi vừa nhận được tin tức, đại gia giàu có nhất thành phố Thiên Hải của Hoa Hạ là Tống Chí Đông đã hợp sức với chín đại gia khác của tỉnh, hùn vốn tấn công tất cả những điểm kinh doanh của gia tộc Yagyu!""Thậm chí bọn họ còn sử dụng cách thức bất chấp lợi ích của bản thân, muốn cắn nuốt gia tộc Yagyu chúng ta!""Chín gia tộc lớn còn lại thấy chúng ta gặp khó khăn là bắt đầu giậu đổ bìm leo, điên cuồng cướp đoạt tài nguyên của chúng ta.Chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi, sản nghiệp của gia tộc đã bị phân chia gần hết, hiện tại trong tài khoản không còn một đồng nào cả!"Tin tức này như một tiếng sấm đánh thẳng vào đầu những người khác."Sao lại thế được? Chúng ta không còn một đồng tiền nào nữa?""Không, tôi không tin, gia tộc Yagyu mạnh đến thế, sao lại rơi vào tình cảnh như vậy được?""Rốt cuộc tên Tống Chí Đông đó là ai? Chúng ta đâu có đắc tội với hắn, vì sao hắn lại chèn ép chúng ta?""Các người không đắc tội anh ấy, nhưng các người đã đắc tội tôi!"Trong lòng Yagyu Ichiro dâng lên dự cảm chẳng lành.Hạng Tư Thành cười gằn một tiếng; "Gia chủ Yagyu, ông nghe đi..."Dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng nổ kịch liệt.Sau đó, như được châm ngòi nổ, vô số tiếng nổ vang lên liên tiếp.Sắc mặt của những người khác tái nhợt đi, nếu không có những tiếng la hét thảm thiết khiến người ta sởn tóc gáy ấy, bọn họ thực sự rất muốn tin rằng bên ngoài chỉ đang đốt một tràng pháo hoa rực rỡ mà thôi.- ---------------------------.

Chương 161: Hủy Diệt