Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 166: Thông Bồn Cầu

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Đúng thế!Dựa theo quy định của nhà họ Hạng, bà nội ruột của Hạng Tư Thành mới là phu nhân cầm quyền trong nhà họ Hạng, mà Thẩm Tuyết Liên cùng lắm chỉ là vợ lẽ.Anh em Hạng Thiếu Quân và Hạng Tư Thành mới là con cháu chi chính, đám cô chú gì đó chỉ là chi thứ cần sống phụ thuộc vào nhà họ Hạng mà thôi.Mà bây giờ, bọn họ lại chiếm lấy cái gia tộc này, chi thứ cầm quyền, chi chính bị đuổi ra khỏi nhà, nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, danh dự mà nhà họ Hạng tích lũy qua hàng ngàn năm sẽ tiêu tan mất.Đối với những danh gia vọng tộc, vinh dự của gia tộc là điều trên hết, thậm chí còn quan trọng hơn tính mạng của mình.Đây là truyền thống đã ngấm vào trong máu, đã ăn sâu vào tận xương cốt.Hạng Tư Thành gật đầu: "Anh cả, anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không để những thứ vốn thuộc về chúng ta rơi vào tay người ngoài!""Anh cả, anh đi theo em trước đi!"Lúc này, một chiếc xe BMW bỗng lao tới, không thèm quan tâm gì tới đám đông chen chúc.Nó phanh rất gấp, khiến mọi người xung quanh hết hồn.Sau đó, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống, nhìn những người làm thuê xung quanh với vẻ cao ngạo và ghét bỏ, đồng thời hét lên: "Eo ôi, đây là cái mùi gì vậy! Chẳng khác nào chuồng heo!""Tránh ra hết đi, không nhìn xem đây là xe gì, nếu làm xước sơn thì bán các người đi cũng không đền nổi!"Nghe thấy câu nói khó nghe của cô ta, mọi người nhìn nhau, tuy ai cũng giận, nhưng chẳng dám nói gì.Từ bộ quần áo sang trọng cho đến chiếc BMW kia đều đúng như lời người phụ nữ này nói, công nhân làm thuê sống dưới đáy xã hội như bọn họ không thể đắc tội nổi.Người phụ nữ bước những bước đi kiêu sa, soi mói nói; "Chậc chậc, mặc cái gì thế này, nhặt được trong đống rác à?""Gớm, xấu ma chê quỷ hờn như vậy mà cũng dám ra ngoài gặp người khác!"Cô ta ăn nói cay nghiệt, không hề quan tâm tới cảm nhận của người khác.Bất chợt, cô ta nhìn thấy Hạng Tư Thành, bèn dừng lại nhìn anh một lượt, cuối cùng gật đầu nói: "Cuối cùng cũng nhìn thấy một kẻ giống người"."Anh! Đúng rồi, đang gọi anh đó! Bồn cầu nhà tôi bị tắc, tôi trả năm trăm tệ, anh đi thông cho tôi!"Cô ta nói bằng giọng kinh ngạc, nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt: "Cái thằng nghèo kiết xác sống dưới đáy xã hội như anh mà cũng có xe? Chắc không phải là ăn trộm đấy chứ?"Lúc này, đám đông tách ra, một hàng Rolls-Royce chậm rãi lái tới, dừng lại bên cạnh Hạng Tư Thành.Liệt Long mở cửa xe, làm hành động mời với anh.Hạng Tư Thành lên xe, nói với người phụ nữ đang trợn mắt há mồm bên ngoài: "Xe tôi tới rồi, cô đi trước dẫn đường đi!"- ---------------------------.

Đúng thế!

Dựa theo quy định của nhà họ Hạng, bà nội ruột của Hạng Tư Thành mới là phu nhân cầm quyền trong nhà họ Hạng, mà Thẩm Tuyết Liên cùng lắm chỉ là vợ lẽ.

Anh em Hạng Thiếu Quân và Hạng Tư Thành mới là con cháu chi chính, đám cô chú gì đó chỉ là chi thứ cần sống phụ thuộc vào nhà họ Hạng mà thôi.

Mà bây giờ, bọn họ lại chiếm lấy cái gia tộc này, chi thứ cầm quyền, chi chính bị đuổi ra khỏi nhà, nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, danh dự mà nhà họ Hạng tích lũy qua hàng ngàn năm sẽ tiêu tan mất.

Đối với những danh gia vọng tộc, vinh dự của gia tộc là điều trên hết, thậm chí còn quan trọng hơn tính mạng của mình.

Đây là truyền thống đã ngấm vào trong máu, đã ăn sâu vào tận xương cốt.

Hạng Tư Thành gật đầu: "Anh cả, anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không để những thứ vốn thuộc về chúng ta rơi vào tay người ngoài!"

"Anh cả, anh đi theo em trước đi!"

Lúc này, một chiếc xe BMW bỗng lao tới, không thèm quan tâm gì tới đám đông chen chúc.

Nó phanh rất gấp, khiến mọi người xung quanh hết hồn.

Sau đó, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống, nhìn những người làm thuê xung quanh với vẻ cao ngạo và ghét bỏ, đồng thời hét lên: "Eo ôi, đây là cái mùi gì vậy! Chẳng khác nào chuồng heo!"

"Tránh ra hết đi, không nhìn xem đây là xe gì, nếu làm xước sơn thì bán các người đi cũng không đền nổi!"

Nghe thấy câu nói khó nghe của cô ta, mọi người nhìn nhau, tuy ai cũng giận, nhưng chẳng dám nói gì.

Từ bộ quần áo sang trọng cho đến chiếc BMW kia đều đúng như lời người phụ nữ này nói, công nhân làm thuê sống dưới đáy xã hội như bọn họ không thể đắc tội nổi.

Người phụ nữ bước những bước đi kiêu sa, soi mói nói; "Chậc chậc, mặc cái gì thế này, nhặt được trong đống rác à?"

"Gớm, xấu ma chê quỷ hờn như vậy mà cũng dám ra ngoài gặp người khác!"

Cô ta ăn nói cay nghiệt, không hề quan tâm tới cảm nhận của người khác.

Bất chợt, cô ta nhìn thấy Hạng Tư Thành, bèn dừng lại nhìn anh một lượt, cuối cùng gật đầu nói: "Cuối cùng cũng nhìn thấy một kẻ giống người".

"Anh! Đúng rồi, đang gọi anh đó! Bồn cầu nhà tôi bị tắc, tôi trả năm trăm tệ, anh đi thông cho tôi!"

Cô ta nói bằng giọng kinh ngạc, nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt: "Cái thằng nghèo kiết xác sống dưới đáy xã hội như anh mà cũng có xe? Chắc không phải là ăn trộm đấy chứ?"

Lúc này, đám đông tách ra, một hàng Rolls-Royce chậm rãi lái tới, dừng lại bên cạnh Hạng Tư Thành.

Liệt Long mở cửa xe, làm hành động mời với anh.

Hạng Tư Thành lên xe, nói với người phụ nữ đang trợn mắt há mồm bên ngoài: "Xe tôi tới rồi, cô đi trước dẫn đường đi!"

- ---------------------------.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Đúng thế!Dựa theo quy định của nhà họ Hạng, bà nội ruột của Hạng Tư Thành mới là phu nhân cầm quyền trong nhà họ Hạng, mà Thẩm Tuyết Liên cùng lắm chỉ là vợ lẽ.Anh em Hạng Thiếu Quân và Hạng Tư Thành mới là con cháu chi chính, đám cô chú gì đó chỉ là chi thứ cần sống phụ thuộc vào nhà họ Hạng mà thôi.Mà bây giờ, bọn họ lại chiếm lấy cái gia tộc này, chi thứ cầm quyền, chi chính bị đuổi ra khỏi nhà, nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, danh dự mà nhà họ Hạng tích lũy qua hàng ngàn năm sẽ tiêu tan mất.Đối với những danh gia vọng tộc, vinh dự của gia tộc là điều trên hết, thậm chí còn quan trọng hơn tính mạng của mình.Đây là truyền thống đã ngấm vào trong máu, đã ăn sâu vào tận xương cốt.Hạng Tư Thành gật đầu: "Anh cả, anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không để những thứ vốn thuộc về chúng ta rơi vào tay người ngoài!""Anh cả, anh đi theo em trước đi!"Lúc này, một chiếc xe BMW bỗng lao tới, không thèm quan tâm gì tới đám đông chen chúc.Nó phanh rất gấp, khiến mọi người xung quanh hết hồn.Sau đó, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống, nhìn những người làm thuê xung quanh với vẻ cao ngạo và ghét bỏ, đồng thời hét lên: "Eo ôi, đây là cái mùi gì vậy! Chẳng khác nào chuồng heo!""Tránh ra hết đi, không nhìn xem đây là xe gì, nếu làm xước sơn thì bán các người đi cũng không đền nổi!"Nghe thấy câu nói khó nghe của cô ta, mọi người nhìn nhau, tuy ai cũng giận, nhưng chẳng dám nói gì.Từ bộ quần áo sang trọng cho đến chiếc BMW kia đều đúng như lời người phụ nữ này nói, công nhân làm thuê sống dưới đáy xã hội như bọn họ không thể đắc tội nổi.Người phụ nữ bước những bước đi kiêu sa, soi mói nói; "Chậc chậc, mặc cái gì thế này, nhặt được trong đống rác à?""Gớm, xấu ma chê quỷ hờn như vậy mà cũng dám ra ngoài gặp người khác!"Cô ta ăn nói cay nghiệt, không hề quan tâm tới cảm nhận của người khác.Bất chợt, cô ta nhìn thấy Hạng Tư Thành, bèn dừng lại nhìn anh một lượt, cuối cùng gật đầu nói: "Cuối cùng cũng nhìn thấy một kẻ giống người"."Anh! Đúng rồi, đang gọi anh đó! Bồn cầu nhà tôi bị tắc, tôi trả năm trăm tệ, anh đi thông cho tôi!"Cô ta nói bằng giọng kinh ngạc, nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt: "Cái thằng nghèo kiết xác sống dưới đáy xã hội như anh mà cũng có xe? Chắc không phải là ăn trộm đấy chứ?"Lúc này, đám đông tách ra, một hàng Rolls-Royce chậm rãi lái tới, dừng lại bên cạnh Hạng Tư Thành.Liệt Long mở cửa xe, làm hành động mời với anh.Hạng Tư Thành lên xe, nói với người phụ nữ đang trợn mắt há mồm bên ngoài: "Xe tôi tới rồi, cô đi trước dẫn đường đi!"- ---------------------------.

Chương 166: Thông Bồn Cầu