Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 254: Không Muốn Đồng Ý Cũng Phải Đồng Ý
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thanh Long bị mang đi sắc mặt như tro tàn, sau đó ánh mắt Hồ Mị Nhi chuyển hướng, nhìn đến Lưu Đại Hổ đang đờ ra ở bên cạnh, mở miệng nói: “Anh là giám đốc bộ phận bảo vệ của tập đoàn Mân Côi sao?”Thanh Long bị mang đi sắc mặt như tro tàn, sau đó ánh mắt Hồ Mị Nhi chuyển hướng, nhìn đến Lưu Đại Hổ đang đờ ra ở bên cạnh, mở miệng nói: “Anh là giám đốc bộ phận bảo vệ của tập đoàn Mân Côi sao?”Lưu Đại Hổ vẫn không có phản ứng gì, đến khi Hạng Tư Thành vỗ vào vai anh ta, anh ta bỗng giật mình, sau đó sắc mặt đỏ bừng, lắp bắp nói: “Là…là tôi!”“Cô chính là chủ tịch của chúng tôi, thật…thật xinh đẹp…”Hồ Mị Nhi che miệng cười, cử chỉ đó, cũng đủ khiến hoa nhường nguyệt thẹn!“Biểu hiện rất tốt, nói với bộ phận nhân sự, tăng một bậc lương, để khích lệ!”Sau đó, quyến rũ nhìn Hạng Tư Thành, mở miệng nói: “Đều ra ngoài đi, tôi có một chút chuyện cần nói riêng với anh này”.Tất cả mọi người đều rời đi, cả căn phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hồ Mị Nhi đi đến trước sô pha, không chú ý đến hình tượng lười biếng vươn vai, dưới phản chiếu của ánh đèn đôi chân thon dài trắng như tuyết, khiến người ta choáng váng!Hạng Tư Thành hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô ta: “Bây giờ, không phải cô nên giải thích với tôi một chút sao?”“Ha ha, Hạng Tư Thành, thiếu soái vùng biên giới phía bắc, chiến thần bất khả chiến bại, con trai nhà họ Hạng, không biết có chuyện gì, cần tôi phải giải thích với anh?”Hạng Tư Thành hừ lạnh một tiếng, chỉ trong một đêm, đã điều tra rõ ràng thân phận của anh, không hổ là bà chủ của Đệ Nhất Lâu!Đệ Nhất Lâu này, anh cũng có nghe qua, nhưng điều khiến anh hứng thú không phải là những người đẹp đó, mà là năng lực nắm bắt thông tin vô cùng nhanh nhạy của Đệ Nhất Lâu!Bí mật trên đời này, chỉ nằm trong tay số ít người, mà số ít người này, đều là khách quý của Đệ Nhất Lâu!Có điều, Hạng Tư Thành không hề kiêng dè, ánh mắt sáng quắc nhìn cô ta, không chút né tránh: “Đây là việc của nhà cô, tại sao lại cần tôi xuất đầu lộ diện? Hay chính là, chỉ muốn thăm dò tôi, xem tôi có thể hoàn thành được ba điều kiện đã hứa với cô?”“Ha ha, thật là một người đàn ông thông minh!”Hồ Mị Nhi không chút che giấu mà thừa nhận, ánh mắt càng sáng hơn: “Chỉ nghe nói thiếu soái vùng biên giới phía bắc tài giỏi như nào, hôm nay được gặp, mới biết còn hơn cả lời đồn…”Hạng Tư Thành nhíu mày, anh đặc biệt không thích cảm giác bị người khác lợi dụng, ngay lập tức thiện cảm với Hồ Mị Nhi, giảm xuống không ít, lạnh lùng nhìn cô ta: “Cho nên, tất cả việc này, cô đều đã sớm lên kế hoạch?”Hồ Mị Nhi đột nhiên lộ ra nét mặt oan ức: “Thiếu soái Hạng, câu này của anh là xử oan tôi rồi, tôi và anh, không phải tối qua mới vừa gặp mặt sao?”Trong lòng Hạng Tư Thành lạnh lùng cười một tiếng, liền mở miệng nói: “Nói ra hai điều kiện còn lại của cô đi!”“Chậc chậc, đúng là một người đàn ông không hiểu tình cảm…”Hồ Mị Nhi cười nhẹ một tiếng, đáp lại: “Điều kiện thứ hai, cũng rất đơn giản, đó là Phương Hoa cậu chủ của tập đoàn Đại Hoa, luôn chọc phá người ta, anh có thể giúp người ta, xử lý tên đáng ghét đó không!”Nếu là một người đàn ông bình thường nghe thấy giọng điệu quyến rũ như vậy, chắc chắn sẽ không cần suy nghĩ liền đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng Hạng Tư Thành lạnh lùng cười một tiếng, đây không phải đang lợi dụng mình sao, vô duyên vô cớ kiếm thêm kẻ thù sao?“Xin lỗi, điều.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thanh Long bị mang đi sắc mặt như tro tàn, sau đó ánh mắt Hồ Mị Nhi chuyển hướng, nhìn đến Lưu Đại Hổ đang đờ ra ở bên cạnh, mở miệng nói: “Anh là giám đốc bộ phận bảo vệ của tập đoàn Mân Côi sao?”
Thanh Long bị mang đi sắc mặt như tro tàn, sau đó ánh mắt Hồ Mị Nhi chuyển hướng, nhìn đến Lưu Đại Hổ đang đờ ra ở bên cạnh, mở miệng nói: “Anh là giám đốc bộ phận bảo vệ của tập đoàn Mân Côi sao?”
Lưu Đại Hổ vẫn không có phản ứng gì, đến khi Hạng Tư Thành vỗ vào vai anh ta, anh ta bỗng giật mình, sau đó sắc mặt đỏ bừng, lắp bắp nói: “Là…là tôi!”
“Cô chính là chủ tịch của chúng tôi, thật…thật xinh đẹp…”
Hồ Mị Nhi che miệng cười, cử chỉ đó, cũng đủ khiến hoa nhường nguyệt thẹn!
“Biểu hiện rất tốt, nói với bộ phận nhân sự, tăng một bậc lương, để khích lệ!”
Sau đó, quyến rũ nhìn Hạng Tư Thành, mở miệng nói: “Đều ra ngoài đi, tôi có một chút chuyện cần nói riêng với anh này”.
Tất cả mọi người đều rời đi, cả căn phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hồ Mị Nhi đi đến trước sô pha, không chú ý đến hình tượng lười biếng vươn vai, dưới phản chiếu của ánh đèn đôi chân thon dài trắng như tuyết, khiến người ta choáng váng!
Hạng Tư Thành hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô ta: “Bây giờ, không phải cô nên giải thích với tôi một chút sao?”
“Ha ha, Hạng Tư Thành, thiếu soái vùng biên giới phía bắc, chiến thần bất khả chiến bại, con trai nhà họ Hạng, không biết có chuyện gì, cần tôi phải giải thích với anh?”
Hạng Tư Thành hừ lạnh một tiếng, chỉ trong một đêm, đã điều tra rõ ràng thân phận của anh, không hổ là bà chủ của Đệ Nhất Lâu!
Đệ Nhất Lâu này, anh cũng có nghe qua, nhưng điều khiến anh hứng thú không phải là những người đẹp đó, mà là năng lực nắm bắt thông tin vô cùng nhanh nhạy của Đệ Nhất Lâu!
Bí mật trên đời này, chỉ nằm trong tay số ít người, mà số ít người này, đều là khách quý của Đệ Nhất Lâu!
Có điều, Hạng Tư Thành không hề kiêng dè, ánh mắt sáng quắc nhìn cô ta, không chút né tránh: “Đây là việc của nhà cô, tại sao lại cần tôi xuất đầu lộ diện? Hay chính là, chỉ muốn thăm dò tôi, xem tôi có thể hoàn thành được ba điều kiện đã hứa với cô?”
“Ha ha, thật là một người đàn ông thông minh!”
Hồ Mị Nhi không chút che giấu mà thừa nhận, ánh mắt càng sáng hơn: “Chỉ nghe nói thiếu soái vùng biên giới phía bắc tài giỏi như nào, hôm nay được gặp, mới biết còn hơn cả lời đồn…”
Hạng Tư Thành nhíu mày, anh đặc biệt không thích cảm giác bị người khác lợi dụng, ngay lập tức thiện cảm với Hồ Mị Nhi, giảm xuống không ít, lạnh lùng nhìn cô ta: “Cho nên, tất cả việc này, cô đều đã sớm lên kế hoạch?”
Hồ Mị Nhi đột nhiên lộ ra nét mặt oan ức: “Thiếu soái Hạng, câu này của anh là xử oan tôi rồi, tôi và anh, không phải tối qua mới vừa gặp mặt sao?”
Trong lòng Hạng Tư Thành lạnh lùng cười một tiếng, liền mở miệng nói: “Nói ra hai điều kiện còn lại của cô đi!”
“Chậc chậc, đúng là một người đàn ông không hiểu tình cảm…”
Hồ Mị Nhi cười nhẹ một tiếng, đáp lại: “Điều kiện thứ hai, cũng rất đơn giản, đó là Phương Hoa cậu chủ của tập đoàn Đại Hoa, luôn chọc phá người ta, anh có thể giúp người ta, xử lý tên đáng ghét đó không!”
Nếu là một người đàn ông bình thường nghe thấy giọng điệu quyến rũ như vậy, chắc chắn sẽ không cần suy nghĩ liền đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng Hạng Tư Thành lạnh lùng cười một tiếng, đây không phải đang lợi dụng mình sao, vô duyên vô cớ kiếm thêm kẻ thù sao?
“Xin lỗi, điều
.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thanh Long bị mang đi sắc mặt như tro tàn, sau đó ánh mắt Hồ Mị Nhi chuyển hướng, nhìn đến Lưu Đại Hổ đang đờ ra ở bên cạnh, mở miệng nói: “Anh là giám đốc bộ phận bảo vệ của tập đoàn Mân Côi sao?”Thanh Long bị mang đi sắc mặt như tro tàn, sau đó ánh mắt Hồ Mị Nhi chuyển hướng, nhìn đến Lưu Đại Hổ đang đờ ra ở bên cạnh, mở miệng nói: “Anh là giám đốc bộ phận bảo vệ của tập đoàn Mân Côi sao?”Lưu Đại Hổ vẫn không có phản ứng gì, đến khi Hạng Tư Thành vỗ vào vai anh ta, anh ta bỗng giật mình, sau đó sắc mặt đỏ bừng, lắp bắp nói: “Là…là tôi!”“Cô chính là chủ tịch của chúng tôi, thật…thật xinh đẹp…”Hồ Mị Nhi che miệng cười, cử chỉ đó, cũng đủ khiến hoa nhường nguyệt thẹn!“Biểu hiện rất tốt, nói với bộ phận nhân sự, tăng một bậc lương, để khích lệ!”Sau đó, quyến rũ nhìn Hạng Tư Thành, mở miệng nói: “Đều ra ngoài đi, tôi có một chút chuyện cần nói riêng với anh này”.Tất cả mọi người đều rời đi, cả căn phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hồ Mị Nhi đi đến trước sô pha, không chú ý đến hình tượng lười biếng vươn vai, dưới phản chiếu của ánh đèn đôi chân thon dài trắng như tuyết, khiến người ta choáng váng!Hạng Tư Thành hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô ta: “Bây giờ, không phải cô nên giải thích với tôi một chút sao?”“Ha ha, Hạng Tư Thành, thiếu soái vùng biên giới phía bắc, chiến thần bất khả chiến bại, con trai nhà họ Hạng, không biết có chuyện gì, cần tôi phải giải thích với anh?”Hạng Tư Thành hừ lạnh một tiếng, chỉ trong một đêm, đã điều tra rõ ràng thân phận của anh, không hổ là bà chủ của Đệ Nhất Lâu!Đệ Nhất Lâu này, anh cũng có nghe qua, nhưng điều khiến anh hứng thú không phải là những người đẹp đó, mà là năng lực nắm bắt thông tin vô cùng nhanh nhạy của Đệ Nhất Lâu!Bí mật trên đời này, chỉ nằm trong tay số ít người, mà số ít người này, đều là khách quý của Đệ Nhất Lâu!Có điều, Hạng Tư Thành không hề kiêng dè, ánh mắt sáng quắc nhìn cô ta, không chút né tránh: “Đây là việc của nhà cô, tại sao lại cần tôi xuất đầu lộ diện? Hay chính là, chỉ muốn thăm dò tôi, xem tôi có thể hoàn thành được ba điều kiện đã hứa với cô?”“Ha ha, thật là một người đàn ông thông minh!”Hồ Mị Nhi không chút che giấu mà thừa nhận, ánh mắt càng sáng hơn: “Chỉ nghe nói thiếu soái vùng biên giới phía bắc tài giỏi như nào, hôm nay được gặp, mới biết còn hơn cả lời đồn…”Hạng Tư Thành nhíu mày, anh đặc biệt không thích cảm giác bị người khác lợi dụng, ngay lập tức thiện cảm với Hồ Mị Nhi, giảm xuống không ít, lạnh lùng nhìn cô ta: “Cho nên, tất cả việc này, cô đều đã sớm lên kế hoạch?”Hồ Mị Nhi đột nhiên lộ ra nét mặt oan ức: “Thiếu soái Hạng, câu này của anh là xử oan tôi rồi, tôi và anh, không phải tối qua mới vừa gặp mặt sao?”Trong lòng Hạng Tư Thành lạnh lùng cười một tiếng, liền mở miệng nói: “Nói ra hai điều kiện còn lại của cô đi!”“Chậc chậc, đúng là một người đàn ông không hiểu tình cảm…”Hồ Mị Nhi cười nhẹ một tiếng, đáp lại: “Điều kiện thứ hai, cũng rất đơn giản, đó là Phương Hoa cậu chủ của tập đoàn Đại Hoa, luôn chọc phá người ta, anh có thể giúp người ta, xử lý tên đáng ghét đó không!”Nếu là một người đàn ông bình thường nghe thấy giọng điệu quyến rũ như vậy, chắc chắn sẽ không cần suy nghĩ liền đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng Hạng Tư Thành lạnh lùng cười một tiếng, đây không phải đang lợi dụng mình sao, vô duyên vô cớ kiếm thêm kẻ thù sao?“Xin lỗi, điều.