Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 1684

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1684Anh cầm cháo đến phòng bệnh Nguyễn Nhan.Hơn chín giờ tối, bệnh viện rất yên tĩnh, chỉ có phòng bệnh riêng của Nguyễn Nhan có chút ồn ào.Một nam một nữ khóc lóc làm ầm trước cửa phòng bệnh Nguyễn Nhan, có rất nhiều người dừng lại xem.“Nguyễn Nhan, dì quỳ xuống với con, chỉ cần con thả cha con ra, dù sao ông ấy cũng là cha ruột của con, nếu ông ấy không bị bệnh, điều kiện trong nhà không tốt thì ông ấy cũng sẽ không tìm con xin tiền.”Một người phụ nữ trung niên mập mạp quỳ gối, giống như sợ người trong phòng bệnh không nhìn thấy.Một chàng trai trẻ tuổi bên cạnh cố kéo phụ nữ trung niên: “Mẹ, mẹ đứng lên đi, chúng ta đừng quỳ nữa.”“Con trai, không quỳ không được, mẹ không quỳ thì cha con phải ngồi tù, thân phận của cô ta không tầm thường, con xem công ty và nhà của chúng ta đi mỗi ngày có rất nhiều người gây sự, chúng ta không thể về nhà được.”Phụ nữ trung niên vừa nói vừa lau nước mắt.Người phụ nữ này là Đỗ Quyên, vợ của Nguyễn Chí Quân và con trai Nguyễn Bân.Một người xướng một người hoạ, người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ.Quý Tử Uyên nhíu mày, Nguyễn Nhan nằm ở đây, Phàm Ngu luôn giữ bí mật, không biết mẹ con này biết được tin tức ở đâu.Anh định đi qua.Trợ lý nhỏ Nhạc Tình của Nguyễn Nhan cầm một thùng nước dội lên hai người này.Mặc dù thời tiết không lạnh lắm, nhưng một chậu nước lạnh dội lên người làm cho Đỗ Quyên và Nguyễn Bân lạnh thấu xương, chỉ là nước thì thôi, trong đó còn có mùi hôi hôi.Đỗ Quyên vẫn nhịn được, Nguyễn Bân chưa từng chịu khổ như thế, xù lông lên: “Cô dội thứ gì vậy?”Nguyễn Nhan mặc đồ bệnh nhân, uể oải dựa vào tường, khuôn mặt trắng nõn mang theo vẻ tiều tụy, nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô, nhưng cô lại nói ra lời đáng ghét.“Nước tiểu của tôi.” Cô lạnh nhạt mở miệng, khuôn mặt tuấn tú của Quý Tử Uyên cũng giật giật.Đỗ Quyên xoay người “Ọe ọe”.Bà ta không hiểu, Nguyễn Nhan là người nổi tiếng lại làm ra chuyện không biết xấu hổ như thế.Nguyễn Bân tức điên lên: “Nguyễn Nhan, cô muốn chết à.”Anh ta mất khống chế lao tới muốn đánh Nguyễn Nhan, chẳng qua anh ta chưa tới gần thì Quý Tử Uyên đã đá anh ta ngã xuống đất.“Xui xẻo.” Quý Tử Uyên đá xong còn cọ cọ giày xuống đất, lau vết nước trên người Nguyễn Bân.Nguyễn Bân ngã lăn quay, trên người đau đớn, anh ta tức giận muốn đánh lại, nhưng anh ta thấy dáng người cao lớn của Quý Tử Uyên thì sợ hãi.Đỗ Quyên lập tức trách móc: “Bác sĩ đánh người, bác sĩ của bệnh viện này muốn đánh chết chúng tôi.”“Mẹ, người phụ nữ này chắc chắn qua lại với đàn ông trong bệnh viện, cô ta lẳng lơ giống như mẹ mình vậy, nằm viện cũng không yên phận.” Nguyễn Bân lớn tiếng nói, anh ta chắc chắn dáng vẻ của Quý Tử Uyên chỉ là chó đội lốt người, có quan hệ với Nguyễn Nhan.“Các người. . . Các người khinh người quá đáng, cha tôi cầm dao đâm tôi phải vào bệnh viện, tôi chỉ muốn lấy lại công bằng cho mình, tôi làm máy rút tiền của mấy người cũng đủ rồi, hôm nay mấy người có ồn ào suốt đêm thì tôi cũng sẽ không rút đơn kiện.”Nguyễn Nhan lộ vẻ tức giận, sau đó che lấy vết thương, hai mắt nhắm lại ngất xỉu trên người Nhạc Tình.

Chương 1684

Anh cầm cháo đến phòng bệnh Nguyễn Nhan.

Hơn chín giờ tối, bệnh viện rất yên tĩnh, chỉ có phòng bệnh riêng của Nguyễn Nhan có chút ồn ào.

Một nam một nữ khóc lóc làm ầm trước cửa phòng bệnh Nguyễn Nhan, có rất nhiều người dừng lại xem.

“Nguyễn Nhan, dì quỳ xuống với con, chỉ cần con thả cha con ra, dù sao ông ấy cũng là cha ruột của con, nếu ông ấy không bị bệnh, điều kiện trong nhà không tốt thì ông ấy cũng sẽ không tìm con xin tiền.”

Một người phụ nữ trung niên mập mạp quỳ gối, giống như sợ người trong phòng bệnh không nhìn thấy.

Một chàng trai trẻ tuổi bên cạnh cố kéo phụ nữ trung niên: “Mẹ, mẹ đứng lên đi, chúng ta đừng quỳ nữa.”

“Con trai, không quỳ không được, mẹ không quỳ thì cha con phải ngồi tù, thân phận của cô ta không tầm thường, con xem công ty và nhà của chúng ta đi mỗi ngày có rất nhiều người gây sự, chúng ta không thể về nhà được.”

Phụ nữ trung niên vừa nói vừa lau nước mắt.

Người phụ nữ này là Đỗ Quyên, vợ của Nguyễn Chí Quân và con trai Nguyễn Bân.

Một người xướng một người hoạ, người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ.

Quý Tử Uyên nhíu mày, Nguyễn Nhan nằm ở đây, Phàm Ngu luôn giữ bí mật, không biết mẹ con này biết được tin tức ở đâu.

Anh định đi qua.

Trợ lý nhỏ Nhạc Tình của Nguyễn Nhan cầm một thùng nước dội lên hai người này.

Mặc dù thời tiết không lạnh lắm, nhưng một chậu nước lạnh dội lên người làm cho Đỗ Quyên và Nguyễn Bân lạnh thấu xương, chỉ là nước thì thôi, trong đó còn có mùi hôi hôi.

Đỗ Quyên vẫn nhịn được, Nguyễn Bân chưa từng chịu khổ như thế, xù lông lên: “Cô dội thứ gì vậy?”

Nguyễn Nhan mặc đồ bệnh nhân, uể oải dựa vào tường, khuôn mặt trắng nõn mang theo vẻ tiều tụy, nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô, nhưng cô lại nói ra lời đáng ghét.

“Nước tiểu của tôi.” Cô lạnh nhạt mở miệng, khuôn mặt tuấn tú của Quý Tử Uyên cũng giật giật.

Đỗ Quyên xoay người “Ọe ọe”.

Bà ta không hiểu, Nguyễn Nhan là người nổi tiếng lại làm ra chuyện không biết xấu hổ như thế.

Nguyễn Bân tức điên lên: “Nguyễn Nhan, cô muốn chết à.”

Anh ta mất khống chế lao tới muốn đánh Nguyễn Nhan, chẳng qua anh ta chưa tới gần thì Quý Tử Uyên đã đá anh ta ngã xuống đất.

“Xui xẻo.” Quý Tử Uyên đá xong còn cọ cọ giày xuống đất, lau vết nước trên người Nguyễn Bân.

Nguyễn Bân ngã lăn quay, trên người đau đớn, anh ta tức giận muốn đánh lại, nhưng anh ta thấy dáng người cao lớn của Quý Tử Uyên thì sợ hãi.

Đỗ Quyên lập tức trách móc: “Bác sĩ đánh người, bác sĩ của bệnh viện này muốn đánh chết chúng tôi.”

“Mẹ, người phụ nữ này chắc chắn qua lại với đàn ông trong bệnh viện, cô ta lẳng lơ giống như mẹ mình vậy, nằm viện cũng không yên phận.” Nguyễn Bân lớn tiếng nói, anh ta chắc chắn dáng vẻ của Quý Tử Uyên chỉ là chó đội lốt người, có quan hệ với Nguyễn Nhan.

“Các người. . . Các người khinh người quá đáng, cha tôi cầm dao đâm tôi phải vào bệnh viện, tôi chỉ muốn lấy lại công bằng cho mình, tôi làm máy rút tiền của mấy người cũng đủ rồi, hôm nay mấy người có ồn ào suốt đêm thì tôi cũng sẽ không rút đơn kiện.”

Nguyễn Nhan lộ vẻ tức giận, sau đó che lấy vết thương, hai mắt nhắm lại ngất xỉu trên người Nhạc Tình.

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1684Anh cầm cháo đến phòng bệnh Nguyễn Nhan.Hơn chín giờ tối, bệnh viện rất yên tĩnh, chỉ có phòng bệnh riêng của Nguyễn Nhan có chút ồn ào.Một nam một nữ khóc lóc làm ầm trước cửa phòng bệnh Nguyễn Nhan, có rất nhiều người dừng lại xem.“Nguyễn Nhan, dì quỳ xuống với con, chỉ cần con thả cha con ra, dù sao ông ấy cũng là cha ruột của con, nếu ông ấy không bị bệnh, điều kiện trong nhà không tốt thì ông ấy cũng sẽ không tìm con xin tiền.”Một người phụ nữ trung niên mập mạp quỳ gối, giống như sợ người trong phòng bệnh không nhìn thấy.Một chàng trai trẻ tuổi bên cạnh cố kéo phụ nữ trung niên: “Mẹ, mẹ đứng lên đi, chúng ta đừng quỳ nữa.”“Con trai, không quỳ không được, mẹ không quỳ thì cha con phải ngồi tù, thân phận của cô ta không tầm thường, con xem công ty và nhà của chúng ta đi mỗi ngày có rất nhiều người gây sự, chúng ta không thể về nhà được.”Phụ nữ trung niên vừa nói vừa lau nước mắt.Người phụ nữ này là Đỗ Quyên, vợ của Nguyễn Chí Quân và con trai Nguyễn Bân.Một người xướng một người hoạ, người xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ.Quý Tử Uyên nhíu mày, Nguyễn Nhan nằm ở đây, Phàm Ngu luôn giữ bí mật, không biết mẹ con này biết được tin tức ở đâu.Anh định đi qua.Trợ lý nhỏ Nhạc Tình của Nguyễn Nhan cầm một thùng nước dội lên hai người này.Mặc dù thời tiết không lạnh lắm, nhưng một chậu nước lạnh dội lên người làm cho Đỗ Quyên và Nguyễn Bân lạnh thấu xương, chỉ là nước thì thôi, trong đó còn có mùi hôi hôi.Đỗ Quyên vẫn nhịn được, Nguyễn Bân chưa từng chịu khổ như thế, xù lông lên: “Cô dội thứ gì vậy?”Nguyễn Nhan mặc đồ bệnh nhân, uể oải dựa vào tường, khuôn mặt trắng nõn mang theo vẻ tiều tụy, nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô, nhưng cô lại nói ra lời đáng ghét.“Nước tiểu của tôi.” Cô lạnh nhạt mở miệng, khuôn mặt tuấn tú của Quý Tử Uyên cũng giật giật.Đỗ Quyên xoay người “Ọe ọe”.Bà ta không hiểu, Nguyễn Nhan là người nổi tiếng lại làm ra chuyện không biết xấu hổ như thế.Nguyễn Bân tức điên lên: “Nguyễn Nhan, cô muốn chết à.”Anh ta mất khống chế lao tới muốn đánh Nguyễn Nhan, chẳng qua anh ta chưa tới gần thì Quý Tử Uyên đã đá anh ta ngã xuống đất.“Xui xẻo.” Quý Tử Uyên đá xong còn cọ cọ giày xuống đất, lau vết nước trên người Nguyễn Bân.Nguyễn Bân ngã lăn quay, trên người đau đớn, anh ta tức giận muốn đánh lại, nhưng anh ta thấy dáng người cao lớn của Quý Tử Uyên thì sợ hãi.Đỗ Quyên lập tức trách móc: “Bác sĩ đánh người, bác sĩ của bệnh viện này muốn đánh chết chúng tôi.”“Mẹ, người phụ nữ này chắc chắn qua lại với đàn ông trong bệnh viện, cô ta lẳng lơ giống như mẹ mình vậy, nằm viện cũng không yên phận.” Nguyễn Bân lớn tiếng nói, anh ta chắc chắn dáng vẻ của Quý Tử Uyên chỉ là chó đội lốt người, có quan hệ với Nguyễn Nhan.“Các người. . . Các người khinh người quá đáng, cha tôi cầm dao đâm tôi phải vào bệnh viện, tôi chỉ muốn lấy lại công bằng cho mình, tôi làm máy rút tiền của mấy người cũng đủ rồi, hôm nay mấy người có ồn ào suốt đêm thì tôi cũng sẽ không rút đơn kiện.”Nguyễn Nhan lộ vẻ tức giận, sau đó che lấy vết thương, hai mắt nhắm lại ngất xỉu trên người Nhạc Tình.

Chương 1684