Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 1685

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1685Dáng vẻ kích động đến mức ngất đi.Nhạc Tình hoảng sợ nói: “Bác sĩ Quý, làm sao bây giờ, Nguyễn Nhan ngất xỉu rồi.”“Tôi đưa cô ấy đến phòng cấp cứu.”Quý Tử Uyên nói xong thì bế Nguyễn Nhan lên, lúc anh rời đi còn trừng mắt với hai mẹ con Nguyễn Bân: “Gọi bảo vệ đuổi người gây sự ra ngoài.”Nguyễn Bân và Đỗ Quyên lập tức ngây người.Bọn họ không tin Nguyễn Nhan thật sự ngất đi, chắc chắn là cố ý.Nhưng người khác không nghĩ vậy, người vây xem chán ghét nhìn bọn họ.“Người ta tức giận đến ngất đi, đúng là quá đáng.”“Tôi nghe cô gái kia nói cha cô ấy đâm cô ấy bị thương, chuyện này vốn là phạm pháp, rất bình thường mà.”“Không muốn ngồi tù nên đến bệnh viện làm ầm lên chứ sao.”“. . .”Đỗ Quyên và Nguyễn Bân bị chỉ trích, đồng thời bảo vệ bệnh viện c*̃ng tới kéo hai người rời khỏi bệnh viện, chẳng qua không kéo ra ngoài mà đưa vào nhà kho.. . .Quý Tử Uyên ôm Nguyễn Nhan vào thang máy, chẳng qua anh không đến phòng cấp cứu mà là đến phòng nghỉ của anh.Sau đó anh đặt Nguyễn Nhan đang “Hôn mê” lên giường: “Được rồi, đừng giả vờ nữa, chỗ này chỉ có hai chúng ta.”Nguyễn Nhan mở mắt ra, cô còn nghĩ Nhạc Tình phối hợp, không ngờ Quý Tử Uyên lại nhảy vào diễn.“Diễn không tệ.” Quý Tử Uyên cười như không cười nhìn cô.Nếu Thang Nhược Lan dùng chiêu này thì anh sẽ cảm thấy chán ghét muốn chết, nhưng Nguyễn Nhan dùng thì anh lại cảm thấy thú vị.“Bình thường thôi.” Nguyễn Nhan không hoang mang ngồi dậy, chẳng qua lúc cô đứng dậy thì kéo căng vết thương ở lưng, cô đau đớn nhíu mày lại.“Được rồi, cô nằm đi, đừng nhúc nhích.” Quý Tử Uyên nhìn ra được, thấp giọng cảnh cáo: “Đêm nay cô ở lại chỗ này, phòng bệnh của cô bị lộ rồi, chắc chắn sẽ có phóng viên lẻn vào.”“Dù sao ngày mai tôi muốn xuất viện, vậy đêm nay tôi xuất viện sớm.” Nguyễn Nhan không muốn ở lại phòng nghỉ của anh.“Không được.” Quý Tử Uyên từ chối: “Sáng mai cô còn phải kiểm tra.”“Tôi hồi phục rất tốt, ngày kia tôi đến kiểm tra là được.”“Không được.” Quý Tử Uyên vẫn từ chối: “Tôi là bác sĩ điều trị cho cô, nếu cô xuất viện sớm xảy ra chuyện gì, cô tìm tôi gây phiền phức thì tôi bị kiện vì làm việc không tốt.”Nguyễn Nhan im lặng: “Tôi giống như người nhàm chán sẽ tìm anh gây phiền phức sao, hơn nữa tôi sẽ không xảy ra chuyện gì.”“Ai biết được, biết người biết mặt nhưng không biết lòng.” Quý Tử Uyên nhíu mày cười khẽ.Nguyễn Nhan bật cười: “Vậy tôi ký giấy cam đoan được không, nếu tôi xuất viện mà xảy ra chuyện gì thì sẽ tự chịu trách nhiệm.”

Chương 1685

Dáng vẻ kích động đến mức ngất đi.

Nhạc Tình hoảng sợ nói: “Bác sĩ Quý, làm sao bây giờ, Nguyễn Nhan ngất xỉu rồi.”

“Tôi đưa cô ấy đến phòng cấp cứu.”

Quý Tử Uyên nói xong thì bế Nguyễn Nhan lên, lúc anh rời đi còn trừng mắt với hai mẹ con Nguyễn Bân: “Gọi bảo vệ đuổi người gây sự ra ngoài.”

Nguyễn Bân và Đỗ Quyên lập tức ngây người.

Bọn họ không tin Nguyễn Nhan thật sự ngất đi, chắc chắn là cố ý.

Nhưng người khác không nghĩ vậy, người vây xem chán ghét nhìn bọn họ.

“Người ta tức giận đến ngất đi, đúng là quá đáng.”

“Tôi nghe cô gái kia nói cha cô ấy đâm cô ấy bị thương, chuyện này vốn là phạm pháp, rất bình thường mà.”

“Không muốn ngồi tù nên đến bệnh viện làm ầm lên chứ sao.”

“. . .”

Đỗ Quyên và Nguyễn Bân bị chỉ trích, đồng thời bảo vệ bệnh viện c*̃ng tới kéo hai người rời khỏi bệnh viện, chẳng qua không kéo ra ngoài mà đưa vào nhà kho.

. . .

Quý Tử Uyên ôm Nguyễn Nhan vào thang máy, chẳng qua anh không đến phòng cấp cứu mà là đến phòng nghỉ của anh.

Sau đó anh đặt Nguyễn Nhan đang “Hôn mê” lên giường: “Được rồi, đừng giả vờ nữa, chỗ này chỉ có hai chúng ta.”

Nguyễn Nhan mở mắt ra, cô còn nghĩ Nhạc Tình phối hợp, không ngờ Quý Tử Uyên lại nhảy vào diễn.

“Diễn không tệ.” Quý Tử Uyên cười như không cười nhìn cô.

Nếu Thang Nhược Lan dùng chiêu này thì anh sẽ cảm thấy chán ghét muốn chết, nhưng Nguyễn Nhan dùng thì anh lại cảm thấy thú vị.

“Bình thường thôi.” Nguyễn Nhan không hoang mang ngồi dậy, chẳng qua lúc cô đứng dậy thì kéo căng vết thương ở lưng, cô đau đớn nhíu mày lại.

“Được rồi, cô nằm đi, đừng nhúc nhích.” Quý Tử Uyên nhìn ra được, thấp giọng cảnh cáo: “Đêm nay cô ở lại chỗ này, phòng bệnh của cô bị lộ rồi, chắc chắn sẽ có phóng viên lẻn vào.”

“Dù sao ngày mai tôi muốn xuất viện, vậy đêm nay tôi xuất viện sớm.” Nguyễn Nhan không muốn ở lại phòng nghỉ của anh.

“Không được.” Quý Tử Uyên từ chối: “Sáng mai cô còn phải kiểm tra.”

“Tôi hồi phục rất tốt, ngày kia tôi đến kiểm tra là được.”

“Không được.” Quý Tử Uyên vẫn từ chối: “Tôi là bác sĩ điều trị cho cô, nếu cô xuất viện sớm xảy ra chuyện gì, cô tìm tôi gây phiền phức thì tôi bị kiện vì làm việc không tốt.”

Nguyễn Nhan im lặng: “Tôi giống như người nhàm chán sẽ tìm anh gây phiền phức sao, hơn nữa tôi sẽ không xảy ra chuyện gì.”

“Ai biết được, biết người biết mặt nhưng không biết lòng.” Quý Tử Uyên nhíu mày cười khẽ.

Nguyễn Nhan bật cười: “Vậy tôi ký giấy cam đoan được không, nếu tôi xuất viện mà xảy ra chuyện gì thì sẽ tự chịu trách nhiệm.”

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Chương 1685Dáng vẻ kích động đến mức ngất đi.Nhạc Tình hoảng sợ nói: “Bác sĩ Quý, làm sao bây giờ, Nguyễn Nhan ngất xỉu rồi.”“Tôi đưa cô ấy đến phòng cấp cứu.”Quý Tử Uyên nói xong thì bế Nguyễn Nhan lên, lúc anh rời đi còn trừng mắt với hai mẹ con Nguyễn Bân: “Gọi bảo vệ đuổi người gây sự ra ngoài.”Nguyễn Bân và Đỗ Quyên lập tức ngây người.Bọn họ không tin Nguyễn Nhan thật sự ngất đi, chắc chắn là cố ý.Nhưng người khác không nghĩ vậy, người vây xem chán ghét nhìn bọn họ.“Người ta tức giận đến ngất đi, đúng là quá đáng.”“Tôi nghe cô gái kia nói cha cô ấy đâm cô ấy bị thương, chuyện này vốn là phạm pháp, rất bình thường mà.”“Không muốn ngồi tù nên đến bệnh viện làm ầm lên chứ sao.”“. . .”Đỗ Quyên và Nguyễn Bân bị chỉ trích, đồng thời bảo vệ bệnh viện c*̃ng tới kéo hai người rời khỏi bệnh viện, chẳng qua không kéo ra ngoài mà đưa vào nhà kho.. . .Quý Tử Uyên ôm Nguyễn Nhan vào thang máy, chẳng qua anh không đến phòng cấp cứu mà là đến phòng nghỉ của anh.Sau đó anh đặt Nguyễn Nhan đang “Hôn mê” lên giường: “Được rồi, đừng giả vờ nữa, chỗ này chỉ có hai chúng ta.”Nguyễn Nhan mở mắt ra, cô còn nghĩ Nhạc Tình phối hợp, không ngờ Quý Tử Uyên lại nhảy vào diễn.“Diễn không tệ.” Quý Tử Uyên cười như không cười nhìn cô.Nếu Thang Nhược Lan dùng chiêu này thì anh sẽ cảm thấy chán ghét muốn chết, nhưng Nguyễn Nhan dùng thì anh lại cảm thấy thú vị.“Bình thường thôi.” Nguyễn Nhan không hoang mang ngồi dậy, chẳng qua lúc cô đứng dậy thì kéo căng vết thương ở lưng, cô đau đớn nhíu mày lại.“Được rồi, cô nằm đi, đừng nhúc nhích.” Quý Tử Uyên nhìn ra được, thấp giọng cảnh cáo: “Đêm nay cô ở lại chỗ này, phòng bệnh của cô bị lộ rồi, chắc chắn sẽ có phóng viên lẻn vào.”“Dù sao ngày mai tôi muốn xuất viện, vậy đêm nay tôi xuất viện sớm.” Nguyễn Nhan không muốn ở lại phòng nghỉ của anh.“Không được.” Quý Tử Uyên từ chối: “Sáng mai cô còn phải kiểm tra.”“Tôi hồi phục rất tốt, ngày kia tôi đến kiểm tra là được.”“Không được.” Quý Tử Uyên vẫn từ chối: “Tôi là bác sĩ điều trị cho cô, nếu cô xuất viện sớm xảy ra chuyện gì, cô tìm tôi gây phiền phức thì tôi bị kiện vì làm việc không tốt.”Nguyễn Nhan im lặng: “Tôi giống như người nhàm chán sẽ tìm anh gây phiền phức sao, hơn nữa tôi sẽ không xảy ra chuyện gì.”“Ai biết được, biết người biết mặt nhưng không biết lòng.” Quý Tử Uyên nhíu mày cười khẽ.Nguyễn Nhan bật cười: “Vậy tôi ký giấy cam đoan được không, nếu tôi xuất viện mà xảy ra chuyện gì thì sẽ tự chịu trách nhiệm.”

Chương 1685