Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 304: So Tài

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… “Khoan đã!”Đúng lúc này, một giọng nói khó ưa chợt vang lên.Đám đông tách ra một lối đi, cả đoàn người cao to hùng hổ bước vào, dẫn đầu là người mặc bộ âu phục màu trắng, ung dung cao quý.Hắn mỉm cười như gió xuân ấm áp, giống như một công tử nhà giàu nho nhã!Mọi người ngạc nhiên ồ lên, bởi vì người đó chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Phương Hoa!Khi thấy hắn xuất hiện, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.Bởi vì bất kỳ ai ở thành phố Tô Hàng cũng biết việc Phương Hoa theo đuổi Hồ Mị Nhi.Hôm nay là lễ đính hôn của Hồ Mị Nhi, chẳng lẽ đến lúc này Phương Hoa còn chưa hết hy vọng ư?Có vẻ Hồ Khởi Vinh đã đoán trước được rằng hắn sẽ xuất hiện, ông ta nhẹ giọng nói: “Cậu Phương, phải đợi lễ đính hôn kết thúc thì bữa tiệc trưa nay mới có thể bắt đầu, xin hãy đợi một lát”.Phương Hoa mỉm cười nhìn Hồ Khởi Vinh: “Gia chủ Hồ, bản thiếu gia không đến đây để ăn cơm!”“Ồ? Vậy không biết cậu Phương còn có chuyện gì?”Phương Hoa đưa mắt nhìn thẳng Hạng Tư Thành, nhếch mép cười rồi lớn tiếng nói: “Bản thiếu gia đến đây để nói với gia chủ Hồ rằng Hạng Tư Thành không xứng với Hồ Mị Nhi!”Câu nói ấy làm tất cả mọi người xôn xao!Họ không ngờ cách cản trở của Phương Hoa lại đơn giản và thô lỗ như vậy!Hắn nói thẳng với mọi người rằng Hạng Tư Thành không xứng với Hồ Mị Nhi!“Phương Hoa!”Hồ Vân Long nổi giận, lao đến nhìn hắn: “Hôm nay là lễ đính hôn của chị gái tôi, không phải là nơi anh gây chuyện!”“Mời anh đi ra ngoài, nhà họ Hồ chúng tôi không chào đón vị khách như anh!”Phương Hoa không hề quan tâm, nhìn anh ta: “Vân Long, chị gái cậu nhất thời bị lừa, chẳng lẽ cậu cũng hồ đồ rồi sao?”“Chỉ là một thằng lính, có tư cách gì xứng với Mị Nhi?”Hồ Vân Long hừ lạnh: “Anh ấy không xứng thì ai xứng? Anh sao?”“Không sai, là tôi!”Phương Hoa gật đầu mà chẳng hề khách sáo, hắn nói lớn tiếng: “Xét về gia thế, thân phận, tướng mạo, nhân phẩm và tình yêu dành cho Mị Nhi, không ai có thể vượt qua Phương Hoa này!”“Cho nên, nếu Mị Nhi đính hôn thì người thích hợp nhất cũng chỉ có thể là tôi!”Nếu người bình thường phát biểu ngạo mạn như vậy thì đã bị mọi người chế giễu từ lâu rồi.Nhưng người nói câu này lại là Phương Hoa, nên những người có mặt ở đây không một ai dám lên tiếng phản đối.Vì những gì hắn nói đều là sự thật.Nghĩ tới câu nói của Phương Hoa lúc nãy, ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Hạng Tư Thành, suy nghĩ kỹ thì đúng là như vậy thật.Quả thật có khả năng là Hồ Mị Nhi bị Hạng Tư Thành lừa gạt, nếu không, vì sao cô ta không chọn người có điều kiện tốt như Phương Hoa, mà lại chọn Hạng Tư Thành cớ chứ?Ha ha!Lúc mọi người đang nghi ngờ thì Hạng Tư Thành đột nhiên mỉm cười..

“Khoan đã!”

Đúng lúc này, một giọng nói khó ưa chợt vang lên.

Đám đông tách ra một lối đi, cả đoàn người cao to hùng hổ bước vào, dẫn đầu là người mặc bộ âu phục màu trắng, ung dung cao quý.

Hắn mỉm cười như gió xuân ấm áp, giống như một công tử nhà giàu nho nhã!

Mọi người ngạc nhiên ồ lên, bởi vì người đó chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Phương Hoa!

Khi thấy hắn xuất hiện, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Bởi vì bất kỳ ai ở thành phố Tô Hàng cũng biết việc Phương Hoa theo đuổi Hồ Mị Nhi.

Hôm nay là lễ đính hôn của Hồ Mị Nhi, chẳng lẽ đến lúc này Phương Hoa còn chưa hết hy vọng ư?

Có vẻ Hồ Khởi Vinh đã đoán trước được rằng hắn sẽ xuất hiện, ông ta nhẹ giọng nói: “Cậu Phương, phải đợi lễ đính hôn kết thúc thì bữa tiệc trưa nay mới có thể bắt đầu, xin hãy đợi một lát”.

Phương Hoa mỉm cười nhìn Hồ Khởi Vinh: “Gia chủ Hồ, bản thiếu gia không đến đây để ăn cơm!”

“Ồ? Vậy không biết cậu Phương còn có chuyện gì?”

Phương Hoa đưa mắt nhìn thẳng Hạng Tư Thành, nhếch mép cười rồi lớn tiếng nói: “Bản thiếu gia đến đây để nói với gia chủ Hồ rằng Hạng Tư Thành không xứng với Hồ Mị Nhi!”

Câu nói ấy làm tất cả mọi người xôn xao!

Họ không ngờ cách cản trở của Phương Hoa lại đơn giản và thô lỗ như vậy!

Hắn nói thẳng với mọi người rằng Hạng Tư Thành không xứng với Hồ Mị Nhi!

“Phương Hoa!”

Hồ Vân Long nổi giận, lao đến nhìn hắn: “Hôm nay là lễ đính hôn của chị gái tôi, không phải là nơi anh gây chuyện!”

“Mời anh đi ra ngoài, nhà họ Hồ chúng tôi không chào đón vị khách như anh!”

Phương Hoa không hề quan tâm, nhìn anh ta: “Vân Long, chị gái cậu nhất thời bị lừa, chẳng lẽ cậu cũng hồ đồ rồi sao?”

“Chỉ là một thằng lính, có tư cách gì xứng với Mị Nhi?”

Hồ Vân Long hừ lạnh: “Anh ấy không xứng thì ai xứng? Anh sao?”

“Không sai, là tôi!”

Phương Hoa gật đầu mà chẳng hề khách sáo, hắn nói lớn tiếng: “Xét về gia thế, thân phận, tướng mạo, nhân phẩm và tình yêu dành cho Mị Nhi, không ai có thể vượt qua Phương Hoa này!”

“Cho nên, nếu Mị Nhi đính hôn thì người thích hợp nhất cũng chỉ có thể là tôi!”

Nếu người bình thường phát biểu ngạo mạn như vậy thì đã bị mọi người chế giễu từ lâu rồi.

Nhưng người nói câu này lại là Phương Hoa, nên những người có mặt ở đây không một ai dám lên tiếng phản đối.

Vì những gì hắn nói đều là sự thật.

Nghĩ tới câu nói của Phương Hoa lúc nãy, ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Hạng Tư Thành, suy nghĩ kỹ thì đúng là như vậy thật.

Quả thật có khả năng là Hồ Mị Nhi bị Hạng Tư Thành lừa gạt, nếu không, vì sao cô ta không chọn người có điều kiện tốt như Phương Hoa, mà lại chọn Hạng Tư Thành cớ chứ?

Ha ha!

Lúc mọi người đang nghi ngờ thì Hạng Tư Thành đột nhiên mỉm cười..

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… “Khoan đã!”Đúng lúc này, một giọng nói khó ưa chợt vang lên.Đám đông tách ra một lối đi, cả đoàn người cao to hùng hổ bước vào, dẫn đầu là người mặc bộ âu phục màu trắng, ung dung cao quý.Hắn mỉm cười như gió xuân ấm áp, giống như một công tử nhà giàu nho nhã!Mọi người ngạc nhiên ồ lên, bởi vì người đó chẳng phải ai xa lạ, mà chính là Phương Hoa!Khi thấy hắn xuất hiện, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.Bởi vì bất kỳ ai ở thành phố Tô Hàng cũng biết việc Phương Hoa theo đuổi Hồ Mị Nhi.Hôm nay là lễ đính hôn của Hồ Mị Nhi, chẳng lẽ đến lúc này Phương Hoa còn chưa hết hy vọng ư?Có vẻ Hồ Khởi Vinh đã đoán trước được rằng hắn sẽ xuất hiện, ông ta nhẹ giọng nói: “Cậu Phương, phải đợi lễ đính hôn kết thúc thì bữa tiệc trưa nay mới có thể bắt đầu, xin hãy đợi một lát”.Phương Hoa mỉm cười nhìn Hồ Khởi Vinh: “Gia chủ Hồ, bản thiếu gia không đến đây để ăn cơm!”“Ồ? Vậy không biết cậu Phương còn có chuyện gì?”Phương Hoa đưa mắt nhìn thẳng Hạng Tư Thành, nhếch mép cười rồi lớn tiếng nói: “Bản thiếu gia đến đây để nói với gia chủ Hồ rằng Hạng Tư Thành không xứng với Hồ Mị Nhi!”Câu nói ấy làm tất cả mọi người xôn xao!Họ không ngờ cách cản trở của Phương Hoa lại đơn giản và thô lỗ như vậy!Hắn nói thẳng với mọi người rằng Hạng Tư Thành không xứng với Hồ Mị Nhi!“Phương Hoa!”Hồ Vân Long nổi giận, lao đến nhìn hắn: “Hôm nay là lễ đính hôn của chị gái tôi, không phải là nơi anh gây chuyện!”“Mời anh đi ra ngoài, nhà họ Hồ chúng tôi không chào đón vị khách như anh!”Phương Hoa không hề quan tâm, nhìn anh ta: “Vân Long, chị gái cậu nhất thời bị lừa, chẳng lẽ cậu cũng hồ đồ rồi sao?”“Chỉ là một thằng lính, có tư cách gì xứng với Mị Nhi?”Hồ Vân Long hừ lạnh: “Anh ấy không xứng thì ai xứng? Anh sao?”“Không sai, là tôi!”Phương Hoa gật đầu mà chẳng hề khách sáo, hắn nói lớn tiếng: “Xét về gia thế, thân phận, tướng mạo, nhân phẩm và tình yêu dành cho Mị Nhi, không ai có thể vượt qua Phương Hoa này!”“Cho nên, nếu Mị Nhi đính hôn thì người thích hợp nhất cũng chỉ có thể là tôi!”Nếu người bình thường phát biểu ngạo mạn như vậy thì đã bị mọi người chế giễu từ lâu rồi.Nhưng người nói câu này lại là Phương Hoa, nên những người có mặt ở đây không một ai dám lên tiếng phản đối.Vì những gì hắn nói đều là sự thật.Nghĩ tới câu nói của Phương Hoa lúc nãy, ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Hạng Tư Thành, suy nghĩ kỹ thì đúng là như vậy thật.Quả thật có khả năng là Hồ Mị Nhi bị Hạng Tư Thành lừa gạt, nếu không, vì sao cô ta không chọn người có điều kiện tốt như Phương Hoa, mà lại chọn Hạng Tư Thành cớ chứ?Ha ha!Lúc mọi người đang nghi ngờ thì Hạng Tư Thành đột nhiên mỉm cười..

Chương 304: So Tài