Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 332: Bây Giờ Tôi Có Thực Lực Này Chưa
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gừ!Hạng Tư Thành gầm một tiếng, năm móng vuốt cắm xuống, năm đường máu liền xuất hiện trên đùi của Doãn Trạch, sau đó hai tay như có ánh sáng hung hãn đập về hướng bả vai của Doãn Trạch với khí thế Thái Sơn đàn áp.Bốp!Một tiếng đập thanh thúy vang lên, bả vai của Doãn Trạch lập tức máu thịt lẫn lộn, cơ thể bị Hạng Tư Thành nâng lên như chiếc xe lớn, rồi đập mạnh đi.Hạng Tư Thành mượn lực khổng lồ này bật mạnh lên, xoay ba trăm sáu mươi độ trong không trung, chân trái đạp mạnh vào sau lưng Doãn Trạch.A!!!Một tiếng kêu thảm thiết the thé, cả cơ thể của Doãn Trạch bay qua một cái cây lớn hai người ôm một bên, cơ thể Hạng Tư Thành bỗng hư ảo trong mắt mọi người, không đợi mọi người phản ứng lại, cơ thể của Hạng Tư Thành bỗng xuất hiện bên cạnh cái cây lớn đó, một chân móc vào thân cây, hai nắm đấm đấm một lực khổng lồ về phía Doãn Trạch đang bay đến, cùng với tiếng phá vỡ hư không chói tai.Bành!Cơ thể của Doãn Trạch ầm ầm đập xuống đất, nửa bên cơ thể chìm xuống, toàn thân từ trên xuống dưới một màu đỏ máu.Biểu cảm trên khuôn mặt mọi người lúc này có thể nói là muôn phần sắc thái, nhìn Doãn Trạch nửa sống nửa chết ngã một bên, lúc này, trong lòng tất cả mọi người đều kinh hãi tột độ!Lang Tước đang từng cao cao tại thượng, lúc này lại nằm ở đó như con chó chết, khiến đôi chân của mọi người lạnh run, Doãn Trạch đẫm máu và nước mắt, nhìn Hạng Tư Thành từng bước từng bước đi về phía mình, cuối cùng khuôn mặt anh ta hiện ra vẻ sợ hãi.Anh ta là sát thủ, nhưng cũng là con người, là con người, thì sẽ có sợ hãi, đặc biệt là nỗi sợ đối diện với cái chết.Lúc này, khí thế bá đạo vốn thuộc về Lang Chủ lại tập trung trên người Hạng Tư Thành!“Doãn Trạch, anh có phục không?”Doãn Trạch cắn răng, anh ta có phục không? Một người có thể lấy mạng anh ta bất cứ lúc nào, anh lại có tư cách không phục ư?Trong Quần Lang, chỉ một quy tắc tuyệt đối, kẻ mạnh được tôn vinh!Nhìn Doãn Trạch cúi đầu, khuôn mặt Hạng Tư Thành vẫn không chút biểu cảm, vì anh biết, Doãn Trạch không phải là tên cứng đầu khó chơi nhất, quả nhiên, trong đám người, tách ra một lối đi, ba bóng người xuất hiện, tất cả sát thủ đều khom lưng, nhìn ba người trước mắt.Dưới trướng Lang Chủ, duy có ba Lang Vương, mới có được sự tôn quý như vậy!Huyết Lang Vương, tàn sát đẫm máu!Cuồng Lang Vương, cuồng ngạo bất kham!Bạo Lang Vương, bão lửa lạnh lùng!Danh xưng Lang Vương, đại diện cho vinh dự chí cao vô thương trong Quần Lang!“Vậy thì đúng là trùng hợp, lần này, tôi cũng không phải chạy đến đây gặp ba vị!”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gừ!
Hạng Tư Thành gầm một tiếng, năm móng vuốt cắm xuống, năm đường máu liền xuất hiện trên đùi của Doãn Trạch, sau đó hai tay như có ánh sáng hung hãn đập về hướng bả vai của Doãn Trạch với khí thế Thái Sơn đàn áp.
Bốp!
Một tiếng đập thanh thúy vang lên, bả vai của Doãn Trạch lập tức máu thịt lẫn lộn, cơ thể bị Hạng Tư Thành nâng lên như chiếc xe lớn, rồi đập mạnh đi.
Hạng Tư Thành mượn lực khổng lồ này bật mạnh lên, xoay ba trăm sáu mươi độ trong không trung, chân trái đạp mạnh vào sau lưng Doãn Trạch.
A!!!
Một tiếng kêu thảm thiết the thé, cả cơ thể của Doãn Trạch bay qua một cái cây lớn hai người ôm một bên, cơ thể Hạng Tư Thành bỗng hư ảo trong mắt mọi người, không đợi mọi người phản ứng lại, cơ thể của Hạng Tư Thành bỗng xuất hiện bên cạnh cái cây lớn đó, một chân móc vào thân cây, hai nắm đấm đấm một lực khổng lồ về phía Doãn Trạch đang bay đến, cùng với tiếng phá vỡ hư không chói tai.
Bành!
Cơ thể của Doãn Trạch ầm ầm đập xuống đất, nửa bên cơ thể chìm xuống, toàn thân từ trên xuống dưới một màu đỏ máu.
Biểu cảm trên khuôn mặt mọi người lúc này có thể nói là muôn phần sắc thái, nhìn Doãn Trạch nửa sống nửa chết ngã một bên, lúc này, trong lòng tất cả mọi người đều kinh hãi tột độ!
Lang Tước đang từng cao cao tại thượng, lúc này lại nằm ở đó như con chó chết, khiến đôi chân của mọi người lạnh run, Doãn Trạch đẫm máu và nước mắt, nhìn Hạng Tư Thành từng bước từng bước đi về phía mình, cuối cùng khuôn mặt anh ta hiện ra vẻ sợ hãi.
Anh ta là sát thủ, nhưng cũng là con người, là con người, thì sẽ có sợ hãi, đặc biệt là nỗi sợ đối diện với cái chết.
Lúc này, khí thế bá đạo vốn thuộc về Lang Chủ lại tập trung trên người Hạng Tư Thành!
“Doãn Trạch, anh có phục không?”
Doãn Trạch cắn răng, anh ta có phục không? Một người có thể lấy mạng anh ta bất cứ lúc nào, anh lại có tư cách không phục ư?
Trong Quần Lang, chỉ một quy tắc tuyệt đối, kẻ mạnh được tôn vinh!
Nhìn Doãn Trạch cúi đầu, khuôn mặt Hạng Tư Thành vẫn không chút biểu cảm, vì anh biết, Doãn Trạch không phải là tên cứng đầu khó chơi nhất, quả nhiên, trong đám người, tách ra một lối đi, ba bóng người xuất hiện, tất cả sát thủ đều khom lưng, nhìn ba người trước mắt.
Dưới trướng Lang Chủ, duy có ba Lang Vương, mới có được sự tôn quý như vậy!
Huyết Lang Vương, tàn sát đẫm máu!
Cuồng Lang Vương, cuồng ngạo bất kham!
Bạo Lang Vương, bão lửa lạnh lùng!
Danh xưng Lang Vương, đại diện cho vinh dự chí cao vô thương trong Quần Lang!
“Vậy thì đúng là trùng hợp, lần này, tôi cũng không phải chạy đến đây gặp ba vị!”
.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gừ!Hạng Tư Thành gầm một tiếng, năm móng vuốt cắm xuống, năm đường máu liền xuất hiện trên đùi của Doãn Trạch, sau đó hai tay như có ánh sáng hung hãn đập về hướng bả vai của Doãn Trạch với khí thế Thái Sơn đàn áp.Bốp!Một tiếng đập thanh thúy vang lên, bả vai của Doãn Trạch lập tức máu thịt lẫn lộn, cơ thể bị Hạng Tư Thành nâng lên như chiếc xe lớn, rồi đập mạnh đi.Hạng Tư Thành mượn lực khổng lồ này bật mạnh lên, xoay ba trăm sáu mươi độ trong không trung, chân trái đạp mạnh vào sau lưng Doãn Trạch.A!!!Một tiếng kêu thảm thiết the thé, cả cơ thể của Doãn Trạch bay qua một cái cây lớn hai người ôm một bên, cơ thể Hạng Tư Thành bỗng hư ảo trong mắt mọi người, không đợi mọi người phản ứng lại, cơ thể của Hạng Tư Thành bỗng xuất hiện bên cạnh cái cây lớn đó, một chân móc vào thân cây, hai nắm đấm đấm một lực khổng lồ về phía Doãn Trạch đang bay đến, cùng với tiếng phá vỡ hư không chói tai.Bành!Cơ thể của Doãn Trạch ầm ầm đập xuống đất, nửa bên cơ thể chìm xuống, toàn thân từ trên xuống dưới một màu đỏ máu.Biểu cảm trên khuôn mặt mọi người lúc này có thể nói là muôn phần sắc thái, nhìn Doãn Trạch nửa sống nửa chết ngã một bên, lúc này, trong lòng tất cả mọi người đều kinh hãi tột độ!Lang Tước đang từng cao cao tại thượng, lúc này lại nằm ở đó như con chó chết, khiến đôi chân của mọi người lạnh run, Doãn Trạch đẫm máu và nước mắt, nhìn Hạng Tư Thành từng bước từng bước đi về phía mình, cuối cùng khuôn mặt anh ta hiện ra vẻ sợ hãi.Anh ta là sát thủ, nhưng cũng là con người, là con người, thì sẽ có sợ hãi, đặc biệt là nỗi sợ đối diện với cái chết.Lúc này, khí thế bá đạo vốn thuộc về Lang Chủ lại tập trung trên người Hạng Tư Thành!“Doãn Trạch, anh có phục không?”Doãn Trạch cắn răng, anh ta có phục không? Một người có thể lấy mạng anh ta bất cứ lúc nào, anh lại có tư cách không phục ư?Trong Quần Lang, chỉ một quy tắc tuyệt đối, kẻ mạnh được tôn vinh!Nhìn Doãn Trạch cúi đầu, khuôn mặt Hạng Tư Thành vẫn không chút biểu cảm, vì anh biết, Doãn Trạch không phải là tên cứng đầu khó chơi nhất, quả nhiên, trong đám người, tách ra một lối đi, ba bóng người xuất hiện, tất cả sát thủ đều khom lưng, nhìn ba người trước mắt.Dưới trướng Lang Chủ, duy có ba Lang Vương, mới có được sự tôn quý như vậy!Huyết Lang Vương, tàn sát đẫm máu!Cuồng Lang Vương, cuồng ngạo bất kham!Bạo Lang Vương, bão lửa lạnh lùng!Danh xưng Lang Vương, đại diện cho vinh dự chí cao vô thương trong Quần Lang!“Vậy thì đúng là trùng hợp, lần này, tôi cũng không phải chạy đến đây gặp ba vị!”.