Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 352: 352: Lại Là Một Lang Tước
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Phương Hoa là người đầu tiên hoàn hồn lại, hắn vội vàng đi tới bên cạnh Nhiếp Binh: “Nhiếp Binh, anh không sao chứ?”“Cút sang một bên!” Nhiếp Binh hung tợn đẩy Phương Hoa một cái, nhìn chú hề bằng ánh mắt đằng đằng sát khí: “Tao sống bằng này tuổi, chưa một kẻ nào dám động chạm đến tao!”“Thằng oắt, mày được lắm! Không ngờ cũng có lúc tao nhìn nhầm, chỉ dựa vào tốc độ của nhát chém vừa rồi thì e rằng cũng đã đạt tới Hậu Thiên Chi Cảnh!”Tuy rằng trong xã hội hiện nay, đối với đa số mọi người, võ học là thứ hư cấu chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết võ hiệp.Nhưng trên thực tế, mảnh đất rộng lớn này có lịch sử hào nhoáng suốt năm ngàn năm, bất kể lịch sử biến động như thế nào, võ đạo từng huy hoàng, cũng từng suy tàn, nhưng chưa bao giờ biến mất.Cho dù thời đại ngày nay coi kỹ thuật khoa học là đỉnh cao, vũ khí nóng phát triển rộng khắp, võ học cũng dần dần biến mắt trước mặt mọi người, nhưng nó vẫn luôn được truyền lại cho tới ngày nay.Đã là võ học thì tất nhiên là phải có sự phân chia cấp bậc, sự phân chia ấy vô cùng đơn giản, là cao thủ Hậu Thiên và cao thủ Tiên Thiên.Đạt tới Hậu Thiên Chi Cảnh là hai đấm sẽ có sức lực ngàn cân, thân thể nhẹ như chim yến, tốc độ cực nhanh, một mình đánh với mười mấy người đàn ông trưởng thành cũng không nói chơi.Phương Hoa lo lắng hỏi.“Hê hê… Quả thực là nhát chém vừa rồi rất nhanh, nếu đánh tay đôi thì có thể tôi không phải là đối thủ, nhưng Phù Đồ Môn có nhiều cao thủ như thế, chỉ dựa vào thực lực của thằng hề này thì vẫn chưa đáng là gì”.“Lên cho tôi!”Nhiếp Binh quát một tiếng, khí thế bàng bạc tuôn ra từ người những người khác, mang theo sát ý dày đặc, xông về phía chú hề.Trên mặt chú hề không có vẻ gì là sợ hãi, cậu ta đưa bóng bay cho Vân Tịnh Nhã, lấy ra một con dao găm rồi lao thẳng lên, không nói một lời nào.Rầm!.
Phương Hoa là người đầu tiên hoàn hồn lại, hắn vội vàng đi tới bên cạnh Nhiếp Binh: “Nhiếp Binh, anh không sao chứ?”
“Cút sang một bên!” Nhiếp Binh hung tợn đẩy Phương Hoa một cái, nhìn chú hề bằng ánh mắt đằng đằng sát khí: “Tao sống bằng này tuổi, chưa một kẻ nào dám động chạm đến tao!”
“Thằng oắt, mày được lắm! Không ngờ cũng có lúc tao nhìn nhầm, chỉ dựa vào tốc độ của nhát chém vừa rồi thì e rằng cũng đã đạt tới Hậu Thiên Chi Cảnh!”
Tuy rằng trong xã hội hiện nay, đối với đa số mọi người, võ học là thứ hư cấu chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết võ hiệp.
Nhưng trên thực tế, mảnh đất rộng lớn này có lịch sử hào nhoáng suốt năm ngàn năm, bất kể lịch sử biến động như thế nào, võ đạo từng huy hoàng, cũng từng suy tàn, nhưng chưa bao giờ biến mất.
Cho dù thời đại ngày nay coi kỹ thuật khoa học là đỉnh cao, vũ khí nóng phát triển rộng khắp, võ học cũng dần dần biến mắt trước mặt mọi người, nhưng nó vẫn luôn được truyền lại cho tới ngày nay.
Đã là võ học thì tất nhiên là phải có sự phân chia cấp bậc, sự phân chia ấy vô cùng đơn giản, là cao thủ Hậu Thiên và cao thủ Tiên Thiên.
Đạt tới Hậu Thiên Chi Cảnh là hai đấm sẽ có sức lực ngàn cân, thân thể nhẹ như chim yến, tốc độ cực nhanh, một mình đánh với mười mấy người đàn ông trưởng thành cũng không nói chơi.
Phương Hoa lo lắng hỏi.
“Hê hê… Quả thực là nhát chém vừa rồi rất nhanh, nếu đánh tay đôi thì có thể tôi không phải là đối thủ, nhưng Phù Đồ Môn có nhiều cao thủ như thế, chỉ dựa vào thực lực của thằng hề này thì vẫn chưa đáng là gì”.
“Lên cho tôi!”
Nhiếp Binh quát một tiếng, khí thế bàng bạc tuôn ra từ người những người khác, mang theo sát ý dày đặc, xông về phía chú hề.
Trên mặt chú hề không có vẻ gì là sợ hãi, cậu ta đưa bóng bay cho Vân Tịnh Nhã, lấy ra một con dao găm rồi lao thẳng lên, không nói một lời nào.
Rầm!.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Phương Hoa là người đầu tiên hoàn hồn lại, hắn vội vàng đi tới bên cạnh Nhiếp Binh: “Nhiếp Binh, anh không sao chứ?”“Cút sang một bên!” Nhiếp Binh hung tợn đẩy Phương Hoa một cái, nhìn chú hề bằng ánh mắt đằng đằng sát khí: “Tao sống bằng này tuổi, chưa một kẻ nào dám động chạm đến tao!”“Thằng oắt, mày được lắm! Không ngờ cũng có lúc tao nhìn nhầm, chỉ dựa vào tốc độ của nhát chém vừa rồi thì e rằng cũng đã đạt tới Hậu Thiên Chi Cảnh!”Tuy rằng trong xã hội hiện nay, đối với đa số mọi người, võ học là thứ hư cấu chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết võ hiệp.Nhưng trên thực tế, mảnh đất rộng lớn này có lịch sử hào nhoáng suốt năm ngàn năm, bất kể lịch sử biến động như thế nào, võ đạo từng huy hoàng, cũng từng suy tàn, nhưng chưa bao giờ biến mất.Cho dù thời đại ngày nay coi kỹ thuật khoa học là đỉnh cao, vũ khí nóng phát triển rộng khắp, võ học cũng dần dần biến mắt trước mặt mọi người, nhưng nó vẫn luôn được truyền lại cho tới ngày nay.Đã là võ học thì tất nhiên là phải có sự phân chia cấp bậc, sự phân chia ấy vô cùng đơn giản, là cao thủ Hậu Thiên và cao thủ Tiên Thiên.Đạt tới Hậu Thiên Chi Cảnh là hai đấm sẽ có sức lực ngàn cân, thân thể nhẹ như chim yến, tốc độ cực nhanh, một mình đánh với mười mấy người đàn ông trưởng thành cũng không nói chơi.Phương Hoa lo lắng hỏi.“Hê hê… Quả thực là nhát chém vừa rồi rất nhanh, nếu đánh tay đôi thì có thể tôi không phải là đối thủ, nhưng Phù Đồ Môn có nhiều cao thủ như thế, chỉ dựa vào thực lực của thằng hề này thì vẫn chưa đáng là gì”.“Lên cho tôi!”Nhiếp Binh quát một tiếng, khí thế bàng bạc tuôn ra từ người những người khác, mang theo sát ý dày đặc, xông về phía chú hề.Trên mặt chú hề không có vẻ gì là sợ hãi, cậu ta đưa bóng bay cho Vân Tịnh Nhã, lấy ra một con dao găm rồi lao thẳng lên, không nói một lời nào.Rầm!.