Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 428: 428: Đây Chính Là Chất Rắn Bỏ Đi!
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Tuy giọng nói của cô rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định.“Cô… cô… đúng là làm bừa!” Liễu Đường tức đến run cả râu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng sâu sắc, một cô cả bướng bỉnh tự phụ, sau này, sẽ gánh vác nhà họ Nguyệt thế nào? Trả tiền giao hàng một cách dứt khoát, nhân viên cung kính nói: “Đóng gói cho cô hay cưa ngay tại chỗ?” “Cưa ngay tại chỗ!” Giọng nói của Nguyệt Uyển Như cũng hơi run run! Cưa ngay tại chỗ, chứng minh là muốn chứng tỏ con mắt của Nguyệt Uyển Như trước mặt mọi người, nếu không cưa ra, e rằng, sẽ như Liễu Đường nói, danh tiếng của tập đoàn châu báu Nguyệt Dạ chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng lớn, tuyệt đối không phải khiến người ta chấn động! “Cô cả, cô phải suy nghĩ kỹ đấy!” “Ông Liễu, xin ông tin tôi!” “Hầy…” Liễu Đường thất vọng lắc đầu, thôi thôi, chung quy tôi cũng chỉ là nhân viên của nhà họ Nguyệt thôi, nhưng tôi không nhẫn tâm, đã phục vụ công ty nửa đời người, đến già, lại trừng mắt nhìn nó lụi bại….Mọi người vừa nghe thấy Nguyệt Uyển Như muốn cưa ngay tại chỗ cũng liền bỏ việc lựa chọn, hứng thú vây quanh lại, thậm chí có người còn biên tập sẵn, chốc nữa sẽ chế giễu cô cả không biết trời cao đất dày này thế nào.Hòn đá được đặt trước máy cưa, đôi tay Nguyệt Uyển Như đầy mồ hôi, đôi mắt long lanh mở thật to, ngay cả hơi thở cũng hơi gấp gáp! Xùy xùy! Âm thanh của máy cưa vang lên, cưa được hai milimet, âm thanh dừng lại, mọi người mở to mắt, không biết, đột nhiên phát ra tiếng cười thầm, dường như là chuỗi phản ứng liên tiếp, tiếng cười tràn ngập không gian.Kích thước hòn đá không lớn, cưa được hai milimet thì cưa ra bột xám, chỉ có thể chứng minh, đây chính là chất rắn bỏ đi!“Cô Nguyệt, thật đáng tiếc, hòn đá này của cô…” “Cưa nó ra!” Thợ cưa sửng sốt, hình như không chưa hiểu cô ta có ý gì.“Cưa nó ra!” Nguyệt Uyển Như lặp lại lần nữa, giọng điệu vô cùng kiên định! “Cô Nguyệt, cưa đá, có hai cách cưa chính là cưa ngang hoặc cưa bên cạnh, trực tiếp cưa thành hai phần…” Thợ cưa còn chưa nói xong, nhưng những người có mặt đều là chuyên gia, đương nhiên biết cưa ngọc thạch cũng có quy tắc, mở một lỗ nhỏ trên bề mặt đá, nếu có ánh hào quang ngọc phát ra, thì phải cẩn thận mài, nếu không có, thì đủ chứng minh đây là hòn đá bỏ đi, kể cả cưa vụn ra, cũng chỉ là một đống đá vụn thôi.“Nghe tôi, cưa nó ra!” “Được!” Thợ cưa bất đắc dĩ đồng ý, nhưng, sâu trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ khinh thường.“He he… cô Nguyệt đúng là cố chấp!” “Nói không chừng, bên trong hòn đá này, thực sự có một viên ngọc to bằng hạt gạo đấy! Ha ha…”.
Tuy giọng nói của cô rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định.
“Cô… cô… đúng là làm bừa!”
Liễu Đường tức đến run cả râu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng sâu sắc, một cô cả bướng bỉnh tự phụ, sau này, sẽ gánh vác nhà họ Nguyệt thế nào?
Trả tiền giao hàng một cách dứt khoát, nhân viên cung kính nói: “Đóng gói cho cô hay cưa ngay tại chỗ?”
“Cưa ngay tại chỗ!”
Giọng nói của Nguyệt Uyển Như cũng hơi run run!
Cưa ngay tại chỗ, chứng minh là muốn chứng tỏ con mắt của Nguyệt Uyển Như trước mặt mọi người, nếu không cưa ra, e rằng, sẽ như Liễu Đường nói, danh tiếng của tập đoàn châu báu Nguyệt Dạ chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng lớn, tuyệt đối không phải khiến người ta chấn động!
“Cô cả, cô phải suy nghĩ kỹ đấy!”
“Ông Liễu, xin ông tin tôi!”
“Hầy…”
Liễu Đường thất vọng lắc đầu, thôi thôi, chung quy tôi cũng chỉ là nhân viên của nhà họ Nguyệt thôi, nhưng tôi không nhẫn tâm, đã phục vụ công ty nửa đời người, đến già, lại trừng mắt nhìn nó lụi bại….
Mọi người vừa nghe thấy Nguyệt Uyển Như muốn cưa ngay tại chỗ cũng liền bỏ việc lựa chọn, hứng thú vây quanh lại, thậm chí có người còn biên tập sẵn, chốc nữa sẽ chế giễu cô cả không biết trời cao đất dày này thế nào.
Hòn đá được đặt trước máy cưa, đôi tay Nguyệt Uyển Như đầy mồ hôi, đôi mắt long lanh mở thật to, ngay cả hơi thở cũng hơi gấp gáp!
Xùy xùy!
Âm thanh của máy cưa vang lên, cưa được hai milimet, âm thanh dừng lại, mọi người mở to mắt, không biết, đột nhiên phát ra tiếng cười thầm, dường như là chuỗi phản ứng liên tiếp, tiếng cười tràn ngập không gian.
Kích thước hòn đá không lớn, cưa được hai milimet thì cưa ra bột xám, chỉ có thể chứng minh, đây chính là chất rắn bỏ đi!
“Cô Nguyệt, thật đáng tiếc, hòn đá này của cô…”
“Cưa nó ra!”
Thợ cưa sửng sốt, hình như không chưa hiểu cô ta có ý gì.
“Cưa nó ra!”
Nguyệt Uyển Như lặp lại lần nữa, giọng điệu vô cùng kiên định!
“Cô Nguyệt, cưa đá, có hai cách cưa chính là cưa ngang hoặc cưa bên cạnh, trực tiếp cưa thành hai phần…”
Thợ cưa còn chưa nói xong, nhưng những người có mặt đều là chuyên gia, đương nhiên biết cưa ngọc thạch cũng có quy tắc, mở một lỗ nhỏ trên bề mặt đá, nếu có ánh hào quang ngọc phát ra, thì phải cẩn thận mài, nếu không có, thì đủ chứng minh đây là hòn đá bỏ đi, kể cả cưa vụn ra, cũng chỉ là một đống đá vụn thôi.
“Nghe tôi, cưa nó ra!”
“Được!”
Thợ cưa bất đắc dĩ đồng ý, nhưng, sâu trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ khinh thường.
“He he… cô Nguyệt đúng là cố chấp!”
“Nói không chừng, bên trong hòn đá này, thực sự có một viên ngọc to bằng hạt gạo đấy! Ha ha…”.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Tuy giọng nói của cô rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên định.“Cô… cô… đúng là làm bừa!” Liễu Đường tức đến run cả râu, ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng sâu sắc, một cô cả bướng bỉnh tự phụ, sau này, sẽ gánh vác nhà họ Nguyệt thế nào? Trả tiền giao hàng một cách dứt khoát, nhân viên cung kính nói: “Đóng gói cho cô hay cưa ngay tại chỗ?” “Cưa ngay tại chỗ!” Giọng nói của Nguyệt Uyển Như cũng hơi run run! Cưa ngay tại chỗ, chứng minh là muốn chứng tỏ con mắt của Nguyệt Uyển Như trước mặt mọi người, nếu không cưa ra, e rằng, sẽ như Liễu Đường nói, danh tiếng của tập đoàn châu báu Nguyệt Dạ chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng lớn, tuyệt đối không phải khiến người ta chấn động! “Cô cả, cô phải suy nghĩ kỹ đấy!” “Ông Liễu, xin ông tin tôi!” “Hầy…” Liễu Đường thất vọng lắc đầu, thôi thôi, chung quy tôi cũng chỉ là nhân viên của nhà họ Nguyệt thôi, nhưng tôi không nhẫn tâm, đã phục vụ công ty nửa đời người, đến già, lại trừng mắt nhìn nó lụi bại….Mọi người vừa nghe thấy Nguyệt Uyển Như muốn cưa ngay tại chỗ cũng liền bỏ việc lựa chọn, hứng thú vây quanh lại, thậm chí có người còn biên tập sẵn, chốc nữa sẽ chế giễu cô cả không biết trời cao đất dày này thế nào.Hòn đá được đặt trước máy cưa, đôi tay Nguyệt Uyển Như đầy mồ hôi, đôi mắt long lanh mở thật to, ngay cả hơi thở cũng hơi gấp gáp! Xùy xùy! Âm thanh của máy cưa vang lên, cưa được hai milimet, âm thanh dừng lại, mọi người mở to mắt, không biết, đột nhiên phát ra tiếng cười thầm, dường như là chuỗi phản ứng liên tiếp, tiếng cười tràn ngập không gian.Kích thước hòn đá không lớn, cưa được hai milimet thì cưa ra bột xám, chỉ có thể chứng minh, đây chính là chất rắn bỏ đi!“Cô Nguyệt, thật đáng tiếc, hòn đá này của cô…” “Cưa nó ra!” Thợ cưa sửng sốt, hình như không chưa hiểu cô ta có ý gì.“Cưa nó ra!” Nguyệt Uyển Như lặp lại lần nữa, giọng điệu vô cùng kiên định! “Cô Nguyệt, cưa đá, có hai cách cưa chính là cưa ngang hoặc cưa bên cạnh, trực tiếp cưa thành hai phần…” Thợ cưa còn chưa nói xong, nhưng những người có mặt đều là chuyên gia, đương nhiên biết cưa ngọc thạch cũng có quy tắc, mở một lỗ nhỏ trên bề mặt đá, nếu có ánh hào quang ngọc phát ra, thì phải cẩn thận mài, nếu không có, thì đủ chứng minh đây là hòn đá bỏ đi, kể cả cưa vụn ra, cũng chỉ là một đống đá vụn thôi.“Nghe tôi, cưa nó ra!” “Được!” Thợ cưa bất đắc dĩ đồng ý, nhưng, sâu trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ khinh thường.“He he… cô Nguyệt đúng là cố chấp!” “Nói không chừng, bên trong hòn đá này, thực sự có một viên ngọc to bằng hạt gạo đấy! Ha ha…”.