Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 439: 439: Chương 434

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạng Tư Thành trầm mặc nói ra ba chữ này, sau đó nhìn Nguyệt Uyển Như chưa biết sống chết nằm trên giường.Trên hành lang không người, anh lặng lẽ dựa vào tường, khuôn mặt lạnh lùng, không rõ cảm xúc.“Tư Thành, anh đừng như vậy, đây không phải là lỗi của anh…”Vân Tịnh Nhã cũng đi ra khỏi phòng, nhìn dáng vẻ của Hạng Tư Thành, khuyên giải.“Không, đây là lỗi của anh…”Hạng Tư Thành trầm ngâm, cũng không biết là nói cho Vân Tịnh Nhã nghe, hay là nói cho mình nghe.Anh cuộn nắm đấm vào trong tay áo, nắm lại.“Đừng như vậy! Đừng như vậy!”Vân Tịnh Nhã vừa khóc vừa lắc đầu: “Nếu cô Nguyệt nhìn thấy, cô ấy cũng sẽ không muốn anh như vậy…”“Đúng thế… Nếu cô ấy nhìn thấy cũng sẽ không muốn anh như vậy đúng không….”Hạng Tư Thành ngẩn người, trong đầu lại hiện lên thời điểm anh và Nguyệt Uyển Như gặp nhau lần đầu, cô ấy cười thật ngây thơ, thật đẹp.“Nhã Nhã, em ở đây chăm sóc Uyển Như, được không?”Anh thay đổi cách gọi, dường như không phải bất giác, mà là tất nhiên.Vân Tịnh Nhã ra sức gật đầu: “Được, thế anh đi đâu?”“Anh muốn yên tĩnh một mình, đừng đi theo anh”.Vân Tịnh Nhã nhìn theo bóng Hạng Tư Thành bỏ đi, tang thương, cô đơn lạnh lẽo.Ban đêm, biệt thự nhà họ Chu!Bốp!Một cái tát mạnh trực tiếp giáng xuống Chu Tử Tu, thiếu niên thần bí đó hung ác nhìn hắn ta: “Anh là tên vô dụng việc thành không có việc bại có thừa!”“Ai cho phép anh không nghe theo lệnh của tôi, đi chọc vào Hạng Tư Thành đó?”Chu Tử Tu lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt hiện lên vẻ ác độc, nhưng, vụt lên rồi biến mất, vội vàng thay bộ dạng của chó săn: “Chủ nhân, cái tên đó làm hỏng chuyện tốt của tôi, tôi cũng muốn nhân cơ hội này giải quyết phiền phức!”“Giải quyết phiền phức? Thế anh giải quyết được chưa?”“Bây giờ người nằm trên giường bệnh không biết sống chết, là cô cả nhà của họ Nguyệt!”“Ai ngờ, một con đàn bà nhỏ bé như Nguyệt Uyển Như lại không biết điều như vậy, ngăn cản súng thay cho tên đó!”“Anh…”Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Chu Tử Tu quay đầu, đổi sang khẩu khí cao ngạo thường ngày: “Có chuyện gì?”Bên ngoài có người gấp gáp nói: “Cậu chủ, không hay rồi, có một tên thiếu niên áo trắng xông vào chỗ chúng ta, hộ vệ trong nhà cũng bị anh ta đánh ngã!”Chu Tử Tu sửng sốt, lúc này, người dám xông vào nhà họ Chu, ngoại trừ Hạng Tư Thành thì còn có thể là ai?“Có người xông vào nhà dân, còn không báo cảnh sát?”“Cậu chủ, điện thoại đều bị mất tín hiệu, quản gia đã liên hệ với mấy tổng trưởng mà thường ngày chúng ta khá thân thiết, người ta trực tiếp dập điện thoại, không để ý đến chúng ta!”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hạng Tư Thành trầm mặc nói ra ba chữ này, sau đó nhìn Nguyệt Uyển Như chưa biết sống chết nằm trên giường.

Trên hành lang không người, anh lặng lẽ dựa vào tường, khuôn mặt lạnh lùng, không rõ cảm xúc.

“Tư Thành, anh đừng như vậy, đây không phải là lỗi của anh…”

Vân Tịnh Nhã cũng đi ra khỏi phòng, nhìn dáng vẻ của Hạng Tư Thành, khuyên giải.

“Không, đây là lỗi của anh…”

Hạng Tư Thành trầm ngâm, cũng không biết là nói cho Vân Tịnh Nhã nghe, hay là nói cho mình nghe.

Anh cuộn nắm đấm vào trong tay áo, nắm lại.

“Đừng như vậy! Đừng như vậy!”

Vân Tịnh Nhã vừa khóc vừa lắc đầu: “Nếu cô Nguyệt nhìn thấy, cô ấy cũng sẽ không muốn anh như vậy…”

“Đúng thế… Nếu cô ấy nhìn thấy cũng sẽ không muốn anh như vậy đúng không….”

Hạng Tư Thành ngẩn người, trong đầu lại hiện lên thời điểm anh và Nguyệt Uyển Như gặp nhau lần đầu, cô ấy cười thật ngây thơ, thật đẹp.

“Nhã Nhã, em ở đây chăm sóc Uyển Như, được không?”

Anh thay đổi cách gọi, dường như không phải bất giác, mà là tất nhiên.

Vân Tịnh Nhã ra sức gật đầu: “Được, thế anh đi đâu?”

“Anh muốn yên tĩnh một mình, đừng đi theo anh”.

Vân Tịnh Nhã nhìn theo bóng Hạng Tư Thành bỏ đi, tang thương, cô đơn lạnh lẽo.

Ban đêm, biệt thự nhà họ Chu!

Bốp!

Một cái tát mạnh trực tiếp giáng xuống Chu Tử Tu, thiếu niên thần bí đó hung ác nhìn hắn ta: “Anh là tên vô dụng việc thành không có việc bại có thừa!”

“Ai cho phép anh không nghe theo lệnh của tôi, đi chọc vào Hạng Tư Thành đó?”

Chu Tử Tu lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt hiện lên vẻ ác độc, nhưng, vụt lên rồi biến mất, vội vàng thay bộ dạng của chó săn: “Chủ nhân, cái tên đó làm hỏng chuyện tốt của tôi, tôi cũng muốn nhân cơ hội này giải quyết phiền phức!”

“Giải quyết phiền phức? Thế anh giải quyết được chưa?”

“Bây giờ người nằm trên giường bệnh không biết sống chết, là cô cả nhà của họ Nguyệt!”

“Ai ngờ, một con đàn bà nhỏ bé như Nguyệt Uyển Như lại không biết điều như vậy, ngăn cản súng thay cho tên đó!”

“Anh…”

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Chu Tử Tu quay đầu, đổi sang khẩu khí cao ngạo thường ngày: “Có chuyện gì?”

Bên ngoài có người gấp gáp nói: “Cậu chủ, không hay rồi, có một tên thiếu niên áo trắng xông vào chỗ chúng ta, hộ vệ trong nhà cũng bị anh ta đánh ngã!”

Chu Tử Tu sửng sốt, lúc này, người dám xông vào nhà họ Chu, ngoại trừ Hạng Tư Thành thì còn có thể là ai?

“Có người xông vào nhà dân, còn không báo cảnh sát?”

“Cậu chủ, điện thoại đều bị mất tín hiệu, quản gia đã liên hệ với mấy tổng trưởng mà thường ngày chúng ta khá thân thiết, người ta trực tiếp dập điện thoại, không để ý đến chúng ta!”

Image removed.

.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạng Tư Thành trầm mặc nói ra ba chữ này, sau đó nhìn Nguyệt Uyển Như chưa biết sống chết nằm trên giường.Trên hành lang không người, anh lặng lẽ dựa vào tường, khuôn mặt lạnh lùng, không rõ cảm xúc.“Tư Thành, anh đừng như vậy, đây không phải là lỗi của anh…”Vân Tịnh Nhã cũng đi ra khỏi phòng, nhìn dáng vẻ của Hạng Tư Thành, khuyên giải.“Không, đây là lỗi của anh…”Hạng Tư Thành trầm ngâm, cũng không biết là nói cho Vân Tịnh Nhã nghe, hay là nói cho mình nghe.Anh cuộn nắm đấm vào trong tay áo, nắm lại.“Đừng như vậy! Đừng như vậy!”Vân Tịnh Nhã vừa khóc vừa lắc đầu: “Nếu cô Nguyệt nhìn thấy, cô ấy cũng sẽ không muốn anh như vậy…”“Đúng thế… Nếu cô ấy nhìn thấy cũng sẽ không muốn anh như vậy đúng không….”Hạng Tư Thành ngẩn người, trong đầu lại hiện lên thời điểm anh và Nguyệt Uyển Như gặp nhau lần đầu, cô ấy cười thật ngây thơ, thật đẹp.“Nhã Nhã, em ở đây chăm sóc Uyển Như, được không?”Anh thay đổi cách gọi, dường như không phải bất giác, mà là tất nhiên.Vân Tịnh Nhã ra sức gật đầu: “Được, thế anh đi đâu?”“Anh muốn yên tĩnh một mình, đừng đi theo anh”.Vân Tịnh Nhã nhìn theo bóng Hạng Tư Thành bỏ đi, tang thương, cô đơn lạnh lẽo.Ban đêm, biệt thự nhà họ Chu!Bốp!Một cái tát mạnh trực tiếp giáng xuống Chu Tử Tu, thiếu niên thần bí đó hung ác nhìn hắn ta: “Anh là tên vô dụng việc thành không có việc bại có thừa!”“Ai cho phép anh không nghe theo lệnh của tôi, đi chọc vào Hạng Tư Thành đó?”Chu Tử Tu lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt hiện lên vẻ ác độc, nhưng, vụt lên rồi biến mất, vội vàng thay bộ dạng của chó săn: “Chủ nhân, cái tên đó làm hỏng chuyện tốt của tôi, tôi cũng muốn nhân cơ hội này giải quyết phiền phức!”“Giải quyết phiền phức? Thế anh giải quyết được chưa?”“Bây giờ người nằm trên giường bệnh không biết sống chết, là cô cả nhà của họ Nguyệt!”“Ai ngờ, một con đàn bà nhỏ bé như Nguyệt Uyển Như lại không biết điều như vậy, ngăn cản súng thay cho tên đó!”“Anh…”Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Chu Tử Tu quay đầu, đổi sang khẩu khí cao ngạo thường ngày: “Có chuyện gì?”Bên ngoài có người gấp gáp nói: “Cậu chủ, không hay rồi, có một tên thiếu niên áo trắng xông vào chỗ chúng ta, hộ vệ trong nhà cũng bị anh ta đánh ngã!”Chu Tử Tu sửng sốt, lúc này, người dám xông vào nhà họ Chu, ngoại trừ Hạng Tư Thành thì còn có thể là ai?“Có người xông vào nhà dân, còn không báo cảnh sát?”“Cậu chủ, điện thoại đều bị mất tín hiệu, quản gia đã liên hệ với mấy tổng trưởng mà thường ngày chúng ta khá thân thiết, người ta trực tiếp dập điện thoại, không để ý đến chúng ta!”.

Chương 439: 439: Chương 434