Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 462: 462: Hàng Chục Tỷ!

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Nguyệt Uyển Như quát một tiếng, tác động vào vết thương, không khỏi hơi choáng váng, Vân Tịnh Nhã vội vàng đỡ lấy cô ta.Nguyệt Uyển Khung thấy vậy cũng vội vàng mở miệng: “Chị, chị đừng giận.Em nói, em nói!” Anh ta cắn răng, mở miệng nói: “Lúc trước, khi chị vừa đính hôn với tên khốn Chu Bá Quang, bọn em đều cho rằng hắn là người tốt, vậy nên trong lòng cũng thích ông anh rể tương lai ấy”.“Về sau, có một ngày hắn đột nhiên mời em đi ăn cơm, em cũng đi.Ăn cơm xong, trong lúc say mơ màng, hắn đã dẫn em đi… đi đánh bạc”.“Cái gì? Em đi đánh bạc?” Hạng Tư Thành ra hiệu cho cô ta đừng nổi giận, nói với Nguyệt Uyển Khung: “Tiếp đó thì sao?” Nguyệt Uyển Khung lén nhìn một cái rồi lại nói tiếp: “Mới đầu em thắng, về sau… về sau thua càng lúc càng nhiều, cuối cùng, thua… thua hơn năm tỷ…” “Hơn năm tỷ! Em… Em…” Nguyệt Uyển Như tức đến mức cầm gối đầu lên định ném vào người anh ta, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của anh ta, chỉ có thể thở dài: “Tức chết chị rồi!” “Năm tỷ ấy chị sẽ trích từ nhà họ Nguyệt ra để em trả nợ, từ nay về sau, tuyệt đối không được đụng tới nữa, nghe chưa?” Nguyệt Uyển Khung cúi gằm mặt xuống: “E rằng… e rằng năm tỷ vẫn chưa đủ”.Nguyệt Uyển Như sửng sốt.“Em thua một trăm triệu, tất nhiên là không cam tâm, thế là về sau em còn đi nhiều lần nữa, muốn tự trả hết nợ, ai ngờ thua càng lúc càng nhiều, cuối cùng nợ sòng bạc hàng chục tỷ…”Hàng chục tỷ! Nguyệt Uyển Như lại choáng váng, không nội trợ sao biết dầu muối đắt, tuy rằng nhà họ Nguyệt có tiền, nhưng không phải thích là lấy ra được hàng chục tỷ.Nếu dùng đến số tiền ấy, rất nhiều dự án của nhà họ Nguyệt sẽ phải đình công, tổn thất vì phản ứng dây chuyền ấy là vô kể.“Không đúng, em lấy đâu ra nhiều tiền như thế?” Nguyệt Uyển Như bỗng hỏi.“Tất cả là tại tên khốn Chu Bá Quang, em hết tiền là hắn lại mang tiền đến cho em, sau đó em thua hết, thua xong hắn lại cho em, nhất định là thông đồng với sòng bạc rồi”.“Chị, em cũng đâu muốn, nhưng đám người ở sòng bạc uy h**p em, nếu em không trả được tiền thì bọn họ sẽ đi tìm ông nội, chị cũng biết sức khỏe của ông nội rồi đấy, nếu ông biết thì sẽ giận lắm”.Nguyệt Uyển Như thở dài một tiếng.Nguyệt Thiên Ngạo từng tham gia quân ngũ, tính cách ngạo nghễ bất khuất, đồng thời cũng có yêu cầu nghiêm khắc với con cháu, nếu ông ta mà biết Nguyệt Uyển Khung không chỉ đi đánh bạc, mà còn nợ tiền không trả, với tính tình của ông ta, nhất định sẽ nổi giận thành bệnh.Tiền là chuyện nhỏ, nhỡ mà ông cụ có mệnh hệ nào thì mới là chuyện lớn.“Chu Bá Quang dùng chuyện ấy để uy h**p em?”.

Nguyệt Uyển Như quát một tiếng, tác động vào vết thương, không khỏi hơi choáng váng, Vân Tịnh Nhã vội vàng đỡ lấy cô ta.

Nguyệt Uyển Khung thấy vậy cũng vội vàng mở miệng: “Chị, chị đừng giận.

Em nói, em nói!” 

Anh ta cắn răng, mở miệng nói: “Lúc trước, khi chị vừa đính hôn với tên khốn Chu Bá Quang, bọn em đều cho rằng hắn là người tốt, vậy nên trong lòng cũng thích ông anh rể tương lai ấy”.

“Về sau, có một ngày hắn đột nhiên mời em đi ăn cơm, em cũng đi.

Ăn cơm xong, trong lúc say mơ màng, hắn đã dẫn em đi… đi đánh bạc”.

“Cái gì? Em đi đánh bạc?” 

Hạng Tư Thành ra hiệu cho cô ta đừng nổi giận, nói với Nguyệt Uyển Khung: “Tiếp đó thì sao?” 

Nguyệt Uyển Khung lén nhìn một cái rồi lại nói tiếp: “Mới đầu em thắng, về sau… về sau thua càng lúc càng nhiều, cuối cùng, thua… thua hơn năm tỷ…” 

“Hơn năm tỷ! Em… Em…” 

Nguyệt Uyển Như tức đến mức cầm gối đầu lên định ném vào người anh ta, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của anh ta, chỉ có thể thở dài: “Tức chết chị rồi!” 

“Năm tỷ ấy chị sẽ trích từ nhà họ Nguyệt ra để em trả nợ, từ nay về sau, tuyệt đối không được đụng tới nữa, nghe chưa?” 

Nguyệt Uyển Khung cúi gằm mặt xuống: “E rằng… e rằng năm tỷ vẫn chưa đủ”.

Nguyệt Uyển Như sửng sốt.

“Em thua một trăm triệu, tất nhiên là không cam tâm, thế là về sau em còn đi nhiều lần nữa, muốn tự trả hết nợ, ai ngờ thua càng lúc càng nhiều, cuối cùng nợ sòng bạc hàng chục tỷ…”

Hàng chục tỷ! 

Nguyệt Uyển Như lại choáng váng, không nội trợ sao biết dầu muối đắt, tuy rằng nhà họ Nguyệt có tiền, nhưng không phải thích là lấy ra được hàng chục tỷ.

Nếu dùng đến số tiền ấy, rất nhiều dự án của nhà họ Nguyệt sẽ phải đình công, tổn thất vì phản ứng dây chuyền ấy là vô kể.

“Không đúng, em lấy đâu ra nhiều tiền như thế?” 

Nguyệt Uyển Như bỗng hỏi.

“Tất cả là tại tên khốn Chu Bá Quang, em hết tiền là hắn lại mang tiền đến cho em, sau đó em thua hết, thua xong hắn lại cho em, nhất định là thông đồng với sòng bạc rồi”.

“Chị, em cũng đâu muốn, nhưng đám người ở sòng bạc uy h**p em, nếu em không trả được tiền thì bọn họ sẽ đi tìm ông nội, chị cũng biết sức khỏe của ông nội rồi đấy, nếu ông biết thì sẽ giận lắm”.

Nguyệt Uyển Như thở dài một tiếng.

Nguyệt Thiên Ngạo từng tham gia quân ngũ, tính cách ngạo nghễ bất khuất, đồng thời cũng có yêu cầu nghiêm khắc với con cháu, nếu ông ta mà biết Nguyệt Uyển Khung không chỉ đi đánh bạc, mà còn nợ tiền không trả, với tính tình của ông ta, nhất định sẽ nổi giận thành bệnh.

Tiền là chuyện nhỏ, nhỡ mà ông cụ có mệnh hệ nào thì mới là chuyện lớn.

“Chu Bá Quang dùng chuyện ấy để uy h**p em?”.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Nguyệt Uyển Như quát một tiếng, tác động vào vết thương, không khỏi hơi choáng váng, Vân Tịnh Nhã vội vàng đỡ lấy cô ta.Nguyệt Uyển Khung thấy vậy cũng vội vàng mở miệng: “Chị, chị đừng giận.Em nói, em nói!” Anh ta cắn răng, mở miệng nói: “Lúc trước, khi chị vừa đính hôn với tên khốn Chu Bá Quang, bọn em đều cho rằng hắn là người tốt, vậy nên trong lòng cũng thích ông anh rể tương lai ấy”.“Về sau, có một ngày hắn đột nhiên mời em đi ăn cơm, em cũng đi.Ăn cơm xong, trong lúc say mơ màng, hắn đã dẫn em đi… đi đánh bạc”.“Cái gì? Em đi đánh bạc?” Hạng Tư Thành ra hiệu cho cô ta đừng nổi giận, nói với Nguyệt Uyển Khung: “Tiếp đó thì sao?” Nguyệt Uyển Khung lén nhìn một cái rồi lại nói tiếp: “Mới đầu em thắng, về sau… về sau thua càng lúc càng nhiều, cuối cùng, thua… thua hơn năm tỷ…” “Hơn năm tỷ! Em… Em…” Nguyệt Uyển Như tức đến mức cầm gối đầu lên định ném vào người anh ta, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của anh ta, chỉ có thể thở dài: “Tức chết chị rồi!” “Năm tỷ ấy chị sẽ trích từ nhà họ Nguyệt ra để em trả nợ, từ nay về sau, tuyệt đối không được đụng tới nữa, nghe chưa?” Nguyệt Uyển Khung cúi gằm mặt xuống: “E rằng… e rằng năm tỷ vẫn chưa đủ”.Nguyệt Uyển Như sửng sốt.“Em thua một trăm triệu, tất nhiên là không cam tâm, thế là về sau em còn đi nhiều lần nữa, muốn tự trả hết nợ, ai ngờ thua càng lúc càng nhiều, cuối cùng nợ sòng bạc hàng chục tỷ…”Hàng chục tỷ! Nguyệt Uyển Như lại choáng váng, không nội trợ sao biết dầu muối đắt, tuy rằng nhà họ Nguyệt có tiền, nhưng không phải thích là lấy ra được hàng chục tỷ.Nếu dùng đến số tiền ấy, rất nhiều dự án của nhà họ Nguyệt sẽ phải đình công, tổn thất vì phản ứng dây chuyền ấy là vô kể.“Không đúng, em lấy đâu ra nhiều tiền như thế?” Nguyệt Uyển Như bỗng hỏi.“Tất cả là tại tên khốn Chu Bá Quang, em hết tiền là hắn lại mang tiền đến cho em, sau đó em thua hết, thua xong hắn lại cho em, nhất định là thông đồng với sòng bạc rồi”.“Chị, em cũng đâu muốn, nhưng đám người ở sòng bạc uy h**p em, nếu em không trả được tiền thì bọn họ sẽ đi tìm ông nội, chị cũng biết sức khỏe của ông nội rồi đấy, nếu ông biết thì sẽ giận lắm”.Nguyệt Uyển Như thở dài một tiếng.Nguyệt Thiên Ngạo từng tham gia quân ngũ, tính cách ngạo nghễ bất khuất, đồng thời cũng có yêu cầu nghiêm khắc với con cháu, nếu ông ta mà biết Nguyệt Uyển Khung không chỉ đi đánh bạc, mà còn nợ tiền không trả, với tính tình của ông ta, nhất định sẽ nổi giận thành bệnh.Tiền là chuyện nhỏ, nhỡ mà ông cụ có mệnh hệ nào thì mới là chuyện lớn.“Chu Bá Quang dùng chuyện ấy để uy h**p em?”.

Chương 462: 462: Hàng Chục Tỷ!