Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 468: 468: “tạm Được Rồi!”
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Nguyệt Uyển Khung cầm chip, nhìn xung quanh một lượt, nói: “Chúng ta nên thắng thế nào?” Hạng Tư Thành nhìn vào anh Hổ, lúc này, hắn ta đang huyết chiến ở trước một bàn bạc, khóe miệng anh cong lên: “Mục tiêu đầu tiên, chính là anh ta!” Vận may của anh Hổ không tồi, vừa đến không bao lâu, đã thắng năm ván, cười phóng túng vang khắp cả nửa sòng bạc! “Này, anh Hổ khá may mắn đấy!” Một giọng nói không thân thiện vang lên, anh Hổ ngẩng đầu nhìn, chính là hai người Hạng Tư Thành! “Hai tên nghèo kiết xác chúng mày?” Nguyệt Uyển Khung đập mạnh chip trong tay xuống bàn: “Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn, tao có tiền!” Anh Hổ nhìn họ một cái, bỗng cười cổ quái: “Có tiền? Có tiền thì làm được gì? Mày dám cược vào tao không?” “Có gì không dám? Tao đến tìm mày đấy!” “Ha ha, có gan lắm! Được! Tao cược với mày một trận!” Anh Hổ cười ha ha, khoát tay, rõ ràng những con bạc xung quanh quen biết hắn ta, đều tản ra, chỉ còn lại anh Hổ và Nguyệt Uyển Khung đứng đối diện nhau! “Tuy tao không biết mày lấy đâu ra số tiền này, nhưng chốc nữa thua cạn rồi, gọi một tiếng ông nội, có lẽ tao sẽ suy nghĩ để lại cho chúng mày tiền gọi xe về, ha ha….” “Phí lời! Nói trên bàn bạc đi!” Anh Hổ vừa vung tay, lấy một hộp lắc: “Cược lớn hay cược nhỏ?” “Cược lớn!”.Đam Mỹ SắcBa viên xúc xắc vào trong hộp lắc, Nguyệt Uyển Khung nghiêm túc, đập xuống bàn, ngẩng đầu: “Một triệu!” “He he… tao thích! Theo!” Nguyệt Uyển Khung giật nhẹ khóe miệng, mở hộp lắc, ba con số bốn bốn năm, không phải nhỏ.“Không tồi mà, mù mà cũng ra được điểm số lớn như thế, nhưng đáng tiếc…” Hắn ta nói xong, cũng mở hộp lắc, bốn năm năm, hiện ra rõ ràng! Xung quanh nổ ra tiếng hô hào khen ngợi, sắc mặt Nguyệt Uyển Khung tối lại, anh Hổ, chỉ hơn anh ta có một điểm! “Tiếp tục!” Rõ ràng Nguyệt Uyển Khung bị cược đỏ mắt, mỗi lần anh Hổ mở ra điểm ra, đều lớn hơn Nguyệt Uyển Khung một điểm, khi chồng chíp như núi nhỏ trước mắt chỉ còn lại mấy cái, Hạng Tư Thành ấn cánh tay của Nguyệt Uyển Khung.“Anh làm gì thế!” Nguyệt Uyển Khung gầm nhỏ.“Tạm được rồi!” “Ai nói thế! Em suýt nữa là thắng anh ta!” “Anh xem số chip trước mặt anh đi!” Nguyệt Uyển Khung cúi đầu nhìn, đầu óc bỗng tỉnh táo, năm mươi triệu tiền chip, chưa đến nửa tiếng, chỉ còn lại một triệu.Nguyệt Uyển Khung vò đầu của mình: “Em… em lại nghiện cờ bạc rồi…”.
Nguyệt Uyển Khung cầm chip, nhìn xung quanh một lượt, nói: “Chúng ta nên thắng thế nào?”
Hạng Tư Thành nhìn vào anh Hổ, lúc này, hắn ta đang huyết chiến ở trước một bàn bạc, khóe miệng anh cong lên: “Mục tiêu đầu tiên, chính là anh ta!”
Vận may của anh Hổ không tồi, vừa đến không bao lâu, đã thắng năm ván, cười phóng túng vang khắp cả nửa sòng bạc!
“Này, anh Hổ khá may mắn đấy!”
Một giọng nói không thân thiện vang lên, anh Hổ ngẩng đầu nhìn, chính là hai người Hạng Tư Thành!
“Hai tên nghèo kiết xác chúng mày?”
Nguyệt Uyển Khung đập mạnh chip trong tay xuống bàn: “Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn, tao có tiền!”
Anh Hổ nhìn họ một cái, bỗng cười cổ quái: “Có tiền? Có tiền thì làm được gì? Mày dám cược vào tao không?”
“Có gì không dám? Tao đến tìm mày đấy!”
“Ha ha, có gan lắm! Được! Tao cược với mày một trận!”
Anh Hổ cười ha ha, khoát tay, rõ ràng những con bạc xung quanh quen biết hắn ta, đều tản ra, chỉ còn lại anh Hổ và Nguyệt Uyển Khung đứng đối diện nhau!
“Tuy tao không biết mày lấy đâu ra số tiền này, nhưng chốc nữa thua cạn rồi, gọi một tiếng ông nội, có lẽ tao sẽ suy nghĩ để lại cho chúng mày tiền gọi xe về, ha ha….
”
“Phí lời! Nói trên bàn bạc đi!”
Anh Hổ vừa vung tay, lấy một hộp lắc: “Cược lớn hay cược nhỏ?”
“Cược lớn!”.
Đam Mỹ Sắc
Ba viên xúc xắc vào trong hộp lắc, Nguyệt Uyển Khung nghiêm túc, đập xuống bàn, ngẩng đầu: “Một triệu!”
“He he… tao thích! Theo!”
Nguyệt Uyển Khung giật nhẹ khóe miệng, mở hộp lắc, ba con số bốn bốn năm, không phải nhỏ.
“Không tồi mà, mù mà cũng ra được điểm số lớn như thế, nhưng đáng tiếc…”
Hắn ta nói xong, cũng mở hộp lắc, bốn năm năm, hiện ra rõ ràng!
Xung quanh nổ ra tiếng hô hào khen ngợi, sắc mặt Nguyệt Uyển Khung tối lại, anh Hổ, chỉ hơn anh ta có một điểm!
“Tiếp tục!”
Rõ ràng Nguyệt Uyển Khung bị cược đỏ mắt, mỗi lần anh Hổ mở ra điểm ra, đều lớn hơn Nguyệt Uyển Khung một điểm, khi chồng chíp như núi nhỏ trước mắt chỉ còn lại mấy cái, Hạng Tư Thành ấn cánh tay của Nguyệt Uyển Khung.
“Anh làm gì thế!”
Nguyệt Uyển Khung gầm nhỏ.
“Tạm được rồi!”
“Ai nói thế! Em suýt nữa là thắng anh ta!”
“Anh xem số chip trước mặt anh đi!”
Nguyệt Uyển Khung cúi đầu nhìn, đầu óc bỗng tỉnh táo, năm mươi triệu tiền chip, chưa đến nửa tiếng, chỉ còn lại một triệu.
Nguyệt Uyển Khung vò đầu của mình: “Em… em lại nghiện cờ bạc rồi…”.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Nguyệt Uyển Khung cầm chip, nhìn xung quanh một lượt, nói: “Chúng ta nên thắng thế nào?” Hạng Tư Thành nhìn vào anh Hổ, lúc này, hắn ta đang huyết chiến ở trước một bàn bạc, khóe miệng anh cong lên: “Mục tiêu đầu tiên, chính là anh ta!” Vận may của anh Hổ không tồi, vừa đến không bao lâu, đã thắng năm ván, cười phóng túng vang khắp cả nửa sòng bạc! “Này, anh Hổ khá may mắn đấy!” Một giọng nói không thân thiện vang lên, anh Hổ ngẩng đầu nhìn, chính là hai người Hạng Tư Thành! “Hai tên nghèo kiết xác chúng mày?” Nguyệt Uyển Khung đập mạnh chip trong tay xuống bàn: “Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn, tao có tiền!” Anh Hổ nhìn họ một cái, bỗng cười cổ quái: “Có tiền? Có tiền thì làm được gì? Mày dám cược vào tao không?” “Có gì không dám? Tao đến tìm mày đấy!” “Ha ha, có gan lắm! Được! Tao cược với mày một trận!” Anh Hổ cười ha ha, khoát tay, rõ ràng những con bạc xung quanh quen biết hắn ta, đều tản ra, chỉ còn lại anh Hổ và Nguyệt Uyển Khung đứng đối diện nhau! “Tuy tao không biết mày lấy đâu ra số tiền này, nhưng chốc nữa thua cạn rồi, gọi một tiếng ông nội, có lẽ tao sẽ suy nghĩ để lại cho chúng mày tiền gọi xe về, ha ha….” “Phí lời! Nói trên bàn bạc đi!” Anh Hổ vừa vung tay, lấy một hộp lắc: “Cược lớn hay cược nhỏ?” “Cược lớn!”.Đam Mỹ SắcBa viên xúc xắc vào trong hộp lắc, Nguyệt Uyển Khung nghiêm túc, đập xuống bàn, ngẩng đầu: “Một triệu!” “He he… tao thích! Theo!” Nguyệt Uyển Khung giật nhẹ khóe miệng, mở hộp lắc, ba con số bốn bốn năm, không phải nhỏ.“Không tồi mà, mù mà cũng ra được điểm số lớn như thế, nhưng đáng tiếc…” Hắn ta nói xong, cũng mở hộp lắc, bốn năm năm, hiện ra rõ ràng! Xung quanh nổ ra tiếng hô hào khen ngợi, sắc mặt Nguyệt Uyển Khung tối lại, anh Hổ, chỉ hơn anh ta có một điểm! “Tiếp tục!” Rõ ràng Nguyệt Uyển Khung bị cược đỏ mắt, mỗi lần anh Hổ mở ra điểm ra, đều lớn hơn Nguyệt Uyển Khung một điểm, khi chồng chíp như núi nhỏ trước mắt chỉ còn lại mấy cái, Hạng Tư Thành ấn cánh tay của Nguyệt Uyển Khung.“Anh làm gì thế!” Nguyệt Uyển Khung gầm nhỏ.“Tạm được rồi!” “Ai nói thế! Em suýt nữa là thắng anh ta!” “Anh xem số chip trước mặt anh đi!” Nguyệt Uyển Khung cúi đầu nhìn, đầu óc bỗng tỉnh táo, năm mươi triệu tiền chip, chưa đến nửa tiếng, chỉ còn lại một triệu.Nguyệt Uyển Khung vò đầu của mình: “Em… em lại nghiện cờ bạc rồi…”.