Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 472: 472: Các Anh Dám Giở Trò”

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Đột nhiên, không khí lạnh toát, người quay lưng với họ bỗng xoay người, con mắt âm trầm đảo nhìn Hạng Tư Thành, cười: “Tay của mày!” Dường như bầu không khí lạnh xuống, Hạng Tư Thành nhìn người đàn ông, người đàn ông cũng nhìn Hạng Tư Thành, bốn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai! “Hạng Tư Thành, không cược nữa, chúng ta đi!” Không ngờ người đầu tiên lên tiếng lại là Nguyệt Uyển Khung, anh ta kéo Hạng Tư Thành định đi ra ngoài, Hạng Tư Thành lại nhìn anh ta: “Đi rồi, nợ của anh thì làm thế nào?” “Nợ thì tôi từ từ trả!” Nguyệt Uyển Khung rối lên: “Bây giờ chúng ta đã có hơn ba trăm triệu, số còn lại, cùng lắm em đi cầu xin chị của em, nhất định có thể trả được!” “Anh Nguyệt, việc đó, tôi nhắc nhở anh….” Giọng nói của anh Minh vang lên: “Nếu anh không cược trận này, số tiền này, e rằng ngay cả một đồng cũng không mang đi được”.“Cái gì? Các anh dám giở trò?” Nguyệt Uyển Khung vừa kinh hãi vừa nổi giận! Hạng Tư Thành cũng cười yên tâm với anh ta: “Được, tôi cược!” “Không được!” Nguyệt Uyển Khung lập tức chặn trước mặt anh: “Đây là việc của em, không thể hại anh được!” “Không phải chỉ một cánh tay sao? Tao cược với mày!”Hạng Tư Thành nhìn dáng vẻ Nguyệt Uyển Khung chặn trước mặt mình, một dòng khí ấm chảy trong lòng, có lẽ, Nguyệt Uyển Khung không đáng ghét như trong tưởng tượng của mình….“Hắn nhằm vào tôi!” Hạng Tư Thành vỗ vai anh ta, nhìn sang người đàn ông: “Cược thế nào?” Khuôn mặt người đàn ông hiện lên vẻ hưng phấn, tay xòe ra một bộ bài poker mới tinh, lộ ra nụ cười khát máu: “Rất đơn giản, ai có thể tìm ra được quân át bích chủ bài trong bộ bài này, thì người đó thắng!” Quy tắc có vẻ đơn giản, nhưng nhìn con mắt khát máu của kẻ điên, đương nhiên Hạng Tư Thành cũng sẽ không xem nhẹ.“Ha ha, được! Tay của mày, tao lấy chắc rồi!” Lúc này, con ngươi của kẻ điên càng lúc càng đỏ rực, lưỡi l**m nhẹ khóe miệng, ánh mắt nhìn Hạng Tư Thành, như nhìn một con mồi săn sắp rơi vào miệng! “Bắt đầu!” Anh không hề đề phòng, kẻ điên ném bộ bài poker trong tay lên không trung, ánh mắt Hạng Tư Thành sẫm lại, tìm một quân át bích chủ bài trong bộ bài poker bay lả tả.Bỗng nhiên, ánh đèn xung quanh bị tắt, cả căn phòng liền rơi vào bóng tối vô tận! Soạt! Tuy Hạng Tư Thành không nhìn thấy gì, nhưng một luồng khí lạnh nhức xương ập thẳng vào trán, tai của Hạng Tư Thành động nhẹ, nghiêng người, ánh sáng lạnh sượt qua trán, là một con dao sắc nhọn! Hạng Tư Thành nhắm mắt, bình tĩnh, nghe gió phân biệt vị trí, tay trái đưa ra tóm chặt cổ tay phía trước! “Cái gì?”.

Đột nhiên, không khí lạnh toát, người quay lưng với họ bỗng xoay người, con mắt âm trầm đảo nhìn Hạng Tư Thành, cười: “Tay của mày!” 

Dường như bầu không khí lạnh xuống, Hạng Tư Thành nhìn người đàn ông, người đàn ông cũng nhìn Hạng Tư Thành, bốn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai! 

“Hạng Tư Thành, không cược nữa, chúng ta đi!” 

Không ngờ người đầu tiên lên tiếng lại là Nguyệt Uyển Khung, anh ta kéo Hạng Tư Thành định đi ra ngoài, Hạng Tư Thành lại nhìn anh ta: “Đi rồi, nợ của anh thì làm thế nào?” 

“Nợ thì tôi từ từ trả!” 

Nguyệt Uyển Khung rối lên: “Bây giờ chúng ta đã có hơn ba trăm triệu, số còn lại, cùng lắm em đi cầu xin chị của em, nhất định có thể trả được!” 

“Anh Nguyệt, việc đó, tôi nhắc nhở anh….

” 

Giọng nói của anh Minh vang lên: “Nếu anh không cược trận này, số tiền này, e rằng ngay cả một đồng cũng không mang đi được”.

“Cái gì? Các anh dám giở trò?” 

Nguyệt Uyển Khung vừa kinh hãi vừa nổi giận! 

Hạng Tư Thành cũng cười yên tâm với anh ta: “Được, tôi cược!” 

“Không được!” 

Nguyệt Uyển Khung lập tức chặn trước mặt anh: “Đây là việc của em, không thể hại anh được!” 

“Không phải chỉ một cánh tay sao? Tao cược với mày!”

Hạng Tư Thành nhìn dáng vẻ Nguyệt Uyển Khung chặn trước mặt mình, một dòng khí ấm chảy trong lòng, có lẽ, Nguyệt Uyển Khung không đáng ghét như trong tưởng tượng của mình….

“Hắn nhằm vào tôi!” 

Hạng Tư Thành vỗ vai anh ta, nhìn sang người đàn ông: “Cược thế nào?” 

Khuôn mặt người đàn ông hiện lên vẻ hưng phấn, tay xòe ra một bộ bài poker mới tinh, lộ ra nụ cười khát máu: “Rất đơn giản, ai có thể tìm ra được quân át bích chủ bài trong bộ bài này, thì người đó thắng!” 

Quy tắc có vẻ đơn giản, nhưng nhìn con mắt khát máu của kẻ điên, đương nhiên Hạng Tư Thành cũng sẽ không xem nhẹ.

“Ha ha, được! Tay của mày, tao lấy chắc rồi!” 

Lúc này, con ngươi của kẻ điên càng lúc càng đỏ rực, lưỡi l**m nhẹ khóe miệng, ánh mắt nhìn Hạng Tư Thành, như nhìn một con mồi săn sắp rơi vào miệng! 

“Bắt đầu!” 

Anh không hề đề phòng, kẻ điên ném bộ bài poker trong tay lên không trung, ánh mắt Hạng Tư Thành sẫm lại, tìm một quân át bích chủ bài trong bộ bài poker bay lả tả.

Bỗng nhiên, ánh đèn xung quanh bị tắt, cả căn phòng liền rơi vào bóng tối vô tận! 

Soạt! 

Tuy Hạng Tư Thành không nhìn thấy gì, nhưng một luồng khí lạnh nhức xương ập thẳng vào trán, tai của Hạng Tư Thành động nhẹ, nghiêng người, ánh sáng lạnh sượt qua trán, là một con dao sắc nhọn! 

Hạng Tư Thành nhắm mắt, bình tĩnh, nghe gió phân biệt vị trí, tay trái đưa ra tóm chặt cổ tay phía trước! 

“Cái gì?”.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Đột nhiên, không khí lạnh toát, người quay lưng với họ bỗng xoay người, con mắt âm trầm đảo nhìn Hạng Tư Thành, cười: “Tay của mày!” Dường như bầu không khí lạnh xuống, Hạng Tư Thành nhìn người đàn ông, người đàn ông cũng nhìn Hạng Tư Thành, bốn mắt nhìn nhau, không ai nhường ai! “Hạng Tư Thành, không cược nữa, chúng ta đi!” Không ngờ người đầu tiên lên tiếng lại là Nguyệt Uyển Khung, anh ta kéo Hạng Tư Thành định đi ra ngoài, Hạng Tư Thành lại nhìn anh ta: “Đi rồi, nợ của anh thì làm thế nào?” “Nợ thì tôi từ từ trả!” Nguyệt Uyển Khung rối lên: “Bây giờ chúng ta đã có hơn ba trăm triệu, số còn lại, cùng lắm em đi cầu xin chị của em, nhất định có thể trả được!” “Anh Nguyệt, việc đó, tôi nhắc nhở anh….” Giọng nói của anh Minh vang lên: “Nếu anh không cược trận này, số tiền này, e rằng ngay cả một đồng cũng không mang đi được”.“Cái gì? Các anh dám giở trò?” Nguyệt Uyển Khung vừa kinh hãi vừa nổi giận! Hạng Tư Thành cũng cười yên tâm với anh ta: “Được, tôi cược!” “Không được!” Nguyệt Uyển Khung lập tức chặn trước mặt anh: “Đây là việc của em, không thể hại anh được!” “Không phải chỉ một cánh tay sao? Tao cược với mày!”Hạng Tư Thành nhìn dáng vẻ Nguyệt Uyển Khung chặn trước mặt mình, một dòng khí ấm chảy trong lòng, có lẽ, Nguyệt Uyển Khung không đáng ghét như trong tưởng tượng của mình….“Hắn nhằm vào tôi!” Hạng Tư Thành vỗ vai anh ta, nhìn sang người đàn ông: “Cược thế nào?” Khuôn mặt người đàn ông hiện lên vẻ hưng phấn, tay xòe ra một bộ bài poker mới tinh, lộ ra nụ cười khát máu: “Rất đơn giản, ai có thể tìm ra được quân át bích chủ bài trong bộ bài này, thì người đó thắng!” Quy tắc có vẻ đơn giản, nhưng nhìn con mắt khát máu của kẻ điên, đương nhiên Hạng Tư Thành cũng sẽ không xem nhẹ.“Ha ha, được! Tay của mày, tao lấy chắc rồi!” Lúc này, con ngươi của kẻ điên càng lúc càng đỏ rực, lưỡi l**m nhẹ khóe miệng, ánh mắt nhìn Hạng Tư Thành, như nhìn một con mồi săn sắp rơi vào miệng! “Bắt đầu!” Anh không hề đề phòng, kẻ điên ném bộ bài poker trong tay lên không trung, ánh mắt Hạng Tư Thành sẫm lại, tìm một quân át bích chủ bài trong bộ bài poker bay lả tả.Bỗng nhiên, ánh đèn xung quanh bị tắt, cả căn phòng liền rơi vào bóng tối vô tận! Soạt! Tuy Hạng Tư Thành không nhìn thấy gì, nhưng một luồng khí lạnh nhức xương ập thẳng vào trán, tai của Hạng Tư Thành động nhẹ, nghiêng người, ánh sáng lạnh sượt qua trán, là một con dao sắc nhọn! Hạng Tư Thành nhắm mắt, bình tĩnh, nghe gió phân biệt vị trí, tay trái đưa ra tóm chặt cổ tay phía trước! “Cái gì?”.

Chương 472: 472: Các Anh Dám Giở Trò”