Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 474: 474: “đã Muốn Đi Như Vậy Rồi”

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Vào đúng lúc căng thẳng, một giọng nói hùng hồn vang lên, cánh cửa được mở ra, một người đàn ông từ từ bước vào.Ông ta nhìn xung quanh, ánh mắt đặt vào kẻ điên, khuôn mặt vốn đang hống hách liền cúi xuống! Bốp! Một cái tát mạnh giáng xuống khiến kẻ điên ngã xuống đất, người đàn ông hừ một tiếng: “Phế vật!” Kẻ điên ôm mặt đứng lên, không dám nói.Người đàn ông không nhìn hắn nữa, ngẩng đầu nhìn Hạng Tư Thành: “Tôi thay mặt cho cấp dưới xin lỗi cậu!” “Ông là ai?” Nguyệt Uyển Khung lên tiếng trước.Người đàn ông đưa tay ra: “Đây là sòng bạc của tôi!” “Ông là lão đại Lôi?” Sắc mặt Nguyệt Uyển Khung liền thay đổi, đến gần Hạng Tư Thành, nói nhỏ: “Ông ta là lão đại của sòng bạc này, hơn nữa còn là vua thế giới ngầm của thành phố Đông An, nghe nói ra tay tàn độc, anh phải cẩn thận!” Hạng Tư Thành hiểu rõ, nhưng, khuôn mặt vẫn thản nhiên: “Lão đại Lôi đã ra mặt, lời xin lỗi của ông, tôi xin nhận!” “Trận cược vừa nãy, không biết có tính không?” “Đương nhiên là tính!” Giọng nói của lão đại Lôi vang như chuông: “Lão đại Lôi tôi nhất ngôn cửu đỉnh, theo trận cược vừa nãy, món nợ của cậu chủ Nguyệt với chúng tôi, xóa bỏ hoàn toàn!” Ông ta nói xong, cầm một sấp giấy vay nợ dày lên, xé nát vụn tại chỗ.Hạng Tư Thành hơi suy nghĩ nhìn ông ta, khóe miệng nhếch nhẹ: “Chúng ta đi!” Còn việc cá cược hơn ba trăm triệu đó, anh không hề nhắc đến.“Đợi đã!”Hạng Tư Thành dừng bước chân: “Lão đại Lôi, còn có chuyện gì không?” “Trận cược kết thúc, nhưng cậu, vẫn không đi được!” “Tại sao?” “Có người muốn gặp cậu!” “Có người muốn gặp tôi, thì tôi nhất định phải gặp sao?” Lão đại Lôi liền sững người, nhất thời á khẩu cạn lời.“Cáo từ!” “Đã muốn đi như vậy rồi?” Giọng nói quen thuộc vang lên, nhìn theo tiếng nói, không phải ai khác, chính là Chu Bá Quang! “Nhóc con, thiên đường có lối mày không đi, không ngờ chứ, lại rơi vào tay tao nhanh như vậy!” Hạng Tư Thành hơi suy nghĩ nhìn hai người, Chu Bá Quang là thái tử gia của thành phố Đông An, lão đại Lỗi là vua thế giới ngầm của thành phố Đông An, lại thêm Nguyệt Uyển Khung năm lần bảy lượt có thể vay tiền vô hạn ở sòng bạc này, như vậy, giữa hai người, chắc chắn có quan hệ mật thiết! “Mày muốn thế nào?” “Thế nào?”, Chu Bá Quang cười âm trầm: “Yên tâm, tao sẽ không g**t ch*t mày, tao phải hành hạ mày, phải cho mày bò trước mặt tao cầu xin như một con chó, sau đó tao lại cho Nguyệt Uyển Như xem, người đàn ông thế nào mới xứng với cô ấy!”.

Vào đúng lúc căng thẳng, một giọng nói hùng hồn vang lên, cánh cửa được mở ra, một người đàn ông từ từ bước vào.

Ông ta nhìn xung quanh, ánh mắt đặt vào kẻ điên, khuôn mặt vốn đang hống hách liền cúi xuống! 

Bốp! 

Một cái tát mạnh giáng xuống khiến kẻ điên ngã xuống đất, người đàn ông hừ một tiếng: “Phế vật!” 

Kẻ điên ôm mặt đứng lên, không dám nói.

Người đàn ông không nhìn hắn nữa, ngẩng đầu nhìn Hạng Tư Thành: “Tôi thay mặt cho cấp dưới xin lỗi cậu!” 

“Ông là ai?” 

Nguyệt Uyển Khung lên tiếng trước.

Người đàn ông đưa tay ra: “Đây là sòng bạc của tôi!” 

“Ông là lão đại Lôi?” 

Sắc mặt Nguyệt Uyển Khung liền thay đổi, đến gần Hạng Tư Thành, nói nhỏ: “Ông ta là lão đại của sòng bạc này, hơn nữa còn là vua thế giới ngầm của thành phố Đông An, nghe nói ra tay tàn độc, anh phải cẩn thận!” 

Hạng Tư Thành hiểu rõ, nhưng, khuôn mặt vẫn thản nhiên: “Lão đại Lôi đã ra mặt, lời xin lỗi của ông, tôi xin nhận!” 

“Trận cược vừa nãy, không biết có tính không?” 

“Đương nhiên là tính!” 

Giọng nói của lão đại Lôi vang như chuông: “Lão đại Lôi tôi nhất ngôn cửu đỉnh, theo trận cược vừa nãy, món nợ của cậu chủ Nguyệt với chúng tôi, xóa bỏ hoàn toàn!” 

Ông ta nói xong, cầm một sấp giấy vay nợ dày lên, xé nát vụn tại chỗ.

Hạng Tư Thành hơi suy nghĩ nhìn ông ta, khóe miệng nhếch nhẹ: “Chúng ta đi!” 

Còn việc cá cược hơn ba trăm triệu đó, anh không hề nhắc đến.

“Đợi đã!”

Hạng Tư Thành dừng bước chân: “Lão đại Lôi, còn có chuyện gì không?” 

“Trận cược kết thúc, nhưng cậu, vẫn không đi được!” 

“Tại sao?” 

“Có người muốn gặp cậu!” 

“Có người muốn gặp tôi, thì tôi nhất định phải gặp sao?” 

Lão đại Lôi liền sững người, nhất thời á khẩu cạn lời.

“Cáo từ!” 

“Đã muốn đi như vậy rồi?” 

Giọng nói quen thuộc vang lên, nhìn theo tiếng nói, không phải ai khác, chính là Chu Bá Quang! 

“Nhóc con, thiên đường có lối mày không đi, không ngờ chứ, lại rơi vào tay tao nhanh như vậy!” 

Hạng Tư Thành hơi suy nghĩ nhìn hai người, Chu Bá Quang là thái tử gia của thành phố Đông An, lão đại Lỗi là vua thế giới ngầm của thành phố Đông An, lại thêm Nguyệt Uyển Khung năm lần bảy lượt có thể vay tiền vô hạn ở sòng bạc này, như vậy, giữa hai người, chắc chắn có quan hệ mật thiết! 

“Mày muốn thế nào?” 

“Thế nào?”, Chu Bá Quang cười âm trầm: “Yên tâm, tao sẽ không g**t ch*t mày, tao phải hành hạ mày, phải cho mày bò trước mặt tao cầu xin như một con chó, sau đó tao lại cho Nguyệt Uyển Như xem, người đàn ông thế nào mới xứng với cô ấy!”.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Vào đúng lúc căng thẳng, một giọng nói hùng hồn vang lên, cánh cửa được mở ra, một người đàn ông từ từ bước vào.Ông ta nhìn xung quanh, ánh mắt đặt vào kẻ điên, khuôn mặt vốn đang hống hách liền cúi xuống! Bốp! Một cái tát mạnh giáng xuống khiến kẻ điên ngã xuống đất, người đàn ông hừ một tiếng: “Phế vật!” Kẻ điên ôm mặt đứng lên, không dám nói.Người đàn ông không nhìn hắn nữa, ngẩng đầu nhìn Hạng Tư Thành: “Tôi thay mặt cho cấp dưới xin lỗi cậu!” “Ông là ai?” Nguyệt Uyển Khung lên tiếng trước.Người đàn ông đưa tay ra: “Đây là sòng bạc của tôi!” “Ông là lão đại Lôi?” Sắc mặt Nguyệt Uyển Khung liền thay đổi, đến gần Hạng Tư Thành, nói nhỏ: “Ông ta là lão đại của sòng bạc này, hơn nữa còn là vua thế giới ngầm của thành phố Đông An, nghe nói ra tay tàn độc, anh phải cẩn thận!” Hạng Tư Thành hiểu rõ, nhưng, khuôn mặt vẫn thản nhiên: “Lão đại Lôi đã ra mặt, lời xin lỗi của ông, tôi xin nhận!” “Trận cược vừa nãy, không biết có tính không?” “Đương nhiên là tính!” Giọng nói của lão đại Lôi vang như chuông: “Lão đại Lôi tôi nhất ngôn cửu đỉnh, theo trận cược vừa nãy, món nợ của cậu chủ Nguyệt với chúng tôi, xóa bỏ hoàn toàn!” Ông ta nói xong, cầm một sấp giấy vay nợ dày lên, xé nát vụn tại chỗ.Hạng Tư Thành hơi suy nghĩ nhìn ông ta, khóe miệng nhếch nhẹ: “Chúng ta đi!” Còn việc cá cược hơn ba trăm triệu đó, anh không hề nhắc đến.“Đợi đã!”Hạng Tư Thành dừng bước chân: “Lão đại Lôi, còn có chuyện gì không?” “Trận cược kết thúc, nhưng cậu, vẫn không đi được!” “Tại sao?” “Có người muốn gặp cậu!” “Có người muốn gặp tôi, thì tôi nhất định phải gặp sao?” Lão đại Lôi liền sững người, nhất thời á khẩu cạn lời.“Cáo từ!” “Đã muốn đi như vậy rồi?” Giọng nói quen thuộc vang lên, nhìn theo tiếng nói, không phải ai khác, chính là Chu Bá Quang! “Nhóc con, thiên đường có lối mày không đi, không ngờ chứ, lại rơi vào tay tao nhanh như vậy!” Hạng Tư Thành hơi suy nghĩ nhìn hai người, Chu Bá Quang là thái tử gia của thành phố Đông An, lão đại Lỗi là vua thế giới ngầm của thành phố Đông An, lại thêm Nguyệt Uyển Khung năm lần bảy lượt có thể vay tiền vô hạn ở sòng bạc này, như vậy, giữa hai người, chắc chắn có quan hệ mật thiết! “Mày muốn thế nào?” “Thế nào?”, Chu Bá Quang cười âm trầm: “Yên tâm, tao sẽ không g**t ch*t mày, tao phải hành hạ mày, phải cho mày bò trước mặt tao cầu xin như một con chó, sau đó tao lại cho Nguyệt Uyển Như xem, người đàn ông thế nào mới xứng với cô ấy!”.

Chương 474: 474: “đã Muốn Đi Như Vậy Rồi”