Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 480: 480: Hẳn Là Một Nhân Vật Không Nhỏ!

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Không làm gì cả, vừa rồi trong phòng bệnh anh có chút không tiện, bây giờ có muốn thử không?”, Vân Tịnh Nhã nói xong, ưỡn ngực, lộ ra đường cong hoàn mỹ.Đối với bất kỳ người đàn ông khỏe mạnh nào, đây là sự quyến rũ chết người.“Thật sự có thể, đến lúc đó, anh mà không nhịn được, em đừng có trách anh!”, sự việc cuối c*̀ng c*̃ng kết thúc, Hạng Tư Thành c*̃ng hiếm khi bày ra bộ dạng trêu đùa.Vân Tịnh Nhã đỏ mặt, hung hăng trừng anh, nói đến việc trêu đùa, cô sao có thể là đối thủ c*̉a Hạng Tư Thành?“Phải rồi, em nghĩ chúng ta phải trở về Thiên Hải một chuyến!”“Công ty gọi điện cho em, có việc gấp, em phải lập tức trở về!”“Công ty đặc biệt gọi điện đến căn dặn, tối nay, sẽ có một nhân vật quan trọng từ thủ đô đến, ngoài em ra, còn có rất nhiều người có địa vị từ khắp nơi đến tham gia, vì vậy, nói em đại diện cho công ty, nhất định phải đến!”, Vân Tịnh Nhã nói.Hạng Tư Thành gật đầu, c*̃ng không hỏi nhiều.Bọn họ gấp rút lên đường, trở về thành phố Thiên Hải, thời gian rất nhanh đã đến buổi tối, tranh thủ thời gian, Vân Tịnh Nhã đã đưa Hạng Tư Thành đi mua một bộ quần áo thích hợp.Sau bao nhiêu chuyện, tình cảm giữa cô và Hạng Tư Thành, đã không còn xa lạ như trước nữa.Xe rất nhanh đã đi đến một khách sạn được trang hoàng đẹp đẽ, Vân Tịnh Nhã rất nổi tiếng ở khách sạn này c*̉a thành phố Thiên Hải, vừa xuống xe đã có nhân viên phục vụ đi đến chào hỏi.“Cô Vân chào cô, chỗ đã đặt trước nằm ở phòng bao trên tầng bốn, tôi đưa cô đi”.Trên mặt nhân viên phục vụ mang theo nụ cười chuyên nghiệp.“Cảm ơn”.Vân Tịnh Nhã cười nói.Đi theo nhân viên phục vụ, Vân Tịnh Nhã và Hạng Tư Thành đi thang máy lên tầng bốn.Dễ nhận thấy, bởi vì thân phận đặc biệt c*̉a vị khách đó, ở đây đã được sắp xếp lại, mang phong cách c*̉a người ở tầng lớp trên, nhân viên phục vụ mặc đồng phục đứng đầy bên trong.Hạng Tư Thành bất giác thở dài, từ xưa đến nay cuộc sống c*̉a những người có tiền đều hoa lệ như vậy, bất cứ lúc nào c*̃ng có một đống người đi theo phục vụ, thực ra anh khá chán ghét cuộc sống như vậy, nhưng thực tế, có rất nhiều người để có được cuộc sống đó, không tiếc liều mạng làm việc, thậm chí, còn đi vào con đường c*̀ng.Đồng thời anh c*̃ng có chút tò mò về thân phận c*̉a vị khách hôm nay đến, có thể khiến người ở đây chuẩn bị kĩ lưỡng như vậy, người có tiền bình thường đều không làm được.Xem ra vị khách hôm nay đến, hẳn là một nhân vật không nhỏ!Hôm nay Vân Tịnh Nhã mặc một bộ lễ phục rất đẹp, để lộ ra một chút làn da trắng như tuyết, nhưng cô vẫn tương đối bảo thủ, chỗ lộ ra rất ít, nhưng điều này càng làm tăng thêm sức quyến rũ.Hạng Tư Thành mặc một bộ vest, Vân Tịnh Nhã không keo kiệt chút nào, bộ vest vừa vặn này mặc trên người anh vô c*̀ng đẹp trai.Đến cửa phòng bao, hai bên đứng rất nhiều người, ai c*̃ng để lộ ra ánh mắt hung ác, không dễ chọc vào.Đương nhiên, hấp dẫn ánh mắt mọi người ở đây chính là một người đàn ông trung niên béo lùn, khuôn mặt tươi cười, nhìn vào không có một chút giả tạo, giống như nụ cười từ tận đáy lòng.Ông ta nhìn thấy Vân Tịnh Nhã, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, vội vàng đi đến chào hỏi, mời cô vào trong.Hạng Tư Thành đi ở bên cạnh, c*̃ng không nói gì, lúc chuẩn bị đi vào, người đàn ông trung niên đột nhiên nhìn đến Hạng Tư Thành.“Cô Vân, bữa tiệc quan trọng hôm nay, vệ sĩ bên cạnh cô không cần đi vào đâu phải không?”, người đàn ông trung niên cười híp mắt nói, c*̃ng không nhìn ra cảm xúc gì.Hạng Tư Thành có chút kinh ngạc nhìn ông ta, vệ sĩ? Mình ăn mặc như này, rất giống vệ sĩ sao?“Ông nói cái gì?”, khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a Vân Tịnh Nhã đột nhiên trở nên lạnh lùng.Sắc mặt người đàn ông trung niên không thay đổi, ông ta còn thấp hơn Vân Tịnh Nhã một chút, ngẩng đầu chỉ vào những người có vẻ không dễ chọc vào đó, cười nói: “Tôi không nhằm vào cô Vân, đây là bên trên có quy định, những người này đều là vệ sĩ c*̉a những người có địa vị, nhưng bữa tiệc ngày hôm nay, bọn họ vẫn bị giữ ở bên ngoài”..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Không làm gì cả, vừa rồi trong phòng bệnh anh có chút không tiện, bây giờ có muốn thử không?”, Vân Tịnh Nhã nói xong, ưỡn ngực, lộ ra đường cong hoàn mỹ.

Đối với bất kỳ người đàn ông khỏe mạnh nào, đây là sự quyến rũ chết người.

“Thật sự có thể, đến lúc đó, anh mà không nhịn được, em đừng có trách anh!”, sự việc cuối c*̀ng c*̃ng kết thúc, Hạng Tư Thành c*̃ng hiếm khi bày ra bộ dạng trêu đùa.

Vân Tịnh Nhã đỏ mặt, hung hăng trừng anh, nói đến việc trêu đùa, cô sao có thể là đối thủ c*̉a Hạng Tư Thành?

“Phải rồi, em nghĩ chúng ta phải trở về Thiên Hải một chuyến!”

“Công ty gọi điện cho em, có việc gấp, em phải lập tức trở về!”

“Công ty đặc biệt gọi điện đến căn dặn, tối nay, sẽ có một nhân vật quan trọng từ thủ đô đến, ngoài em ra, còn có rất nhiều người có địa vị từ khắp nơi đến tham gia, vì vậy, nói em đại diện cho công ty, nhất định phải đến!”, Vân Tịnh Nhã nói.

Hạng Tư Thành gật đầu, c*̃ng không hỏi nhiều.

Bọn họ gấp rút lên đường, trở về thành phố Thiên Hải, thời gian rất nhanh đã đến buổi tối, tranh thủ thời gian, Vân Tịnh Nhã đã đưa Hạng Tư Thành đi mua một bộ quần áo thích hợp.

Sau bao nhiêu chuyện, tình cảm giữa cô và Hạng Tư Thành, đã không còn xa lạ như trước nữa.

Xe rất nhanh đã đi đến một khách sạn được trang hoàng đẹp đẽ, Vân Tịnh Nhã rất nổi tiếng ở khách sạn này c*̉a thành phố Thiên Hải, vừa xuống xe đã có nhân viên phục vụ đi đến chào hỏi.

“Cô Vân chào cô, chỗ đã đặt trước nằm ở phòng bao trên tầng bốn, tôi đưa cô đi”.

Trên mặt nhân viên phục vụ mang theo nụ cười chuyên nghiệp.

“Cảm ơn”.

Vân Tịnh Nhã cười nói.

Đi theo nhân viên phục vụ, Vân Tịnh Nhã và Hạng Tư Thành đi thang máy lên tầng bốn.

Dễ nhận thấy, bởi vì thân phận đặc biệt c*̉a vị khách đó, ở đây đã được sắp xếp lại, mang phong cách c*̉a người ở tầng lớp trên, nhân viên phục vụ mặc đồng phục đứng đầy bên trong.

Hạng Tư Thành bất giác thở dài, từ xưa đến nay cuộc sống c*̉a những người có tiền đều hoa lệ như vậy, bất cứ lúc nào c*̃ng có một đống người đi theo phục vụ, thực ra anh khá chán ghét cuộc sống như vậy, nhưng thực tế, có rất nhiều người để có được cuộc sống đó, không tiếc liều mạng làm việc, thậm chí, còn đi vào con đường c*̀ng.

Đồng thời anh c*̃ng có chút tò mò về thân phận c*̉a vị khách hôm nay đến, có thể khiến người ở đây chuẩn bị kĩ lưỡng như vậy, người có tiền bình thường đều không làm được.

Xem ra vị khách hôm nay đến, hẳn là một nhân vật không nhỏ!

Hôm nay Vân Tịnh Nhã mặc một bộ lễ phục rất đẹp, để lộ ra một chút làn da trắng như tuyết, nhưng cô vẫn tương đối bảo thủ, chỗ lộ ra rất ít, nhưng điều này càng làm tăng thêm sức quyến rũ.

Hạng Tư Thành mặc một bộ vest, Vân Tịnh Nhã không keo kiệt chút nào, bộ vest vừa vặn này mặc trên người anh vô c*̀ng đẹp trai.

Đến cửa phòng bao, hai bên đứng rất nhiều người, ai c*̃ng để lộ ra ánh mắt hung ác, không dễ chọc vào.

Đương nhiên, hấp dẫn ánh mắt mọi người ở đây chính là một người đàn ông trung niên béo lùn, khuôn mặt tươi cười, nhìn vào không có một chút giả tạo, giống như nụ cười từ tận đáy lòng.

Ông ta nhìn thấy Vân Tịnh Nhã, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, vội vàng đi đến chào hỏi, mời cô vào trong.

Hạng Tư Thành đi ở bên cạnh, c*̃ng không nói gì, lúc chuẩn bị đi vào, người đàn ông trung niên đột nhiên nhìn đến Hạng Tư Thành.

“Cô Vân, bữa tiệc quan trọng hôm nay, vệ sĩ bên cạnh cô không cần đi vào đâu phải không?”, người đàn ông trung niên cười híp mắt nói, c*̃ng không nhìn ra cảm xúc gì.

Hạng Tư Thành có chút kinh ngạc nhìn ông ta, vệ sĩ? Mình ăn mặc như này, rất giống vệ sĩ sao?

“Ông nói cái gì?”, khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a Vân Tịnh Nhã đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Sắc mặt người đàn ông trung niên không thay đổi, ông ta còn thấp hơn Vân Tịnh Nhã một chút, ngẩng đầu chỉ vào những người có vẻ không dễ chọc vào đó, cười nói: “Tôi không nhằm vào cô Vân, đây là bên trên có quy định, những người này đều là vệ sĩ c*̉a những người có địa vị, nhưng bữa tiệc ngày hôm nay, bọn họ vẫn bị giữ ở bên ngoài”.

Image removed.

.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Không làm gì cả, vừa rồi trong phòng bệnh anh có chút không tiện, bây giờ có muốn thử không?”, Vân Tịnh Nhã nói xong, ưỡn ngực, lộ ra đường cong hoàn mỹ.Đối với bất kỳ người đàn ông khỏe mạnh nào, đây là sự quyến rũ chết người.“Thật sự có thể, đến lúc đó, anh mà không nhịn được, em đừng có trách anh!”, sự việc cuối c*̀ng c*̃ng kết thúc, Hạng Tư Thành c*̃ng hiếm khi bày ra bộ dạng trêu đùa.Vân Tịnh Nhã đỏ mặt, hung hăng trừng anh, nói đến việc trêu đùa, cô sao có thể là đối thủ c*̉a Hạng Tư Thành?“Phải rồi, em nghĩ chúng ta phải trở về Thiên Hải một chuyến!”“Công ty gọi điện cho em, có việc gấp, em phải lập tức trở về!”“Công ty đặc biệt gọi điện đến căn dặn, tối nay, sẽ có một nhân vật quan trọng từ thủ đô đến, ngoài em ra, còn có rất nhiều người có địa vị từ khắp nơi đến tham gia, vì vậy, nói em đại diện cho công ty, nhất định phải đến!”, Vân Tịnh Nhã nói.Hạng Tư Thành gật đầu, c*̃ng không hỏi nhiều.Bọn họ gấp rút lên đường, trở về thành phố Thiên Hải, thời gian rất nhanh đã đến buổi tối, tranh thủ thời gian, Vân Tịnh Nhã đã đưa Hạng Tư Thành đi mua một bộ quần áo thích hợp.Sau bao nhiêu chuyện, tình cảm giữa cô và Hạng Tư Thành, đã không còn xa lạ như trước nữa.Xe rất nhanh đã đi đến một khách sạn được trang hoàng đẹp đẽ, Vân Tịnh Nhã rất nổi tiếng ở khách sạn này c*̉a thành phố Thiên Hải, vừa xuống xe đã có nhân viên phục vụ đi đến chào hỏi.“Cô Vân chào cô, chỗ đã đặt trước nằm ở phòng bao trên tầng bốn, tôi đưa cô đi”.Trên mặt nhân viên phục vụ mang theo nụ cười chuyên nghiệp.“Cảm ơn”.Vân Tịnh Nhã cười nói.Đi theo nhân viên phục vụ, Vân Tịnh Nhã và Hạng Tư Thành đi thang máy lên tầng bốn.Dễ nhận thấy, bởi vì thân phận đặc biệt c*̉a vị khách đó, ở đây đã được sắp xếp lại, mang phong cách c*̉a người ở tầng lớp trên, nhân viên phục vụ mặc đồng phục đứng đầy bên trong.Hạng Tư Thành bất giác thở dài, từ xưa đến nay cuộc sống c*̉a những người có tiền đều hoa lệ như vậy, bất cứ lúc nào c*̃ng có một đống người đi theo phục vụ, thực ra anh khá chán ghét cuộc sống như vậy, nhưng thực tế, có rất nhiều người để có được cuộc sống đó, không tiếc liều mạng làm việc, thậm chí, còn đi vào con đường c*̀ng.Đồng thời anh c*̃ng có chút tò mò về thân phận c*̉a vị khách hôm nay đến, có thể khiến người ở đây chuẩn bị kĩ lưỡng như vậy, người có tiền bình thường đều không làm được.Xem ra vị khách hôm nay đến, hẳn là một nhân vật không nhỏ!Hôm nay Vân Tịnh Nhã mặc một bộ lễ phục rất đẹp, để lộ ra một chút làn da trắng như tuyết, nhưng cô vẫn tương đối bảo thủ, chỗ lộ ra rất ít, nhưng điều này càng làm tăng thêm sức quyến rũ.Hạng Tư Thành mặc một bộ vest, Vân Tịnh Nhã không keo kiệt chút nào, bộ vest vừa vặn này mặc trên người anh vô c*̀ng đẹp trai.Đến cửa phòng bao, hai bên đứng rất nhiều người, ai c*̃ng để lộ ra ánh mắt hung ác, không dễ chọc vào.Đương nhiên, hấp dẫn ánh mắt mọi người ở đây chính là một người đàn ông trung niên béo lùn, khuôn mặt tươi cười, nhìn vào không có một chút giả tạo, giống như nụ cười từ tận đáy lòng.Ông ta nhìn thấy Vân Tịnh Nhã, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, vội vàng đi đến chào hỏi, mời cô vào trong.Hạng Tư Thành đi ở bên cạnh, c*̃ng không nói gì, lúc chuẩn bị đi vào, người đàn ông trung niên đột nhiên nhìn đến Hạng Tư Thành.“Cô Vân, bữa tiệc quan trọng hôm nay, vệ sĩ bên cạnh cô không cần đi vào đâu phải không?”, người đàn ông trung niên cười híp mắt nói, c*̃ng không nhìn ra cảm xúc gì.Hạng Tư Thành có chút kinh ngạc nhìn ông ta, vệ sĩ? Mình ăn mặc như này, rất giống vệ sĩ sao?“Ông nói cái gì?”, khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a Vân Tịnh Nhã đột nhiên trở nên lạnh lùng.Sắc mặt người đàn ông trung niên không thay đổi, ông ta còn thấp hơn Vân Tịnh Nhã một chút, ngẩng đầu chỉ vào những người có vẻ không dễ chọc vào đó, cười nói: “Tôi không nhằm vào cô Vân, đây là bên trên có quy định, những người này đều là vệ sĩ c*̉a những người có địa vị, nhưng bữa tiệc ngày hôm nay, bọn họ vẫn bị giữ ở bên ngoài”..

Chương 480: 480: Hẳn Là Một Nhân Vật Không Nhỏ!