Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 488: 488: “thế Thì Xin Cám Ơn Anh Triệu”

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cũng chỉ có thân phận của Triệu Kỳ Phong mới khiến hắn không dám ra vẻ ta đây như trước.“Anh Triệu, tôi không có ý đó, vốn tôi tưởng anh Triệu cũng không thích như những người khác, nhưng không ngờ anh Triệu lại không quan tâm tới thân phận, thật sự khiến người ta phải kính nể”, Chu Bá Quang vội vàng nói.“Bớt nịnh hót đi”, Triệu Kỳ Phong cười mắng một câu, sau đó bắt đầu quan sát Hạng Tư Thành.Vẻ mặt của Hạng Tư Thành rất bình thản, hờ hững đối mặt với hắn ta.“Trước khi tới nơi này, tôi đã thu thập không ít tin tình báo, tin quan trọng nhất trong số đó là ở khu vực Bất Dạ xuất hiện một người rất lợi hại, người đó là anh đúng không?”, Triệu Kỳ Phong mở miệng nói.Những người đứng bên cạnh nghe hắn ta nói vậy đều không khỏi ngạc nhiên, không ngờ chuyện mà Hạng Tư Thành làm lại đồn tới tai Triệu Kỳ Phong.“Anh cảm thấy thế nào thì là thế đó”, Hạng Tư Thành thờ ơ đáp lại.Triệu Kỳ Phong cũng không để ý, có vẻ như càng thêm coi trọng anh hơn, cười nói: “Vậy thì tốt, chúng ta ngồi vào một bàn rồi nói tiếp”.Những người xung quanh lập tức hâm mộ, thanh niên có tư cách xuất hiện ở đây ngày hôm nay đều có gia thế ở bản địa, rất nhiều người thường ngày không hay rêu rao, hôm nay cũng cố ý tới đây.Vậy nên, tuy rằng đã sàng lọc được không ít, nhưng số người ở lại vẫn rất đông, chắc chắn là rất khó chung bàn.Bao người muốn ngồi ăn cơm chung với Triệu Kỳ Phong, nếu có thể làm hắn ta nhớ mặt, hay thậm chí là làm thân được, nói không chừng sẽ mang tới sự trợ giúp không nhỏ cho tương lai.Hiện tại Hạng Tư Thành chẳng làm gì cả, vậy mà lại được ngồi chung bàn với Triệu Kỳ Phong, khiến không ít người đố kỵ.“Ừm, anh Hạng và cô Vân cùng đi đi”, Triệu Kỳ Phong rất chu đáo, không để Vân Tịnh Nhã khó xử.“Thế thì xin cám ơn anh Triệu”, Vân Tịnh Nhã mỉm cười, vẫn luôn đi theo Hạng Tư Thành..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cũng chỉ có thân phận của Triệu Kỳ Phong mới khiến hắn không dám ra vẻ ta đây như trước.

“Anh Triệu, tôi không có ý đó, vốn tôi tưởng anh Triệu cũng không thích như những người khác, nhưng không ngờ anh Triệu lại không quan tâm tới thân phận, thật sự khiến người ta phải kính nể”, Chu Bá Quang vội vàng nói.

“Bớt nịnh hót đi”, Triệu Kỳ Phong cười mắng một câu, sau đó bắt đầu quan sát Hạng Tư Thành.

Vẻ mặt của Hạng Tư Thành rất bình thản, hờ hững đối mặt với hắn ta.

“Trước khi tới nơi này, tôi đã thu thập không ít tin tình báo, tin quan trọng nhất trong số đó là ở khu vực Bất Dạ xuất hiện một người rất lợi hại, người đó là anh đúng không?”, Triệu Kỳ Phong mở miệng nói.

Những người đứng bên cạnh nghe hắn ta nói vậy đều không khỏi ngạc nhiên, không ngờ chuyện mà Hạng Tư Thành làm lại đồn tới tai Triệu Kỳ Phong.

“Anh cảm thấy thế nào thì là thế đó”, Hạng Tư Thành thờ ơ đáp lại.

Triệu Kỳ Phong cũng không để ý, có vẻ như càng thêm coi trọng anh hơn, cười nói: “Vậy thì tốt, chúng ta ngồi vào một bàn rồi nói tiếp”.

Những người xung quanh lập tức hâm mộ, thanh niên có tư cách xuất hiện ở đây ngày hôm nay đều có gia thế ở bản địa, rất nhiều người thường ngày không hay rêu rao, hôm nay cũng cố ý tới đây.

Vậy nên, tuy rằng đã sàng lọc được không ít, nhưng số người ở lại vẫn rất đông, chắc chắn là rất khó chung bàn.

Bao người muốn ngồi ăn cơm chung với Triệu Kỳ Phong, nếu có thể làm hắn ta nhớ mặt, hay thậm chí là làm thân được, nói không chừng sẽ mang tới sự trợ giúp không nhỏ cho tương lai.

Hiện tại Hạng Tư Thành chẳng làm gì cả, vậy mà lại được ngồi chung bàn với Triệu Kỳ Phong, khiến không ít người đố kỵ.

“Ừm, anh Hạng và cô Vân cùng đi đi”, Triệu Kỳ Phong rất chu đáo, không để Vân Tịnh Nhã khó xử.

“Thế thì xin cám ơn anh Triệu”, Vân Tịnh Nhã mỉm cười, vẫn luôn đi theo Hạng Tư Thành.

Image removed.

.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cũng chỉ có thân phận của Triệu Kỳ Phong mới khiến hắn không dám ra vẻ ta đây như trước.“Anh Triệu, tôi không có ý đó, vốn tôi tưởng anh Triệu cũng không thích như những người khác, nhưng không ngờ anh Triệu lại không quan tâm tới thân phận, thật sự khiến người ta phải kính nể”, Chu Bá Quang vội vàng nói.“Bớt nịnh hót đi”, Triệu Kỳ Phong cười mắng một câu, sau đó bắt đầu quan sát Hạng Tư Thành.Vẻ mặt của Hạng Tư Thành rất bình thản, hờ hững đối mặt với hắn ta.“Trước khi tới nơi này, tôi đã thu thập không ít tin tình báo, tin quan trọng nhất trong số đó là ở khu vực Bất Dạ xuất hiện một người rất lợi hại, người đó là anh đúng không?”, Triệu Kỳ Phong mở miệng nói.Những người đứng bên cạnh nghe hắn ta nói vậy đều không khỏi ngạc nhiên, không ngờ chuyện mà Hạng Tư Thành làm lại đồn tới tai Triệu Kỳ Phong.“Anh cảm thấy thế nào thì là thế đó”, Hạng Tư Thành thờ ơ đáp lại.Triệu Kỳ Phong cũng không để ý, có vẻ như càng thêm coi trọng anh hơn, cười nói: “Vậy thì tốt, chúng ta ngồi vào một bàn rồi nói tiếp”.Những người xung quanh lập tức hâm mộ, thanh niên có tư cách xuất hiện ở đây ngày hôm nay đều có gia thế ở bản địa, rất nhiều người thường ngày không hay rêu rao, hôm nay cũng cố ý tới đây.Vậy nên, tuy rằng đã sàng lọc được không ít, nhưng số người ở lại vẫn rất đông, chắc chắn là rất khó chung bàn.Bao người muốn ngồi ăn cơm chung với Triệu Kỳ Phong, nếu có thể làm hắn ta nhớ mặt, hay thậm chí là làm thân được, nói không chừng sẽ mang tới sự trợ giúp không nhỏ cho tương lai.Hiện tại Hạng Tư Thành chẳng làm gì cả, vậy mà lại được ngồi chung bàn với Triệu Kỳ Phong, khiến không ít người đố kỵ.“Ừm, anh Hạng và cô Vân cùng đi đi”, Triệu Kỳ Phong rất chu đáo, không để Vân Tịnh Nhã khó xử.“Thế thì xin cám ơn anh Triệu”, Vân Tịnh Nhã mỉm cười, vẫn luôn đi theo Hạng Tư Thành..

Chương 488: 488: “thế Thì Xin Cám Ơn Anh Triệu”