Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 491: 491: Đương Nhiên Mục Đích Của Hắn Không Nói Cũng Biết

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Cô gái kia lập tức nhảy lên sàn đấu, nói: “Tạm không nhắc tới những thứ khác, xem thực lực của các anh mạnh đến đâu, có thực sự lợi hại như lời giới thiệu không đã, ai lên trước?” Ba người nhìn nhau, cuối cùng, người xếp thứ hai đứng ra.Trần Phi Vũ năm nay vừa tròn mười tám tuổi, đúng độ tuổi tràn trề tinh lực, sau khi biết bọn họ muốn chọn vệ sĩ cho Vân Y Y, cậu ta cứ dán mắt vào cô ta.Thật sự là trông Vân Y Y quá xinh đẹp ngọt ngào, vô cùng hấp dẫn, mà những người thường xuyên dùng đến sức mạnh như bọn họ cần phải giải tỏa, vậy nên Trần Phi Vũ đang ảo tưởng xem có thể dựa vào đó để phát sinh quan hệ với Vân Y Y không.Tuy rằng cái tên Trần Phi Vũ khá nhã nhặn, nhưng khuôn mặt hình thể lại không hề nhã nhặn chút nào, làn da màu đồng, nhìn qua đã biết không phải kẻ dễ chọc.Chiêu thức của cậu ta cũng vô cùng đơn giản, giáng thẳng một đấm vào mục tiêu.Trông đấm ấy có vẻ rất đơn giản, nhưng trên thực tế đã trải qua hàng ngàn lần luyện tập, từ khả năng khống chế lực, sức bật trên bắp thịt cho đến góc độ mà cậu ta lựa chọn đều là phương án giải quyết hoàn mỹ nhất với thực lực hiện tại của cậu ta.Nữ vệ sĩ của Triệu Kỳ Phong thấy vậy cũng không làm màu, dồn lực vào chân rồi nhảy bật lên, dùng đôi chân hóa giải thế công ấy.Cô ta thừa thắng xông lên, vừa rồi còn là thế cục chờ Trần Phi Vũ tung chiêu, nhưng chỉ sau một chiêu, cô ta đã hoàn toàn chiếm thế chủ động.Dưới thế công ấy, Trần Phi Vũ chẳng duy trì được bao lâu đã gục ngã, ra hiệu mình nhận thua.Trần Phi Vũ xếp thứ hai thua rồi, người thứ ba cũng không muốn tự rước lấy nhục.Sau khi Trần Phi Vũ thất bại, cao thủ tên là Lý Vân có thực lực mạnh nhất không vội lên sàn đấu ngay.“Lúc trước anh Triệu nói muốn cho những vệ sĩ kia một cơ hội, bây giờ có thể thử xem đấy”, Lý Vân chỉ cao một mét bảy, nhưng khí thế hết sức mạnh mẽ.Bởi vì chứng kiến cảnh vừa rồi nên rất nhiều vệ sĩ không dám lên rước nhục vào người, không có ý định thử sức.Nhưng vẫn có ba, bốn người kích động, muốn thể hiện thực lực của mình.Có lẽ những người đó rất chuyên nghiệp, kỹ thuật lái xe rất tốt, có thể quan sát địa hình, phản trinh sát, đồng thời hiểu biết rõ ràng về súng ống, nhưng đến thời điểm cần dùng tới thực lực thật sự thì đó không còn là sở trường của bọn họ nữa.Chẳng ai kiên trì được lâu, vừa đụng độ đã bị đánh gục, may mà nữ vệ sĩ nương tay, không làm bọn họ bị thương quá nặng.Đôi mắt Chu Bá Quang lóe lên tia sáng, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác khát khao.Trước kia hắn không mấy để ý tới mảng này, chỉ nhàn nhã làm một cậu ấm, nhưng bây giờ được mở ra một chân trời mới, hắn không khỏi sinh ra suy nghĩ lôi kéo cao thủ thực sự về phe mình.Nhưng điều cấp bách lúc này vẫn là phải dạy cho Hạng Tư Thành một bài học.“Làm sao, lúc này có vài người định làm rùa rụt cổ, không dám xuất hiện?”, Chu Bá Quang cười nhạo nói, hiển nhiên ánh mắt của hắn đang nhìn và Hạng Tư Thành.Đương nhiên mục đích của hắn không nói cũng biết.Hạng Tư Thành vẫn chưa cảm thấy gì, Vân Tịnh Nhã đã nổi giận, cô không muốn Hạng Tư Thành bị người khác nhìn bằng ánh mắt như vậy.“Anh Chu, nếu Hạng Tư Thành thắng, chẳng lẽ anh muốn quỳ xuống dập đầu sao?” Bây giờ có rất nhiều chuyện cô đã bắt đầu nghĩ cho Hạng Tư Thành, cảm thấy đàn ông ở bên ngoài có thể không có gì, nhưng không thể bị người khác coi thường..

Cô gái kia lập tức nhảy lên sàn đấu, nói: “Tạm không nhắc tới những thứ khác, xem thực lực của các anh mạnh đến đâu, có thực sự lợi hại như lời giới thiệu không đã, ai lên trước?” 

Ba người nhìn nhau, cuối cùng, người xếp thứ hai đứng ra.

Trần Phi Vũ năm nay vừa tròn mười tám tuổi, đúng độ tuổi tràn trề tinh lực, sau khi biết bọn họ muốn chọn vệ sĩ cho Vân Y Y, cậu ta cứ dán mắt vào cô ta.

Thật sự là trông Vân Y Y quá xinh đẹp ngọt ngào, vô cùng hấp dẫn, mà những người thường xuyên dùng đến sức mạnh như bọn họ cần phải giải tỏa, vậy nên Trần Phi Vũ đang ảo tưởng xem có thể dựa vào đó để phát sinh quan hệ với Vân Y Y không.

Tuy rằng cái tên Trần Phi Vũ khá nhã nhặn, nhưng khuôn mặt hình thể lại không hề nhã nhặn chút nào, làn da màu đồng, nhìn qua đã biết không phải kẻ dễ chọc.

Chiêu thức của cậu ta cũng vô cùng đơn giản, giáng thẳng một đấm vào mục tiêu.

Trông đấm ấy có vẻ rất đơn giản, nhưng trên thực tế đã trải qua hàng ngàn lần luyện tập, từ khả năng khống chế lực, sức bật trên bắp thịt cho đến góc độ mà cậu ta lựa chọn đều là phương án giải quyết hoàn mỹ nhất với thực lực hiện tại của cậu ta.

Nữ vệ sĩ của Triệu Kỳ Phong thấy vậy cũng không làm màu, dồn lực vào chân rồi nhảy bật lên, dùng đôi chân hóa giải thế công ấy.

Cô ta thừa thắng xông lên, vừa rồi còn là thế cục chờ Trần Phi Vũ tung chiêu, nhưng chỉ sau một chiêu, cô ta đã hoàn toàn chiếm thế chủ động.

Dưới thế công ấy, Trần Phi Vũ chẳng duy trì được bao lâu đã gục ngã, ra hiệu mình nhận thua.

Trần Phi Vũ xếp thứ hai thua rồi, người thứ ba cũng không muốn tự rước lấy nhục.

Sau khi Trần Phi Vũ thất bại, cao thủ tên là Lý Vân có thực lực mạnh nhất không vội lên sàn đấu ngay.

“Lúc trước anh Triệu nói muốn cho những vệ sĩ kia một cơ hội, bây giờ có thể thử xem đấy”, Lý Vân chỉ cao một mét bảy, nhưng khí thế hết sức mạnh mẽ.

Bởi vì chứng kiến cảnh vừa rồi nên rất nhiều vệ sĩ không dám lên rước nhục vào người, không có ý định thử sức.

Nhưng vẫn có ba, bốn người kích động, muốn thể hiện thực lực của mình.

Có lẽ những người đó rất chuyên nghiệp, kỹ thuật lái xe rất tốt, có thể quan sát địa hình, phản trinh sát, đồng thời hiểu biết rõ ràng về súng ống, nhưng đến thời điểm cần dùng tới thực lực thật sự thì đó không còn là sở trường của bọn họ nữa.

Chẳng ai kiên trì được lâu, vừa đụng độ đã bị đánh gục, may mà nữ vệ sĩ nương tay, không làm bọn họ bị thương quá nặng.

Đôi mắt Chu Bá Quang lóe lên tia sáng, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác khát khao.

Trước kia hắn không mấy để ý tới mảng này, chỉ nhàn nhã làm một cậu ấm, nhưng bây giờ được mở ra một chân trời mới, hắn không khỏi sinh ra suy nghĩ lôi kéo cao thủ thực sự về phe mình.

Nhưng điều cấp bách lúc này vẫn là phải dạy cho Hạng Tư Thành một bài học.

“Làm sao, lúc này có vài người định làm rùa rụt cổ, không dám xuất hiện?”, Chu Bá Quang cười nhạo nói, hiển nhiên ánh mắt của hắn đang nhìn và Hạng Tư Thành.

Đương nhiên mục đích của hắn không nói cũng biết.

Hạng Tư Thành vẫn chưa cảm thấy gì, Vân Tịnh Nhã đã nổi giận, cô không muốn Hạng Tư Thành bị người khác nhìn bằng ánh mắt như vậy.

“Anh Chu, nếu Hạng Tư Thành thắng, chẳng lẽ anh muốn quỳ xuống dập đầu sao?” 

Bây giờ có rất nhiều chuyện cô đã bắt đầu nghĩ cho Hạng Tư Thành, cảm thấy đàn ông ở bên ngoài có thể không có gì, nhưng không thể bị người khác coi thường.

.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Cô gái kia lập tức nhảy lên sàn đấu, nói: “Tạm không nhắc tới những thứ khác, xem thực lực của các anh mạnh đến đâu, có thực sự lợi hại như lời giới thiệu không đã, ai lên trước?” Ba người nhìn nhau, cuối cùng, người xếp thứ hai đứng ra.Trần Phi Vũ năm nay vừa tròn mười tám tuổi, đúng độ tuổi tràn trề tinh lực, sau khi biết bọn họ muốn chọn vệ sĩ cho Vân Y Y, cậu ta cứ dán mắt vào cô ta.Thật sự là trông Vân Y Y quá xinh đẹp ngọt ngào, vô cùng hấp dẫn, mà những người thường xuyên dùng đến sức mạnh như bọn họ cần phải giải tỏa, vậy nên Trần Phi Vũ đang ảo tưởng xem có thể dựa vào đó để phát sinh quan hệ với Vân Y Y không.Tuy rằng cái tên Trần Phi Vũ khá nhã nhặn, nhưng khuôn mặt hình thể lại không hề nhã nhặn chút nào, làn da màu đồng, nhìn qua đã biết không phải kẻ dễ chọc.Chiêu thức của cậu ta cũng vô cùng đơn giản, giáng thẳng một đấm vào mục tiêu.Trông đấm ấy có vẻ rất đơn giản, nhưng trên thực tế đã trải qua hàng ngàn lần luyện tập, từ khả năng khống chế lực, sức bật trên bắp thịt cho đến góc độ mà cậu ta lựa chọn đều là phương án giải quyết hoàn mỹ nhất với thực lực hiện tại của cậu ta.Nữ vệ sĩ của Triệu Kỳ Phong thấy vậy cũng không làm màu, dồn lực vào chân rồi nhảy bật lên, dùng đôi chân hóa giải thế công ấy.Cô ta thừa thắng xông lên, vừa rồi còn là thế cục chờ Trần Phi Vũ tung chiêu, nhưng chỉ sau một chiêu, cô ta đã hoàn toàn chiếm thế chủ động.Dưới thế công ấy, Trần Phi Vũ chẳng duy trì được bao lâu đã gục ngã, ra hiệu mình nhận thua.Trần Phi Vũ xếp thứ hai thua rồi, người thứ ba cũng không muốn tự rước lấy nhục.Sau khi Trần Phi Vũ thất bại, cao thủ tên là Lý Vân có thực lực mạnh nhất không vội lên sàn đấu ngay.“Lúc trước anh Triệu nói muốn cho những vệ sĩ kia một cơ hội, bây giờ có thể thử xem đấy”, Lý Vân chỉ cao một mét bảy, nhưng khí thế hết sức mạnh mẽ.Bởi vì chứng kiến cảnh vừa rồi nên rất nhiều vệ sĩ không dám lên rước nhục vào người, không có ý định thử sức.Nhưng vẫn có ba, bốn người kích động, muốn thể hiện thực lực của mình.Có lẽ những người đó rất chuyên nghiệp, kỹ thuật lái xe rất tốt, có thể quan sát địa hình, phản trinh sát, đồng thời hiểu biết rõ ràng về súng ống, nhưng đến thời điểm cần dùng tới thực lực thật sự thì đó không còn là sở trường của bọn họ nữa.Chẳng ai kiên trì được lâu, vừa đụng độ đã bị đánh gục, may mà nữ vệ sĩ nương tay, không làm bọn họ bị thương quá nặng.Đôi mắt Chu Bá Quang lóe lên tia sáng, trong lòng bỗng trào dâng cảm giác khát khao.Trước kia hắn không mấy để ý tới mảng này, chỉ nhàn nhã làm một cậu ấm, nhưng bây giờ được mở ra một chân trời mới, hắn không khỏi sinh ra suy nghĩ lôi kéo cao thủ thực sự về phe mình.Nhưng điều cấp bách lúc này vẫn là phải dạy cho Hạng Tư Thành một bài học.“Làm sao, lúc này có vài người định làm rùa rụt cổ, không dám xuất hiện?”, Chu Bá Quang cười nhạo nói, hiển nhiên ánh mắt của hắn đang nhìn và Hạng Tư Thành.Đương nhiên mục đích của hắn không nói cũng biết.Hạng Tư Thành vẫn chưa cảm thấy gì, Vân Tịnh Nhã đã nổi giận, cô không muốn Hạng Tư Thành bị người khác nhìn bằng ánh mắt như vậy.“Anh Chu, nếu Hạng Tư Thành thắng, chẳng lẽ anh muốn quỳ xuống dập đầu sao?” Bây giờ có rất nhiều chuyện cô đã bắt đầu nghĩ cho Hạng Tư Thành, cảm thấy đàn ông ở bên ngoài có thể không có gì, nhưng không thể bị người khác coi thường..

Chương 491: 491: Đương Nhiên Mục Đích Của Hắn Không Nói Cũng Biết